Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 13: Quay lại như trước
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~11 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Viện trưởng Hoàng nói xong, thuận miệng liệt kê hết tên những nhân viên tham dự hội nghị.
Cứ mỗi cái tên được liệt kê ra, sắc mắt Thôi Kiếm lại lo sợ thêm một chút.
Những người đó không phải ai khác, đều là những người đứng đầu bệnh viện Thiên Châu, và họ đều là những chuyên gia cấp giáo sư.
Anh ta chỉ là bác sĩ trưởng khoa, thậm chí tư cách đi dự thính cũng không có!
Nếu như đổi lại là một người khác, e là không tập hợp đủ đội hình sang trọng như vậy, nhưng dựa vào danh tiếng và thân phận của giáo sư Hoàng, tự nhiên lại không thành vấn đề.
Lúc này, người bên cạnh nhỏ giọng nhắc nhở: “Giáo sư Hoàng, vậy còn dự án nghiên cứu khoa học thì làm thế nào?”
Viện trưởng Hoàng không chút do dự: “Lùi lại, chờ tôi xong ca phẫu thuật này đã.”
Đáng sợ!
Thôi Kiếm không hình dung nổi nỗi sợ trong lòng mình lúc này.
Để phẫu thuật cho mẹ Triệu Dương mà viện trưởng Hoàng trì hoãn một dự án nghiên cứu quan trọng.
Đáng chết, rốt cuộc đó là kẻ nào vậy?
Anh ta thậm chí còn ác ý cho rằng, hay Triệu Dương có phải là con riêng của viện trưởng Hoàng?
Suy đoán một hồi không ra đáp án, anh ta quay sang nhìn Thư Tình với ánh mắt nghi hoặc.
Thư Tình đối diện sự nghi ngờ từ Thôi Kiếm, nhưng cô không trả lời, vì lúc này cô cũng đang hết sức sợ hãi.
Quen biết Triệu Dương lâu như vậy, nhưng tới giờ cô chưa từng nghe nói Triệu Dương quen viện trưởng Hoàng, hơn nữa quan hệ giữa hai người họ không hẳn đơn giản chỉ là quen biết.
Thư Tình vốn dĩ nghĩ người hiểu Triệu Dương nhất thế giới này chính là cô.
Nhưng vào giờ phút này cô ấy chợt nhận ra, người đàn ông đứng trước mặt trở nên thật xa lạ, thậm chí rất thần bí.
Cô nhớ lại những chuyện nhỏ nhặt với Triệu Dương, đột nhiên trong đầu lóe lên một suy nghĩ. Nhưng khi tập trung về nó thì cô lại chẳng nắm bắt được nữa.
…
Trong cuộc thảo luận nghiên cứu về tình trạng bệnh, phương án giải phẫu nhanh chóng được xác định, viện trưởng Hoàng làm bác sĩ mổ chính, còn hai bác sĩ cấp bậc giáo sư khác sẽ làm phụ tá.
Mẹ Triệu Dương còn đang hôn mê nên Tô Linh chưa được gặp, song điều này khiến cô thở phào nhẹ nhõm.
Vì cô thật sự không biết nên đối mặt với gia đình Triệu Dương như thế nào, nhất là sau khi Triệu Dương cho cô một bất ngờ nho nhỏ.
Đã một tiếng từ lúc rời bệnh viện.
Tô Linh mở cửa xe, nhưng chưa vội rời đi mà ngồi nhìn Triệu Dương ngồi ghế phụ bên người lái.
Thấy Triệu Dương im lặng, cô không nhịn nổi tò mò: “Anh không muốn giải thích sao?”
Triệu Dương nghiện thuốc lá nặng. Sau khi châm điếu thuốc, anh mới trả lời cô: “Giải thích gì?”
“Giải thích về mối quan hệ giữa anh và bác Hoàng.”
Triệu Dương hút thuốc, nói: “Không có gì phải giải thích, tôi và Viện trưởng Hoàng có duyên gặp nhau một lần.”
“Có duyện gặp nhau một lần? Đơn giản vậy thôi?”
Tô Linh không tin, nếu chuyện đơn giản vậy, sao Viện trưởng Hoàng phải nỗ lực hết sức cho cuộc phẫu thuật này?
Thậm chí ông ấy còn miễn phí tiền phẫu thuật, dù phải bỏ ý định này vì sự khăng khăng của Triệu Dương.
