Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 91: Truyền thuyết hoàng gia
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~11 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Lãnh Như Băng lạnh nhạt nhìn Tiêu Tịch, Tiêu Tịch vẫn thản nhiên như thường ngày.
Còn nhớ, khi lần đầu tiên hắn ta gặp Tiêu Tịch, y cũng thản nhiên ngồi dưới gốc mai, lạnh nhạt nhìn hắn ta.
Dung mạo y tuy không tính là tuấn mĩ, nước da lại quá trắng bệt, nhưng mà y lại có một cặp mắt hút hồn người, đôi mắt ấy không chút tạp niệm, khiến người ta không khỏi muốn gần gũi y.
Lãnh Như Băng thân là thái tử, bản thân chịu nhiều áp lực, từ nhỏ lại sống trong cung, cho nên bên ngoài hắn ta nhìn có vẻ dễ thân thiết hơn các hoàng tử khác nhưng căn bản hắn ta không dễ dàng tin tưởng một ai.
Còn Tiêu Tịch là người đầu tiên mà hắn ta vô cớ tin tưởng, tuy hắn ta không tin tưởng lời thiên mệnh của Tiêu Tịch, nhưng lại cực kì tín nhiệm con người y.
Cho nên, tuy rằng thân thế của Tiêu Tịch là dấu chấm hỏi, nhưng hắn ta lại không hoài nghi mục đích mà Tiêu Tịch tiếp cận hắn ta, có lẽ, đó không phải do hắn ta không đủ cẩn trọng mà là do Tiêu Tịch thiên sinh có một ma lực khiến người khác không khỏi không thân thiết.
Giờ đây Tiêu Tịch bỗng nhiên từ biệt hắn ta, trong lòng hắn ta có vài phần không nỡ.
Nhưng hắn ta là thái tử của một nước, tuy rằng không muốn mất đi một nhân tài như Tiêu Tịch, thế nhưng hắn cuối cùng cũng không nói ra lời níu kéo, mà chỉ trầm giọng hỏi: “ngươi muốn đi đâu?”
Nụ cười của Tiêu Tịch điềm nhiên, y nhìn mây đang trôi trên trời, nhẹ nhàng đáp: “Tiêu Tịch cô thân một mình, tứ hải là nhà, thái tử gia không cần lo lắng.”
Lãnh Như Băng nhìn Tiêu Tịch, trầm ngâm hồi lâu, đột nhiên nói: “Tiêu Tịch ngươi nói, người có thể tìm ra kho báu của vương triều Tây Diệm chính là Ưu Vô Song?”
Nghe thấy lời của Lãnh Như Băng, đột nhiên Tiêu Tịch lộ ra thái độ kì quái.
Y trầm mặc hồi lâu, mới lạnh nhạt trả lời: “lúc trước, người tìm ra kho báu đúng là xuất thân từ Ưu phủ, và số mạng nàng ta cực kì cổ quái, từ nhỏ ngốc nghếch, người thích hợp nhất chính là thất hoàng phi, nhưng sau khi các người đại hôn ta không thể tính được việc có liên quan đến nàng ta, thái tử gia, những việc này, e là sau ngày đại hôn của người đã thay đổi.”
Nói tới đây, thần sắc của Tiêu Tịch bỗng trở nên cô tịch, ánh mắt y nhìn cánh hoa mai bay đầy trời, âm thanh tựa như khói bay: “có lẽ, những việc này đều là ý trời, ta tự cho rằng với sức của ta có thể thay đổi thiên ý, là ta không biết lượng sức.”
Dứt lời, Tiêu Tịch không thèm quan tâm Lãnh Như Băng, quay người đi ra khỏi mai trúc, bóng dáng thon dài phảng phất như chứa đựng một nỗi cô đơn vô bờ, từ từ biến mất trong mai trúc.
