Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 2 - 278: Cao thủ (3)
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~16 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Trong bóng tối chỉ nghe thấy tiếng th* d*c nặng nề của Dã Lợi Ngộ Khất. Lúc lâu sau, Dã Lợi Ngộ Khất đột nhiên nói:
- Ta có thể tha mạng cho ngươi.
Tô Cật Nẵng mừng rỡ nói:
- Vương gia, chỉ cần người chịu tha cho tôi cái mạng này, tôi có thể đến thành Thanh Giản thăm dò tin tức cho người. Tôi sẽ liều mạng thoát ra ngoài, cầu xin Chủng Thế Hành thu nhận và giúp đỡ, y nhất định sẽ không nghi ngờ. Vương gia vốn có ý định phá thành Thanh Giản đến lúc đó, tôi làm nội ứng, việc phá thành nắm chắc thành công.
Địch Thanh vốn đang do dự nghe Tô Cật Nẵng xin tha mạng nên cũng định bụng làm thịt Tô Cật Nẵng.
Dã Lợi Ngộ Khất chậm rãi nói:
- Kế hay! Kế hay!
Tô Cật Nẵng cũng cười theo:
- Chỉ cần vương gia chịu...
Y còn chưa dứt lời thì đột nhiên hét lên một tiếng thảm thiết.
Địch Thanh thất kinh, lại nghe thấy tiếng của Tô Cật Nẵng từ bên trong tường truyền ra:
- Ngươi... ngươi...
“Bịch” một tiếng, dường như có người ngã xuống đất, bên trong tường không có tiếng động nào nữa. Địch thanh lấy làm kinh hãi, thầm nghĩ lẽ nào Dã Lợi Ngộ Khất đã giết Tô Cật Nẵng? kế của Tô Cật Nẵng mặc dù đê tiện nhưng đối với người Hạ đó lại là kế hay, vậy cớ gì mà Dã Lợi Ngộ Khất lại giết Tô Cật Nẵng.
Khu vườn hoang im lìm vắng lặng, không biết là bao nhiêu lâu mới có người nói:
- Thiên Đô vương, Tô Cật Nẵng còn sống rõ ràng có ích hơn nếu Tô Cật Nẵng chết đi.
Địch Thanh nhíu mày, nghe ra đó là giọng nói của Bàn Nhược Vương.
Thì ra Bàn Nhược Vương vẫn chưa rời đi, vậy còn Nguyên Hạo? Còn ở đây hay không? Nghĩ đến đây, Địch Thanh nín thở, đối diện với hai người Bàn Nhược và Thiên Đô hắn đều không chút sợ hãi nhưng đối với Nguyên Hạo, thực không có cớ nửa phần sơ suất.
Dã Lợi Ngộ Khất cười lạnh nói:
- Nếu như ta không giết y, làm sao có thể hả nỗi giận trong lòng ta?
Bàn Nhược Vương nói:
- Vương gia giết y, không phải chỉ là để trút cơn giận chứ?
Dã Lợi Ngộ Khất đột nhiên tĩnh lại, Địch Thanh đang ở bên ngoài cũng có thể cảm nhận được trong cái yên lặng ấy có một nỗi tức giận khác thường.
- Vậy ngươi nói, ta là vì cái gì?
Dã lợi Ngộ Khất nói từng chữ một.
Bàn Nhược Vương chậm rãi trả lời:
- Cánh tay của vương gia bị chặt đứt, mà cũng đã mệt, hơn nữa nắm trong tay Hoành Sơn vốn đã là một việc hao tâm tổn sức... vương gia đương nhiên hiểu rõ, Ngột Tốt lần này tới là muốn vương gia nghỉ ngơi. Vương gia tất nhiên hiểu rõ điểm này, có chút công lao thì cũng không muốn người khác nhận được.
Dã Lợi Ngộ Khất bỗng bột phát, khàn giọng nói:
- Không Tàng Ngộ Đạo. Ngươi thật sự cho rằng bản thân mình không gì là không biết sao?
Bàn Nhược Vương được gọi là Không Tàng Ngộ Đạo. Đến lúc này Địch Thanh đã hiểu rõ vì sao Dã Lợi Ngộ Khất lại muốn giết Tô Cật Nẵng. Nếu như Dã Lợi Ngộ Khất không thể trấn thủ Hoành Sơn thì cũng không muốn đem công lai phá thành Thanh Giản của mình tặng không cho người khác.
Nội bộ người Đảng Hạng không hề hòa thuận như vẻ bề ngoài của họ. Ở đây không có việc lục đục đấu tranh như Tống Đình nhưng nếu luận về độ tàn nhẫn và khát máu thì lại hơn hẳn.
Bàn Nhược Vương thản nhiên cười nói:
- Ta đúng là không phải việc gì cũng biết nhưng có việc này ta lại biết một chút. Ngột Tố sẽ không hề trách cứ Vương gia, thậm chí hắn còn muốn phái vương gia đi Sa Châu nữa.
Dã Lợi Ngộ Khất thất thanh nói:
- Việc này có thật sao?
Bàn Nhược Vương nói:
- Đương nhiên không phải là giả.
Địch Thanh có thể nghe thấy trong giọng điệu của Dã Lợi Ngộ Khất mang đầy sự kích động, thậm chí còn có chút vui mừng nên không khỏi thấy kì quái. Sa Châu nằm ở rất xa Ngọc Môn quan, đầu phía tây biên giới Tây Hạ, đất đai cằn cỗi, nghèo nàn. Nếu Dã Lợi Ngộ Khất đến đó thì có thể nói là bị đưa đi đày, vậy tại sao Dã Lợi Ngộ Khất lại tỏ ra cao hứng như vậy.
Hơi thở của Dã Lợi Ngộ Khất dần trở nên nặng nề, cuối cùng cũng thở dài mà nói:
- Được! Được!
Y không nói thêm gì nữa chỉ thấy tiếng bước chân, nghe tiếng bước chân có thể thấy y đã đi ra khỏi khu vườn.
Địch Thanh nghĩ thầm, Nguyên Hạo có nhiều khả năng là không còn ở đây nữa, nhưng việc Nguyên Hạo đến Diệp Thành trước tuyệt đối không phải không có nguyên nhân, y rốt cuộc là đang nung nấu suy nghĩ gì? Tấn công thành Đại Thuận, hoặc là chiếm lấy Thanh Giản hoặc là tấn công Diên Châu một lần nữa?
Ở một nơi cách đó không xa đột nhiên nghe thấy tiếng gió, có một vài người đang chạy đến chỗ mà Địch Thanh đang ẩn nấp.
