Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 2 - 30: Hấp hối
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~7 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Thái y bắt mạch đã lâu mới buông tay nàng ra, đứng lên chắp tay hành lễ bẩm báo:“Vương, tình trạng nương nương không được tốt lắm.”
Tử Liên đứng bên cạnh sắc mặt liền khẩn trương, nhìn thấy nương nương hôn mê không khỏi lo lắng.
“Tình trạng như thế nào?”
Long Hạo Thiên bình tĩnh hỏi.
“Dường như nương nương từ nhỏ thân thể đã không tốt, mấy năm nay vẫn dựa vào thuốc để duy trì sinh mệnh.
Giờ qua một đêm sốt cao khiến bệnh cũ tái phát, thần chỉ có thể cố gắng hết sức đẩy lui cơn sốt.”
Thái y cẩn thận trả lời.
Long Hạo Thiên ngẩn người, hắn thật không ngờ sự việc nghiêm trọng đến vậy, lập tức hạ lệnh: “Bất kể dùng biện pháp gì, nhất định phải cứu sống nàng.”
“Thần tuân chỉ.”
Thái y toát mồ hôi lạnh, ông cũng không chắc chắn có thể cứu sống nương nương hay không, chỉ có thể dốc toàn lực, tất cả dựa vào thiên mệnh.
Lập tức kê đơn thuốc đưa cho Tử Liên: “Đến Thái y viện bốc thuốc.”
“Vâng.”
Nàng vội vàng cầm đơn thuốc đi lấy, sau đó sắc thuốc đút cho nương nương, cầu nguyện cho nương nương sớm tỉnh lại.
Hai ngày sau.
“Thái y, thế nào rồi? Vì sao nương nương vẫn chưa hạ sốt?”
Tử Liên ở một bên nhìn ông bắt mạch cho nương nương, lo lắng hỏi.
Đã uống thuốc một ngày tại sao vẫn chưa có khởi sắc?
“Thân thể nương nương rất suy yếu, thuốc này không có tác dụng, để ta dùng thêm thuốc thử xem sao.”
Thái y cũng lo lắng nói.
Ông thật sự không nắm chắc, bản thân chưa từng gặp qua căn bệnh như vậy, nên cũng không truy ra nguyên nhân của bệnh.
“Thái y, ông nhất định phải cứu nương nương.”
Tử Liên nghe được ông nói như vậy liền vội vàng cầu xin.
“Ngươi không cầu ta cũng sẽ gắng sức.
Ngươi mau đi sắc thuốc cho nương nương dùng.”
“Vâng.”
Tử Liên vội vàng chạy đi.
Bưng bát thuốc mới đến, nàng lấy thìa đút thuốc, nhưng lúc này nương nương lại không hề ý thức, vừa đưa vào miệng liền phun ra.
“Nương nương, nô tỳ van xin người nuốt xuống đi.”
Nàng vừa lau miệng cho Vân Yên vừa lo lắng nói.
Vân Yên vẫn không có phản ứng, thuốc trong miệng cũng bất tri bất giác theo khóe miệng chảy xuống.
Tử Liên lại càng luống cuống, bưng chén thuốc xông ra ngoài, liền đụng vào một người.
Nàng kêu một tiếng định hỏi là ai? Chợt nghe tiếng quát giận dữ.
“Nô tỳ to gan, đụng vào Vương còn không mau quỳ xuống.”
Tiểu Thuận Tử công công quở trách.
“Vương!”
nàng ngẩng đầu liền bị dọa vội vã quỳ xuống: “Nô tỳ đáng chết… nô tỳ đáng chết, xin Vương tha mạng.”
“Có chuyện gì mà hoảng hốt vậy?”
Long Hạo Thiên không có ý định trách tội nàng.
“Hồi bẩm vương.
Nương nương đến bây giờ vẫn sốt cao, vừa rồi đút thuốc cũng đều phun ra hết.
Nô tỳ nóng lòng muốn đi tìm thái y nên mới va vào người.”
Tử Liên vội vàng đáp.
“Còn chưa hạ sốt?”
Long Hạo Thiên nhăn trán, vốn tưởng nàng đã tỉnh cho nên mới đến xem.
“Vâng, nương nương còn chưa hạ sốt.”
Trong mắt Tử Liên đã chứa nước, nương nương liệu có việc gì hay không?
“Vậy thất thần cái gì? Còn không mau đi gọi thái y?”
Long Hạo Thiên đột nhiên hét lớn.