Lãnh Như Băng lẳng lặng đứng tại chỗ, hắn ta vốn không tin lời của Tiêu Tịch, nhưng mà bây giờ hắn không thể không tin, bởi vỉ, Tiêu Tịch đã từng ngay ngày đại hôn của hắn ta nói, hắn ta nhất định phải cưới Ưu Vô Song, nhưng cuối cùng vì hắn ta không cam tâm cưới một người ngốc nghếch xấu xí, cho nên mới tạo nên sai lầm hôm nay.
Tất cả việc này, căn nguyên là một truyền thuyết lâu đời của vương triều Tây Diệm, trong truyền thuyết, ba trăm năm trước, vương triều Tây Diệm xuất hiện một người hiếm thấy, người này cực kì thông minh, là một vị vương phi tuấn mĩ vô cùng, người này từ nhỏ đã có năng lực dự đoán trước tương lai, người ấy tính được sau này ba trăm năm sau, vương triều Tây Diệm sẽ có một đại nạn, nếu như không thể hóa giải, vương triều Tây Diệm sẽ lâm vào cảnh vạn kiếp bất phục. (nói chung là vĩnh viễn mất nước)
Và vị vương gia này còn tính được, muốn hóa giải đại nạn này tuy cần nhiều tiền tài, cho nên, người ấy quyết định chôn kì trân diệu báu tại một nơi bí mật, để đời sau dùng để hóa giải đại nạn.
Nhưng mà, vương triều Tây Diệm lâm vào đại nạn đều do thiên ý, vị vương gia ấy thay trời hành đạo là không thể cho nên vị vương gia ấy đã hao tổn tâm tư mới tính ra được, chỉ có một vị nữ tử số mạng kì quái mới có năng lực hóa giải được nơi cất giấu bảo tàng, bởi vì linh hồn của nàng ta đến từ một thế giới không được biết đến, do đó, vị vương gia đó để lại một bức thư làm bằng tơ, để hậu thế gặp đại nạn có thể dùng để tìm ra vị nữ ử này, và lập nữ tử này thành vương phi hay hoàng hậu, có như vậy, mới có thể hóa giải đại nạn của vương triều Tây Diệm.
Tuy nhiên, những việc này đều là cơ mật của hoàng gia, trong thời đại này, chỉ có đương kim hoàng thượng và thái từ mới biết, cho nên, hắn ta thân là thái tử, mới có thể biết được việc này.
Và đây cũng chính là mục đích mà hắn ta muốn có được Ưu Vô Song.
Nhưng mà hắn ta cuối cùng cũng không tin truyền thuyết ấy, hắn ta cho rằng, đó chẳng qua chỉ là lời đồn đại của người có tâm địa xấu xa, cho nên khi Tiêu Tịch tìm đến hắn ta, hắn ta căn bản không tin lời của Tiêu Tịch, cũng không làm theo yêu cầu của Tiêu Tịch mà cưới Ưu Vô Song làm thái từ phi.
Tuy rằng Ưu Vô Song thực sự khiến người khác cảm thấy kì quái, người từ nhỏ ngốc nghếch như nàng, sau khi thành thân lại hồi phục thần trí, nhưng mà về việc liên can đến truyền thuyết đại nạn, Lãnh Như Băng không chịu tin, hắn ta cho rằng, những việc này chẳng qua chỉ là trùng hợp, hoặc là Ưu Vô Song căn bản không ngốc nghếch, mà là do nàng cố ý giả điên giả dại để thoát khỏi Ưu phủ, mẹ con Ưu Lạc Nhạn không còn uy h**p được nàng ta, nàng ta mới không tiếp tục giả điên dại nữa.
Nghĩ tới đây, tay Lãnh Như Băng khẽ siết chặt, ánh mắt thoáng qua tia quả quyết, hắn ta đường đường là thái tử một nước, làm sao có thể dễ dàng tin nhưng lời truyền thuyết hư vô ấy?
Hắn ta càng không tin, cái gì thiên ý! Hơn nữa, với sự sủng ái của phụ hoàng dành cho Lãnh Như Tuyết bây giờ, hắn ta không thể trở mặt với Lãnh Như Tuyết, nếu không đối với hắn ta không có chút lợi ích gì!
