Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 7: Cực phẩm (2)
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~6 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cơ mà đắc ý thì đắc ý, Chung Kiệt ở bên cạnh không khỏi ho khan một tiếng khiến Chung Dương Bình nhớ ra lần đến này lão còn có việc quan trọng.
Chung Dương Bình nhẹ giọng, cười tủm tỉm chỉ về phía Chung Kiệt cùng Chung Lam ở đằng sau: “Yên tâm, lần này cháu đi Ares, ông nhất định bảo Chung Tri chú ý đến cháu, còn tiện chăm sóc cháu nhiều hơn. Nhưng mà nói đi nói lại, anh họ Châu Kiệt này của cháu cũng ưu tú không kém, lần này nó cũng vào trường Ares, ngày mai hai đứa cùng đi báo danh, cả hai đều là con cháu xuất sắc nhất của Chung gia chúng ta, hai đứa nhất định phải đoàn kết hữu ái tạo vẻ vang cho Chung gia chúng ta.”
Chung Dương Bình trực tiếp tâng bốc chuyện này thành vẻ vang cho gia tộc, lão lường trước rằng dù Chung Viễn Thanh có kiêu ngạo cỡ nào cũng không dám phản đối lão.
Chung Viễn Thanh nhìn Chung Dương Bình không hiểu chuyện, trong lòng không khỏi cười nhạt.
Hắn biết Chung Dương Bình là một người không có mắt nhìn, nhưng không ngờ lão sẽ hồ đồ đến mức độ này, Chung Kiệt và Chung Lam là con của Chung Kì, mà Chung Kì là anh trai cùng cha khác mẹ với Chung Minh, có thể trực tiếp nói rằng trước kia quan hệ của bọn họ là gần gũi nhất.
Song Chung Kì là con riêng, còn là một người có huyết thống không tinh khuyết, tuy là con cả nhưng lại mất đi tư cách. Tính cách của Chung Minh ôn hòa, ông vẫn đối tốt với người anh trai này, nhưng ông không ngờ được Chung Kì vốn đối nghịch với ông, đã nhiều lần hãm hại Chung Minh.
Sau này âm mưa của Chung Kì bại lộ nên bị trục xuất ra khỏi Chung gia.
Hiện giờ không nhận được sự đồng ý từ phía gia chủ Chung gia, nhưng Chung Dương Bình lại gan lớn đem hai người con của Chung Kì mang về, có lẽ đầu lão hỏng mất rồi.
Trong lòng Chung Viễn Thanh hận thấu xương hai anh em Chung Kiệt, Chung Lam. Vừa rồi Chung Minh đã sắp nói cho hắn biết về thân thế của hắn thì lại bị bọn họ phá mất, trong lòng không khỏi khó chịu, giờ hiện tại Chung Dương Bình còn cậy già lên mặt với hắn, đây chính là trực tiếp chạm đến nghịch lân của hắn.
Chung Viễn Thanh ngẩng đầu, ý cười trên mặt không hề đổi, giọng nói lại lạnh đi vài phần: “Ông hai, cháu không nghe lầm đúng không, dù ông có lớn tuổi đi chăng nữa thì cũng không nên tùy tiện kéo hai người lạ trên đường mà nói rằng đây là con cháu Chung gia chúng ta được.”
Chung Kiệt nghe thấy lời của Chung Viễn Thanh, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt ngay tức khắc đỏ bừng, rồi che miệng ho khan kịch liệt, người ngoài nhìn vào thì đúng là một kẻ cực kì đáng thương.
“Em họ Viễn Thanh, em bao nhiêu tuổi rồi mà ngay đến bọn chị cũng không biết, đây thực sự là không được giáo dục tử tế.” Chung Lam đứng ngay đằng sau không kiềm chế được, vọt tới phía trước hứng khí ngút trời dạy bảo Chung Viễn Thanh.
Chung Viễn Thanh không hề tức giận, lập tức gật đầu theo lời ả: “Tôi thật không biết mấy người, chịu thôi, tôi không có cách nào nhớ được những người không đủ tư cách.”
“Em!” Chung Lam luôn ỷ là thân phận nữ giới hiếm có của mình cộng với khuôn mặt xinh đẹp, đối với tất cả đàn ông đều ngạo mạn không coi ra gì, nhưng ả không ngờ, ở đây vì một câu của người khác ngay tức khắc ả giận dữ đỏ mặt, không biết nên nói gì.