Tuy rằng không màng sinh tử của nàng, nhưng hiện tại hắn còn chưa muốn để nàng chết.
“Dạ, nô tỳ lập tức đi ngay.”
Tử Liên sửng sốt, vội vàng đứng dậy bỏ chạy ra ngoài.
Long Hạo Thiên nhìn sắc mặt tái nhợt không còn chút huyết sắc của Vân Yên, nàng nằm đó, im lặng tựa như không còn hơi thở của sự sống, vươn tay đặt dưới mũi nàng, chỉ có một chút hô hấp mong manh, dường như có, lại dường như không
Tử Liên đứng bên cạnh sắc mặt liền khẩn trương, nhìn thấy nương nương hôn mê không khỏi lo lắng.
“Tình trạng như thế nào?”
Long Hạo Thiên bình tĩnh hỏi.
“Dường như nương nương từ nhỏ thân thể đã không tốt, mấy năm nay vẫn dựa vào thuốc để duy trì sinh mệnh.
Giờ qua một đêm sốt cao khiến bệnh cũ tái phát, thần chỉ có thể cố gắng hết sức đẩy lui cơn sốt.”
Thái y cẩn thận trả lời.
Long Hạo Thiên ngẩn người, hắn thật không ngờ sự việc nghiêm trọng đến vậy, lập tức hạ lệnh: “Bất kể dùng biện pháp gì, nhất định phải cứu sống nàng.”
“Thần tuân chỉ.”
Thái y toát mồ hôi lạnh, ông cũng không chắc chắn có thể cứu sống nương nương hay không, chỉ có thể dốc toàn lực, tất cả dựa vào thiên mệnh.
Lập tức kê đơn thuốc đưa cho Tử Liên: “Đến Thái y viện bốc thuốc.”
“Vâng.”
Nàng vội vàng cầm đơn thuốc đi lấy, sau đó sắc thuốc đút cho nương nương, cầu nguyện cho nương nương sớm tỉnh lại.
Hai ngày sau.
“Thái y, thế nào rồi? Vì sao nương nương vẫn chưa hạ sốt?”
Tử Liên ở một bên nhìn ông bắt mạch cho nương nương, lo lắng hỏi.
Đã uống thuốc một ngày tại sao vẫn chưa có khởi sắc?
“Thân thể nương nương rất suy yếu, thuốc này không có tác dụng, để ta dùng thêm thuốc thử xem sao.”
Thái y cũng lo lắng nói.
Ông thật sự không nắm chắc, bản thân chưa từng gặp qua căn bệnh như vậy, nên cũng không truy ra nguyên nhân của bệnh.
“Thái y, ông nhất định phải cứu nương nương.”
Tử Liên nghe được ông nói như vậy liền vội vàng cầu xin.
“Ngươi không cầu ta cũng sẽ gắng sức.
Ngươi mau đi sắc thuốc cho nương nương dùng.”
“Vâng.”
Tử Liên vội vàng chạy đi.
Bưng bát thuốc mới đến, nàng lấy thìa đút thuốc, nhưng lúc này nương nương lại không hề ý thức, vừa đưa vào miệng liền phun ra.
“Nương nương, nô tỳ van xin người nuốt xuống đi.”
Nàng vừa lau miệng cho Vân Yên vừa lo lắng nói.
Vân Yên vẫn không có phản ứng, thuốc trong miệng cũng bất tri bất giác theo khóe miệng chảy xuống.
Tử Liên lại càng luống cuống, bưng chén thuốc xông ra ngoài, liền đụng vào một người.
Nàng kêu một tiếng định hỏi là ai? Chợt nghe tiếng quát giận dữ.
“Nô tỳ to gan, đụng vào Vương còn không mau quỳ xuống.”
Tiểu Thuận Tử công công quở trách.
“Vương!”
nàng ngẩng đầu liền bị dọa vội vã quỳ xuống: “Nô tỳ đáng chết… nô tỳ đáng chết, xin Vương tha mạng.”
“Có chuyện gì mà hoảng hốt vậy?”
Long Hạo Thiên không có ý định trách tội nàng.
“Hồi bẩm vương.
Nương nương đến bây giờ vẫn sốt cao, vừa rồi đút thuốc cũng đều phun ra hết.
Nô tỳ nóng lòng muốn đi tìm thái y nên mới va vào người.”
Tử Liên vội vàng đáp.
“Còn chưa hạ sốt?”