Không lẽ, vương triều Tây Diệm, thật sự vì một nữ tử yếu ớt mà lâm vào cảnh đại nạn? Quả là chuyện nực cười!
Còn nhớ, khi lần đầu tiên hắn ta gặp Tiêu Tịch, y cũng thản nhiên ngồi dưới gốc mai, lạnh nhạt nhìn hắn ta.
Dung mạo y tuy không tính là tuấn mĩ, nước da lại quá trắng bệt, nhưng mà y lại có một cặp mắt hút hồn người, đôi mắt ấy không chút tạp niệm, khiến người ta không khỏi muốn gần gũi y.
Lãnh Như Băng thân là thái tử, bản thân chịu nhiều áp lực, từ nhỏ lại sống trong cung, cho nên bên ngoài hắn ta nhìn có vẻ dễ thân thiết hơn các hoàng tử khác nhưng căn bản hắn ta không dễ dàng tin tưởng một ai.
Còn Tiêu Tịch là người đầu tiên mà hắn ta vô cớ tin tưởng, tuy hắn ta không tin tưởng lời thiên mệnh của Tiêu Tịch, nhưng lại cực kì tín nhiệm con người y.
Cho nên, tuy rằng thân thế của Tiêu Tịch là dấu chấm hỏi, nhưng hắn ta lại không hoài nghi mục đích mà Tiêu Tịch tiếp cận hắn ta, có lẽ, đó không phải do hắn ta không đủ cẩn trọng mà là do Tiêu Tịch thiên sinh có một ma lực khiến người khác không khỏi không thân thiết.
Giờ đây Tiêu Tịch bỗng nhiên từ biệt hắn ta, trong lòng hắn ta có vài phần không nỡ.
Nhưng hắn ta là thái tử của một nước, tuy rằng không muốn mất đi một nhân tài như Tiêu Tịch, thế nhưng hắn cuối cùng cũng không nói ra lời níu kéo, mà chỉ trầm giọng hỏi: “ngươi muốn đi đâu?”
Nụ cười của Tiêu Tịch điềm nhiên, y nhìn mây đang trôi trên trời, nhẹ nhàng đáp: “Tiêu Tịch cô thân một mình, tứ hải là nhà, thái tử gia không cần lo lắng.”
Lãnh Như Băng nhìn Tiêu Tịch, trầm ngâm hồi lâu, đột nhiên nói: “Tiêu Tịch ngươi nói, người có thể tìm ra kho báu của vương triều Tây Diệm chính là Ưu Vô Song?”
Nghe thấy lời của Lãnh Như Băng, đột nhiên Tiêu Tịch lộ ra thái độ kì quái.
Y trầm mặc hồi lâu, mới lạnh nhạt trả lời: “lúc trước, người tìm ra kho báu đúng là xuất thân từ Ưu phủ, và số mạng nàng ta cực kì cổ quái, từ nhỏ ngốc nghếch, người thích hợp nhất chính là thất hoàng phi, nhưng sau khi các người đại hôn ta không thể tính được việc có liên quan đến nàng ta, thái tử gia, những việc này, e là sau ngày đại hôn của người đã thay đổi.”
Nói tới đây, thần sắc của Tiêu Tịch bỗng trở nên cô tịch, ánh mắt y nhìn cánh hoa mai bay đầy trời, âm thanh tựa như khói bay: “có lẽ, những việc này đều là ý trời, ta tự cho rằng với sức của ta có thể thay đổi thiên ý, là ta không biết lượng sức.”
Dứt lời, Tiêu Tịch không thèm quan tâm Lãnh Như Băng, quay người đi ra khỏi mai trúc, bóng dáng thon dài phảng phất như chứa đựng một nỗi cô đơn vô bờ, từ từ biến mất trong mai trúc.
Lãnh Như Băng lẳng lặng đứng tại chỗ, hắn ta vốn không tin lời của Tiêu Tịch, nhưng mà bây giờ hắn không thể không tin, bởi vỉ, Tiêu Tịch đã từng ngay ngày đại hôn của hắn ta nói, hắn ta nhất định phải cưới Ưu Vô Song, nhưng cuối cùng vì hắn ta không cam tâm cưới một người ngốc nghếch xấu xí, cho nên mới tạo nên sai lầm hôm nay.
