Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 5 - 261: Phân công hành động
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~21 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Khí hậu trong trò chơi cũng không phải không thay đổi, bình thường nó cũng có biến hóa như đời. Mà đến tới bản đồ thi đấu cũng được mô phỏng theo mạch suy nghĩ như thế ấy. Lúc này, vô duyên vô cớ lại nổi lên một cơn gió nhẹ. Cố Phi đang đứng trên điểm cao nhất của bản đồ được cơn gió này thổi qua làm thoải mái, tâm tình Hàn Gia Công Tử ở bên cạnh khu đất trũng cũng không tệ, còn đùa cợt với Cố Phi một câu: “Nhìn cái kiểu hóng gió của cậu trên đỉnh núi ngu không thể tả!”
Còn đám anh em bên dong binh đoàn Hắc Thủ thì lại rất phiền não, bao nhiêu gió cũng không thể thổi tan sự buồn bực của bọn họ.
Đã đến mức này mà còn không phản ứng kịp là bị người ta lừa đến thế này rồi, thì đầu Hắc Sắc Thực Chỉ thực có chút kém cỏi. Tính toán rồi bị trúng kế thì cũng bình thường, nhưng mấu chốt là sự tự tin quá mức của Hắc Sắc Thực Chỉ khi nãy. Lúc này hắn lại bị đẩy vào tình huống khó giải quyết, hắn đã bị mất mặt với cả đám anh em xác thực khó chịu, giờ giờ không biết nói cái gì cho phải.
Cũng may đám thành viên của dong binh đoàn Hắc Thủ khá phúc hậu, dù trong lòng bọn họ đang gào thét chế diễu, nhưng ít nhất trên mặt bọn họ vẫn biểu lộ ra việc muốn ăn tươi nuốt sống sáu người bên Công Tử tinh anh đoàn. Vì vậy sĩ khí của dong binh đoàn Hắc Thủ lại trở nên đồng nhất.
“Lão Hắc, bây giờ làm sao? Anh lên tiếng đi!”
Trong game số lượng lão đại còn nhiều hơn trang bị cực phẩm. Chỉ cần đứng ở đầu đường hú lên một tiếng “Lão đại” là sẽ có bảy tám người quay đầu lại, nếu gặp tên nào ất ơ có khi hắn còn cho rằng người đang gọi là tiểu đệ của hắn.
Vì không muốn dính vào tình huống khó xử đó, tất cả mọi người đều đặt cho lão đại của mình một cái biệt danh. Cái tên này yêu cầu khi kêu lên sẽ cho thấy sự thân thiết hơn nữa còn có tính cá biệt để phân biệt với mấy người khác.
Nghe đồng đội kêu, Hắc Sắc Thực Chỉ ngưng thần nhìn về phía đỉnh núi, hắn lẩm bẩm: “Mấy tên này thật sự không đơn giản. Bọn họ có thể đi đến vòng này cũng không phải may mắn.” Đây chính là câu tán thưởng không phải chưa có từ trước đến nay. Hắc Sắc Thực Chỉ bị trúng kế nên bị tổn hại uy tín, khen đối thủ hai câu để tỏ ra mình là người rộng lượng, đồng thời hắn cũng có giải thích cho sai lầm của mình: Đối thủ rất mạnh, chịu thiệt rất bình thường. Làm nhân vật lãnh đạo thì phải có lòng dạ như vậy.
“Bây giờ đối phương đã có điểm. Có khi nào bọn họ sẽ dùng chiến thuật diều gió lớn rồi chạy khắp bản đồ không ta!” Có người lo nghĩ. Thật sự chiến thuật diều gió to đã ảnh hưởng sâu sắc đến những người ở thành Vân Đoan.
“Dùng chiến thuật diều gió lớn thì càng đáng mừng đấy, việc tập luyện của chúng ta cũng không bỏ phí.” Hắc Sắc Thực Chỉ nói, “Hiện nay chỉ sợ bọn họ sẽ ẩn nấp. Cái bản đồ rác rưởi này xem ra cũng không đơn giản như chúng ta nghĩ. Nó có rất nhiều chỗ để ẩn nấp, mà chúng ta lại không quá để ý.”
Những điều Hắc Sắc Thực Chỉ nói cũng dựa trên tình báo về các chiến lược của Hàn Gia Công Tử. Hắc Sắc Thực Chỉ biết người này khi chuẩn bị cho cuộc chiến thì vẫn luôn quan tâm đến loại hình của bản đồ, các biến hóa, cách thức… Hơn nữa Hắc Sắc Thực Chỉ cũng đã nghiên cứu, Hàn Gia Công Tử đã quan tâm đến bản đồ hơn mười trận. Dù biết là vậy nhưng mãi đến lúc này hắn mới ý thức được bản đồ có nhiều rất nhiều nội hàm hay nội tình ẩn trong đó. Bây giờ mới bắt đầu nghiên cứu thì quá khó vì vậy đành phải bỏ qua không suy nghĩ nữa.
Vì vậy, Hắc Sắc Thực Chỉ cũng không triển khai đồng đội tản ra nghiên cứu bản đồ, mà lại tiếp tục nhìn về đỉnh núi phía xa mà phân tích tình hình địch ta: “Đối thủ tổng cộng có sáu người, chỉ có sáu người! Không thể nào dám đối kháng chính diện với chúng ta nên họ buộc lòng phải sử dụng biện pháp an toàn! Nhưng cứ như vậy đội hình còn lại của bọn họ chính là ba người chiến sĩ, kỵ sĩ và mục sư, ba người này cơ hồ là không có tính cơ động!”
“Lúc này, đạo tặc và cung tiễn thủ đã lộ mặt dụ dỗ chúng ta trong rừng cây. Pháp sư thì lại lên núi diệt mắt. Nếu vậy ba người kia ở đâu? Cuối cùng thì ba người này trốn ở chỗ nào?”
Mọi người kinh ngạc ngắm nhìn Hắc Sắc Thực Chỉ, ai cũng nghĩ lão đại của bọn họ đã bị tẩu hỏa nhập ma rồi. Không phải ba ngày trước đã đề ra sứ mệnh chủ yếu của trận này là “tìm được đối thủ” sao? Hiện tại đã đến hiện trường thì còn xoắn xuýt gào to việc này làm gì?
“Ba người này lúc trước cũng đã lên núi. Sau khi xuống núi, với tốc độ của ba người này, tốc độ không thể quá nhanh, cho nên xuống núi cũng không đi xa. Sau đó vẫn có mắt của phe ta, nhưng không nhìn thấy bất cứ ai di chuyển, thế nhưng… đạo tặc và cung tiễn thủ lại vào rừng…” Hắc Sắc Thực Chỉ lầm bầm rồi đột nhiên hắn phản ứng, hắn quay qua nói với người bên cạnh: “Lục soát tất cả những chỗ có thể ngăn trở tầm mắt từ đỉnh núi!”
“Tại sao chúng ta lại không dám chia ra hành động? Đó là do chúng ta e sợ năng lực giết trong nháy mắt của pháp sư đối phương, vì chúng ta không biết sức mạnh tổng thể của sáu người bọn họ. Nhưng lúc này bọn họ đã phân công hành động, vậy chúng ta còn sợ cái gì? Mọi người chia ra mười người một tổ!” Hắc Sắc Thực Chỉ lại phát hiện ra một vấn đề lớn.
“Lão Hắc!” Có một người gọi Hắc Sắc Thực Chỉ, người này là Nguyệt Hạ Độc Bạch: “Tên pháp sư kia cũng không phải chỉ biết phóng pháp thuật mà thôi, với thân thủ và thực lực của hắn, tổ đội mười người chưa chắc đối phó được!”
“Được rồi!” Hắc Sắc Thực Chỉ khá tôn trọng ý kiến của Nguyệt Hạ Độc Bạch đã từng đụng độ Cố Phi, “Nếu vậy hai mươi người đi. Số lượng như vầy để đối phó một người chắc không có vấn đề đâu ha?”
“Cái này… Cũng không có vấn đề!” Nguyệt Hạ Độc Bạch thật sự không dám kết luận. Lần trước hắn cũng triệu tập từng đây người để đuổi bắt Cố Phi, nhưng đáng tiếc cũng không đuổi kịp.
“Vậy cậu dẫn hai mươi người nghĩ biện pháp vây hắn trên đỉnh núi rồi xử tử.” Hắc Sắc Thực Chỉ nói.
