Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 2 - 33: Thử
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~6 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
“Nương nương có muốn ăn một chút hay không? Người đã hai ngày nay không ăn thứ gì rồi.”
Tử Liên giúp nàng lau miệng, hỏi.
“Không cần.”
Vân Yên lắc đầu, nàng nhạt miệng, không thể ăn uống được thứ gì.
“Vậy Nương Nương nghỉ ngơi một chút, nô tỳ đi sắc thuốc cho người.”
Tử Liên đứng dậy nói.
“Ừ, đi đi.”
Vân Yên gật đầu, cả người nàng vô lực, cũng muốn nghỉ ngơi một chút.
Tử Liên vừa rời khỏi cửa thì rầm một tiếng, cửa lại bị đẩy ra.
Nàng tưởng Tử Liên bỏ quên đồ nên mắt vẫn nhắm lại nghỉ ngơi.
Nhưng nàng cảm giác có người đi đến bên giường nàng, ánh mắt như muốn dò xét nàng, lúc này mới mở to mắt liền thấy Long Hạo Thiên đang nhìn mình chằm chằm .
“Thần thiếp tham kiến Vương.”
Vân Yên chống tay muốn đứng dậy.
“Bệnh của ngươi vừa khỏi, miễn lễ.”
Long Hạo Thiên giơ tay ra ngăn lại.
“Tạ ơn Vương ân điển.”
Vân Yên lại nằm xuống, nàng cũng thật sự không có khí lực đứng dậy.
Long Hạo Thiên lúc này mới nghi hoặc hỏi: “Ngươi rốt cuộc mắc bệnh gì? Vì sao tất cả thái y đều không chuẩn đoán ra được?
“Hồi bẩm Vương, thần thiếp từ nhỏ thân thể vốn đã không tốt, thường xuyên đứng bên bờ vực của sinh tử, phải nhờ đến nhân sâm, tuyết liên kéo dài cuộc sống.
Phụ hoàng đã sai người đi tìm thần y chữa trị cho thần thiếp.
Trời không phụ kẻ có công, cuối cùng cũng tìm được một thế ngoại cao nhân, dùng thời gian một năm để điều trị cơ thể của thần thiếp khiến cho mỗi lần phát bệnh mới không nguy hiểm đến tính mạng.
Nhưng thân thể thần thiếp kém cỏi, thần y hàng năm đều chế một ít viên thuốc cấp cho thần thiếp mang theo bên người phòng khi cần dùng đến.”
Vân Yên giải thích, ánh mắt không nhìn tới hắn.
Nàng không nghĩ mình sẽ hận hắn, nhưng cũng không muốn tha thứ cho hắn.
Long Hạo Thiên tuy rằng không hoàn toàn tin tưởng lời nói của nàng, nhưng dường như cũng không hoài nghi lý do của nàng.
Tay duỗi ra đem cái còi đặt ở trước mặt nàng, thanh âm cũng biến lạnh: “Ngươi không phải nên giải thích cho bổn vương một chút về vật này sao?”
“Vật này chính là lần thần thiếp trong lúc vô ý cứu người đó, được hắn tặng cho thần thiếp, hắn còn nói ngày sau nhất định báo đáp ơn cứu mạng.
Thần thiếp cũng không cần hắn báo đáp, chỉ là tiện tay nhận lấy.
Thực không rõ tại sao nó lại đột nhiên xuất hiện ở đây?”
Vân Yên ngày hôm qua suy nghĩ cẩn thận, nhớ rõ ràng mình vẫn chưa hề đặt nó bên giường.
“Có đúng vậy không?”
Khóe môi Long Hạo Thiên lộ ra vẻ châm chọc, vì sao mỗi lần nàng giải thích đều thực gượng ép, nhưng lại khiến người ta không tìm ra sơ hở?
“Thần thiếp không có nói sai nửa lời.”
Vân Yên trong lòng phẳng lặng ngẩng đầu nhìn hắn.
Long Hạo Thiên nhìn nàng, ánh mắt trong suốt không hề có nửa điểm tạp chất, khiến hắn động tâm muốn tin tưởng lời của nàng, nhưng vẫn muốn thử một chút.
Cầm cái còi đặt vào tay nàng: “Vật này bây giờ là của ngươi, ngươi quyết định xử lý như thế nào?”
