Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 58: Nhà của chúng ta
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~7 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Edit: Thiên Hạ Đại Nhân
Tiếng chuông vào lớp vang lên, lúc thầy số học cao cấp tiến vào, tôi nhìn thấy trên vai hắn cưỡi một đứa bé. Sắc mặt của đứa bé kia xanh trắng, cả người tr*n tr**, vừa thấy không phải là người sống.
Tôi nhìn về phía Lãnh Mặc Hàn, hắn khẽ gật đầu: “Không cần để ý.”
Tôi nghe nói qua anh linh như vậy, như chỉ biết bám vào giết hại người thân của mình. Thầy số học cao cấp là một người đàn ông hơn ba mươi tuổi, nghe nói năm trước ly hôn, lại cưới một cô gái hơn hai mươi tuổi.
Đứa trẻ kia, nói không chừng là của hắn.
Chỉ là nhìn thấy đứa trẻ kia cưỡi ở trên vai hắn, tôi đã cảm thấy da đầu tê dại, nghe không vào bài.
Lãnh Mặc Hàn có lẽ là chú ý tới, trên người phát ra một tia hàn ý lạnh lẽo, anh linh kia như bị sợ hãi, run bần bật, sử dụng tay chân bò xuống đất, sau khi nhìn hắn một cái, bò ra khỏi phòng học.
“Nó đi nơi nào?” Tôi nhẹ giọng hỏi.
“Ở ngay ngoài cửa, sau khi người đàn ông kia rời khỏi đây, nó sẽ bò ở trên người hắn một lần nữa.” Lãnh Mặc Hàn nói.
Tôi gật đầu, cố gắng làm mình tập trung lực chú ý, nghiêm túc nghe giảng bài.
Trong lúc tôi dò hỏi thương thế của Lãnh Mặc Hàn, hắn nói không sao.
Dừng một chút, hắn bỗng nhiên cầm tay trái của tôi, mười ngón tay đan vào nhau với tôi.
Mãi cho đến khi tan học, hắn cũng không có buông tay.
Lúc Cổ An Tường quay đầu lại, đã nhìn thấy chúng tôi như vậy, sau đó sắc mặt càng thêm khó coi quay đầu đi.
Ninh Ninh đã thấy nhiều không trách, thấy tan học, thu dọn nói gặp lại với tôi, rồi tự mình trở lại ký túc xá.
Lãnh Mặc Hàn cũng không sợ mặt trời, hắn dẫn tôi tới cửa trường của chúng tôi.
Nơi đó đỗ lại một chiếc xe thể thao phong cách, Lãnh Mặc Hàn mở cửa xe ghế phụ ra, ý bảo tôi ngồi vào.
Khóe miệng của tôi co rút: “Xe của anh?”
Hắn gật đầu, tôi xoa đôi mắt, sau khi bảo đảm kia không phải là xe giấy, hỏi: “Anh lấy tiền từ đâu ra mua xe?”
“Ta đi miếu Thành Hoàng, nói ra một câu, bọn họ đưa xe tới.” Lãnh Mặc Hàn nói vân đạm phong khinh.
Sao tôi càng nghe càng cảm thấy hắn là đi thu hộ phí bảo kê nhỉ?
Thấy tôi chậm chạp không lên xe, hắn đẩy mạnh tôi vào bên trong xe: “Yên tâm, xe này là người sống dùng, ta đã nói rõ ràng với bọn họ rồi.”
Lúc này tôi mới yên tâm.
Chỉ là, thấy hắn ngồi vào ghế điều khiển, cái gì cũng đều không làm, xe đã tự động chạy lên, lòng tôi luống cuống: “Sao xe này lại tự động?”
“Thành Hoàng nói, người sống lái xe muốn bằng lái gì đó, ta ngại phiền toái, trực tiếp rót vào xe chút pháp lực, so với bằng lái gì đó thì tiện hơn nhiều.” Vẻ mặt của Lãnh Mặc Hàn ghét bỏ và tự hào.
Tôi nhìn hắn cũng chưa cài đai an toàn, yên lặng chảy ba giọt mồ hôi: “Thôi, để tôi lái xe đi, anh ngồi ghế phụ.”
