Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 3: Không thể khống chế
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~9 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
《Ngự Hoàng 》- Lạc Dận, edit: xASAx.
QUYỂN 1 – VI PHỤC XUẤT TUẦN
– Không Thể Khống Chế.
*************************************************************************************************
Bắt đầu có tý H nhé..
**************************************************************************************************
Vân Dương đem cả người đang vô lực quăng xuống giường hẹp.
Người kia vùng vằng muốn đứng dậy mấy lần đều ngã trở lại. Nhìn hắn vùng vẫy, Vân Dương cười khan hai tiếng, trực tiếp nhảy qua ngồi lên người hắn...
Người này tuổi không còn trẻ, dáng vẻ cũng không có gì gọi là khác thường, bất quá chỉ như một tên hề mà thôi. Ngoại trừ khí chất hơi khác biệt, Vân Dương nhìn không ra, hắn với đàn ông cùng tuổi có gì khác biệt.
Nhưng không ngờ, tên này, đúng là gây chú ý với hắn.
Rất thú vị.
"Không muốn bị làm nhục à? Được thôi, chiều ý ta, từ bây giờ, làm người của ta, thế nào?" Nắm lấy hàm dưới ướt mồ hôi của người kia, Vân Dương cúi đầu cười, hắn thấy được từ trong mắt người kia sự quật cường, không khuất phục. Ánh mắt này, hắn rất thích, "Ngươi đã vào đây, chính là để người làm nhục, ngươi chọn đi, muốn phục vụ cho tất cả, hay là chỉ hầu hạ một mình ta."
Ngôn Vô Trạm chưa bao giờ khổ sở như vậy, hơi thở phảng phất như dao nhỏ cứa cổ, hắn máy lần mở miệng, cũng không có thể phát ra tiếng...
"Ngươi lâu quá, còn tính toán gì nữa, đã trễ rồi." Vân Dương gạt đi mồ hôi trên trán hắn, đem mái tóc ướt đẫm ép sát đầu, hắn nhìn cái trán đầy đặn, trơn bóng của người kia, chậm rãi ghé vào, đến khi hắn đụng tới chóp mũi lạnh lẽo của người kia, "Hôm nay, ta ngoại lệ vì ngươi mở lòng."
Ngôn Vô Trạm vừa muốn nói, Vân Dương đã cắn môi hắn một cái, không kịp kêu đau, vật mềm mại, ấm áp liền tiến vào...
Hai mắt Ngôn Vô Trạm trong tích tắc trợn to, muốn đẩy ra, nhưng lại bị cắn chặt răng đến không còn sức lực, ngoại trừ để Vân Dương nắm lấy cằm, muốn làm gì thì làm, hắn cái gì cũng đều không làm được...
Vân Dương rất mạnh mẽ, cơ bản không cho Ngôn Vô Trạm cơ hội thích ứng, hắn hút đầu lưỡi vô lực của y, khiến y cùng mình đưa đẩy.
Vân Dương hơi sức rất mạnh, tựa như hút hết không khí trong miệng hắn, Ngôn Vô Trạm bị hắn m*t đến tê cả lưỡi, vốn đã hít thở khó khăn, càng thống khổ nhíu mày...
Cái này khác với cùng phụ nữ hôn môi, không có nhẹ nhàng, ngọt ngào, không có tỉ mỉ trêu đùa, chỉ có cuồng phong mưa rào, giống như là muốn ăn thịt người. Mùi vị đàn ông trong lành của Vân Dương quanh quẩn khoang miệng, nhất thời khiến hắn có chút mê ly...
Cảm giác vô cùng lạ lẫm, hắn chẳng biết thế nào mới tốt.
Hai mắt mở trừng của hắn nhìn lên trên, viền mắt có chút đỏ lên, ẩm ướt, đây là vì mồ hôi lúc trước chảy vào, cũng là vì giờ khắc điên cuồng này...
Trong lồng ngực như chứa đầy nước ớt, chua cay sót người, hít thở không thông, hắn sắp nín chết rồi...
Ánh mắt kiên nghị có chút yếu ớt, biểu tình căng thẳng của hắn cũng là mang cho chút cảm tình, đó là vẻ mặt đau khổ...
Cách mấy tầng vải nhưng bọn họ lại như đang xích thân l** th**, bắp thịt của Vân Dương dán chặc vào hắn, hắn có thể cảm nhận được nhiệt độ của y, còn có sự rắn chắc, khỏe mạnh...