Địch Thanh thất kinh, hình như cho rằng phía Dã Lợi Ngộ Khất và Bàn Nhược Vương liên thủ với nhau tác chiến, nhân cơ hội hắn không chuẩn bị mà đi vòng tới đánh giết. Đợi đến khi thấy tên cầm đầu cũng có cách trang điểm như bọn Dạ Xoa, Địch Thanh mới biết là mình đã đoán sai.
Người này mặc bộ đồ đen, ánh mắt lạnh lùng, nhìn thấy Địch Thanh nói:
- Đi theo ta!
Dứt lời liền đi về hướng tây. Đi theo người này còn có mấy tên Dạ Xoa, tất cả đều im lặng không nói.
Địch Thanh biết người này không hề nhận ta hình dáng thực của mình, mà chỉ đoán dựa trên trang phục hắn đang mặc. Do dự một lúc rồi hắn cũng chạy theo mấy người kia. Dã Lợi Ngộ Khất và Bàn Nhược Vương vẫn còn ở quanh đây nên Địch Thanh không muốn rút dây động rừng.
Trên đường đi, tên thủ lĩnh này lại triệu tập được vài tên Dạ Xoa nữa. Đi đến trước một tòa nhà ở phía tây Diệp Thành, y phân phó nói:
- Các người canh giữ ở đây, không để cho người ngoài tới gần. Người tự ý rời đi, giết không tha! Người tiếp cận được chỗ này, giết không tha! Các ngươi nếu để cho người bên trong phát hiện được hành tung cũng giết không tha!
Người này nói liền ba câu giết không tha, vẻ mặt rất nghiêm túc, trong số thủ hạ không ai dám phản đối, đám Dạ Xoa lần lượt ẩn vào chỗ tối. Địch Thanh thấy vậy cũng tìm một nơi tối để ẩn nấp. Tên thủ lĩnh gật đầu hài lòng, quay người bỏ đi.
Địch Thanh chẳng biết tại sao lại tới đây, trong lòng thấy rất kì lạ. Có một điều rất hiển nhiên là tên thủ lĩnh này triệu tập mọi người ở đây là để bảo vệ người trong nội viện nhưng tại sao lại phải bảo vệ họ, hơn nữa lại không muốn cho họ biết? Người trong nội viện này là ai? Nghĩ đến đây, bàn tay nóng rực, ánh mắt thì lại sáng lên.
Bất luận thế nào, người bảo vệ quan trọng của người Hạ, hắn giết cũng là không sai. Lần này hắn tới Diệp Thành chẳng phải là muốn quấy nhiễu người Hạ làm cho họ thần hồn nát thần tính, nhìn gà hóa cuốc đó sao?
Nghĩ đến đây, Địch Thanh chuẩn bị hành động nên ngẩng đầu nhìn ra xa, trông thấy một góc của nội viện.
Mái hiên trong các đều bị xiêu vẹo, trong các đột nhiên có ánh đèn, ánh đèn chiếu trong đêm tàn, gió làm cho bóng đèn nghiên ngả.
Đến lúc trông thấy ánh đèn thì trong chốc lát, Địch Thanh đã xóa bỏ đi ý định ám sát.
Ngoài một chiếc đèn trơ trọi chỉ có không khí tĩnh mịch ban đêm. Địch Thanh nhìn về phía ánh đèn rất lâu, không hề có ý định ra tay mà ngược lại đã có suy nghĩ rời bỏ.
Đúng lúc này thì bên ngoài các có tiếng bước chân người, đi đến giữa sân thì dừng lại. Không lâu sau, trong sân có tiếng người truyền lại:
- Công chúa, người cuối cùng cũng phải ăn một thứ gì đó.
Đó là giọng của một người con gái.
Địch Thanh hơi giật mình, công chúa? Công chúa nào, là Đan Đan? Tại sao Đan Đan cũng tới Diệp thành này? Trong đầu hắn đột nhiên hiện lên hình ảnh của người con gái với tính cách dễ thay đổi, Địch Thanh có chút hoảng hốt.
Một lúc lâu sau, mới có một âm thanh, nói:
- Ta không muốn ăn gì hết.
Đầu mùa xuân mà giọng nói này lại mang theo cả cái lạnh lẽo của mùa đông, nhưng cũng có một chút xuân buồn. Địch Thanh đã nghe ra, quả nhiên là giọng của Đan Đan.
Cô gái lúc trước khuyên nói:
- Công chúa, nếu người không ăn chút gì, Ngột Tốt sẽ giết ta mất, ta xin người đó, ăn chút gì đi?
Đan Đan giận nói:
- Giết ngươi thì cứ việc giết, không can gì tới ta.
Địch Thanh nhíu mày, lại nghe thấy giọng của Đan Đan nói:
- Ta muốn ăn ma khôi đậu phụ, ngươi làm cho ta một mâm mang lên đây.
Cô gái ban nãy vui mừng nói:
- Tạ công chúa.
Địch Thanh thấy Đan Đan thay đổi chủ ý rất nhanh, liền nghĩ:
- Đan Đan này, ngoài miệng cứng rắn nhưng lại mềm lòng, chỉ là một cô gái không hiểu chuyện.
Đúng lúc đó thì có một thanh âm truyền đến:
- Đan Đan, muộn như vậy rồi sao muội còn làm gì ngoài sân này. Ở đây lạnh, coi chừng bị cảm lạnh.
Giọng nói này rất bình tĩnh nhưng bên trong nó lại có sự uy nghiêm. Địch Thanh nghe được giọng nói này thì rùng mình, đó là giọng của Nguyên Hạo.
Sau một hồi lâu, Đan Đan mới nói:
- Đại ca… Muội không ngủ được.
Nguyên Hạo hỏi:
- Sao muội lại không ngủ được?
Địch Thanh nghe thấy Nguyên Hạo hỏi Đan Đan qua bức vách ngăn, giọng điệu vẫn rất điềm tĩnh nhưng ít nhiều cũng có chút thương cảm khiến Địch Thanh không khỏi hoang mang.
- Ta có thể tha mạng cho ngươi.
Tô Cật Nẵng mừng rỡ nói:
- Vương gia, chỉ cần người chịu tha cho tôi cái mạng này, tôi có thể đến thành Thanh Giản thăm dò tin tức cho người. Tôi sẽ liều mạng thoát ra ngoài, cầu xin Chủng Thế Hành thu nhận và giúp đỡ, y nhất định sẽ không nghi ngờ. Vương gia vốn có ý định phá thành Thanh Giản đến lúc đó, tôi làm nội ứng, việc phá thành nắm chắc thành công.
Địch Thanh vốn đang do dự nghe Tô Cật Nẵng xin tha mạng nên cũng định bụng làm thịt Tô Cật Nẵng.
Dã Lợi Ngộ Khất chậm rãi nói:
- Kế hay! Kế hay!
Tô Cật Nẵng cũng cười theo:
- Chỉ cần vương gia chịu...
Y còn chưa dứt lời thì đột nhiên hét lên một tiếng thảm thiết.