Lãnh Mặc Hàn không tỏ ý kiến thay đổi chỗ ngồi với tôi, sau khi thu pháp lực lại, thấy tôi vững vàng khởi động xe chạy, hắn cao lãnh cho câu đánh giá: “Trí tuệ của phàm nhân, vẫn là lợi hại.”
Đa tạ minh vương đại nhân khích lệ…
Lãnh Mặc Hàn chỉ cho tôi một nơi, tôi chạy xe đến nơi đó, phát hiện lại là một tiểu khu sa hoa nhất gần trường học của chúng tôi.
Theo hắn nói, chúng tôi dừng ở trước một biệt thự khí phái. Lãnh Mặc Hàn dẫn tôi đi đi vào, bên trong rất xa hoa, đặt không ít đồ cổ, lại cũng không thiếu nguyên tố hiện đại.
Lãnh Mặc Hàn dẫn tôi đi tham quan một vòng, hỏi: “Thích sao?”
Tôi gật đầu, hắn giao một chuỗi chìa khóa cho tôi: “Nhà của chúng ta.” Lại là một tờ bất động sản bị hắn nhét lại, bên trên viết tên tôi và tên của hắn.
Tôi ngạc nhiên, nhận thấy được hắn ôm tôi vào trong lòng, khẽ ngửi tóc dài của tôi: “Còn thiếu cái gì? Ta sẽ để cho bọn họ đưa tới.”
Tôi lắc đầu, chưa bao giờ có cảm động trào ra từ đáy lòng như vậy.
Hắn đường đường là minh vương, lại vì tôi xây một cái nhà ở nhân gian.
Tiếng chuông vào lớp vang lên, lúc thầy số học cao cấp tiến vào, tôi nhìn thấy trên vai hắn cưỡi một đứa bé. Sắc mặt của đứa bé kia xanh trắng, cả người tr*n tr**, vừa thấy không phải là người sống.
Tôi nhìn về phía Lãnh Mặc Hàn, hắn khẽ gật đầu: “Không cần để ý.”
Tôi nghe nói qua anh linh như vậy, như chỉ biết bám vào giết hại người thân của mình. Thầy số học cao cấp là một người đàn ông hơn ba mươi tuổi, nghe nói năm trước ly hôn, lại cưới một cô gái hơn hai mươi tuổi.
Đứa trẻ kia, nói không chừng là của hắn.
Chỉ là nhìn thấy đứa trẻ kia cưỡi ở trên vai hắn, tôi đã cảm thấy da đầu tê dại, nghe không vào bài.
Lãnh Mặc Hàn có lẽ là chú ý tới, trên người phát ra một tia hàn ý lạnh lẽo, anh linh kia như bị sợ hãi, run bần bật, sử dụng tay chân bò xuống đất, sau khi nhìn hắn một cái, bò ra khỏi phòng học.
“Nó đi nơi nào?” Tôi nhẹ giọng hỏi.
“Ở ngay ngoài cửa, sau khi người đàn ông kia rời khỏi đây, nó sẽ bò ở trên người hắn một lần nữa.” Lãnh Mặc Hàn nói.
Tôi gật đầu, cố gắng làm mình tập trung lực chú ý, nghiêm túc nghe giảng bài.
Trong lúc tôi dò hỏi thương thế của Lãnh Mặc Hàn, hắn nói không sao.
Dừng một chút, hắn bỗng nhiên cầm tay trái của tôi, mười ngón tay đan vào nhau với tôi.
Mãi cho đến khi tan học, hắn cũng không có buông tay.
Lúc Cổ An Tường quay đầu lại, đã nhìn thấy chúng tôi như vậy, sau đó sắc mặt càng thêm khó coi quay đầu đi.
Ninh Ninh đã thấy nhiều không trách, thấy tan học, thu dọn nói gặp lại với tôi, rồi tự mình trở lại ký túc xá.
Lãnh Mặc Hàn cũng không sợ mặt trời, hắn dẫn tôi tới cửa trường của chúng tôi.