(*xích thân l** th*: không mặc gì) W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m
Thậm chí là tiếp xúc da thịt.
Mùi vị người này so với tưởng tượng của hắn tốt hơn rất nhiều, chỉ mới hôn thôi, Vân Dương đã có chút luyến tiếc không muốn rời ra, hắn lần nữa tiến vào, đầu lưỡi thậm chí muốn trực tiếp tiến vào chiếm lấy cả khoang miệng người kia...
Hơi thở của y, mùi vị của y, tất cả của hắn, Vân Dương đều muốn chiếm lấy.
Ngôn Vô Trạm đang mặc một cái áo dài, nhưng trên đường tới đây vạt áo bị bụi gai cắt, rách ngang eo, trường bào hảo hạng biến thành áo khoác ngắn, đai lưng lỏng lẻo ngang hông của hắn, hoàn toàn trở thành một vật trang trí...
Vân Dương mạnh mẽ nhào nặn thân thể y, hắn biết rõ Ngôn Vô Trạm sẽ để hắn đùa giỡn, khi bàn tay của hắn chạm tới chỗ rách trên quần áo y, Vân Dương không chút chậm trễ, kéo áo lên trên hoàn toàn...
Quần áo xếp lại ở dưới cổ y, hít thở không thông làm cho Ngôn Vô Trạm chịu không được khẽ nâng đầu lên, Vân Dương mò mẫm thân thể y, bàn tay từ bụng men dần đến eo, rồi đến ngực...
Hắn lại một lần nữa phát hiện điểm tuyệt vời của người này.
Da tay của hắn rất đẹp, trơn láng mà mềm dẻo.
Không giống phụ nữ nhân chỉ có trơn mềm, da Ngôn Vô Trạm rất đàn hồi, dưới da thịt, cơ bắp cân xứng, vừa đủ, dù v**t v* ra sao, đều rất có cảm xúc, làm cho người ta lưu luyến không rời...
Vuốt rất thích, rất đã tay, cũng rất thu hút...
Lúc này, đầu ngón tay đụng phải một vật nhô ra. Vân Dương biết đó là cái gì. Khi hắn chà xát, chỗ kia đã rụt rè đứng lên, hắn gảy nhẹ hai cái, đột nhiên đem hai vật nhô lên, đồng thời vân vê...
Trái phải cùng nhau lay động, dùng sức, người bên dưới nhất thời nghẹn ngào một tiếng...
...........
QUYỂN 1 – VI PHỤC XUẤT TUẦN
– Không Thể Khống Chế.
*************************************************************************************************
Bắt đầu có tý H nhé..
**************************************************************************************************
Vân Dương đem cả người đang vô lực quăng xuống giường hẹp.
Người kia vùng vằng muốn đứng dậy mấy lần đều ngã trở lại. Nhìn hắn vùng vẫy, Vân Dương cười khan hai tiếng, trực tiếp nhảy qua ngồi lên người hắn...
Người này tuổi không còn trẻ, dáng vẻ cũng không có gì gọi là khác thường, bất quá chỉ như một tên hề mà thôi. Ngoại trừ khí chất hơi khác biệt, Vân Dương nhìn không ra, hắn với đàn ông cùng tuổi có gì khác biệt.
Nhưng không ngờ, tên này, đúng là gây chú ý với hắn.
Rất thú vị.
"Không muốn bị làm nhục à? Được thôi, chiều ý ta, từ bây giờ, làm người của ta, thế nào?" Nắm lấy hàm dưới ướt mồ hôi của người kia, Vân Dương cúi đầu cười, hắn thấy được từ trong mắt người kia sự quật cường, không khuất phục. Ánh mắt này, hắn rất thích, "Ngươi đã vào đây, chính là để người làm nhục, ngươi chọn đi, muốn phục vụ cho tất cả, hay là chỉ hầu hạ một mình ta."
Ngôn Vô Trạm chưa bao giờ khổ sở như vậy, hơi thở phảng phất như dao nhỏ cứa cổ, hắn máy lần mở miệng, cũng không có thể phát ra tiếng...
"Ngươi lâu quá, còn tính toán gì nữa, đã trễ rồi." Vân Dương gạt đi mồ hôi trên trán hắn, đem mái tóc ướt đẫm ép sát đầu, hắn nhìn cái trán đầy đặn, trơn bóng của người kia, chậm rãi ghé vào, đến khi hắn đụng tới chóp mũi lạnh lẽo của người kia, "Hôm nay, ta ngoại lệ vì ngươi mở lòng."
