Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Trước
Chương Sau
Chương Quyển 1 - 1-1: Phụ Lục Về Ngọc Môn quan
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~3 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
ĐÔI NÉT VỀ NGỌC MÔN QUAN
(tác phẩm có bối cảnh ở đây, hơn nữa mình rất thích Ngọc Môn quan nên trong lúc tìm hiểu về nó thì tiện thể đăng lên luôn)
Ngọc Môn quan
Ngọc Môn quan hay đèo Ngọc Môn(Tiếng Trung phồn thể: 玉门关; Tiếng Trung giản thể: 玉門關; bính âm: Yumen Guan) là tên của một con đèo nằm ở phía tây Đôn Hoàng, thuộc tỉnh Cam Túc, Trung Quốc. Trong thời cổ đại, đây là nơi con đường tơ lụa đi qua, và là một trong những con đường quan trọng kết nối khu vực Trung Á với Trung Quốc, trước đây được gọi là Tây Vực. Nằm ở phía nam của Ngọc Môn quan là Dương quan, đó cũng là một điểm quan trọng của con đường tơ lụa.
Mặc dù trong tiếng Trung quan (關/关) thường được dịch đơn giản là "cổng" hay ải, nhưng ý nghĩa cụ thể hơn của nó là một "cổng biên giới" để phân biệt với một con đèo thông thường thông chạy qua các ngọn núi. Ngọc Môn quan (玉門關) và Dương quan (陽關) có nguồn gốc từ: yu (玉) = ngọc + men (門) = cửa; và yang (陽)= phía có ánh nắng, phía nam một ngọn đồi, phía bắc một con sông, và guan (關)= biên giới, đèo, ải. Đây là hai cửa ải nổi tiếng nhất dẫn tới phía bắc và phía tây của con đường tơ lụa từ lãnh thổ Trung Quốc.[2] Trong thời gian đầu nhà Hán, một tuyến phòng thủ được thành lập từ Tửu Tuyền ở Cam Túc thuộc Hành lang Cam Túc kéo dài về phía tây, và Ngọc Môn quan là điểm cuối của nó.[3]
Không nên nhầm lẫn với thành phố Ngọc Môn (玉门) ở Cam Túc, Trung Quốc. Mặc dù cả hai đều thuộc cùng một đơn vị hành chính là địa cấp thị Tửu Tuyền, tỉnh Cam Túc, nhưng Ngọc Môn quan lại nằm cách khoảng 400 km về phía tây của thành phố cùng tên gọi.
Ngọc Môn quan cũng là một trong số 22 địa điểm của Trung Quốc, một phần của Con đường tơ lụa đã được UNESCO công nhận là Di sản thế giới trong năm 2014.
(tác phẩm có bối cảnh ở đây, hơn nữa mình rất thích Ngọc Môn quan nên trong lúc tìm hiểu về nó thì tiện thể đăng lên luôn)
Ngọc Môn quan
Ngọc Môn quan hay đèo Ngọc Môn(Tiếng Trung phồn thể: 玉门关; Tiếng Trung giản thể: 玉門關; bính âm: Yumen Guan) là tên của một con đèo nằm ở phía tây Đôn Hoàng, thuộc tỉnh Cam Túc, Trung Quốc. Trong thời cổ đại, đây là nơi con đường tơ lụa đi qua, và là một trong những con đường quan trọng kết nối khu vực Trung Á với Trung Quốc, trước đây được gọi là Tây Vực. Nằm ở phía nam của Ngọc Môn quan là Dương quan, đó cũng là một điểm quan trọng của con đường tơ lụa.
Mặc dù trong tiếng Trung quan (關/关) thường được dịch đơn giản là "cổng" hay ải, nhưng ý nghĩa cụ thể hơn của nó là một "cổng biên giới" để phân biệt với một con đèo thông thường thông chạy qua các ngọn núi. Ngọc Môn quan (玉門關) và Dương quan (陽關) có nguồn gốc từ: yu (玉) = ngọc + men (門) = cửa; và yang (陽)= phía có ánh nắng, phía nam một ngọn đồi, phía bắc một con sông, và guan (關)= biên giới, đèo, ải. Đây là hai cửa ải nổi tiếng nhất dẫn tới phía bắc và phía tây của con đường tơ lụa từ lãnh thổ Trung Quốc.[2] Trong thời gian đầu nhà Hán, một tuyến phòng thủ được thành lập từ Tửu Tuyền ở Cam Túc thuộc Hành lang Cam Túc kéo dài về phía tây, và Ngọc Môn quan là điểm cuối của nó.[3]
Không nên nhầm lẫn với thành phố Ngọc Môn (玉门) ở Cam Túc, Trung Quốc. Mặc dù cả hai đều thuộc cùng một đơn vị hành chính là địa cấp thị Tửu Tuyền, tỉnh Cam Túc, nhưng Ngọc Môn quan lại nằm cách khoảng 400 km về phía tây của thành phố cùng tên gọi.