Nơi đó đỗ lại một chiếc xe thể thao phong cách, Lãnh Mặc Hàn mở cửa xe ghế phụ ra, ý bảo tôi ngồi vào.
Khóe miệng của tôi co rút: “Xe của anh?”
Hắn gật đầu, tôi xoa đôi mắt, sau khi bảo đảm kia không phải là xe giấy, hỏi: “Anh lấy tiền từ đâu ra mua xe?”
“Ta đi miếu Thành Hoàng, nói ra một câu, bọn họ đưa xe tới.” Lãnh Mặc Hàn nói vân đạm phong khinh.
Sao tôi càng nghe càng cảm thấy hắn là đi thu hộ phí bảo kê nhỉ?
Thấy tôi chậm chạp không lên xe, hắn đẩy mạnh tôi vào bên trong xe: “Yên tâm, xe này là người sống dùng, ta đã nói rõ ràng với bọn họ rồi.”
Lúc này tôi mới yên tâm.
Chỉ là, thấy hắn ngồi vào ghế điều khiển, cái gì cũng đều không làm, xe đã tự động chạy lên, lòng tôi luống cuống: “Sao xe này lại tự động?”
“Thành Hoàng nói, người sống lái xe muốn bằng lái gì đó, ta ngại phiền toái, trực tiếp rót vào xe chút pháp lực, so với bằng lái gì đó thì tiện hơn nhiều.” Vẻ mặt của Lãnh Mặc Hàn ghét bỏ và tự hào.
Tôi nhìn hắn cũng chưa cài đai an toàn, yên lặng chảy ba giọt mồ hôi: “Thôi, để tôi lái xe đi, anh ngồi ghế phụ.”
Lãnh Mặc Hàn không tỏ ý kiến thay đổi chỗ ngồi với tôi, sau khi thu pháp lực lại, thấy tôi vững vàng khởi động xe chạy, hắn cao lãnh cho câu đánh giá: “Trí tuệ của phàm nhân, vẫn là lợi hại.”
Đa tạ minh vương đại nhân khích lệ…
Lãnh Mặc Hàn chỉ cho tôi một nơi, tôi chạy xe đến nơi đó, phát hiện lại là một tiểu khu sa hoa nhất gần trường học của chúng tôi.
Theo hắn nói, chúng tôi dừng ở trước một biệt thự khí phái. Lãnh Mặc Hàn dẫn tôi đi đi vào, bên trong rất xa hoa, đặt không ít đồ cổ, lại cũng không thiếu nguyên tố hiện đại.
Lãnh Mặc Hàn dẫn tôi đi tham quan một vòng, hỏi: “Thích sao?”
Tôi gật đầu, hắn giao một chuỗi chìa khóa cho tôi: “Nhà của chúng ta.” Lại là một tờ bất động sản bị hắn nhét lại, bên trên viết tên tôi và tên của hắn.
Tôi ngạc nhiên, nhận thấy được hắn ôm tôi vào trong lòng, khẽ ngửi tóc dài của tôi: “Còn thiếu cái gì? Ta sẽ để cho bọn họ đưa tới.”
Tôi lắc đầu, chưa bao giờ có cảm động trào ra từ đáy lòng như vậy.
Hắn đường đường là minh vương, lại vì tôi xây một cái nhà ở nhân gian.
Âm Hôn Lúc Nửa Đêm
Tác giả: Mộ Hi Ngôn
240 chương | 1,200 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Hôn lễ quỷ dị
Chương 2: Trời ạ, quan tài thành tinh
Chương 3: Quỷ chiêu hồn
Chương 4: Linh Linh đã chết
Chương 5: Kết hôn với người chết
Chương 6: Linh Thể Thuần Âm
Chương 7: Nữ nhân của ta, ngươi cũng dám động?
Chương 8: Nguyên nhân Linh Linh chết
Chương 9: Một đôi giày thêu đỏ
Chương 10: Không tốt, hắn tức giận
Chương 11: Nội Thôn thần bí
Chương 12: Nội Thôn vắng vẻ hoang tàn
Chương 13: Chị, em có thể vào không
Chương 14: Trúng kế
Chương 15: Vô sỉ, cút!
