Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 2 - 349: Lão gia… (hạ)
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~13 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Một canh giờ sau, một chiếc khách thuyền hai tầng năm trăm thạch xuất hiện tại vận hà nhân giang khẩu. Lúc này đã là canh hai, mặt sông cực kỳ tĩnh lặng, chỉ có con thuyền này tiến vào Trường Giang đi hướng nam ngạn đối diện.
Trường Giang cực kỳ rộng rãi, sóng nước cuồn cuộn, gợn sóng vỗ nhẹ thuyền gỗ, dường như cản nó tiến lên. Chiếc thuyền này vượt sóng mà đi, di chuyển rất chậm, cứ theo tốc độ này thì ít nhất mất một canh giờ mới đến được bờ bên kia.
Trên thuyền lớn, Trần Trực có chút sốt ruột nói:
- Chủ tàu, tại sao không căng buồm lên? Cứ như vậy thì biết đi đến chừng nào?
Chủ tàu họ Ngô, là người đàn ông gầy gò hơn bốn mươi tuổi, vội tiến lên khom lưng cúi đầu nói:
- Vị quan gia này chắc không biết, chiều hôm nay thủy quân ra nghiêm lệnh, trong vòng ba ngày, không cho thuyền dân tùy tiện qua sông. Căng buồm dễ bị họ phát hiện, bất đắc dĩ nên mới làm vậy.
Ngô chủ tàu nhận một trăm lượng bạc mới mạo hiểm đón khách. Gã vừa muốn nhận tiền vừa không muốn có chuyện, chỉ phải hết sức cẩn thận, buồm trắng ở trên mặt sông rất dễ bị phát hiện.
Trần Trực giận dữ nói:
- Suất thổ chi tân, mạc phi vương thổ, nơi này là hạch tâm thủy đạo Đại Ninh vương triều, Hoàng Phủ Vô Tấn muốn cấm là cấm sao?
Ngô chủ tàu nghe gã kêu thẳng tên Lương vương, thầm kinh hãi, sợ rằng cấm thuyền dân qua sông là vì họ mà ra, có phải mình đã rước họa vào thân không đây.
- Quan gia có điều không biết, cũng không phải cấm hoàn toàn. Ban ngày cho phép qua sông, nhưng phải đi trước tuần tra cục đăng ký kiểm tra, nhận giang bài rồi có thể qua sông, cũng không thu tiền. Nhưng ban đêm thì không cho phép, đây là quy định, nghe nói vì gần đây phải đánh Phượng Hoàng hội, phòng ngừa mật thám Phượng Hoàng hội mới kiểm tra nghiêm khắc như thế, trước kia thì không có.
Kiểm tra mật thám Phượng Hoàng hội, lý do này coi như tạm được. Trần Trực thu lại mấy phần giận dữ trên nét mặt.
Nhưng ngay lúc này, một thuyền viên bỗng kinh sợ nhìn đằng trước, hét to:
- Có thuyền, thủy quân!
Trần Trực cũng giật mình. Gã thấy rõ đằng trước dàn hàng ngang quân thuyền ít nhất cỡ ba ngàn thạch, ngăn cản đường thuyền khách đi. Hai bên chỉ cách hai mươi mấy bước, mắt thấy sắp va chạm vào nhau.
- Mau bỏ neo! Khốn kiếp!
Ngô chủ tàu hét to. Nếu thuyền họ đụng vào quân thuyền thì mọi người xong đời rồi. Lúc này Vương Bình đi ra từ khoang thuyền, mới rồi gã không đứng trên bong thuyền, nếu không lấy nhãn lực của gã thì đã sớm phát hiện quân thuyền.
Vương Bình khá là bình tĩnh, gã nhìn hai bên, buông tiếng thở dài:
- Đại nhân, chúng ta đã bị bao vây.
Trần Trực kinh ngạc vội nhìn bốn phía. Quả nhiên, chỉ thấy trên mặt sông trập trùng bóng đen. Mười mấy chiếc thuyền to bao vây họ, mà bây giờ vừa lúc họ ở giữa sông. Trần Trực bắt đầu căng thẳng trong lòng. Rõ rành rành là Hoàng Phủ Vô Tấn muốn bắt gã. Nình là ngự sử trung thừa, khâm sai đại thần, chẳng lẽ Hoàng Phủ Vô Tấn muốn tạo phản?
Vương Bình bỗng nhiên bình tĩnh hỏi gã:
- Đại nhân có biết bơi không?
- Cái gì?
Trong mắt Trần Trực rốt cuộc lộ ra sợ hãi, có nghiêm trọng như vậy sao? Gã thấy Vương Bình từ trên lưng lấy xuống thượng phương bảo kiếm, cảm giác không may dâng lên trong lòng.
- Ngươi…ngươi định làm gì?
- Đại nhân, thật có lỗi, ta cũng không biết bơi.
Vương Bình bỗng dùng sức đem thượng phương bảo kiếm ném vào mặt sông phía xa.
Trần Trực quát to một tiếng:
- A!
Rồi rrơ mắt nhìn thượng phương bảo kiếm rơi vào nước sông lạnh lẽo, biến mất không còn bóng dáng.
- Ngươi điên rồi sao?
Trần Trực túm cổ áo Vương Bình, sốt ruột đến con mắt trừng muốn xung huyết. Ném thượng phương bảo kiếm, gã làm sao ăn nói với hoàng thượng đây?