Tất cả việc này, căn nguyên là một truyền thuyết lâu đời của vương triều Tây Diệm, trong truyền thuyết, ba trăm năm trước, vương triều Tây Diệm xuất hiện một người hiếm thấy, người này cực kì thông minh, là một vị vương phi tuấn mĩ vô cùng, người này từ nhỏ đã có năng lực dự đoán trước tương lai, người ấy tính được sau này ba trăm năm sau, vương triều Tây Diệm sẽ có một đại nạn, nếu như không thể hóa giải, vương triều Tây Diệm sẽ lâm vào cảnh vạn kiếp bất phục. (nói chung là vĩnh viễn mất nước)
Và vị vương gia này còn tính được, muốn hóa giải đại nạn này tuy cần nhiều tiền tài, cho nên, người ấy quyết định chôn kì trân diệu báu tại một nơi bí mật, để đời sau dùng để hóa giải đại nạn.
Nhưng mà, vương triều Tây Diệm lâm vào đại nạn đều do thiên ý, vị vương gia ấy thay trời hành đạo là không thể cho nên vị vương gia ấy đã hao tổn tâm tư mới tính ra được, chỉ có một vị nữ tử số mạng kì quái mới có năng lực hóa giải được nơi cất giấu bảo tàng, bởi vì linh hồn của nàng ta đến từ một thế giới không được biết đến, do đó, vị vương gia đó để lại một bức thư làm bằng tơ, để hậu thế gặp đại nạn có thể dùng để tìm ra vị nữ ử này, và lập nữ tử này thành vương phi hay hoàng hậu, có như vậy, mới có thể hóa giải đại nạn của vương triều Tây Diệm.
Tuy nhiên, những việc này đều là cơ mật của hoàng gia, trong thời đại này, chỉ có đương kim hoàng thượng và thái từ mới biết, cho nên, hắn ta thân là thái tử, mới có thể biết được việc này.
Và đây cũng chính là mục đích mà hắn ta muốn có được Ưu Vô Song.
Nhưng mà hắn ta cuối cùng cũng không tin truyền thuyết ấy, hắn ta cho rằng, đó chẳng qua chỉ là lời đồn đại của người có tâm địa xấu xa, cho nên khi Tiêu Tịch tìm đến hắn ta, hắn ta căn bản không tin lời của Tiêu Tịch, cũng không làm theo yêu cầu của Tiêu Tịch mà cưới Ưu Vô Song làm thái từ phi.
Tuy rằng Ưu Vô Song thực sự khiến người khác cảm thấy kì quái, người từ nhỏ ngốc nghếch như nàng, sau khi thành thân lại hồi phục thần trí, nhưng mà về việc liên can đến truyền thuyết đại nạn, Lãnh Như Băng không chịu tin, hắn ta cho rằng, những việc này chẳng qua chỉ là trùng hợp, hoặc là Ưu Vô Song căn bản không ngốc nghếch, mà là do nàng cố ý giả điên giả dại để thoát khỏi Ưu phủ, mẹ con Ưu Lạc Nhạn không còn uy h**p được nàng ta, nàng ta mới không tiếp tục giả điên dại nữa.
Nghĩ tới đây, tay Lãnh Như Băng khẽ siết chặt, ánh mắt thoáng qua tia quả quyết, hắn ta đường đường là thái tử một nước, làm sao có thể dễ dàng tin nhưng lời truyền thuyết hư vô ấy?
Hắn ta càng không tin, cái gì thiên ý! Hơn nữa, với sự sủng ái của phụ hoàng dành cho Lãnh Như Tuyết bây giờ, hắn ta không thể trở mặt với Lãnh Như Tuyết, nếu không đối với hắn ta không có chút lợi ích gì!