Sau giai đoạn chán ghét khinh thường lúc đầu, Tô Linh ngày càng tò mò thích thú hơn về người đàn ông này.
Phí phẫu thuật hơn năm trăm ngàn, đó không phải số tiền nhỏ, cơ hội lớn như vậy mà anh ta không do dự từ chối.
Một chàng trai khao khát trở thành nhân viên bảo vệ trong suốt quãng đời còn lại của mình sẽ không thể có được tâm trí và dũng khí như vậy.
Trực giác của phụ nữ nói cô biết chắc chắn người đàn ông này có bí mật.
Chưa kịp hỏi lại, chợt một bóng người chạy từ bệnh viện ra ngoài xuất hiện trong tầm mắt cô.
Thư Tình mặc áo blouse màu trắng, thân thể đẹp đẽ căng đầy, đang dáo dác ngó quanh như tìm kiếm người nào.
Tô Linh ghen tị nói: “Còn ngớ ra làm gì, người trong mộng tới tìm anh kìa.”
Triệu Dương cau mày: “Tôi và cô ấy không có quan hệ gì cả.”
Tô Linh hừ một tiếng: “Anh không cần dài dòng giải thích với tôi, tôi đâu là gì của anh!”
Đột nhiên có tiếng điện thoại vang lên trong buồng xe yên tĩnh, Tô Linh quay đầu liếc mắt nhìn: “Mau đi đi, người ta sốt ruột rồi đấy!”
“Tôi sẽ về ngay!”
Dứt lời, Triệu Dương xuống xe.
Thư Tình quay đầu lại, thu vào tầm mắt chiếc xe Audi trắng, hỏi anh với giọng điệu phức tạp: “Cô ta thật giàu có, sao hai người quen nhau?”
Triệu Dương không trả lời mà hỏi ngược lại: “Em tìm anh có chuyện gì?”
Lúc này Thư Tình mới nhớ tới lời nhắn từ Thôi Kiếm về việc dò hỏi mối quan hệ giữa Triệu Dương và Viện trưởng Hoàng, nhân tiện hòa giải với Triệu Dương, không làm bạn thì cũng không nên thành kẻ thù.
Cô ấy thực sự không muốn làm chân chạy vặt cho Thôi Kiếm, nhưng không có cách nào từ chối, đành phải hỏi giúp anh ta: “Anh và Viện trưởng Hoàng quen nhau từ trước rồi à?”
Triệu Dương ban đầu còn chút mong đợi, nhưng nghe cô hỏi với đầy sự thăm dò trục lợi, anh cụt hứng chỉ gật đầu một cái ngầm thừa nhận.
Thư Tình trách cứ hỏi: “Sao lúc trước anh không nói?”
Triệu Dương không hiểu: “Liên quan gì sao?”
Thư Tình bặm môi: “Đương nhiên có liên quan, nếu anh nói sớm hơn…”
Dù nửa câu sau cô ấy không nói ra, nhưng Triệu Dương nghe là hiểu rằng, nếu nói sớm có lẽ cô ấy sẽ không chia tay anh.
Toàn tâm toàn ý dành cho cô ấy, không ngờ lại nhận được câu trả lời như vậy?
Triệu Dương cười khẩy một tiếng rồi quay người định rời đi.
Thư Tình đột nhiên nói: “Nếu như em thật sự trục lợi như thế, từ đầu đã không sống với anh rồi.”
Triệu Dương sững sờ tại chỗ, từng mảnh ký ức tốt đẹp tràn về trong tâm trí như thủy triều.
“Anh đừng trách mẹ em, em không còn bố, nên phải vâng lời mẹ.”
Vành mắt Thư Tình ửng đỏ, nếu không phải vì mẹ cô đứng ra ngăn cản, hai người họ không đến nỗi thành người dưng như này.
Cảm xúc trong lòng Triệu Dương hỗn loạn, anh không biết nói gì.
Thư Tình hít sâu một hơi, đột nhiên cô nói: “Chúng ta…có thể quay lại như trước không?”
Cứ mỗi cái tên được liệt kê ra, sắc mắt Thôi Kiếm lại lo sợ thêm một chút.
Những người đó không phải ai khác, đều là những người đứng đầu bệnh viện Thiên Châu, và họ đều là những chuyên gia cấp giáo sư.
Anh ta chỉ là bác sĩ trưởng khoa, thậm chí tư cách đi dự thính cũng không có!
