Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 71: Tự hủy tu vi
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Edit: Thiên Hạ Đại Nhân
Tôi ngã sang một bên, cơ thể của Lãnh Mặc Hàn đã trong suốt rất nhiều, hắn còn không quan tâm chữa thương mà độ pháp lực cho tôi.
Miệng vết thương trên người lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được khép lại, nhưng mà ấn đường truyền đến đau đớn kịch liệt làm ý thức của tôi tan rã, hồn phách đã bị lửa đốt cháy qua.
“Lãnh Mặc Hàn…” Tôi như là máy móc lặp lại tên của hắn, thì thào tên của hắn, như mình cũng có thể trở nên kiên cường.
Hắn ôm lấy tôi, kiểm tra qua thương thế hồn phách của tôi, nhíu mày ôm chặt tôi: “Nhịn xuống, ta nhất định sẽ cứu nàng!”
“Đại ca, hôm nay vốn chính là ngày nàng chết. Huống chi hiện tại hồn phách của nàng bị thiêu phá thành mảnh nhỏ, ngươi không cứu được nàng ta!” Đột nhiên giọng nói của Lãnh Mặc Uyên vang lên, Lãnh Mặc Hàn lập tức nhìn về phía hắn.
“Đưa Sổ Sinh Tử cho ta!” Lãnh Mặc Hàn sốt ruột nói.
Lãnh Mặc Uyên nhìn tôi trong lòng hắn, nhìn Lãnh Mặc Hàn lạnh lùng nói: “Ca, nữ nhân như vậy hồn phi phách tán thì hồn phi phách tán thôi, hiện giờ pháp lực của ngươi chỉ còn lại có ba phần, lại mạnh mẽ sửa Sổ Sinh Tử, sẽ phải tiêu hao một phần!”
“Đừng nói nhảm nữa, lấy Sổ Sinh Tử tới!” Lãnh Mặc Hàn chỉ trường kiếm về phía Lãnh Mặc Uyên.
Lãnh Mặc Uyên cực kỳ kiên trì: “Không cho! Loại nữ nhân chết này không có gì đáng tiếc!”
Lãnh Mặc Hàn thấy Lãnh Mặc Uyên kiên trì, thu kiếm lại, hắn cúi đầu hôn tôi, nhẹ nhàng đặt tôi ở trên mặt đất: “Chờ ta.” Hắn nhẹ giọng nói.
Ngay sau đó, bóng dáng màu đen nắm trường kiếm xông về phía Lãnh Mặc Uyên.
Lãnh Mặc Uyên lui về phía sau một bước, đồng thời cầm kiếm đón chào. Chiêu thức của Lãnh Mặc Hàn sắc bén, vài lần đều thiếu chút nữa tổn thương đến Lãnh Mặc Uyên, lúc trước hai người giao thủ vài lần, xưa đâu bằng nay.
“Ca! Vì loại nữ nhân này, ngươi lại thật sự muốn tổn thương ta!” Lãnh Mặc Uyên tránh thoát một kiếm, không thể tin tưởng nhìn Lãnh Mặc Hàn.
Vẻ mặt của Lãnh Mặc Hàn kiên định: “Đưa Sổ Sinh Tử cho ta! Nàng là thê tử của ta!”
Có lẽ là không địch lại ca ca hắn, Lãnh Mặc Uyên chợt lui về phía sau cách xa Lãnh Mặc Hàn một đoạn khoảng cách, trong tay bỗng nhiên xuất hiện một quyển sách: “Sổ Sinh Tử ở chỗ này, ta có thể cho ngươi, nhưng có một yêu cầu! Bằng không, ta sẽ hủy Sổ Sinh Tử!”
“Nói!”
“Nếu ngươi xem nữ nhân kia quan trọng như vậy, vậy hủy đi tu vi mấy vạn năm của ngươi! Loại nữ nhân này…” Lòng Lãnh Mặc Uyên tràn đầy chán ghét: “Tu vi hủy, cũng tiện nghi hơn loại nữ nhân này tốt lên!”
“Thành giao.” Lãnh Mặc Hàn không có một tia do dự.
“Không cần…” Đã không có tu vi, Lãnh Mặc Hàn sẽ phải bị em trai của hắn xâu xé: “Lãnh Mặc Hàn… Không cần đáp ứng hắn… Không cần…”
Hắn đưa cho tôi một ánh mắt an tâm, vứt bỏ trường kiếm trong tay, lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai, một chưởng đánh lên trên đỉnh đầu của mình, lại nhanh chóng đánh vào ngực một chưởng, đánh nát nội đan của mình.