Vân Yên ngẩn ra, hắn tựa hồ rất căm hận Hắc Ưng, vì vật này mà muốn giết mình, hiện tại sao lại muốn trả lại? Nàng lập tức bừng tỉnh ngộ.
Trong lòng thầm cười lạnh, đem cái còi ném ra ngoài cửa sổ: “Vương để ý đến nó như vậy, thần thiếp cũng không muốn giữ lại.”
Huống chi nàng vốn cũng không cần
Tử Liên giúp nàng lau miệng, hỏi.
“Không cần.”
Vân Yên lắc đầu, nàng nhạt miệng, không thể ăn uống được thứ gì.
“Vậy Nương Nương nghỉ ngơi một chút, nô tỳ đi sắc thuốc cho người.”
Tử Liên đứng dậy nói.
“Ừ, đi đi.”
Vân Yên gật đầu, cả người nàng vô lực, cũng muốn nghỉ ngơi một chút.
Tử Liên vừa rời khỏi cửa thì rầm một tiếng, cửa lại bị đẩy ra.
Nàng tưởng Tử Liên bỏ quên đồ nên mắt vẫn nhắm lại nghỉ ngơi.
Nhưng nàng cảm giác có người đi đến bên giường nàng, ánh mắt như muốn dò xét nàng, lúc này mới mở to mắt liền thấy Long Hạo Thiên đang nhìn mình chằm chằm .
“Thần thiếp tham kiến Vương.”
Vân Yên chống tay muốn đứng dậy.
“Bệnh của ngươi vừa khỏi, miễn lễ.”
Long Hạo Thiên giơ tay ra ngăn lại.
“Tạ ơn Vương ân điển.”
Vân Yên lại nằm xuống, nàng cũng thật sự không có khí lực đứng dậy.
Long Hạo Thiên lúc này mới nghi hoặc hỏi: “Ngươi rốt cuộc mắc bệnh gì? Vì sao tất cả thái y đều không chuẩn đoán ra được?
“Hồi bẩm Vương, thần thiếp từ nhỏ thân thể vốn đã không tốt, thường xuyên đứng bên bờ vực của sinh tử, phải nhờ đến nhân sâm, tuyết liên kéo dài cuộc sống.
Phụ hoàng đã sai người đi tìm thần y chữa trị cho thần thiếp.
Trời không phụ kẻ có công, cuối cùng cũng tìm được một thế ngoại cao nhân, dùng thời gian một năm để điều trị cơ thể của thần thiếp khiến cho mỗi lần phát bệnh mới không nguy hiểm đến tính mạng.
Nhưng thân thể thần thiếp kém cỏi, thần y hàng năm đều chế một ít viên thuốc cấp cho thần thiếp mang theo bên người phòng khi cần dùng đến.”
Vân Yên giải thích, ánh mắt không nhìn tới hắn.
Nàng không nghĩ mình sẽ hận hắn, nhưng cũng không muốn tha thứ cho hắn.
Long Hạo Thiên tuy rằng không hoàn toàn tin tưởng lời nói của nàng, nhưng dường như cũng không hoài nghi lý do của nàng.
Tay duỗi ra đem cái còi đặt ở trước mặt nàng, thanh âm cũng biến lạnh: “Ngươi không phải nên giải thích cho bổn vương một chút về vật này sao?”
“Vật này chính là lần thần thiếp trong lúc vô ý cứu người đó, được hắn tặng cho thần thiếp, hắn còn nói ngày sau nhất định báo đáp ơn cứu mạng.
Thần thiếp cũng không cần hắn báo đáp, chỉ là tiện tay nhận lấy.
Thực không rõ tại sao nó lại đột nhiên xuất hiện ở đây?”
Vân Yên ngày hôm qua suy nghĩ cẩn thận, nhớ rõ ràng mình vẫn chưa hề đặt nó bên giường.
“Có đúng vậy không?”
Khóe môi Long Hạo Thiên lộ ra vẻ châm chọc, vì sao mỗi lần nàng giải thích đều thực gượng ép, nhưng lại khiến người ta không tìm ra sơ hở?
“Thần thiếp không có nói sai nửa lời.”
Vân Yên trong lòng phẳng lặng ngẩng đầu nhìn hắn.
Long Hạo Thiên nhìn nàng, ánh mắt trong suốt không hề có nửa điểm tạp chất, khiến hắn động tâm muốn tin tưởng lời của nàng, nhưng vẫn muốn thử một chút.