Nếu như đổi lại là một người khác, e là không tập hợp đủ đội hình sang trọng như vậy, nhưng dựa vào danh tiếng và thân phận của giáo sư Hoàng, tự nhiên lại không thành vấn đề.
Lúc này, người bên cạnh nhỏ giọng nhắc nhở: “Giáo sư Hoàng, vậy còn dự án nghiên cứu khoa học thì làm thế nào?”
Viện trưởng Hoàng không chút do dự: “Lùi lại, chờ tôi xong ca phẫu thuật này đã.”
Đáng sợ!
Thôi Kiếm không hình dung nổi nỗi sợ trong lòng mình lúc này.
Để phẫu thuật cho mẹ Triệu Dương mà viện trưởng Hoàng trì hoãn một dự án nghiên cứu quan trọng.
Đáng chết, rốt cuộc đó là kẻ nào vậy?
Anh ta thậm chí còn ác ý cho rằng, hay Triệu Dương có phải là con riêng của viện trưởng Hoàng?
Suy đoán một hồi không ra đáp án, anh ta quay sang nhìn Thư Tình với ánh mắt nghi hoặc.
Thư Tình đối diện sự nghi ngờ từ Thôi Kiếm, nhưng cô không trả lời, vì lúc này cô cũng đang hết sức sợ hãi.
Quen biết Triệu Dương lâu như vậy, nhưng tới giờ cô chưa từng nghe nói Triệu Dương quen viện trưởng Hoàng, hơn nữa quan hệ giữa hai người họ không hẳn đơn giản chỉ là quen biết.
Thư Tình vốn dĩ nghĩ người hiểu Triệu Dương nhất thế giới này chính là cô.
Nhưng vào giờ phút này cô ấy chợt nhận ra, người đàn ông đứng trước mặt trở nên thật xa lạ, thậm chí rất thần bí.
Cô nhớ lại những chuyện nhỏ nhặt với Triệu Dương, đột nhiên trong đầu lóe lên một suy nghĩ. Nhưng khi tập trung về nó thì cô lại chẳng nắm bắt được nữa.
…
Trong cuộc thảo luận nghiên cứu về tình trạng bệnh, phương án giải phẫu nhanh chóng được xác định, viện trưởng Hoàng làm bác sĩ mổ chính, còn hai bác sĩ cấp bậc giáo sư khác sẽ làm phụ tá.
Mẹ Triệu Dương còn đang hôn mê nên Tô Linh chưa được gặp, song điều này khiến cô thở phào nhẹ nhõm.
Vì cô thật sự không biết nên đối mặt với gia đình Triệu Dương như thế nào, nhất là sau khi Triệu Dương cho cô một bất ngờ nho nhỏ.
Đã một tiếng từ lúc rời bệnh viện.
Tô Linh mở cửa xe, nhưng chưa vội rời đi mà ngồi nhìn Triệu Dương ngồi ghế phụ bên người lái.
Thấy Triệu Dương im lặng, cô không nhịn nổi tò mò: “Anh không muốn giải thích sao?”
Triệu Dương nghiện thuốc lá nặng. Sau khi châm điếu thuốc, anh mới trả lời cô: “Giải thích gì?”
“Giải thích về mối quan hệ giữa anh và bác Hoàng.”
Triệu Dương hút thuốc, nói: “Không có gì phải giải thích, tôi và Viện trưởng Hoàng có duyên gặp nhau một lần.”
“Có duyện gặp nhau một lần? Đơn giản vậy thôi?”
Tô Linh không tin, nếu chuyện đơn giản vậy, sao Viện trưởng Hoàng phải nỗ lực hết sức cho cuộc phẫu thuật này?
Thậm chí ông ấy còn miễn phí tiền phẫu thuật, dù phải bỏ ý định này vì sự khăng khăng của Triệu Dương.
Sau giai đoạn chán ghét khinh thường lúc đầu, Tô Linh ngày càng tò mò thích thú hơn về người đàn ông này.
Phí phẫu thuật hơn năm trăm ngàn, đó không phải số tiền nhỏ, cơ hội lớn như vậy mà anh ta không do dự từ chối.
Một chàng trai khao khát trở thành nhân viên bảo vệ trong suốt quãng đời còn lại của mình sẽ không thể có được tâm trí và dũng khí như vậy.
Trực giác của phụ nữ nói cô biết chắc chắn người đàn ông này có bí mật.
