Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 222
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~10 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Diễm nhỏ nhẹ.
_Cám ơn Dì, nếu không có Dì, cháu không biết cuộc sống của cháu sẽ ra sao nữa….!!!
_Dì mới là người nên cám ơn cháu, chính cháu đã cứu vớt đời Dì. Khi cháu đi, Dì đã rất cô đờn và buồn chán nhưng lại được sống với cháu thế này Dì không còn gì mong muốn hơn nữa….!!
Diễm ôm chặt lấy bà Hoa, tình cảm mẹ con trong Diễm trỗi dậy, nhờ có bà luôn ở bên an ủi và động viên nên Diễm mới có dũng khí tiếp tục sống. Diễm kính trọng và yêu mến bà. Bà là người thân không thể thiếu của Diễm.
Chuông điện thoại reo vang khiến Diễm và bà Hoa giật mình. Cả hai đưa mắt nhìn nhau, họ vừa lo sợ vừa vui mừng, họ không biết là Hồng và đứa bé thế nào, cả hai vẫn bình an hay là đã xảy ra chuyện.
Hít một hơi thật sâu, lấy hết dũng khí và can đảm ra. Diễm nghe máy. Giọng Trường vỡ òa đầy sung sướng.
_Hồng vừa xinh cho anh một cô công chúa rất xinh. Em có biết con bé nặng bao nhiêu kí không….??
Diễm rợi lệ, hạnh phúc ùa về trong tâm trí Diễm. Cuối cùng Hồng và đứa bé không sao. Diễm có thể yên lòng được rồi.
_Con bé nặng mấy kí….??
_Ba kí tám…!!
Diễm vui mừng nói.
_Chúc mừng anh. Anh định đặt tên cho con bé là gì….??
Trường cười lớn.
_Anh đã đặt tên cho nó khi anh biết mình sẽ có một công chúa rồi. Mẹ nó tên Diễm Hồng, anh sẽ gọi con bé là Diễm Lệ, em thấy thế nào….??
Diễm gật đầu khen.
_Em thấy rất hay. Chị Hồng không sao chứ anh…??
_Cô ấy không sao. Cảm giác làm cha thật hạnh phúc, nếu anh biết sớm anh đã lấy vợ từ lâu rồi….!!
Bà Hoa đứng bên cạnh Diễm nên cuộc nói chuyện của hai anh em bà đều nghe thấy. Bà và Diễm phì cười. Trường bây giờ không còn là một anh chàng hay ủ rũ và buồn phiền nữa, Trường đã là một ngươi đàn ông thành đạt, một người chồng tốt, một người hạnh phúc và mãn nguyện với cuộc hôn nhân. Trường đang vui mừng vì vai trò làm cha của mình.
Trường đã được đền bù đúng với những gì Diễm ước nguyện, Diễm cầu mong cho nụ cười mãi nở trên môi Trường, cầu mong cho Trường mãi mãi sống hạnh phúc với tình yêu của mình.
Trường trách móc Diễm.
_Tất cả cũng tại em nếu em không đòi đi thì anh đâu cần phải lo cho em nhiều như thế này. Em có biết lúc ngồi chờ chị em sinh, anh sợ hãi nhiều như thế nào không. Chỉ còn hai tháng nữa là đến lượt em rồi, em nên thu xếp về đây hoặc là anh sẽ phải bay sang đó….!!
_Anh không cần phải bay sang đây đâu, em ổn, em có thể thể tự xoay sở được. Em cũng đâu có sống một mình, còn Dì Hoa nữa, Dì sẽ lo cho em, anh là đàn ông dù anh có bay sang đây, anh cũng đâu giúp gì được cho em, anh ở nhà lo cho chị Hồng và con gái của anh đi…!!
Trường hét nhỏ.
_Em còn định ương bướng đến bao giờ nữa, lần này anh nhất quyết không chịu nhượng bộ em nữa, em phải nghe lời anh…..!!
