Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 13: Đóa hoa đỏ trên tấm áo xanh
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~11 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Sột!
Âm thanh ghê rợn do tên c*m v** da thịt vang lên, mũi tên thứ hai và thứ ba gần như không có trước sau nối đuôi bay tới, lần lượt chui đúng vào vị trí trên tấm giáp mềm đã bị mũi tên đầu tiên phá vỡ.
Không ai biết Ninh Khuyết làm cách nào để b*n r* ba phát tên liên tiếp trong vài tích tắc chỉ bằng cây cung gỗ hoàng dương trông chẳng có gì đặc biệt kia, càng không ai nghĩ được một tên lính bình thường như hắn lấy đâu ra tài bắn cung siêu phàm như vậy, ba phát tên liên tiếp đều trúng một điểm duy nhất.
Gã thư sinh liên tục bị đẩy về phía sau hai bước, hắn cảm thấy ngực mình dường như đang ấm lên rồi dần dần biến thành nóng hổi.
Hắn vô thức cúi đầu xuống liền nhìn thấy một mũi tên đã cắm sâu trong ngực, chỉ còn đuôi tên cùng đoạn thân tên rất ngắn ló ra ngoài, máu tươi ướt áo, tựa như trên ngực nở ra một bông hoa đỏ thắm.
Đôi mắt gã thư sinh tràn ngập vẻ không thể tin nổi, hắn nhìn chằm chằm vào đóa hoa đỏ rồi ngã phệt xuống mặt đất.
Dẫu là người tu hành, dẫu có dùng thủ đoạn Ma tông thu nguyên khí đất trời vào cơ thể, nhưng ai có thể tiếp tục điều khiển ý niệm của mình một khi trái tim đã bị bắn xuyên?
Khi hắn ngồi xuống, sợi tơ vô hình trong trời đất liền đứt phựt theo.
Đầu ngón tay đầy máu mất đi khống chế liền không thể uy h**p đến tính mạng vị niệm sư dù lão đã trở lên yếu ớt vô cùng.
Lữ Thanh Thần hơi nhướng mày đánh bay ngón tay trước mặt.
Ngón tay bay sát qua mặt lão đâm lên cỗ xe ngựa, sau mấy tiếng động răng rắc một nửa cỗ xe đã sụp xuống, nát vụn.
Trong ngón tay đó chứa đựng không ít nguyên khí trời đất được gã thư sinh thu vào trước đó, tuy đã mất đi sự khống chế của ý niệm nhưng vẫn tạo được sức phá hoại kinh khủng. Nếu không có ba mũi tên kia, chắc chắn nó sẽ gây ra thương tổn nghiêm trọng cho Lữ Thanh Thần, khi đó trận ám sát này sẽ chuyển sang một kết cục hoàn toàn khác.
Đám người xung quanh tất nhiên hiểu được điều này, gã thư sinh lại càng rõ hơn, hắn đau đớn ngẩng đầu nhìn về phía sau trận địa phòng thủ, muốn nhìn xem mặt mũi kẻ vừa bắn lén mình rốt cuộc tròn méo ra sao.
Bắn ba mũi tên đúng thời điểm quan trọng nhất, dùng tài bắn cung mạnh mẽ vô song phá vỡ tấm áo giáp quý giá, g**t ch*t vị đại kiếm sư một cách cực kì khó tin, chặn đứng cơn sóng dữ, cứu công chúa Đại Đường khỏi cơn nguy nan... tất cả những chuyện đó còn chưa xứng để hắn nhận lấy ánh mắt biết ơn, kính sợ thậm chí sùng bái của những người xung quanh sao?
Ninh Khuyết không nghĩ vậy, hắn vẫn nắm chắc cây cung trong tay, tên lên dây, cung kéo ra, nhằm vào gã đại kiếm sư ngồi dưới đất, hai lỗ tai chăm chú lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất trong rừng.
Hắn đang cảnh giác.
"Hạ Hầu".
"Hạ Hầu".
"Hạ Hầu...."
Từ lúc cô tỳ nữ nhận định gã đại kiếm sư chính là tay sai của Hạ Hầu và bản thân đối phương cũng công nhận chuyện ấy, trong đầu Ninh Khuyết vẫn liên tục lẩm nhẩm cái tên này.
Hạ Hầu không phải Hạ Hầu Đông, Hạ Hầu Tây gì đó.
Hắn họ Hạ tên Hầu.
Là một trong bốn người nắm trong tay quyền lực cao nhất của Đại Đường, võ công hắn cao cường không ai sánh kịp, chiến tích huy hoàng rực rỡ, tính cách cực kì lạnh lùng kiêu ngạo, suốt đời hầu như luôn trấn thủ trong Mãnh Liễu doanh được canh phòng nghiêm ngặt, lấy hung tàn hiếu sát mà nổi danh thiên hạ.
Bản thân hắn họ Hạ nhưng lại không cho phép đám con cháu lấy họ Hạ mà phải dùng chính tên hắn làm họ, con trưởng tên Hạ Hầu Kính, con thứ Hạ Hầu Úy. Trước sự lạ đời như vậy, có một học sĩ trong triều hoạnh họe hắn thì Hạ Hầu ngạo mạn đáp lại:
- Ta sẽ tạo ra một dòng họ lưu truyền muôn đời, lấy ta làm thủy tổ, tên ta phải là họ. Họ Hạ Hầu.
