Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 90-1: Bọ ngựa bắt ve
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~8 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Sau đó, hắn bật dậy, kiếm đặt ngang cổ người mới tới, khuôn mặt Trác nhi biến sắc: “Điện hạ… nô tỳ chỉ quên cầm khay trà…”
Vừa rồi nàng nhận được ngọc bội của Thác Bạt Chân, mừng rỡ quá đỗi, quên mất không cầm khay theo, lúc về không thể giao lại cho tổng quản. Thấy sắc mặt Thác Bạt Chân dịu đi, Trác nhi thở phào nhẹ nhõm một hơi, hình như điện hạ thích nàng, chắc sẽ không đối xử tệ bạc với nàng, nhưng mà ngay sau đó, Thác Bạt Chân vung tay, đầu nàng lập tức rơi xuống, hai mắt vẫn còn mở to kinh ngạc, rất đáng sợ.
“Kéo ra ngoài.” Thác Bạt Chân nhìn thoáng qua máu me đầy đất, chỉ cảm thấy chán ghét.
Một nữ nhân không biết sống chết là gì vọng tưởng so sánh với Lí Vị Ương sao. Hắn chú ý đến Lí Vị Ương không phải vì mỹ mạo, thứ hắn muốn chính là cá tính cùng thông minh không giống người thường của nàng, cho dù đối phương tàn nhẫn đến đáng sợ thì cũng mang theo hương vị khác biệt. So sánh lại, Trác nhi có khuôn mặt tương tự nhưng không có đầu óc không có cá tính, chỉ là một con rối mà thôi. Thác Bạt Chân nhìn về khuôn mặt đã mất đi tri giác tương tự với Lí Vị Ương, ánh mắt hắn chậm rãi sắc bén như lưỡi dao. Hiện tại trong lòng hắn sinh ra ý hận kỳ quái đối với Lí Vị Ương. Hắn hận nàng dám nhìn trúng một nam nhân khác. Lúc này hắn càng nhận thức được tầm quan trọng của quyền lực. Âm thầm quyết định trong lòng, sau này nếu đăng ngôi cửu ngũ, cho dù lật ngược cả thiên hạ cũng phải để bản thân hài lòng thoả mãn.
Lúc Lí Vị Ương nhìn thấy Nguỵ Quốc phu nhân, bà ta đang ngồi ngẩn người trước giường Cao Mẫn, nhưng khi bà ta quay đầu lại, khí thế hiên ngang hống hách thường ngày đã biến mất hoàn toàn, xương gò má hơi cao trở nên gầy yếu, thậm chí hai má hơi lõm xuống. Cặp mắt từng làm cho Lí Vị Ương cảm thấy khó chịu, vừa sắc bén vừa kiêu ngạo, trũng sâu vì khóc lóc, con ngươi hỗn độn, có vẻ mở to hơn một chút. Không biết có phải vì bi thương hay hao tổn quá nhiều tinh lực, trên mái tóc bà đã xuất hiện vài sợi bạc, rất xứng đôi với sắc mặt lụn bại kia, làm bà có vẻ càng thêm suy sụp.
Lí Vị Ương thở dài.
Hai mẹ con này gieo gió gặt bão, nàng đã xác thực, bọn họ châm ngòi ly gián trước mặt Đức phi, hơn nữa còn giật dây Đức phi hành động trừ khử mình. Nếu bọn họ không dùng thủ đoạn ti tiện hãm hại mình thì sẽ không rơi vào tình trạng ngày hôm nay.
Xương sống Cao Mẫn bị chấn thương, cho dù miễn cưỡng sống sót nhưng cả đời phải nằm trên giường, tiền đồ tốt đẹp cứ thế biến mất, đối với Cao Mẫn tâm cao khí ngạo mà nói, so với cái chết còn khó chịu hơn.