Long Hạo Thiên nhăn trán, vốn tưởng nàng đã tỉnh cho nên mới đến xem.
“Vâng, nương nương còn chưa hạ sốt.”
Trong mắt Tử Liên đã chứa nước, nương nương liệu có việc gì hay không?
“Vậy thất thần cái gì? Còn không mau đi gọi thái y?”
Long Hạo Thiên đột nhiên hét lớn.
Tuy rằng không màng sinh tử của nàng, nhưng hiện tại hắn còn chưa muốn để nàng chết.
“Dạ, nô tỳ lập tức đi ngay.”
Tử Liên sửng sốt, vội vàng đứng dậy bỏ chạy ra ngoài.
Long Hạo Thiên nhìn sắc mặt tái nhợt không còn chút huyết sắc của Vân Yên, nàng nằm đó, im lặng tựa như không còn hơi thở của sự sống, vươn tay đặt dưới mũi nàng, chỉ có một chút hô hấp mong manh, dường như có, lại dường như không
Bạo Vương Liệt Phi
Tác giả: Ngạn Thiến
194 chương | 624 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: U linh vương
Chương Quyển 1 - 2: Chiến trường đẫm máu
Chương Quyển 1 - 3: Hoàn thân 1
Chương Quyển 1 - 4: Hòa thân 2
Chương Quyển 1 - 5: Hòa thân 3
Chương Quyển 1 - 6: Xuất giá thay 1
Chương Quyển 1 - 7: Xuất giá thay 2
Chương Quyển 1 - 8: Xuất giá thay 3
Chương Quyển 1 - 9: Xuất giá thay 4
Chương Quyển 1 - 10: Tương trợ lúc nguy nan
Chương Quyển 1 - 11: Nén giận
Chương Quyển 1 - 12: Tiến cung
Chương Quyển 1 - 13: Tiến cung 2
Chương Quyển 1 - 14: Tiến cung 3
Chương Quyển 1 - 15: Nghiệm thân
Chương Quyển 1 - 16: Nghiệm thân 2
Chương Quyển 1 - 17: Lần đầu gặp mặt
Chương Quyển 1 - 18: Mục đích tiến cung
Chương Quyển 1 - 19: Huyết nhiễm thủ cung sa
Chương Quyển 2 - 20: Lòng người dễ thay đổi
Chương Quyển 2 - 21: Một tia ấm áp
Chương Quyển 2 - 22: Cung nữ Tử Liên
Chương Quyển 2 - 23: Bí mật hoàng cung
Chương Quyển 2 - 24: Không hề liên quan
Chương Quyển 2 - 25: Sắc phong Yên phi
Chương Quyển 2 - 26: Sủng hạnh
Chương Quyển 2 - 27: Hết đường chối cãi
Chương Quyển 2 - 28: Hôn mê
Chương Quyển 2 - 29: Hôn mê 2
Chương Quyển 2 - 30: Hấp hối
Chương Quyển 2 - 31: Hấp hối 2
Chương Quyển 2 - 32: Tỉnh lại
Chương Quyển 2 - 33: Thử
Chương Quyển 2 - 34: Thử 2
Chương Quyển 2 - 35: Dẫn lửa thiêu thân
Chương Quyển 2 - 36: Nam nhân ngoài ý muốn
Chương Quyển 2 - 37: Làm nữ nhân của ta
Chương Quyển 2 - 38: Đánh giá
Chương Quyển 2 - 39: Giới luật cung
Chương Quyển 2 - 40: Hình phạt riêng
Chương Quyển 2 - 41: Nữ thịnh thể 1
Chương Quyển 2 - 42: Nữ thịnh thể 2
Chương Quyển 2 - 43: Nữ thịnh thể 3
Chương Quyển 2 - 44: Nữ thịnh thể 4
Chương Quyển 2 - 45: Uy hiếp
Chương Quyển 2 - 46: Bị dao đâm
Chương Quyển 2 - 47: Van xin
Chương Quyển 2 - 48: Làm cho hắn yêu ngươi
Chương Quyển 2 - 49: Kẻ thù gặp lại 1
Chương Quyển 2 - 50: Kẻ thù gặp lại 2
Chương Quyển 2 - 51: Con đường thứ tư
Chương Quyển 2 - 52: Giết người
Chương Quyển 2 - 53: Nghe đồn