Chung Viễn Thanh ngầm lắc đầu, sống lại một kiếp, người phụ nữ này vẫn không hề có đầu óc, cam tâm tình nguyện để Chung Kiệt lợi dụng, trăm phần trăm IQ cùng EQ đều đổ hết vào b* ng*c kia rồi, tầm mắt của Tần Phi Tương quả đúng là cao cấp mà.
Chung Dương Bình nhẹ giọng, cười tủm tỉm chỉ về phía Chung Kiệt cùng Chung Lam ở đằng sau: “Yên tâm, lần này cháu đi Ares, ông nhất định bảo Chung Tri chú ý đến cháu, còn tiện chăm sóc cháu nhiều hơn. Nhưng mà nói đi nói lại, anh họ Châu Kiệt này của cháu cũng ưu tú không kém, lần này nó cũng vào trường Ares, ngày mai hai đứa cùng đi báo danh, cả hai đều là con cháu xuất sắc nhất của Chung gia chúng ta, hai đứa nhất định phải đoàn kết hữu ái tạo vẻ vang cho Chung gia chúng ta.”
Chung Dương Bình trực tiếp tâng bốc chuyện này thành vẻ vang cho gia tộc, lão lường trước rằng dù Chung Viễn Thanh có kiêu ngạo cỡ nào cũng không dám phản đối lão.
Chung Viễn Thanh nhìn Chung Dương Bình không hiểu chuyện, trong lòng không khỏi cười nhạt.
Hắn biết Chung Dương Bình là một người không có mắt nhìn, nhưng không ngờ lão sẽ hồ đồ đến mức độ này, Chung Kiệt và Chung Lam là con của Chung Kì, mà Chung Kì là anh trai cùng cha khác mẹ với Chung Minh, có thể trực tiếp nói rằng trước kia quan hệ của bọn họ là gần gũi nhất.
Song Chung Kì là con riêng, còn là một người có huyết thống không tinh khuyết, tuy là con cả nhưng lại mất đi tư cách. Tính cách của Chung Minh ôn hòa, ông vẫn đối tốt với người anh trai này, nhưng ông không ngờ được Chung Kì vốn đối nghịch với ông, đã nhiều lần hãm hại Chung Minh.
Sau này âm mưa của Chung Kì bại lộ nên bị trục xuất ra khỏi Chung gia.
Hiện giờ không nhận được sự đồng ý từ phía gia chủ Chung gia, nhưng Chung Dương Bình lại gan lớn đem hai người con của Chung Kì mang về, có lẽ đầu lão hỏng mất rồi.
Trong lòng Chung Viễn Thanh hận thấu xương hai anh em Chung Kiệt, Chung Lam. Vừa rồi Chung Minh đã sắp nói cho hắn biết về thân thế của hắn thì lại bị bọn họ phá mất, trong lòng không khỏi khó chịu, giờ hiện tại Chung Dương Bình còn cậy già lên mặt với hắn, đây chính là trực tiếp chạm đến nghịch lân của hắn.
Chung Viễn Thanh ngẩng đầu, ý cười trên mặt không hề đổi, giọng nói lại lạnh đi vài phần: “Ông hai, cháu không nghe lầm đúng không, dù ông có lớn tuổi đi chăng nữa thì cũng không nên tùy tiện kéo hai người lạ trên đường mà nói rằng đây là con cháu Chung gia chúng ta được.”
Chung Kiệt nghe thấy lời của Chung Viễn Thanh, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt ngay tức khắc đỏ bừng, rồi che miệng ho khan kịch liệt, người ngoài nhìn vào thì đúng là một kẻ cực kì đáng thương.
“Em họ Viễn Thanh, em bao nhiêu tuổi rồi mà ngay đến bọn chị cũng không biết, đây thực sự là không được giáo dục tử tế.” Chung Lam đứng ngay đằng sau không kiềm chế được, vọt tới phía trước hứng khí ngút trời dạy bảo Chung Viễn Thanh.
Chung Viễn Thanh không hề tức giận, lập tức gật đầu theo lời ả: “Tôi thật không biết mấy người, chịu thôi, tôi không có cách nào nhớ được những người không đủ tư cách.”