Chương 16: Ngực nhỏ, nhà anh có trẻ con bị đói sao?
Chương 17: Vào nhầm phố âm
Chương 18: Thân phận bị bại lộ
Chương 19: Minh vương minh hậu
Chương 20: Quỷ trắc minh vương
Chương 21: Ta lấy giọng nói của nàng ta cho chàng
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45: Khó chịu
Chương 46: Nam quỷ trong phòng nữ sinh
Chương 47: Bút Tiên
Chương 48: Hắn không phải là Lam Cảnh Nhuận
Chương 49: Chuyện cũ năm xưa
Chương 50: Nhìn thấy người sống đầu tiên
Chương 51: Quỷ kế của lớp trưởng
Chương 52: Lâm Diệp nổi điên
Chương 53: Dưỡng Quỷ Sư
Chương 54: Chân tướng Bút Tiên
Chương 55: Thế gian muôn vàn phong cảnh, đều không bằng nàng
Chương 56: Giải quyết tốt hậu quả
Chương 57: Nàng ở đâu, ta ở đấy
Chương 58: Nhà của chúng ta
Chương 59: Dùng thân phận người thường để sinh hoạt
Chương 60: Phòng học hồ máu
Chương 61: Rơi vào trong hồ máu
Chương 62: Mùi vị của hồ máu, ngươi cũng nếm thử đi
Chương 63: Ấn ký trên ấn đường
Chương 64: Chưa bao giờ yêu
Chương 65: Mọi chuyện đã có ta
Chương 66: Xin lỗi vợ của tôi
Chương 67: Nàng là thê tử của ta
Chương 68: A, tôi là cực phẩm đại bổ
Chương 69: Trạch viện ăn thịt người
Chương 70: Biển lửa trong quỷ trạch
Chương 71: Tự hủy tu vi
Chương 72: Lãnh Mặc Hàn, tôi nhất định sẽ cứu anh
Chương 73: Tự xông vào Minh Cung
Chương 74: Gặp lại
Chương 75: Tâm tư của Lãnh Mặc Uyên
Chương 76: Hơi thở của Mặc Hàn
Chương 77: Xà Linh
Chương 78: Người nhà
Chương 79: Không thể không chết
Chương 80: Em trai lén lút
Chương 81: Ta sẽ không cô phụ nàng
Chương 82: Nhà dì hai là nhà ma
Chương 83: Anh muốn làm ai sống lại?
Chương 84: Quỷ Tỉ
Chương 85: Âm mưu Chốn Đào Nguyên
Chương 86: Nàng ở đây, thật tốt
Chương 87: Việc lạ của nhà Ninh Ninh
Chương 88: Có tin bổn phu nhân chỉnh chết cô hay không
Chương 89: Mắt tím
Chương 90: Linh tuyền Thang Cốc, nhất định không cho người ngoài mượn
Chương 91: Khách sạn kinh hồn
Chương 92: Ngay cả người chết cũng không buông tha
Chương 93: Người ăn quỷ
Chương 94: Chợ Đêm Bách Quỷ
Chương 95: Biến đổi bất ngờ
Chương 96: Hành tung của Mặc Hàn
Chương 97: Tử Đồng, em nguyện ý lấy tôi không?