Diễm kêu lên.
_Anh hai, anh làm ơn đừng cố chấp nữa được không. Em hiểu em đang làm gì nếu em không thể tự lo được cho bản thân mình em sẽ nhờ đến anh, còn nếu em tự xoay sở được, em không muốn anh can dự vào, đời em còn dài, em phải tự đi lên bằng chính đôi chân của mình, chẳng phải anh luôn muốn em phải mạnh mẽ, phải kiên cường lên là gì, đây là cơ hội tốt cho em được thử sức mình…!!!
Trường cáu tiết.
_Em nghĩ đây là gì, mang thai, sinh con đâu phải là trò đùa. Nhỡ đâu em xẩy ra chuyện gì thì sao. Hồng có anh lo, gia đình cô ấy, rồi gia đình bố mẹ nuôi, anh vẫn còn chưa yên lòng nói gì đến em có một mình với Dì Hoa….!!
Biết là không thể cãi lí mãi, Diễm nói.
_Thôi được rồi, anh yên tâm em sẽ gọi điện thông báo cho anh biết trước khi bác sĩ chuẩn đoán được ngày sinh của em…!!
Trường vẫn còn chưa yên tâm.
_Em sẽ gọi cho anh hay là em cố tình nói chệch ngày sinh đi để anh khỏi phải bay sang thăm em…!!
Diễm nghiêm giọng.
_Em đã nói là em sẽ làm…!!
_Em biết được như thế là tốt…!!
_Mọi người trong nhà vẫn khỏe cả chứ anh…??
_Mọi người đều khỏe cả. Thằng nhóc Nicolas và con nhỏ Mary cứ nhắc em mãi. Mấy cây hoa do em trồng đều đã nở hoa rồi. Em có nhớ con ngựa non được sinh ra trước khi em đi không….??
Diễm mỉm cười.
_Em nhớ. Nó sao rồi…!!
_Nó là con ngựa khó dạy nhất, anh và bố phải mất nửa tháng mới thuần hóa nổi nó, bây giờ nó ngoan như một con cừu. Thằng nhóc Nicolas đòi cưỡi nó suốt…!!
Diễm cảm nhận được niềm vui và hạnh phúc của Trường, Diễm mừng cho Trường, sau mọi giông bão cuối cùng Trường cũng có được một bến bờ bình yên.
Diễm mơ màng.
_Mai này khi con trai của em lớn lên, anh sẽ dạy nó cưỡi ngựa chứ….??
Trường cười.
_Chỉ cần em và nó bình an, chuyện gì anh làm cũng được….!!
Diễm rơi lệ.
_Cảm ơn anh….!!
_Em thật ngốc nghếch. Lẽ ra em nên ở đây với anh, anh có thể lo cho em. Em không tin anh sao…!!
Diễm khổ sở nói.
_Anh lại thế nữa rồi, em nói là em có thể tự xoay sở được. Sao anh cứ cố chấp mãi thế…!!
_Anh sẽ nói chuyện này chừng nào mà em vẫn còn sống ở bên ngoài. Anh đự định sẽ về Việt nam mở công ty sau một năm nữa. Em thấy thế nào…!!
Diễm vui mừng.
_Nếu có khả năng, anh cứ làm đi. Em không hiểu gì về kinh doanh đâu…!!
_Em đừng nói dối. Em là một người có tài nhưng em không có đam mê với nó nên em mới nói mình không có khả năng….!!
_Anh hiểu được em như thế là tốt….!!
Hai anh em nói hết chuyện nọ đến chuyện kia. Một phút trước Diễm khóc, một phút sau Diễm cười, hạnh phúc làm bừng sáng khuôn mặt Diễm. Diễm mừng cho anh trai, cho chị dâu. Diễm mong tình yêu của họ mãi mãi trường cừu theo thời gian.
_
_Cám ơn Dì, nếu không có Dì, cháu không biết cuộc sống của cháu sẽ ra sao nữa….!!!