Ngọc Môn quan cũng là một trong số 22 địa điểm của Trung Quốc, một phần của Con đường tơ lụa đã được UNESCO công nhận là Di sản thế giới trong năm 2014.
Chương Trước
Chương Sau
Tiếp
Ánh Sao Lọt Vào Gió Cát
Tác giả: Bắc Khuynh
113 chương | 573 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1-1: Phụ Lục Về Ngọc Môn quan
Chương Quyển 1 - 2: Chữ “kị” sáng rực trên hoàng lịch
Chương Quyển 1 - 3: Đây rõ ràng là tìm Diêm vương đến để trị cô mà!
Chương Quyển 1 - 4: Tôi lần này, tới tìm “bảo”
Chương Quyển 1 - 5: Dù sao gần hai ngày, tìm không thấy người … Đoán chừng phải nhặt xác
Chương Quyển 1 - 6: Mẹ nó, tiểu gia bị chôn sống!
Chương Quyển 1 - 7: Tay anh đặt lên lưng Khúc Nhất Huyền, kéo người vào ngực, cúi người định dò xét
Chương Quyển 1 - 8: “Muốn nhận ra Tiểu Khúc gia phải nhìn thuốc lá, trong toàn bộ đoàn xe, chỉ có cô ấy hút thuốc lá 555 nhập khẩu.”
Chương Quyển 1 - 9: Đồ Chân chó này! Gặp tường liền bò! Nói anh ta là hồng hạnh cũng là khen ngợi rồi!
Chương Quyển 1 - 10: Có lẽ người kia… Trong cơn bão tối qua đã bị chôn dưới cát rồi
Chương Quyển 1 - 11: Anh hiếm khi hào hứng, nói đùa: "Không nịnh nọt cô ấy, để cô ấy nghĩ tôi là loại đàn ông thô tục à?”
Chương Quyển 1 - 12: Anh không muốn dung túng cô hút thuốc, dù là lúc cô hút thuốc “phong tình vạn chủng”
Chương Quyển 1 - 13: Người hành tẩu giang hồ, không chỉ phải có khí phách giang hồ, còn phải có nghĩa khí
Chương Quyển 2 - 14: Đường vòng Tây Bắc - Hai con người Nam Giang, ngủ cùng một đêm trong nhà khách ở Hồ Khẩu, lại gặp lại nhau ở Đôn
Chương Quyển 2 - 15: “Lúc đuổi theo cô tới đây, xe bị cọ xát trong ngõ hẻm, cô đến phụ một tay.”
Chương Quyển 2 - 16: Anh cúi thấp mặt, chóp mũi gần đến cơ hồ đụng vào cô
Chương Quyển 2 - 17: Một người phụ nữ nghe ngóng một người đàn ông khác từ cậu ta, ngoại trừ coi trọng, còn có thể có nguyên nhân gì?
Chương Quyển 2 - 18: “Đợi đến lúc cô ấy không giữ được bình tĩnh. . .” Tôi sẽ quay lại
Chương Quyển 2 - 19: “Khúc gia, rốt cục cô cũng nguyện ý nhìn thẳng vào ưu điểm của nam thần nhà tôi.”
Chương Quyển 2 - 20: “Phó Tầm, anh chạy theo tôi hơn nửa Trung Quốc, có phải thích tôi rồi đúng không?”
Chương Quyển 2 - 21: “nếu mà tôi nói thích, thì cô định kết thúc như thế nào?”
Chương Quyển 2 - 22: Phó Tầm không phải ném giấy vào đầu cô sao? Cô liền huýt sáo đùa giỡn anh!