.................................
Hạ Hầu tướng quân là danh nhân nhưng đó không phải nguyên nhân mà Ninh Khuyết cứ lẩm nhẩm tên hắn trong đầu, lòng ngổn ngang trăm mối từ ngơ ngẩn đến khiếp sợ rồi châm biếm coi thường.
Từ lúc hắn được bốn tuổi, cái tên được che phủ bằng máu tươi, dương danh bằng hung tàn này đã khắc sâu trong lòng, chưa giây phút nào quên được.
Ninh Khuyết chưa từng thấy mặt Hạ Hầu.
Nhưng hắn rất tường tận Hạ Hầu thích gì ghét gì, tiểu thiếp được Hạ Hầu sủng ái nhất là ai, vì sao sau đó Hạ Hầu lại sai người nấu nàng, hắn biết mỗi bữa Hạ Hầu đều ăn ba cân thịt dê, thậm chí ngay cả quy luật vào nhà xí hàng ngày của Hạ Hầu cũng rõ như lòng bàn tay.
Hắn tin rằng trên khắp thế gian mình là người hiểu vị danh tướng Đại Đường này nhất, vì hắn cũng tin rằng không người nào trên đời khát khao được đưa lưỡi đao vào họng Hạ Hầu bằng hắn.
Ẩn giấu sâu dưới bề ngoài thô lỗ bạo ngược của vị tướng quân này là một trái tim lạnh lùng sáng suốt, hắn tàn nhẫn hiếu sát nhưng chỉ tin vào chính đôi tay của mình, do đó hắn tuyệt đối không đặt mọi hy vọng ám sát công chúa thành công lên mình gã thư sinh thuộc hàng đại kiếm sư nửa mùa kia.
Hắn nhất định sẽ phái ra những tử sĩ trung thành nhất làm nhiệm vụ ẩn mình trong bóng tối quan sát tình hình, thậm chí cả nhiệm vụ nhảy ra kết thúc tất cả vào thời điểm quan trọng nhất.
Trong mắt Ninh Khuyết, hiện tại chính là thời điểm tốt nhất.
Một nửa cỗ xe đã vỡ nát, nửa kia còn nguyên, phía trong lộ ra một đứa bé trai mặt mũi đầy bụi đang ngồi khóc nỉ non, cô tỳ nữ vội vàng nhấc váy định chạy tới.
Bàn tay phải của Ninh Khuyết nhanh như chớp xô nàng ngã nhoài xuống đất.
Những ngọn cây phía trên đầu chợt nổ tung, mảnh vụn b*n r* rào rào che khuất tầm mắt mọi người, từ trong đám mảnh vụn đó hai gã bịt mặt mặc đồ đen hiện ra, chúng hét lên rồi ném xuống hai viên đạn bằng kim loại đồng thời rút trường kiếm từ sau lưng ra, ánh kiếm lạnh lẽo thấu xương.
Hai viên đạn kim loại có sơn đỏ bên ngoài chính là loại đạn lửa có số lượng cực ít chỉ được phân phối cho quân tinh nhuệ đóng ở biên giới của Đại Đường, khả năng gây cháy vô cùng khủng khiếp.
Ninh Khuyết quanh năm sống trong quân doanh nơi biên giới nên đương nhiên không lạ lẫm gì, hắn cấp tốc ném cung tên xuống rồi thò cả hai tay ra phía sau nắm lấy chuôi đao, miệng gào lên:
- Ô!
Âm thanh ghê rợn do tên c*m v** da thịt vang lên, mũi tên thứ hai và thứ ba gần như không có trước sau nối đuôi bay tới, lần lượt chui đúng vào vị trí trên tấm giáp mềm đã bị mũi tên đầu tiên phá vỡ.
Không ai biết Ninh Khuyết làm cách nào để b*n r* ba phát tên liên tiếp trong vài tích tắc chỉ bằng cây cung gỗ hoàng dương trông chẳng có gì đặc biệt kia, càng không ai nghĩ được một tên lính bình thường như hắn lấy đâu ra tài bắn cung siêu phàm như vậy, ba phát tên liên tiếp đều trúng một điểm duy nhất.
Gã thư sinh liên tục bị đẩy về phía sau hai bước, hắn cảm thấy ngực mình dường như đang ấm lên rồi dần dần biến thành nóng hổi.
Hắn vô thức cúi đầu xuống liền nhìn thấy một mũi tên đã cắm sâu trong ngực, chỉ còn đuôi tên cùng đoạn thân tên rất ngắn ló ra ngoài, máu tươi ướt áo, tựa như trên ngực nở ra một bông hoa đỏ thắm.
Đôi mắt gã thư sinh tràn ngập vẻ không thể tin nổi, hắn nhìn chằm chằm vào đóa hoa đỏ rồi ngã phệt xuống mặt đất.