Chương 98: Ngươi quả thật là thế thân hoàn mỹ nhất
Chương 99: Ta thích nàng, chỉ thích nàng
Chương 100: Trừ nàng ra, ta không sợ bất kì cái gì bị cướp đi
Chương 101: Có bùa khắc tiểu quỷ
Chương 102
Chương 103: Hóa cương thi
Chương 104: Âm Dương Giao Giới Thụ
Chương 105: Thôn thất hồn
Chương 106: Mộ lớn
Chương 107: Bí mật của Lăng Tuyền ki
Chương 108: Tuần trăng mật
Chương 109: Ân oán giữa Dưỡng Quỷ Sư
Chương 110: Quỷ lòng dạ hẹp hòi
Chương 111: Quả tam sinh tam thế
Chương 112: Mặc Hàn và cô gái kia…
Chương 113: Không có nàng, ta sẽ điên mất
Chương 114: Quỷ Triền Thảo
Chương 115: Quỷ binh chiến đấu kịch liệt
Chương 116: Minh vương đại nhân muốn chặt tay
Chương 117: Bổn tọa, Lãnh Mặc Hàn
Chương 118: Bà mới gặp báo ứng đấy
Chương 119: Hôn lễ máu
Chương 120: Mặc Hàn phong ấn
Chương 121: Minh Vương Lệnh
Chương 122: Trên người của cô còn có thứ khác
Chương 123: Có con với Mặc Hàn
Chương 124: Người một nhà ở bên nhau
Chương 125: Tế sống ở sông đào
Chương 126: Bảo bảo, con phải ngoan ngoãn
Chương 127: Gặp lại Mặc Hàn
Chương 128: Tiểu biệt thắng tân hôn
Chương 129: Nàng chính là toàn bộ thế giới của ta
Chương 130: Xem ba kiếp trên đá Tam Sinh
Chương 131: Tuổi thơ của Mặc Hàn
Chương 132: Trừ phi, ngươi lấy hài tử ra
Chương 133: Cô gái đoạt linh lực với bảo bảo
Chương 134: Chỉ là quá sợ mất đi nàng
Chương 135: Nàng là nữ nhân duy nhất ta từng yêu
Chương 136: Bổn tọa chính trực tráng niên
Chương 137: Những tên ngốc muốn ăn minh vương
Chương 138: Không còn thi cốt, thu thi cái gì
Chương 139: Không nhìn thấy tiểu quỷ
Chương 140: Thôn Âm Dương
Chương 141: Lam Thiên Hữu bị bại lộ
Chương 142: Ba ba, hai người đang làm gì vậy
Chương 143: Đưa cho người thương
Chương 144: Người đàn ông còn đáng sợ hơn ác ma
Chương 145: Chỉ có nàng đối xử thật lòng với ta
Chương 146: Thân phận của cô gái kia
Chương 147: Đừng gọi em là Mộ Nhi
Chương 148: Sủng hư nàng cũng là ta
Chương 149: Cho Mặc Hàn một kinh hỉ
Chương 150: Hôn lễ
Chương 151: Ba ba, người không cần con và mẹ sao
Chương 152: Tương tư tận xương có biết không
Chương 153: Ta không sợ ứng thề, ta chỉ lo lắng cho nàng và hài tử
Chương 154: Lãnh Mặc Hàn, ngươi muốn là địch với chư thần sao
Chương 155: Ta sẽ không lừa gạt nàng
Chương 156: Phu nhân đây là muốn quyến rũ vi phu sao
Chương 157: Tương lai với Mặc Hàn
Chương 158: Ngươi và ca ta chia tay đi
Chương 159: Ta và Mộ Nhi mới là phu thê
Chương 160: Chúng ta làm lành, được không
Chương 161: Em không phải tức giận, mà là lo lắng cho anh
Chương 162: Trí nhớ của Mặc Hàn
Chương 163: Mặc Uyên ngu xuẩn muốn khóc
Chương 164: Hỏa phượng hoàng trong Vô Cực Ngọc Giản
Chương 165: Có ta ở đây, ngươi ngay cả tiểu đều đừng nghĩ làm!
Chương 166: Độc kế của Cơ Tử Đồng
Chương 167: Điểu sinh đến tận đây, còn đòi hỏi cái gì
Chương 168: Chỉ có thật tình mới có thể đổi lại thật tình
Chương 169: Cơ Tử Đồng tới đòi nợ
Chương 170: Hưu thư cái đầu anh!