“Khụ…Được!” Nếu nói dẫn hai mươi người mà lại còn sợ một người thì Nguyệt Hạ Độc Bạch không dám nói. Cuối cùng hắn cũng phải dẫn hai mươi người rồi rời đi.
Nhưng mà lúc này Cố Phi đã chiếm đỉnh núi làm mắt, đám người này lại không biết con đường để đánh lén. Nếu cứ như vậy hùng hục chạy l*n đ*nh núi, có khi sẽ hù cho tên kia chạy mất, việc thu thập hắn chắc chắn sẽ rất khó khăn.
“Cậu, cậu, cậu!” Nguyệt Hạ Độc Bạch rút ba người trong tiểu đội của mình, “Các cậu đi vòng đằng sau núi, dụ mắt hắn nhìn sang đó, chúng tôi sẽ tranh thủ thời gian để lao lên chính diện.” Nguyệt Hạ Độc Bạch cũng chỉ có thể nghĩ ra biện pháp như vậy.
Ba người này lao ra khỏi rừng cây rồi lượn vòng ra sau núi, Theo cách mà Nguyệt Hạ Độc Bạch nghĩ, nếu như Cố Phi làm mắt trên đỉnh núi thì chắc chắn hắn sẽ nhìn chằm chằm vào ba người này, tự nhiên hắn sẽ bỏ qua những hướng khác.
Dù sao trên đỉnh núi cũng không phải đỉnh của kim tự tháp, một người ngồi trên đó xoay qua xoay lại là có thể nhìn khắp bốn phương tám hướng. Nếu đứng trên đỉnh núi có thể làm được như vậy thì cũng đâu cần đến ba bốn người để quan sát?
Ba người kia rời đi, hai phân đội bên rừng cây cũng có nhiều phát hiện. Trải qua sự sàng chọn kỹ lưỡng của Hắc Sắc Thực Chỉ, những đoạn đất trũng và bức tường Công Tử Tinh Đoàn đã đi qua đều bị hắn phát hiện.
“Chắc chắn bọn họ đã đi qua rừng cây này. Mỗi đội chia ra một đường, có thể chúng ta sẽ phát hiện ra chỗ ẩn nấp của ba người kia. Phải chú ý bí mật, ha hả, chắc chắn đối phương sẽ không nghĩ ra con đường mà họ dùng để vượt qua mắt của chúng ta, lúc này lại trở thành con đường tiễn họ xuống hoàng tuyền knock-out!” Hắc Sắc Thực Chỉ không khỏi có chút đắc ý.
Gần 80 người chia là 8 đội, hai đội dưới sự dẫn dắt của Nguyệt Hạ Độc Bạch bao vây Cố Phi, ba đội lại men theo con hai cái rãnh và bức tường. Trong tay Hắc Sắc Thực Chỉ còn lại ba đội, cuối cùng hắn cũng chia ra hai đội đi ra ngoài.
“Các cậu đuổi theo hướng này. Đây chính là hướng mà tên đạo tặc và cung tiễn thủ chạy trốn khi nãy, cố gắng mở rộng phạm vi tìm kiếm. Sau khi Độc Bạch chiếm được đỉnh núi sẽ hướng dẫn cho các cậu.”
Hai đội này theo lệnh mà lên đường. Lúc này bên cạnh Hắc Sắc Thực Chỉ cũng không còn mấy người. Dù sao đoàn bọn họ cũng không phải 80 người hoàn chỉnh. Trước đó đã phái mấy người đi tìm kiếm ở các rừng cây, tiểu Ảnh thì đã hy sinh, còn những người khác thì vẫn chưa về đủ.
Hắc Sắc Thực Chỉ nhìn hai bên một chút, cuối cùng hắn để lại một người ở trong rừng: “Có vẻ bọn họ rất thích khu rừng này! Cậu cứ trốn ở đây, nếu phát hiện ra bọn họ thì báo lại liền. Nhưng tuyệt đối đừng để lộ bản thân, được chứ?”
An bài mọi chuyện, hắn cảm thấy việc ôm cây đợi thỏ là một biện pháp đúng đắn. Vì vậy hắn phân chia mỗi người còn lại nấp ở trong một rừng cây với chỉ thị: Trốn kỹ trong rừng cây này, phát hiện bất thường lập tức báo cáo.
Cuối cùng hắn cũng đã phân chia công việc ổn thỏa. Mà lúc này Hắc Sắc Thực Chỉ lại phát hiện mình và ba người khác không có việc gì làm, thế là sau một hồi do dự, hắn cùng ba người kia cùng nhau đuổi theo Nguyệt Hạ Độc Bạch.
Ba người được Nguyệt Hạ Độc Bạch phái ra đã hoàn thành việc đi đường vòng, nhưng bọn họ lại không chắc mắt trên đỉnh núi có nhìn chằm chằm vào họ hay không. Tuy nhiên, lần này Nguyệt Hạ Độc Bạch lãnh đạo đội ngũ xuất phát. Hai mươi người, để giết tên pháp sư này chắc cũng không phải vấn đề lớn.
Những cơn gió nhẹ tiếp tục thổi, trong bản đồ thi đấu, đoàn người dong binh đoàn Hắc Thủ mỗi đội chấp hành công việc, di chuyển không một tiếng động.
Hai tiểu đội men theo khe rãnh, một đội đã đi đến tận cùng con đường. Một đội khác cũng đã đi hết khe rãnh nhỏ đến một cái rãnh lớn khác, cửa ngõ rãnh lớn chữ T này lại không biết mình nên rẽ trái hay rẽ phải, hơi mù mờ một lúc, cuối cùng bọn họ quyết định bằng cách tung đồng xu. Kết quả thu được là đi về phía bên phải, thế là họ cứ càng đi càng xa. Sau một hồi, khi quay đầu lại nhìn, ngọn núi đã bắt đầu trở nên mông lung… Ý của Lão Hắc là đối phương sẽ nấp ở gần dưới chân núi, mà lúc này nhìn lại họ biết rằng mình đã đi sai hướng. Tên đội trưởng dẫn tiểu đội chửi thầm: Móa, đồng vàng rác rưởi.
“Quay đầu lại, hướng bên trái!” Hắn thét to.
Tiểu đội thứ ba, lại làm giống Công Tử tinh anh đoàn, cả đội men theo bức tường khom lưng, ngồi chổm hổm, lăn lê bò càng, cuối cùng họ lại phát hiện cuối bức tường này cũng là một khu đất trũng có ngã rẽ.
Mà tên đội trưởng này lại thông minh hơn một chút, hắn không tung đồng tiền để quyết định mà lại ngẩng đầu lên quan sát rồi đi về hướng gần đỉnh núi.
Mà những người đến đích nhanh nhất lại là hai đội của Nguyệt Hạ Độc Bạch. Ba người làm mồi khi đi vòng sau đến dưới chân núi thì bắt đầu giảm tốc độ giả bộ lên núi. Mà mười bảy người bên kia cũng đã bắt đầu cấp tốc xung phong hướng lên trên.
Núi càng cao, gió càng lớn.
Những quy luật nhỏ bé như vậy thì Thế Giới Song Song cũng không quên đi. Đợi khi xông l*n đ*nh núi, Nguyệt Hạ Độc Bạch lập tức thấy một màu đen đen. Lúc này Cố Phi đang đứng sừng sững giữa đỉnh núi, trường bào pháp sư màu đen bị gió thổi phần phật cực ngầu. Ám Dạ Lưu Quang nắm trong tay, vốn đang được dùng để vẽ vòng tròn trên mặt đất, khi nghe được tiếng người thì kẻ cầm liền ngẩng đầu, nhìn Nguyệt Hạ Độc Bạch cười nói: “Là anh à, sao bây giờ mới đến!”
Lúc nãy, lúc mà Hàn Gia Công Tử trêu Cố Phi nhìn ngu đần khi hóng gió cạnh biên núi thì hắn liền lùi lại về phía sau. Làm mắt? Điều này Hàn Gia Công Tử không hề nói đến, chỉ nghiêm túc hỏi Cố Phi một vấn đề: “Thiên Lý, nói thật đi, một mình cậu có thể cân được mấy người?”
“Mười người cũng không thành vấn đề.” Cố Phi tự tin nói.
“Cực hạn?” Hàn Gia Công Tử gặng hỏi.
“Cực hạn là một khái niệm mông lung, tôi cũng không dám chắc…” Cố Phi vòng vo.
“Ồ, vậy cậu cứ ở trên núi, đừng xuống.”
“Để làm gì?”
“Khiêu chiến cực hạn!” Hàn Gia Công Tử nói.