“Ca…” Lãnh Mặc Uyên khiếp sợ nhìn hắn, cũng chưa kịp ngăn cản, Lãnh Mặc Hàn đã làm xong tất cả.
Ấn đường và ngực của hắn đều có chút ánh sáng thoáng hiện, cơ thể cũng càng ngày càng trong suốt.
Sắc mặt hắn lại không biến, nhìn Lãnh Mặc Uyên một cái, nói: “Thực hiện lời hứa, Sổ Sinh Tử!”
Lãnh Mặc Uyên kinh ngạc.
Lãnh Mặc Hàn duỗi tay đoạt quyển sách trong tay hắn, lật đến trong đó một tờ, trong tay xuất hiện một bút lông, nhanh chóng viết xuống một hàng chữ.
“Phúc thọ vô cương, vô tai vô khó, trường sinh bất lão, mệnh cách vô song.”
Lãnh Mặc Uyên gằn từng chữ một đọc ra chữ Lãnh Mặc Hàn viết, như bị nghẹn ngào: “Ca…… Đến tột cùng ngươi muốn như thế nào mới có thể tỉnh ngộ! Đó là toàn bộ tu vi của ngươi… Ta… Ta thật sự…”
“Không hối hận.” Lãnh Mặc Hàn chặn ngang Lãnh Mặc Uyên, cơ thể của hắn chuyển qua gần như hoàn toàn trong suốt, nhìn về phía tôi, ánh mắt là ôn nhu chưa bao giờ gặp qua.
Điểm sáng gần hắn càng tụ càng nhiều, hắn khẽ giơ tay, điểm sáng đều bay đến trên người tôi, nhập vào trong cơ thể của tôi.
Ấn đường đau đớn kịch liệt nháy mắt được dịu lại, cơ thể của Lãnh Mặc Hàn lại như một gợn sóng trên mặt nước.
“Lãnh Mặc Hàn ——” Tôi giãy giụa từ trên mặt đất bò dậy, chạy về phía Lãnh Mặc Hàn, lại xuyên qua thân thể của hắn.
Giây tiếp theo, toàn bộ cơ thể của hắn biến mất ở tại chỗ.
Tôi ngã sang một bên, cơ thể của Lãnh Mặc Hàn đã trong suốt rất nhiều, hắn còn không quan tâm chữa thương mà độ pháp lực cho tôi.
Miệng vết thương trên người lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được khép lại, nhưng mà ấn đường truyền đến đau đớn kịch liệt làm ý thức của tôi tan rã, hồn phách đã bị lửa đốt cháy qua.
“Lãnh Mặc Hàn…” Tôi như là máy móc lặp lại tên của hắn, thì thào tên của hắn, như mình cũng có thể trở nên kiên cường.
Hắn ôm lấy tôi, kiểm tra qua thương thế hồn phách của tôi, nhíu mày ôm chặt tôi: “Nhịn xuống, ta nhất định sẽ cứu nàng!”
“Đại ca, hôm nay vốn chính là ngày nàng chết. Huống chi hiện tại hồn phách của nàng bị thiêu phá thành mảnh nhỏ, ngươi không cứu được nàng ta!” Đột nhiên giọng nói của Lãnh Mặc Uyên vang lên, Lãnh Mặc Hàn lập tức nhìn về phía hắn.
“Đưa Sổ Sinh Tử cho ta!” Lãnh Mặc Hàn sốt ruột nói.
Lãnh Mặc Uyên nhìn tôi trong lòng hắn, nhìn Lãnh Mặc Hàn lạnh lùng nói: “Ca, nữ nhân như vậy hồn phi phách tán thì hồn phi phách tán thôi, hiện giờ pháp lực của ngươi chỉ còn lại có ba phần, lại mạnh mẽ sửa Sổ Sinh Tử, sẽ phải tiêu hao một phần!”
“Đừng nói nhảm nữa, lấy Sổ Sinh Tử tới!” Lãnh Mặc Hàn chỉ trường kiếm về phía Lãnh Mặc Uyên.
Lãnh Mặc Uyên cực kỳ kiên trì: “Không cho! Loại nữ nhân chết này không có gì đáng tiếc!”