Dẫu là người tu hành, dẫu có dùng thủ đoạn Ma tông thu nguyên khí đất trời vào cơ thể, nhưng ai có thể tiếp tục điều khiển ý niệm của mình một khi trái tim đã bị bắn xuyên?
Khi hắn ngồi xuống, sợi tơ vô hình trong trời đất liền đứt phựt theo.
Đầu ngón tay đầy máu mất đi khống chế liền không thể uy h**p đến tính mạng vị niệm sư dù lão đã trở lên yếu ớt vô cùng.
Lữ Thanh Thần hơi nhướng mày đánh bay ngón tay trước mặt.
Ngón tay bay sát qua mặt lão đâm lên cỗ xe ngựa, sau mấy tiếng động răng rắc một nửa cỗ xe đã sụp xuống, nát vụn.
Trong ngón tay đó chứa đựng không ít nguyên khí trời đất được gã thư sinh thu vào trước đó, tuy đã mất đi sự khống chế của ý niệm nhưng vẫn tạo được sức phá hoại kinh khủng. Nếu không có ba mũi tên kia, chắc chắn nó sẽ gây ra thương tổn nghiêm trọng cho Lữ Thanh Thần, khi đó trận ám sát này sẽ chuyển sang một kết cục hoàn toàn khác.
Đám người xung quanh tất nhiên hiểu được điều này, gã thư sinh lại càng rõ hơn, hắn đau đớn ngẩng đầu nhìn về phía sau trận địa phòng thủ, muốn nhìn xem mặt mũi kẻ vừa bắn lén mình rốt cuộc tròn méo ra sao.
Bắn ba mũi tên đúng thời điểm quan trọng nhất, dùng tài bắn cung mạnh mẽ vô song phá vỡ tấm áo giáp quý giá, g**t ch*t vị đại kiếm sư một cách cực kì khó tin, chặn đứng cơn sóng dữ, cứu công chúa Đại Đường khỏi cơn nguy nan... tất cả những chuyện đó còn chưa xứng để hắn nhận lấy ánh mắt biết ơn, kính sợ thậm chí sùng bái của những người xung quanh sao?
Ninh Khuyết không nghĩ vậy, hắn vẫn nắm chắc cây cung trong tay, tên lên dây, cung kéo ra, nhằm vào gã đại kiếm sư ngồi dưới đất, hai lỗ tai chăm chú lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất trong rừng.
Hắn đang cảnh giác.
"Hạ Hầu".
"Hạ Hầu".
"Hạ Hầu...."
Từ lúc cô tỳ nữ nhận định gã đại kiếm sư chính là tay sai của Hạ Hầu và bản thân đối phương cũng công nhận chuyện ấy, trong đầu Ninh Khuyết vẫn liên tục lẩm nhẩm cái tên này.
Hạ Hầu không phải Hạ Hầu Đông, Hạ Hầu Tây gì đó.
Hắn họ Hạ tên Hầu.
Là một trong bốn người nắm trong tay quyền lực cao nhất của Đại Đường, võ công hắn cao cường không ai sánh kịp, chiến tích huy hoàng rực rỡ, tính cách cực kì lạnh lùng kiêu ngạo, suốt đời hầu như luôn trấn thủ trong Mãnh Liễu doanh được canh phòng nghiêm ngặt, lấy hung tàn hiếu sát mà nổi danh thiên hạ.
Bản thân hắn họ Hạ nhưng lại không cho phép đám con cháu lấy họ Hạ mà phải dùng chính tên hắn làm họ, con trưởng tên Hạ Hầu Kính, con thứ Hạ Hầu Úy. Trước sự lạ đời như vậy, có một học sĩ trong triều hoạnh họe hắn thì Hạ Hầu ngạo mạn đáp lại:
- Ta sẽ tạo ra một dòng họ lưu truyền muôn đời, lấy ta làm thủy tổ, tên ta phải là họ. Họ Hạ Hầu.
.................................
Hạ Hầu tướng quân là danh nhân nhưng đó không phải nguyên nhân mà Ninh Khuyết cứ lẩm nhẩm tên hắn trong đầu, lòng ngổn ngang trăm mối từ ngơ ngẩn đến khiếp sợ rồi châm biếm coi thường.
Từ lúc hắn được bốn tuổi, cái tên được che phủ bằng máu tươi, dương danh bằng hung tàn này đã khắc sâu trong lòng, chưa giây phút nào quên được.
Ninh Khuyết chưa từng thấy mặt Hạ Hầu.
Nhưng hắn rất tường tận Hạ Hầu thích gì ghét gì, tiểu thiếp được Hạ Hầu sủng ái nhất là ai, vì sao sau đó Hạ Hầu lại sai người nấu nàng, hắn biết mỗi bữa Hạ Hầu đều ăn ba cân thịt dê, thậm chí ngay cả quy luật vào nhà xí hàng ngày của Hạ Hầu cũng rõ như lòng bàn tay.
Hắn tin rằng trên khắp thế gian mình là người hiểu vị danh tướng Đại Đường này nhất, vì hắn cũng tin rằng không người nào trên đời khát khao được đưa lưỡi đao vào họng Hạ Hầu bằng hắn.