Chương Quyển 2 - 54: Mục đích của hắn
Chương Quyển 2 - 55: Điên cuồng
Chương Quyển 2 - 56: Giết hắc ưng
Chương Quyển 2 - 57: Muốn gán thêm tội
Chương Quyển 2 - 58: Đừng nói yêu
Chương Quyển 2 - 59: Đừng nói yêu 2
Chương Quyển 2 - 60: Chọc giận hắn
Chương Quyển 2 - 61: Chọc giận hắn 2
Chương Quyển 2 - 62: Giết một trong hai
Chương Quyển 2 - 63: Chủy thủ, độc dược
Chương Quyển 2 - 64: Mỹ nhân kế
Chương Quyển 2 - 65: Uống thuốc độc
Chương Quyển 2 - 66: Độc dược và xuân dược
Chương Quyển 2 - 67: Bị thương
Chương Quyển 2 - 68: Không cần chọc giận
Chương Quyển 3 - 69: Thần thoại bất bại
Chương Quyển 3 - 70: Một khắc nguy nan
Chương Quyển 3 - 71: Vân yên ra tay
Chương Quyển 3 - 72: Cố ý gây khó dễ
Chương Quyển 3 - 73: Bị bắt thỏa hiệp
Chương Quyển 3 - 74: Bị bắt thỏa hiệp 2
Chương Quyển 3 - 75: Đánh lén
Chương Quyển 3 - 76: Đánh lén 2
Chương Quyển 3 - 77: Lạnh lùng vô tình
Chương Quyển 3 - 78: Lạnh lùng vô tình 2
Chương Quyển 3 - 79: Ta tới giết nàng
Chương Quyển 3 - 80: Sinh tử trước mắt
Chương Quyển 3 - 81: Tính toán với ngươi
Chương Quyển 3 - 82: Bỏ trốn thất bại
Chương Quyển 3 - 83: Thanh lâu khác biệt
Chương Quyển 3 - 84: Thanh lâu khác biệt 2
Chương Quyển 3 - 85: Thù hận
Chương Quyển 3 - 86: Ca ngợi
Chương Quyển 3 - 87: Trò chơi
Chương Quyển 3 - 88: Lưu tình
Chương Quyển 3 - 89: Thích khách
Chương Quyển 3 - 90: Thích khách 2
Chương Quyển 3 - 91: Thích khách 3
Chương Quyển 3 - 92: Thích khách 4
Chương Quyển 3 - 93: Thích khách 5
Chương Quyển 3 - 94: Bảo toàn tính mạng
Chương Quyển 3 - 95: Một đường mệnh huyền 1
Chương Quyển 3 - 96: Một đường mệnh huyền 2
Chương Quyển 3 - 97: Hàn sơn
Chương Quyển 3 - 98: Tính sổ
Chương Quyển 3 - 99: Muốn có lễ vật
Chương Quyển 3 - 100: Quay về kinh
Chương Quyển 3 - 101: Quay về kinh 2
Chương Quyển 3 - 102: Huyết tinh
Chương Quyển 3 - 103: Huynh muội gặp lại
Chương Quyển 3 - 104: Huynh muội gặp lại 2
Chương Quyển 3 - 105: Ngăn cơn sóng dữ
Chương Quyển 3 - 106: Ngăn cơn sóng dữ 2
Chương Quyển 3 - 107: Ngăn cơn sóng dữ 3
Chương Quyển 3 - 108: Tình cảm mơ hồ
Chương Quyển 3 - 109: Hạnh phúc giản đơn
Chương Quyển 3 - 110: Hạnh phúc giản đơn 2
Chương Quyển 3 - 111: Lại sinh phiền phức
Chương Quyển 3 - 112: Giết
Chương Quyển 3 - 113: Khác thường
Chương Quyển 3 - 114: Gặp mặt
Chương Quyển 3 - 115: Đố kỵ
Chương Quyển 3 - 116: Đọ sức
Chương Quyển 3 - 117: Hồi cung
Chương Quyển 3 - 118: Hồi cung 2
Chương Quyển 3 - 119: Đọ sức
Chương Quyển 4 - 120: Hiểu lầm
Chương Quyển 4 - 121: Nam phẫn nữ trang (nam giả dạng nữ)
Chương Quyển 4 - 122: Xâm nhập cấm địa
Chương Quyển 4 - 123: Xin giúp đỡ
Chương Quyển 4 - 124: Chọc giận
Chương Quyển 4 - 125: Chọc giận 2
