Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 89: Lời đồn đại
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~12 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Sau khi nhận được thánh chỉ của Tiêu Mặc, Hạ Lan Phiêu cũng không trang điểm làm dáng, chỉ khẽ ném khăn tay rồi tựa vào công công đến Ngự Hoa Viên. .
Bây giờ đã là cuối hạ mà trời vẫn còn khô nóng kinh người, bầu trời mù mịt, giống như lúc nào cũng có thể mưa. Hạ Lan Phiêu bước trong hoa viên, nghe mùi đất ẩm trong không khí, không hiểu sao trong lòng cảm thấy thật nặng nề. Vị thái giám ở phía trước nàng không nói một lời chỉ dẫn đường, cũng không nói chuyện với nàng, coi nàng như tai họa không bằng.
Trong Ngự Hoa Viên, thường xuyên có các thái giám và cung nữ đi qua cạnh bọn họ. Khi họ đi qua một tòa Tiểu Kiều thì lại nghe thấy mấy cung nữ đang bàn luận xôn xao, nói chuyện rất là vui vẻ. Thoạt nhìn trông các nàng chỉ mới mười lăm tuổi, dung mạo bình thường nhưng sức sống thanh xuân chỉ có trên người thiếu nữ vẫn làm cho người ta không nhịn được mà nhìn kỹ. Hạ Lan Phiêu vốn chẳng màng bát quái nhưng lỗ tai nhạy bén lại nghe được có người nhắc tới tên của nàng, theo bản năng dừng bước.
"Nghe nói Hạ Lan Phiêu kia thật sự bị hoàng thượng phế bỏ! Lần này hậu vị trống rỗng, không biết ai sẽ là hoàng hậu đây?" Có người hỏi.
"Dĩ nhiên là Thục phi nương nương! Phụ than của Thục phi nương nương nắm giữa binh quyền trong tay, lần này còn là công thần diệt trừ gian tặc, tự nhiên hoàng thượng muốn mượn sức ông ta."
"Đúng đấy! Nếu như không phải là Thục phi nương nương, thì cũng chỉ có thể là một danh môn thục nữ, dù thế nào không có quyền cũng có lực. Đúng rồi, các ngươi có biết tại sao hoàng thượng lại phế hậu không?" Một cung nữ có đốm tàn nhang nhỏ trên mặt ra vẻ thần bí hỏi.
"Tại sao?" Tất cả mọi người tò mò hỏi.
"Bởi vì... lúc trước nàng nuôi nam sủng thì thôi đi, thế nhưng lần này lại cùng An vương làm bậy! Hoàng thượng cũng thật là tình thâm ý trọng, xảy ra chuyện lớn như vậy mà vẫn không ban chết cho tiện nhân kia, chỉ là phế hậu cho xong việc. An vương đang thương vốn là ngọc thụ lâm phong anh tuấn uy vũ, không ngờ lại bị tiện nhân kia làm vấy bẩn, thật là khiến cho người ta. . . . . ."
Cung nữ tàn nhang nói xong, cắn răng giận dữ, làm như là thú tính của Hạ Lan Phiêu bỗng bộc phát, XXOO An vương người nàng ngưỡng mộ nhất ấy. Cung nữ đứng gần mái hiên tiếc hận than thở, một cung nữ khác cười nói: "Lời tỷ tỷ ấy sai rồi. Nghe nói An vương đã sớm cùng vị phế hậu này “thông dâm” chẳng qua là lừa gạt được hoàng thượng thôi! Hơn nữa, thần tử dưới váy (hazelnut: ý chỉ những người “cắm sừng” Tiêu Mặc) phế hậu cũng nhiều như tàn nhang trên mặt Hồng Nhi tỷ tỷ vậy."
"Đồ đ* nhỏ dám cười ta... ta đánh chết ngươi!"
Mặt cung nữ tên Hồng Nhi kia đỏ lên, cùng những người khác đánh nhau. . . Họ cười ha ha, không ngừng né tránh, đùa giỡn, thật là sự lưu động của phong cảnh trong hoàng cung.
