Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 3 - 191: Quái thơ
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~29 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Buổi sáng, cảnh xuân tươi đẹp, tiếng tỳ bà vang vọng đâu đây.
Đạp thanh không được tính là văn hội chính thức nên không có cảnh mọi người ngồi ngay ngắn theo thứ tự, sau đó người tổ chức bước lên đài chủ trì, một đám văn nho ngồi ở phía trước làm trọng tài. Đương nhiên giữa bãi cỏ này cũng đã sắp xếp không ít chỗ.
Lúc này đây ở một bên, một cô nương đang thản nhiên nhảy múa dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, múa xong, một đám tài tử vỗ tay trầm trồ khen ngợi, sau đó mọi người thảo luận vài ba câu về vấn đề thi từ.
- ... Trần công đúng là tìm được một nơi tuyệt đẹp, hôm nay bầu trời trong xanh, từ đây mà trông về phương xa là có thể ngắm được thắng cảnh Trường Giang! Ta thấy, chi bằng chúng ta lấy Trường Giang làm đề, sáng tác ra vài thủ thơ để Trạng Nguyên công ra mặt phẩm giám một phen, như thế nào...
- Như thế rất hay...
Nếu muốn duy trì bầu không khí hội văn trong cái tình trạng phân tán này kỳ thật cũng đơn giản, đám học sinh ở đây bình thường không có việc gì là sẽ viết hai câu, lúc này tụ tập lại như vậy lại càng khó nén được thơ tính. Đương nhiên ngay từ đầu không đề nghị đề mục gì lạ cả mà lấy Trường Giang làm đề, mọi người cũng có thể ít nhất là viết được hai thủ thi từ.
Lời vừa ra, mọi người đều nói rất tốt, cũng có một vị mỹ nhân ôm nhạc khí cười nói:
- Tiểu Dư nguyện hát vì Tiết công tử!
Vị Tiết công tử kia cảm thấy rất có mặt mũi, vội vàng làm thơ. Thi từ tốt, nếu đối phương hát ra hay thì đương nhiên là sẽ rạng rỡ thêm không ít, mọi người cười nói, chỉ một lúc đã có tiếng đàn cùng tiếng ca vang lên.
Lúc này ở giữa thảm cỏ, mọi người vẫn chưa tập trung lại, ngoài một tốp người với thanh thế khá lớn, đám người Lý Sư Sư và Chu Bang Ngạn cũng tụ tập cách đó không xa.
Trần Lạc Nguyên cũng ở đây chào hỏi, cười mỉm nhìn về bên này, nghe thi từ mà bọn họ hát ra, còn lại cũng có người tốp năm tốp ba rải rác ở các nơi nói chuyện phiếm với nhau, nhưng đều để ý đến tình hình bên này. Tần Thiệu Hòa xen lẫn giữa nhóm người lớn nhất, ông ta là Trạng Nguyên công, bị chú ý cái là chạy không thoát được, huống chi với học vấn của những tài tử Giang Ninh này, ông ta cũng cảm thấy hứng thú nên không ngại chạy đến góp vui. Chỉ là ngoài thỏa mãn giám định và thưởng thức thi từ, thi thoảng lại liếc qua một phía, ngày hôm nay đến nơi này, ông ta chưa từng chào hỏi đám người Ninh Nghị.
Lúc này Ninh Nghị cùng hai cô gái giả trang làm nam tử kia đang ngồi trên một bên bãi cỏ, nhìn xuống bên dưới.
- Oa, bãi cỏ này hơi dốc, mà độ dốc đủ dài nha, thoạt nhìn thật thoải mái...
Đây là bên có tầm nhìn rộng mở nhất ở bãi cỏ này, đằng xa có thể trông thấy Trường Giang và thành Thạch Đầu, mà dọc theo sơn thể là một dốc cỏ thật dài, thoạt nhìn có vẻ hơi dốc, hơn bốn mươi lăm độ, đúng là cái độ dốc mà người ta có thể lăn xuống được. Phía dưới còn có một rừng cây, trông xanh tươi um tùm, Ninh Nghị nghe bên kia cất tiếng hát lên là biết kịch còn chưa diễn, vì thế chạy tới chú ý mảng dốc cỏ kia, dù sao hắn chủ yếu là dẫn Vân Trúc đến đây chơi.
Một tên gia đinh thấy bọn họ ở bên mép này, vội chạy ra nhắc rằng nơi này rất nguy hiểm, Ninh Nghị lại phất phất tay cho tên gia đinh kai đi tìm ít công cụ. Sau đó Phò mã Khang Hiền cũng đi tới:
- Tên tiểu tử cậu lại đang làm gì thế?
- Trần công tìm nơi rất tuyệt, lúc trước ông ta làm quan gì mà có thể mua được đỉnh núi đẹp thế này?
Ninh Nghị nhìn xung quanh, cười hỏi.
- Trần Lạc Nguyên chẳng qua chỉ làm Tri huyện, sau đều là nhàn rỗi, nhưng ông ta vốn lấy học vấn mà nổi tiếng, làm việc thì lại chẳng coi là xuất sắc, có làm quan gì thì cũng chỉ thế.
- Chậc!
Ninh Nghị giảm tiếng xuống,
- Ba năm thanh tri phủ, mười vạn tuyết hoa ngân à nha!
- Ha ha, tiểu tử này, lại lấy tâm của tiểu nhân đi đo lòng quân tử chứ! Trần gia vốn là đại địa chủ của Giang Ninh, tuy nay Tô gia cậu gia sản nhiều, nhưng nhà thương nhân chung quy như cây không có rễ, không thể so với ông ta được.
Ninh Nghị nhún vai, sau đó lại liếc sang một bên:
- Ta đang định trượt xuống từ nơi này.
- Hả?
Khang Hiền ngẩn ra.
- Tuy ở giữa có vài viên đá, nhưng ta đã chọn xong lộ tuyến rồi, không vấn đề gì! Nhưng loại vận động này không phù hợp với người già, thưa Khang phò mã gia, ngài chỉ có thể đứng nhìn thôi.
- Ha ha...
Khang Hiền cười rộ lên,
- Hồ nháo, Cậu vẫn còn hồ nháo như vậy! Hôm nay quần hiền tụ hội mà cậu không nghĩ gì đến chuyện phong nhã, lại muốn ở đó chơi mấy trò ngoan đồng, cậu tốt xấu gì cũng được người ta gọi là Giang Ninh đệ nhất tài tử, hôm nay học sinh kinh sư đến đây, cậu không sợ bị người cười sao.
- Có gì mà buồn cười chứ, đạp thanh vốn chính là đến vui chơi, nếu ở bờ sông thì ta còn muốn mang diều với ít thịt nướng đến cơ.
- Cũng đúng!
Khang Hiền ngẫm lại,
- Nhưng vận động thế này quá nguy hiểm, nếu mấy người muốn chơi thì ta nói ấy người biết, đợi lát đi lên trên núi là có một suối nước nóng ở đấy, cậu chơi trò nguy hiểm như vậy, Nhiếp cô nương người ta sao dám trượt xuống với cậu được.
Ông ta nói xong lại tươi cười đầy mặt. Vân Trúc hơi đỏ mặt lên.
Ninh Nghị ngẫm lại cũng thấy đúng. Chỉ chốc lát sau, gia đinh cầm hai tấm ván gỗ và hai cây thanh sắt tới, Ninh Nghị nhìn thanh sắt kia mới phát hiện là không thể dùng được, thứ này quá cứng, vạn nhất tuột khỏi tay đâm vào đất, đâm vào là sẽ xuyên thủng qua người. Nhưng hắn đã nghịch trò này không ít lần, lập tức cột ván gỗ vào giày để làm đồ trượt tuyết. Hắn ở bên này bận rộn, nhiều người bên này cũng không nhịn được mà nhìn sang bên này.
Lý Sư Sư, Khởi Lan, Chu Bang Ngạn, Tào Quan, Liễu Thanh Địch, những người này đều ít nhiều chú ý đến tình hình bên Ninh Nghị, nhưng phần lớn lại biết là hắn từ trước đến nay luôn có phần xa cách với mấy chuyện văn vẻ này. Loại cảm giác này thật kỳ quái, đám người Giang Ninh thì hy vọng có thể nhìn thấy thi từ kinh thế hãi tục, nhưng lại không hề hy vọng là Ninh Nghị xuất thủ.
Với mấy người đứng đầu giới văn nhân như Tào Quan hay Liễu Thanh Địch thì cảm giác này càng đậm, cho dù là ai trong bọn họ có lẽ đều phải thừa nhận, hiện tại ba chữ Ninh Lập Hằng kia bọn họ vẫn còn hơi kiêng kỵ. Những người giống như Tào Quan này bình thường thì sáng tác thi từ khá nhiều, có hay cũng có dở, thi thoảng lại được vài bài hay tuyệt vời, có khi thì thi tác bình thường, danh tiếng của bọn họ cũng là ở trong từng trận hội văn mà dần dần truyền ra.
Đương nhiên nếu bàn về tác phẩm tiêu biểu, cao nhất cũng chỉ có mấy bài như vậy. Mà Ninh Nghị ngày thường không tham dự hội văn, hắn chỉ là lấy ra vài bài thơ là lập tức nổi tiếng, này tuy là chút không theo quy tắc thông thường, nhưng không thể không thừa nhận là ba bài thơ của Ninh Nghị làm ra kia không phải là để thảo luận, mà vốn là để đá quán thôi. Xảo đoạt thiên công, thể hiện rõ tác phẩm xuất sắc truyền lại cho đời sau, cho dù là Minh nguyệt kỷ thời hữu hay Thanh ngọc án hay là Định phong ba, những câu chữ này được viết ra khiến người ta đọc mà xúc cảm mênh mông, nếu là hội văn tỷ thí thì đúng là một từ định cả giang sơn.
Nhưng nếu viết những câu chữ như thế ra, người ngoài sẽ không có gì để tả nữa, bọn họ sao còn dám hạ bút.
Lần trước từng nghe tin Khởi Lan cô nương mời Ninh Nghị làm thơ, đám người Tào Quan đều cảnh giác, tự nhủ là phải lấy ra trạng thái tốt nhất. Y cùng với Ninh Lập Hằng cũng không sai biệt trình độ là mấy, huống chi đối phương không phải lần nào cũng có thể viết ra những từ tác hay. Nhưng lần này đến đây, thấy đối phương không chút quan tâm kia là y không nhịn được mà thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại là căm tức.
Mà đám người Chu Bang Ngạn bên kia thì không hiểu là Ninh Nghị đang làm cái gì, lại thấy hắn cột ván gỗ lên giày rồi từ trên dốc cỏ kia trượt xuống, bên kia thì hô: "Oa oa oa...." vang lên, mới biết là hắn lại đang chơi mấy trò con nít, không khỏi dở khóc dở cười. Trượt xong một trận, Ninh Nghị mới leo lên, hắn vừa ngồi xuống dốc cỏ một lát thì mọi người thấy Khởi Lan ôm cầm đi đến, ngồi xuống nói gì đó với hắn, nói xong, Ninh Nghị có lẽ là lại hứng trí lên, lại lần nữa trượt xuống từ trên dốc cỏ.
Mọi người nhất thời bất đắc dĩ, rồi đột nhiên nghe được bên kia kêu lên một tiếng "a", Khởi Lan ôm cầm đứng ở trên dốc cỏ, sắc mặt hoảng sợ. Hai tên nam tử ăn mặc kiểu thư sinh bên cạnh cũng định từ trên dốc cỏ leo xuống, không rõ là đã xảy ra chuyện gì. Sau đó mọi người nghe được bên dưới hô lên:
- Không sao, không sao, tấm ván gỗ này thật không chắc gì cả...