Ẩn giấu sâu dưới bề ngoài thô lỗ bạo ngược của vị tướng quân này là một trái tim lạnh lùng sáng suốt, hắn tàn nhẫn hiếu sát nhưng chỉ tin vào chính đôi tay của mình, do đó hắn tuyệt đối không đặt mọi hy vọng ám sát công chúa thành công lên mình gã thư sinh thuộc hàng đại kiếm sư nửa mùa kia.
Hắn nhất định sẽ phái ra những tử sĩ trung thành nhất làm nhiệm vụ ẩn mình trong bóng tối quan sát tình hình, thậm chí cả nhiệm vụ nhảy ra kết thúc tất cả vào thời điểm quan trọng nhất.
Trong mắt Ninh Khuyết, hiện tại chính là thời điểm tốt nhất.
Một nửa cỗ xe đã vỡ nát, nửa kia còn nguyên, phía trong lộ ra một đứa bé trai mặt mũi đầy bụi đang ngồi khóc nỉ non, cô tỳ nữ vội vàng nhấc váy định chạy tới.
Bàn tay phải của Ninh Khuyết nhanh như chớp xô nàng ngã nhoài xuống đất.
Những ngọn cây phía trên đầu chợt nổ tung, mảnh vụn b*n r* rào rào che khuất tầm mắt mọi người, từ trong đám mảnh vụn đó hai gã bịt mặt mặc đồ đen hiện ra, chúng hét lên rồi ném xuống hai viên đạn bằng kim loại đồng thời rút trường kiếm từ sau lưng ra, ánh kiếm lạnh lẽo thấu xương.
Hai viên đạn kim loại có sơn đỏ bên ngoài chính là loại đạn lửa có số lượng cực ít chỉ được phân phối cho quân tinh nhuệ đóng ở biên giới của Đại Đường, khả năng gây cháy vô cùng khủng khiếp.
Ninh Khuyết quanh năm sống trong quân doanh nơi biên giới nên đương nhiên không lạ lẫm gì, hắn cấp tốc ném cung tên xuống rồi thò cả hai tay ra phía sau nắm lấy chuôi đao, miệng gào lên:
- Ô!
Tướng Dạ
Tác giả: Miêu Nị
297 chương | 813 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Vị Thành có mưa, thiếu niên có tỳ nữ .
Chương Quyển 1 - 2: Nuôi tỳ nữ lấy tự trọng
Chương Quyển 1 - 3: Nói giỏi viết giỏi - Thiếu niên nghèo xác
Chương Quyển 1 - 4: Sự mộc mạc của người Đường thật không dễ thấy!
Chương Quyển 1 - 5: Người Đường không điển hình không thích nghĩ đến trăng sao
Chương Quyển 1 - 6: Nơi biên thành thật khó tưởng tượng được cuộc sống trong Trường An (1+2+3)
Chương Quyển 1 - 7: Đêm uống rượu, mơ thấy một vùng biển cả
Chương Quyển 1 - 8: Bên đường Bắc Sơn, tên từ nam tới
Chương Quyển 1 - 9: Những thị vệ tâm như đá tảng
Chương Quyển 1 - 10: Một kiếm gác trên đùi, một kiếm bay ngang trong máu
Chương Quyển 1 - 11: Kiếm ai đang than thở
Chương Quyển 1 - 12: Thủ đoạn Ma tông và mũi tên của người lính biên thùy
Chương Quyển 1 - 13: Đóa hoa đỏ trên tấm áo xanh
Chương Quyển 1 - 14: Ta có ba thanh đao
Chương Quyển 1 - 15: Hắn là người đốn củi bên hồ Sơ Bích
Chương Quyển 1 - 16: Hắn bước đi trong núi, trên lưng cõng một cô bé
Chương Quyển 1 - 17: Câu chuyện cổ tích kể bên đống lửa
Chương Quyển 1 - 18: Chỉ vì cô quá xinh đẹp mà ra
Chương Quyển 1 - 19: Trong tuyết sơn chẳng có thứ gì
Chương Quyển 1 - 20: Cánh đào khuất ở góc tranh
Chương Quyển 1 - 21: Hỏi đạo nào không còn trong khuôn khổ?
Chương Quyển 1 - 22: Học tập trên đường
Chương Quyển 1 - 23: Ta biết rằng ngài biết ta là người có dị bẩm...
Chương Quyển 1 - 24: Kẻ khó chiều
Chương Quyển 1 - 25: Một giấc mộng
Chương Quyển 1 - 26: Tòa thành hùng vĩ kia ơi, lâu rồi không gặp!
Chương Quyển 1 - 27: Ta cùng Trường An vui ngày gặp lại
Chương Quyển 1 - 28: Ngoài phủ tướng quân
Chương Quyển 1 - 29: Gặp nhau sau bảy năm trời
Chương Quyển 1 - 30: Thấy chu tước tim ta băng giá
Chương Quyển 1 - 31: Một đồng tiền hại hai chủ tớ sứt đầu mẻ trán (1)
Chương Quyển 1 - 32: Một đồng tiền hại hai chủ tớ sứt đầu mẻ trán (2)
Chương Quyển 1 - 33: Bút rơi xuống ngõ bốn mươi bảy
Chương Quyển 1 - 34: Vị khách hàng đầu tiên của Lão Bút Trai
Chương Quyển 1 - 35: Mưa xuân sao lạnh lùng ghê
Chương Quyển 1 - 36: Mặt thản nhiên mà tim như xé rách
Chương Quyển 1 - 37: Thanh lâu đầy rẫy biết tìm nơi nào?