Địch Thanh thất kinh, lại nghe thấy tiếng của Tô Cật Nẵng từ bên trong tường truyền ra:
- Ngươi... ngươi...
“Bịch” một tiếng, dường như có người ngã xuống đất, bên trong tường không có tiếng động nào nữa. Địch thanh lấy làm kinh hãi, thầm nghĩ lẽ nào Dã Lợi Ngộ Khất đã giết Tô Cật Nẵng? kế của Tô Cật Nẵng mặc dù đê tiện nhưng đối với người Hạ đó lại là kế hay, vậy cớ gì mà Dã Lợi Ngộ Khất lại giết Tô Cật Nẵng.
Khu vườn hoang im lìm vắng lặng, không biết là bao nhiêu lâu mới có người nói:
- Thiên Đô vương, Tô Cật Nẵng còn sống rõ ràng có ích hơn nếu Tô Cật Nẵng chết đi.
Địch Thanh nhíu mày, nghe ra đó là giọng nói của Bàn Nhược Vương.
Thì ra Bàn Nhược Vương vẫn chưa rời đi, vậy còn Nguyên Hạo? Còn ở đây hay không? Nghĩ đến đây, Địch Thanh nín thở, đối diện với hai người Bàn Nhược và Thiên Đô hắn đều không chút sợ hãi nhưng đối với Nguyên Hạo, thực không có cớ nửa phần sơ suất.
Dã Lợi Ngộ Khất cười lạnh nói:
- Nếu như ta không giết y, làm sao có thể hả nỗi giận trong lòng ta?
Bàn Nhược Vương nói:
- Vương gia giết y, không phải chỉ là để trút cơn giận chứ?
Dã Lợi Ngộ Khất đột nhiên tĩnh lại, Địch Thanh đang ở bên ngoài cũng có thể cảm nhận được trong cái yên lặng ấy có một nỗi tức giận khác thường.
- Vậy ngươi nói, ta là vì cái gì?
Dã lợi Ngộ Khất nói từng chữ một.
Bàn Nhược Vương chậm rãi trả lời:
- Cánh tay của vương gia bị chặt đứt, mà cũng đã mệt, hơn nữa nắm trong tay Hoành Sơn vốn đã là một việc hao tâm tổn sức... vương gia đương nhiên hiểu rõ, Ngột Tốt lần này tới là muốn vương gia nghỉ ngơi. Vương gia tất nhiên hiểu rõ điểm này, có chút công lao thì cũng không muốn người khác nhận được.
Dã Lợi Ngộ Khất bỗng bột phát, khàn giọng nói:
- Không Tàng Ngộ Đạo. Ngươi thật sự cho rằng bản thân mình không gì là không biết sao?
Bàn Nhược Vương được gọi là Không Tàng Ngộ Đạo. Đến lúc này Địch Thanh đã hiểu rõ vì sao Dã Lợi Ngộ Khất lại muốn giết Tô Cật Nẵng. Nếu như Dã Lợi Ngộ Khất không thể trấn thủ Hoành Sơn thì cũng không muốn đem công lai phá thành Thanh Giản của mình tặng không cho người khác.
Nội bộ người Đảng Hạng không hề hòa thuận như vẻ bề ngoài của họ. Ở đây không có việc lục đục đấu tranh như Tống Đình nhưng nếu luận về độ tàn nhẫn và khát máu thì lại hơn hẳn.
Bàn Nhược Vương thản nhiên cười nói:
- Ta đúng là không phải việc gì cũng biết nhưng có việc này ta lại biết một chút. Ngột Tố sẽ không hề trách cứ Vương gia, thậm chí hắn còn muốn phái vương gia đi Sa Châu nữa.
Dã Lợi Ngộ Khất thất thanh nói:
- Việc này có thật sao?
Bàn Nhược Vương nói:
- Đương nhiên không phải là giả.
Địch Thanh có thể nghe thấy trong giọng điệu của Dã Lợi Ngộ Khất mang đầy sự kích động, thậm chí còn có chút vui mừng nên không khỏi thấy kì quái. Sa Châu nằm ở rất xa Ngọc Môn quan, đầu phía tây biên giới Tây Hạ, đất đai cằn cỗi, nghèo nàn. Nếu Dã Lợi Ngộ Khất đến đó thì có thể nói là bị đưa đi đày, vậy tại sao Dã Lợi Ngộ Khất lại tỏ ra cao hứng như vậy.
Hơi thở của Dã Lợi Ngộ Khất dần trở nên nặng nề, cuối cùng cũng thở dài mà nói:
- Được! Được!
Y không nói thêm gì nữa chỉ thấy tiếng bước chân, nghe tiếng bước chân có thể thấy y đã đi ra khỏi khu vườn.
Địch Thanh nghĩ thầm, Nguyên Hạo có nhiều khả năng là không còn ở đây nữa, nhưng việc Nguyên Hạo đến Diệp Thành trước tuyệt đối không phải không có nguyên nhân, y rốt cuộc là đang nung nấu suy nghĩ gì? Tấn công thành Đại Thuận, hoặc là chiếm lấy Thanh Giản hoặc là tấn công Diên Châu một lần nữa?
Ở một nơi cách đó không xa đột nhiên nghe thấy tiếng gió, có một vài người đang chạy đến chỗ mà Địch Thanh đang ẩn nấp.
Địch Thanh thất kinh, hình như cho rằng phía Dã Lợi Ngộ Khất và Bàn Nhược Vương liên thủ với nhau tác chiến, nhân cơ hội hắn không chuẩn bị mà đi vòng tới đánh giết. Đợi đến khi thấy tên cầm đầu cũng có cách trang điểm như bọn Dạ Xoa, Địch Thanh mới biết là mình đã đoán sai.
Người này mặc bộ đồ đen, ánh mắt lạnh lùng, nhìn thấy Địch Thanh nói:
- Đi theo ta!
Dứt lời liền đi về hướng tây. Đi theo người này còn có mấy tên Dạ Xoa, tất cả đều im lặng không nói.
Địch Thanh biết người này không hề nhận ta hình dáng thực của mình, mà chỉ đoán dựa trên trang phục hắn đang mặc. Do dự một lúc rồi hắn cũng chạy theo mấy người kia. Dã Lợi Ngộ Khất và Bàn Nhược Vương vẫn còn ở quanh đây nên Địch Thanh không muốn rút dây động rừng.
Trên đường đi, tên thủ lĩnh này lại triệu tập được vài tên Dạ Xoa nữa. Đi đến trước một tòa nhà ở phía tây Diệp Thành, y phân phó nói:
- Các người canh giữ ở đây, không để cho người ngoài tới gần. Người tự ý rời đi, giết không tha! Người tiếp cận được chỗ này, giết không tha! Các ngươi nếu để cho người bên trong phát hiện được hành tung cũng giết không tha!