Chương Quyển 2 - 23: Phụ nữ vẫn là nên có chút tính tình, lạnh lùng một chút, hoang dã một chút, mới kích thích
Chương Quyển 2 - 24: Ánh mắt Phó Tầm hơi trầm xuống, chính thức nhả ra: "Thật là tiểu nhân đắc chí.”
Chương Quyển 2 - 25: Phó Tầm chê cô lộn xộn, che gáy cô lại, ép vào trong ngực mình
Chương Quyển 2 - 26: Cô linh hoạt rút tay từ túi sau lưng ra, kéo áo jacket của Phó Tầm, chui đầu vào
Chương Quyển 2 - 27: Mới vừa rồi cô bị con chuột bự phó tầm nuôi cầm cá khô đập?
Chương Quyển 2 - 28: Tây bắc là địa bàn của cô, không thể để cho một kẻ ngoại lai đến quấy nhiễu làm mưa làm gió
Chương Quyển 2 - 29: Khúc gia có gì đáng nhìn? Dáng dấp còn không bằng cậu ta ngàn dặm mới tìm được một người, có gì đặc sắc đâu!
Chương Quyển 2 - 30: Lòng bàn tay anh nhẹ vỗ vỗ gáy Khúc Nhất Huyền, nói: �Cô đứng đây, tôi qua xem một chút.”
Chương Quyển 2 - 31: “Mày đừng có động đậy trong tay tao, đêm nay tao sẽ cho mày thêm ít thịt ức gà, được không?”
Chương Quyển 2 - 32: “Lần đầu tiên là ở Tây An, cách tủ kính, cô đang chọn tranh đường “
Chương Quyển 2 - 33: Cô thế mà hồ đồ đến trình độ phải giảng đạo lý với một con chồn mới có giường để ngủ . . .
Chương Quyển 2 - 34: “Cô cùng tất cả nhưng gì cô quan tâm, đều có liên quan tới tôi, còn quan trọng hơn tôi.”
Chương Quyển 2 - 35: Cô thề, sau này cô nhất định phải gả cho máy in tiền
Chương Quyển 2 - 36: “Còn đau?”
Chương Quyển 2 - 37: “Xem như tôi chuộc tội với cô.”
Chương Quyển 3 - 38: Ngọc bội Câu Vân - "Phó Tầm, lấy việc này làm ranh giới, hai chúng ta xong.”
Chương Quyển 3 - 39: “Ai lừa gạt cô, tôi giúp cô tính toán từng ly sổ sách rõ ràng với anh ta.”
Chương Quyển 3 - 40: Khúc Nhất Huyền nửa điểm không khiêm tốn: "Đâu có đâu có, ai bảo tôi xinh đẹp.”
Chương Quyển 3 - 41: Ngữ khí Phó Tầm kiềm chế, ngữ điệu lại vẫn bình ổn như cũ: �Có tôi ở đây, sẽ không có chuyện gì.”
Chương Quyển 3 - 42: “Anh Tầm, anh mau nhìn xem, Khúc gia của tôi hình như đã xảy ra chuyện.”
Chương Quyển 3 - 43: Cô thề – Sau này đánh chết cũng không ngồi xe Phó Tầm!
Chương Quyển 3 - 44: Chuyện còn lại, giao cho tôi
Chương Quyển 3 - 45: Dường như anh cố ý, cúi người, kề sát tai thì thầm với cô: �Hình như là, đuổi tới rồi.”
Chương Quyển 3 - 46: “Đứng cho ngay ngắn, tôi soát người.”
Chương Quyển 3 - 47: Phó Tầm hơi động lòng, bỗng nhiên cúi đầu, hôn lên
Chương Quyển 3 - 48: Mỗi một mặt, anh đều thích đến ghê gớm
Chương Quyển 3 - 49: Danh tiếng của Tiểu Khúc gia tại tây bắc thực sự rất vang dội
Chương Quyển 3 - 50: “Cô nên xem kỹ phương hướng, xem là tôi có thật lòng theo đuổi cô hay không.”
Chương Quyển 3 - 51: Mà giờ khắc này, cô tựa như là tù binh hành động thất bại, không chỗ che thân dưới ánh mắt của anh
Chương Quyển 3 - 52: Cô nói: "Anh là đàn ông, tạo cho mình nhiều bí mật như vậy làm cái gì?”