Chương 171: Lợi hại đến có thể bắt được lòng của ta
Chương 172: Tôi ác độc, Tôi vui vẻ
Chương 173: Châu chấu trên một sợi dây thừng
Chương 174: Khuôn mặt của Cơ Tử Đồng
Chương 175: Cây ngô đồng Bàn Phượng
Chương 176: Trứng Bàn Phượng
Chương 177: Ba mẹ lại ân ái
Chương 178: Thân phận của Mộ Tử Đồng
Chương 179: Mục đích của Khổng Tuyên
Chương 180: Mộ Tử Đồng muốn sinh
Chương 181: Muốn ăn hồn phách của mẹ
Chương 182: Sao ta có thể để nàng khó chịu
Chương 183: Đã nói việc nặng để ta
Chương 184: Bị mẹ chồng ghét bỏ
Chương 185: Khôi phục ký ức
Chương 186: Một nhà đoàn viên
Chương 187: Cơ Tử Đồng đã chết
Chương 188: Bạch Diễm mất tích
Chương 189: Manh mối
Chương 190: Lẻn vào phủ thành chủ
Chương 191: Tìm được Bạch Diễm
Chương 192: Nếu hắn không chết, ta sẽ phải biến mất
Chương 193: Nặc Tung Linh Ngọc
Chương 194: Tru Tiên Trận
Chương 195
Chương 196: Thế giới này vốn không có thần
Chương 197: Đôi mắt của Bạch Diễm
Chương 198: Đi tìm Mặc Hàn
Chương 199: Ân oán hai sông
Chương 200: Bóng dáng thần bí ở núi Bất Chu
Chương 201: Không Bằng Phu Nhân Hôn Vi Phu Một Cái
Chương 202: Thiên Hạ Làm Gì Có Cái Thành Cửu Châu Nào
Chương 203: Hồng Hoang Giết Đến
Chương 204: Đợi Lãnh Mặc Hàn, Cũng Đừng Muốn Đi Cửu Châu
Chương 205: Nàng Mới Là Tiểu Bảo Bối Của Ta
Chương 206: Mẹ, Bọn Họ Thân Thân!
Chương 207: Chiến Trường Cổ Ở Cửu Châu
Chương 208: Nhưng Ngươi Không Ngừng Từng Có Một Người
Chương 209: Tim Đang Ở Chỗ Nàng, Sao Có Thiên Vị
Chương 210: Con Rắn Nhỏ Theo Như Lời Bạch Diễm
Chương 211: Giết Con Quỷ Bên Cạnh Ngươi Kia
Chương 212: Lãnh Mặc Hàn Có Thể Chết Ở Bên Trong
Chương 213: Mặc Hàn Đỡ Tú Cầu Của Linh Anh Quyết
Chương 214: Mặc Hàn Muốn Giết Tôi…
Chương 215: Mặc Hàn, Anh Không Cần Em Sao
Chương 216: Diễn trò cũng phải có chút thành tâm
Chương 217: Tâm ma của Mặc Hàn
Chương 218: Minh Vương đại nhân đổi sang ăn chay
Chương 219: Bị người yêu nhất giết chết
Chương 220: Ba ruột của Khổng Tuyên
Chương 221: Đa tình nhất vô tình
Chương 222: Mộ Nhi thiếu một sợi tóc cũng không được
Chương 223: Hoàng Ngạo Tình sống lại
Chương 224: Mưu đồ của Hoàng Ngạo Tình
Chương 225: Bạch Diễm bị cắn nuốt
Chương 226: Cắn nuốt Hồng Hoang
Chương 227: Mộ Tử Đồng niết bàn
Chương 228: Ba ba xin chào
Chương 229: Gian tình
Chương 230: Bí mật của Lăng Tuyền Ki
Chương 231: Ngươi làm ta thất vọng quá rồi
Chương 232: Mặc Uyên thất tình
Chương 233: Tình Chi Sở Khởi, Nhất Vãng Nhi Thâm (tình yêu không biết bắt đầu từ đâu, nhưng cứ sâu đậm dần)
Chương 234: Có thê tử như nàng, phu quân còn đòi hỏi gì
Chương 235: Nhưng ta không muốn phụ thân ta lại tổn thương ngươi
Chương 236: Sinh cùng chăn, chết cùng mộ
Chương 237: Ba ba không nghe lão bà nói sao
Chương 238: Ngày từ tóc đen thành tóc trắng
Chương 239: cùng nhau đầu bạc
Chương 240: Ta không cho nàng được ấm áp
Không tìm thấy chương nào phù hợp