Tào Tặc
-
731Chương
-
3,909,902Chữ
-
3,704Lượt đọc
-
0Yêu thích
-
0Đề cử
-
Hoàn thànhTrạng thái
❖ Giới thiệu truyện
Trong Luận ngữ, Khổng Tử có nói: "nhân chi sinh dã trực, võng chi sinh dã, hạnh nhi miễn" (Lẽ sống là phải ngay thẳng, chẳng ngay thẳng mà sống thì ấy là nhờ may mắn tránh khỏi tai họa mà thôi).
Nhân vật chính Tào Bằng trong truyện là một cảnh sát, sau khi phá án được vinh danh anh hùng, không ngờ kẻ phản bội trong vụ án đó lại chính là bạn thân mình, rồi bị bắn chết. Hắn trọng sinh vào nhà họ Tào thời Tam Quốc. Thử hỏi, như Khổng Tử nói thì có nên tiếp tục sống làm kẻ chính trực như kiếp trước rồi bị phản bội bởi kẻ thân, hay được trọng sinh vào thời loạn lạc là một may mắn cần phải biết nắm giữ?
Giữa thời tam quốc với bao anh hùng hào kiệt, nhân sĩ mưu cao, tác giả khắc họa nhân vật Tào Bằng chỉ là một kẻ tầm thường: văn không đặc biệt mà võ cũng không xuất chúng. Hắn không phải là một kẻ dũng mãnh vô địch vì đã có Lữ Bố, Triệu Vân, ai có thể hơn ; hắn không phải là một kẻ thông minh xuất chúng mưu lược tài giỏi vì đã có Khổng Minh, Bàng Thống, ai có thể bằng ; cũng không phải kẻ tham vọng lập bá nghiệp vì đã có Lưu Bị, Tào Tháo. Hắn chỉ có một điểm hơn bất kỳ ai thời ấy, một kẻ biết trước tất cả. Chính nhờ cái hơn người đó mà hắn đã từng bước đưa bản thân mình ngoi lên vị trí cao trong thời đại loạn lạc đó.
« Chẳng ngay thẳng mà sống thì chỉ là vì may mắn tránh khỏi họa mà thôi »... Nhưng may mắn có thực sự chỉ là do trời, hay tất cả đều trong sự tính toán tiên liệu của Tào Bằng ? Các bạn hãy cùng với nhóm dịch dõi theo từng bước chân của Tào Bằng trong thời đại loạn lạc này nhé. Truyện được chấm với 9.3 điểm với 2824 người bình chọn trên quidian, luôn đứng trong top lịch sử quân sự.
❖ Danh sách chương
Tổng số: 731 chương
Chương 201: Thảm án (1)
Chương 202: Thảm án (2)
Chương 203: Mộng tới Tây Châu
Chương 204: Đừng khinh người trẻ tuổi
Chương 205: Cam Ninh bám theo
Chương 206: Trường giang tam điệp lãng
Chương 207: Huyện úy Hải Lăng
Chương 208: Dừng chân ở Đông Lăng Đình
Chương 209: Ân nghĩa
Chương 210: Uy hiếp
Chương 211: Xuất binh
Chương 212: Sự kiên tâm
Chương 213: Đặng Chi
Chương 214: Thủy công
Chương 215: Khúc Dương
Chương 216: Chiến luận
Chương 217: Cuộc chiến mở đầu
Chương 218: Ra oai phủ đầu
Chương 219: Ta đưa các ngươi đi chịu chết!
Chương 220: Cướp trại!
Chương 221: Ngày quan trọng
Chương 222: Ta muốn hạ Khúc Dương
Chương 223: Bách kỵ đột kích
Chương 224: Đêm không ngủ
Chương 225: Dương đông kích tây
Chương 226: Trần Đăng xuất binh
Chương 227: Giành giật từng giây
Chương 228: Kỵ binh
Chương 229: Tập kích Trương Văn Viễn
Chương 230: Ai đúng ai sai
Chương 231: Binh khốn Hạ Bì
Chương 232: Yến nhân
Chương 233: Lần đầu gặp Lưu Huyền Đức
Chương 234: Chí khí kiêu hùng
Chương 235: Úp tay làm mây, che tay làm mưa
Chương 236: Chỉ vì nụ cười ngây thơ với cái má lúm đồng tiền ấy
Chương 237: Oan gia ngõ hẹp
Chương 238: Nhớ Phụng Tiên năm nào
Chương 239: Sống hay chết
Chương 240: Thân thích?
Chương 241: Liều mạng
Chương 242: Quan Vân Trường
Chương 243: Hao Hổ Quy Thiên
Chương 244: Hoạ Sát Thân
Chương 245: Lựa chọn
Chương 246: Mọi người bảo trọng
Chương 247: Hạ Hầu Chân
Chương 248: Lão bà
Chương 249: Rất có địa vị!
Chương 250: Dự Châu gặp nguy
❖ Đánh giá (0)
Đăng nhập để đánh giá truyện!
Đăng nhập0.0
☆
☆
☆
☆
☆
0 đánh giá
5 sao
0%
4 sao
0%
3 sao
0%
2 sao
0%
1 sao
0%
Chưa có đánh giá nào.
Truyện Liên Quan