Chương Quyển 1 - 38: Rượu hoa nhắm với hạt dưa, chuyện thường trong dự liệu
Chương Quyển 1 - 39: Giản đại gia bỗng dưng muốn... Mắng
Chương Quyển 1 - 40: Đêm nay, bên suối một chàng trai
Chương Quyển 1 - 41: Thủy Châu Nhi nóng bỏng
Chương Quyển 1 - 42: Ngự sử Trương Di Kỳ hối hận
Chương Quyển 1 - 43: Ngự sử Trương Di Kỳ vào rọ
Chương Quyển 1 - 44: Ngự sử Trương Di Kỳ tuyệt vọng
Chương Quyển 1 - 45: Ngự sử Trương Di Kỳ toi mạng
Chương Quyển 1 - 46: Xã hội đen đàm phán chuyện di dời - Một nét văn hóa Trường An
Chương Quyển 1 - 47: Gậy trúc rỗng hai đầu vang vọng
Chương Quyển 1 - 48: Nha dịch bị thương, đạo sĩ già đứng bên tế đàn
Chương Quyển 1 - 49: Đại Đường - Thần Quốc khéo là ghét nhau
Chương Quyển 1 - 50: Cuộc nói chuyện làm thay đổi lịch sử giang hồ Thành Trường An
Chương Quyển 1 - 51: Ông trời còn dung ta thì ta còn sống khỏe
Chương Quyển 1 - 52: Đình Xuân Phong, lão Triều Tiểu Thụ
Chương Quyển 1 - 53: Người đứng bên đình ướt vạt áo lam
Chương Quyển 1 - 54: Mưa to trong đêm, truyền kỳ tái hiện
Chương Quyển 1 - 55: Triều Tiểu Thụ!Triều Tiểu Thụ!
Chương Quyển 1 - 56: Xe ngựa nơi mưa,ba kiếm tái hiện
Chương Quyển 1 - 57: Cùng nhau chiến đấu!
Chương Quyển 1 - 58: Mưa,gió và bóng đêm đều có thể vào
Chương Quyển 1 - 59: Náo loạn Trường An
Chương Quyển 1 - 60: Vừa chạy vừa bắn tên
Chương Quyển 1 - 61: Hàng tỷ giọt mưa trút xuống
Chương Quyển 1 - 62: Giết người còn mệt hơn cuốc đất
Chương Quyển 1 - 63: Mạng sống là thứ nhất,thứ hai là tô mỳ trứng
Chương Quyển 1 - 64: Ngự Thư phòng
Chương Quyển 1 - 65: Thời khắc cá vượt biển(1)
Chương Quyển 1 - 66: Thời khắc cá vượt biển(2)
Chương Quyển 1 - 67: Hoa nở nơi thiên đường(1)
Chương Quyển 1 - 68: Hoa nở nơi thiên đường(2)
Chương Quyển 1 - 69: Hoa nở nơi thiên đường(3)
Chương Quyển 1 - 70: Cáo biệt ngõ quen
Chương Quyển 1 - 71: Thư viện
Chương Quyển 1 - 72: Mùa xuân năm đó ta cắt một cân đào! (thượng)
Chương Quyển 1 - 73: Mùa xuân năm đó ta cắt một cân đào! (trung)
Chương Quyển 1 - 74: Mùa xuân năm đó ta cắt một cân đào! (hạ)
Chương Quyển 1 - 75: Mùa xuân năm đó ta cắt một cân đào! (4)
Chương Quyển 1 - 76: Tia chớp màu đen cùng dây cung hòa tấu
Chương Quyển 1 - 77: Thư Viện ngoại hạng
Chương Quyển 1 - 78: Thảo luận học thuật lúc giữa chiều
Chương Quyển 1 - 79: Bài học đầu tiên
Chương Quyển 1 - 80: Thanh xuân ơi hỡi thanh xuân
Chương Quyển 1 - 81: Vị giáo thụ người Yên trong Thư Viện
Chương Quyển 1 - 82: Cựu Thư Lâu
Chương Quyển 1 - 83: Nhát đao đầu tiên chẻ đôi ngọn núi
Chương Quyển 1 - 84: Xuân tàn, người mệt, sách còn trơ trơ
Chương Quyển 1 - 85: Ngoài Nhà Sách sóng dâng gió nổi
Chương Quyển 1 - 86: Cỗ xe ngựa màn xanh
Chương Quyển 1 - 87: Giấy kẹp trong sách, chẳng biết viết gì
Chương Quyển 1 - 88: Sự ra đời của một tuyệt tác vô sỉ
Chương Quyển 1 - 89: Thăm phủ công chúa
Chương Quyển 1 - 90: Một câu chuyện gọi là cổ tích về hoàng tử bé...