Ngôn Vô Trạm vừa muốn nói, Vân Dương đã cắn môi hắn một cái, không kịp kêu đau, vật mềm mại, ấm áp liền tiến vào...
Hai mắt Ngôn Vô Trạm trong tích tắc trợn to, muốn đẩy ra, nhưng lại bị cắn chặt răng đến không còn sức lực, ngoại trừ để Vân Dương nắm lấy cằm, muốn làm gì thì làm, hắn cái gì cũng đều không làm được...
Vân Dương rất mạnh mẽ, cơ bản không cho Ngôn Vô Trạm cơ hội thích ứng, hắn hút đầu lưỡi vô lực của y, khiến y cùng mình đưa đẩy.
Vân Dương hơi sức rất mạnh, tựa như hút hết không khí trong miệng hắn, Ngôn Vô Trạm bị hắn m*t đến tê cả lưỡi, vốn đã hít thở khó khăn, càng thống khổ nhíu mày...
Cái này khác với cùng phụ nữ hôn môi, không có nhẹ nhàng, ngọt ngào, không có tỉ mỉ trêu đùa, chỉ có cuồng phong mưa rào, giống như là muốn ăn thịt người. Mùi vị đàn ông trong lành của Vân Dương quanh quẩn khoang miệng, nhất thời khiến hắn có chút mê ly...
Cảm giác vô cùng lạ lẫm, hắn chẳng biết thế nào mới tốt.
Hai mắt mở trừng của hắn nhìn lên trên, viền mắt có chút đỏ lên, ẩm ướt, đây là vì mồ hôi lúc trước chảy vào, cũng là vì giờ khắc điên cuồng này...
Trong lồng ngực như chứa đầy nước ớt, chua cay sót người, hít thở không thông, hắn sắp nín chết rồi...
Ánh mắt kiên nghị có chút yếu ớt, biểu tình căng thẳng của hắn cũng là mang cho chút cảm tình, đó là vẻ mặt đau khổ...
Cách mấy tầng vải nhưng bọn họ lại như đang xích thân l** th**, bắp thịt của Vân Dương dán chặc vào hắn, hắn có thể cảm nhận được nhiệt độ của y, còn có sự rắn chắc, khỏe mạnh...
(*xích thân l** th*: không mặc gì) W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m
Thậm chí là tiếp xúc da thịt.
Mùi vị người này so với tưởng tượng của hắn tốt hơn rất nhiều, chỉ mới hôn thôi, Vân Dương đã có chút luyến tiếc không muốn rời ra, hắn lần nữa tiến vào, đầu lưỡi thậm chí muốn trực tiếp tiến vào chiếm lấy cả khoang miệng người kia...
Hơi thở của y, mùi vị của y, tất cả của hắn, Vân Dương đều muốn chiếm lấy.
Ngôn Vô Trạm đang mặc một cái áo dài, nhưng trên đường tới đây vạt áo bị bụi gai cắt, rách ngang eo, trường bào hảo hạng biến thành áo khoác ngắn, đai lưng lỏng lẻo ngang hông của hắn, hoàn toàn trở thành một vật trang trí...
Vân Dương mạnh mẽ nhào nặn thân thể y, hắn biết rõ Ngôn Vô Trạm sẽ để hắn đùa giỡn, khi bàn tay của hắn chạm tới chỗ rách trên quần áo y, Vân Dương không chút chậm trễ, kéo áo lên trên hoàn toàn...
Quần áo xếp lại ở dưới cổ y, hít thở không thông làm cho Ngôn Vô Trạm chịu không được khẽ nâng đầu lên, Vân Dương mò mẫm thân thể y, bàn tay từ bụng men dần đến eo, rồi đến ngực...
Hắn lại một lần nữa phát hiện điểm tuyệt vời của người này.
Da tay của hắn rất đẹp, trơn láng mà mềm dẻo.
Không giống phụ nữ nhân chỉ có trơn mềm, da Ngôn Vô Trạm rất đàn hồi, dưới da thịt, cơ bắp cân xứng, vừa đủ, dù v**t v* ra sao, đều rất có cảm xúc, làm cho người ta lưu luyến không rời...