Tôn Duyên Quân đi cùng khẽ đẩy vai Lí Vị Ương, ý bảo nàng đứng phía sau mình, sau đó Tôn Duyên Quân đi lên, khuyên nhủ: “Nguỵ Quốc phu nhân, ta biết Cao tiểu thư gặp chuyện không may phu nhân rất thương tâm, nhưng phu nhân phải quý trọng thân thể!”
Ngụy Quốc phu nhân vẫn ngẩn ngơ, nghe thấy nàng ấy nói thế thì lau nước mắt, như vừa tỉnh lại từ trong giấc mộng lẩm bẩm: “Mẫn nhi thật đáng thương.” Sau đó bà đột nhiên ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Lí Vị Ương, tức giận nói, “Sao ngươi lại tới đây!”
Trong mắt bà, Lí Vị Ương chính là kẻ thù hại nữ nhi của bà bị thương, bà hận không thể lao lên cấu xé, nhưng nhìn thấy Triệu Nguyệt cầm bảo kiếm, ánh mắt lạnh lùng đứng sau lưng Lí Vị Ương thì Nguỵ Quốc phu nhân dừng chân lại theo bản năng.
Lí Vị Ương thản nhiên nói: “Dì nén bi thương.”
Ngụy Quốc phu nhân vừa nghe xong lời này trên mặt xuất hiện sự giận dữ, oán hận nói: “Lí Vị Ương, nếu không phải ngươi muốn tỷ thí với Mẫn nhi, con bé sao có thể rơi vào tình trạng này, mọi chuyện đều do ngươi…”
Tôn Duyên Quân thương cảm nhìn Nguỵ Quốc phu nhân, theo nàng thấy, chuyện này thật sự không liên quan gì đến Lí Vị Ương, nếu không phải Cao Mẫn khí thế bức người, Lí Vị Ương sẽ không muốn tỷ thí với nàng ấy, hơn nữa, việc bị thương chỉ là ngoài ý muốn, nàng vừa định mở lời thì Lí Vị Ương đã dịu dàng nói: “Tôn tiểu thư, ta có mấy câu muốn nói riêng với dì, cô có thể tránh đi một lát không.”
Tôn Duyên Quân là một cô nương hào phóng khéo léo, thông tình đạt lý, nàng cho rằng Lí Vị Ương định giải thích với Nguỵ Quốc phu nhân, cho nên cười nói: “Được, ta ra ngoài trước, lát nữa sẽ đi tìm cô.” Nhìn nhiều đám tiểu thư thiên kim bộ dáng kệch cỡm, nàng với xuất thân nhà võ tướng thì lại rất tán thưởng tính cách thẳng thắn, thông minh quả cảm của Lí Vị Ương, có ý định kết giao với nàng ấy.
Nói xong, Tôn Duyên Quân lập tức rời khỏi lều trại.
Vừa rồi nàng nhận được ngọc bội của Thác Bạt Chân, mừng rỡ quá đỗi, quên mất không cầm khay theo, lúc về không thể giao lại cho tổng quản. Thấy sắc mặt Thác Bạt Chân dịu đi, Trác nhi thở phào nhẹ nhõm một hơi, hình như điện hạ thích nàng, chắc sẽ không đối xử tệ bạc với nàng, nhưng mà ngay sau đó, Thác Bạt Chân vung tay, đầu nàng lập tức rơi xuống, hai mắt vẫn còn mở to kinh ngạc, rất đáng sợ.
“Kéo ra ngoài.” Thác Bạt Chân nhìn thoáng qua máu me đầy đất, chỉ cảm thấy chán ghét.