Cầm cái còi đặt vào tay nàng: “Vật này bây giờ là của ngươi, ngươi quyết định xử lý như thế nào?”
Vân Yên ngẩn ra, hắn tựa hồ rất căm hận Hắc Ưng, vì vật này mà muốn giết mình, hiện tại sao lại muốn trả lại? Nàng lập tức bừng tỉnh ngộ.
Trong lòng thầm cười lạnh, đem cái còi ném ra ngoài cửa sổ: “Vương để ý đến nó như vậy, thần thiếp cũng không muốn giữ lại.”
Huống chi nàng vốn cũng không cần
Bạo Vương Liệt Phi
Tác giả: Ngạn Thiến
194 chương | 621 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: U linh vương
Chương Quyển 1 - 2: Chiến trường đẫm máu
Chương Quyển 1 - 3: Hoàn thân 1
Chương Quyển 1 - 4: Hòa thân 2
Chương Quyển 1 - 5: Hòa thân 3
Chương Quyển 1 - 6: Xuất giá thay 1
Chương Quyển 1 - 7: Xuất giá thay 2
Chương Quyển 1 - 8: Xuất giá thay 3
Chương Quyển 1 - 9: Xuất giá thay 4
Chương Quyển 1 - 10: Tương trợ lúc nguy nan
Chương Quyển 1 - 11: Nén giận
Chương Quyển 1 - 12: Tiến cung
Chương Quyển 1 - 13: Tiến cung 2
Chương Quyển 1 - 14: Tiến cung 3
Chương Quyển 1 - 15: Nghiệm thân
Chương Quyển 1 - 16: Nghiệm thân 2
Chương Quyển 1 - 17: Lần đầu gặp mặt
Chương Quyển 1 - 18: Mục đích tiến cung
Chương Quyển 1 - 19: Huyết nhiễm thủ cung sa
Chương Quyển 2 - 20: Lòng người dễ thay đổi
Chương Quyển 2 - 21: Một tia ấm áp
Chương Quyển 2 - 22: Cung nữ Tử Liên
Chương Quyển 2 - 23: Bí mật hoàng cung
Chương Quyển 2 - 24: Không hề liên quan
Chương Quyển 2 - 25: Sắc phong Yên phi
Chương Quyển 2 - 26: Sủng hạnh
Chương Quyển 2 - 27: Hết đường chối cãi
Chương Quyển 2 - 28: Hôn mê
Chương Quyển 2 - 29: Hôn mê 2
Chương Quyển 2 - 30: Hấp hối
Chương Quyển 2 - 31: Hấp hối 2
Chương Quyển 2 - 32: Tỉnh lại
Chương Quyển 2 - 33: Thử
Chương Quyển 2 - 34: Thử 2
Chương Quyển 2 - 35: Dẫn lửa thiêu thân
Chương Quyển 2 - 36: Nam nhân ngoài ý muốn
Chương Quyển 2 - 37: Làm nữ nhân của ta
Chương Quyển 2 - 38: Đánh giá
Chương Quyển 2 - 39: Giới luật cung
Chương Quyển 2 - 40: Hình phạt riêng
Chương Quyển 2 - 41: Nữ thịnh thể 1
Chương Quyển 2 - 42: Nữ thịnh thể 2
Chương Quyển 2 - 43: Nữ thịnh thể 3
Chương Quyển 2 - 44: Nữ thịnh thể 4
Chương Quyển 2 - 45: Uy hiếp
Chương Quyển 2 - 46: Bị dao đâm
Chương Quyển 2 - 47: Van xin
Chương Quyển 2 - 48: Làm cho hắn yêu ngươi
Chương Quyển 2 - 49: Kẻ thù gặp lại 1
Chương Quyển 2 - 50: Kẻ thù gặp lại 2
Chương Quyển 2 - 51: Con đường thứ tư
Chương Quyển 2 - 52: Giết người
Chương Quyển 2 - 53: Nghe đồn
Chương Quyển 2 - 54: Mục đích của hắn
Chương Quyển 2 - 55: Điên cuồng
Chương Quyển 2 - 56: Giết hắc ưng
Chương Quyển 2 - 57: Muốn gán thêm tội
Chương Quyển 2 - 58: Đừng nói yêu