Mới đầu Hạ Lan Phiêu chỉ là thản nhiên mà nghe, trên mặt không có chút cảm xúc nào nhưng càng nghe về sau, tay lại càng nắm lại thật chặt. Nàng không quan tâm tới thanh danh nhưng nàng không muốn một người thuần khiết như Tiêu Nhiên vì nàng mà bị rước những thứ họa không đâu này vào thân.
Cho nên, nàng cười hì hì tiêu sai đi tới chính giữa đám cung nữ, ra vẻ ngây thơ hỏi: "Các ngươi đang nói ta sao?"
". . . . . ."
Mặc dù Hạ Lan Phiêu bị phế, nhưng nàng không phải phận nô tì, vẫn là một chủ tử chân chính, cho nên các cung nữ thấy nàng đều cuống quít quỳ xuống. Họ không biết nên xưng hô với nàng như thế nào, rồi lại xót xa ân hận về những lời bàn luận vừa nãy, âm thầm cầu nguyện trong lòng rằng Hạ Lan Phiêu cái gì cũng không nghe được.
Trên mặt Hạ Lan Phiêu vẫn duy trì nụ cười, chậm rãi nói: "Các ngươi nhớ kỹ cho ta —— ta có tiếng xấu, làm ra những việc không thích hợp cũng là việc của ta, muốn quyến rũ cũng là ta quyến rũ An vương, chuyện này An vương không liên quan. Ta mặc dù không còn là hoàng hậu nữa, Vương Gia vẫn là Vương Gia, một lần cá biệt xử tử nô tỳ cũng không khó khăn. Các ngươi. . . . . . muốn chết phải không?"
"Nương nương thứ tội!" Các cung nữ liều mạng dập đầu.
Vị thái giám kia thấy thần sắc khác lạ của Hạ Lan Phiêu, sợ các nàng phạm phải chuyện gì, cuống quít đi lên phía trước lớn tiếng quát: "Cái đám đ* nhỏ này đang làm cái gì vậy? Chuyện của chủ tử là điều các ngươi bàn tán sao? Hoàng hậu nương nương coi như bị phế bỏ, vẫn là chủ tử của các ngươi, các ngươi không muốn sống sao?"
"Chúng nô tì biết tội!"
"Được rồi." Hạ Lan Phiêu khẽ mỉm cười: "Công công, chúng ta đi thôi. Còn có. . . . . . nói lại với người kêu các ngươi rêu rao những lời này, đã nói ta chưa bao giờ hiếm lạ cái ghế hoàng hậu này, nàng thích thì ngồi đi, việc gì phải tốn tâm tư nghĩ ra cái chuyện bỉ ổi này. Nàng thiếu nợ của ta, thiếu nợ Hạ Lan Phiêu, rồi có một ngày ta sẽ đòi lại."
Hạ Lan Phiêu nói xong, không để ý ánh mắt kinh ngạc của mọi người, bước nhanh về phía trước.
Không ngại nói điêu, lúc này nàng không còn thân phận hoàng hậu che chắn, càng không thể yếu thế, để cho người ta chà đạp được. Nàng biết chuyện lần này là Thục phi bày kế, bên cạnh nàng vẫn có tai mắt của Thục phi, còn ở trong cung nàng lại tứ cố vô thân.
Thục phi vẫn muốn làm hoàng hậu, làm như vậy cũng không có gì đáng trách nhưng tại sao nàng lại làm liên luỵ người vô tội? Tiêu Nhiên là người thuần khiết làm người ta không đành lòng khinh nhờn, nhưng nàng lại làm liên lụy hắn bằng quan hệ bất chính với ta, thật là thật là quá đáng.
Thục phi, ngươi thật sự cho rằng ta đây không biết tất cả đều là kế hoạch của ngươi sao? Nếu không phải ngươi âm thầm tiến hành, chuyện xảy ra ba ngày trước rõ ràng đã bị Tiêu Mặc phong tỏa, tin tức làm sao có thể nhanh chóng lan truyền khắp hoàng cung như thế?