Một nữ nhân không biết sống chết là gì vọng tưởng so sánh với Lí Vị Ương sao. Hắn chú ý đến Lí Vị Ương không phải vì mỹ mạo, thứ hắn muốn chính là cá tính cùng thông minh không giống người thường của nàng, cho dù đối phương tàn nhẫn đến đáng sợ thì cũng mang theo hương vị khác biệt. So sánh lại, Trác nhi có khuôn mặt tương tự nhưng không có đầu óc không có cá tính, chỉ là một con rối mà thôi. Thác Bạt Chân nhìn về khuôn mặt đã mất đi tri giác tương tự với Lí Vị Ương, ánh mắt hắn chậm rãi sắc bén như lưỡi dao. Hiện tại trong lòng hắn sinh ra ý hận kỳ quái đối với Lí Vị Ương. Hắn hận nàng dám nhìn trúng một nam nhân khác. Lúc này hắn càng nhận thức được tầm quan trọng của quyền lực. Âm thầm quyết định trong lòng, sau này nếu đăng ngôi cửu ngũ, cho dù lật ngược cả thiên hạ cũng phải để bản thân hài lòng thoả mãn.
Lúc Lí Vị Ương nhìn thấy Nguỵ Quốc phu nhân, bà ta đang ngồi ngẩn người trước giường Cao Mẫn, nhưng khi bà ta quay đầu lại, khí thế hiên ngang hống hách thường ngày đã biến mất hoàn toàn, xương gò má hơi cao trở nên gầy yếu, thậm chí hai má hơi lõm xuống. Cặp mắt từng làm cho Lí Vị Ương cảm thấy khó chịu, vừa sắc bén vừa kiêu ngạo, trũng sâu vì khóc lóc, con ngươi hỗn độn, có vẻ mở to hơn một chút. Không biết có phải vì bi thương hay hao tổn quá nhiều tinh lực, trên mái tóc bà đã xuất hiện vài sợi bạc, rất xứng đôi với sắc mặt lụn bại kia, làm bà có vẻ càng thêm suy sụp.
Lí Vị Ương thở dài.
Hai mẹ con này gieo gió gặt bão, nàng đã xác thực, bọn họ châm ngòi ly gián trước mặt Đức phi, hơn nữa còn giật dây Đức phi hành động trừ khử mình. Nếu bọn họ không dùng thủ đoạn ti tiện hãm hại mình thì sẽ không rơi vào tình trạng ngày hôm nay.
Xương sống Cao Mẫn bị chấn thương, cho dù miễn cưỡng sống sót nhưng cả đời phải nằm trên giường, tiền đồ tốt đẹp cứ thế biến mất, đối với Cao Mẫn tâm cao khí ngạo mà nói, so với cái chết còn khó chịu hơn.
Tôn Duyên Quân đi cùng khẽ đẩy vai Lí Vị Ương, ý bảo nàng đứng phía sau mình, sau đó Tôn Duyên Quân đi lên, khuyên nhủ: “Nguỵ Quốc phu nhân, ta biết Cao tiểu thư gặp chuyện không may phu nhân rất thương tâm, nhưng phu nhân phải quý trọng thân thể!”
Ngụy Quốc phu nhân vẫn ngẩn ngơ, nghe thấy nàng ấy nói thế thì lau nước mắt, như vừa tỉnh lại từ trong giấc mộng lẩm bẩm: “Mẫn nhi thật đáng thương.” Sau đó bà đột nhiên ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Lí Vị Ương, tức giận nói, “Sao ngươi lại tới đây!”
Trong mắt bà, Lí Vị Ương chính là kẻ thù hại nữ nhi của bà bị thương, bà hận không thể lao lên cấu xé, nhưng nhìn thấy Triệu Nguyệt cầm bảo kiếm, ánh mắt lạnh lùng đứng sau lưng Lí Vị Ương thì Nguỵ Quốc phu nhân dừng chân lại theo bản năng.
Lí Vị Ương thản nhiên nói: “Dì nén bi thương.”
Ngụy Quốc phu nhân vừa nghe xong lời này trên mặt xuất hiện sự giận dữ, oán hận nói: “Lí Vị Ương, nếu không phải ngươi muốn tỷ thí với Mẫn nhi, con bé sao có thể rơi vào tình trạng này, mọi chuyện đều do ngươi…”
Tôn Duyên Quân thương cảm nhìn Nguỵ Quốc phu nhân, theo nàng thấy, chuyện này thật sự không liên quan gì đến Lí Vị Ương, nếu không phải Cao Mẫn khí thế bức người, Lí Vị Ương sẽ không muốn tỷ thí với nàng ấy, hơn nữa, việc bị thương chỉ là ngoài ý muốn, nàng vừa định mở lời thì Lí Vị Ương đã dịu dàng nói: “Tôn tiểu thư, ta có mấy câu muốn nói riêng với dì, cô có thể tránh đi một lát không.”