Chương Quyển 4 - 126: Chọc giận 3
Chương Quyển 4 - 127: Thề chết không theo
Chương Quyển 4 - 128: Phụ tử gặp lại
Chương Quyển 4 - 129: Sự thật phơi bày
Chương Quyển 4 - 130: Yêu
Chương Quyển 4 - 131: Thay đổi 1
Chương Quyển 4 - 132: Thay đổi 2
Chương Quyển 4 - 133: Thê lương
Chương Quyển 4 - 134: Mạo hiểm
Chương Quyển 4 - 135: Chạy trốn
Chương Quyển 4 - 136: Chạy trốn 2
Chương Quyển 4 - 137: Vì người ở lại
Chương Quyển 4 - 138: Âm thầm thương tâm
Chương Quyển 4 - 139: Ba mươi sáu kế
Chương Quyển 4 - 140: Mỹ nam kế
Chương Quyển 4 - 141: Cảnh báo
Chương Quyển 4 - 142: Dịu dàng
Chương Quyển 4 - 143: Âm thầm đánh giá
Chương Quyển 4 - 144: Âm thầm đánh giá 2
Chương Quyển 4 - 145: Nàng thật lương thiện
Chương Quyển 4 - 146: Vô tình quấy rầy
Chương Quyển 4 - 147: Ngây thơ
Chương Quyển 4 - 148: Đê tiện
Chương Quyển 4 - 149: Xuất cung
Chương Quyển 4 - 150: Xuất cung 2
Chương Quyển 4 - 151: Mắc mưu
Chương Quyển 4 - 152: Xông vào cung 1
Chương Quyển 4 - 153: Xông vào cung 2
Chương Quyển 4 - 154: Xông vào cung 3
Chương Quyển 4 - 155: Xông vào cung 4
Chương Quyển 4 - 156: Nữ nhân ở cấm địa
Chương Quyển 4 - 157: Nữ nhân ở cấm địa 2
Chương Quyển 4 - 158: Nữ nhân ở cấm địa 3
Chương Quyển 4 - 159: Mở ra chỗ hổng
Chương Quyển 4 - 160: Mở ra chỗ hổng 2
Chương Quyển 4 - 161: Cầu tình
Chương Quyển 4 - 162: Niềm vui bất ngờ 1
Chương Quyển 4 - 163: Niềm vui bất ngờ 2
Chương Quyển 4 - 164: Hoảng sợ chuyện cũ 1
Chương Quyển 4 - 165: Hoảng sợ chuyện cũ 2
Chương Quyển 4 - 166: Hoảng sợ chuyện cũ 3
Chương Quyển 4 - 167: Lưu lại đứa nhỏ
Chương Quyển 4 - 168: Lưu lại đứa nhỏ 2
Chương Quyển 4 - 169: Chuyện xưa của hắn
Chương Quyển 4 - 170: Chuyện xưa của hắn 2
Chương Quyển 4 - 171: Không cần yêu
Chương Quyển 4 - 172: Hữu kinh vô hiểm
Chương Quyển 4 - 173: Khoảnh khắc hạnh phúc
Chương Quyển 4 - 174: Chân tướng là gì?
Chương Quyển 4 - 175: Cảnh báo
Chương Quyển 4 - 176: Nữ nhân vương yêu 1
Chương Quyển 4 - 177: Nữ nhân vương yêu 2
Chương Quyển 4 - 178: Nhất kiến chung tình 1
Chương Quyển 4 - 179: Nhất kiến chung tình 2
Chương Quyển 4 - 180: Yêu đương vụng trộm
Chương Quyển 4 - 181: Lựa chọn 1
Chương Quyển 4 - 182: Lựa chon 2
Chương Quyển 5 - 183: Tại sao phản bội
Chương Quyển 5 - 184: Thống khổ nhớ lại
Chương Quyển 5 - 185: Thống khổ nhớ lại 2
Chương Quyển 5 - 186: Thống khổ nhớ lại 3
Chương Quyển 5 - 187: Chân tướng
Chương Quyển 5 - 188: Nguy hiếm tín mạng 1
Chương Quyển 5 - 189: Nguy hiểm tín mạng 2
Chương Quyển 5 - 190: Bồi thường
Chương Quyển 5 - 191: Đếm ngược thời gian
Chương Quyển 5 - 192: Đại kết cục 1
Chương Quyển 5 - 193: Đại kết cục 2
Chương Quyển 5 - 194: Đại kết cục 3
Không tìm thấy chương nào phù hợp