Còn đám anh em bên dong binh đoàn Hắc Thủ thì lại rất phiền não, bao nhiêu gió cũng không thể thổi tan sự buồn bực của bọn họ.
Đã đến mức này mà còn không phản ứng kịp là bị người ta lừa đến thế này rồi, thì đầu Hắc Sắc Thực Chỉ thực có chút kém cỏi. Tính toán rồi bị trúng kế thì cũng bình thường, nhưng mấu chốt là sự tự tin quá mức của Hắc Sắc Thực Chỉ khi nãy. Lúc này hắn lại bị đẩy vào tình huống khó giải quyết, hắn đã bị mất mặt với cả đám anh em xác thực khó chịu, giờ giờ không biết nói cái gì cho phải.
Cũng may đám thành viên của dong binh đoàn Hắc Thủ khá phúc hậu, dù trong lòng bọn họ đang gào thét chế diễu, nhưng ít nhất trên mặt bọn họ vẫn biểu lộ ra việc muốn ăn tươi nuốt sống sáu người bên Công Tử tinh anh đoàn. Vì vậy sĩ khí của dong binh đoàn Hắc Thủ lại trở nên đồng nhất.
“Lão Hắc, bây giờ làm sao? Anh lên tiếng đi!”
Trong game số lượng lão đại còn nhiều hơn trang bị cực phẩm. Chỉ cần đứng ở đầu đường hú lên một tiếng “Lão đại” là sẽ có bảy tám người quay đầu lại, nếu gặp tên nào ất ơ có khi hắn còn cho rằng người đang gọi là tiểu đệ của hắn.
Vì không muốn dính vào tình huống khó xử đó, tất cả mọi người đều đặt cho lão đại của mình một cái biệt danh. Cái tên này yêu cầu khi kêu lên sẽ cho thấy sự thân thiết hơn nữa còn có tính cá biệt để phân biệt với mấy người khác.
Nghe đồng đội kêu, Hắc Sắc Thực Chỉ ngưng thần nhìn về phía đỉnh núi, hắn lẩm bẩm: “Mấy tên này thật sự không đơn giản. Bọn họ có thể đi đến vòng này cũng không phải may mắn.” Đây chính là câu tán thưởng không phải chưa có từ trước đến nay. Hắc Sắc Thực Chỉ bị trúng kế nên bị tổn hại uy tín, khen đối thủ hai câu để tỏ ra mình là người rộng lượng, đồng thời hắn cũng có giải thích cho sai lầm của mình: Đối thủ rất mạnh, chịu thiệt rất bình thường. Làm nhân vật lãnh đạo thì phải có lòng dạ như vậy.
“Bây giờ đối phương đã có điểm. Có khi nào bọn họ sẽ dùng chiến thuật diều gió lớn rồi chạy khắp bản đồ không ta!” Có người lo nghĩ. Thật sự chiến thuật diều gió to đã ảnh hưởng sâu sắc đến những người ở thành Vân Đoan.
“Dùng chiến thuật diều gió lớn thì càng đáng mừng đấy, việc tập luyện của chúng ta cũng không bỏ phí.” Hắc Sắc Thực Chỉ nói, “Hiện nay chỉ sợ bọn họ sẽ ẩn nấp. Cái bản đồ rác rưởi này xem ra cũng không đơn giản như chúng ta nghĩ. Nó có rất nhiều chỗ để ẩn nấp, mà chúng ta lại không quá để ý.”
Những điều Hắc Sắc Thực Chỉ nói cũng dựa trên tình báo về các chiến lược của Hàn Gia Công Tử. Hắc Sắc Thực Chỉ biết người này khi chuẩn bị cho cuộc chiến thì vẫn luôn quan tâm đến loại hình của bản đồ, các biến hóa, cách thức… Hơn nữa Hắc Sắc Thực Chỉ cũng đã nghiên cứu, Hàn Gia Công Tử đã quan tâm đến bản đồ hơn mười trận. Dù biết là vậy nhưng mãi đến lúc này hắn mới ý thức được bản đồ có nhiều rất nhiều nội hàm hay nội tình ẩn trong đó. Bây giờ mới bắt đầu nghiên cứu thì quá khó vì vậy đành phải bỏ qua không suy nghĩ nữa.
Vì vậy, Hắc Sắc Thực Chỉ cũng không triển khai đồng đội tản ra nghiên cứu bản đồ, mà lại tiếp tục nhìn về đỉnh núi phía xa mà phân tích tình hình địch ta: “Đối thủ tổng cộng có sáu người, chỉ có sáu người! Không thể nào dám đối kháng chính diện với chúng ta nên họ buộc lòng phải sử dụng biện pháp an toàn! Nhưng cứ như vậy đội hình còn lại của bọn họ chính là ba người chiến sĩ, kỵ sĩ và mục sư, ba người này cơ hồ là không có tính cơ động!”
“Lúc này, đạo tặc và cung tiễn thủ đã lộ mặt dụ dỗ chúng ta trong rừng cây. Pháp sư thì lại lên núi diệt mắt. Nếu vậy ba người kia ở đâu? Cuối cùng thì ba người này trốn ở chỗ nào?”
Mọi người kinh ngạc ngắm nhìn Hắc Sắc Thực Chỉ, ai cũng nghĩ lão đại của bọn họ đã bị tẩu hỏa nhập ma rồi. Không phải ba ngày trước đã đề ra sứ mệnh chủ yếu của trận này là “tìm được đối thủ” sao? Hiện tại đã đến hiện trường thì còn xoắn xuýt gào to việc này làm gì?
“Ba người này lúc trước cũng đã lên núi. Sau khi xuống núi, với tốc độ của ba người này, tốc độ không thể quá nhanh, cho nên xuống núi cũng không đi xa. Sau đó vẫn có mắt của phe ta, nhưng không nhìn thấy bất cứ ai di chuyển, thế nhưng… đạo tặc và cung tiễn thủ lại vào rừng…” Hắc Sắc Thực Chỉ lầm bầm rồi đột nhiên hắn phản ứng, hắn quay qua nói với người bên cạnh: “Lục soát tất cả những chỗ có thể ngăn trở tầm mắt từ đỉnh núi!”
“Tại sao chúng ta lại không dám chia ra hành động? Đó là do chúng ta e sợ năng lực giết trong nháy mắt của pháp sư đối phương, vì chúng ta không biết sức mạnh tổng thể của sáu người bọn họ. Nhưng lúc này bọn họ đã phân công hành động, vậy chúng ta còn sợ cái gì? Mọi người chia ra mười người một tổ!” Hắc Sắc Thực Chỉ lại phát hiện ra một vấn đề lớn.
“Lão Hắc!” Có một người gọi Hắc Sắc Thực Chỉ, người này là Nguyệt Hạ Độc Bạch: “Tên pháp sư kia cũng không phải chỉ biết phóng pháp thuật mà thôi, với thân thủ và thực lực của hắn, tổ đội mười người chưa chắc đối phó được!”
“Được rồi!” Hắc Sắc Thực Chỉ khá tôn trọng ý kiến của Nguyệt Hạ Độc Bạch đã từng đụng độ Cố Phi, “Nếu vậy hai mươi người đi. Số lượng như vầy để đối phó một người chắc không có vấn đề đâu ha?”
“Cái này… Cũng không có vấn đề!” Nguyệt Hạ Độc Bạch thật sự không dám kết luận. Lần trước hắn cũng triệu tập từng đây người để đuổi bắt Cố Phi, nhưng đáng tiếc cũng không đuổi kịp.
“Vậy cậu dẫn hai mươi người nghĩ biện pháp vây hắn trên đỉnh núi rồi xử tử.” Hắc Sắc Thực Chỉ nói.
“Khụ…Được!” Nếu nói dẫn hai mươi người mà lại còn sợ một người thì Nguyệt Hạ Độc Bạch không dám nói. Cuối cùng hắn cũng phải dẫn hai mươi người rồi rời đi.
Nhưng mà lúc này Cố Phi đã chiếm đỉnh núi làm mắt, đám người này lại không biết con đường để đánh lén. Nếu cứ như vậy hùng hục chạy l*n đ*nh núi, có khi sẽ hù cho tên kia chạy mất, việc thu thập hắn chắc chắn sẽ rất khó khăn.
“Cậu, cậu, cậu!” Nguyệt Hạ Độc Bạch rút ba người trong tiểu đội của mình, “Các cậu đi vòng đằng sau núi, dụ mắt hắn nhìn sang đó, chúng tôi sẽ tranh thủ thời gian để lao lên chính diện.” Nguyệt Hạ Độc Bạch cũng chỉ có thể nghĩ ra biện pháp như vậy.