Tôn Duyên Quân là một cô nương hào phóng khéo léo, thông tình đạt lý, nàng cho rằng Lí Vị Ương định giải thích với Nguỵ Quốc phu nhân, cho nên cười nói: “Được, ta ra ngoài trước, lát nữa sẽ đi tìm cô.” Nhìn nhiều đám tiểu thư thiên kim bộ dáng kệch cỡm, nàng với xuất thân nhà võ tướng thì lại rất tán thưởng tính cách thẳng thắn, thông minh quả cảm của Lí Vị Ương, có ý định kết giao với nàng ấy.
Nói xong, Tôn Duyên Quân lập tức rời khỏi lều trại.
Thứ Nữ Hữu Độc
Tác giả: Tần Giản
303 chương | 903 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Lãnh cung phế hậu
Chương 2: Thứ nữ bị vứt bỏ
Chương 3: Cơm canh đạm bạc
Chương 4: Xử lý Lưu thị
Chương 5: Heo chạy hết rồi
Chương 6: Gặp lại cố nhân
Chương 7: Quay về Lí phủ
Chương 8: Mẫu từ nữ hiếu
Chương 9: Hoa cỏ vây quanh
Chương 10: Đại tỷ Lí Trường Nhạc
Chương 11: Trừng phạt nhẹ cảnh cáo
Chương 12: Kỹ thuật pha trà
Chương 13: Mượn lực đánh trả
Chương 14: Mẹ cả nhỏ máu
Chương 15: Thiết kế bẫy
Chương 16: Nhẫn tâm tuyệt tình
Chương 17: Giết người diệt khẩu
Chương 18: Che giấu lẫn nhau
Chương 19: Mệnh khắc tinh
Chương 20: Dung nhan bị huỷ
Chương 21: Đều đang diễn trò
Chương 22: Lửa cháy đổ thêm dầu
Chương 23: Mèo con Uyên Ương
Chương 24: Tơ lụa đều huỷ
Chương 25: Ai mới là con hát
Chương 26: Làm các ngươi nghẹn chết
Chương 27: Thù hận đã sâu
Chương 28: Lãng tử giữa hoa
Chương 29: Thư mời trong mưa
Chương 30: Ra sức đánh lãng tử
Chương 31: Kiêu ngạo ngang ngược
Chương 32: Chuốc hoạ lên người
Chương 33: Kín đáo dạy dỗ con gái
Chương 34: Hòn ngọc quý trên tay
Chương 35: Gặp lại cố nhân
Chương 36: Kẻ thù gặp mặt
Chương 37: Huynh muội đồng mưu
Chương 38: Dụng tâm kín đáo
Chương 39: Âm thầm cấu kết
Chương 40: Phong ba đáp lễ
Chương 41: Nhịn đau bỏ những thứ yêu thích
Chương 42: Bán chủ cầu vinh
Chương 43: Chứng cớ vô cùng xác thực
Chương 44: Lật tay nắm càn khôn
Chương 45: Đảo khách thành chủ
Chương 46: Quỳ xuống nhận sai
Chương 47: Cặn bã nam tặng lễ
Chương 48: Mẫu nghi thiên hạ
Chương 49: Tất cả các mưu đồ
Chương 50: Câu cá trong tuyết
Chương 51: Lấy làm của riêng
Chương 52: Gió thổi trong nhà
Chương 53: Chính là chôn sống ngươi
Chương 54: Trong hiểm cảnh cầu phú quý
Chương 55: Hào quang hiện ra
Chương 56: An Bình Huyện chủ
Chương 57: Mưu đồ thất bại
Chương 58: Yến hội chúc mừng
Chương 59: Gió chợt nổi lên
Chương 60: Xuân thuỷ lăn tăn
Chương 61: Sóng lớn nổi lên
Chương 62: Đồi phong bại tục
Chương 63: Giam cầm thành hoạ
Chương 64: Âm hiểm độc ác
Chương 65: Trong kế có kế
Chương 66: Đào hố chôn ngươi
Chương 67: Mệnh treo một đường
Chương 68: Không thể buông tha
Chương 69: Giữa đường hiến nghệ