Chương Quyển 3 - 53: Đã không làm được việc ngồi yên không để ý đến, thì cũng chỉ có thể ra tay xử lý
Chương Quyển 3 - 54: Đạo đức nghề nghiệp cùng tín ngưỡng đều không cho phép tôi giả mạo giám định, đây cũng là môn quy đầu tiên của
Chương Quyển 3 - 55: Khương Doãn không phải đang giấu diếm, cô ta đang ẩn nấp chính mình
Chương Quyển 3 - 56: Vật nhỏ kia, không có lại rất nhớ
Chương Quyển 3 - 57: Phó Tầm cười cười, vô cùng cám dỗ nói: "Duyên đã định.”
Chương Quyển 3 - 58: Phó Tầm lườm cô một chút, có ý riêng: "Đằng nào cũng nợ rồi, cô cứ nợ tiếp đi.”
Chương Quyển 3 - 59: Phó Tầm nào phải cải tiến xe đâu...
Chương Quyển 3 - 60: “Chấm này, vì sao không liệt kê ra?”
Chương Quyển 3 - 61: Anh dường như lơ đãng, thấp giọng hỏi cô: "Cảm thấy hứng thú với những cái này, hay là cảm thấy hứng thú v�
Chương Quyển 3 - 62: “Tôi cảm thấy hứng thú với mọi thứ, ngoại trừ đàn ông.”
Chương Quyển 3 - 63: Một loại cảm giác nguy cơ giống như của loài săn mồi
Chương Quyển 3 - 64: “Không thích phá.” Phó Tầm nói: "Chỉ thích cô.”
Chương Quyển 3 - 65: Chấn động tinh thần
Chương Quyển 3 - 66: Người đàn ông này, thật muốn mệnh
Chương Quyển 3 - 67: Phó Tầm nâng mi, ánh mắt thâm trầm: "Cô làm mồi, người mắc câu sẽ là tôi.”
Chương Quyển 3 - 68: [tiếp 67]
Chương Quyển 3 - 69: “Đừng lo lắng, tôi có thể bảo vệ cô.”
Chương Quyển 3 - 70: “Tôi nói với hắn” Phó Tầm dừng lại, hơi trầm ngâm: "Cô là bạn gái của tôi, tôi không thể khoanh tay đứng nh
Chương Quyển 3 - 71: Phó Tầm giống như cười, bờ môi khẽ cong: "Câu nói vừa rồi của tôi, cô phản ứng như vậy?”
Chương Quyển 3 - 72: Anh cong cong môi, lá bài trong tay đặt ở trên bàn, cong tay lại khẽ gõ mặt bàn hai lần: �Qua.”
Chương Quyển 3 - 73: Ta biết Phó tiên sinh lâu như vậy, vẫn là lần đầu nhìn thấy Phó tiên sinh yêu đương
Chương Quyển 3 - 74: Cô là quân cờ cơ động, hết sức quan trọng, đủ để một chiêu phân thắng thua
Chương Quyển 4 - 75: Khả Khả Tây Lý - "Mặc dù chúng ta không thích hợp yêu đương, nhưng tôi cảm thấy làm bạn giường dường như cũn
Chương Quyển 4 - 76: “Quên đi.” Anh nhắm mắt, thanh âm có chút ám ách: "Có chút quan hệ dù sao cũng tốt hơn so với không có quan hệ.�
Chương Quyển 4 - 77: Anh nói: "Khó kìm lòng nổi.”
Chương Quyển 4 - 78: Khúc Nhất Huyền cười tủm tỉm: �Lúc nào ngủ với tôi không?”
Chương Quyển 4 - 79: Đến… Diêm vương thật sự đuổi tới mông rồi
Chương Quyển 4 - 80: “Cũng nên có chiếc xe đi dò đường thử lỗi, Cruiser nhiều người, lực gánh chịu có hạn, tôi đi là được.”
Chương Quyển 4 - 81: “Không có chuyện gì tôi không giải quyết được, em gấp cái gì?”
Chương Quyển 4 - 82: “Anh muốn tôi thế này, đã nghĩ bao lâu rồi?”
Chương Quyển 4 - 83: “Anh nhìn chiếc xe kia có giống chiếc Cruiser Giang Nguyên lái đi lúc ấy hay không?”