Vị muội muội tàn nhang kia mang ngọc bội trong cung của ngươi, ta nhìn thấy rõ ràng. Ta đã bị phế, ngươi cứ tiếp tục dây dưa như vậy là có ý gì? Chẳng lẽ nhất định xem ta chết mới cam tâm sao? Hay là, ngươi cảm thấy ta vẫn còn uy h**p đối với ngươi? Thật là buồn cười.
Hạ Lan Phiêu lạnh lùng nghĩ, hết sức thu lại tâm tình trong nội tâm của mình. Nàng được thái giám dẫn tới đình nghỉ mát giữa hồ, thấy Tiêu Mặc và Tiêu Nhiên đang trong đình đánh cờ. Bên hồ gió nhè nhẹ, thổi bay vạt áo của hai tuyệt sắc mỹ nam này, họ giống như tiên nhân đánh cờ giữa trời xanh nước biếc.
Hạ Lan Phiêu đứng yên lặng ở trong đình, thái giám cũng không dám lên tiếng quấy rầy hai người đấu cờ. Không biết đã qua bao nhiêu thời gian, đang lúc Hạ Lan Phiêu đứng nhức mỏi cả chân, Tiêu Mặc đột nhiên đặt con cờ cuối cùng xuống, khẽ mỉm cười với Tiêu Nhiên: "Trẫm thắng."
"Hoàng thượng thánh minh." Tiêu Nhiên lẳng lặng nói, khóe mắt đang nhìn Hạ Lan Phiêu.
"Ồ, ngươi đến rồi sao?" Tiêu Mặc như mới vừa phát hiện Hạ Lan Phiêu đến, thản nhiên cười: "Cuối cùng cũng đông đủ. Hôm nay, trẫm có một chuyện muốn tuyên bố. Ăn cơm trước, sau đó tuyên chỉ."
Bây giờ đã là cuối hạ mà trời vẫn còn khô nóng kinh người, bầu trời mù mịt, giống như lúc nào cũng có thể mưa. Hạ Lan Phiêu bước trong hoa viên, nghe mùi đất ẩm trong không khí, không hiểu sao trong lòng cảm thấy thật nặng nề. Vị thái giám ở phía trước nàng không nói một lời chỉ dẫn đường, cũng không nói chuyện với nàng, coi nàng như tai họa không bằng.
Trong Ngự Hoa Viên, thường xuyên có các thái giám và cung nữ đi qua cạnh bọn họ. Khi họ đi qua một tòa Tiểu Kiều thì lại nghe thấy mấy cung nữ đang bàn luận xôn xao, nói chuyện rất là vui vẻ. Thoạt nhìn trông các nàng chỉ mới mười lăm tuổi, dung mạo bình thường nhưng sức sống thanh xuân chỉ có trên người thiếu nữ vẫn làm cho người ta không nhịn được mà nhìn kỹ. Hạ Lan Phiêu vốn chẳng màng bát quái nhưng lỗ tai nhạy bén lại nghe được có người nhắc tới tên của nàng, theo bản năng dừng bước.
"Nghe nói Hạ Lan Phiêu kia thật sự bị hoàng thượng phế bỏ! Lần này hậu vị trống rỗng, không biết ai sẽ là hoàng hậu đây?" Có người hỏi.
"Dĩ nhiên là Thục phi nương nương! Phụ than của Thục phi nương nương nắm giữa binh quyền trong tay, lần này còn là công thần diệt trừ gian tặc, tự nhiên hoàng thượng muốn mượn sức ông ta."
"Đúng đấy! Nếu như không phải là Thục phi nương nương, thì cũng chỉ có thể là một danh môn thục nữ, dù thế nào không có quyền cũng có lực. Đúng rồi, các ngươi có biết tại sao hoàng thượng lại phế hậu không?" Một cung nữ có đốm tàn nhang nhỏ trên mặt ra vẻ thần bí hỏi.