Chương 70: Náo động lớn
Chương 71-1: Cứu ngươi một mạng
Chương 72-1: Đêm khuya bị tập kích
Chương 73-1: Thân thế thần bí
Chương 74: Lạnh băng như đao
Chương 75: Có tâm cơ khác
Chương 76: Vận mệnh điên đảo
Chương 77: Cháy lớn đêm khuya
Chương 78: Ác quỷ đòi mạng
Chương 79: Không thể buông tha
Chương 80: Đối chọi gay gắt
Chương 81-1: Đàn bọ cạp loạn vũ
Chương 82-1: Đột nhiên phát điên
Chương 83-1: Kim chi ngọc diệp
Chương 84-1: Độc ác như thế
Chương 85-1: Ma cao một thước
Chương 86-1: Đạo cao một trượng
Chương 87-1: Tranh giành tình yêu
Chương 88-1: Bộ bộ kinh tâm
Chương 89-1: Nước cờ cao tay
Chương 90-1: Bọ ngựa bắt ve
Chương 91-1: Mệnh táng hoàng tuyền (Bị mất mạng)
Chương 92-1
Chương 93-1: Tang mẹ cẩu thả
Chương 94-1: Người sang bắt quàng
Chương 95-1: Vô tình vô nghĩa
Chương 96: Tương đương phản nghịch
Chương 97-1: Tứ tử Tưởng gia
Chương 98: Thân càng thêm thân
Chương 99: Không khí vui mừng
Chương 100: Thiên sư vô địch
Chương 101: Phu nhân chính thất
Chương 102
Chương 103: Cao thủ dùng độc
Chương 104: Thần y nửa đêm
Chương 105: Đại tỷ huỷ dung
Chương 106: Không rét mà run
Chương 107: Tính toán như ý
Chương 108: Thối rữa đến cùng
Chương 109: Thân thế ly kỳ
Chương 110: Yêu tinh hiện thế
Chương 111: Trời quang sét đánh
Chương 112: Tổn thất nặng nề
Chương 113: Đã tìm tới cửa
Chương 114: Nên duyên Tần Tấn
Chương 115: Không cần nể mặt
Chương 116: Trong bẫy có bẫy
Chương 117: Đối chất Kim điện
Chương 118: Tiệc không yên bình
Chương 119: Chúc thọ chết yểu
Chương 120: Đối tượng công kíc
Chương 121: Ám sát đêm khuya
Chương 122: Từng bước ép sát
Chương 123: Vở kịch luân lý
Chương 124: Thiên đao vạn quả
Chương 125: Đúng là thổ lộ
Chương 126: Điên cuồng giết hại
Chương 127: Hình phạt tàn khốc
Chương 128: Dê non đợi mổ
Chương 129: Ghen tị thành cuồng
Chương 130: Chỉ vì tư lợi
Chương 131: Tiến dần từng bước
Chương 132: Là ngày đại hỉ
Chương 133: Cạm bẫy trùng trùng
Chương 134: Nợ sau tính sổ
Chương 135: Hoàng tử mạc bắc
Chương 136: Chọn người hòa thân
Chương 137: Bỏ đá xuống giếng
Chương 138: Đức phi chết thảm
Chương 139: Đạo lý theo đuổi
Chương 140: Long trời lở đất
Chương 141: Bố trí nghi trận
Chương 142: Đại họa ngập trời
Chương 143: Tưởng gia bị diệt
Chương 144: Bỏ đá xuống giếng
Chương 145: Bại lộ bí mật
Chương 146: Giằng co đại điện
Chương 147: An Bình Quận chúa
Chương 148: Việt Tây công chúa
Chương 149: Cái gọi là hoán thân
Chương 150: Con tin kiêu ngạo
Chương 151: Quả nhiên có bệnh
Chương 152: Họa Thủy Đông Dẫn
Chương 153: Mọi chuyện đã ngã ngũ
Chương 154: Bí mật am ni cô
Chương 155: Không khí vui mừng
Chương 156: Ai là hung thủ?