Lãnh Mặc Hàn thấy Lãnh Mặc Uyên kiên trì, thu kiếm lại, hắn cúi đầu hôn tôi, nhẹ nhàng đặt tôi ở trên mặt đất: “Chờ ta.” Hắn nhẹ giọng nói.
Ngay sau đó, bóng dáng màu đen nắm trường kiếm xông về phía Lãnh Mặc Uyên.
Lãnh Mặc Uyên lui về phía sau một bước, đồng thời cầm kiếm đón chào. Chiêu thức của Lãnh Mặc Hàn sắc bén, vài lần đều thiếu chút nữa tổn thương đến Lãnh Mặc Uyên, lúc trước hai người giao thủ vài lần, xưa đâu bằng nay.
“Ca! Vì loại nữ nhân này, ngươi lại thật sự muốn tổn thương ta!” Lãnh Mặc Uyên tránh thoát một kiếm, không thể tin tưởng nhìn Lãnh Mặc Hàn.
Vẻ mặt của Lãnh Mặc Hàn kiên định: “Đưa Sổ Sinh Tử cho ta! Nàng là thê tử của ta!”
Có lẽ là không địch lại ca ca hắn, Lãnh Mặc Uyên chợt lui về phía sau cách xa Lãnh Mặc Hàn một đoạn khoảng cách, trong tay bỗng nhiên xuất hiện một quyển sách: “Sổ Sinh Tử ở chỗ này, ta có thể cho ngươi, nhưng có một yêu cầu! Bằng không, ta sẽ hủy Sổ Sinh Tử!”
“Nói!”
“Nếu ngươi xem nữ nhân kia quan trọng như vậy, vậy hủy đi tu vi mấy vạn năm của ngươi! Loại nữ nhân này…” Lòng Lãnh Mặc Uyên tràn đầy chán ghét: “Tu vi hủy, cũng tiện nghi hơn loại nữ nhân này tốt lên!”
“Thành giao.” Lãnh Mặc Hàn không có một tia do dự.
“Không cần…” Đã không có tu vi, Lãnh Mặc Hàn sẽ phải bị em trai của hắn xâu xé: “Lãnh Mặc Hàn… Không cần đáp ứng hắn… Không cần…”
Hắn đưa cho tôi một ánh mắt an tâm, vứt bỏ trường kiếm trong tay, lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai, một chưởng đánh lên trên đỉnh đầu của mình, lại nhanh chóng đánh vào ngực một chưởng, đánh nát nội đan của mình.
“Ca…” Lãnh Mặc Uyên khiếp sợ nhìn hắn, cũng chưa kịp ngăn cản, Lãnh Mặc Hàn đã làm xong tất cả.
Ấn đường và ngực của hắn đều có chút ánh sáng thoáng hiện, cơ thể cũng càng ngày càng trong suốt.
Sắc mặt hắn lại không biến, nhìn Lãnh Mặc Uyên một cái, nói: “Thực hiện lời hứa, Sổ Sinh Tử!”
Lãnh Mặc Uyên kinh ngạc.
Lãnh Mặc Hàn duỗi tay đoạt quyển sách trong tay hắn, lật đến trong đó một tờ, trong tay xuất hiện một bút lông, nhanh chóng viết xuống một hàng chữ.
“Phúc thọ vô cương, vô tai vô khó, trường sinh bất lão, mệnh cách vô song.”
Lãnh Mặc Uyên gằn từng chữ một đọc ra chữ Lãnh Mặc Hàn viết, như bị nghẹn ngào: “Ca…… Đến tột cùng ngươi muốn như thế nào mới có thể tỉnh ngộ! Đó là toàn bộ tu vi của ngươi… Ta… Ta thật sự…”
“Không hối hận.” Lãnh Mặc Hàn chặn ngang Lãnh Mặc Uyên, cơ thể của hắn chuyển qua gần như hoàn toàn trong suốt, nhìn về phía tôi, ánh mắt là ôn nhu chưa bao giờ gặp qua.
Điểm sáng gần hắn càng tụ càng nhiều, hắn khẽ giơ tay, điểm sáng đều bay đến trên người tôi, nhập vào trong cơ thể của tôi.
Ấn đường đau đớn kịch liệt nháy mắt được dịu lại, cơ thể của Lãnh Mặc Hàn lại như một gợn sóng trên mặt nước.
“Lãnh Mặc Hàn ——” Tôi giãy giụa từ trên mặt đất bò dậy, chạy về phía Lãnh Mặc Hàn, lại xuyên qua thân thể của hắn.