Chương Quyển 2 - 59: Đừng nói yêu 2
Chương Quyển 2 - 60: Chọc giận hắn
Chương Quyển 2 - 61: Chọc giận hắn 2
Chương Quyển 2 - 62: Giết một trong hai
Chương Quyển 2 - 63: Chủy thủ, độc dược
Chương Quyển 2 - 64: Mỹ nhân kế
Chương Quyển 2 - 65: Uống thuốc độc
Chương Quyển 2 - 66: Độc dược và xuân dược
Chương Quyển 2 - 67: Bị thương
Chương Quyển 2 - 68: Không cần chọc giận
Chương Quyển 3 - 69: Thần thoại bất bại
Chương Quyển 3 - 70: Một khắc nguy nan
Chương Quyển 3 - 71: Vân yên ra tay
Chương Quyển 3 - 72: Cố ý gây khó dễ
Chương Quyển 3 - 73: Bị bắt thỏa hiệp
Chương Quyển 3 - 74: Bị bắt thỏa hiệp 2
Chương Quyển 3 - 75: Đánh lén
Chương Quyển 3 - 76: Đánh lén 2
Chương Quyển 3 - 77: Lạnh lùng vô tình
Chương Quyển 3 - 78: Lạnh lùng vô tình 2
Chương Quyển 3 - 79: Ta tới giết nàng
Chương Quyển 3 - 80: Sinh tử trước mắt
Chương Quyển 3 - 81: Tính toán với ngươi
Chương Quyển 3 - 82: Bỏ trốn thất bại
Chương Quyển 3 - 83: Thanh lâu khác biệt
Chương Quyển 3 - 84: Thanh lâu khác biệt 2
Chương Quyển 3 - 85: Thù hận
Chương Quyển 3 - 86: Ca ngợi
Chương Quyển 3 - 87: Trò chơi
Chương Quyển 3 - 88: Lưu tình
Chương Quyển 3 - 89: Thích khách
Chương Quyển 3 - 90: Thích khách 2
Chương Quyển 3 - 91: Thích khách 3
Chương Quyển 3 - 92: Thích khách 4
Chương Quyển 3 - 93: Thích khách 5
Chương Quyển 3 - 94: Bảo toàn tính mạng
Chương Quyển 3 - 95: Một đường mệnh huyền 1
Chương Quyển 3 - 96: Một đường mệnh huyền 2
Chương Quyển 3 - 97: Hàn sơn
Chương Quyển 3 - 98: Tính sổ
Chương Quyển 3 - 99: Muốn có lễ vật
Chương Quyển 3 - 100: Quay về kinh
Chương Quyển 3 - 101: Quay về kinh 2
Chương Quyển 3 - 102: Huyết tinh
Chương Quyển 3 - 103: Huynh muội gặp lại
Chương Quyển 3 - 104: Huynh muội gặp lại 2
Chương Quyển 3 - 105: Ngăn cơn sóng dữ
Chương Quyển 3 - 106: Ngăn cơn sóng dữ 2
Chương Quyển 3 - 107: Ngăn cơn sóng dữ 3
Chương Quyển 3 - 108: Tình cảm mơ hồ
Chương Quyển 3 - 109: Hạnh phúc giản đơn
Chương Quyển 3 - 110: Hạnh phúc giản đơn 2
Chương Quyển 3 - 111: Lại sinh phiền phức
Chương Quyển 3 - 112: Giết
Chương Quyển 3 - 113: Khác thường
Chương Quyển 3 - 114: Gặp mặt
Chương Quyển 3 - 115: Đố kỵ
Chương Quyển 3 - 116: Đọ sức
Chương Quyển 3 - 117: Hồi cung
Chương Quyển 3 - 118: Hồi cung 2
Chương Quyển 3 - 119: Đọ sức
Chương Quyển 4 - 120: Hiểu lầm
Chương Quyển 4 - 121: Nam phẫn nữ trang (nam giả dạng nữ)
Chương Quyển 4 - 122: Xâm nhập cấm địa
Chương Quyển 4 - 123: Xin giúp đỡ
Chương Quyển 4 - 124: Chọc giận
Chương Quyển 4 - 125: Chọc giận 2
Chương Quyển 4 - 126: Chọc giận 3
Chương Quyển 4 - 127: Thề chết không theo
Chương Quyển 4 - 128: Phụ tử gặp lại