Ba người này lao ra khỏi rừng cây rồi lượn vòng ra sau núi, Theo cách mà Nguyệt Hạ Độc Bạch nghĩ, nếu như Cố Phi làm mắt trên đỉnh núi thì chắc chắn hắn sẽ nhìn chằm chằm vào ba người này, tự nhiên hắn sẽ bỏ qua những hướng khác.
Dù sao trên đỉnh núi cũng không phải đỉnh của kim tự tháp, một người ngồi trên đó xoay qua xoay lại là có thể nhìn khắp bốn phương tám hướng. Nếu đứng trên đỉnh núi có thể làm được như vậy thì cũng đâu cần đến ba bốn người để quan sát?
Ba người kia rời đi, hai phân đội bên rừng cây cũng có nhiều phát hiện. Trải qua sự sàng chọn kỹ lưỡng của Hắc Sắc Thực Chỉ, những đoạn đất trũng và bức tường Công Tử Tinh Đoàn đã đi qua đều bị hắn phát hiện.
“Chắc chắn bọn họ đã đi qua rừng cây này. Mỗi đội chia ra một đường, có thể chúng ta sẽ phát hiện ra chỗ ẩn nấp của ba người kia. Phải chú ý bí mật, ha hả, chắc chắn đối phương sẽ không nghĩ ra con đường mà họ dùng để vượt qua mắt của chúng ta, lúc này lại trở thành con đường tiễn họ xuống hoàng tuyền knock-out!” Hắc Sắc Thực Chỉ không khỏi có chút đắc ý.
Gần 80 người chia là 8 đội, hai đội dưới sự dẫn dắt của Nguyệt Hạ Độc Bạch bao vây Cố Phi, ba đội lại men theo con hai cái rãnh và bức tường. Trong tay Hắc Sắc Thực Chỉ còn lại ba đội, cuối cùng hắn cũng chia ra hai đội đi ra ngoài.
“Các cậu đuổi theo hướng này. Đây chính là hướng mà tên đạo tặc và cung tiễn thủ chạy trốn khi nãy, cố gắng mở rộng phạm vi tìm kiếm. Sau khi Độc Bạch chiếm được đỉnh núi sẽ hướng dẫn cho các cậu.”
Hai đội này theo lệnh mà lên đường. Lúc này bên cạnh Hắc Sắc Thực Chỉ cũng không còn mấy người. Dù sao đoàn bọn họ cũng không phải 80 người hoàn chỉnh. Trước đó đã phái mấy người đi tìm kiếm ở các rừng cây, tiểu Ảnh thì đã hy sinh, còn những người khác thì vẫn chưa về đủ.
Hắc Sắc Thực Chỉ nhìn hai bên một chút, cuối cùng hắn để lại một người ở trong rừng: “Có vẻ bọn họ rất thích khu rừng này! Cậu cứ trốn ở đây, nếu phát hiện ra bọn họ thì báo lại liền. Nhưng tuyệt đối đừng để lộ bản thân, được chứ?”
An bài mọi chuyện, hắn cảm thấy việc ôm cây đợi thỏ là một biện pháp đúng đắn. Vì vậy hắn phân chia mỗi người còn lại nấp ở trong một rừng cây với chỉ thị: Trốn kỹ trong rừng cây này, phát hiện bất thường lập tức báo cáo.
Cuối cùng hắn cũng đã phân chia công việc ổn thỏa. Mà lúc này Hắc Sắc Thực Chỉ lại phát hiện mình và ba người khác không có việc gì làm, thế là sau một hồi do dự, hắn cùng ba người kia cùng nhau đuổi theo Nguyệt Hạ Độc Bạch.
Ba người được Nguyệt Hạ Độc Bạch phái ra đã hoàn thành việc đi đường vòng, nhưng bọn họ lại không chắc mắt trên đỉnh núi có nhìn chằm chằm vào họ hay không. Tuy nhiên, lần này Nguyệt Hạ Độc Bạch lãnh đạo đội ngũ xuất phát. Hai mươi người, để giết tên pháp sư này chắc cũng không phải vấn đề lớn.
Những cơn gió nhẹ tiếp tục thổi, trong bản đồ thi đấu, đoàn người dong binh đoàn Hắc Thủ mỗi đội chấp hành công việc, di chuyển không một tiếng động.
Hai tiểu đội men theo khe rãnh, một đội đã đi đến tận cùng con đường. Một đội khác cũng đã đi hết khe rãnh nhỏ đến một cái rãnh lớn khác, cửa ngõ rãnh lớn chữ T này lại không biết mình nên rẽ trái hay rẽ phải, hơi mù mờ một lúc, cuối cùng bọn họ quyết định bằng cách tung đồng xu. Kết quả thu được là đi về phía bên phải, thế là họ cứ càng đi càng xa. Sau một hồi, khi quay đầu lại nhìn, ngọn núi đã bắt đầu trở nên mông lung… Ý của Lão Hắc là đối phương sẽ nấp ở gần dưới chân núi, mà lúc này nhìn lại họ biết rằng mình đã đi sai hướng. Tên đội trưởng dẫn tiểu đội chửi thầm: Móa, đồng vàng rác rưởi.
“Quay đầu lại, hướng bên trái!” Hắn thét to.
Tiểu đội thứ ba, lại làm giống Công Tử tinh anh đoàn, cả đội men theo bức tường khom lưng, ngồi chổm hổm, lăn lê bò càng, cuối cùng họ lại phát hiện cuối bức tường này cũng là một khu đất trũng có ngã rẽ.
Mà tên đội trưởng này lại thông minh hơn một chút, hắn không tung đồng tiền để quyết định mà lại ngẩng đầu lên quan sát rồi đi về hướng gần đỉnh núi.
Mà những người đến đích nhanh nhất lại là hai đội của Nguyệt Hạ Độc Bạch. Ba người làm mồi khi đi vòng sau đến dưới chân núi thì bắt đầu giảm tốc độ giả bộ lên núi. Mà mười bảy người bên kia cũng đã bắt đầu cấp tốc xung phong hướng lên trên.
Núi càng cao, gió càng lớn.
Những quy luật nhỏ bé như vậy thì Thế Giới Song Song cũng không quên đi. Đợi khi xông l*n đ*nh núi, Nguyệt Hạ Độc Bạch lập tức thấy một màu đen đen. Lúc này Cố Phi đang đứng sừng sững giữa đỉnh núi, trường bào pháp sư màu đen bị gió thổi phần phật cực ngầu. Ám Dạ Lưu Quang nắm trong tay, vốn đang được dùng để vẽ vòng tròn trên mặt đất, khi nghe được tiếng người thì kẻ cầm liền ngẩng đầu, nhìn Nguyệt Hạ Độc Bạch cười nói: “Là anh à, sao bây giờ mới đến!”
Lúc nãy, lúc mà Hàn Gia Công Tử trêu Cố Phi nhìn ngu đần khi hóng gió cạnh biên núi thì hắn liền lùi lại về phía sau. Làm mắt? Điều này Hàn Gia Công Tử không hề nói đến, chỉ nghiêm túc hỏi Cố Phi một vấn đề: “Thiên Lý, nói thật đi, một mình cậu có thể cân được mấy người?”
“Mười người cũng không thành vấn đề.” Cố Phi tự tin nói.
“Cực hạn?” Hàn Gia Công Tử gặng hỏi.
“Cực hạn là một khái niệm mông lung, tôi cũng không dám chắc…” Cố Phi vòng vo.
“Ồ, vậy cậu cứ ở trên núi, đừng xuống.”
“Để làm gì?”
“Khiêu chiến cực hạn!” Hàn Gia Công Tử nói.
Cận Chiến Pháp Sư
Tác giả: Hồ Điệp Lam
565 chương | 2,225 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Thầy giáo Cố Phi
Chương Quyển 1 - 2: Võ công?
Chương Quyển 1 - 3: Cuộc kiểm tra kĩ năng nhỏ
Chương Quyển 1 - 4: Đăng xuất
Chương Quyển 1 - 5: Hỏa cầu
Chương Quyển 1 - 6: Pháp Sư éo gì chạy nhanh thế!