Chương Quyển 1 - 91: Giết người tại kho củi phường sắt
Chương Quyển 1 - 92: Lấy máu rửa máu
Chương Quyển 1 - 93: Ai động vào ngự thư phòng của Trẫm?
Chương Quyển 1 - 94: Cánh cửa đầu tiên đi tới thế giới kia
Chương Quyển 1 - 95: Vĩnh tự bát pháp
Chương Quyển 1 - 96: Đêm nay không người đi vào giấc ngủ
Chương Quyển 1 - 97: Ai dựa lan can ngắm nhìn?
Chương Quyển 1 - 98: Cùng là kẻ lưu lạc chân trời
Chương Quyển 1 - 99: Đêm hai đại danh thiếp ra đời
Chương Quyển 1 - 100: Truyền nhân thần phù sư
Chương Quyển 1 - 101: Lời nhắn về cây tiêu của đất trời
Chương Quyển 1 - 102: Những kẻ kinh mạch không thông hoặc đứt đoạn nào đó
Chương Quyển 1 - 103: Dời núi
Chương Quyển 1 - 104: Thư từ qua lại bàn luận ưu khuyết điểm
Chương Quyển 1 - 105: Bầy trâu, sau núi, phương thuốc
Chương Quyển 1 - 106: Viết thư xuyên ngày tháng
Chương Quyển 1 - 107: Đêm hè một bát mì, ven hồ Một trà sư
Chương Quyển 1 - 108: Trận chiến đầu tiên trong đời
Chương Quyển 1 - 109: Đóa hoa màu đen mọc sau lưng thiếu niên
Chương Quyển 1 - 110: Chu Tước, chiếc ô đen cùng với trời đêm sáng rực
Chương Quyển 1 - 111: Ngực cắm trường mâu kinh ngạc ve kêu
Chương Quyển 1 - 112: Trên tháp luận động tĩnh
Chương Quyển 1 - 113: Xe ngựa rơi vào bờ ruộng dọc ngang
Chương Quyển 1 - 114: Sức nặng không thể thừa nhận
Chương Quyển 1 - 115: Chuyện mà ngươi ta đều nghĩ không rõ
Chương Quyển 1 - 116: Khăn ướt
Chương Quyển 1 - 117: Thanh âm mỹ diệu
Chương Quyển 1 - 118: Chuyện xưa
Chương Quyển 1 - 119: Thi đấu
Chương Quyển 1 - 120: Tự ấu sát man
Chương Quyển 1 - 121: Sau khi có thể tu hành
Chương Quyển 1 - 122: Xem phá
Chương Quyển 1 - 123: Thiếu niên ái tài
Chương Quyển 1 - 124: Đổ phường của ai
Chương Quyển 1 - 125: Người nghèo chợt giàu
Chương Quyển 1 - 126: Cảm giác, cảm động tri giao
Chương Quyển 1 - 127: Bản mạng, xem Tang Tang!
Chương Quyển 1 - 128: Những thiên tài trong thư viện
Chương Quyển 1 - 129: Thiếu niên bị thư viện quên đi
Chương Quyển 1 - 130: Thu tĩnh mĩ cùng sát khí lạnh lẽo
Chương Quyển 1 - 131: Đại tướng quân uy thế như sấm
Chương Quyển 1 - 132: Năm đó nàng nếu chưa từng múa
Chương Quyển 1 - 133: Tây Lăng gởi thư
Chương Quyển 1 - 134: Vợ chồng trong cung Đại Minh
Chương Quyển 1 - 135: Thư trai tiểu nhật, thiên hạ tam si
Chương Quyển 1 - 136: Nhất thiếp kinh Trường An
Chương Quyển 1 - 137: Vô đề
Chương Quyển 1 - 138: Chân tướng dưới tơ liễu
Chương Quyển 1 - 139: Tú đinh hạ âm mai
Chương Quyển 1 - 140: Có lẽ ngày mai
Chương Quyển 1 - 141: Hai người đến từ nước Yến
Chương Quyển 1 - 142: Đăng trường
Chương Quyển 1 - 143: Biện nan thủy
Chương Quyển 1 - 144: Người giỏi uống không lộ mặt
Chương Quyển 1 - 145: Hôm nay có tạ ơn hay không?
Chương Quyển 1 - 146: Ngươi thực quá đẹp rồi
Chương Quyển 1 - 147: Hy vọng ở nhân gian
Chương Quyển 1 - 148: Một đêm không nói gì xem cảnh núi
Chương Quyển 1 - 149: Khai lâu
Chương Quyển 1 - 150: Lên núi
Chương Quyển 1 - 151: Khởi bước
Chương Quyển 1 - 152: Mười bốn năm, mùa hè năm trước, mười bậc hôm nay
Chương Quyển 1 - 153: Nhất chỉ, nhất thiếp, vân hậu lưỡng kí lôi
Chương Quyển 1 - 154: Ngân đạo cùng cổng tre, nhập vụ
Chương Quyển 1 - 155: Sát phá đạo
Chương Quyển 1 - 156: Cây xanh đỉnh núi, áp nát cao điểm, tất cả đều là ảo giác…
Chương Quyển 1 - 157: Tuyệt đỉnh phong cảnh
Chương Quyển 1 - 158: Răng rắc! Răng rắc!