Giây tiếp theo, toàn bộ cơ thể của hắn biến mất ở tại chỗ.
Âm Hôn Lúc Nửa Đêm
Tác giả: Mộ Hi Ngôn
240 chương | 1,126 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Hôn lễ quỷ dị
Chương 2: Trời ạ, quan tài thành tinh
Chương 3: Quỷ chiêu hồn
Chương 4: Linh Linh đã chết
Chương 5: Kết hôn với người chết
Chương 6: Linh Thể Thuần Âm
Chương 7: Nữ nhân của ta, ngươi cũng dám động?
Chương 8: Nguyên nhân Linh Linh chết
Chương 9: Một đôi giày thêu đỏ
Chương 10: Không tốt, hắn tức giận
Chương 11: Nội Thôn thần bí
Chương 12: Nội Thôn vắng vẻ hoang tàn
Chương 13: Chị, em có thể vào không
Chương 14: Trúng kế
Chương 15: Vô sỉ, cút!
Chương 16: Ngực nhỏ, nhà anh có trẻ con bị đói sao?
Chương 17: Vào nhầm phố âm
Chương 18: Thân phận bị bại lộ
Chương 19: Minh vương minh hậu
Chương 20: Quỷ trắc minh vương
Chương 21: Ta lấy giọng nói của nàng ta cho chàng
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45: Khó chịu
Chương 46: Nam quỷ trong phòng nữ sinh
Chương 47: Bút Tiên
Chương 48: Hắn không phải là Lam Cảnh Nhuận
Chương 49: Chuyện cũ năm xưa
Chương 50: Nhìn thấy người sống đầu tiên
Chương 51: Quỷ kế của lớp trưởng
Chương 52: Lâm Diệp nổi điên
Chương 53: Dưỡng Quỷ Sư
Chương 54: Chân tướng Bút Tiên
Chương 55: Thế gian muôn vàn phong cảnh, đều không bằng nàng
Chương 56: Giải quyết tốt hậu quả
Chương 57: Nàng ở đâu, ta ở đấy
Chương 58: Nhà của chúng ta
Chương 59: Dùng thân phận người thường để sinh hoạt
Chương 60: Phòng học hồ máu
Chương 61: Rơi vào trong hồ máu
Chương 62: Mùi vị của hồ máu, ngươi cũng nếm thử đi
Chương 63: Ấn ký trên ấn đường
Chương 64: Chưa bao giờ yêu
Chương 65: Mọi chuyện đã có ta
Chương 66: Xin lỗi vợ của tôi
Chương 67: Nàng là thê tử của ta
Chương 68: A, tôi là cực phẩm đại bổ
Chương 69: Trạch viện ăn thịt người
Chương 70: Biển lửa trong quỷ trạch
Chương 71: Tự hủy tu vi
Chương 72: Lãnh Mặc Hàn, tôi nhất định sẽ cứu anh
Chương 73: Tự xông vào Minh Cung
Chương 74: Gặp lại
Chương 75: Tâm tư của Lãnh Mặc Uyên
Chương 76: Hơi thở của Mặc Hàn
Chương 77: Xà Linh
Chương 78: Người nhà
Chương 79: Không thể không chết
Chương 80: Em trai lén lút
Chương 81: Ta sẽ không cô phụ nàng
Chương 82: Nhà dì hai là nhà ma
Chương 83: Anh muốn làm ai sống lại?
Chương 84: Quỷ Tỉ
Chương 85: Âm mưu Chốn Đào Nguyên
Chương 86: Nàng ở đây, thật tốt
Chương 87: Việc lạ của nhà Ninh Ninh
Chương 88: Có tin bổn phu nhân chỉnh chết cô hay không
Chương 89: Mắt tím
Chương 90: Linh tuyền Thang Cốc, nhất định không cho người ngoài mượn
Chương 91: Khách sạn kinh hồn
Chương 92: Ngay cả người chết cũng không buông tha
Chương 93: Người ăn quỷ
Chương 94: Chợ Đêm Bách Quỷ
Chương 95: Biến đổi bất ngờ
Chương 96: Hành tung của Mặc Hàn
Chương 97: Tử Đồng, em nguyện ý lấy tôi không?