Người này nói liền ba câu giết không tha, vẻ mặt rất nghiêm túc, trong số thủ hạ không ai dám phản đối, đám Dạ Xoa lần lượt ẩn vào chỗ tối. Địch Thanh thấy vậy cũng tìm một nơi tối để ẩn nấp. Tên thủ lĩnh gật đầu hài lòng, quay người bỏ đi.
Địch Thanh chẳng biết tại sao lại tới đây, trong lòng thấy rất kì lạ. Có một điều rất hiển nhiên là tên thủ lĩnh này triệu tập mọi người ở đây là để bảo vệ người trong nội viện nhưng tại sao lại phải bảo vệ họ, hơn nữa lại không muốn cho họ biết? Người trong nội viện này là ai? Nghĩ đến đây, bàn tay nóng rực, ánh mắt thì lại sáng lên.
Bất luận thế nào, người bảo vệ quan trọng của người Hạ, hắn giết cũng là không sai. Lần này hắn tới Diệp Thành chẳng phải là muốn quấy nhiễu người Hạ làm cho họ thần hồn nát thần tính, nhìn gà hóa cuốc đó sao?
Nghĩ đến đây, Địch Thanh chuẩn bị hành động nên ngẩng đầu nhìn ra xa, trông thấy một góc của nội viện.
Mái hiên trong các đều bị xiêu vẹo, trong các đột nhiên có ánh đèn, ánh đèn chiếu trong đêm tàn, gió làm cho bóng đèn nghiên ngả.
Đến lúc trông thấy ánh đèn thì trong chốc lát, Địch Thanh đã xóa bỏ đi ý định ám sát.
Ngoài một chiếc đèn trơ trọi chỉ có không khí tĩnh mịch ban đêm. Địch Thanh nhìn về phía ánh đèn rất lâu, không hề có ý định ra tay mà ngược lại đã có suy nghĩ rời bỏ.
Đúng lúc này thì bên ngoài các có tiếng bước chân người, đi đến giữa sân thì dừng lại. Không lâu sau, trong sân có tiếng người truyền lại:
- Công chúa, người cuối cùng cũng phải ăn một thứ gì đó.
Đó là giọng của một người con gái.
Địch Thanh hơi giật mình, công chúa? Công chúa nào, là Đan Đan? Tại sao Đan Đan cũng tới Diệp thành này? Trong đầu hắn đột nhiên hiện lên hình ảnh của người con gái với tính cách dễ thay đổi, Địch Thanh có chút hoảng hốt.
Một lúc lâu sau, mới có một âm thanh, nói:
- Ta không muốn ăn gì hết.
Đầu mùa xuân mà giọng nói này lại mang theo cả cái lạnh lẽo của mùa đông, nhưng cũng có một chút xuân buồn. Địch Thanh đã nghe ra, quả nhiên là giọng của Đan Đan.
Cô gái lúc trước khuyên nói:
- Công chúa, nếu người không ăn chút gì, Ngột Tốt sẽ giết ta mất, ta xin người đó, ăn chút gì đi?
Đan Đan giận nói:
- Giết ngươi thì cứ việc giết, không can gì tới ta.
Địch Thanh nhíu mày, lại nghe thấy giọng của Đan Đan nói:
- Ta muốn ăn ma khôi đậu phụ, ngươi làm cho ta một mâm mang lên đây.
Cô gái ban nãy vui mừng nói:
- Tạ công chúa.
Địch Thanh thấy Đan Đan thay đổi chủ ý rất nhanh, liền nghĩ:
- Đan Đan này, ngoài miệng cứng rắn nhưng lại mềm lòng, chỉ là một cô gái không hiểu chuyện.
Đúng lúc đó thì có một thanh âm truyền đến:
- Đan Đan, muộn như vậy rồi sao muội còn làm gì ngoài sân này. Ở đây lạnh, coi chừng bị cảm lạnh.
Giọng nói này rất bình tĩnh nhưng bên trong nó lại có sự uy nghiêm. Địch Thanh nghe được giọng nói này thì rùng mình, đó là giọng của Nguyên Hạo.
Sau một hồi lâu, Đan Đan mới nói:
- Đại ca… Muội không ngủ được.
Nguyên Hạo hỏi:
- Sao muội lại không ngủ được?
Địch Thanh nghe thấy Nguyên Hạo hỏi Đan Đan qua bức vách ngăn, giọng điệu vẫn rất điềm tĩnh nhưng ít nhiều cũng có chút thương cảm khiến Địch Thanh không khỏi hoang mang.
Sáp Huyết
Tác giả: Mạc Vũ
484 chương | 2,512 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Liều mạng
Chương Quyển 1 - 2: Thiên vương
Chương Quyển 1 - 3: Khổ chiến
Chương Quyển 1 - 4: Huynh đệ
Chương Quyển 1 - 5: Kinh diễm
Chương Quyển 1 - 6: Ngũ long
Chương Quyển 1 - 7: Diệu ca
Chương Quyển 1 - 8: Quan ti
Chương Quyển 1 - 9: Thái hậu
Chương Quyển 1 - 10: Ninh minh
Chương Quyển 1 - 11: Ám lưu
Chương Quyển 1 - 12: Chém giết
Chương Quyển 1 - 13: Chém giết (2)
Chương Quyển 1 - 14: Thòng lọng
Chương Quyển 1 - 15: Vũ thường
Chương Quyển 1 - 16: Tình cờ
Chương Quyển 1 - 17: Huynh Đệ (p4)
Chương Quyển 1 - 18: Huynh Đệ (p5)
Chương Quyển 1 - 19: Kinh diễm (1)
Chương Quyển 1 - 20: Kinh diễm (2)
Chương Quyển 1 - 21: Kinh diễm (3)
Chương Quyển 1 - 22: Kinh diễm (4)
Chương Quyển 1 - 23: Kinh diễm (5)
Chương Quyển 1 - 24: Ngũ long (p1)
Chương Quyển 1 - 25: Ngũ long (p2)
Chương Quyển 1 - 26: Ngũ long (p3)
Chương Quyển 1 - 27: Ngũ long (p4)
Chương Quyển 1 - 28: Diệu ca (1)