“Em!” Chung Lam luôn ỷ là thân phận nữ giới hiếm có của mình cộng với khuôn mặt xinh đẹp, đối với tất cả đàn ông đều ngạo mạn không coi ra gì, nhưng ả không ngờ, ở đây vì một câu của người khác ngay tức khắc ả giận dữ đỏ mặt, không biết nên nói gì.
Chung Viễn Thanh ngầm lắc đầu, sống lại một kiếp, người phụ nữ này vẫn không hề có đầu óc, cam tâm tình nguyện để Chung Kiệt lợi dụng, trăm phần trăm IQ cùng EQ đều đổ hết vào b* ng*c kia rồi, tầm mắt của Tần Phi Tương quả đúng là cao cấp mà.
Trọng Sinh Chi Làm Vợ Kẻ Thù
Tác giả: Tụ Phất Tuyết
295 chương | 711 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Mở đầu - Kiếp trước
Chương 2: Sống lại
Chương 3: Hồi sinh
Chương 4: Chung gia
Chương 5: Mức độ nặng nhẹ
Chương 6: Cực phẩm (1)
Chương 7: Cực phẩm (2)
Chương 8: Cực phẩm (3)
Chương 9: Bao che khuyết điểm
Chương 10: Khang Hồng
Chương 11: Giới hạn cao nhất
Chương 12: Xa cách
Chương 13: Gặp lại (1)
Chương 14: Gặp lại(2)
Chương 15: Gặp lại (3)
Chương 16: Cút ngay
Chương 17: Thọc gậy bánh xe
Chương 18: Nghiêm phạt.
Chương 19: Cầu khen ngợi
Chương 20: Không có mãi mãi là kẻ thù (1)
Chương 21: Không có mãi mãi là kẻ thủ (2)
Chương 22: So tài
Chương 23: Thực lực ngang nhau.
Chương 24: Kiệt sức
Chương 25: Anh có tư cách gì?
Chương 26: Ích kỉ
Chương 27: Ghen
Chương 28: Dị biến (1)
Chương 29: Dị biến (2)
Chương 30: Dị biến (3)
Chương 31: Hiểu lầm hai kiếp
Chương 32: Kích động
Chương 33: Chi phí tốn kém
Chương 34: Kề vai chiến đấu (1)
Chương 35: Kề vai chiến đấu (2)
Chương 36: Kề vai chiến đấu (3)
Chương 37: Kề vai chiến đấu (4)
Chương 38: Kề vai chiến đấu (5)
Chương 39: Kề vai chiến đấu- Có đánh cuộc, nguyện chịu thua.
Chương 40: Đột phá- Hình thức cơ bản.
Chương 41: Khảo hạch.
Chương 42: Bia mộ.
Chương 43: Bạn cùng phòng? Bạn cùng phòng!
Chương 44: Chịu đựng.
Chương 45: Ước pháp tam .
Chương 46: Đại diện tân sinh.
Chương 47: Trở ngại.
Chương 48: Ngạo kiều.
Chương 49: Đông hóa tinh thần lực.
Chương 50: Tiểu Bạch.
Chương 51: Hôn mê.
Chương 52: Hôn trộm.
Chương 53: Khảo vấn (*)
Chương 54: Tới đúng giờ.
Chương 55: Anh sẽ bảo vệ em.
Chương 56: Anh sẽ bảo vệ em.
Chương 57: Kẻ thù của tôi.
Chương 58: Khẩu vị của Naiden
Chương 59: Người bệnh thầm mến giai đoạn cuối.
Chương 60: Huyết Nha.
Chương 61: Con cực kì để ý đến em ấy
Chương 62: Cảm ơn
Chương 63: Hệ thống chiến đấu của Ares.
Chương 64
Chương 65: Không hiểu phong tình.