Vuốt rất thích, rất đã tay, cũng rất thu hút...
Lúc này, đầu ngón tay đụng phải một vật nhô ra. Vân Dương biết đó là cái gì. Khi hắn chà xát, chỗ kia đã rụt rè đứng lên, hắn gảy nhẹ hai cái, đột nhiên đem hai vật nhô lên, đồng thời vân vê...
Trái phải cùng nhau lay động, dùng sức, người bên dưới nhất thời nghẹn ngào một tiếng...
...........
Ngự Hoàng
Tác giả: Lạc Dận
269 chương | 1,320 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Nguy hiểm bất ngờ
Chương 2: Liều chết chiến đấu
Chương 3: Không thể khống chế
Chương 4: Lựa chọn
Chương 5: Tướng quân vân dương
Chương 6: Cuộc sống nô dịch
Chương 7: Hầu hạ tắm rửa
Chương 8: Giữ lại
Chương 9: Mong muốn của nam nhi
Chương 10: Tình hình có biến
Chương 11: Kế sách ngăn địch
Chương 12: Thúc ngựa vung roi
Chương 13: Không thể khống chế
Chương 14: Bị hiểu lầm
Chương 15: Tâm tình không tốt
Chương 16: Vô duyên vô cớ
Chương 17: Một ước định
Chương 18: Lật lọng
Chương 19: Sóng gió cuộn trào
Chương 20: Dặn dò sự tình
Chương 21: Nổi lên mặt nước
Chương 22: Binh mã loạn lạc
Chương 23: Không được gạt người
Chương 24: Không thể mở miệng
Chương 25: Nguy cấp
Chương 26: Chuyển biến bất ngờ
Chương 27: Kết cục của vân dương
Chương 28: Thanh lưu thành
Chương 29: Huynh đệ lạc gia
Chương 30: Đóng quân lạc phủ
Chương 31: Cuộc sống ở lạc phủ
Chương 32: Gặp phải phiền phức
Chương 33: Ép mua ép bán
Chương 34: Thử xem đàn ông
Chương 35: Xem náo nhiệt
Chương 36: Hoàn toàn không hiểu
Chương 37: Kỹ thuật dẫn dắt
Chương 38: Cảm ơn tiếp đãi
Chương 39: Việc ngoài ý muốn
Chương 40: Sự biến dồn dập
Chương 41: Tra rõ sự việc
Chương 42: Nửa đêm kinh hồn
Chương 43: Phát triển ngoài ý muốn
Chương 44: Không thể trốn tránh
Chương 45: Người trong lòng
Chương 46: Rơi vào quẫn cảnh
Chương 47: Ra quân không thành
Chương 48: Khá bất ngờ
Chương 49: Bị gây khó dễ
Chương 50: Giải trừ nguy cơ
Chương 51: Quanh co
Chương 52: Thuận theo tự nhiên
Chương 53: Gặp lạc phồn
Chương 54: Biểu đạt tâm ý
Chương 55: Tính tình lạc cẩn
Chương 56: Thật sự yêu thích
Chương 57: Vô cùng lơ là
Chương 58: Ván đã đóng thuyền
Chương 59: Hứa hẹn
Chương 60: Học quen
Chương 61: Sống chung hòa hợp
Chương 62: Xác định quan hệ
Chương 63: Tín vật đính ước
Chương 64: Thiếu gia lạc gia
Chương 65: Trong khủng hoảng
Chương 66: Chịu trừng phạt
Chương 67: Mưu kế của lạc phồn
Chương 68: Bụng đói kêu vang
Chương 69: Thích ta sao
Chương 70: Đối diện với bản thân
Chương 71: Xua tan mây mù
Chương 72: Gặp hoài viễn
Chương 73: Có chút manh mối
Chương 74: Trăm phương ngàn kế
Chương 75: Không ngừng cố gắng
Chương 76: Đạt được mục đích
Chương 77: Cực hạn kiềm chế
Chương 78: Người là của thần
Chương 79: Khốn khổ chờ đợi
Chương 80: Ngươi tới hay ta tới
Chương 81: Chĩa mũi nhọn
Chương 82: Trong sạch
Chương 83: Gặp hoằng nghị
Chương 84: Say rượu làm bậy
Chương 85: Tình huống gì
Chương 86: Dám làm dám chịu
Chương 87: Đối tốt với hắn một chút