Chương Quyển 1 - 29: Diệu ca (2)
Chương Quyển 1 - 30: Diệu ca (3)
Chương Quyển 1 - 31: Diệu ca (4)
Chương Quyển 1 - 32: Diệu ca (5)
Chương Quyển 1 - 33: Diệu ca (6)
Chương Quyển 1 - 34: Quan ti (1)
Chương Quyển 1 - 35: Quan ti (2)
Chương Quyển 1 - 36: Quan ti (3)
Chương Quyển 1 - 37: Quan ti (4)
Chương Quyển 1 - 38: Quan ti (5)
Chương Quyển 1 - 39: Quan ti (6)
Chương Quyển 1 - 40: Thái Hậu (p1)
Chương Quyển 1 - 41: Thái Hậu (p2)
Chương Quyển 1 - 42: Thái Hậu (p3)
Chương Quyển 1 - 43: Thái Hậu (p4)
Chương Quyển 1 - 44: Thái Hậu (p5)
Chương Quyển 1 - 45: Ninh Minh (p1)
Chương Quyển 1 - 46: Ninh Minh (p2)
Chương Quyển 1 - 47: Ninh Minh (p3)
Chương Quyển 1 - 48: Ninh Minh (p4)
Chương Quyển 1 - 49: Ninh Minh (p5)
Chương Quyển 1 - 50: Dòng chảy ngầm (p1)
Chương Quyển 1 - 51: Dòng chảy ngầm (p2)
Chương Quyển 1 - 52: Dòng chảy ngầm (p3)
Chương Quyển 1 - 53: Dòng chảy ngầm (p4)
Chương Quyển 1 - 54: Chém giết (p1)
Chương Quyển 1 - 55: Chém giết (p2)
Chương Quyển 1 - 56: Chém giết (p3)
Chương Quyển 1 - 57: Chém giết (p4)
Chương Quyển 1 - 58: Chém giết (p5)
Chương Quyển 1 - 59: Chém giết (p6)
Chương Quyển 1 - 60: Bẫy (p1)
Chương Quyển 1 - 61: Bẫy (2)
Chương Quyển 1 - 62: Bẫy (p3)
Chương Quyển 1 - 63: Bẫy (4)
Chương Quyển 1 - 64: Vũ Thường (p1)
Chương Quyển 1 - 65: Vũ Thường (p2)
Chương Quyển 1 - 66: Vũ Thường (p3)
Chương Quyển 1 - 67: Vũ Thường (p4)
Chương Quyển 1 - 68: Vũ Thường (p5)
Chương Quyển 1 - 69: Tình cờ (1)
Chương Quyển 1 - 70: Tình cờ (2)
Chương Quyển 1 - 71: Tình cờ (3)
Chương Quyển 1 - 72: Tình cờ (4)
Chương Quyển 1 - 73: Thiên tử (p1)
Chương Quyển 1 - 74: Thiên tử (p2)
Chương Quyển 1 - 75: Thiên tử (p3)
Chương Quyển 1 - 76: Thiên tử (p4)
Chương Quyển 1 - 77: Yêu nhau (1)
Chương Quyển 1 - 78: Yêu nhau (2)
Chương Quyển 1 - 79: Yêu nhau (3)
Chương Quyển 1 - 80: Yêu nhau (4)
Chương Quyển 1 - 81: Yêu nhau (5)
Chương Quyển 1 - 82: Nhu tình (1)
Chương Quyển 1 - 83: Nhu tình (2)
Chương Quyển 1 - 84: Nhu tình (3)
Chương Quyển 1 - 85: Nhu tình (4)
Chương Quyển 1 - 86: Nhu tình (5)
Chương Quyển 1 - 87: Vận số (1)
Chương Quyển 1 - 88: Vận số (2)
Chương Quyển 1 - 89: Vận số (3)
Chương Quyển 1 - 90: Vận số (4)
Chương Quyển 1 - 91: Vận số (5)
Chương Quyển 1 - 92: Ám sát (1)
Chương Quyển 1 - 93: Ám sát (2)
Chương Quyển 1 - 94: Ám sát (3)
Chương Quyển 1 - 95: Ám sát (4)
Chương Quyển 1 - 96: Ám sát (5)
Chương Quyển 1 - 97: Truy mệnh (1)
Chương Quyển 1 - 98: Truy mệnh (2)
Chương Quyển 1 - 99: Truy mệnh (3)
Chương Quyển 1 - 100: Truy mệnh (4)
Chương Quyển 1 - 101: Huyền cung (1)
Chương Quyển 1 - 102: Huyền cung (2)
Chương Quyển 1 - 103: Huyền cung (3)
Chương Quyển 1 - 104: Huyền cung (4)
Chương Quyển 1 - 105: Vào tròng (1)
Chương Quyển 1 - 106: Vào tròng (2)
Chương Quyển 1 - 107: Vào tròng (3)
Chương Quyển 1 - 108: Vào tròng (4)
Chương Quyển 1 - 109: Vào tròng (5)
Chương Quyển 1 - 110: Vào tròng (6)
Chương Quyển 1 - 111: Vào tròng (7)
Chương Quyển 1 - 112: Thân thế (1)
Chương Quyển 1 - 113: Thân thế (2)
Chương Quyển 1 - 114: Thân thế (3)
Chương Quyển 1 - 115: Thân thế (4)
Chương Quyển 1 - 116: Thân thế (5)
Chương Quyển 1 - 117: Cung biến (1)
Chương Quyển 1 - 118: Cung biến (2)
Chương Quyển 1 - 119: Cung biến (3)
Chương Quyển 1 - 120: Cung biến (4)
Chương Quyển 1 - 121: Tạo phản (1)
Chương Quyển 1 - 122: Tạo phản (2)
Chương Quyển 1 - 123: Tạo phản (3)
Chương Quyển 1 - 124: Tạo phản (4)
Chương Quyển 1 - 125: Tạo phản (5)
Chương Quyển 1 - 126: Hồng nhan (1)
Chương Quyển 1 - 127: Hồng nhan (2)
Chương Quyển 1 - 128: Hồng nhan (3)
Chương Quyển 1 - 129: Hồng nhan (4)
Chương Quyển 1 - 130: Hồng nhan (5)
Chương Quyển 1 - 131: Hồng nhan (6)
Chương Quyển 1 - 132: Hồng nhan (7)
Chương Quyển 1 - 133: Hồng nhan (8)
Chương Quyển 1 - 134: Hồng nhan (9)
Chương Quyển 1 - 135: Dư âm (1)
Chương Quyển 1 - 136: Dư âm (2)
Chương Quyển 1 - 137: Dư âm (3)
Chương Quyển 1 - 138: Dư âm (4)
Chương Quyển 1 - 139: Kỳ phong (1)
Chương Quyển 1 - 140: Kỳ phong (2)
Chương Quyển 1 - 141: Kỳ phong (3)
Chương Quyển 1 - 142: Kỳ phong (4)
Chương Quyển 1 - 143: Kỳ phong (5)
Chương Quyển 1 - 144: Thực ảo (1)