Chương 66: Xấu hổ
Chương 67: Tinh cầu Thương Mãng
Chương 68: Cược một lần xem sao
Chương 69: Thương Mãng Chi Lang
Chương 70: Mù rồi
Chương 71: Buổi học đầu tiên của khóa điều khiển cơ giáp
Chương 72: Kế tiếp
Chương 73: Sẽ không thua
Chương 74: Nhìn thấu
Chương 75: Không muốn đánh mất
Chương 76: Không được để cậu ta làm bẩn tay em
Chương 77: Minh tra dễ tránh, ám tiện nan phòng
Chương 78: Tỏ tình đến thật bất ngờ
Chương 79: Lại thêm một đôi quái thai
Chương 80: Bản năng
Chương 81: Người xa lạ đầy quen thuộc
Chương 82: Tiểu tổ thi đấu
Chương 83: Tình yêu ngốc nghếch
Chương 84: Thợ săn và con mồi
Chương 85: Âm mưu của Chung Kiệt
Chương 86: Chu Tước
Chương 87: Người cần có mặt như cây cần có vỏ
Chương 88: Tôi đồng ý
Chương 89: Gia pháp
Chương 90: Cuộc thi chiêu mộ
Chương 91: Chuyện cũ
Chương 92: Thiên tài
Chương 93: Đội hữu
Chương 94: Quỳ xuống
Chương 95: Tú ân ái
Chương 96: Hi vọng
Chương 97: Là Omega thật sao?
Chương 98: Tập hợp đầy đủ thành viên
Chương 99: Sẽ không bỏ cuộc
Chương 100: Tổ hợp ngu xuẩn
Chương 101: Giao chiến
Chương 102: Qua cửa
Chương 103: Chuyện cũ
Chương 104: Thực lực chênh lệch
Chương 105: Thanh Mộc
Chương 106: Tìm thấy rồi
Chương 107: Người thích hợp
Chương 108: Giải cứu con tin
Chương 109: Tất cả thành viên đều qua
Chương 110: Bình cảnh
Chương 111: Nhiệm vụ tiền thưởng thứ nhất
Chương 112: Phát điên
Chương 113: Nghe lời
Chương 114: Tuyệt không chịu thiệt
Chương 115: Đàm phán
Chương 116: Kì khảo hạch lính đánh thuê trung cấp
Chương 117: Huấn luyện viên mới
Chương 118: Chỉ huy
Chương 119: Lần liên thủ đầu tiên trước đám đông
Chương 120: Tìm kiếm mạch nước ngầm
Chương 121: Ảo tưởng
Chương 122: Gần thêm một chút
Chương 123: Theo sau
Chương 124: Ác ý
Chương 125: Đơn độc hành động
Chương 126: Giải quyết phệ nhân hoa
Chương 127: Sốt đến mơ hồ
Chương 128: Thiên vị
Chương 129: Băng và hỏa (1)
Chương 130: Băng và hỏa (2)
Chương 131: Giết tới cửa
Chương 132: Bí mật của cha
Chương 133: Lở tuyết
Chương 134: Trèo lên đỉnh
Chương 135: Cứu viện
Chương 136: Người hợp tác
Chương 137: Tìm kiếm
Chương 138: Tâm hữu linh tê
Chương 139: Hiểu nhau
Chương 140: Bị mù
Chương 141: Canh cá quả
Chương 142: Trò đùa ác ý
Chương 143: Trở về
Chương 144: Chuẩn bị
Chương 145: Kinh ngạc và kinh hãi
Chương 146: Đã lâu không gặp
Chương 147: Cha ngốc nuôi con
Chương 148: Lại đoán trúng rồi
Chương 149: Tinh thần lực đồng điệu
Chương 150: Khiêu khích 1
Chương 151: Khiêu khích 2
Chương 152: Khiêu khích 3
Chương 153: Hèn hạ!
Chương 154: Nóng ruột
Chương 155: Cảm nhận
Chương 156: Hối hận
Chương 157: Lão tướng xuất mã
Chương 158: Đánh dấu
Chương 159: Đánh dấu hoàn toàn
Chương 160: Quyết định
Chương 161: Đột phá bình cảnh
Chương 162: Tát mặt
Chương 163: Châm ngòi
Chương 164: Hợp tác vui vẻ
Chương 165: Chung Kiệt điên cuồng
Chương 166: Truyền kỳ
Chương 167: Vòng loại
Chương 168: Hạn chế tố chất
Chương 169: Chính thức dự thi
Chương 170: Trận đấu đầu tiên
Chương 171: Cá nhân xuất sắc
Chương 172: Thua trận
Chương 173: Đừng có mơ mộng hão huyền
Chương 174: Ai lợi dụng ai?
Chương 175: Đê tiện và chính nghĩa
Chương 176: Trưởng thành
Chương 177: Người tới bỉ ổi đến vô địch
Chương 178: Chim nhỏ phẫn nộ
Chương 179: Phòng vệ chính đáng ? !