Chương 88: Ra ngoài đi lại
Chương 89: Đáng ghét cực điểm
Chương 90: Hoàn toàn không yên ổn
Chương 91: Thời khắc sinh tử
Chương 92: Một lời xin lỗi
Chương 93: Lại vào miệng cọp
Chương 94: Vào rừng làm cướp
Chương 95: Rốt cuộc là ai
Chương 96: Lộ rõ thân phận
Chương 97: Chỉ cần hiện tại
Chương 98: Động phòng hoa chúc
Chương 99: Tiết lộ thân phận
Chương 100: Thăm lại chốn xưa
Chương 101: Mưu kế bắc thần
Chương 102: Chính diện giao tranh
Chương 103: Ai thắng ai bại
Chương 104: Người tính không bằng trời tính
Chương 105: Tụ cùng một chỗ
Chương 106: Người bất ngờ
Chương 107: Chậm rãi thuần hóa
Chương 108: Bắt đầu cô độc
Chương 109: Tuyên bố chủ quyền
Chương 110: Hành vi lớn mật
Chương 111: Sinh tử giao đấu
Chương 112: Cơn giận của Vân Dương
Chương 113: Cách thức sống chung
Chương 114: Đoán không ra
Chương 115: Đây là lý do
Chương 116: Âm mưu quỷ kế
Chương 117: Cuộc sống giam cầm
Chương 118: Bị vây lại
Chương 119: Một mảnh đen nhánh
Chương 120: Tai bay vạ gió
Chương 121: Bầy rắn múa loạn
Chương 122: Nguyên nhân sự việc
Chương 123: Tắm rửa sạch sẽ
Chương 124: Điều tra trong rừng
Chương 125: Gặp nạn trong rừng
Chương 126: Phát hiện kỳ lạ
Chương 127: Sự thật phơi bày
Chương 128: Rời khỏi lâm nghiệp
Chương 129: Một hồi diễm ngộ
Chương 130: Vui mừng bất ngờ
Chương 131: Bùng nổ to lớn
Chương 132: Trong dự đoán
Chương 133: Một hồi ác chiến
Chương 134: Giằng co không dứt
Chương 135: Lựa chọn của vân dương
Chương 136: Cái tiêu chết tiệt
Chương 137: Thành công thoát hiểm
Chương 138: Bữa cơm đầu tiên
Chương 139: Tỏ rõ lập trường
Chương 140: Chuyện của Lạc Cẩn
Chương 141: Trở thành chuyện cũ
Chương 142: Kết thành liên minh
Chương 143: Có chút bốc lửa
Chương 144: Tranh thủ lúc nhàn rỗi
Chương 145: Tình huống gì chứ
Chương 146: Tâm tư Hoài Viễn
Chương 147: Chăm sóc người bị thương
Chương 148: Gan lớn che trời
Chương 149: Có điều thay đổi
Chương 150: Bắt đầu hành trình
Chương 151: Bắt đầu lại
Chương 152: Một quãng thời gian
Chương 153: Chơi đùa thỏa thích
Chương 154: Đi uống rượu hoa
Chương 155: Sỉ nhục to lớn
Chương 156: Cố gắng ngăn cản
Chương 157: Bước ngoặt nhỏ
Chương 158: Giương cung bạt kiếm
Chương 159: Giấu đầu hở đuôi
Chương 160: Xung đột trực tiếp
Chương 161: Quyết định của Hoằng Nghị
Chương 162: Sóng lớn cuộn trào
Chương 163: Ai cũng cho là mình đúng
Chương 164: Mây bây sương phủ
Chương 165: Làm sao ngăn địch
Chương 166: Huynh đệ họ Ngô
Chương 167: Ra tay giúp đỡ
Chương 168: Tình hình Ly gia
Chương 169: Thả lỏng một chút
Chương 170: Giờ phút nhàn nhã
Chương 171: Bầu không khí hòa hợp
Chương 172: Trêu chọc đàn ông
Chương 173: Có đột phá
Chương 174: Mưa lớn dầm dề
Chương 175: Hội đàm ba bên
Chương 176: Một đám hiếm có
Chương 177: Bị dạy dỗ
Chương 178: Đấu trí đấu dũng
Chương 179: Lũ lụt cuồn cuộn
Chương 180: Bắt đầu phản kích
Chương 181: Đường cùng phản kích
Chương 182: Không phải kết thúc