_Dì mới là người nên cám ơn cháu, chính cháu đã cứu vớt đời Dì. Khi cháu đi, Dì đã rất cô đờn và buồn chán nhưng lại được sống với cháu thế này Dì không còn gì mong muốn hơn nữa….!!
Diễm ôm chặt lấy bà Hoa, tình cảm mẹ con trong Diễm trỗi dậy, nhờ có bà luôn ở bên an ủi và động viên nên Diễm mới có dũng khí tiếp tục sống. Diễm kính trọng và yêu mến bà. Bà là người thân không thể thiếu của Diễm.
Chuông điện thoại reo vang khiến Diễm và bà Hoa giật mình. Cả hai đưa mắt nhìn nhau, họ vừa lo sợ vừa vui mừng, họ không biết là Hồng và đứa bé thế nào, cả hai vẫn bình an hay là đã xảy ra chuyện.
Hít một hơi thật sâu, lấy hết dũng khí và can đảm ra. Diễm nghe máy. Giọng Trường vỡ òa đầy sung sướng.
_Hồng vừa xinh cho anh một cô công chúa rất xinh. Em có biết con bé nặng bao nhiêu kí không….??
Diễm rợi lệ, hạnh phúc ùa về trong tâm trí Diễm. Cuối cùng Hồng và đứa bé không sao. Diễm có thể yên lòng được rồi.
_Con bé nặng mấy kí….??
_Ba kí tám…!!
Diễm vui mừng nói.
_Chúc mừng anh. Anh định đặt tên cho con bé là gì….??
Trường cười lớn.
_Anh đã đặt tên cho nó khi anh biết mình sẽ có một công chúa rồi. Mẹ nó tên Diễm Hồng, anh sẽ gọi con bé là Diễm Lệ, em thấy thế nào….??
Diễm gật đầu khen.
_Em thấy rất hay. Chị Hồng không sao chứ anh…??
_Cô ấy không sao. Cảm giác làm cha thật hạnh phúc, nếu anh biết sớm anh đã lấy vợ từ lâu rồi….!!
Bà Hoa đứng bên cạnh Diễm nên cuộc nói chuyện của hai anh em bà đều nghe thấy. Bà và Diễm phì cười. Trường bây giờ không còn là một anh chàng hay ủ rũ và buồn phiền nữa, Trường đã là một ngươi đàn ông thành đạt, một người chồng tốt, một người hạnh phúc và mãn nguyện với cuộc hôn nhân. Trường đang vui mừng vì vai trò làm cha của mình.
Trường đã được đền bù đúng với những gì Diễm ước nguyện, Diễm cầu mong cho nụ cười mãi nở trên môi Trường, cầu mong cho Trường mãi mãi sống hạnh phúc với tình yêu của mình.
Trường trách móc Diễm.
_Tất cả cũng tại em nếu em không đòi đi thì anh đâu cần phải lo cho em nhiều như thế này. Em có biết lúc ngồi chờ chị em sinh, anh sợ hãi nhiều như thế nào không. Chỉ còn hai tháng nữa là đến lượt em rồi, em nên thu xếp về đây hoặc là anh sẽ phải bay sang đó….!!
_Anh không cần phải bay sang đây đâu, em ổn, em có thể thể tự xoay sở được. Em cũng đâu có sống một mình, còn Dì Hoa nữa, Dì sẽ lo cho em, anh là đàn ông dù anh có bay sang đây, anh cũng đâu giúp gì được cho em, anh ở nhà lo cho chị Hồng và con gái của anh đi…!!
Trường hét nhỏ.
_Em còn định ương bướng đến bao giờ nữa, lần này anh nhất quyết không chịu nhượng bộ em nữa, em phải nghe lời anh…..!!
Diễm kêu lên.