Chương Quyển 1 - 145: Thực ảo (2)
Chương Quyển 1 - 146: Thực ảo (3)
Chương Quyển 1 - 147: Thực ảo (4)
Chương Quyển 1 - 148: Thực ảo (5)
Chương Quyển 1 - 149: Thực ảo (6)
Chương Quyển 1 - 150: Yến yến (1)
Chương Quyển 1 - 151: Yến yến (2)
Chương Quyển 1 - 152: Yến yến (3)
Chương Quyển 1 - 153: Ly biệt! (1)
Chương Quyển 1 - 154: Ly biệt! (2)
Chương Quyển 1 - 155: Ly biệt! (3)
Chương Quyển 2 - 156: Quan ải! (1)
Chương Quyển 2 - 157: Quan ải! (2)
Chương Quyển 2 - 158: Quan ải! (3)
Chương Quyển 2 - 159: Quan ải! (4)
Chương Quyển 2 - 160: Ra khỏi vỏ (1)
Chương Quyển 2 - 161: Ra khỏi vỏ (2)
Chương Quyển 2 - 162: Ra khỏi vỏ (3)
Chương Quyển 2 - 163: Ra khỏi vỏ (4)
Chương Quyển 2 - 164: Công đạo (1)
Chương Quyển 2 - 165: Công đạo (2)
Chương Quyển 2 - 166: Công đạo (3)
Chương Quyển 2 - 167: Công đạo (4)
Chương Quyển 2 - 168: Công đạo (5)
Chương Quyển 2 - 169: Khởi chiến (p1)
Chương Quyển 2 - 170: Khởi chiến (p2)
Chương Quyển 2 - 171: Khởi chiến (p3)
Chương Quyển 2 - 172: Khởi chiến (p4)
Chương Quyển 2 - 173: Hình thiên
Chương Quyển 2 - 174: Đối công (1)
Chương Quyển 2 - 175: Đối công (2)
Chương Quyển 2 - 176: Đối công (3)
Chương Quyển 2 - 177: Đối công (4)
Chương Quyển 2 - 178: Đối công (5)
Chương Quyển 2 - 179: Đối công (6)
Chương Quyển 2 - 180: Hậu kiều
Chương Quyển 2 - 181: Tu la
Chương Quyển 2 - 182: Song tinh (1)
Chương Quyển 2 - 183: Song tinh (2)
Chương Quyển 2 - 184: Song tinh (3)
Chương Quyển 2 - 185: Song tinh (4)
Chương Quyển 2 - 186: Song tinh (5)
Chương Quyển 2 - 187: Kinh sợ trôi qua (1)
Chương Quyển 2 - 188: Kinh sợ trôi qua (2)
Chương Quyển 2 - 189: Kinh sợ trôi qua (3)
Chương Quyển 2 - 190: Kinh sợ trôi qua (4)
Chương Quyển 2 - 191: Nước mắt đế vương (1)
Chương Quyển 2 - 192: Nước mắt đế vương (2)
Chương Quyển 2 - 193: Nước mắt đế vương (3)
Chương Quyển 2 - 194: Lời thề (1)
Chương Quyển 2 - 195: Lời thề (2)
Chương Quyển 2 - 196: Lời thề (3)
Chương Quyển 2 - 197: Lời thề (4)
Chương Quyển 2 - 198: Lời thề (5)
Chương Quyển 2 - 199: Lời thề (6)
Chương Quyển 2 - 200: Lời thề (7)
Chương Quyển 2 - 201: Điệt mã (1)
Chương Quyển 2 - 202: Điệt mã (2)
Chương Quyển 2 - 203: Điệt mã (3)
Chương Quyển 2 - 204: Điệt mã (4)
Chương Quyển 2 - 205: Điệt mã (5)
Chương Quyển 2 - 206: Liên hoàn (1)
Chương Quyển 2 - 207: Liên hoàn (2)
Chương Quyển 2 - 208: Liên hoàn (3)
Chương Quyển 2 - 209: Liên hoàn (4)
Chương Quyển 2 - 210: Liên hoàn (5)
Chương Quyển 2 - 211: Liên hoàn (6)
Chương Quyển 2 - 212: Liên hoàn (7)
Chương Quyển 2 - 213: Ác chiến (1)
Chương Quyển 2 - 214: Ác chiến (2)
Chương Quyển 2 - 215: Ác chiến (3)
Chương Quyển 2 - 216: Ác chiến (4)
Chương Quyển 2 - 217: Ác chiến (5)
Chương Quyển 2 - 218: Ác chiến (6)
Chương Quyển 2 - 219: Mã tặc (1)
Chương Quyển 2 - 220: Mã tặc (2)
Chương Quyển 2 - 221: Mã tặc (3)
Chương Quyển 2 - 222: Mã tặc (4)
Chương Quyển 2 - 223: Tin dữ (1)
Chương Quyển 2 - 224: Tin dữ (2)
Chương Quyển 2 - 225: Tin dữ (3)
Chương Quyển 2 - 226: Tin dữ (4)
Chương Quyển 2 - 227: Tin dữ (5)
Chương Quyển 2 - 228: Phích lịch (1)
Chương Quyển 2 - 229: Phích lịch (2)
Chương Quyển 2 - 230: Phích lịch (3)
Chương Quyển 2 - 231: Phích lịch (4)
Chương Quyển 2 - 232: Phích lịch (5)
Chương Quyển 2 - 233: Phích lịch (6)
Chương Quyển 2 - 234: Nguyên hạo (1)
Chương Quyển 2 - 235: Nguyên hạo (2)
Chương Quyển 2 - 236: Nguyên hạo (3)
Chương Quyển 2 - 237: Nguyên hạo (4)
Chương Quyển 2 - 238: Nguyên hạo (5)
Chương Quyển 2 - 239: Đánh cờ (1)
Chương Quyển 2 - 240: Đánh cờ (2)
Chương Quyển 2 - 241: Đánh cờ (3)
Chương Quyển 2 - 242: Đánh cờ (4)
Chương Quyển 2 - 243: Hai mũi tên (1)
Chương Quyển 2 - 244: Hai mũi tên (2)
Chương Quyển 2 - 245: Hai mũi tên (3)
Chương Quyển 2 - 246: Hai mũi tên (4)
Chương Quyển 2 - 247: Đan đan (1)
Chương Quyển 2 - 248: Đan đan (2)
Chương Quyển 2 - 249: Đan đan (3)
Chương Quyển 2 - 250: Đan đan (4)
Chương Quyển 2 - 251: Đan đan (5)
Chương Quyển 2 - 252: Đan đan (6)
Chương Quyển 2 - 253: Phục tạng (1)
Chương Quyển 2 - 254: Phục tạng (2)
Chương Quyển 2 - 255: Phục tạng (3)
Chương Quyển 2 - 256: Phục tạng (4)
Chương Quyển 2 - 257: Đom đóm (p1)
Chương Quyển 2 - 258: Đom đóm (p2)