"Tại sao?" Tất cả mọi người tò mò hỏi.
"Bởi vì... lúc trước nàng nuôi nam sủng thì thôi đi, thế nhưng lần này lại cùng An vương làm bậy! Hoàng thượng cũng thật là tình thâm ý trọng, xảy ra chuyện lớn như vậy mà vẫn không ban chết cho tiện nhân kia, chỉ là phế hậu cho xong việc. An vương đang thương vốn là ngọc thụ lâm phong anh tuấn uy vũ, không ngờ lại bị tiện nhân kia làm vấy bẩn, thật là khiến cho người ta. . . . . ."
Cung nữ tàn nhang nói xong, cắn răng giận dữ, làm như là thú tính của Hạ Lan Phiêu bỗng bộc phát, XXOO An vương người nàng ngưỡng mộ nhất ấy. Cung nữ đứng gần mái hiên tiếc hận than thở, một cung nữ khác cười nói: "Lời tỷ tỷ ấy sai rồi. Nghe nói An vương đã sớm cùng vị phế hậu này “thông dâm” chẳng qua là lừa gạt được hoàng thượng thôi! Hơn nữa, thần tử dưới váy (hazelnut: ý chỉ những người “cắm sừng” Tiêu Mặc) phế hậu cũng nhiều như tàn nhang trên mặt Hồng Nhi tỷ tỷ vậy."
"Đồ đ* nhỏ dám cười ta... ta đánh chết ngươi!"
Mặt cung nữ tên Hồng Nhi kia đỏ lên, cùng những người khác đánh nhau. . . Họ cười ha ha, không ngừng né tránh, đùa giỡn, thật là sự lưu động của phong cảnh trong hoàng cung.
Mới đầu Hạ Lan Phiêu chỉ là thản nhiên mà nghe, trên mặt không có chút cảm xúc nào nhưng càng nghe về sau, tay lại càng nắm lại thật chặt. Nàng không quan tâm tới thanh danh nhưng nàng không muốn một người thuần khiết như Tiêu Nhiên vì nàng mà bị rước những thứ họa không đâu này vào thân.
Cho nên, nàng cười hì hì tiêu sai đi tới chính giữa đám cung nữ, ra vẻ ngây thơ hỏi: "Các ngươi đang nói ta sao?"
". . . . . ."
Mặc dù Hạ Lan Phiêu bị phế, nhưng nàng không phải phận nô tì, vẫn là một chủ tử chân chính, cho nên các cung nữ thấy nàng đều cuống quít quỳ xuống. Họ không biết nên xưng hô với nàng như thế nào, rồi lại xót xa ân hận về những lời bàn luận vừa nãy, âm thầm cầu nguyện trong lòng rằng Hạ Lan Phiêu cái gì cũng không nghe được.
Trên mặt Hạ Lan Phiêu vẫn duy trì nụ cười, chậm rãi nói: "Các ngươi nhớ kỹ cho ta —— ta có tiếng xấu, làm ra những việc không thích hợp cũng là việc của ta, muốn quyến rũ cũng là ta quyến rũ An vương, chuyện này An vương không liên quan. Ta mặc dù không còn là hoàng hậu nữa, Vương Gia vẫn là Vương Gia, một lần cá biệt xử tử nô tỳ cũng không khó khăn. Các ngươi. . . . . . muốn chết phải không?"
"Nương nương thứ tội!" Các cung nữ liều mạng dập đầu.
Vị thái giám kia thấy thần sắc khác lạ của Hạ Lan Phiêu, sợ các nàng phạm phải chuyện gì, cuống quít đi lên phía trước lớn tiếng quát: "Cái đám đ* nhỏ này đang làm cái gì vậy? Chuyện của chủ tử là điều các ngươi bàn tán sao? Hoàng hậu nương nương coi như bị phế bỏ, vẫn là chủ tử của các ngươi, các ngươi không muốn sống sao?"