Chương Quyển 1 - 7: Pháp Sư cầm dao găm
Chương Quyển 1 - 8: Bất biến ứng vạn biến
Chương Quyển 1 - 9: Phong cách cao thủ
Chương Quyển 1 - 10: Trải nghiệm mới lạ
Chương Quyển 1 - 11: Phi đao! Lại là phi đao
Chương Quyển 1 - 12: Cô chạy đi đâu
Chương Quyển 1 - 13: Vật hồi cố chủ
Chương Quyển 1 - 14: Khó có thể giải thích được
Chương Quyển 1 - 15: Đường đao cửu liên
Chương Quyển 1 - 16: Cuộc gặp gỡ tại quán rượu Tiểu Lôi (1)
Chương Quyển 1 - 17: Cuộc gặp gỡ tại quán rượu Tiểu Lôi (2)
Chương Quyển 1 - 18: Vấn đề về lòng tin
Chương Quyển 1 - 19: Chả có một chút cầu tiến nào
Chương Quyển 1 - 20: Bí đạo Ô Long động
Chương Quyển 1 - 21: Đại thủ lĩnh Tác Đồ
Chương Quyển 1 - 22: Vướng mắc
Chương Quyển 1 - 23: Giúp người làm niềm vui
Chương Quyển 1 - 24: Trọng Sinh Tử Tinh
Chương Quyển 1 - 25: Công hội
Chương Quyển 1 - 26: Chuỗi nhiệm vụ
Chương Quyển 1 - 27: Vác bao tải gây hiểu lầm
Chương Quyển 1 - 28: Hỏa Cầu nhập hội?
Chương Quyển 1 - 29: Liên Châu Hỏa Cầu
Chương Quyển 1 - 30: Toàn Phong Trảm
Chương Quyển 1 - 31: Lục Nguyệt Vũ
Chương Quyển 1 - 32: Đồng đội trong truyền thuyết
Chương Quyển 1 - 33: Ven hồ vân ngoại ô
Chương Quyển 1 - 34: Tỷ lệ chí mạng 10%
Chương Quyển 1 - 35: Muộn Côn hư ảo
Chương Quyển 1 - 36: Toàn quân bị diệt
Chương Quyển 1 - 37: Chuyên gia tình báo
Chương Quyển 1 - 38: Tìm kiếm dong binh đoàn
Chương Quyển 1 - 39: Hợp tác vui vẻ?
Chương Quyển 1 - 40: Dong binh đoàn, xuất phát!
Chương Quyển 1 - 41: Chuẩn bị trước trận chiến
Chương Quyển 1 - 42: Cửu tử nhất sinh?
Chương Quyển 1 - 43: Sát thương pháp thuật kèm theo
Chương Quyển 1 - 44: Không biết tốt xấu
Chương Quyển 1 - 45: Đuổi giết
Chương Quyển 1 - 46: Nghênh ngang bỏ đi
Chương Quyển 1 - 47: Dư luận xôn xao
Chương Quyển 1 - 48: Lúc này không phải lúc tính toán
Chương Quyển 1 - 49: Người cùng cảnh ngộ?
Chương Quyển 1 - 50: Người bận rộn
Chương Quyển 1 - 51: Sức mạnh của fan hâm mộ
Chương Quyển 1 - 52: Công hội vui vẻ
Chương Quyển 1 - 53: Sát thủ ơi là sát thủ
Chương Quyển 1 - 54: Phiền toái sau PK
Chương Quyển 1 - 55: Mã số 27149
Chương Quyển 1 - 56: Tiểu đội nhanh nhẹn
Chương Quyển 1 - 57: Chạy trốn
Chương Quyển 2 - 58: Hành trình xuyên Ô Long sơn mạch
Chương Quyển 2 - 59: Thổ địa ở Thành Nguyệt Dạ
Chương Quyển 2 - 60: Anh là dũng sĩ à?
Chương Quyển 2 - 61: Dấu vết trước giáo đường
Chương Quyển 2 - 62: Mạc Phỉ biến mất
Chương Quyển 2 - 63: Chân tướng, chỉ có một
Chương Quyển 2 - 64: Người Sói? Sói Người?
Chương Quyển 2 - 65: Truyền thuyết về người sói
Chương Quyển 2 - 66: Răng nanh vua sói
Chương Quyển 2 - 67: Phần thưởng cuối cùng
Chương Quyển 2 - 68: Một đám lưu manh ngu ngốc
Chương Quyển 2 - 69: Kiếm pháp Cố Gia
Chương Quyển 2 - 70: Hạ thủ lưu tình
Chương Quyển 2 - 71: Không ngừng cướp đường
Chương Quyển 2 - 72: Có công phu, người không nhu nhược
Chương Quyển 2 - 73: Mạo danh thế thân
Chương Quyển 2 - 74: Kết cục của lắm miệng
Chương Quyển 2 - 75: Bại lộ
Chương Quyển 2 - 76: Cảm xúc đồng tình tràn lan
Chương Quyển 2 - 77: Cách tên điên xa một chút
Chương Quyển 2 - 78: Tính kế
Chương Quyển 2 - 79: Trừng phạt xung đột
Chương Quyển 2 - 80: Bằng hữu của Bất Tiếu
Chương Quyển 2 - 81: Một bên ăn thịt, một bên chiến đấu
Chương Quyển 2 - 82: Người đam mê công phu
Chương Quyển 2 - 83: Vì dân trừ hại
Chương Quyển 2 - 84: Công Tử lừa bịp
Chương Quyển 2 - 85: Rút củi dưới đáy nồi
Chương Quyển 2 - 86: Lúc tiến hành công kích
Chương Quyển 2 - 87: Giành giật từng giây
Chương Quyển 2 - 88: Chi đội thứ chín
Chương Quyển 2 - 89: Nhân vật bị lãng quên
Chương Quyển 2 - 90: Chiến đội Ngân Nguyệt
Chương Quyển 2 - 91: Nhục đoàn Tiền Trần
Chương Quyển 2 - 92: Thiên Hàng Hỏa Luân
Chương Quyển 2 - 93: Lực sĩ thực sự
Chương Quyển 2 - 94: Tẩy giá trị PK
Chương Quyển 2 - 95: Từ biệt thành Nguyệt Dạ
Chương Quyển 2 - 96: Liễu Hạ cũng muốn tham gia?
Chương Quyển 2 - 97: Cố Phi nghĩ lui hội?
Chương Quyển 2 - 98: Triển khai nghiên cứu
Chương Quyển 2 - 99: Tinh thông pháp thuật
Chương Quyển 2 - 100: Con phố giao dịch
Chương Quyển 2 - 101: Con gái đúng là con gái!
Chương Quyển 2 - 102: Studio cỡ lớn
Chương Quyển 3 - 103: Bạo trang bị - Trợ lý giám định
Chương Quyển 3 - 104: Pháp sư Băng Lưu Ly
Chương Quyển 3 - 105: Chiến đấu bên cạnh hòm thư
Chương Quyển 3 - 106: Theo nhau mà tới
Chương Quyển 3 - 107: Mèo vờn chuột
Chương Quyển 3 - 108: Cắm điểm chiến
Chương Quyển 3 - 109: Sương Chi Hồi Ức
Chương Quyển 3 - 110: Trùng hợp như vậy?
Chương Quyển 3 - 111: Truyền thuyết nghiêng nhà
Chương Quyển 3 - 112: Hình tượng Chiến Vô Thương
Chương Quyển 3 - 113: Tự chui đầu vào lưới
Chương Quyển 3 - 114: Bại lộ có hạn
Chương Quyển 3 - 115: Đôi Giày Truy Phong
Chương Quyển 3 - 116: Thay thế bổ sung Ngự Thiên
Chương Quyển 3 - 117: Cao thủ cô quạnh
Chương Quyển 3 - 118: Chiến thuật của Cố Phi
Chương Quyển 3 - 119: Vượt cấp đánh quái
Chương Quyển 3 - 120: Lạc Lạc mê trai
Chương Quyển 3 - 121: Trắng trợn mà trêu ghẹo
Chương Quyển 3 - 122: Cung tiễn thủ ở quán rượu
Chương Quyển 3 - 123: Pháp sư đệ nhất
Chương Quyển 3 - 124: Trượng Tử Sam*
Chương Quyển 3 - 125: Cao thủ bị lạnh nhạt
Chương Quyển 3 - 126: Lạc Y Hồng Liên
Chương Quyển 3 - 127: Làm sao có thể
Chương Quyển 3 - 128: Buồn nôn
Chương Quyển 3 - 129: Phía sau cây là Ai?