Chương Quyển 2 - 259: Đom đóm (p3)
Chương Quyển 2 - 260: Đom đóm (p4)
Chương Quyển 2 - 261: Đom đóm (p5)
Chương Quyển 2 - 262: Phá thành (1)
Chương Quyển 2 - 263: Phá thành (2)
Chương Quyển 2 - 264: Phá thành (3)
Chương Quyển 2 - 265: Phá thành (4)
Chương Quyển 2 - 266: Phá thành (5)
Chương Quyển 2 - 267: Vô danh (1)
Chương Quyển 2 - 268: Vô danh (2)
Chương Quyển 2 - 269: Vô danh (3)
Chương Quyển 2 - 270: Vô danh (4)
Chương Quyển 2 - 271: Khuấy động (1)
Chương Quyển 2 - 272: Khuấy động (2)
Chương Quyển 2 - 273: Khuấy động (3)
Chương Quyển 2 - 274: Khuấy động (4)
Chương Quyển 2 - 275: Khuấy động (5)
Chương Quyển 2 - 276: Cao thủ (1)
Chương Quyển 2 - 277: Cao thủ (2)
Chương Quyển 2 - 278: Cao thủ (3)
Chương Quyển 2 - 279: Cao thủ (4)
Chương Quyển 2 - 280: Kim thang (1)
Chương Quyển 2 - 281: Kim thang (2)
Chương Quyển 2 - 282: Kim thang (3)
Chương Quyển 2 - 283: Kim thang (4)
Chương Quyển 2 - 284: Kim thang (5)
Chương Quyển 2 - 285: Vùng đất quỷ (1)
Chương Quyển 2 - 286: Vùng đất quỷ (2)
Chương Quyển 2 - 287: Vùng đất quỷ (3)
Chương Quyển 2 - 288: Hiệp huyết(1)
Chương Quyển 2 - 289: Hiệp huyết (2)
Chương Quyển 2 - 290: Hiệp huyết (3)
Chương Quyển 2 - 291: Hiệp huyết (4)
Chương Quyển 2 - 292: Nguy cơ (1)
Chương Quyển 2 - 293: Nguy cơ (2)
Chương Quyển 2 - 294: Nguy cơ (3)
Chương Quyển 2 - 295: Nguy cơ (4)
Chương Quyển 2 - 296: Nguy cơ (5)
Chương Quyển 2 - 297: Nguy cơ (6)
Chương Quyển 2 - 298: Bố cục (1)
Chương Quyển 2 - 299: Bố cục (2)
Chương Quyển 2 - 300: Bố cục (3)
Chương Quyển 2 - 301: Bố cục (4)
Chương Quyển 2 - 302: Bố cục (5)
Chương Quyển 2 - 303: Trường ca (1)
Chương Quyển 2 - 304: Trường ca (2)
Chương Quyển 2 - 305: Trường ca (3)
Chương Quyển 2 - 306: Trường ca (4)
Chương Quyển 2 - 307: Trường ca (5)
Chương Quyển 2 - 308: Đấu tướng (1)
Chương Quyển 2 - 309: Đấu tướng (2)
Chương Quyển 2 - 310: Đấu tướng (3)
Chương Quyển 2 - 311: Đấu tướng (4)
Chương Quyển 2 - 312: Đấu tướng (5)
Chương Quyển 2 - 313: Thống kích (1)
Chương Quyển 2 - 314: Thống kích (2)
Chương Quyển 2 - 315: Thống kích (3)
Chương Quyển 2 - 316: Thống kích (4)
Chương Quyển 2 - 317: Thống kích (5)
Chương Quyển 2 - 318: Thống kích (6)
Chương Quyển 3 - 319: Thừa thiên (1)
Chương Quyển 3 - 320: Thừa thiên(2)
Chương Quyển 3 - 321: Thừa thiên (3)
Chương Quyển 3 - 322: Thừa thiên (4)
Chương Quyển 3 - 323: Thừa thiên (5)
Chương Quyển 3 - 324: Đại họa (1)
Chương Quyển 3 - 325: Đại họa (2)
Chương Quyển 3 - 326: Đại họa (3)
Chương Quyển 3 - 327: Đại họa (4)
Chương Quyển 3 - 328: Gắn bó (1)
Chương Quyển 3 - 329: Gắn bó (2)
Chương Quyển 3 - 330: Gắn bó (3)
Chương Quyển 3 - 331: Gắn bó (4)
Chương Quyển 3 - 332: Tuyệt lộ (1)
Chương Quyển 3 - 333: Tuyệt lộ (2)
Chương Quyển 3 - 334: Tuyệt lộ (3)
Chương Quyển 3 - 335: Tuyệt lộ (4)
Chương Quyển 3 - 336: Tán phổ (1)
Chương Quyển 3 - 337: Tán phổ (2)
Chương Quyển 3 - 338: Tán phổ (3)
Chương Quyển 3 - 339: Tán phổ (4)
Chương Quyển 3 - 340: Đa ma (1)
Chương Quyển 3 - 341: Đa ma (2)
Chương Quyển 3 - 342: Đa ma (3)
Chương Quyển 3 - 343: Đa ma (4)
Chương Quyển 3 - 344: Đa ma (5)
Chương Quyển 3 - 345: Đa ma (6)
Chương Quyển 3 - 346: Thay đổi (1)
Chương Quyển 3 - 347: Thay đổi (2)
Chương Quyển 3 - 348: Thay đổi (3)
Chương Quyển 3 - 349: Thay đổi (4)
Chương Quyển 3 - 350: Lựa chọn (1)
Chương Quyển 3 - 351: Lựa chọn (2)
Chương Quyển 3 - 352: Lựa chọn (3)
Chương Quyển 3 - 353: Giao chiến (1)
Chương Quyển 3 - 354: Giao chiến (2)
Chương Quyển 3 - 355: Giao chiến (3)
Chương Quyển 3 - 356: Giao chiến (4)
Chương Quyển 3 - 357: Giao chiến (5)
Chương Quyển 3 - 358: Tai hoạ ngầm (1)
Chương Quyển 3 - 359: Tai hoạ ngầm (2)
Chương Quyển 3 - 360: Tai hoạ ngầm (3)
Chương Quyển 3 - 361: Tai hoạ ngầm (4)
Chương Quyển 3 - 362: Tai hoạ ngầm (5)
Chương Quyển 3 - 363: Sát cơ (1)
Chương Quyển 3 - 364: Sát cơ (2)
Chương Quyển 3 - 365: Sát cơ (3)
Chương Quyển 3 - 366: Sát cơ (4)
Chương Quyển 3 - 367: Sát cơ (5)
Chương Quyển 3 - 368: Cáo lão (1)
Chương Quyển 3 - 369: Cáo lão (2)
Chương Quyển 3 - 370: Cáo lão (3)
Chương Quyển 3 - 371: Cáo lão (4)
Chương Quyển 3 - 372: Khí khái (1)