Chương Quyển 1 - 159: Đại Đường quốc sư thực rất giỏi sao?
Chương Quyển 1 - 160: Xuân thần phong quang
Chương Quyển 1 - 161: Bắt đầu từ hôm nay, ngươi ta mệnh không hề như tờ giấy
Chương Quyển 1 - 162: Trước nhất bất quá một chén canh gà
Chương Quyển 1 - 163: Ngự yến
Chương Quyển 1 - 164: Cửa cung trong đêm nói chuyện
Chương Quyển 1 - 165: Hậu sơn
Chương Quyển 1 - 166: Các sư huynh sư tỷ nơi đây (Thượng)
Chương Quyển 1 - 167: Các sư huynh sư tỷ nơi đây (Hạ)
Chương Quyển 1 - 168: Hồng nguyệt cùng tuyết lang
Chương Quyển 1 - 169: Huynh muội
Chương Quyển 1 - 170: Thấy mấy ngọn nọ liề phải kính sợ sao
Chương Quyển 1 - 171: Dĩ phù đạo chi
Chương Quyển 1 - 172: Thần Phù sư những năm sau
Chương Quyển 1 - 173: Nhân sinh như đề, các chủng si (Thượng)
Chương Quyển 1 - 174: Nhân sinh như đề, các chủng si (Hạ)
Chương Quyển 1 - 175: Bên hồ Phi cmn kiếm
Chương Quyển 1 - 176: Vật nhỏ không nghe lời
Chương Quyển 1 - 177: Lại gặp Chu Tước
Chương Quyển 1 - 178: Thành Trường An là một tòa trận
Chương Quyển 1 - 179: Một trận mưa giữa hè
Chương Quyển 1 - 180: Ăn là thóc, chảy ra là trứng
Chương Quyển 1 - 181: Vì ăn cơm, về nam
Chương Quyển 1 - 182: Người hoang chân dẫn nát thảo nguyên
Chương Quyển 1 - 183: An bài quyết định đại thần quan
Chương Quyển 1 - 184: Làm ra vẻ ta đến
Chương Quyển 1 - 185: Đá ở trong suối muốn đi
Chương Quyển 1 - 186: Một, hai, ba, phù tiễn
Chương Quyển 1 - 187: Xem phía tây
Chương Quyển 1 - 188: Một chiếc xe bò đi đến
Chương Quyển 1 - 189: Hiện tại cùng một ít chuyện nhỏ năm đó
Chương Quyển 1 - 190: Đồng bộ
Chương Quyển 1 - 191: Người mãi nghệ trong phủ công chúa
Chương Quyển 1 - 192: Nơi này là trong nhân thế
Chương Quyển 1 - 193: Nguyên thập tam tiễn
Chương Quyển 1 - 194: Nắng sớm
Chương Quyển 2 - 195: Cùng cử
Chương Quyển 2 - 196: Đám người xuân ý
Chương Quyển 2 - 197: Một hơi cuối cùng
Chương Quyển 2 - 198: Quyển sách thứ ba
Chương Quyển 2 - 199: Xem thiên thư
Chương Quyển 2 - 200: Phu tử luận đêm
Chương Quyển 2 - 201: Nếu thực có thiên đạo
Chương Quyển 2 - 202: Sỉ nhục thư viện không chịu đi lên
Chương Quyển 2 - 203: Đại náo nhiệt
Chương Quyển 2 - 204: Thế gian tối cường...