"Chúng nô tì biết tội!"
"Được rồi." Hạ Lan Phiêu khẽ mỉm cười: "Công công, chúng ta đi thôi. Còn có. . . . . . nói lại với người kêu các ngươi rêu rao những lời này, đã nói ta chưa bao giờ hiếm lạ cái ghế hoàng hậu này, nàng thích thì ngồi đi, việc gì phải tốn tâm tư nghĩ ra cái chuyện bỉ ổi này. Nàng thiếu nợ của ta, thiếu nợ Hạ Lan Phiêu, rồi có một ngày ta sẽ đòi lại."
Hạ Lan Phiêu nói xong, không để ý ánh mắt kinh ngạc của mọi người, bước nhanh về phía trước.
Không ngại nói điêu, lúc này nàng không còn thân phận hoàng hậu che chắn, càng không thể yếu thế, để cho người ta chà đạp được. Nàng biết chuyện lần này là Thục phi bày kế, bên cạnh nàng vẫn có tai mắt của Thục phi, còn ở trong cung nàng lại tứ cố vô thân.
Thục phi vẫn muốn làm hoàng hậu, làm như vậy cũng không có gì đáng trách nhưng tại sao nàng lại làm liên luỵ người vô tội? Tiêu Nhiên là người thuần khiết làm người ta không đành lòng khinh nhờn, nhưng nàng lại làm liên lụy hắn bằng quan hệ bất chính với ta, thật là thật là quá đáng.
Thục phi, ngươi thật sự cho rằng ta đây không biết tất cả đều là kế hoạch của ngươi sao? Nếu không phải ngươi âm thầm tiến hành, chuyện xảy ra ba ngày trước rõ ràng đã bị Tiêu Mặc phong tỏa, tin tức làm sao có thể nhanh chóng lan truyền khắp hoàng cung như thế?
Vị muội muội tàn nhang kia mang ngọc bội trong cung của ngươi, ta nhìn thấy rõ ràng. Ta đã bị phế, ngươi cứ tiếp tục dây dưa như vậy là có ý gì? Chẳng lẽ nhất định xem ta chết mới cam tâm sao? Hay là, ngươi cảm thấy ta vẫn còn uy h**p đối với ngươi? Thật là buồn cười.
Hạ Lan Phiêu lạnh lùng nghĩ, hết sức thu lại tâm tình trong nội tâm của mình. Nàng được thái giám dẫn tới đình nghỉ mát giữa hồ, thấy Tiêu Mặc và Tiêu Nhiên đang trong đình đánh cờ. Bên hồ gió nhè nhẹ, thổi bay vạt áo của hai tuyệt sắc mỹ nam này, họ giống như tiên nhân đánh cờ giữa trời xanh nước biếc.
Hạ Lan Phiêu đứng yên lặng ở trong đình, thái giám cũng không dám lên tiếng quấy rầy hai người đấu cờ. Không biết đã qua bao nhiêu thời gian, đang lúc Hạ Lan Phiêu đứng nhức mỏi cả chân, Tiêu Mặc đột nhiên đặt con cờ cuối cùng xuống, khẽ mỉm cười với Tiêu Nhiên: "Trẫm thắng."
"Hoàng thượng thánh minh." Tiêu Nhiên lẳng lặng nói, khóe mắt đang nhìn Hạ Lan Phiêu.
"Ồ, ngươi đến rồi sao?" Tiêu Mặc như mới vừa phát hiện Hạ Lan Phiêu đến, thản nhiên cười: "Cuối cùng cũng đông đủ. Hôm nay, trẫm có một chuyện muốn tuyên bố. Ăn cơm trước, sau đó tuyên chỉ."
Lãnh Hoàng Phế Hậu
Tác giả: Hồ Tiểu Muội
378 chương | 1,772 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Lầm phu quân
Chương 2: Không có thứ gì là không chiếm được
Chương 3: Diễm ngộ ở đầm sen
Chương 4: Chuyện xưa giữa Đế và hậu
Chương 5: Ngươi có thật là Hạ Lan Phiêu?