Chương Quyển 3 - 130: Thuật rút đao
Chương Quyển 3 - 131: Nhân vật gây tranh cãi
Chương Quyển 3 - 132: Nhân sinh hà Xứ bất tương phùng. [1]
Chương Quyển 3 - 133: Không thể ngừng khinh bỉ
Chương Quyển 3 - 134: Đánh bạc
Chương Quyển 3 - 135: Hoạt động
Chương Quyển 3 - 136: Khiêu chiến sinh tồn
Chương Quyển 3 - 137: Tế Yêu Vũ
Chương Quyển 3 - 138: Làm vướng chân
Chương Quyển 3 - 139: Chỉ sợ đối thủ yếu
Chương Quyển 3 - 140: Thế công tiền bạc
Chương Quyển 3 - 141: Chậm hay nhanh?
Chương Quyển 3 - 142: Khuyết thiếu nhân tài
Chương Quyển 3 - 143: Ngâm xướng nghịch chuyển
Chương Quyển 3 - 144: Đấu xong vòng thứ nhất
Chương Quyển 3 - 145: Tác chiến không hợp với kẻ mù đường
Chương Quyển 3 - 146: Đánh chớp nhoáng ngọn núi nhỏ
Chương Quyển 3 - 147: Không thể thuyết phục
Chương Quyển 3 - 148: Tỷ số 6 vs 4
Chương Quyển 3 - 149: Kết cục chẳng hề hoàn mỹ
Chương Quyển 4 - 150: Hoa Tùng Trung Vĩnh Sinh
Chương Quyển 4 - 151: Đi săn
Chương Quyển 4 - 152: Suýt nữa giải tán
Chương Quyển 4 - 153: Tinh thần vô lại
Chương Quyển 4 - 154: Đấu xong vòng hai
Chương Quyển 4 - 155: Quá trình và kết quả
Chương Quyển 4 - 156: Trận hình chữ 排
Chương Quyển 4 - 157: Bạo lực vs chiến thuật
Chương Quyển 4 - 158: Băng Toàn Phong
Chương Quyển 4 - 159: Năm người cuối cùng
Chương Quyển 4 - 160: Chiến thuật biến thái
Chương Quyển 4 - 161: Quân đội đánh úp từ trên trời rơi xuống
Chương Quyển 4 - 162: Không có lỗ thủng?
Chương Quyển 4 - 163: Chiến lược lớn
Chương Quyển 4 - 164: Công cốc
Chương Quyển 4 - 165: Một rãnh mương
Chương Quyển 4 - 166: Lục đục nội bộ
Chương Quyển 4 - 167: Đánh một trận phân thắng thua
Chương Quyển 4 - 168: Đây không phải chiến đấu một mình
Chương Quyển 4 - 169: Chàng trai mặc choàng đen che mặt
Chương Quyển 4 - 170: Ban đêm tìm người trong đám đông
Chương Quyển 4 - 171: Đầu cơ trục lợi
Chương Quyển 4 - 172: Chợt ngoái đầu lại
Chương Quyển 4 - 173: Băng vs Hoả
Chương Quyển 4 - 174: Nhiệm vụ không có nhân tính
Chương Quyển 4 - 175: Thương nhân Cố Phi
Chương Quyển 4 - 176: Kẻ có tài khác người
Chương Quyển 4 - 177: Hệ thống ném tiền lung tung
Chương Quyển 4 - 178: Một pháp sư Điện hệ ra đời
Chương Quyển 4 - 179: Thế công của Vân Trung Mục Địch
Chương Quyển 4 - 180: Lúa mạch trong bùn đất
Chương Quyển 4 - 181: Những cao thủ nghèo túng
Chương Quyển 4 - 182: Một đám bạn xấu
Chương Quyển 4 - 183: Nhanh chân đến trước
Chương Quyển 4 - 184: Chém trăm người
Chương Quyển 4 - 185: Kết cục ngoài ý muốn
Chương Quyển 4 - 186: Chế độ tích điểm
Chương Quyển 4 - 187: Các cô gái chiêm tinh
Chương Quyển 4 - 188: Tiễn trận
Chương Quyển 4 - 189: Dịch Chuyển Tức Thời
Chương Quyển 4 - 190: Vòng thi đấu thứ năm kết thúc
Chương Quyển 4 - 191: Dong binh đoàn Ngân Nguyệt
Chương Quyển 4 - 192: Trọng Trang Chiến Sĩ
Chương Quyển 4 - 193: Tuỳ cơ ứng biến
Chương Quyển 4 - 194: Chúng tôi cũng là cao thủ
Chương Quyển 4 - 195: Muốn khiến thò đầu ra thì phải lên
Chương Quyển 4 - 196: Bởi vì gần
Chương Quyển 4 - 197: Thù mới hận cũ
Chương Quyển 4 - 198: Tranh công xin điểm
Chương Quyển 5 - 199: Lễ ra mắt Cố Phi, khúc dạo đầu
Chương Quyển 5 - 200: Khách tới từ khắp nơi
Chương Quyển 5 - 201: Phô trương thanh thế
Chương Quyển 5 - 202: Rối loạn hết thảy
Chương Quyển 5 - 203: Nhiệm vụ hoàn thành
Chương Quyển 5 - 204: Bám dai như quỷ
Chương Quyển 5 - 205: Trong quán – Ngoài quán
Chương Quyển 5 - 206: Còn xong được hay sao?
Chương Quyển 5 - 207: Phái thực chiến
Chương Quyển 5 - 208: Hạ màn kết thúc
Chương Quyển 5 - 209: Vận may cực thịnh
Chương Quyển 5 - 210: Giám định trăm phần trăm
Chương Quyển 5 - 211: Lột xác từ đầu đến chân
Chương Quyển 5 - 212: Công hội đoàn kết nhất, dong binh đoàn không đoàn kết nhất
Chương Quyển 5 - 213: Xông lên thôi
Chương Quyển 5 - 214: Bao vây chúng (1)
Chương Quyển 5 - 215: Bao vây chúng (2)
Chương Quyển 5 - 216: Gặt hái chiến trường
Chương Quyển 5 - 217: Hỏi thăm về Công Tử tinh anh đoàn
Chương Quyển 5 - 218: 241 lá thư
Chương Quyển 5 - 219: Thư trả lời của Thiên Lý Nhất Túy
Chương Quyển 5 - 220: Kịch bản của Hàn Gia Công Tử
Chương Quyển 5 - 221: Bằng chứng phạm tội biến mất
Chương Quyển 5 - 222: Lại một lần im lặng chịu thiệt
Chương Quyển 5 - 223: Chuyên gia phân tích khẩu hình tập trung quá mức
Chương Quyển 5 - 224: Màu đen thích dính bụi
Chương Quyển 5 - 225: Cực kì hài hòa trước trận chiến
Chương Quyển 5 - 226: Cạm bẫy ở đâu
Chương Quyển 5 - 227: Chú Vô Thương ương ngạnh
Chương Quyển 5 - 228: Tỷ lệ vàng của mục sư
Chương Quyển 5 - 229: Hàn Gia Công Tử rơi xuống
Chương Quyển 5 - 230: Không phục cũng phải phục
Chương Quyển 5 - 231: Chung Cực Tam Ban, tập hợp!
Chương Quyển 5 - 232: Chung Cực Tam Ban, xuất phát!
Chương Quyển 5 - 233: Ông trời đã định
Chương Quyển 5 - 234: Trá hàng
Chương Quyển 5 - 235: Nhiệm vụ song hướng
Chương Quyển 5 - 236: Một chút xíu pháp lực
Chương Quyển 5 - 237: Kỷ lục trăm phần trăm?
Chương Quyển 5 - 238: Kim thiền thoát xác
Chương Quyển 5 - 239: Xoay người Song Viêm Thiểm
Chương Quyển 5 - 240: Học sinh phải lấy việc học làm chủ
Chương Quyển 5 - 241: Người sói tái sinh
Chương Quyển 5 - 242: Thật không ngờ
Chương Quyển 5 - 243: Nguy hiểm thật
Chương Quyển 5 - 244: Trường Tru Đoản Thán
Chương Quyển 5 - 245: Đổi mới từ Cố Phi, kiên trì của Kiếm Quỷ
Chương Quyển 5 - 246: Một ngày u ám
Chương Quyển 5 - 247: Khí chất của cao thủ đặt bẫy
Chương Quyển 5 - 248: Khu vực tam giác thần bí
Chương Quyển 5 - 249: Con đường hy vọng chữ Y
Chương Quyển 5 - 250: Nhân vật phản diện đầy nghĩa khí
Chương Quyển 5 - 251: Thành quả lao động?