Chương Quyển 3 - 373: Khí khái (2)
Chương Quyển 3 - 374: Khí khái (3)
Chương Quyển 3 - 375: Khí khái (4)
Chương Quyển 3 - 376: Khí khái (5)
Chương Quyển 3 - 377: Xử án (1)
Chương Quyển 3 - 378: Xử án (2)
Chương Quyển 3 - 379: Xử án (3)
Chương Quyển 3 - 380: Xử án (4)
Chương Quyển 3 - 381: Xuất đao (1)
Chương Quyển 3 - 382: Xuất đao (2)
Chương Quyển 3 - 383: Xuất đao (3)
Chương Quyển 3 - 384: Xuất đao (4)
Chương Quyển 3 - 385: Hành thích (1)
Chương Quyển 3 - 386: Hành thích (2)
Chương Quyển 3 - 387: Hành thích (3)
Chương Quyển 3 - 388: Hành thích (4)
Chương Quyển 3 - 389: Ngấm ngầm (1)
Chương Quyển 3 - 390: Ngấm ngầm (2)
Chương Quyển 3 - 391: Ngấm ngầm (3)
Chương Quyển 3 - 392: Ngấm ngầm (4)
Chương Quyển 3 - 393: Thường ninh (1)
Chương Quyển 3 - 394: Thường ninh (2)
Chương Quyển 3 - 395: Thường ninh (3)
Chương Quyển 3 - 396: Khói báo động (1)
Chương Quyển 3 - 397: Khói báo động (2)
Chương Quyển 3 - 398: Khói báo động (3)
Chương Quyển 3 - 399: Khói báo động (4)
Chương Quyển 3 - 400: Khói báo động (5)
Chương Quyển 3 - 401: Công thủ (1)
Chương Quyển 3 - 402: Công thủ (2)
Chương Quyển 3 - 403: Công thủ (3)
Chương Quyển 3 - 404: Công thủ (4)
Chương Quyển 3 - 405: Anh hùng (1)
Chương Quyển 3 - 406: Anh hùng (2)
Chương Quyển 3 - 407: Anh hùng (3)
Chương Quyển 3 - 408: Anh hùng (4)
Chương Quyển 3 - 409: Thập toàn (1)
Chương Quyển 3 - 410: Thập toàn (2)
Chương Quyển 3 - 411: Thập toàn (3)
Chương Quyển 3 - 412: Thập toàn (4)
Chương Quyển 3 - 413: Thập toàn (5)
Chương Quyển 3 - 414: Trả giá (1)
Chương Quyển 3 - 415: Trả giá (2)
Chương Quyển 3 - 416: Trả giá (3)
Chương Quyển 3 - 417: Trả giá (4)
Chương Quyển 3 - 418: Mục đích (1)
Chương Quyển 3 - 419: Mục đích (2)
Chương Quyển 3 - 420: Mục đích (3)
Chương Quyển 3 - 421: Mục đích (4)
Chương Quyển 3 - 422: Đằng hài (1)
Chương Quyển 3 - 423: Đằng hài (2)
Chương Quyển 3 - 424: Đằng hài (3)
Chương Quyển 3 - 425: Đằng hài (4)
Chương Quyển 3 - 426: Đằng hài (5)
Chương Quyển 3 - 427: Bức cung (1)
Chương Quyển 3 - 428: Bức cung (2)
Chương Quyển 3 - 429: Bức cung (3)
Chương Quyển 3 - 430: Quyết đấu (1)
Chương Quyển 3 - 431: Quyết đấu (2)
Chương Quyển 3 - 432: Quyết đấu (3)
Chương Quyển 3 - 433: Quyết đấu (4)
Chương Quyển 3 - 434: Nợ nhau (1)
Chương Quyển 3 - 435: Nợ nhau (2)
Chương Quyển 3 - 436: Nợ nhau (3)
Chương Quyển 3 - 437: Như ca (1)
Chương Quyển 3 - 438: Như ca (2)
Chương Quyển 3 - 439: Như ca (3)
Chương Quyển 3 - 440: Như ca (4)
Chương Quyển 3 - 441: Như ca (5)
Chương Quyển 3 - 442: Đôn hoàng (1)
Chương Quyển 3 - 443: Đôn hoàng (2)
Chương Quyển 3 - 444: Đôn hoàng (3)
Chương Quyển 3 - 445: Đôn hoàng (4)
Chương Quyển 3 - 446: Đôn hoàng (5)
Chương Quyển 3 - 447: Đôn hoàng (7)
Chương Quyển 3 - 448: Nguyện vọng (1)
Chương Quyển 3 - 449: Nguyện vọng (2)
Chương Quyển 3 - 450: Nguyện vọng (3)
Chương Quyển 3 - 451: Nguyện vọng (4)
Chương Quyển 3 - 452: Vô gian (1)
Chương Quyển 3 - 453: Vô gian (2)
Chương Quyển 3 - 454: Vô gian (3)
Chương Quyển 3 - 455: Vô gian (4)
Chương Quyển 3 - 456: Vô gian (5)
Chương Quyển 3 - 457: Ma cảnh (1)
Chương Quyển 3 - 458: Ma cảnh (2)
Chương Quyển 3 - 459: Ma cảnh (3)
Chương Quyển 3 - 460: Ma cảnh (4)
Chương Quyển 3 - 461: Ma cảnh (5)
Chương Quyển 3 - 462: Thoát vây (1)
Chương Quyển 3 - 463: Thoát vây (2)
Chương Quyển 3 - 464: Thoát vây (3)
Chương Quyển 3 - 465: Thoát vây (4)
Chương Quyển 3 - 466: Thoát vây (5)
Chương Quyển 3 - 467: Phong tướng (1)
Chương Quyển 3 - 468: Phong tướng (2)
Chương Quyển 3 - 469: Phong tướng (3)
Chương Quyển 3 - 470: Phong tướng (4)
Chương Quyển 3 - 471: Phong tướng (5)
Chương Quyển 3 - 472: Binh hung (1)
Chương Quyển 3 - 473: Binh hung (2)
Chương Quyển 3 - 474: Binh hung (3)
Chương Quyển 3 - 475: Binh hung (4)
Chương Quyển 3 - 476: Phá lời thề (1)
Chương Quyển 3 - 477: Phá lời thề (2)
Chương Quyển 3 - 478: Phá lời thề (3)
Chương Quyển 3 - 479: Phá lời thề (4)
Chương Quyển 3 - 480: Phá lời thề (5)
Chương Quyển 3 - 481: Phá lời thề (6)
Chương Quyển 3 - 482: Ước hẹn (1)
Chương Quyển 3 - 483: Ước hẹn (2)
Chương Quyển 3 - 484: Ước hẹn (3) - Kết thúc
Không tìm thấy chương nào phù hợp