Chương Quyển 4 - 84: Thật “tô” đến muốn mạng già của cô
Chương Quyển 4 - 85: Khúc Nhất Huyền cảm thấy… có thể cô sẽ bại
Chương Quyển 4 - 86: “Chít Chít Chít!”
Chương Quyển 4 - 87: Vật nhỏ này thật vất vả mới được trở lại bên người Phó Tầm nên cực kỳ dính người
Chương Quyển 4 - 88: Khúc Nhất Huyền buồn bực, cô với Phó Tầm từng có lúc lắng đọng sao?
Chương Quyển 4 - 89: Anh nâng mắt, không hề che giấu tất cả cảm xúc trong mắt, toàn bộ đều bày ra cho cô xem: �Tôi ghen.”
Chương Quyển 4 - 90: “Anh đừng động thủ động cước, tôi mà kích động lên là không để ý địa điểm hay tình cảnh gì đâu.”
Chương Quyển 4 - 91: “Anh muốn nghe cái gì, nói với tôi, tôi nói cho anh nghe.”
Chương Quyển 4 - 92: Khu không người còn nhiều, rất nhiều những vùng đất cằn sỏi đá chưa ai từng tiến vào, hiện đầy bụi gai cùng nguy
Chương Quyển 4 - 93: Con sen, thịt ức gà cá tầm khô của trẫm đâu!
Chương Quyển 4 - 94: Môi của anh ở ngay bên tai cô, thanh tuyến thấp đến bụi bặm, lại mười phần có lực: �Tránh đằng sau tôi.”
Chương Quyển 4 - 95: “Muốn đi?”
Chương Quyển 4 - 96: “Sau này đừng liều mạng như thế, em đi theo anh.”
Chương Quyển 4 - 97: “Không liều mạng.” Anh thấp giọng, che ở bên tai cô, nói: �Phải giữ lại mạng để tặng cho em.”
Chương Quyển 4 - 98: “Hiếm có người có thể khiến anh muốn hết lòng hết dạ.”
Chương Quyển 4 - 99: Bành Thâm nghe từ đầu đến cuối, ánh mắt nặng nề nhìn cô nửa ngày, nói: �Cô đã đến, tôi đang chờ cô.”
Chương Quyển 4 - 100: “Tôi trông thấy Cruiser ở đó.” Giọng cô nghe không ra cảm xúc, bình tĩnh không gợn sóng: �Chính là chiếc Giang Nguyên
Chương Quyển 4 - 101: Cô chạm vào vết thương quấn băng bạc của anh, hỏi: �Nếu không… anh ở dưới em ở trên?”
Chương Quyển 4 - 102: Cô bây giờ, lòng tràn đầy vui vẻ, vô vị sinh tử
Chương Quyển 4 - 103: Cô cười cười, gật đầu: �Ừ, ở cùng một chỗ.”
Chương Quyển 4 - 104: Cô hung hăng nhướng mày một cái, cùng Phó Tầm liếc nhau
Chương Quyển 4 - 105: “Anh là người tương đối ích kỷ.” Anh thấp giọng: �Chỉ thích đối tốt với người thuộc về mình.”
Chương Quyển 4 - 106: Anh ta muốn một mẻ hốt gọn tất cả những người biết bí mật của anh ta
Chương Quyển 4 - 107: “Trên người nó có chip định vị, tôi sẽ dạy anh cách định vị”
Chương Quyển 4 - 108: Đại kết cục (thượng): � cho dù luôn bị anh ta tính kế, cũng phải ngược gió lật bàn thắng
Chương Quyển 4 - 109: Đại kết cục (thượng): �Muốn gãi cũng không phải lúc này.”
Chương Quyển 4 - 110: Đại kết cục (trung): Cô ngẩng đầu, đưa tay nhấc máy ảnh, hỏi: �Chụp một tấm chứ ?”
Chương Quyển 4 - 111: Đại kết cục (trung): Yêu đương còn chưa được mấy ngày đã muốn kết hôn?
Chương Quyển 4 - 112: Đại kết cục (hạ): Giang Nguyên, cậu nhìn xem. Đây chính là kim đỉnh trên núi tuyết tớ muốn mang cậu đi nhìn
Chương Quyển 4 - 113: Lời cuối sách (chương cuối cùng): Em bảo vệ thế giới này, anh bảo vệ em
Không tìm thấy chương nào phù hợp