Chưa kịp hỏi lại, chợt một bóng người chạy từ bệnh viện ra ngoài xuất hiện trong tầm mắt cô.
Thư Tình mặc áo blouse màu trắng, thân thể đẹp đẽ căng đầy, đang dáo dác ngó quanh như tìm kiếm người nào.
Tô Linh ghen tị nói: “Còn ngớ ra làm gì, người trong mộng tới tìm anh kìa.”
Triệu Dương cau mày: “Tôi và cô ấy không có quan hệ gì cả.”
Tô Linh hừ một tiếng: “Anh không cần dài dòng giải thích với tôi, tôi đâu là gì của anh!”
Đột nhiên có tiếng điện thoại vang lên trong buồng xe yên tĩnh, Tô Linh quay đầu liếc mắt nhìn: “Mau đi đi, người ta sốt ruột rồi đấy!”
“Tôi sẽ về ngay!”
Dứt lời, Triệu Dương xuống xe.
Thư Tình quay đầu lại, thu vào tầm mắt chiếc xe Audi trắng, hỏi anh với giọng điệu phức tạp: “Cô ta thật giàu có, sao hai người quen nhau?”
Triệu Dương không trả lời mà hỏi ngược lại: “Em tìm anh có chuyện gì?”
Lúc này Thư Tình mới nhớ tới lời nhắn từ Thôi Kiếm về việc dò hỏi mối quan hệ giữa Triệu Dương và Viện trưởng Hoàng, nhân tiện hòa giải với Triệu Dương, không làm bạn thì cũng không nên thành kẻ thù.
Cô ấy thực sự không muốn làm chân chạy vặt cho Thôi Kiếm, nhưng không có cách nào từ chối, đành phải hỏi giúp anh ta: “Anh và Viện trưởng Hoàng quen nhau từ trước rồi à?”
Triệu Dương ban đầu còn chút mong đợi, nhưng nghe cô hỏi với đầy sự thăm dò trục lợi, anh cụt hứng chỉ gật đầu một cái ngầm thừa nhận.
Thư Tình trách cứ hỏi: “Sao lúc trước anh không nói?”
Triệu Dương không hiểu: “Liên quan gì sao?”
Thư Tình bặm môi: “Đương nhiên có liên quan, nếu anh nói sớm hơn…”
Dù nửa câu sau cô ấy không nói ra, nhưng Triệu Dương nghe là hiểu rằng, nếu nói sớm có lẽ cô ấy sẽ không chia tay anh.
Toàn tâm toàn ý dành cho cô ấy, không ngờ lại nhận được câu trả lời như vậy?
Triệu Dương cười khẩy một tiếng rồi quay người định rời đi.
Thư Tình đột nhiên nói: “Nếu như em thật sự trục lợi như thế, từ đầu đã không sống với anh rồi.”
Triệu Dương sững sờ tại chỗ, từng mảnh ký ức tốt đẹp tràn về trong tâm trí như thủy triều.
“Anh đừng trách mẹ em, em không còn bố, nên phải vâng lời mẹ.”
Vành mắt Thư Tình ửng đỏ, nếu không phải vì mẹ cô đứng ra ngăn cản, hai người họ không đến nỗi thành người dưng như này.
Cảm xúc trong lòng Triệu Dương hỗn loạn, anh không biết nói gì.
Thư Tình hít sâu một hơi, đột nhiên cô nói: “Chúng ta…có thể quay lại như trước không?”
Cận Vệ Của Người Đẹp
Tác giả: Bảo Tú
290 chương | 632 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Lên giường với người đẹp
Chương 2: Tranh chấp giữa 2 người phụ nữ
Chương 3: Lớp băng mỏng
Chương 4: Cướp hôn
Chương 5: Bị cô lập hoàn toàn
Chương 6: Nhà họ ngụy báo thù
Chương 7: Xát muối lên vết thương
Chương 8: Cưới vội
Chương 9: Bạn gái cũ
Chương 10: Giẫm đạp dưới chân
Chương 11: Đàn ông gì chứ
Chương 12: Chúng ta không nợ nhau
Chương 13: Quay lại như trước
Chương 14: Sau này anh nuôi tôi
Chương 15: Thanh niên xấu xa tới nhà!