Chương 183: Thân phận của hoằng nghị
Chương 184: Ra mắt người nhà
Chương 185: Đế vương vô tình
Chương 186: Thông suốt tỉnh ngộ
Chương 187: Tới trọng khê
Chương 188: Lạc Cẩn tức giận
Chương 189: Thật thật giả giả
Chương 190: Đêm dài đằng đẵng
Chương 191: Người bất ngờ
Chương 192: Tính hết cơ quan
Chương 193: Nôn nóng bất an
Chương 194: Suy nghĩ của hắn
Chương 195: Lửa giận thiêu đốt
Chương 196: Thật khó chuyện trò
Chương 197: Bị ép đành chịu
Chương 198: Trận chiến cuối cùng
Chương 199: Mối nguy lương thảo
Chương 200: Cuối cùng cũng đối mặt
Chương 201: Sự tình có biến
Chương 202: Bày bố cạm bẫy
Chương 203: Lòng phản nghịch
Chương 204: Một cuộc giao dịch
Chương 205: Đêm dài đằng đẵng
Chương 206: Tầng tầng mâu thuẫn
Chương 207: Đổi khách làm chủ
Chương 208: Lưỡng bại câu thương
Chương 209: Một phần quyến luyến
Chương 210: Nghênh đón kết thúc
Chương 211: Trong mệnh có lúc
Chương 212: Rửa sạch nhục cũ
Chương 213: Thế lực ngang nhau
Chương 214: Không thể cứu vãn
Chương 215: Chiến dịch kết thúc
Chương 216: Duyên tới duyên đi
Chương 217: Nghiệp chướng nặng nề
Chương 218: Sống tiếp thật tốt
Chương 219: Lúc chia tay
Chương 220: Trở lại hoàng cung
Chương 221: Cuộc sống hồi cung
Chương 222: Gió mát trăng thanh
Chương 223: Chuyện tất nhiên
Chương 224: Mục đích tới đây
Chương 225: Thợ săn tài ba
Chương 226: Phát hiện bất ngờ
Chương 227: Bất ngờ gặp được
Chương 228: Mấy tội cũng phạt
Chương 229: Biết sai rồi
Chương 230: Tin tức bất ngờ
Chương 231: Tình huống gì chứ
Chương 232: Tình cảm nhớ nhung
Chương 233: Vui vẻ phục tùng
Chương 234: Vật sở hữu
Chương 235: Làm mai dắt mối
Chương 236: Cố tình gây sự
Chương 237: Cứ như vậy
Chương 238: Tâm tâm niệm niệm
Chương 239: Tiêu tan hiềm khích cũ
Chương 240: Tham gia tiệc rượu
Chương 241: Va chạm trực diện
Chương 242: Vua không nói chơi
Chương 243: Sớm nên như vậy
Chương 244: Không thể làm gì
Chương 245: Người đẹp độc địa
Chương 246: Bắt đầu tuyển phi
Chương 247: Quả là thần khí
Chương 248: Cây to đón gió
Chương 249: Hậu cung hiểm ác
Chương 250: Ngoài kế hoạch
Chương 251: Huynh đệ tình thâm
Chương 252: Danh sách tuyển chọn
Chương 253: Buông bỏ quá khứ
Chương 254: Viên viên mãn mãn
Chương 255: Chính văn hoàn (hoàn)
Chương 256: Phiên ngoại 1 – Thâm cung sâu thẳm
Chương 257: Phiên ngoại 2 - Một phần trách nhiệm
Chương 258: Phiên ngoại 3 – Trừng phạt bản thân
Chương 259: Phiên ngoại 4 - Một bước mới
Chương 260: Phiên ngoại 5 – Đi vào săn bắn
Chương 261: Phiên ngoại 6 - Cùng săn bắn
Chương 262: Phiên ngoại 7 – Sau khi say rượu
Chương 263: Phiên ngoại 8 - Tự mình kiểm điểm
Chương 264: Phiên ngoại 9 – Có chút không thoải mái
Chương 265: Phiên ngoại 10 - Đều đã qua rồi
Chương 266: Phiên ngoại 11 – Móc túi tại trận
Chương 267: Phiên ngoại 12 - Hậu cung tranh sủng
Chương 268: Phiên ngoại 13 – Tiêu trừ tai họa
Chương 269: Phiên ngoại 14 - Phiên ngoại hoàn
Không tìm thấy chương nào phù hợp