Nhiều người quan tâm chạy tới, Ninh Nghị đang leo lên từ dưới kia, đại khái là lộn mấy vòng trên dốc cỏ nên trường bào hơi loạn, nhưng may là không bị thương, một tấm ván gỗ dài dưới chân hắn đã gãy. Lúc này đi lên, mọi người cười hỏi hắn có làm sao không. Trần Lạc Nguyên cũng đi sang bên này, biết thân phận của hắn nên quan tâm muốn cho hắn xuống thôn trang phía dưới đổi bộ quần áo, thực ra thì áo choàng vẫn còn sạch sẽ nên hắn khéo léo từ chối.
Lúc bấy giờ đám người kia vốn là mời Tần Thiệu Hòa làm thơ, Tần Thiệu Hòa cũng nguyện viết một thủ, lúc này cười nói:
- Nếu nói đến thi từ thì đó không phải thế mạnh của ta, người viết hay hơn ta nơi nào cũng có, ví như Lập Hằng, rất lợi hại đấy. Chúng ta ở bên kia làm thơ, hắn lại ở chỗ này nhào lộn, thật là phá hỏng hết phong cảnh, chi bằng phạt ba thủ thơ, mọi người thấy thế nào?
Ninh Nghị phủi bụi đất trên người, cười nói:
- Ta mới ngã một cái, ngài đã bảo ta viết thơ, vè thì có được không?
Vân Trúc đứng bên tinh mắt thấy quần áo của Ninh Nghị hơi tuột ra, góc áo lại rách một mảnh nhỏ, vội chỉ cho hắn, Ninh Nghị nhíu mày sửa sang lại một phen.
Tần Thiệu Hòa thấy hắn thật sự có chuyện thì cười ha ha, tha cho hắn. Một lát trôi qua, chợt nghe có người nói:
- Nghe nói Lập Hằng và Sư Sư cô nương quen biết từ tấm bé?
Vừa rồi muốn xem Ninh Nghị có gặp chuyện không may hay không, mọi người xung quanh đều đã tụ tập đến nơi này. Đám người Lý Sư Sư, Chu Bang Ngạn cũng cùng mọi người đi sang, lúc này đang cười cười nói nói thì nghe người nọ nói vậy, Sư Sư ngẩn ra, sau đó cười liếc Ninh Nghị một cái, Ninh Nghị cũng hơi nhíu mày lại, lại nghe có người hỏi:
- Lại có chuyện này sao?
Tin này khiến ọi người rất là bất ngờ, hơi ồ lên, có khó chịu, có hâm mộ, cũng có ghen tị.
Kỳ thật trong khoảng thời gian vừa rồi, đám học sinh Giang Ninh chưa chắc đã không có ai sinh ra hảo cảm với Lý Sư Sư, dù sao thì quầng sáng của hoa khôi thật sự quá hấp dẫn người. Lý Sư Sư xinh đẹp, cũng khá thân thiện, lúc trước mọi người làm thơ thì nàng cũng ở bên cạnh, dù không có tự mình đàn hát cho ai nhưng người ta viết xong sẽ bình luận một phen, cũng nói cả lời hay nữa.
Những người ở Giang Ninh này phần lớn là đã có cô nương mà mình ngưỡng mộ trong lòng, nhưng hôm nay Đệ nhất danh hoa ở kinh thành tới đây, nếu được nàng ấy ưu ái thì đó lại là chuyện rất có mặt mũi. Chẳng có ai lại hứng thú nghe chuyện cô nương mà mình thích có mối quan hệ sâu xa cỡ nào với kẻ khác, đám người Chu Bang Ngạn giờ đây cũng thấy hơi khó chịu trong lòng.
Chuyện này lại là do Vu Hòa Trung phát tán ra ngoài, gã nhìn đám Chu Bang Ngạn là thấy khó chịu, cũng tự biết bản lĩnh thi từ của mình có hạn, mà lần này lại liên quan đến danh dự của Sư Sư, gã không hy vọng là sẽ làm hỏng, nghe tin Tiểu Ninh chính là Ninh Lập Hằng rồi, gã ngơ ngẩn một lúc rồi sau đó lại nảy ra ý hay.
Không cho đám Chu Bang Ngạn kia khoe mẽ cho Sư Sư, chẳng bằng để Lập Hằng át hết tất cả bọn họ, dù sao đều là người quen cũ, gã nghĩ rằng Lập Hằng cũng sẽ giúp thôi. Vì thế mới vừa rồi, Vu Hòa Trung hỏi thăm tin tức Ninh Lập Hằng rồi lại ra vẻ vô tình nói chuyện xưa giữa Sư Sư và Ninh Nghị, lăng xê một phen, lúc này liền khiến hai người Ninh, Lý trở thành tiêu điểm trong đám đông kia.
- Lập Hằng...
Lý Sư Sư nghĩ nghĩ rồi cúi đầu cười nói:
- Quả thật có quen biết với thiếp thân! Lúc trước Sư Sư theo Lý ma ma học đàn ở Giang Ninh này vừa vặn ở cửa Tam Liên hạng, mà nhà Lập Hằng cũng ở tại Tam Liên hạng, vì thế khi đúng là có quen biết, chỉ là không biết Tiểu Ninh ngày đó đã trở thành Ninh công tử ngày nay, cũng là hôm nay gặp mặt mới có thể xác nhận.
- Thật sự có chuyện này sao? Chắc là nhiều năm rồi nhỉ?
Có người cảm thấy hứng thú hỏi. Ninh Nghị gật gật đầu:
- Quả thật... đúng là như vậy.
Mọi người lại xôn xao lên. Liễu Thanh Địch đứng ở giữa đám người kia, vốn rất khó chịu nhưng lúc này lại hơi nheo mắt lại, nhìn Lý Sư Sư rồi lại quay sang nhìn Nguyên Cẩm Nhi bên kia, nghĩ tới một chuyện rồi lại cười lên.
- Thanh mai trúc mã, vô tư từ bé. Ngày đó Lập Hằng chắc là không ngờ rằng tiểu cô nương khi đó sẽ trở thành Sư Sư cô nương hôm nay, nổi danh khắp kinh thành! Sư Sư cô nương lúc trước chắc chưa từng ngờ Ninh huynh hôm nay lại tiếng tăm nổi khắp Giang Ninh, trở thành Đệ nhất tài tử mà mọi người tôn xưng. Tài hoa và dung mạo của Ninh huynh và Sư Sư cô nương đều là tuyển chọn, đúng như lời của Phật môn vậy, đây chính là duyên phận. Theo suy nghĩ nông cạn của tại hạ, lúc này hai vị chắc hẳn có rất nhiều cảm xúc, nếu muốn hội văn ngày hôm nay trở thành một đoạn giai thoại, chi bằng để Lập Hằng làm một thủ thơ phú cho Sư Sư cô nương, để Sư Sư cô nương xướng lên, không biết mọi người cảm thấy thế nào?
Buổi sáng y mới cãi nhau với Vân Trúc và Cẩm Nhi, lúc này có thể xem như tình địch đỏ mắt gặp nhau, thể hiện rõ là chẳng có ý tốt gì.
Ninh Nghị như cười như không nhìn y, Liễu Thanh Địch nhìn lại không hề khoan nhượng. Cẩm Nhi ở phía sau thì khinh thường bĩu môi, tên Liễu Thanh Địch này quá ngây thơ rồi, nếu nàng thật sự thích Ninh Nghị, với tài hoa của mình hắn có thể dễ dàng khiến mọi người cảm phục, khiến hoa khôi ái mộ, khó tránh khỏi sẽ có khúc mắc, lúc này chỉ sợ sẽ khiến Vân Trúc tỷ không vui thôi, nhưng cũng được, mình có thể thừa dịp chen vào, cướp lấy trái tim của Vân Trúc tỷ.
Nếu lúc này Ninh Nghị mà thực sự lấy ra tác phẩm xuất sắc truyền lại đời sau, khiến Lý Sư Sư cảm phục tại chỗ, khiến một mình hắn nổi bật, Tào Quan sẽ không thích, đám người Chu Bang Ngạn cũng không vui vẻ gì. Nhưng trong đám người ở đây lại có nhiều người không liên quan đến lợi ích bản thân gì, nên họ lại hận không thể khiến chuyện này càng náo lớn càng tốt, dù mình không được làm nhân vật chính nhưng làm kẻ tham dự cũng được thơm lây.
Liễu Thanh Địch vừa nói xong, nhất thời đã có kẻ hưởng ứng, Khang Hiền cũng chen một chân vào:
- Lão hủ cảm thấy chuyện này rất thú vị!
Mà bên Tần Thiệu Khiêm kia lại không ngừng ồn ào hô lên:
- Vợ chồng son, thanh mai trúc mã, phải viết, nhất định phải viết!
Ngay cả tên Tư Tiểu Hổ vốn ngại ngùng kia cũng gật đầu:
- Đúng vậy, đúng vậy.
Gã là quân nhân nên vẫn luôn hướng tới những buổi tụ hội của văn nhân này, ước ao có thể một lần chứng kiến chuyện tài hoa phong lưu kia.
Lý Sư Sư chớp chớp mắt, sắc mặt đỏ cả lên, cũng không nói lời nào thành ra lại vừa đúng để sắm vai của mình.
Ninh Nghị liếc mắt quét qua mọi người một vòng, Vân Trúc ở sau lưng hắn nên không nhìn thấy, im lặng một lúc lâu, hắn cuối cùng cũng gật đầu, mở miệng.
- ... Được rồi!
Ninh Nghị nghĩ nghĩ, sau đó trực tiếp đi tới một tủ sách đặt cách đó không xa, rút giấy, mài mực nước,
- Một bài vè thôi, mọi người chớ cười.
Nhìn vẻ mặt của hắn lúc này, đương nhiên không phải là viết vè. Mọi người vây đằng trước bàn đọc sách kia, có người thì cười, có người lại yên lặng lại, những người đứng rải rác trên bãi cỏ cũng đi lại đây.
Đám Tào Quan, Chu Bang Ngạn cau mày, yên tĩnh nhìn, chuyến văn hội lần này vừa mới bắt đầu, nhưng nếu giờ đã xuất hiện tác phẩm xuất sắc gì thì chỉ sợ tiếp sau sẽ trở nên vô vị, hào quang của mọi người đều bị bài thơ đó bao phủ mất. Mà Lý Sư Sư thì khẽ mỉm cười đứng ở bên cạnh, chỉ là trong ánh mắt lại có vài phần chờ mong, thi tác này có liên quan đến nàng nên nàng thực sự muốn nhìn xem vị bạn cũ được xưng là Giang Ninh đệ nhất tài tử này có thể viết ra thi từ gì.
Đầu bút lông hạ xuống, chữ vẫn rất đẹp, mà... đây cũng không phải là một bài vè. Mọi người dần từ mỉm cười mà trở nên trầm mặc, dường như khó có thể hiểu nổi, trở nên nghi hoặc, sau đó là dần cổ quái...
Trên tờ giấy kia có tất cả tám câu... "Hữu nhân tại cao lâu, hữu nhân tại thâm câu. Hữu nhân quang vạn trượng, hữu nhân nhất thân tú, Thế nhân thiên vạn chủng, phù vân mạc khứ cầu, Tư nhân nhược thải hồng, ngộ thượng phương tri hữu."