Chương 16: Mời cô tránh ra
Chương 17: Trong lời có dao
Chương 18: Chồng của tôi
Chương 19: Dạy dỗ cho thật tốt
Chương 20
Chương 21: Người phụ nữ của tôi
Chương 22: Không biết điều
Chương 23: Tranh cãi gay gắt
Chương 24: Lấy lại công bằng
Chương 25: Bà chủ bá đạo
Chương 26: Cao không với tới
Chương 27: Đạp lên giới hạn
Chương 28: Vô cùng chói mắt
Chương 29: Chó cậy thế chủ
Chương 30: Đánh gãy chân chó
Chương 31: Ly hôn
Chương 32: Làm thế nào đây?
Chương 33: Cậu không chọc vào được đâu
Chương 34: Tự chuốc phiền phức
Chương 35: Mỉa mai
Chương 36: Lĩnh hội sâu sắc
Chương 37: Quyết một phen sống chết
Chương 38: Tiến thoái lưỡng nan
Chương 39: Không chỗ dung thân
Chương 40: Cô gái tốt là bởi vì được yêu thương
Chương 41: Nội tình rất sâu
Chương 42: Làm thế nào đây
Chương 43: Anh cút đi cho tôi
Chương 44: Uống bia tâm sự đêm khuya
Chương 45: Thuê hung thủ giết người
Chương 46: Giở trò quỷ gì thế
Chương 47: Chạm mặt nhau
Chương 48: Đầy xấu hổ và nhục nhã
Chương 49: Xóa bỏ hiểu lầm
Chương 50: Xác định một đêm không ngủ
Chương 51: Anh em tâm sự
Chương 52: Người chồng ở rể
Chương 53: Mắt chó nhìn người
Chương 54: Xếp thứ tự trước sau
Chương 55: Hối hận
Chương 56: Diễn kịch
Chương 57: Nhóm người kỳ quái
Chương 58: Không giúp được cậu
Chương 59: Về nhà làm gì?
Chương 60: Tôi kết hôn rồi
Chương 61: Giải thích thế nào?
Chương 62: Tiết lộ nội tình
Chương 63: Tìm cách đối phó
Chương 64: Một ngày thành đôi, một đời ân nghĩa
Chương 65: Cháu chào các chú
Chương 66: Bắt quả tang tại trận
Chương 67: Thu hoạch bất ngờ
Chương 68: Suy nghĩ khác biệt
Chương 69: Dì Mai tới nhà
Chương 70: Tôi không thừa nhận
Chương 71: Kích thích quá
Chương 72: Lăn dầu tưới nước
Chương 73: Thành công rồi, rút lui thôi
Chương 74: Lần này thì thảm rồi
Chương 75: Ý tốt trá hình
Chương 76: Lãnh đạo kiểm tra
Chương 77: Thông báo cuộc hẹn
Chương 78: Lời đã nói hết, không còn gì để nói nữa
Chương 79: Thật giả lẫn lộn
Chương 80: Mỗi người mỗi ngả
Chương 81: Bầu không khí nóng bỏng
Chương 82: Quy tắc trò chơi
Chương 83: Con sâu làm rầu nồi canh
Chương 84: Nhặt được bảo vật
Chương 85: Cứ điểm tạm thời
Chương 86: Mai mối
Chương 87: Giống tôi năm đó
Chương 88: Đòn đánh phủ đầu
Chương 89: Tính kế lâu dài
Chương 90: Hỏi một đằng trả lời một nẻo
Chương 91: Tranh chấp tiền thuê nhà
Chương 92: Đòi tiền bồi thường
Chương 93: Đối xử nhiệt tình
Chương 94: Cùng đi tới cùng
Chương 95: Thu hoạch bất ngờ
Chương 96: Trận quyết chiến
Chương 97: Phát hiện sơ hở
Chương 98: Nhiều nơi ẩn nấp
Chương 99: Mời gọi
Chương 100: Răng nanh của quái thú
Chương 101: Câu lạc bộ De-Royale
Chương 102: Đổi trắng thay đen
Chương 103: Đòi lại công bằng
Chương 104: Nơi cực kỳ nguy hiểm
Chương 105: Chịu thiệt chút cũng là phúc
Chương 106: Mất mặt
Chương 107: Tiến thoái lưỡng nan
Chương 108: Cứ làm là xong
Chương 109: Bùn nhão không thể trát tường
Chương 110: Được yêu thương mà lo sợ
Chương 111: Chuyển hướng sự việc
Chương 112: Đảo ngược trắng đen
Chương 113: Chó điên cắn người
Chương 114: Ruồng bỏ
Chương 115: Mỉm cười rạng rỡ
Chương 116: Sức hút của đàn ông
Chương 117: Nói là làm
Chương 118: Ai sẽ là người chọc thủng trước
Chương 119: Chuột thấy mèo
Chương 120: Một cước đá bay
Chương 121: Cửu Xử ở Thiên Châu
Chương 122: Người dân bình thường
Chương 123: Có virus trong điện thoại
Chương 124: Người này có thể dùng
Chương 125: Không diễn tả được
Chương 126: Nguyên tắc công sở
Chương 127: Mượn cớ gây khó dễ
Chương 128: Đại diện phó đội trưởng
Chương 129: Ai gần ai xa
Chương 130: Tình nghĩa anh em
Chương 131: Buồn vì tiền
Chương 132: Sẽ xảy ra chuyện gì?