Chương 98: Ngươi quả thật là thế thân hoàn mỹ nhất
Chương 99: Ta thích nàng, chỉ thích nàng
Chương 100: Trừ nàng ra, ta không sợ bất kì cái gì bị cướp đi
Chương 101: Có bùa khắc tiểu quỷ
Chương 102
Chương 103: Hóa cương thi
Chương 104: Âm Dương Giao Giới Thụ
Chương 105: Thôn thất hồn
Chương 106: Mộ lớn
Chương 107: Bí mật của Lăng Tuyền ki
Chương 108: Tuần trăng mật
Chương 109: Ân oán giữa Dưỡng Quỷ Sư
Chương 110: Quỷ lòng dạ hẹp hòi
Chương 111: Quả tam sinh tam thế
Chương 112: Mặc Hàn và cô gái kia…
Chương 113: Không có nàng, ta sẽ điên mất
Chương 114: Quỷ Triền Thảo
Chương 115: Quỷ binh chiến đấu kịch liệt
Chương 116: Minh vương đại nhân muốn chặt tay
Chương 117: Bổn tọa, Lãnh Mặc Hàn
Chương 118: Bà mới gặp báo ứng đấy
Chương 119: Hôn lễ máu
Chương 120: Mặc Hàn phong ấn
Chương 121: Minh Vương Lệnh
Chương 122: Trên người của cô còn có thứ khác
Chương 123: Có con với Mặc Hàn
Chương 124: Người một nhà ở bên nhau
Chương 125: Tế sống ở sông đào
Chương 126: Bảo bảo, con phải ngoan ngoãn
Chương 127: Gặp lại Mặc Hàn
Chương 128: Tiểu biệt thắng tân hôn
Chương 129: Nàng chính là toàn bộ thế giới của ta
Chương 130: Xem ba kiếp trên đá Tam Sinh
Chương 131: Tuổi thơ của Mặc Hàn
Chương 132: Trừ phi, ngươi lấy hài tử ra
Chương 133: Cô gái đoạt linh lực với bảo bảo
Chương 134: Chỉ là quá sợ mất đi nàng
Chương 135: Nàng là nữ nhân duy nhất ta từng yêu
Chương 136: Bổn tọa chính trực tráng niên
Chương 137: Những tên ngốc muốn ăn minh vương
Chương 138: Không còn thi cốt, thu thi cái gì
Chương 139: Không nhìn thấy tiểu quỷ
Chương 140: Thôn Âm Dương
Chương 141: Lam Thiên Hữu bị bại lộ
Chương 142: Ba ba, hai người đang làm gì vậy
Chương 143: Đưa cho người thương
Chương 144: Người đàn ông còn đáng sợ hơn ác ma
Chương 145: Chỉ có nàng đối xử thật lòng với ta
Chương 146: Thân phận của cô gái kia
Chương 147: Đừng gọi em là Mộ Nhi
Chương 148: Sủng hư nàng cũng là ta
Chương 149: Cho Mặc Hàn một kinh hỉ
Chương 150: Hôn lễ
Chương 151: Ba ba, người không cần con và mẹ sao
Chương 152: Tương tư tận xương có biết không
Chương 153: Ta không sợ ứng thề, ta chỉ lo lắng cho nàng và hài tử
Chương 154: Lãnh Mặc Hàn, ngươi muốn là địch với chư thần sao
Chương 155: Ta sẽ không lừa gạt nàng
Chương 156: Phu nhân đây là muốn quyến rũ vi phu sao
Chương 157: Tương lai với Mặc Hàn
Chương 158: Ngươi và ca ta chia tay đi
Chương 159: Ta và Mộ Nhi mới là phu thê
Chương 160: Chúng ta làm lành, được không
Chương 161: Em không phải tức giận, mà là lo lắng cho anh
Chương 162: Trí nhớ của Mặc Hàn
Chương 163: Mặc Uyên ngu xuẩn muốn khóc
Chương 164: Hỏa phượng hoàng trong Vô Cực Ngọc Giản
Chương 165: Có ta ở đây, ngươi ngay cả tiểu đều đừng nghĩ làm!
Chương 166: Độc kế của Cơ Tử Đồng
Chương 167: Điểu sinh đến tận đây, còn đòi hỏi cái gì
Chương 168: Chỉ có thật tình mới có thể đổi lại thật tình
Chương 169: Cơ Tử Đồng tới đòi nợ
Chương 170: Hưu thư cái đầu anh!