_Anh hai, anh làm ơn đừng cố chấp nữa được không. Em hiểu em đang làm gì nếu em không thể tự lo được cho bản thân mình em sẽ nhờ đến anh, còn nếu em tự xoay sở được, em không muốn anh can dự vào, đời em còn dài, em phải tự đi lên bằng chính đôi chân của mình, chẳng phải anh luôn muốn em phải mạnh mẽ, phải kiên cường lên là gì, đây là cơ hội tốt cho em được thử sức mình…!!!
Trường cáu tiết.
_Em nghĩ đây là gì, mang thai, sinh con đâu phải là trò đùa. Nhỡ đâu em xẩy ra chuyện gì thì sao. Hồng có anh lo, gia đình cô ấy, rồi gia đình bố mẹ nuôi, anh vẫn còn chưa yên lòng nói gì đến em có một mình với Dì Hoa….!!
Biết là không thể cãi lí mãi, Diễm nói.
_Thôi được rồi, anh yên tâm em sẽ gọi điện thông báo cho anh biết trước khi bác sĩ chuẩn đoán được ngày sinh của em…!!
Trường vẫn còn chưa yên tâm.
_Em sẽ gọi cho anh hay là em cố tình nói chệch ngày sinh đi để anh khỏi phải bay sang thăm em…!!
Diễm nghiêm giọng.
_Em đã nói là em sẽ làm…!!
_Em biết được như thế là tốt…!!
_Mọi người trong nhà vẫn khỏe cả chứ anh…??
_Mọi người đều khỏe cả. Thằng nhóc Nicolas và con nhỏ Mary cứ nhắc em mãi. Mấy cây hoa do em trồng đều đã nở hoa rồi. Em có nhớ con ngựa non được sinh ra trước khi em đi không….??
Diễm mỉm cười.
_Em nhớ. Nó sao rồi…!!
_Nó là con ngựa khó dạy nhất, anh và bố phải mất nửa tháng mới thuần hóa nổi nó, bây giờ nó ngoan như một con cừu. Thằng nhóc Nicolas đòi cưỡi nó suốt…!!
Diễm cảm nhận được niềm vui và hạnh phúc của Trường, Diễm mừng cho Trường, sau mọi giông bão cuối cùng Trường cũng có được một bến bờ bình yên.
Diễm mơ màng.
_Mai này khi con trai của em lớn lên, anh sẽ dạy nó cưỡi ngựa chứ….??
Trường cười.
_Chỉ cần em và nó bình an, chuyện gì anh làm cũng được….!!
Diễm rơi lệ.
_Cảm ơn anh….!!
_Em thật ngốc nghếch. Lẽ ra em nên ở đây với anh, anh có thể lo cho em. Em không tin anh sao…!!
Diễm khổ sở nói.
_Anh lại thế nữa rồi, em nói là em có thể tự xoay sở được. Sao anh cứ cố chấp mãi thế…!!
_Anh sẽ nói chuyện này chừng nào mà em vẫn còn sống ở bên ngoài. Anh đự định sẽ về Việt nam mở công ty sau một năm nữa. Em thấy thế nào…!!
Diễm vui mừng.
_Nếu có khả năng, anh cứ làm đi. Em không hiểu gì về kinh doanh đâu…!!
_Em đừng nói dối. Em là một người có tài nhưng em không có đam mê với nó nên em mới nói mình không có khả năng….!!
_Anh hiểu được em như thế là tốt….!!
Hai anh em nói hết chuyện nọ đến chuyện kia. Một phút trước Diễm khóc, một phút sau Diễm cười, hạnh phúc làm bừng sáng khuôn mặt Diễm. Diễm mừng cho anh trai, cho chị dâu. Diễm mong tình yêu của họ mãi mãi trường cừu theo thời gian.
_
Mướn Chồng
Tác giả: Mysweetlovlyday
317 chương | 1,150 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310
Chương 311
Chương 312
Chương 313
Chương 314
Chương 315
Chương 316
Chương 317
Không tìm thấy chương nào phù hợp