Chương 133: Hôn má một cái
Chương 134: Quen tay làm nhanh
Chương 135: Trận đánh ác liệt
Chương 136: Ngầm hiểu lòng nhau
Chương 137: Mục đích nham hiểm
Chương 138: Xảy ra chuyện rồi
Chương 139: Anh em gặp nạn
Chương 140: Chặt đứt tiền tài
Chương 141: Vậy là có ý gì?
Chương 142: Mất hết thể diện
Chương 143: Cuồng phong kéo đến
Chương 144: Cuộc chiến đẫm máu bắt đầu
Chương 145: Cầm bỏng tay
Chương 146: Thông báo cho người nhà
Chương 147: Bụng dạ hẹp hòi
Chương 148: Đẹp nghiêng nước nghiêng thành
Chương 149: Xát muối vào tim
Chương 150: Thân phận thấp hèn
Chương 151: Đau lòng tuyệt vọng
Chương 152: Lựa chọn thế nào
Chương 153: Hắn ở đâu?
Chương 154: Quỳ gối vậy sao
Chương 155: Tôi sẽ nấu cơm
Chương 156: Giúp một việc lớn
Chương 157: Nhanh chân giành mất
Chương 158: Chẳng chín chắn chút nào
Chương 159: Kính rượu
Chương 160: Hành động của kẻ bỉ ổi
Chương 161: Liễu Nhiên chia tay
Chương 162: Đưa đồ Ăn tối
Chương 163: Tôi tới giúp anh
Chương 164: Bắt được gian tình
Chương 165: Trả đũa
Chương 166: Phát hiện chỗ sơ hở
Chương 167: Nguy hiểm rình rập
Chương 168: Điều khó nói
Chương 169: Thu hoạch bất ngờ
Chương 170: Tựa như lời nguyền
Chương 171: Một câu đánh giá
Chương 172: Cứng họng không nói nổi
Chương 173: Nói thì dễ lắm
Chương 174: Để cửa cho anh
Chương 175: Không cần dùng lực vẫn thắng
Chương 176: Ngậm máu phun người
Chương 177: Tiến thoái lưỡng nan
Chương 178: Cái gì của mình sẽ thuộc về mình
Chương 179: Từ bỏ mọi thứ
Chương 180: Lần hiểu ý nhau hiếm thấy
Chương 181: Đôi bên không ăn ý
Chương 182: Bạn bè bình thường
Chương 183: Có gì dạy bảo
Chương 184: Không liên lạc được
Chương 185: Kẻ thứ ba tìm đến dằn mặt
Chương 186: Bầu không khí căng thẳng
Chương 187: Tìm đúng hướng
Chương 188: Cởi bỏ nút thắt trong lòng
Chương 189: Anh gặp rắc rối rồi
Chương 190: Ngìn lượng vàng cũng không mua được
Chương 191: Hai bên giao đấu
Chương 192: Dùng người phải cẩn trọng
Chương 193: Phá bỏ chướng ngại vật
Chương 194: Sai lầm trầm trọng
Chương 195: Cứng Miệng Mềm Lòng
Chương 196: Dối Lòng
Chương 197: Khuôn Khổ Nhỏ Hẹp
Chương 198: Như Một Tên Ngốc
Chương 199: Tâm Trạng Bất Ổn
Chương 200
Chương 201: Một Khuyết Điểm
Chương 202: Người Phụ Nữ Kiên Cường
Chương 203: Vơ Đũa Cả Nắm
Chương 204: Ấm Ức
Chương 205: Vong Ơn Bội Nghĩa
Chương 206: Tôi Không Đồng Ý
Chương 207: Liên Tục Bị Yếu Thế
Chương 208: Cô Gái Mạnh Mẽ Ra Sân
Chương 209: Đến Chơi Là Khách
Chương 210: Phó Mặc Cho Dòng Nước