Không lẽ, vương triều Tây Diệm, thật sự vì một nữ tử yếu ớt mà lâm vào cảnh đại nạn? Quả là chuyện nực cười!
Vương Phi Của Bạo Vương
Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi
308 chương | 678 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Đàm phán
Chương 2
Chương 3
Chương 4: Nhục mạ (thượng)
Chương 5
Chương 6: Trận khảo đánh vô tình
Chương 7: Cảm giác kì lạ
Chương 8: Thân thế (1)
Chương 9: Thân thế (2)
Chương 10: Thân thế (3)
Chương 11: Xấu như yêu quái
Chương 12: Phẫn nộ
Chương 13: Tra vấn
Chương 14: Tâm tư của Ưu Lạc Nhạn (1)
Chương 15: Tâm tư của Ưu Lạc Nhạn (2)
Chương 16: Kiếm cớ gây sự
Chương 17: Vương phi ngốc nghếch
Chương 18: Vương phi ngốc ra uy
Chương 19: Tính trẻ con chưa dứt
Chương 20: Nghi hoặc ngoài ý muốn
Chương 21: Hưng sư vấn tội
Chương 22: Yêu nghiệt mĩ nam
Chương 23: Thì ra là gã nam nhân thối tha kia
Chương 24: Cú ngã tuyệt đẹp
Chương 25: Sát ý của Lãnh Như Tuyết
Chương 26: Giả điên giả dại (1)
Chương 27: Giả điên giả dại (2)
Chương 28: Ai thông minh
Chương 29: Thô sứ a hoàn
Chương 30: Cẩu trượng nhân lực (1)
Chương 31: Cẩu trượng nhân lực (2)
Chương 32: Cách biệt tựa chết
Chương 33: Che giấu dung nhan
Chương 34: Cố ý làm khó (1)
Chương 35: Cố ý làm khó (2)
Chương 36: Phẫn nộ
Chương 37: A hoàn cũng không dễ ức hiếp (1)
Chương 38: A hoàn cũng không dễ ức hiếp (2)
Chương 39: Mạc y nhân
Chương 40: Là ai tự ngán chân mình
Chương 41: Thái tử Lãnh Như Băng
Chương 42: Kiến nghị có dụng tâm khác
Chương 43: Tâm tư của Liễu Yên Nhiên Liễu viện
Chương 44: Tiên nữ trên xích đu
Chương 45: Bỏ chạy
Chương 46: Nàng ấy tên là Ưu Vô Song
Chương 47: Sự phẫn nộ của Lãnh Như Tuyết
Chương 48: Có chơi cũng không chơi ngươi
Chương 49: Bứt hết gai của ngươi
Chương 50: Cố ý gây khó
Chương 51: Diễm ngộ tiểu chính thái
Chương 52: Lãnh Như Phong anh trai tên khốn kiếp
Chương 53: Cởi y phục ngươi ra
Chương 54: Phụ liệu canh đại bổ
Chương 55: Đối chọi gay gắt
Chương 56: Giận dỗi
Chương 57: Tổn hại
Chương 58: Oán hận
Chương 59: Tuyệt đối không khuất phục
Chương 60: Ấm áp trong cơn mơ
Chương 61: Điều khó khăn của Ngạo Phong
Chương 62: Ức hiếp người quá đáng
Chương 63: Thiết lập uy tín
Chương 64: Ưu muộn của Ngạo Phong
Chương 65: Thì ra có người thần bí
Chương 66: Cảm giác đáng ghét
Chương 67: Nữ nhân hiểm độc
Chương 68: Đem giá trang trả cho ta
Chương 69: Thì ra nàng ta không phải lễ vật
Chương 70: Yêu cầu của Lãnh Như Phong
Chương 71: Ưu Vô Song xui xẻo
Chương 72: Nàng ta là vương phi
Chương 73: Mỗi người một tâm tư
Chương 74: Ngươi không đủ tư cách
Chương 75: Ta thông minh hơn ngươi
Chương 76: Tư tưởng phong kiến
Chương 77: Tên sắc lang đáng chết
Chương 78: Đây là vinh hạnh của ngươi
Chương 79: Ngươi ghen sao
Chương 80: Tính toán sai lầm
Chương 81: Vì nữ nhân kia
Chương 82: Tình hư ý giả
Chương 83: Bị sắp dặt
Chương 84: Chân tướng (1)
Chương 85: Chân tướng (2)
Chương 86: Vô cớ đau lòng
Chương 87: Cuộc chiến trong âm thầm
Chương 88: Tự do của ta ta tự làm chủ
Chương 89: Bí mật của Lãnh Như Băng (1)