Chương 6: Sự tồn tại không được chào đón
Chương 7: Yến tiệc
Chương 8: Hạc minh
Chương 9: Liên minh
Chương 10: Bảo hổ lột da
Chương 11: Hạ Lan Thụy uy hiếp
Chương 12
Chương 13: Thấy chết không sờn
Chương 14: Cử hành vãn tiệc
Chương 15: Lễ hội đèn lồng
Chương 16: Giải cứu
Chương 17: Xao động
Chương 18: Tuyệt vọng
Chương 19: Diệp Văn biến thái
Chương 20: Thủy lưu ly
Chương 21: Người sống đời sống thực vật
Chương 22: Ta không muốn chết!
Chương 23: Tiêu Mặc trở về
Chương 24: Cầu xin ta!
Chương 25: Đấu trí đấu dũng
Chương 26: Ôn nhu! Ruốt cuộc Tiêu Mặc đại nhân cũng ôn nhu một chút, đổ mồ hôi!
Chương 27: Sự lãnh khốc của Hoàng đế!
Chương 28: Rời cung
Chương 29: Quán rượu
Chương 30: Trò chơi nói thật lòng!
Chương 31: Câu dẫn cùng phản quyến rũ!
Chương 32: Người anh em rất lớn
Chương 33: Người tình của Quốc sư đại nhân
Chương 34: Hai người ăn cơm chùa
Chương 35: Hạc minh đúng là người giàu có
Chương 36: Cùng hạc minh đại nhân tôn quý chung giường?
Chương 37: Dạy bảo tiểu tỳ nữ cười
Chương 38: Cùng giường chung gối!
Chương 39: Cho ăn cơm
Chương 40: Chiêm tinh!
Chương 41: Chỉ tay kỳ lạ!
Chương 42: Hoàng đế của Tề quốc
Chương 43: Dạ tiệc VS Tiêu Mặc VS Hạc Minh
Chương 44: Giằng co
Chương 45: Cuộc hẹn lãng mạn cùng Hạc Minh đại nhân!
Chương 46: Bàn tay quấy rối!
Chương 47: Bí mật!
Chương 48: Thả ngươi rời đi. Ruốt cuộc cùng Hạc Minh đại nhân KISS!
Chương 49: Cùng Trẫm hồi cung!
Chương 50: Tiểu Hạ Lan bắt cóc Hoàng đế
Chương 51: Túy Hà Y phát tác
Chương 52: Thanh tỉnh
Chương 53: Cuối cùng cũng giải độc!
Chương 54: Không cho người khác chạm vào
Chương 55: Dấu ấn của Tiêu Mặc
Chương 56: Phản kích Thục phi
Chương 57: Uy nghiêm của Hoàng hậu
Chương 58: Tiêu Nhiên đỏ mặt
Chương 59: Kinh biến!
Chương 60: Sự uy hiếp của tử vong
Chương 61: Sự khát máu của Hoàng đế
Chương 62: Tiêu Mặc thắng lợi
Chương 63: Ta sẽ không khóc
Chương 64: Bẻ gãy hai cánh
Chương 65: Kế hoạch thuần phục
Chương 66: Mệnh lệnh khuất nhục
Chương 67: Có chút thương tiếc
Chương 68: Tắm
Chương 69: Dụ dỗ trần trụi
Chương 70: Trẫm không phế hậu
Chương 71: Bất ngờ dịu dàng
Chương 72: Bí mật của Lãnh Tuyền điện
Chương 73
Chương 74: Thay đổi bất ngờ
Chương 75: Thánh Thủy đáng sợ
Chương 76: Tiêu Mặc khắc nghiệt
Chương 77: Cũng có thể tổn thương
Chương 78: Thăm hạ lan thụy
Chương 79: Bí mật
Chương 80: Liên phi trong Lãnh Tuyền điện
Chương 81: Hình thành âm mưu
Chương 82: Cuối cùng cũng bước vào Lãnh Tuyền điện
Chương 83: Liên phi
Chương 84: Mẫu phi của Tiêu Mặc
Chương 85: Dịu dàng phụ thuộc
Chương 86: Bắt kẻ thông dâm
Chương 87: Tiêu Mặc tức giận
Chương 88: Đưa cho Tiêu Nhiên?