Chương 157: Đối chọi gay gắt
Chương 158: Cạm bẫy trùng trùng
Chương 159: Thanh tẩy triều đình
Chương 160: An Quốc gặp tai ương
Chương 161: Họa càng thêm họa
Chương 162: Nhất tiễn tam điêu
Chương 163: Ám dạ tử thần
Chương 164: Vạn trùng gặm thân thể
Chương 165: Hỷ đường phía trên
Chương 166: Sợ bóng sợ gió
Chương 167: Liệt hỏa phanh du
Chương 168: An Quốc chết thảm
Chương 169: Vạn kiếp bất phục
Chương 170: Tra tấn trọn đời
Chương 171: Nước đổ khó hốt
Chương 172: Gánh hát Thiên Hương
Chương 173: Gặp lại cố nhân
Chương 174: Phật châu huyền bí
Chương 175: Kinh hồng thoáng nhìn
Chương 176: Quách gia ái nữ
Chương 177: Húc Vương điện hạ
Chương 178: Thái công câu cá
Chương 179: Vĩnh tuyệt hậu đoạn
Chương 180: Nguyên Dục bỏ mạng
Chương 181: Nợ máu trả bằng máu
Chương 182: Lâm An Công Chúa
Chương 183: Hồng Môn Vũ Yến
Chương 184: Mãng xà kinh hồn
Chương 185: Ung Văn Thái Tử
Chương 186: Việt Tây hoàng hậ
Chương 187: Hoàng tử mặt cười
Chương 188: Sớm có hôn ước
Chương 189: Tiến cung thăm thân
Chương 190: Nhị vị hoàng tử
Chương 191: Quân tử hảo cầu
Chương 192: Hoài Khánh thiệt mạng
Chương 193: Cạm bẫy trùng trùng
Chương 194: Tủng người nghe nói (Lời nói khiến người ta kinh sợ)
Chương 195: Đại Danh phát điên
Chương 196: Việt Tây hoàng đế
Chương 197: Nữ Nhi khó gả
Chương 198: Chịu đòn nhận tội
Chương 199: Mỹ nhân đến cửa
Chương 200: Hổ lạc đồng bằng
Chương 201: Diễn một trò hay
Chương 202: Quách phủ đại yến
Chương 203: Tĩnh Vương cầu hôn
Chương 204: Tưởng Nam chết thảm
Chương 205: Yêu ma quỷ quái
Chương 206: Huệ Phi thăm viếng
Chương 207: Uy hiếp trí mạng
Chương 208: Quỷ kế bại lộ
Chương 209: Kết thúc mối hận cũ
Chương 210: Cả nhà gặp họa
Chương 211: Thất bại trong gang tấc
Chương 212: Lâm An chết thảm
Chương 213: Phong ba nổi dậy
Chương 214: Hiềm khích mới phát sinh
Chương 215: Thái tử thịnh yến
Chương 216: Mưu kế thâm độc
Chương 217: Cực phẩm nham hiểm
Chương 218: Một đi không trở lại
Chương 219: Điên cuồng săn bắn
Chương 220: Chết vì háo sắc
Chương 221: Bùi Bạch chết thảm
Chương 222: Ám tiễn đả thương người
Chương 223: Bùi Dương cũng chết
Chương 224: Bùi Hiến chết
Chương 225: Thập đại gia tộc
Chương 226: Đêm mưa kinh hồn
Chương 227: Đại Quân chết
Chương 228: Đại vị chi tranh
Chương 229: Lang băm hại người
Chương 230: Vở diễn hấp dẫn
Chương 231: Tất cả mang ý xấu
Chương 232: Nguồn ánh sáng lạ
Chương 233: Tiêu dao chi độc