Chương 211: Sứt Đầu Mẻ Trán
Chương 212: Được Cưng Chiều Như Đứa Trẻ
Chương 213: Không Còn Đắn Đo
Chương 214: Nổi Da Gà
Chương 215: Lo Lắng Không Yên
Chương 216: Cơ Hội Đến Tận Cửa
Chương 217: Khô Khan Như Khúc Gỗ
Chương 218: Ảnh Hưởng Tất Cả
Chương 219: Kéo Lại
Chương 220: Xông Thẳng Lên Đỉnh Đầu
Chương 221: Không Có Đường Tắt
Chương 222: Bắt Đầu Hành Động
Chương 223: Bắt Đầu Hành Động (2)
Chương 224: Tâm Lý Biến Thái
Chương 225: Bình Tĩnh Và Trầm Ổn
Chương 226: Thẩm Vấn
Chương 227: Gậy Ông Đập Lưng Ông
Chương 228: Ăn Một Đòn Đau
Chương 229: Không Bằng Cầm Thú
Chương 230: Ép Buộc
Chương 231: Vì Tốt Cho Mày
Chương 232: Suy Nghĩ Viển Vông
Chương 233: Sức Mạnh Của Đứa Trẻ
Chương 234: Chuyện Của Đàn Ông
Chương 235: Một Người Giúp Việc
Chương 236: Liều Chết Một Phen
Chương 237: Môn Đăng Hộ Đối
Chương 238: Không Thuê Được Nhà
Chương 239: Nổi Giận
Chương 240: Học Cách Cúi Đầu
Chương 241: Không Muốn Cầu Xin Ai
Chương 242: Muốn Mà Không Được
Chương 243: Sự Việc Bất Ngờ
Chương 244: Không Phải Lúc
Chương 245: Sự Thay Đổi Của Thư Tình
Chương 246: Một Thỉnh Cầu
Chương 247: Trở Lại Làm Bạn Bè
Chương 248: Như Chuyện Hư Ảo
Chương 249: Biết Sai Rồi
Chương 250: Vượt Qua Ranh Giới
Chương 251: Thư Tình Mất Tích
Chương 252: Ra Ngoài Bàn Bạc
Chương 253: Suy Nghĩ Cẩn Thận
Chương 254: Đứng Yên, Không Được Nhúc Nhích
Chương 255: Đột Ngột Dừng Lại
Chương 256: Nói Không Lại
Chương 257: Cuộc Tranh Cãi Trong Lúc Ăn
Chương 258: Việc Nhà Việc Cửa
Chương 259: Nên Làm Thế Nào
Chương 260: Thủ Đoạn Văn Minh
Chương 261: Không Mời Mà Đến
Chương 262: Không Biết Tốt Xấu
Chương 263: Hai Chơi Một
Chương 264: Chỉ Có Thể Dùng Sức Mạnh
Chương 265: Cảm Ơn Đã Rộng Lượng Bỏ Qua
Chương 266: Giá Trị Của Thời Gian
Chương 267: Xôi Hỏng Bỏng Không
Chương 268: Nản Lòng
Chương 269: Tình Nghĩa Vợ Chồng
Chương 270: Ở Rể Nhà Giàu
Chương 271: Không Nể Mặt
Chương 272: Khó Chịu
Chương 273: Đấu Tay Không
Chương 274: Phản Đòn
Chương 275: Học Cách Trưởng Thành
Chương 276: Thế Chấp Căn Nhà
Chương 277: An Ủi Bản Thân
Chương 278: Bầu Không Khí Ở Quê
Chương 279: Nói Trúng Chỗ Đau
Chương 280: Đến Nhà Hòa Giải
Chương 281: Hai Mẹ Con Cực Phẩm
Chương 282: Không Có Tình Người
Chương 283: Chị Hối Hận Rồi
Chương 284: Đừng Khóc
Chương 285: Xưng Chồng Gọi Vợ
Chương 286: Đôi Nam Nữ Chó Má
Chương 287: Anh Có Thể Thử
Chương 288: Bức Tranh Chữ Còn Lại
Chương 289: Bắt Cóc
Chương 290: [Kết] Cuộc Sống Như Mong Muốn
Không tìm thấy chương nào phù hợp