Dịch thơ: Có người ở cao lầu, có người ở mương sâu. Kẻ sáng chói hào quang, kẻ lu mờ ảm đạm. Thế gian ngàn vạn loại, cớ gì cầu mây bay? Nếu muốn tỏ lòng ai, cứ gặp rồi ắt biết.
Đây là... thơ gì đây?
Đạp thanh không được tính là văn hội chính thức nên không có cảnh mọi người ngồi ngay ngắn theo thứ tự, sau đó người tổ chức bước lên đài chủ trì, một đám văn nho ngồi ở phía trước làm trọng tài. Đương nhiên giữa bãi cỏ này cũng đã sắp xếp không ít chỗ.
Lúc này đây ở một bên, một cô nương đang thản nhiên nhảy múa dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, múa xong, một đám tài tử vỗ tay trầm trồ khen ngợi, sau đó mọi người thảo luận vài ba câu về vấn đề thi từ.
- ... Trần công đúng là tìm được một nơi tuyệt đẹp, hôm nay bầu trời trong xanh, từ đây mà trông về phương xa là có thể ngắm được thắng cảnh Trường Giang! Ta thấy, chi bằng chúng ta lấy Trường Giang làm đề, sáng tác ra vài thủ thơ để Trạng Nguyên công ra mặt phẩm giám một phen, như thế nào...
- Như thế rất hay...
Nếu muốn duy trì bầu không khí hội văn trong cái tình trạng phân tán này kỳ thật cũng đơn giản, đám học sinh ở đây bình thường không có việc gì là sẽ viết hai câu, lúc này tụ tập lại như vậy lại càng khó nén được thơ tính. Đương nhiên ngay từ đầu không đề nghị đề mục gì lạ cả mà lấy Trường Giang làm đề, mọi người cũng có thể ít nhất là viết được hai thủ thi từ.
Lời vừa ra, mọi người đều nói rất tốt, cũng có một vị mỹ nhân ôm nhạc khí cười nói:
- Tiểu Dư nguyện hát vì Tiết công tử!
Vị Tiết công tử kia cảm thấy rất có mặt mũi, vội vàng làm thơ. Thi từ tốt, nếu đối phương hát ra hay thì đương nhiên là sẽ rạng rỡ thêm không ít, mọi người cười nói, chỉ một lúc đã có tiếng đàn cùng tiếng ca vang lên.
Lúc này ở giữa thảm cỏ, mọi người vẫn chưa tập trung lại, ngoài một tốp người với thanh thế khá lớn, đám người Lý Sư Sư và Chu Bang Ngạn cũng tụ tập cách đó không xa.
Trần Lạc Nguyên cũng ở đây chào hỏi, cười mỉm nhìn về bên này, nghe thi từ mà bọn họ hát ra, còn lại cũng có người tốp năm tốp ba rải rác ở các nơi nói chuyện phiếm với nhau, nhưng đều để ý đến tình hình bên này. Tần Thiệu Hòa xen lẫn giữa nhóm người lớn nhất, ông ta là Trạng Nguyên công, bị chú ý cái là chạy không thoát được, huống chi với học vấn của những tài tử Giang Ninh này, ông ta cũng cảm thấy hứng thú nên không ngại chạy đến góp vui. Chỉ là ngoài thỏa mãn giám định và thưởng thức thi từ, thi thoảng lại liếc qua một phía, ngày hôm nay đến nơi này, ông ta chưa từng chào hỏi đám người Ninh Nghị.
Lúc này Ninh Nghị cùng hai cô gái giả trang làm nam tử kia đang ngồi trên một bên bãi cỏ, nhìn xuống bên dưới.
- Oa, bãi cỏ này hơi dốc, mà độ dốc đủ dài nha, thoạt nhìn thật thoải mái...
Đây là bên có tầm nhìn rộng mở nhất ở bãi cỏ này, đằng xa có thể trông thấy Trường Giang và thành Thạch Đầu, mà dọc theo sơn thể là một dốc cỏ thật dài, thoạt nhìn có vẻ hơi dốc, hơn bốn mươi lăm độ, đúng là cái độ dốc mà người ta có thể lăn xuống được. Phía dưới còn có một rừng cây, trông xanh tươi um tùm, Ninh Nghị nghe bên kia cất tiếng hát lên là biết kịch còn chưa diễn, vì thế chạy tới chú ý mảng dốc cỏ kia, dù sao hắn chủ yếu là dẫn Vân Trúc đến đây chơi.
Một tên gia đinh thấy bọn họ ở bên mép này, vội chạy ra nhắc rằng nơi này rất nguy hiểm, Ninh Nghị lại phất phất tay cho tên gia đinh kai đi tìm ít công cụ. Sau đó Phò mã Khang Hiền cũng đi tới:
- Tên tiểu tử cậu lại đang làm gì thế?
- Trần công tìm nơi rất tuyệt, lúc trước ông ta làm quan gì mà có thể mua được đỉnh núi đẹp thế này?
Ninh Nghị nhìn xung quanh, cười hỏi.
- Trần Lạc Nguyên chẳng qua chỉ làm Tri huyện, sau đều là nhàn rỗi, nhưng ông ta vốn lấy học vấn mà nổi tiếng, làm việc thì lại chẳng coi là xuất sắc, có làm quan gì thì cũng chỉ thế.
- Chậc!
Ninh Nghị giảm tiếng xuống,
- Ba năm thanh tri phủ, mười vạn tuyết hoa ngân à nha!
- Ha ha, tiểu tử này, lại lấy tâm của tiểu nhân đi đo lòng quân tử chứ! Trần gia vốn là đại địa chủ của Giang Ninh, tuy nay Tô gia cậu gia sản nhiều, nhưng nhà thương nhân chung quy như cây không có rễ, không thể so với ông ta được.
Ninh Nghị nhún vai, sau đó lại liếc sang một bên:
- Ta đang định trượt xuống từ nơi này.
- Hả?
Khang Hiền ngẩn ra.
- Tuy ở giữa có vài viên đá, nhưng ta đã chọn xong lộ tuyến rồi, không vấn đề gì! Nhưng loại vận động này không phù hợp với người già, thưa Khang phò mã gia, ngài chỉ có thể đứng nhìn thôi.
- Ha ha...
Khang Hiền cười rộ lên,
- Hồ nháo, Cậu vẫn còn hồ nháo như vậy! Hôm nay quần hiền tụ hội mà cậu không nghĩ gì đến chuyện phong nhã, lại muốn ở đó chơi mấy trò ngoan đồng, cậu tốt xấu gì cũng được người ta gọi là Giang Ninh đệ nhất tài tử, hôm nay học sinh kinh sư đến đây, cậu không sợ bị người cười sao.
- Có gì mà buồn cười chứ, đạp thanh vốn chính là đến vui chơi, nếu ở bờ sông thì ta còn muốn mang diều với ít thịt nướng đến cơ.
- Cũng đúng!
Khang Hiền ngẫm lại,
- Nhưng vận động thế này quá nguy hiểm, nếu mấy người muốn chơi thì ta nói ấy người biết, đợi lát đi lên trên núi là có một suối nước nóng ở đấy, cậu chơi trò nguy hiểm như vậy, Nhiếp cô nương người ta sao dám trượt xuống với cậu được.
Ông ta nói xong lại tươi cười đầy mặt. Vân Trúc hơi đỏ mặt lên.
Ninh Nghị ngẫm lại cũng thấy đúng. Chỉ chốc lát sau, gia đinh cầm hai tấm ván gỗ và hai cây thanh sắt tới, Ninh Nghị nhìn thanh sắt kia mới phát hiện là không thể dùng được, thứ này quá cứng, vạn nhất tuột khỏi tay đâm vào đất, đâm vào là sẽ xuyên thủng qua người. Nhưng hắn đã nghịch trò này không ít lần, lập tức cột ván gỗ vào giày để làm đồ trượt tuyết. Hắn ở bên này bận rộn, nhiều người bên này cũng không nhịn được mà nhìn sang bên này.
Lý Sư Sư, Khởi Lan, Chu Bang Ngạn, Tào Quan, Liễu Thanh Địch, những người này đều ít nhiều chú ý đến tình hình bên Ninh Nghị, nhưng phần lớn lại biết là hắn từ trước đến nay luôn có phần xa cách với mấy chuyện văn vẻ này. Loại cảm giác này thật kỳ quái, đám người Giang Ninh thì hy vọng có thể nhìn thấy thi từ kinh thế hãi tục, nhưng lại không hề hy vọng là Ninh Nghị xuất thủ.
Với mấy người đứng đầu giới văn nhân như Tào Quan hay Liễu Thanh Địch thì cảm giác này càng đậm, cho dù là ai trong bọn họ có lẽ đều phải thừa nhận, hiện tại ba chữ Ninh Lập Hằng kia bọn họ vẫn còn hơi kiêng kỵ. Những người giống như Tào Quan này bình thường thì sáng tác thi từ khá nhiều, có hay cũng có dở, thi thoảng lại được vài bài hay tuyệt vời, có khi thì thi tác bình thường, danh tiếng của bọn họ cũng là ở trong từng trận hội văn mà dần dần truyền ra.
Đương nhiên nếu bàn về tác phẩm tiêu biểu, cao nhất cũng chỉ có mấy bài như vậy. Mà Ninh Nghị ngày thường không tham dự hội văn, hắn chỉ là lấy ra vài bài thơ là lập tức nổi tiếng, này tuy là chút không theo quy tắc thông thường, nhưng không thể không thừa nhận là ba bài thơ của Ninh Nghị làm ra kia không phải là để thảo luận, mà vốn là để đá quán thôi. Xảo đoạt thiên công, thể hiện rõ tác phẩm xuất sắc truyền lại cho đời sau, cho dù là Minh nguyệt kỷ thời hữu hay Thanh ngọc án hay là Định phong ba, những câu chữ này được viết ra khiến người ta đọc mà xúc cảm mênh mông, nếu là hội văn tỷ thí thì đúng là một từ định cả giang sơn.
Nhưng nếu viết những câu chữ như thế ra, người ngoài sẽ không có gì để tả nữa, bọn họ sao còn dám hạ bút.
Lần trước từng nghe tin Khởi Lan cô nương mời Ninh Nghị làm thơ, đám người Tào Quan đều cảnh giác, tự nhủ là phải lấy ra trạng thái tốt nhất. Y cùng với Ninh Lập Hằng cũng không sai biệt trình độ là mấy, huống chi đối phương không phải lần nào cũng có thể viết ra những từ tác hay. Nhưng lần này đến đây, thấy đối phương không chút quan tâm kia là y không nhịn được mà thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại là căm tức.
Mà đám người Chu Bang Ngạn bên kia thì không hiểu là Ninh Nghị đang làm cái gì, lại thấy hắn cột ván gỗ lên giày rồi từ trên dốc cỏ kia trượt xuống, bên kia thì hô: "Oa oa oa...." vang lên, mới biết là hắn lại đang chơi mấy trò con nít, không khỏi dở khóc dở cười. Trượt xong một trận, Ninh Nghị mới leo lên, hắn vừa ngồi xuống dốc cỏ một lát thì mọi người thấy Khởi Lan ôm cầm đi đến, ngồi xuống nói gì đó với hắn, nói xong, Ninh Nghị có lẽ là lại hứng trí lên, lại lần nữa trượt xuống từ trên dốc cỏ.