Chương Quyển 5 - 252: Nơi Trường Tru Đoản Thán thuộc về
Chương Quyển 5 - 253: Quan hệ thầy trò
Chương Quyển 5 - 254: Cố Phi không nói nghĩa khí
Chương Quyển 5 - 255: Nội hàm của bản đồ
Chương Quyển 5 - 256: Con đường thuộc điểm mù
Chương Quyển 5 - 257: Hồng Liên đua nhau nở rộ
Chương Quyển 5 - 258: Băng Ảnh Thuật vô hiệu
Chương Quyển 5 - 259: Cái chết tuần hoàn
Chương Quyển 5 - 260: Điệu hổ ly sơn
Chương Quyển 5 - 261: Phân công hành động
Chương Quyển 5 - 262: Tương kế tựu kế
Chương Quyển 5 - 263: Phía sau có truy binh, trước có người lăn
Chương Quyển 5 - 264: Người khiêu chiến - Cố Phi
Chương Quyển 5 - 265: Tay đẩy người trên đỉnh núi
Chương Quyển 5 - 266: Cố Phi bay ra ngoài
Chương Quyển 5 - 267: Quét sạch chiến trường
Chương Quyển 5 - 268: Chết sạch lạ lùng
Chương Quyển 5 - 269: Phản xạ thương tổn
Chương Quyển 5 - 270: Có máu chó như thế không?
Chương Quyển 5 - 271: Giải thưởng quán quân (1)
Chương Quyển 5 - 272: Giải thưởng quán quân (2)
Chương Quyển 5 - 273: Vân Đoan Dong Binh Đại tập họp
Chương Quyển 5 - 274: Nhiệm vụ áp tiêu
Chương Quyển 5 - 275: Đại lừa đảo
Chương 276: Bước lên hành trình.
Chương 277: Cửa ải đường núi nguy hiểm.
Chương 278: Nghiệp chướng - Chiến Vô Thương.
Chương 279: Cầu dây thừng.
Chương 280: Chiến Vô Thương bi thảm.
Chương 281: Xông pha chiến đấu.
Chương 282: Thân thủ như ma lại như ảo, người chơi ngổn ngang trong gió.
Chương 283: Quá vô lại, quá vô sỉ mà.
Chương 284: Phần thưởng từ thủ lĩnh bọn cướp.
Chương 285: Nhập gia tuỳ tục.
Chương 286: Thù hận mãi không dứt.
Chương 287: Trọng Trang Chiến Sĩ động kinh.
Chương 288: Nể mặt Cố Phi.
Chương 289: Uống rượu trong an tĩnh.
Chương 290: Hàn Gia Công Tử độc miệng.
Chương 291: Cửa chính nhà tù.
Chương 292: Cố chạy chạy~
Chương 293: Super Mario.
Chương 294: Bật nhảy lấy nhiệm vụ.
Chương 295: Nhiệm vụ chạy mau.
Chương 296: Phù Hộ Truy Phong.
Chương 297: Người sói, người sói anh đang ở đâu.
Chương 298: Tai sói.
Chương 299: Người sói bị uy hiếp.
Chương 300: Tìm kiếm kẻ ác thao túng đằng sau.
Chương 301: Hành vi cướp bóc.
Chương 302: Tung Hoành Tứ Hải mờ mịt.
Chương 303: Đội vệ binh hung hãn.
Chương 304: Nhà giám định ở Nguyệt Dạ.
Chương 305: Vây quét Adrian.
Chương 306: Dấu Ấn Người Sói.
Chương 307: Thành Bạch Thạch.
Chương 308: Vân Trung Mộ có kinh nghiệm đấu tranh phong phú.
Chương 309: Quảng trường trung tâm dày đặc sát khí.
Chương 310
Chương 311: Kẻ thù của kẻ thù.
Chương 312: Mau mau ngủ đi thôi.
Chương 313: Giao cho chúng tôi đi.
Chương 314: Lại cần hắn ra trận?
Chương 315: Chặn kẻ theo đuôi.
Chương 316: Phương thức giáo dục bằng dẫn dắt.
Chương 317: Cái chết của Ngân Nguyệt.
Chương 318: Quyển 7: Cuộc viễn chinh nảy lửa. - 318: Đằng sau cái chết.
Chương 319: Cạm bẫy đáng nghi.
Chương 320: Giăng lưới cạm bẫy.
Chương 321: Lấy lùi làm tiến.
Chương 322: Những vòng lửa bất ngờ xuất hiện theo nhịp điệu.
Chương 323: Kỹ sư cạm bẫy số một.
Chương 324: Bắt sống Thuỷ Thâm.
Chương 325: Bình chân như vại.
Chương 326: Kế hoạch con tin.
Chương 327: Bạn cũ.
Chương 328: Cây lau nhà dũng cảm.
Chương 329: Hớn hở phá vòng vây.
Chương 330: Bột đá vôi trong rừng.
Chương 331: Nhiệm vụ cày tiền?
Chương 332: Chiến đấu không phát tiếng động.
Chương 333: Cái tròng.
Chương 334: Tuyệt chiêu: rung cây.
Chương 335: Tổn thất thê thảm.
Chương 336: Mỗi người một ngả.
Chương 337: Chiến đấu trên con phố.
Chương 338: Điều động! Vệ binh thành Lâm Ấm.
Chương 339: Kết thúc không ra môn ra khoai [1].
Chương 340: Tự lo tiền rượu.
Chương 341: Hoà bình ngắn ngủi.
Chương 342: Sóng ngầm dưới sự yên bình.
Chương 343: Một đoạn sử viết bằng máu và nước mắt.
Chương 344: Mẫu đất nhỏ [1].
Chương 345: Lần này thật sự tiêu rồi.
Chương 346: Thăm tù.
Chương 347: Đi trước một bước.
Chương 348: Một khung cảnh nối rời.
Chương 349: Tiếp tục lên đường.
Chương 350: Vẫn không bắt kịp thuyền.
Chương 351: Kinh doanh đưa đò.
Chương 352: Để chúng ta bắt đầu chèo bằng hai mái.
Chương 353: Tình cảnh nguy hiểm trên mặt nước.
Chương 354: Nước ở đây cũng rất lạnh.
Chương 355: Thuyền buồm tam giác.
Chương 356: Từng đợt sóng xô.
Chương 357: Mới tới nơi này.
Chương 358: Phản xạ có điều kiện.
Chương 359: Mượn đao giết người.
Chương 360: Một người bạn.
Chương 361: Game thủ chuyên nghiệp.
Chương 362: Hai cánh cửa nơi phát nhiệm vụ.
Chương 363: Bến tàu Lâm Thủy.
Chương 364: Kịch câm khôi hài.
Chương 365: Lấy nhiều hiếp yếu.
Chương 366: Cửa ải Lâm Thủy đơn giản.
Chương 367: Mục tiêu, thành Lạc Diệp.
Chương 368: Nhìn ra mánh khoé.
Chương 369: Quyển 8: Năm kẻ mạnh, thay đổi! - 369: Chướng ngại vật.
Chương 370: Cửu Chuyển Liên Hoàn.
Chương 371: Chỉ bảo ân cần.
Chương 372: Chứng nhận tư cách.
Chương 373: Cỏ cây đều hoá binh lính. [1]
Chương 374: Sách lược chia đội.
Chương 375: Buồn bực phát tài.
Chương 376: Chiến đấu trong hai phút.
Chương 377: Phán định tình thế.
Chương 378: Ngã ba.
Chương 379: Nhận nhầm người rồi.
Chương 380: Đánh chết cũng không nói.
Chương 381: Sát khí ngút trời.
Chương 382: Tuyên bố là muốn đoạt.
Chương 383: Ám độ Trần Thương [1].
Chương 384: Lâm nguy.
Chương 385: Vượt qua tường lửa.
Chương 386: Lấy lợi ích làm đầu.
Chương 387: Cạm bẫy, lại thấy cạm bẫy.
Chương 388: Hết hồn hết vía.
Chương 389: Cạm bẫy đầy đất.
Chương 390: Đối thủ mạnh mẽ quá mức.
Chương 391: Nhận thua.
Chương 392: Chia sẻ cùng cậu.
Chương 393: Tôi họ Cổ.
Chương 394: Thăm dò! Tiết tấu.
Chương 395: Bóng ma mười năm.
Chương 396: Không làm gì được.
Chương 397: Cũng phải kiếm cơm.
Chương 398: Đổi mới Năm Kẻ Mạnh.
Chương 399: Người chơi cao cấp Kiếm Nam Du.
Chương 400: Tuyệt chiêu.
Chương 401: Tìm kiếm lối ra.