Chương 171: Lợi hại đến có thể bắt được lòng của ta
Chương 172: Tôi ác độc, Tôi vui vẻ
Chương 173: Châu chấu trên một sợi dây thừng
Chương 174: Khuôn mặt của Cơ Tử Đồng
Chương 175: Cây ngô đồng Bàn Phượng
Chương 176: Trứng Bàn Phượng
Chương 177: Ba mẹ lại ân ái
Chương 178: Thân phận của Mộ Tử Đồng
Chương 179: Mục đích của Khổng Tuyên
Chương 180: Mộ Tử Đồng muốn sinh
Chương 181: Muốn ăn hồn phách của mẹ
Chương 182: Sao ta có thể để nàng khó chịu
Chương 183: Đã nói việc nặng để ta
Chương 184: Bị mẹ chồng ghét bỏ
Chương 185: Khôi phục ký ức
Chương 186: Một nhà đoàn viên
Chương 187: Cơ Tử Đồng đã chết
Chương 188: Bạch Diễm mất tích
Chương 189: Manh mối
Chương 190: Lẻn vào phủ thành chủ
Chương 191: Tìm được Bạch Diễm
Chương 192: Nếu hắn không chết, ta sẽ phải biến mất
Chương 193: Nặc Tung Linh Ngọc
Chương 194: Tru Tiên Trận
Chương 195
Chương 196: Thế giới này vốn không có thần
Chương 197: Đôi mắt của Bạch Diễm
Chương 198: Đi tìm Mặc Hàn
Chương 199: Ân oán hai sông
Chương 200: Bóng dáng thần bí ở núi Bất Chu
Chương 201: Không Bằng Phu Nhân Hôn Vi Phu Một Cái
Chương 202: Thiên Hạ Làm Gì Có Cái Thành Cửu Châu Nào
Chương 203: Hồng Hoang Giết Đến
Chương 204: Đợi Lãnh Mặc Hàn, Cũng Đừng Muốn Đi Cửu Châu
Chương 205: Nàng Mới Là Tiểu Bảo Bối Của Ta
Chương 206: Mẹ, Bọn Họ Thân Thân!
Chương 207: Chiến Trường Cổ Ở Cửu Châu
Chương 208: Nhưng Ngươi Không Ngừng Từng Có Một Người
Chương 209: Tim Đang Ở Chỗ Nàng, Sao Có Thiên Vị
Chương 210: Con Rắn Nhỏ Theo Như Lời Bạch Diễm
Chương 211: Giết Con Quỷ Bên Cạnh Ngươi Kia
Chương 212: Lãnh Mặc Hàn Có Thể Chết Ở Bên Trong
Chương 213: Mặc Hàn Đỡ Tú Cầu Của Linh Anh Quyết
Chương 214: Mặc Hàn Muốn Giết Tôi…
Chương 215: Mặc Hàn, Anh Không Cần Em Sao
Chương 216: Diễn trò cũng phải có chút thành tâm
Chương 217: Tâm ma của Mặc Hàn
Chương 218: Minh Vương đại nhân đổi sang ăn chay
Chương 219: Bị người yêu nhất giết chết
Chương 220: Ba ruột của Khổng Tuyên
Chương 221: Đa tình nhất vô tình
Chương 222: Mộ Nhi thiếu một sợi tóc cũng không được
Chương 223: Hoàng Ngạo Tình sống lại
Chương 224: Mưu đồ của Hoàng Ngạo Tình
Chương 225: Bạch Diễm bị cắn nuốt
Chương 226: Cắn nuốt Hồng Hoang
Chương 227: Mộ Tử Đồng niết bàn
Chương 228: Ba ba xin chào
Chương 229: Gian tình
Chương 230: Bí mật của Lăng Tuyền Ki
Chương 231: Ngươi làm ta thất vọng quá rồi
Chương 232: Mặc Uyên thất tình
Chương 233: Tình Chi Sở Khởi, Nhất Vãng Nhi Thâm (tình yêu không biết bắt đầu từ đâu, nhưng cứ sâu đậm dần)
Chương 234: Có thê tử như nàng, phu quân còn đòi hỏi gì
Chương 235: Nhưng ta không muốn phụ thân ta lại tổn thương ngươi
Chương 236: Sinh cùng chăn, chết cùng mộ
Chương 237: Ba ba không nghe lão bà nói sao
Chương 238: Ngày từ tóc đen thành tóc trắng
Chương 239: cùng nhau đầu bạc
Chương 240: Ta không cho nàng được ấm áp
Không tìm thấy chương nào phù hợp