Chương 234: Tân phòng có biến
Chương 235: Tàn khốc tra thẩm Bùi Huy
Chương 236: Bùi Huy chết
Chương 237: Lòng đầy căm phẫn
Chương 238: Xét nhà diệt tộc
Chương 239: Đánh cờ miệng
Chương 240: Mưa thuận gió hoà
Chương 241: Triệt để quyết liệt
Chương 242: Đại náo một hồi
Chương 243: Nguyện giả mắc câu
Chương 244: Lùng bắt bốn phía
Chương 245: Liều chết phản bác
Chương 246: Lãnh khốc đến cùng
Chương 247: Mánh khóe thông thiên
Chương 248: Triệu gia bị diệt
Chương 249: Con kiến hẳn phải chết
Chương 250: Tâm thuật bất chính
Chương 251: Dẫn xà xuất động
Chương 252: Thịnh thế thơ văn hoa mỹ
Chương 253: Tâm đủ ngoan
Chương 254: Thị uy chi chiến
Chương 254-5: [Ngoại truyện] Thứ nữ hữu độc - 5: Tê Hà chết
Chương 256-1
Chương 257
Chương 258
Chương 259: Tiệc mừng bóng ma
Chương 260: Trộm long tráo phượng
Chương 261: Phía sau hiểm kế
Chương 262: Trong lòng run sợ
Chương 263: Ám tên đả thương người
Chương 264: Chính là âm ngươi
Chương 265: Bùi Bật chết
Chương 266: Đánh gãy chân chó
Chương 267: Huyết quang tai ương
Chương 268: Vương Diên chết
Chương 269: Thái tử vô năng
Chương 270: Nồi đen trên lưng
Chương 271: Gang bàn tay đoạt ăn
Chương 272: Xua đuổi chi lệnh
Chương 273: Mỹ nhân như sói
Chương 274: Cá lớn mắc câu
Chương 275: Dòng nước xiết bắt đầu khởi động (1)
Chương 276-1: Xuất kỳ bất ý (1)
Chương 277-1: Công tâm mà làm (1)
Chương 278-1: Báo thù đáng sợ (1)
Chương 279: Ai độc hơn ai
Chương 280-1: Phạt người vô hình (1)
Chương 281: Bất tử chi thân
Chương 282: Ngự giá thân chinh
Chương 283: Hỏa trung thủ lật (mình làm người khác hưởng)
Chương 284: Phản khách làm chủ
Chương 285: Nỗi khổ hoạn quan
Chương 286: Ba người thành hổ
Chương 287: Thiên Thủ Quan Âm
Chương 288: Lấy mệnh làm tiền cược
Chương 289: Bừng bừng dã tâm
Chương 290: Thanh thế đoạt người
Chương 291: Dựa vào bản sự riêng
Chương 292: Biểu diễn bằng kỹ xảo
Chương 293-1: Đại kết cục (thượng) (1)
Chương 293-5: Đại kết cục (thượng) (5)
Chương 294-5: Đại kết cục (hạ) (5)
Chương 296: [Ngoại truyện] Bí ẩn cung đình
Chương 297: [Ngoại truyện] - Tê Hà chết
Chương 298: [Ngoại truyện] - Sinh tử mê hoặc
Chương 299: [Ngoại truyện] - Tranh đấu tàn khốc
Chương 300: [Ngoại truyện] - Bí ẩn thân thế
Chương 301: [Ngoại Truyện] - Kiếp trước kiếp này
Chương 302: [Ngoại Truyện] - Trừng phạt đúng tội
Chương 303: [Ngoại truyện] - Đoàn tụ sum vầy (Hoàn)
Không tìm thấy chương nào phù hợp