Chương 89: Lời đồn đại
Chương 90: Trẫm thích ngươi
Chương 91
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161: Lời giảng giải của Vân Kính
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268-1
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285: Ngoại truyện về Tiêu Mặc
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289: 【 Cuốn gặp lại bắt đầu 】
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310
Chương 311
Chương 312
Chương 313
Chương 314
Chương 315
Chương 316
Chương 317
Chương 318
Chương 319
Chương 320
Chương 321
Chương 322
Chương 323
Chương 324
Chương 325
Chương 326
Chương 327
Chương 328
Chương 329
Chương 330
Chương 331
Chương 332
Chương 333
Chương 334
Chương 335
Chương 336
Chương 337
Chương 338
Chương 339
Chương 340
Chương 341
Chương 342
Chương 343
Chương 344
Chương 345
Chương 346
Chương 347
Chương 348
Chương 349
Chương 350
Chương 351
Chương 352
Chương 353
Chương 354
Chương 355
Chương 356
Chương 357
Chương 358
Chương 359
Chương 360
Chương 361
Chương 362
Chương 363
Chương 364
Chương 365
Chương 366
Chương 367
Chương 368
Chương 369
Chương 370
Chương 371
Chương 372
Chương 373
Chương 374
Chương 375
Chương 376
Chương 377
Chương 378
Chương 379
Chương 380
Chương 381
Chương 382
Chương 383
Chương 384
Chương 385
Chương 386
Chương 387
Chương 388
Chương 389
Chương 390
Chương 391
Chương 392
Chương 393
Chương 394
Chương 395
Chương 396
Chương 397
Chương 399
Chương 400
Chương 402
Chương 403
Chương 404
Chương 405
Chương 406
Chương 407
Chương 412
Chương 413
Chương 415
Chương 416
Chương 417
Chương 418
Chương 419
Chương 420: Đại kết cục
Chương 421: Ngoại truyện Tiêu Mặc: Mười năm tối tăm vô tận (1)
Chương 422: Ngoại truyện Tiêu Mặc: Mười năm tối tăm vô tận (2)
Chương 423: Ngoại truyện chính văn: Đại kết cục (1)
Chương 424: Ngoại truyện chính văn: Đại kết cục (2)
Chương 425: Ngoại truyện chính văn: Đại kết cục (cuối)
Chương 426: Ngoại truyện Hoa Mộ Dung 1
Chương 427: Kết cục 2 (Đại kết cục HE) 1
Chương 428: Ngoại truyện Hoa Mộ Dung 2
Chương 429: Kết cục 2 (Đại kết cục HE) b
Chương 430: Ngoại truyện Hoa Mộ Dung 3
Chương 431: Kết cục 2 (Đại kết cục HE) c
Chương 432: Ngoại truyện Hoa Mộ Dung 4
Chương 433: Ngoại truyện Hoa Mộ Dung 5
Chương 434: Kết cục 2 (Đại kết cục HE) e
Chương 435: Ngoại truyện Hoa Mộ Dung 6 —— hoa đào của Mộ Dung
Chương 436: Kết cục 2(Đại Kết Cục HE) f
Chương 437: Ngoại truyện Hoa Mộ Dung 7 – Hoa đào của Hoa Mộ Dung
Chương 438: Kết cục 2(Đại Kết Cục HE) g
Chương 439: Ngoại truyện Hoa Mộ Dung 8 – Hoa đào của Hoa Mộ Dung
Chương 440: Ngoại truyện Hoa Mộ Dung 9 – Hoa đào của Hoa Mộ Dung
Không tìm thấy chương nào phù hợp