Chương 402: Thuê người giết người.
Chương 403: Đợi chờ đằng đẵng.
Chương 404: Chỉ là tạo dáng thôi mà.
Chương 405: Người Chết Sống Lại.
Chương 406: Gọi thuyền.
Chương 407: Không dám ra tay.
Chương 408: Viện quân đến.
Chương 409: Dẫn dụ.
Chương 410: Tìm kiếm.
Chương 411: Chuyên nghiệp và nghiệp dư.
Chương 412: Chiến đấu trong ngõ hẹp.
Chương 413: Chiến đấu! Tiếp tục chiến đấu...
Chương 414: Chia nhau ra trốn.
Chương 415: Cho cậu ngầu chút đó.
Chương 416: Lá thư kèm vàng.
Chương 417: Đội lục soát khắp cả thành.
Chương 418: Mục tiêu rốt cuộc là ai.
Chương 419: Nhị đào sát tam sĩ. [1]
Chương 420: Ai lấy pháp trượng của tôi [2].
Chương 421: Tai họa ngập đầu.
Chương 422: Tương kế tựu kế.
Chương 423: Thuận nước đẩy thuyền.
Chương 424: Đường thủy của người chơi.
Chương 425: Tình báo thành Hà Vụ.
Chương 426: Bốn phòng riêng.
Chương 427: Cố Phi mù loà.
Chương 428: Pháp sư Ngụy Đồng.
Chương 429: Danh thiếp thuộc tính.
Chương 430: Cuộc đời mới tươi đẹp sao.
Chương 431: Giấy phép Truy Nã.
Chương 432: Đây là chữ gì?
Chương 433: Hiệu quả đẩy lùi.
Chương 434: Quyển 9: Nhật kí của Andrew. - 434: Hào quang của cao thủ.
Chương 435: Bóng thích khách trong sương mù.
Chương 436: Từ sương mù ra rồi về lại sương mù.
Chương 437: Biến đổi cao tốc thất thường.
Chương 438: Tập thể sụp đổ.
Chương 439: Cảm giác vô cùng thất bại.
Chương 440: Mọi người đều tiện đường tạt qua.
Chương 441: Boss rất nguy hiểm đấy.
Chương 442: Lực phải chịu đều quá.
Chương 443: Thích khách bình tĩnh.
Chương 444: Phần mềm sửa chữa.
Chương 445: Thích Khách Ẩn Trong Sương Mù bạo tẩu.
Chương 446: Cừu hận ngẫu nhiên.
Chương 447: Bất chấp lý lẽ.
Chương 448: Mâu và khiên mạnh nhất.
Chương 449: Các biện pháp khẩn cấp.
Chương 450: Trả lại như cũ quy mô lớn.
Chương 451: Thế giới này không thuộc về cậu.
Chương 452: Giao dịch.
Chương 453: Nhật kí của Andrew.
Chương 454: Sứ mệnh có ý nghĩa?
Chương 455: Trụ sở tòa thị chính.
Chương 456: Trèo lên tường cao.
Chương 457: Kẻ theo dõi.
Chương 458: Danor George đi ra.
Chương 459: Cùng là một việc.
Chương 460: Tư cách ra vào.
Chương 461: Một công đôi việc.
Chương 462: Thêm một lần cơ hội giao thủ.
Chương 463: Số 9.
Chương 464: Hợp tác?
Chương 465: Từ trên trời giáng xuống.
Chương 466: Số 9 bị xem nhẹ.
Chương 467: Hối hả ngược xuôi.
Chương 468: Kế hoạch nham hiểm.
Chương 469: Dẫn sói vào sau cửa.
Chương 470: Cái bóng.
Chương 471: Hai lần sẩy tay.
Chương 472: Tổ ba người sống động như lời tả.
Chương 473: Kế hoạch của Phiêu Lưu.
Chương 474: Bị nhốt trong lồng.
Chương 475: Sự kiện bắt cóc con tin.
Chương 476: Lo trước tính sau.
Chương 477: Đầu mối mới.
Chương 478: Trong sân, ngoài sân.
Chương 479: Lại hợp tung.
Chương 480: Ngụy Đồng và các bạn bè của cô ấy.
Chương 481: Con cháu nhà họ Cố.
Chương 482: Quen, quá quen luôn ấy.
Chương 483: Cửa phòng chứa củi rắn chắc.
Chương 484: Kẻ tới trước không rõ.
Chương 485: Số mệnh đóng vai qua đường.
Chương 486: Truyền tống đến.
Chương 487: Đánh vỡ cân bằng.
Chương 488: Dụng cụ hấp thu hơi nước.
Chương 489: Trù tính tỉ mỉ.
Chương 490: Mềm không ăn, cứng cũng không ăn.
Chương 491: Tính sót.
Chương 492: Hèn hạ và thống khổ.
Chương 493-1: Giơ tay chém xuống.
Chương 494: Quyển 10: Khói lửa thiên hạ. - 494: Tay mơ đến thăm.
Chương 495: Liên Minh Thích Khách (1)
Chương 496: Liên Minh Thích Khách (2)
Chương 497: Tích lũy.
Chương 498: Trạm tình báo trận doanh.
Chương 499: Thủy Thâm luyện binh.
Chương 500: Tác chiến trong rừng.
Chương 501: Thái độ của hệ thống.
Chương 502: Kế hoạch to gan.
Chương 503: Vẽ màu lên mặt.
Chương 504: Công nhân bốc vác.
Chương 505: Cơm Canh và Cát Trắng.
Chương 506: Quyết đấu không nhìn thấy.
Chương 507: Tâm phục khẩu phục?
Chương 508: Phương diện đặt bẫy...
Chương 509: Công hội? Studio?
Chương 510: Đang trong quan sát...
Chương 511: Bị lộ rồi.
Chương 512: Quyết định khó khăn.
Chương 513: Phân tích sâu hơn.
Chương 514: Hộp Đen Kí Ức.
Chương 515: Mai phục.
Chương 516: Sự mạnh mẽ quen thuộc.
Chương 517: Tính lừa dối.
Chương 518: Kế hoạch giả ám sát.
Chương 519: Đối thủ đáng quý.
Chương 520: Cao thủ thực chiến.
Chương 521: Tinh chuẩn đến mức đáng sợ.
Chương 522: Studio Cô Ưng.
Chương 523: Ai đang sai?
Chương 524: Lại là thế này.
Chương 525: Cá không mắc câu.
Chương 526: Vĩnh viễn bi kịch.
Chương 527: Anh tán thành sự khoa trương ấy sao?
Chương 528: Điểm thiếu hụt lớn nhất của Bóng Mờ Tập Kích.
Chương 529: Mục sư chơi cán cân.
Chương 530: Một đám diễn viên qua đường.
Chương 531: Cũng không tự tin như nhau.
Chương 532: Bạo lực lại tàn nhẫn.
Chương 533: Bình Quả Thố biến mất.
Chương 534: Phái âm hiểm vs phái bỉ ổi.
Chương 535: Đơn thuần lại trực tiếp.
Chương 536: Online.
Chương 537: Các bên hành động khác biệt.
Chương 538: Thủy Thâm đầy triết lý.
Chương 539: Suýt đụng vào cây.
Chương 540: Đừng có quên, tôi là pháp sư.
Chương 541: Trên cây, dưới đất.
Chương 542: Lão Đoạn, anh lại tính sai rồi.
Chương 543: Trả ân cho anh.
Chương 544: Quyển 11 - 544: Lịch sử đấu tranh của Ngân Nguyệt.
Chương 545: Giúp anh thoát khốn.
Chương 546: Quy tắc truyền tống.
Chương 547: Cá mè một lứa. [1]
Chương 548: Trang bị chỉ huy.
Chương 549: Giao dịch offline.
Chương 550: Sơ hở.
Chương 551: Nhà luyện kim.
Chương 552: Thủ đoạn độc ác.
Chương 553: Thế cục phức tạp.
Chương 554: Chống ẩn thân.
Chương 555: Xảy ra chuyện lớn.
Chương 556: Không xua đuổi vận rủi đi được.
Chương 557: Tận dụng thời cơ.
Chương 558: Ba đội quân.
Chương 559: Tôi biết bọn họ là ai.
Chương 560: Trợn tròn mắt.
Chương 561: Trọng tâm minh xác.
Chương 562: Không thể phân thân.
Chương 563: Ai ai cũng khinh thường.
Chương 564: Chủ động một chút.
Chương 565: Bệnh nhân vật chính, phải trị.
Không tìm thấy chương nào phù hợp