Chương Quyển 4 - 129: Sự thật phơi bày
Chương Quyển 4 - 130: Yêu
Chương Quyển 4 - 131: Thay đổi 1
Chương Quyển 4 - 132: Thay đổi 2
Chương Quyển 4 - 133: Thê lương
Chương Quyển 4 - 134: Mạo hiểm
Chương Quyển 4 - 135: Chạy trốn
Chương Quyển 4 - 136: Chạy trốn 2
Chương Quyển 4 - 137: Vì người ở lại
Chương Quyển 4 - 138: Âm thầm thương tâm
Chương Quyển 4 - 139: Ba mươi sáu kế
Chương Quyển 4 - 140: Mỹ nam kế
Chương Quyển 4 - 141: Cảnh báo
Chương Quyển 4 - 142: Dịu dàng
Chương Quyển 4 - 143: Âm thầm đánh giá
Chương Quyển 4 - 144: Âm thầm đánh giá 2
Chương Quyển 4 - 145: Nàng thật lương thiện
Chương Quyển 4 - 146: Vô tình quấy rầy
Chương Quyển 4 - 147: Ngây thơ
Chương Quyển 4 - 148: Đê tiện
Chương Quyển 4 - 149: Xuất cung
Chương Quyển 4 - 150: Xuất cung 2
Chương Quyển 4 - 151: Mắc mưu
Chương Quyển 4 - 152: Xông vào cung 1
Chương Quyển 4 - 153: Xông vào cung 2
Chương Quyển 4 - 154: Xông vào cung 3
Chương Quyển 4 - 155: Xông vào cung 4
Chương Quyển 4 - 156: Nữ nhân ở cấm địa
Chương Quyển 4 - 157: Nữ nhân ở cấm địa 2
Chương Quyển 4 - 158: Nữ nhân ở cấm địa 3
Chương Quyển 4 - 159: Mở ra chỗ hổng
Chương Quyển 4 - 160: Mở ra chỗ hổng 2
Chương Quyển 4 - 161: Cầu tình
Chương Quyển 4 - 162: Niềm vui bất ngờ 1
Chương Quyển 4 - 163: Niềm vui bất ngờ 2
Chương Quyển 4 - 164: Hoảng sợ chuyện cũ 1
Chương Quyển 4 - 165: Hoảng sợ chuyện cũ 2
Chương Quyển 4 - 166: Hoảng sợ chuyện cũ 3
Chương Quyển 4 - 167: Lưu lại đứa nhỏ
Chương Quyển 4 - 168: Lưu lại đứa nhỏ 2
Chương Quyển 4 - 169: Chuyện xưa của hắn
Chương Quyển 4 - 170: Chuyện xưa của hắn 2
Chương Quyển 4 - 171: Không cần yêu
Chương Quyển 4 - 172: Hữu kinh vô hiểm
Chương Quyển 4 - 173: Khoảnh khắc hạnh phúc
Chương Quyển 4 - 174: Chân tướng là gì?
Chương Quyển 4 - 175: Cảnh báo
Chương Quyển 4 - 176: Nữ nhân vương yêu 1
Chương Quyển 4 - 177: Nữ nhân vương yêu 2
Chương Quyển 4 - 178: Nhất kiến chung tình 1
Chương Quyển 4 - 179: Nhất kiến chung tình 2
Chương Quyển 4 - 180: Yêu đương vụng trộm
Chương Quyển 4 - 181: Lựa chọn 1
Chương Quyển 4 - 182: Lựa chon 2
Chương Quyển 5 - 183: Tại sao phản bội
Chương Quyển 5 - 184: Thống khổ nhớ lại
Chương Quyển 5 - 185: Thống khổ nhớ lại 2
Chương Quyển 5 - 186: Thống khổ nhớ lại 3
Chương Quyển 5 - 187: Chân tướng
Chương Quyển 5 - 188: Nguy hiếm tín mạng 1
Chương Quyển 5 - 189: Nguy hiểm tín mạng 2
Chương Quyển 5 - 190: Bồi thường
Chương Quyển 5 - 191: Đếm ngược thời gian
Chương Quyển 5 - 192: Đại kết cục 1
Chương Quyển 5 - 193: Đại kết cục 2
Chương Quyển 5 - 194: Đại kết cục 3
Không tìm thấy chương nào phù hợp