Chương Quyển 2 - 205: Bở vì nhận được, cho nên rút đao
Chương Quyển 2 - 206: Một đao đơn giản chân chính
Chương Quyển 2 - 207: Dựa vào cái gì không phục
Chương Quyển 2 - 208: Dựa vào cái gì không phục 2
Chương Quyển 2 - 209: Thư viện luôn có lễ
Chương Quyển 2 - 210: Chứng minh như thế nào
Chương Quyển 2 - 211: Cô gái quỳ gối trước thần tọa
Chương Quyển 2 - 212: Nhóm kế nhiệm thần tọa
Chương Quyển 2 - 213: Các nam nhân không dể qua mặt
Chương Quyển 2 - 214: Mượn kiếm 1
Chương Quyển 2 - 215: Mượn kiếm 2
Chương Quyển 2 - 216: Mượn kiếm 3
Chương Quyển 2 - 217: Huyền bạn hắc sắc đào hoa
Chương Quyển 2 - 218: Dưới tàng cây, bên hồ Nước
Chương Quyển 2 - 219: Đi thôi, đi thôi
Chương Quyển 2 - 220: Ba năm sau, Tây Lăng gặp
Chương Quyển 2 - 221: Tiểu lâu truyền thuyết
Chương Quyển 2 - 222: Tiểu lâu truyền thuyết 2
Chương Quyển 2 - 223: Lấy được, không bỏ xuống được
Chương Quyển 2 - 224: Tướng quân
Chương Quyển 2 - 225: Tướng quân 2
Chương Quyển 2 - 226: Chu Tước nhận chủ
Chương Quyển 2 - 227: Mưa phố, thiêu người
Chương Quyển 2 - 228: Hữu các vô tường
Chương Quyển 2 - 229: Ngươi lại ở nơi nào
Chương Quyển 2 - 230: Không biết xấu hổ, cùng với thổi da trâu
Chương Quyển 2 - 231: Túi vải lam
Chương Quyển 2 - 232: Chân tích
Chương Quyển 2 - 233: Mại thư giả ngôn
Chương Quyển 2 - 234: Người mua đến từ Nam Tấn
Chương Quyển 2 - 235: Tiề nhiều cũng không nổi
Chương Quyển 2 - 236: Mua hồ
Chương Quyển 2 - 237: Trảm thảo
Chương Quyển 2 - 238: Phá giáp
Chương Quyển 2 - 239: Tạc khê
Chương Quyển 2 - 240: Thêu hoa
Chương Quyển 2 - 241: Xé giấy
Chương Quyển 2 - 242: Liễm lôi
Chương Quyển 2 - 243: Di thụ
Chương Quyển 2 - 244: Chủng hà
Chương Quyển 2 - 245: Cử tán
Chương Quyển 2 - 246: Ngao ưng
Chương Quyển 2 - 247: Chức liễu
Chương Quyển 2 - 248: Trong mưa ngoài cửa viện đến một thiếu nữ đạo sĩ cả người ướt đẫm
Chương Quyển 2 - 249: Khách tới chủ bất an
Chương Quyển 2 - 250: Phấn bút, phấn băng, phấn di hám
Chương Quyển 2 - 251: Luôn sẽ có lúc quần tinh trụy lạc
Chương Quyển 2 - 252: Đều có thơ ấu nghĩ lại mà kinh
Chương Quyển 2 - 253: Khi hạ ý nồng người mệt mỏi
Chương Quyển 2 - 254: Chúng ta cùng nhau tu hành đi
Chương Quyển 2 - 255: Chúng ta cùng nhau tu hành đi 2
Chương Quyển 2 - 256: Dùng cái gì vượt cảnh mà chiến đây
Chương Quyển 2 - 257: Một đêm xem kiếm
Chương Quyển 2 - 258: Thu về
Chương Quyển 2 - 259: Chung quy, đã già
Chương Quyển 2 - 260: Chuyện năm đó, nay thế nào
Chương Quyển 2 - 261: Các họ quận Thanh Hà
Chương Quyển 2 - 262: Ngư ông cùng lời mời
Chương Quyển 2 - 263: Hoàng diệp cùng bạch kì
Chương Quyển 2 - 264: Xem Trường An, có pháp khác
Chương Quyển 2 - 265: Đầu đường luận đạo
Chương Quyển 2 - 266: Đạo quan nhỏ, thật tự tại
Chương Quyển 2 - 267: Thu ý nồng
Chương Quyển 2 - 268: Truyền đạo
Chương Quyển 2 - 269: Thụ nghiệp
Chương Quyển 2 - 270: Giải thích nghi hoặc
Chương Quyển 2 - 271: Đông chí dã
Chương Quyển 2 - 272: Xem tuyết buồn bã
Chương Quyển 2 - 273: Cái này sao không phải một loại lĩnh ngộ
Chương Quyển 2 - 274: Lựa chọn duy nhất
Chương Quyển 2 - 275: Trong tay có máu, trên cầu có người
Chương Quyển 2 - 276: Cái tên bị quên đi này
Chương Quyển 2 - 277: Đây không phải chuyện xưa viết ở trên sách
Chương Quyển 2 - 278: Kì triển
Chương Quyển 2 - 279: Tuyết rơi
Chương Quyển 2 - 280: Ve kêu
Chương Quyển 2 - 281: Sương giáng
Chương Quyển 2 - 282: Tỉnh lí tỉnh ngoại
Chương Quyển 2 - 283: Hướng đến không phải một mình chiến
Chương Quyển 2 - 284: Thiết hoa thiết tiễn tương kiến hoan
Chương Quyển 2 - 285: Huyết kỳ không ngã
Chương Quyển 2 - 286: Thương
Chương Quyển 2 - 287: Minh thương
Chương Quyển 2 - 288: Ám kiếm
Chương Quyển 2 - 289: Tướng quân chiến một trận đầu bạc
Chương Quyển 2 - 290: Khúc hát ru
Chương Quyển 2 - 291: Bản mạng, Tang Tang ca hát cho đông hồ
Chương Quyển 2 - 292: Sau khi ngươi chết
Chương Quyển 2 - 293: Tuyết tường đồng môn, đông lâm tử địch
Chương Quyển 2 - 294: Đồng nhất thế giới, bất đồng tưởng pháp
Chương Quyển 2 - 295: Luận kiếm đồ
Chương Quyển 2 - 296: Tảo mộ
Chương Quyển 2 - 297: Tân sinh, đá rơi cùng xuân bên sườn núi
Không tìm thấy chương nào phù hợp