Mọi người nhất thời bất đắc dĩ, rồi đột nhiên nghe được bên kia kêu lên một tiếng "a", Khởi Lan ôm cầm đứng ở trên dốc cỏ, sắc mặt hoảng sợ. Hai tên nam tử ăn mặc kiểu thư sinh bên cạnh cũng định từ trên dốc cỏ leo xuống, không rõ là đã xảy ra chuyện gì. Sau đó mọi người nghe được bên dưới hô lên:
- Không sao, không sao, tấm ván gỗ này thật không chắc gì cả...
Nhiều người quan tâm chạy tới, Ninh Nghị đang leo lên từ dưới kia, đại khái là lộn mấy vòng trên dốc cỏ nên trường bào hơi loạn, nhưng may là không bị thương, một tấm ván gỗ dài dưới chân hắn đã gãy. Lúc này đi lên, mọi người cười hỏi hắn có làm sao không. Trần Lạc Nguyên cũng đi sang bên này, biết thân phận của hắn nên quan tâm muốn cho hắn xuống thôn trang phía dưới đổi bộ quần áo, thực ra thì áo choàng vẫn còn sạch sẽ nên hắn khéo léo từ chối.
Lúc bấy giờ đám người kia vốn là mời Tần Thiệu Hòa làm thơ, Tần Thiệu Hòa cũng nguyện viết một thủ, lúc này cười nói:
- Nếu nói đến thi từ thì đó không phải thế mạnh của ta, người viết hay hơn ta nơi nào cũng có, ví như Lập Hằng, rất lợi hại đấy. Chúng ta ở bên kia làm thơ, hắn lại ở chỗ này nhào lộn, thật là phá hỏng hết phong cảnh, chi bằng phạt ba thủ thơ, mọi người thấy thế nào?
Ninh Nghị phủi bụi đất trên người, cười nói:
- Ta mới ngã một cái, ngài đã bảo ta viết thơ, vè thì có được không?
Vân Trúc đứng bên tinh mắt thấy quần áo của Ninh Nghị hơi tuột ra, góc áo lại rách một mảnh nhỏ, vội chỉ cho hắn, Ninh Nghị nhíu mày sửa sang lại một phen.
Tần Thiệu Hòa thấy hắn thật sự có chuyện thì cười ha ha, tha cho hắn. Một lát trôi qua, chợt nghe có người nói:
- Nghe nói Lập Hằng và Sư Sư cô nương quen biết từ tấm bé?
Vừa rồi muốn xem Ninh Nghị có gặp chuyện không may hay không, mọi người xung quanh đều đã tụ tập đến nơi này. Đám người Lý Sư Sư, Chu Bang Ngạn cũng cùng mọi người đi sang, lúc này đang cười cười nói nói thì nghe người nọ nói vậy, Sư Sư ngẩn ra, sau đó cười liếc Ninh Nghị một cái, Ninh Nghị cũng hơi nhíu mày lại, lại nghe có người hỏi:
- Lại có chuyện này sao?
Tin này khiến ọi người rất là bất ngờ, hơi ồ lên, có khó chịu, có hâm mộ, cũng có ghen tị.
Kỳ thật trong khoảng thời gian vừa rồi, đám học sinh Giang Ninh chưa chắc đã không có ai sinh ra hảo cảm với Lý Sư Sư, dù sao thì quầng sáng của hoa khôi thật sự quá hấp dẫn người. Lý Sư Sư xinh đẹp, cũng khá thân thiện, lúc trước mọi người làm thơ thì nàng cũng ở bên cạnh, dù không có tự mình đàn hát cho ai nhưng người ta viết xong sẽ bình luận một phen, cũng nói cả lời hay nữa.
Những người ở Giang Ninh này phần lớn là đã có cô nương mà mình ngưỡng mộ trong lòng, nhưng hôm nay Đệ nhất danh hoa ở kinh thành tới đây, nếu được nàng ấy ưu ái thì đó lại là chuyện rất có mặt mũi. Chẳng có ai lại hứng thú nghe chuyện cô nương mà mình thích có mối quan hệ sâu xa cỡ nào với kẻ khác, đám người Chu Bang Ngạn giờ đây cũng thấy hơi khó chịu trong lòng.
Chuyện này lại là do Vu Hòa Trung phát tán ra ngoài, gã nhìn đám Chu Bang Ngạn là thấy khó chịu, cũng tự biết bản lĩnh thi từ của mình có hạn, mà lần này lại liên quan đến danh dự của Sư Sư, gã không hy vọng là sẽ làm hỏng, nghe tin Tiểu Ninh chính là Ninh Lập Hằng rồi, gã ngơ ngẩn một lúc rồi sau đó lại nảy ra ý hay.
Không cho đám Chu Bang Ngạn kia khoe mẽ cho Sư Sư, chẳng bằng để Lập Hằng át hết tất cả bọn họ, dù sao đều là người quen cũ, gã nghĩ rằng Lập Hằng cũng sẽ giúp thôi. Vì thế mới vừa rồi, Vu Hòa Trung hỏi thăm tin tức Ninh Lập Hằng rồi lại ra vẻ vô tình nói chuyện xưa giữa Sư Sư và Ninh Nghị, lăng xê một phen, lúc này liền khiến hai người Ninh, Lý trở thành tiêu điểm trong đám đông kia.
- Lập Hằng...
Lý Sư Sư nghĩ nghĩ rồi cúi đầu cười nói:
- Quả thật có quen biết với thiếp thân! Lúc trước Sư Sư theo Lý ma ma học đàn ở Giang Ninh này vừa vặn ở cửa Tam Liên hạng, mà nhà Lập Hằng cũng ở tại Tam Liên hạng, vì thế khi đúng là có quen biết, chỉ là không biết Tiểu Ninh ngày đó đã trở thành Ninh công tử ngày nay, cũng là hôm nay gặp mặt mới có thể xác nhận.
- Thật sự có chuyện này sao? Chắc là nhiều năm rồi nhỉ?
Có người cảm thấy hứng thú hỏi. Ninh Nghị gật gật đầu:
- Quả thật... đúng là như vậy.
Mọi người lại xôn xao lên. Liễu Thanh Địch đứng ở giữa đám người kia, vốn rất khó chịu nhưng lúc này lại hơi nheo mắt lại, nhìn Lý Sư Sư rồi lại quay sang nhìn Nguyên Cẩm Nhi bên kia, nghĩ tới một chuyện rồi lại cười lên.
- Thanh mai trúc mã, vô tư từ bé. Ngày đó Lập Hằng chắc là không ngờ rằng tiểu cô nương khi đó sẽ trở thành Sư Sư cô nương hôm nay, nổi danh khắp kinh thành! Sư Sư cô nương lúc trước chắc chưa từng ngờ Ninh huynh hôm nay lại tiếng tăm nổi khắp Giang Ninh, trở thành Đệ nhất tài tử mà mọi người tôn xưng. Tài hoa và dung mạo của Ninh huynh và Sư Sư cô nương đều là tuyển chọn, đúng như lời của Phật môn vậy, đây chính là duyên phận. Theo suy nghĩ nông cạn của tại hạ, lúc này hai vị chắc hẳn có rất nhiều cảm xúc, nếu muốn hội văn ngày hôm nay trở thành một đoạn giai thoại, chi bằng để Lập Hằng làm một thủ thơ phú cho Sư Sư cô nương, để Sư Sư cô nương xướng lên, không biết mọi người cảm thấy thế nào?
Buổi sáng y mới cãi nhau với Vân Trúc và Cẩm Nhi, lúc này có thể xem như tình địch đỏ mắt gặp nhau, thể hiện rõ là chẳng có ý tốt gì.
Ninh Nghị như cười như không nhìn y, Liễu Thanh Địch nhìn lại không hề khoan nhượng. Cẩm Nhi ở phía sau thì khinh thường bĩu môi, tên Liễu Thanh Địch này quá ngây thơ rồi, nếu nàng thật sự thích Ninh Nghị, với tài hoa của mình hắn có thể dễ dàng khiến mọi người cảm phục, khiến hoa khôi ái mộ, khó tránh khỏi sẽ có khúc mắc, lúc này chỉ sợ sẽ khiến Vân Trúc tỷ không vui thôi, nhưng cũng được, mình có thể thừa dịp chen vào, cướp lấy trái tim của Vân Trúc tỷ.
Nếu lúc này Ninh Nghị mà thực sự lấy ra tác phẩm xuất sắc truyền lại đời sau, khiến Lý Sư Sư cảm phục tại chỗ, khiến một mình hắn nổi bật, Tào Quan sẽ không thích, đám người Chu Bang Ngạn cũng không vui vẻ gì. Nhưng trong đám người ở đây lại có nhiều người không liên quan đến lợi ích bản thân gì, nên họ lại hận không thể khiến chuyện này càng náo lớn càng tốt, dù mình không được làm nhân vật chính nhưng làm kẻ tham dự cũng được thơm lây.
Liễu Thanh Địch vừa nói xong, nhất thời đã có kẻ hưởng ứng, Khang Hiền cũng chen một chân vào:
- Lão hủ cảm thấy chuyện này rất thú vị!
Mà bên Tần Thiệu Khiêm kia lại không ngừng ồn ào hô lên:
- Vợ chồng son, thanh mai trúc mã, phải viết, nhất định phải viết!
Ngay cả tên Tư Tiểu Hổ vốn ngại ngùng kia cũng gật đầu:
- Đúng vậy, đúng vậy.
Gã là quân nhân nên vẫn luôn hướng tới những buổi tụ hội của văn nhân này, ước ao có thể một lần chứng kiến chuyện tài hoa phong lưu kia.
Lý Sư Sư chớp chớp mắt, sắc mặt đỏ cả lên, cũng không nói lời nào thành ra lại vừa đúng để sắm vai của mình.
Ninh Nghị liếc mắt quét qua mọi người một vòng, Vân Trúc ở sau lưng hắn nên không nhìn thấy, im lặng một lúc lâu, hắn cuối cùng cũng gật đầu, mở miệng.
- ... Được rồi!
Ninh Nghị nghĩ nghĩ, sau đó trực tiếp đi tới một tủ sách đặt cách đó không xa, rút giấy, mài mực nước,
- Một bài vè thôi, mọi người chớ cười.
Nhìn vẻ mặt của hắn lúc này, đương nhiên không phải là viết vè. Mọi người vây đằng trước bàn đọc sách kia, có người thì cười, có người lại yên lặng lại, những người đứng rải rác trên bãi cỏ cũng đi lại đây.
Đám Tào Quan, Chu Bang Ngạn cau mày, yên tĩnh nhìn, chuyến văn hội lần này vừa mới bắt đầu, nhưng nếu giờ đã xuất hiện tác phẩm xuất sắc gì thì chỉ sợ tiếp sau sẽ trở nên vô vị, hào quang của mọi người đều bị bài thơ đó bao phủ mất. Mà Lý Sư Sư thì khẽ mỉm cười đứng ở bên cạnh, chỉ là trong ánh mắt lại có vài phần chờ mong, thi tác này có liên quan đến nàng nên nàng thực sự muốn nhìn xem vị bạn cũ được xưng là Giang Ninh đệ nhất tài tử này có thể viết ra thi từ gì.
Đầu bút lông hạ xuống, chữ vẫn rất đẹp, mà... đây cũng không phải là một bài vè. Mọi người dần từ mỉm cười mà trở nên trầm mặc, dường như khó có thể hiểu nổi, trở nên nghi hoặc, sau đó là dần cổ quái...