Chương 180: vé vào cửa
Chương 181: hướng dẫn
Chương 182: kế hoạch thông
Chương 183: hố chết người không thương lượng
Chương 184: các có tâm tư
Chương 185: chúng ta cũng đính hôn đi
Chương 186: thâm nhập nói chuyện với nhau
Chương 187: đúng lúc chạy về
Chương 188: địa ngục lửa cháy
Chương 189: thì luyện(1)
Chương 190: thí luyện ( 2 )
Chương 191: thí luyện ( 3 ) ----- tinh thần lực khô kiệt
Chương 192: thí luyện ( 4 ) ----- gia chủ chi tranh
Chương 193: thí luyện ( 5 ) ----- rừng cây pháp tắc
Chương 194: thí luyện (6) ----- bí cảnh mở ra
Chương 195: thí luyện (7) ----- Bắc Minh có cá
Chương 196: thí luyện (8) ----- Tần Phi Tương thông qua thí luyện
Chương 197: thí luyện ( 9 ) ----- hóa mà làm bằng
Chương 198: thí luyện ( 10 )
Chương 199: thí luyện ( 11 ) ----- mệnh huyền một đường
Chương 200: thí luyện ( 12 ) ----- cứu "Thê"
Chương 201: thí luyện ( 13 )
Chương 202: thí luyện ( 14 )
Chương 203: thí luyện ( 15 ) ----- thuần phục
Chương 204: thí luyện ( 16 ) ----- vứt đi thành thị
Chương 205: thí luyện ( 17 ) ----- dị chủng
Chương 206: thí luyện ( 18 ) ----- đoạt xá
Chương 207: thí luyện ( 19 ) ----- phá
Chương 208: thí luyện kết thúc
Chương 209: rốt cuộc là ai
Chương 210: trời sinh vương giả
Chương 211
Chương 212: tai vạ đến nơi từng người phi
Chương 213: nổ mạnh
Chương 214: Chung Minh thức tỉnh
Chương 215: kế nhiệm gia chủ
Chương 216: quyết định
Chương 217: chuốc say
Chương 218: khiêu chiến thư
Chương 219: giao phong
Chương 220: đã đánh cuộc thì phải chịu thua
Chương 221: kém tập
Chương 222: phân công nhau hành động
Chương 223: ác ma
Chương 224: cầu cứu tín hiệu
Chương 225: Huyết Nha tái hiện
Chương 226: không lưu người sống
Chương 227: giải quyết
Chương 228: một người đã đủ giữ quan ải
Chương 229: đào tẩu
Chương 230: quay đầu công kích
Chương 231: thuần phục
Chương 232: thuần phục
Chương 233: ra mặt
Chương 234: thích đáng xử lý
Chương 235
Chương 236
Chương 237: cái gì?!
Chương 238: gien cải tạo
Chương 239: Khang Định an bàn tính
Chương 240: đàm phán
Chương 241: đàm phán ( hạ )
Chương 242: ta xem trọng ngươi
Chương 243: dẫn đầu
Chương 244: săn bắt hành động
Chương 245: Thánh phỉ tinh cầu
Chương 246: sinh tử trò chơi ( 1 )
Chương 247: sinh tử trò chơi ( 2 ) một lâm thời nhập đội
Chương 248: sinh tử trò chơi ( 3 )
Chương 249: sinh tử trò chơi ( 4 )
Chương 250: minh gia cùng khoáng vật
Chương 251: thi đấu theo lời mời khúc nhạc dạo
Chương 252: trường quân đội Hình Thiên?!
Chương 253: không hề trầm mặc
Chương 254: dã tâm
Chương 255: thi đấu theo lời mời bắt đầu
Chương 256: Tư Không Triết mời
Chương 257: trăm năm trước làm phản
Chương 258: dị loại Tư Không Triết
Chương 259: không cam lòng
Chương 260: hủy diệt hắn
Chương 261: Huyết Nha!
Chương 262: một mũi tên bắn ba con nhạn
Chương 263: ngươi hảo, ta túc địch
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292: trần ai lạc định ( chính văn kết thúc ) + ngoại truyện
Chương 293: Ngoại truyện 4 lập công
Chương 294: Ngoại truyện 6 toàn viên tập hợp
Chương 295: Lang Vương
Không tìm thấy chương nào phù hợp