Chương 90: Bí mật của Lãnh Như Băng (2)
Chương 91: Truyền thuyết hoàng gia
Chương 92: Tri vấn
Chương 93: Chứng cứ (1)
Chương 94: Chứng cứ (2)
Chương 95: Nam nhân lãnh khốc
Chương 96: Nụ hôn cuồng bạo
Chương 97: Vô cớ bất an
Chương 98: Ai muốn gặp nàng
Chương 99: Tâm tư của Lãnh Như Phong
Chương 100: Bằng hữu
Chương 101: Điên cuồng
Chương 102: Sát tâm
Chương 103: Hưu phi
Chương 104: Quyết định của hoàng đế
Chương 105: Tiền nhân hậu quả
Chương 106: Yêu cầu của Lãnh Như Phong
Chương 107: Ngươi bị sốt hư não rồi hả?
Chương 108: Sự thay đổi đột ngột của lãnh như tuyết
Chương 109: Lai giả bất thiện
Chương 110: Nghi hoặc của Ưu Vô Song
Chương 111: Gặp phải sát thủ
Chương 112: Hắn cứu nàng
Chương 113: Thật sự ghét hắn sao
Chương 114: Tiến cung
Chương 115: Tàng bảo
Chương 116: Khâm sai
Chương 117: Việc khó
Chương 118: Cảm giác kinh ngạc
Chương 119: Lạc lõng
Chương 120: Đút ta uống thuốc
Chương 121: Vương gia là đứa trẻ
Chương 122: Tiếc là ngươi không phải là Tiêu Tịch
Chương 123: Giường chia ngươi một nửa
Chương 124: Ngươi muốn mưu sát thân phu
Chương 125: Ai chiếm tiện nghi của ai
Chương 126: Thừa cơ phải ép
Chương 127: Đừng hòng thoát khỏi tay bổn vương
Chương 128: Ngươi yên tâm
Chương 129: Sự nghi ngờ của Lãnh Như Tuyết
Chương 130: Ly kinh
Chương 131: Thư của ai
Chương 132: Cuộc gặp gỡ tại phân trạm
Chương 133: Sơn cùng thủy tận
Chương 134: Gặp lại Tiêu Tịch (1)
Chương 135: Gặp lại Tiêu Tịch (2)
Chương 136: Tri vấn
Chương 137: Cô nương không phải là nàng ta
Chương 138: Hoảng sợ
Chương 139: Trị thủy (1)
Chương 140: Trị thủy (2)
Chương 141: Hai nam một nữ cùng trị thủy
Chương 142: Ta thích y đấy
Chương 143: Ngươi không còn là vương phi của bổn vương nữa
Chương 144: Vô cớ buồn phiền
Chương 145: Hồi kinh
Chương 146: Kết niềm vui mới
Chương 147: Đường hẹp tương phùng
Chương 148: Lựa chọn tốt nhất
Chương 149: Cự tuyệt thỏa hiệp
Chương 150: Tại sao trong lòng nàng không có ta
Chương 151: Sao nàng lại đối với ta như vậy
Chương 152: Khúc mắc không thể giải
Chương 153: Li kinh
Chương 154: Âm mưu của Ưu Lạc Nhạn
Chương 155: Quyết định của Lãnh Như Tuyết
Chương 156: Đệ đang lo cho nàng ấy sao
Chương 157: Ta không thành thân với người
Chương 158: Giam lỏng
Chương 159: Chỉ có nàng cứu được đệ ấy
Chương 160: Vì hắn mà đau lòng
Chương 161: Dụ cá cắn câu
Chương 162: Hồ Ly giảo hoạt
Chương 163: Ta sẽ tố cáo ngươi phi lễ
Chương 164: Tên ghê tởm nhà ngươi
Chương 165: Vô cớ tức giận
Chương 166: Sứ mệnh của Tiêu Tịch
Chương 167: Hư tâm
Chương 168: Trí tuệ của cổ nhân
Chương 169: Ấm áp đến từ bàn tay của hắn
Chương 170: Ngượng ngùng
Chương 171: Ta và hắn rất thanh bạch
Chương 172: Nàng chỉ có thể là của ta
Chương 173: Sơn động quỷ dị 1
Chương 174: Sơn động quỷ dị 2
Chương 175: Bức tượng khiến tim người khác tăng nhanh nhịp đậ
Chương 176: Thạch thất trong thạch thất
Chương 177: Loại quả kì lạ
Chương 178: Giấc mơ khiến người mặt đỏ tim đập
Chương 179: Sao ngươi có thể ức hiếp ta
Chương 180: Ai bảo ta nhất định phải gả cho ngươi?