Trên tờ giấy kia có tất cả tám câu... "Hữu nhân tại cao lâu, hữu nhân tại thâm câu. Hữu nhân quang vạn trượng, hữu nhân nhất thân tú, Thế nhân thiên vạn chủng, phù vân mạc khứ cầu, Tư nhân nhược thải hồng, ngộ thượng phương tri hữu."
Dịch thơ: Có người ở cao lầu, có người ở mương sâu. Kẻ sáng chói hào quang, kẻ lu mờ ảm đạm. Thế gian ngàn vạn loại, cớ gì cầu mây bay? Nếu muốn tỏ lòng ai, cứ gặp rồi ắt biết.
Đây là... thơ gì đây?
Ở Rể (Chuế Tế)
Tác giả: Phẫn Nộ Đích Hương Tiêu
691 chương | 2,779 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1-1: Phồn hoa chỉ là một giấc mộng
Chương Quyển 1 - 2: Thơ và cờ
Chương Quyển 1 - 3: Lão tổ, tiểu tỳ và cậu ấm
Chương Quyển 1 - 4: Người không quan hệ
Chương Quyển 1 - 5: Gà mái xuống sông
Chương Quyển 1 - 6: Gió sớm Giang Ninh
Chương Quyển 1 - 7: Thư viện Dự Sơn
Chương Quyển 1 - 8: Hô Diên Lôi Phong
Chương Quyển 1 - 9: Hình dáng tương lai
Chương Quyển 1 - 10: Trăng sáng bao giờ có
Chương Quyển 1 - 11: Trên thuyền hoa
Chương Quyển 1 - 12: Hội thơ Chỉ Thủy
Chương Quyển 1 - 13: Bên trong Quy Hạc Viên
Chương Quyển 1 - 14: Thêm dầu vào lửa
Chương Quyển 1 - 15: Nhận thức muộn màng
Chương Quyển 1 - 16: Nhiếp Vân Trúc
Chương Quyển 1 - 17: Khí Trường
Chương Quyển 1 - 18: Tự treo cành đông nam (1)
Chương Quyển 1 - 19: Trung thần
Chương Quyển 1 - 20: Suy đoán
Chương Quyển 1 - 21: Thu hết đông sang
Chương Quyển 1 - 22: Thu hết đông sang (hạ)
Chương Quyển 1 - 23: Tiện mồm
Chương Quyển 1 - 24: Biểu tỷ
Chương Quyển 1 - 25: Thay đổi nhanh chóng
Chương Quyển 1 - 26: Khảo thí học vấn
Chương Quyển 1 - 27: Cao mấy tầng lầu
Chương Quyển 1 - 28: Già Lam Vũ (thượng)
Chương Quyển 1 - 29: Già Lam Vũ (hạ)
Chương Quyển 1 - 30: Đàm tiếu
Chương Quyển 1 - 31: Phức tạp
Chương Quyển 1 - 32: Bước đầu tiên (thượng)
Chương Quyển 1 - 33: Bước đầu tiên (Hạ) (Phần đầu)
Chương Quyển 2 - 34: Chuyện ngày tết
Chương Quyển 2 - 35: Suốt đêm rồng cá rộn (1)
Chương Quyển 2 - 36: Suốt đêm rồng cá rộn (2)
Chương Quyển 2 - 37: Suốt đêm rồng cá rộn (3)
Chương Quyển 2 - 38: Suốt đêm rồng cá rộn (4)
Chương Quyển 2 - 39: Suốt đêm rồng cá rộn (5)
Chương Quyển 2 - 40: Suốt đêm rồng cá rộn (6)
Chương Quyển 2 - 41: Suốt đêm rồng cá rộn (7)
Chương Quyển 2 - 42: Suốt đêm rồng cá rộn (8)
Chương Quyển 2 - 43: Đánh cuộc
Chương Quyển 2 - 44: Xe đẩy nhỏ
Chương Quyển 2 - 45: Mánh khóe đơn giản
Chương Quyển 2 - 46: Người quen cũ
Chương Quyển 2 - 47: Tư vị chuyện ngày xưa
Chương Quyển 2 - 48: Không thể lấy yếu thắng mạnh
Chương Quyển 2 - 49: Hơi thở mùa xuân
Chương Quyển 2 - 50: Sống chung kỳ quái
Chương Quyển 2 - 51: Nảy sinh
Chương Quyển 2 - 52: Bắt đầu (phần đầu)
Chương Quyển 2 - 53: Vui mừng (phần đầu)
Chương Quyển 2 - 54: Nhấn nhiếp
Chương Quyển 2 - 55: Chấn nhiếp (trung)
Chương Quyển 2 - 56: Chấn nhiếp (hạ)
Chương Quyển 2 - 57: Sau lưng, trước mắt
Chương Quyển 2 - 58: Hai tỷ đệ
Chương Quyển 2 - 59: Giết
Chương Quyển 2 - 60: Gió táp mưa sa
Chương Quyển 2 - 61: Tình thế như ván cờ
Chương Quyển 2 - 62: Mồi câu và dây câu
Chương Quyển 2 - 63: Ý đồ
Chương Quyển 2 - 64: Lục lạc chuông, ngày mai gặp
Chương Quyển 2 - 65: Quang cảnh cuộc vui
Chương Quyển 2 - 66: Cấm kỵ
Chương Quyển 2 - 67: Kỳ vọng, đánh cuộc
Chương Quyển 2 - 68: Quảng cáo, bố cục
Chương Quyển 2 - 69: Chuông gió, mỗi ngày gặp nhé
Chương Quyển 2 - 70: Ninh Lập Hằng tàn nhẫn
Chương Quyển 2 - 71: Lữ Lương
Chương Quyển 2 - 72: Cơn mưa
Chương Quyển 2 - 73: Thư sinh yếu ớt
Chương Quyển 2 - 74: Tâm như mãnh hổ (1)
Chương Quyển 2 - 75: Tâm như mãnh hổ (2)
Chương Quyển 2 - 76: Tâm như mãnh hổ (3)
Chương Quyển 2 - 77: Tâm như mãnh hổ (4)
Chương Quyển 2 - 78: Trên núi
Chương Quyển 2 - 79: Tha Sơn Chi thạch (Thượng)
Chương Quyển 2 - 80: Tha Sơn Chi thạch (Hạ)
Chương Quyển 2 - 81: Chờ đợi
Chương Quyển 2 - 82: Tình hình thiên tai
Chương Quyển 2 - 83: Có lẽ sẽ không lấy chồng
Chương Quyển 2 - 84: Gửi gắm hai thứ
Chương Quyển 2 - 85: Mưu tính
Chương Quyển 2 - 86: Bối phận, xưng hô
Chương Quyển 2 - 87: Cửa sổ
Chương Quyển 2 - 88: Những vì sao soi chiếu
Chương Quyển 2 - 89: Tiểu Thiền
Chương Quyển 2 - 90: Đông Trụ
Chương Quyển 2 - 91: Đồ vong ơn phụ nghĩa
Chương Quyển 2 - 92: Cảnh cáo (Thượng)
Chương Quyển 2 - 93: Cảnh cáo (Hạ)
Chương Quyển 2 - 94: Lịch sử và đồ háo sắc
Chương Quyển 2 - 95: Thời cuộc (Thượng)
Chương Quyển 2 - 96: Thời cuộc (Trung)
Chương Quyển 2 - 97: Thời cuộc (Hạ)
Chương Quyển 2 - 98: Nho
Chương Quyển 2 - 99: Một ngày của Tô Đàn Nhi (Thượng)
Chương Quyển 2 - 100: Một ngày của Tô Đàn Nhi (Hạ)
Chương Quyển 2 - 101: Phòng tắm
Chương Quyển 2 - 102: Lòng dạ hẹp hòi
Chương Quyển 2 - 103: Ngẫu nhiên gặp ở lầu Yến Thúy
Chương Quyển 2 - 104: Mỉm cười
Chương Quyển 2 - 105: Vấn vương (Thượng)
Chương Quyển 2 - 106: Vấn vương (Hạ)
Chương Quyển 2 - 107: Thêm loạn
Chương Quyển 2 - 108: Muốn làm, cứ làm
Chương Quyển 2 - 109: Bái sư
Chương Quyển 2 - 110: Đóng cửa thành
Chương Quyển 2 - 111: Liên hoàn
Chương Quyển 2 - 112: Tình thế nguy hiểm
Chương Quyển 2 - 113: Bắt đầu
Chương Quyển 2 - 114: Tâm tình (Thượng)
Chương Quyển 2 - 115: Tâm tình (Hạ)
Chương Quyển 2 - 116: Phai màu
Chương Quyển 2 - 117: Thư sinh khó hiểu
Chương Quyển 2 - 118: Vân Trúc và Nguyên Cẩm Nhi đánh cuộc
Chương Quyển 2 - 119: Hai người hầu nhỏ (Thượng)
Chương Quyển 2 - 120: Hai người hầu nhỏ (Hạ)
Chương Quyển 2 - 121: Sóng ngầm
Chương Quyển 2 - 122: Cuộn chảy
Chương Quyển 2 - 123: Uống rượu
Chương Quyển 2 - 124: Mở màn
Chương Quyển 2 - 125: vô đề
Chương Quyển 2 - 126: Cuối cùng cũng hiện… thủy triều đen
Chương Quyển 2 - 127: Thời đại mới
Chương Quyển 2 - 128: Sân nhỏ ven sông
Chương Quyển 2 - 129: Dấu hiệu của ác mộng
Chương Quyển 2 - 130: Chuyện vẫn chưa xong
Chương Quyển 2 - 131: Bóng đêm
Chương Quyển 2 - 132: Gươm sắc hiện
Chương Quyển 2 - 133: Rùng mình
Chương Quyển 2 - 134: Ngửa bài
Chương Quyển 2 - 135: Dương mưu (Thượng)
Chương Quyển 2 - 136: Dương mưu (Hạ)
Chương Quyển 2 - 137: Lật tay làm mưa
Chương Quyển 2 - 138: Mặt mũi địch thủ
Chương Quyển 2 - 139: Đổi một bài từ
Chương Quyển 2 - 140: Ai cũng hài lòng
Chương Quyển 2 - 141: Lưới trời
Chương Quyển 2 - 142: Giao thác
Chương Quyển 2 - 143: Định Phong Ba (1)
Chương Quyển 2 - 144: Định Phong Ba (2)
Chương Quyển 2 - 145: Định Phong Ba (3)
Chương Quyển 2 - 146: Tâm sự trong lòng
Chương Quyển 2 - 147: Chủ mưu
Chương Quyển 2 - 148: Giết hết
Chương Quyển 2 - 149: Đao hiện
Chương Quyển 2 - 150: Niềm vui bất ngờ
Chương Quyển 2 - 151: Bắn phát trúng mặt, so với danh nhân
Chương Quyển 2 - 152: Mưa gió tạm lắng
Chương Quyển 2 - 153: Đốt nhà (Thượng)
Chương Quyển 2 - 154: Đốt nhà (Hạ)
Chương Quyển 2 - 155: Động phòng
Chương Quyển 2 - 156: Buổi sáng tốt lành
Chương Quyển 2 - 157: Ánh sáng và bóng tối
Chương Quyển 3 - 158: Dư âm
Chương Quyển 3 - 159: Dự báo
Chương Quyển 3 - 160: Sáng sớm
Chương Quyển 3 - 161: Huyết mạch
Chương Quyển 3 - 162: Tổng hợp triệu chứng trước hôn nhân của Chu Bội
Chương Quyển 3 - 163: Đầu xuân, khiêu chiến
Chương Quyển 3 - 164: Chuyện ngoài ý muốn
Chương Quyển 3 - 165: Bỗng nhiên giao chiến
Chương Quyển 3 - 166: Loạn chiến
Chương Quyển 3 - 167: Hắc thương, tính kế, Nguyên Cẩm Nhi bạch điều trong sóng
Chương Quyển 3 - 168: Long Xà
Chương Quyển 3 - 169: Trò chuyện đêm khuya
Chương Quyển 3 - 170: Đệ tử
Chương Quyển 3 - 171: Lý Sư Sư
Chương Quyển 3 - 172: Nghi hoặc, bí ẩn
Chương Quyển 3 - 173: Chuyện lúc trước
Chương Quyển 3 - 174: Mưa xuân
Chương Quyển 3 - 175: Tiểu viện ngày trước
Chương Quyển 3 - 176: Bạn cũ tình cờ gặp lại
Chương Quyển 3 - 177: Phác thảo
Chương Quyển 3 - 178: Phác thảo
Chương Quyển 3 - 179: Miếu sơn thần (1)
Chương Quyển 3 - 180: Miếu sơn thần (2)
Chương Quyển 3 - 181: Thích
Chương Quyển 3 - 182: Lặng lẽ
Chương Quyển 3 - 183: Sắp xếp
Chương Quyển 3 - 184: Đầu người
Chương Quyển 3 - 185: Gặp lại (1)
Chương Quyển 3 - 186: Gặp lại (2)
Chương Quyển 3 - 187: Gặp lại (3)
Chương Quyển 3 - 188: Tiểu Ninh với Ninh Lập Hằng
Chương Quyển 3 - 189: Đình viện
Chương Quyển 3 - 190: Phúc hắc
Chương Quyển 3 - 191: Quái thơ
Chương Quyển 3 - 192: Đẩy tay
Chương Quyển 3 - 193: Tịch mịch sa châu lãnh (1)
Chương Quyển 3 - 194: Tịch mịch sa châu lãnh (2)
Chương Quyển 3 - 195: Nói lòi từ biệt (1)
Chương Quyển 3 - 196: Nói lòi từ biệt (2,3)
Chương Quyển 3 - 197: Hạt giống
Chương Quyển 3 - 198: Đi chung đường
Chương Quyển 3 - 199: Bến tàu Thường Châu
Chương Quyển 3 - 200: Nhẫn nhục chịu đựng
Chương Quyển 3 - 201: Phẫn trư cật hổ
Chương Quyển 3 - 202: Đom đóm vờn bay
Chương Quyển 3 - 203: Hàng Châu
Chương Quyển 3 - 204: Tâm tình phức tạp
Chương Quyển 3 - 205: Tiền Hi Văn
Chương Quyển 3 - 206: Y Hà viên
Chương Quyển 3 - 207: Gia sự
Chương Quyển 3 - 209: Trời quang
Chương Quyển 3 - 210: Đưa một hộp tằm
Chương Quyển 3 - 211: Tỷ muội
Chương Quyển 3 - 212: Ngủ một tối
Chương Quyển 3 - 213: Biến cố (1)
Chương Quyển 3 - 214: Biến cố (2)
Chương Quyển 3 - 215: Biến cố (3)
Chương Quyển 3 - 216: Biến cố (4)
Chương Quyển 3 - 217: Biến cố (5)
Chương Quyển 3 - 218: Biến cố (6)
Chương Quyển 3 - 219: Biến cố (7)
Chương Quyển 3 - 220: Biến cố (8)
Chương Quyển 3 - 221: Đêm lửa (1)
Chương Quyển 3 - 222: Đêm lửa (2)
Chương Quyển 3 - 223: Đêm lửa (3)
Chương Quyển 3 - 224: Đêm lửa (4)
Chương Quyển 3 - 225: Đêm lửa (5)
Chương Quyển 3 - 226: Khả năng cho phép
Chương Quyển 3 - 227: Vây thành (1)
Chương Quyển 3 - 228: Vây thành (2)
Chương Quyển 3 - 229: Vây thành (3)
Chương Quyển 3 - 230: Vây thành (4)
Chương Quyển 3 - 231: Vây thành (5)
Chương Quyển 3 - 232: Vây thành (6)
Chương Quyển 3 - 233: Anh hùng đa cố mưu phu bệnh (1)
Chương Quyển 3 - 234: Anh hùng đa cố mưu phu bệnh (2)
Chương Quyển 3 - 235: Đường về nhà (1)
Chương Quyển 3 - 236: Đường về nhà (2)
Chương Quyển 3 - 237: Đường về nhà (3)
Chương Quyển 3 - 238: Đường về nhà (4)
Chương Quyển 3 - 239: Đường về nhà (5)
Chương Quyển 3 - 240: Đường về nhà (6)
Chương Quyển 3 - 241: Đường về nhà (7)
Chương Quyển 3 - 242: Hàng Châu sau khi rơi vào tay giặc
Chương Quyển 3 - 243: Làm lại nghiệp cũ
Chương Quyển 3 - 244: Hai người trên cô đảo
Chương Quyển 3 - 245: Nhu mạt
Chương Quyển 3 - 246: Việc nhỏ ở thư viện
Chương Quyển 3 - 247: Huyền động
Chương Quyển 3 - 248: Dã tâm
Chương Quyển 3 - 249: Đột phá khẩu
Chương Quyển 3 - 250: Lâu Thư Vọng
Chương Quyển 3 - 251: Chết cho người xem
Chương Quyển 3 - 252: Phải có tín ngưỡng
Chương Quyển 3 - 253: Lập trường
Chương Quyển 3 - 254: Gia nhập
Chương Quyển 3 - 255: Cương lĩnh
Chương Quyển 3 - 256: Nữ nguyên soái
Chương Quyển 3 - 257: Người không thú vị
Chương Quyển 3 - 258: Bèo nước gặp nhau
Chương Quyển 3 - 259: Trong lòng xao động
Chương Quyển 3 - 260: Khí phách của Lưu Tây Qua
Chương Quyển 3 - 261: Lá thu
Chương Quyển 3 - 262: Mưa núi
Chương Quyển 3 - 263: Văn nhã biến chất
Chương Quyển 3 - 264: Nhiều chuyện
Chương Quyển 3 - 265: Mật hội
Chương Quyển 3 - 266: Từ chối khéo léo, lớp sóng trùng điệp
Chương Quyển 3 - 267: Đường hẹp
Chương Quyển 3 - 268: Từ tử cục đến tử cục
Chương Quyển 3 - 269: Tàng phong
Chương Quyển 3 - 270: Đêm lạnh
Chương Quyển 3 - 271: Nhìn cảnh đường phố như kết thúc
Chương Quyển 3 - 272: Sóng gió chưa qua phong ba lại tới
Chương Quyển 3 - 273: Máu, lửa, đao, thương
Chương Quyển 3 - 274: Đoạt danh tiếng
Chương Quyển 3 - 275: Cô gái chăn cừu
Chương Quyển 3 - 276: Sương sớm (1)
Chương Quyển 3 - 277: Sương sớm (2)
Chương Quyển 3 - 278: Bắt đầu những việc nhỏ bên dưới bức màn sắt khắc nghiệt
Chương Quyển 3 - 279: Chuyện phiền phức
Chương Quyển 3 - 280: Giá lạnh
Chương Quyển 3 - 281: Nhìn thấy con gián cũng không sợ nữa rồi
Chương Quyển 3 - 282: Vì một tiếng cười, nam nhi ngang dọc
Chương Quyển 3 - 283: Thất kinh
Chương Quyển 3 - 284: Thiên Nam Bá Đao Độc Thủ Vô Hình
Chương Quyển 3 - 285: Trường ca quân tiên phong cuồn cuộn nổi lên
Chương Quyển 3 - 286: rần Gia Thúy Hoa ngậm máu phun người
Chương Quyển 3 - 287: Đồng chí, người nhà
Chương Quyển 3 - 288: Phu thê đêm trò chuyện về Hà Sơn Thiết Kiếm
Chương Quyển 3 - 289: Nơi vô chủ Lữ Lương đã thay đổi
Chương Quyển 3 - 290: Cái lưới lớn
Chương Quyển 3 - 291: Đại thế nho nhỏ cuồn cuộn xoay dòng
Chương Quyển 3 - 292: Sợ nhất kẻ bị bệnh thần kinh
Chương Quyển 3 - 293: Ta tới đón người
Chương Quyển 3 - 294: Dẫn nàng đi ngắm pháo hoa
Chương Quyển 3 - 295: Khói lửa bao quanh
Chương Quyển 3 - 296: Hoàng Hà dục độ băng tắc xuyên
Chương Quyển 3 - 297: Hai ba chuyện trong vây thành
Chương Quyển 3 - 298: Mùa đông
Chương Quyển 3 - 299: Cuộc ám sát không hợp thời
Chương Quyển 3 - 300: Ta thích hắn
Chương Quyển 3 - 301: Nghị hôn nghị gả
Chương Quyển 3 - 302: Thông tri tái hôn
Chương Quyển 3 - 303: Một tràng phong hoa tuyết nguyệt
Chương Quyển 3 - 304: Nói đến chuyện cũ tẩu hỏa nhập ma
Chương Quyển 3 - 305: Hùng quan mạn đạo bát bách hổ minh
Chương Quyển 3 - 306: Vô sỉ phản bội, một tiếng thở dài
Chương Quyển 3 - 307: Hoa sen đau đến thấu lòng cũng không khóc
Chương Quyển 3 - 308: Tạm biệt Hà Sơn Thiết Kiếm (1)
Chương Quyển 3 - 309: Tạm biệt Hà Sơn Thiết Kiếm (2-3)
Chương Quyển 3 - 310: Tạm biệt Hà Sơn Thiết Kiếm (4-5)
Chương Quyển 3 - 311: Ồn ào náo nhiệt
Chương Quyển 3 - 312: Đánh giá sai, bổ não, hiểu lầm
Chương Quyển 3 - 313: Tính cách bất đồng, yêu thế nào đây?