Chương 181: Nàng xấu hổ gì
Chương 182: Bị nhốt
Chương 183: Thứ nàng cần hắn không thể cho
Chương 184: Nguyên tác không thể từ bỏ
Chương 185: Hắc y nhân
Chương 186: Không biết phải làm sao
Chương 187: Lòng rất đau
Chương 188: Hắn không sao
Chương 189: Trở lại thất vương phủ
Chương 190: Không muốn trở thành oán phụ
Chương 191: Trong lòng ngươi chỉ có được phép ta
Chương 192: Ưu Lạc Nhạn viếng thăm
Chương 193: Tỷ muội đối đầu 1
Chương 194: Tỷ muội đối đầu 2
Chương 195: Thì ra nàng rất ngốc
Chương 196: Nặng nề
Chương 197: Lời không thật lòng
Chương 198: Cố ý che giấu chuyện xưa 1
Chương 199: Cố ý che giấu chuyện xưa 2
Chương 200: Việc ngoài dự đoán
Chương 201: Tim đang rỉ máu
Chương 202: Nước mắt lặng lẽ
Chương 203: Ta muốn biết tất cả
Chương 204: Quyết định kiên quyết
Chương 205: Nhất nguyệt chi ước
Chương 206: Ma mộng
Chương 207: Chúng ta hãy giải trừ hôn ước đi
Chương 208: Lãnh Như Tuyết, ngươi có từng yêu qua ta không?
Chương 209: Không dễ từ bỏ
Chương 210: Cuộc tranh đấu tình yêu 1
Chương 211: Cuộc tranh đấu tình yêu 2
Chương 212: Cuộc tranh đấu tình yêu 3
Chương 213: Ngươi không tin ta
Chương 214: Lãnh Như Tuyết, ngươi sẽ hối hận
Chương 215: Đưa ta rời khỏi đây
Chương 216: Ta đưa nàng rời khỏi đây
Chương 217: Âm mưu
Chương 218: Vô tình
Chương 219: Lãnh Như Phong, cảm ơn ngươi
Chương 220: Huynh đệ trở mặt
Chương 221: Đó là gì
Chương 222: Lâm vào nguy hiểm
Chương 223: Tâm tư của Liên Đường
Chương 224: Sự bất an của Lãnh Như Tuyết
Chương 225: Thư hàm của Lãnh Như Phong
Chương 226: Sự nhung nhớ trong lòng
Chương 227: Oán hận và không cam
Chương 228: Ngã quỵ
Chương 229: Nỗi đau khổ không thể chịu đựng
Chương 230: Thoát hiểm
Chương 231: Lưu Hiên
Chương 232: Gây họa
Chương 233: Gây sự
Chương 234: Sự xuất hiện của Tiêu Tịch
Chương 235: Sự ôn nhu của Tiêu Tịch
Chương 236: Tương lai mông lung
Chương 237: Hối hận và đau khổ
Chương 238: Ta tin nàng ấy vẫn còn sống
Chương 239: Tri vấn của Lãnh Như Phong
Chương 240: Mê muội không tỉnh
Chương 241: Hồi ức của Liên Đường
Chương 242: Sự xuất hiện của Lí ma ma
Chương 243: Xua đuổi
Chương 244: Liên Đường điên cuồng
Chương 245: Kết cục thê lương
Chương 246: Ý ngoại trùng phùng
Chương 247: Tiêu Tịch là cha
Chương 248: Nàng đã gả người
Chương 249: Bởi vì trong lòng nàng còn có hắn
Chương 250: Buông tay
Chương 251: Lãnh Như Phong tên khốn kiếp ngươi
Chương 252: Quyết định của Lãnh Như Tuyết
Chương 253: Song Nhi ta rất nhớ nàng
Chương 254: Rơi vào bẫy
Chương 255: Bầu không khí trước cơn mưa gió
Chương 256: Không có ý tốt
Chương 257: Sự cố chấp của Mạc Nhã
Chương 258: Sự thẹn thùng của Mạc Nhã
Chương 259: Trở về bên cạnh ta được không?