Chương Quyển 3 - 314: Như cùng nàng tiền thế qua môn
Chương Quyển 3 - 315: Cẩm Nhi cô nương
Chương Quyển 3 - 316: Mùa xuân ấm áp
Chương Quyển 3 - 317: Vở kịch gia đình
Chương Quyển 3 - 318: Dốc lòng
Chương Quyển 3 - 319: Đêm xuân cùng lồng đèn Khổng Minh
Chương Quyển 3 - 320: Hoa xuân tháng ba dần bừng tỉnh
Chương Quyển 3 - 321: Ác niệm
Chương Quyển 3 - 322: Náo loạn khiến người thương tâm
Chương Quyển 3 - 323: Gia sự (1)
Chương Quyển 3 - 324: Gia sự (2)
Chương Quyển 3 - 325: Gia sự (3)
Chương Quyển 3 - 326: Gia sự (4)
Chương Quyển 3 - 327: Trời đầy mây (1)
Chương Quyển 3 - 328: Trời đầy mây (2)
Chương Quyển 3 - 329: Mưa bão (1)
Chương Quyển 3 - 330: Mưa bão (2)
Chương Quyển 3 - 331: Mưa bão (3)
Chương Quyển 3 - 332: Mưa bão (4)
Chương Quyển 3 - 333: Mưa bão (5)
Chương Quyển 3 - 334: Mưa bão (6)
Chương Quyển 3 - 335: Mưa bão (7)
Chương Quyển 3 - 336: Mưa bão (8)
Chương Quyển 3 - 337: Tre cũ nhà mơi
Chương Quyển 3 - 338: Chuyện xưa Thủy Bạc
Chương Quyển 3 - 339: Ở riêng
Chương Quyển 3 - 340: Lang đạo
Chương Quyển 3 - 341: Phó thác
Chương Quyển 3 - 342: Rối loạn
Chương Quyển 3 - 343: Đi và ở
Chương Quyển 3 - 344: Trước khi lên đường
Chương Quyển 3 - 345: Trước khi lên đường
Chương Quyển 3 - 346: ảo giác thính giác
Chương Quyển 3 - 347: Hành trình việc nhỏ
Chương Quyển 3 - 348: Hành trình việc nhỏ (2)
Chương Quyển 3 - 349: Hành trình việc nhỏ
Chương Quyển 3 - 350: Tranh luận dữ dội
Chương Quyển 3 - 351: Màn mưa
Chương Quyển 3 - 352: Điệp ảnh trùng trùng
Chương Quyển 3 - 353: Nhân sinh lộ trách sở vị duyên phận (1)
Chương Quyển 3 - 354: Nhân sinh lộ trách sở vị duyên phận (2)
Chương Quyển 3 - 355: Hinh Ninh quang ảnh (1)
Chương Quyển 3 - 356: Hinh Ninh quang ảnh (2)
Chương Quyển 3 - 357: Tính kế sau lưng
Chương Quyển 3 - 358: Tính kế sau lưng(1)
Chương Quyển 3 - 359: Tính kế sau lưng(2)
Chương Quyển 3 - 360: Chính diện, phản diện
Chương 361: Chính diện, phản diện, mặt đen, mặt trắng (hạ)
Chương 362: Một tia hy vọng le lói (1)
Chương 363: Một tia hy vọng le lói (2)
Chương 364: Đêm tối thê lương (1)
Chương 365: Đêm tối thê lương (2)
Chương 366: Gián điệp (1)
Chương 367: Gián điệp (2)
Chương 368: Chuyện vụn vặt trong chuyến đi (thượng)
Chương 369: Chuyện vụn vặt trong chuyến đi (hạ)
Chương 370: Cổ đô (1)
Chương 371: Cổ đô (2)
Chương 372: Tâm nguyện thiên hạ đại đồng (thượng) (1)
Chương 373: Tâm nguyện thiên hạ đại đồng (thượng) (2)
Chương 374: Tâm nguyện Thiên hạ đại đồng (hạ)
Chương 375: Tâm nguyện Thiên hạ đại đồng (hạ) (2)
Chương 376: Sơ lâm (1)
Chương 377: Sơ lâm (2)
Chương 378: Sắc đêm (1)
Chương 379: Sắc đêm (2)
Chương 380: Người tốt và kẻ giả gái
Chương 381: Khốc khốc đề đề
Chương 382: Nghiệp hỏa (1)
Chương 383: Nghiệp hỏa (2) (1)
Chương 384: Nghiệp hỏa (2) (2)
Chương 385: nghiệp hỏa (3) (1)
Chương 386: Nghiệp hỏa (3) (2)
Chương 387: Nửa ngày
Chương 388: Tâm loạn (1)
Chương 389: Tâm loạn (2)
Chương 390: Vị ương (1)
Chương 391: Vị ương (2) (1)
Chương 392: Vị ương (2) (2)
Chương 393: Vị ương (3))
Chương 394: Vị ương (4)
Chương 395: Đoản bản
Chương 396: Mê hoặc và mờ mịt (1)
Chương 397: Mê hoặc và mờ mịt (2)
Chương 398: Tiểu tụ
Chương 399: Phong khởi, vân tụ (1)
Chương 400: Phong khởi, vân tụ (2)
Chương 401: Hang hổ - ác niệm (1)
Chương 402: Hang hổ - ác niệm (2)
Chương 403: Chỉ trích - Nghi hoặc (1)
Chương 404: Chỉ trích - Nghi hoặc (2)
Chương 405: Chỉ trích - Nghi hoặc (3)
Chương 406: Chỉ trích - Nghi hoặc (3)
Chương 407: Tức giận (2)
Chương 408: Thiên cổ nhất nhân Lý Thái Bạch
Chương 409: Thiên cổ nhất nhân Lý Thái Bạch
Chương 410: Căn dặn và ước chừng
Chương 411: Căn dặn và ước chừng
Chương 412: Bắc vọng sơn khâu nhất tràng tràng
Chương 413: Bệnh thần kinh
Chương 414: Nguyên nhân, sát niệm
Chương 415: Nguyên nhân, sát niệm
Chương 416: Chỉ một chữ Tình (P1)
Chương 417: Chỉ một chữ Tình (P2)
Chương 418: Nguyên bảo nhi, nguyên cẩm nhi
Chương 419: Ngốc nghếch (1)
Chương 420: Ngốc nghếch (2)
Chương 421: Quách Dược sư
Chương 422: Mật ngữ trung ngôn (1)
Chương 423: Mật ngữ trung ngôn (2)
Chương 424: Âm mưu và thù hận
Chương 425: thành chu hải (1)
Chương 426: thành chu hải (2)
Chương 427: Đêm nay có sao trời, gió thổi lúc nửa đêm (1)
Chương 428: Đêm nay có sao trời, gió thổi lúc nửa đêm (2)
Chương 429: Đêm nay có sao trời, gió thổi lúc nửa đêm (3)
Chương 430: Khởi hành về phía đông (1)
Chương 431: Khởi hành về phía đông (2)
Chương 432: Hỗn nguyên phích lịch thủ Lôi Phong (1)
Chương 433: Hỗn nguyên phích lịch thủ Lôi Phong (2)
Chương 434: Nín thở chờ đợi (1) (1)
Chương 435: Nín thở chờ đợi (1) (2)
Chương 436: Nín thở chờ đợi (2) (1)
Chương 437: Nín thở chờ đợi (2) (2)
Chương 438: Ngọa hổ tương hành (1)
Chương 439: Ngọa hổ tương hành (2)
Chương 440: Ác niệm đông thăng (1)
Chương 441: Ác niệm đông thăng (2)
Chương 442: Ác niệm đông thăng (3)
Chương 443: Ác niệm đông thăng (4)
Chương 444: Ác niệm đông thăng (5)
Chương 445: Ác niệm đông thăng (6)
Chương 446: Ác niệm đông thăng (7)
Chương 447: Ác niệm đông thăng (8)
Chương 448: Ác niệm đông thăng (9)
Chương 449: Ác niệm đông thăng (10)
Chương 450: Ác niệm đông thăng (11)
Chương 451: Ác niệm đông thăng (12)
Chương 452: Ác niệm đông thăng (13)
Chương 453: Ác niệm đông thăng (14)
Chương 454: Ác niệm đông thăng (15)
Chương 455: Ác niệm đông thăng (16)
Chương 456: Ác niệm đông thăng (17)
Chương 457: Nhật quang khuynh thành (1)
Chương 458: Nhật quang khuynh thành (2)
Chương 459: Nhật quang khuynh thành (3)
Chương 460: Tâm chiến (1)
Chương 461: Tâm chiến (2)
Chương 462: Tâm chiến (3)
Chương 463: Tâm chiến (4)
Chương 464: Binh bại như núi đổ, kết cục đã định
Chương 465: Cung đã giương lên không thu về! Ép sát từng bước! (1)
Chương 466: Cung đã giương lên không thu về! Ép sát từng bước! (2)
Chương 467: Chuyện xưa về việc ăn thịt người
Chương 468: Ta giết tới đây! (1)
Chương 469: Ta giết tới đây! (2)
Chương 470: Nhân tâm như hối nguyệt quang đàn thành (1)
Chương 471: Nhân tâm như hối nguyệt quang đàn thành (2)
Chương 472: Nhân tâm như hối nguyệt quang đàn thành (3)
Chương 473: Nhân tâm như hối nguyệt quang đàn thành (4)
Chương 474: Nhân tâm như hối nguyệt quang đàn thành (5)
Chương 475: Hoa nở mộng tàn, kẻ địch của toàn thiên hạ
Chương 476: Hồng y nghiêng thành, vượt thuyền chiếu cố (1)
Chương 477: Hồng y nghiêng thành, vượt thuyền chiếu cố (2)
Chương 478: Hồng y nghiêng thành, vượt thuyền chiếu cố (3)
Chương 479: Hồng y nghiêng thành, vượt thuyền chiếu cố (4)
Chương 480: Kéo tơ kết lưới đốt khô đầm nước (1)
Chương 481: Kéo tơ kết lưới đốt khô đầm nước (2)
Chương 482: Kéo tơ kết lưới đốt khô đầm nước (3)
Chương 483: Thiện ác hữu chung hoành thành nhất kiếm (1)
Chương 484: Thiện ác hữu chung hoành thành nhất kiếm (2)
Chương 485: Thiện ác hữu chung hoành thành nhất kiếm (3)
Chương 486: Đòn cuối cùng
Chương 487: Trăng sáng sao thưa, ô thước khó bay (1)
Chương 488: Trăng sáng sao thưa, ô thước khó bay (2)
Chương 489: Khi Yến quay về, trăng ngập lầu tây
Chương 490: Ác mộng cuối cùng cũng hết, lạnh lẽo thở dài! (1)
Chương 491: Ác mộng cuối cùng cũng hết, lạnh lẽo thở dài! (2)
Chương 492: Ác mộng cuối cùng cũng hết, lạnh lẽo thở dài! (3)
Chương 493: Ác mộng cuối cùng cũng hết, lạnh lẽo thở dài! (3)
Chương 494: Trần thế khổ ải, bồ đề ở đâu?
Chương 495: Thăng quan phát tài vui mừng chạy khắp nơi (1)
Chương 496: Thăng quan phát tài vui mừng chạy khắp nơi (2)
Chương 497: Mưa tầm mưa tã, sắc trời xẩm tối!
Chương 498: Chuyện phức tạp lúc mới đến (1)
Chương 499: Chuyện phức tạp lúc mới đến (2)
Chương 500: Chuyện phức tạp lúc mới đến (3)
Chương 501: Đột nhiên quay đầu, biến thành một đồng đội heo (1)
Chương 502: Đột nhiên quay đầu, biến thành một đồng đội heo (2)
Chương 503: Hỗn loạn sát cục, một mạch chạy trốn
Chương 504: Sơn động vô danh một đêm thu mát mẻ
Chương 505: Suy nghĩ trong rừng, ngẫu nhiên gặp mặt
Chương 506: Thiết tí vô địch, ước hẹn ba quyền! (1)
Chương 507: Thiết tí vô địch, ước hẹn ba quyền! (2)
Chương 508: Thiết tí vô địch, ước hẹn ba quyền! (3)
Chương 509: Bóng đêm như cũ, thầy trò khác xưa!