Chương 260: Hạnh phúc đến quá muộn
Chương 261: Lời hứa của Lãnh Như Tuyết
Chương 262: Niệm Nhi không phải là con trai của ngươi
Chương 263: Đau đớn con tim
Chương 264: Thư hàm của Tiêu Tịch
Chương 265: Thúc không phải là cha
Chương 266: Thông suốt
Chương 267: Thế cục nghiêm trọng
Chương 268: Thánh chỉ đến từ trong cung
Chương 269: Âm mưu đằng sau thánh chỉ
Chương 270: Không nguyện rời khỏi
Chương 271: Níu kéo đau khổ trong lòng
Chương 272: Hồ Giả hổ uy
Chương 273: Thánh chỉ thật giả
Chương 274: Cảnh ngộ của Ưu Lạc Nhạn
Chương 275: Hành hạ tàn nhẫn
Chương 276: Không từ thủ đoạn chỉ vì nàng
Chương 277: Giam lỏng
Chương 278: Phẫn thẹn
Chương 279: Tuyệt đối không buông tay
Chương 280: Hạ mình như rắn
Chương 281: Duyên phận bỏ lỡ năm năm trước
Chương 282: Bố trí
Chương 283: Sự ai cầu của Ưu Lạc Nhạn
Chương 284: Hành động điên cuồng
Chương 285: Âm mưu của hoàng đế
Chương 286: Xuất cung
Chương 287: Gió mưa ập đến 1
Chương 288: Mưa gió ập đến 2
Chương 289: Mưa gió ập đến 3
Chương 290: Sự tuyệt vọng của Lãnh Như Băng
Chương 291: Sống chết không rõ
Chương 292: Thế kỉ 21
Chương 293: Con tim đau đớn
Chương 294: Thân tình lạnh nhạt
Chương 295: Bức tranh cổ khiến người khác chấn động
Chương 296: Áy náy
Chương 297: Ly biệt
Chương 298: Lãnh Như Tuyết ta yêu chàng
Chương 299: Nơi rất lâu về sau
Chương 300: Bức họa của Tiêu Tịch
Chương 301: Kết thúc —- Hạnh phúc
Chương 302: Ngoại truyện Tiêu Tịch — – Kết thúc của sứ mệnh 1
Chương 303: Ngoại truyện Tiêu Tịch — – Kết thúc của sứ mệnh 2
Chương 304: Ngoại truyện Lãnh Như Băng — – độc bạch 1
Chương 305: Ngoại truyện Lãnh Như Băng — – độc bạch 2
Chương 306: Ngoại truyện Lãnh Như Băng — – độc bạch 3
Chương 307: Ngoại truyện Lãnh Như Băng — – độc bạch 4
Chương 308: Ngoại truyện Lãnh Như Băng — – độc bạch 5
Không tìm thấy chương nào phù hợp