Chương 510: Thước của văn nhân, đao của võ nhân (1)
Chương 511: Thước của văn nhân, đao của võ nhân (2)
Chương 512: Lòng người khó tĩnh, ly biệt khó rời (1)
Chương 513: Lòng người khó tĩnh, ly biệt khó rời (2)
Chương 514: Tặng chàng một nguyện ước, ghi nhớ đến năm sau
Chương 515: Nam bắc cùng an, thiên hạ đại hảo
Chương 516: Số mệnh trôi dạt hỗn loạn như dây cung (1)
Chương 517: Số mệnh trôi dạt hỗn loạn như dây cung (2)
Chương 518: Mùa đông ấm áp, nhà nhỏ (Thượng)
Chương 519: Mùa đông ấm áp, nhà nhỏ (Hạ) (1)
Chương 520: Mùa đông ấm áp, nhà nhỏ (Hạ) (2)
Chương 521: Vấn đề tình cảm (thượng)
Chương 522: Vấn đề tình cảm (trung)
Chương 523: Vấn đề tình cảm (hạ)
Chương 524: Niên quan khúc điều
Chương 525: Trách nhiệm và đôi vai (1)
Chương 526: Trách nhiệm gánh vác (2)
Chương 527: Trách nhiệm và đôi vai (3) (1)
Chương 528: Trách nhiệm và đôi vai (3) (2)
Chương 529: Trách nhiệm và đôi vai (4)
Chương 530: Sấm mùa xuân chợt vang
Chương 531: Cát chảy nước trôi cố mộng hoang đồ
Chương 532: Bá Đao lại cầu viện Kinh sư
Chương 533: Mùa xuân ấm áp, họ hàng bằng hữu gần xa
Chương 534: Tiếng sấm
Chương 535: Cát chảy nước trôi cố mộng hoang đồ (2)
Chương 536: Bá Đao lại cầu viện Kinh sư (1)
Chương 537: Bá Đao lại cầu viện Kinh sư (2)
Chương 538: Mùa xuân ấm áp, họ hàng bằng hữu gần xa. (1)
Chương 539: Mùa xuân ấm áp, họ hàng bằng hữu gần xa (2)
Chương 540: Tiếng sấm (1)
Chương 541: Tiếng sấm … (2)
Chương 542: Một trò chơi mọi người đều vui (1)
Chương 543: Một trò chơi mọi người đều vui. (2)
Chương 544: Chuyện phiền toái
Chương 545: Hệ thống báo động trước
Chương 546: Kẻ thù khổng lồ (1)
Chương 547: Kẻ thù khổng lồ (2)
Chương 548: Tống vĩnh bình (1)
Chương 549: Tống vĩnh bình (2)
Chương 550: Người xấu
Chương 551: Tình nghĩa
Chương 552: Đi tìm Bảo Tàng thánh công đi, chàng thanh niên!
Chương 553: Đương thì minh nguyệt tại tăng chiếu thái vân quy (1)
Chương 554: Đương thì minh nguyệt tại tăng chiếu thái vân quy (2)
Chương 555: Người nhà, bạn qua thư từ (thượng)
Chương 556: Người nhà, bạn qua thư từ (hạ)
Chương 557: Đêm gặp nguy hiểm
Chương 558: Ba loại phương pháp luận tìm đường chết
Chương 559: Ba loại phương pháp luận tìm đường chết (2)
Chương 560: Chém giết yêu nhân Ma Giáo
Chương 561: Tro tàn (1)
Chương 562: Tro tàn (2)
Chương 563: Tro tàn (3)
Chương 564: Tro tàn (4)
Chương 565: Tro tàn (5)
Chương 566: Tro tàn (6)
Chương 567: Tro tàn (kết)
Chương 568: Người của Ma Ni giáo đều phải chết
Chương 569: Nguy tình như sơn lang tâm tựa thiết
Chương 570: Dư huy tán tận cổ cựu kiều đầu
Chương 571: Nghi vân dần sinh, ân thù khó mờ
Chương 572: Nhân sinh nghịch lữ, cất bước khó về
Chương 573: Trọng lượng của thời gian
Chương 574: Cá chép vượt long môn
Chương 575: Lưu chuyển (hạ)
Chương 576: Thiên hạ xoay chuyển, thành nhỏ việc lớn (thượng)
Chương 577: Thiên hạ xoay chuyển, thành nhỏ việc lớn (hạ)
Chương 578: Mùa thu của kẻ viễn hành
Chương 579: Khí tử và lý ngư (thượng)
Chương 580: Khí tử và lý ngư (hạ)
Chương 581: Cầu đạo gốc ngọn, lấy gì chiến đấu
Chương 582: Những lời dị nghị, cố hữu nghi ngờ
Chương 583: Gót sắt đạp vỡ muôn vàn nghiệp
Chương 584: Thiện nhân chi gia, thiên hạ chi phúc
Chương 585: Thiện nhân ác báo, ăn miếng trả miếng
Chương 586: Lôi đình
Chương 587: Nhiệt huyết hào tình, vượt lên băng giá (thượng)
Chương 588: Nhiệt huyết hào tình, vượt lên băng giá (hạ)
Chương 589: Nhân gian du hát, trên trời đầy sao
Chương 590: Lời sấm như mê, tuyết rơi lặng lẽ (thượng)
Chương 591: Lời sấm như mê, tuyết rơi lặng lẽ (trung)
Chương 592: Lời sấm như mê, tuyết rơi lặng lẽ (hạ)
Chương 593: Thiên hạ làm khó, không ai nhận sai
Chương 594: Trong mắt lấp lánh ánh nến cầm tay (thượng)
Chương 595: Trong mắt lấp lánh ánh nền cầm tay (hạ)
Chương 596: Rồng ngẩng đầu
Chương 597: Vui buồn lẫn lộn, lục lâm truyền thuyết
Chương 598: Chém giết lẫn lộn, ai là người tốt
Chương 599: Bát mì và trò đùa
Chương 600: Thế gian bộn bề, xấu xa dơ bẩn
Chương 601: Mèo ơi mèo
Chương 602: Hai năm đầu khởi công
Chương 603: Bồi hồi đứng trước Lữ Lương sơn
Chương 604: Miên diên sơn lộ, dục huyết bồ Đề
Chương 605: Anh hùng hảo hán, hồng nhan họa thủy (thượng)
Chương 606: Anh hùng hảo hán, hồng nhan họa thủy (trung)
Chương 607: Anh hùng hảo hán, hồng nhan họa thủy (hạ)
Chương 608: Điền quân Lữ Lương hiển thân thủ, Vu Ngọc Lân một hôm chiến song ma
Chương 609: Gặp lại nhau trước thềm Kiếm cốc
Chương 610: Mài giũa thành ngọc thạch, phong hóa thành cát bụi
Chương 611: Thôn trang vắng vẻ, gặp gỡ người điên (thượng)
Chương 612: Thôn trang vắng vẻ, gặp gỡ người điên (hạ)
Chương 613: Truyền tiếp
Chương 614: Tiếp đón
Chương 615: Cuồng phong vũ bão, thanh âm hạ cờ
Chương 616: Thanh Mộc trại chủ quang minh lỗi lạc
Chương 617: Chiến địa tình thiên như lần đầu mới gặp
Chương 618: Kẻ địch giả tưởng như thật như ảo (thượng)
Chương 619: Kẻ địch giả tưởng như thật như ảo (hạ)
Chương 620: Gặp lại biết nói gì (thượng)
Chương 621: Gặp lại biết nói gì (hạ)
Chương 622: Đại hội tông sư trên đỉnh Lữ Lương (1)
Chương 623: Đại hội tông sư trên đỉnh Lữ Lương (2)
Chương 624: Đại hội Tông sư trên đỉnh Lữ Lương (3)
Chương 625: Đại hội Tông sư trên đỉnh Lữ Lương (4)
Chương 626: Vui buồn ai tính hết nổi (thượng)
Chương 627: Vui buồn ai tính hết nổi (hạ)
Chương 628: Như cắt như kéo như mài như dũa
Chương 629: Tên trận tác chiến: Ẩu đả tiểu bằng hữu
Chương 630: Nỗi đau quá khứ, con đường tương lai
Chương 631: Chấp tử chi thủ, dữ tử thành thuyết
Chương 632: Khoản khoản Ninh Hạ, mạch mạch phù vân
Chương 633: Trời đất hoá lò nung, vạn vật như đồng thau trong chảo lửa
Chương 634: Diều giấy có gió, cá heo có biển
Chương 635: Gặp nhau mùa thu (thượng)
Chương 636: Gặp nhau mùa thu (trung)
Chương 637: Gặp nhau mùa thu (hạ)
Chương 638: Ngạo mạn và thành kiến, chơi xấu và lừa dối
Chương 639: Điệu hát đương thời (thượng)
Chương 640: Điệu hát đương thời (Hạ)
Chương 641: Thương lôi (1)
Chương 642: Thương lôi (2)
Chương 643: Thương lôi (3)
Chương 644: Thương lôi (4)
Chương 645: Thương Lôi (5)
Chương 646: Khoảnh khắc thiên ngoại cô hồng nổi giận (thượng)
Chương 647: Khoảnh khắc thiên ngoại cô hồng nổi giận (hạ)
Chương 648: Hành trình nguy hiểm trời nam đất bắc (thượng)
Chương 649: Hành trình nguy hiểm trời nam đất bắc (hạ)
Chương 650: Nước lũ (Thượng)
Chương 651: Nước lũ (Hạ)
Chương 652: Gió và nước mắt (Thượng)
Chương 653: Gió và nước mắt (Hạ)
Chương 654: Vĩnh biệt anh hùng nhất đại tông sư
Chương 655: Rượu tế hồn chốn nhân gian (thượng)
Chương 656: Rượu tế hồn chốn nhân gian (hạ)
Chương 657: Cuồng loạn điềm báo nhân quả nghịch lưu (thượng)
Chương 658: Điềm báo cuồng loạn, nhân quả nghịch lưu (hạ)
Chương 659: Quân tiên phong chiếm đất, tình thế khó xoay chuyển
Chương 660: Trạch quốc giang sơn nhập chiến đồ (1)
Chương 661: Trạch quốc giang sơn nhập chiến đồ (2)
Chương 662: Trạch quốc giang sơn nhập chiến đồ (3)
Chương 663: Trạch quốc giang sơn nhập chiến đồ (4)
Chương 664: Trạch quốc giang sơn nhập chiến đồ (5)
Chương 665: Thiết kỵ tung hoành, giáo dài bay múa (1)
Chương 666: Thiết kỵ tung hoành, giáo dài bay múa (2)
Chương 667: Thiết kỵ tung hoành, giáo dài bay múa (3)
Chương 668: Thiết kỵ tung hoành, giáo dài bay múa (4)
Chương 669: Thiết kỵ tung hoành, giáo dài bay múa (5)
Chương 670: Ngưng đông tuyết hải sinh tử cự luân (1)
Chương 671: Ngưng đông tuyết hải, sinh tử cự luân (2)
Chương 672: Ngưng đông tuyết hải, sinh tử cự luân (3)
Chương 673: Ngưng đông tuyết hải, sinh tử cự luân (4)
Chương 674: Ngưng đông tuyết hải, sinh tử cự luân (5)
Chương 675: Ngưng đông tuyết hải, sinh tử cự luận (6)
Chương 676: Ngưng đông tuyết hải, sinh tử cự luân (7)
Chương 677: Ngưng đông tuyết hải sinh tử cự luân (8)
Chương 678: Thê lương giết chóc, máu chảy thành sông (1)
Chương 679: Thê lương giết chóc, máu chảy thành sông (2)
Chương 680: Thê lương giết chóc, máu chảy thành sông (3)
Chương 681: Siêu việt đao phong (1)
Chương 682: Siêu việt đao phong (2)
Chương 683: Siêu việt đao phong (3)
Chương 684: Siêu việt đao phong (4)
Chương 685: Siêu việt đao phong (5)
Chương 686: Siêu việt đao phong (6)
Chương 687: Siêu việt đao phong (7)
Chương 688: Siêu việt đao phong (8)
Chương 689: Siêu việt đao phong (9)
Chương 690: Siêu việt đao phong (10)
Chương 691: Siêu việt đao phong (11)
Chương 692: Siêu việt đao phong (12)
Không tìm thấy chương nào phù hợp