Vương Bình cực kỳ bình tĩnh đẩy tay gã ra, thản nhiên nói:
- Đại nhân còn chưa hiểu sao? Hoàng Phủ Vô Tấn là vì thượng phương bảo kiếm mà đến, nếu không hắn đã giết ngươi lúc ở trên đường rồi.
Trần Trực ngơ ngác nhìn mặt sông. Gã hiểu ý của Vương Bình. Có thượng phương bảo kiếm này, Hoàng Phủ Vô Tấn có thể không kiêng nể gì bãi bình quan viên, điều động quân đội, cho nên mới không giết mình trên đường. Một phần cũng vì võ công của Vương Bình quá cao, họ chưa chắc thành công được. Vương Bình không biết bơi, ở trên sông là thời cơ ra tay tốt nhất.
Chẳng lẽ Hoàng Phủ Vô Tấn thật sự muốn tạo phản?
Trần Trực không còn thời gian suy nghĩ nhiều nữa, mấy trăm cung nỏ đã chĩa hướng họ.
Một quân quan lớn tiếng quát:
- Quỳ trên thyền, đem tay đặt trên đỉnh đầu!
Ngay lúc này, Vương Bình bỗng nhảy vọt lên trên không cỡ ba trượng ngũ thước, vượt qua mép thuyền, tựa như chim ưng xông hướng quân quan. Gã nhìn ra được quân quan này là viên đô úy tướng lĩnh.
Bọn lính thoáng chốc kinh ngạc, mấy trăm nỏ tiễn cùng bắn về phía gã. Mũi tên rậm rạp bay nhanh trên không trung. Chỉ thấy bóng xám chợt lóe, mấy trăm mũi tên bị đánh bay, trong đó vài chục tên quay đầu xé gió lao đến. Trên thuyền phát ra tiếng hét thảm, mười mấy binh sĩ bị bắn thủng ngực chết thảm tại chỗ.
Quân quan thì nắm bắt cơ hội trong khoảnh khắc này, hoảng hốt lật người nhảy vào trong sông, giống như cá chạch biến mất không còn bóng dáng.
Vương Bình lòng căng thẳng. Không bắt được con tin, chỉ sợ Trần Trực sẽ gặp nguy hiểm tính mạng. Chân gã điểm nhẹ mép thuyền, như ưng vỗ cánh xông hướng hai mươi mấy sĩ binh bên kia bong tàu. Gã đã phát hiện đám người đó nhưng lại là hai mươi mấy quân sĩ Mai Hoa vệ, bắt bọn họ cũng có thể làm con tin, nhưng trong mắt Vương Bình lóe tia nghi hoặc.
Hai mươi mấy binh sĩ thủy quân này không cầm cung nỏ mà giơ lên một cây gậy sắc đen thui, nhắm ngay gã.
Chỉ nghe một chuỗi ‘bùm bùm!’, gậy đen phun ra ánh lửa, khói trắng dâng lên.
Dù Vương Bình có bản lĩnh thông thiên cũng không thể chắn đạn được. Hai mươi mấy viên đạn bắn gã thủng lỗ chỗ.
*bùm!* một tiếng trầm đục, Vương Bình nặng nề ngã trên bong tàu, tay chân co giật, tắt thở. Nhưng mắt gã không khép lại, ngơ ngác nhìn những gậy đen này, gã đến chết cũng không biết những gậy đen đó là cái gì?
Mà Vương Bình, một trong năm quốc sĩ bên người Hoàng Phủ Huyền Đức, võ nghệ cao cường lại là người thứ nhất chế dưới toại phát súng.
Đám Trần Trực không bị loạn tiễn bắn chết, thủy quân kiềm nén không bắn chết hết mọi người. Đây là vì cả đám đều quỳ trên bong thuyền, tay đặt trên đỉnh đầu, bao gồm cả Trần Trực. Vào giây phút mấu chốt, gã quyết định giữ mạng mình quan trọng hơn.
Trần Trực và hai mươi mấy tùy tùng cùng với năm thuyền viên bị áp lên thuyền lớn, bị soát người xong nhốt vào khoang thuyền. Nhưng mười mấy thuyền lớn không rời đi, năm mươi mấy hắc y thủy quỷ có đô úy Lâm Viễn Dương chỉ huy, lần lượt nhảy vào Trường Giang, lặn xuống đáy sông tìm kiếp thanh thượng phương bảo kiếm biến mất. Lâm Viễn Dương ra giá trên trời: ai tìm ra bảo kiếm, thưởng ngân năm ngàn lượng.
[/CHARGE]
Trường Giang cực kỳ rộng rãi, sóng nước cuồn cuộn, gợn sóng vỗ nhẹ thuyền gỗ, dường như cản nó tiến lên. Chiếc thuyền này vượt sóng mà đi, di chuyển rất chậm, cứ theo tốc độ này thì ít nhất mất một canh giờ mới đến được bờ bên kia.
Trên thuyền lớn, Trần Trực có chút sốt ruột nói:
- Chủ tàu, tại sao không căng buồm lên? Cứ như vậy thì biết đi đến chừng nào?
Chủ tàu họ Ngô, là người đàn ông gầy gò hơn bốn mươi tuổi, vội tiến lên khom lưng cúi đầu nói:
- Vị quan gia này chắc không biết, chiều hôm nay thủy quân ra nghiêm lệnh, trong vòng ba ngày, không cho thuyền dân tùy tiện qua sông. Căng buồm dễ bị họ phát hiện, bất đắc dĩ nên mới làm vậy.
Ngô chủ tàu nhận một trăm lượng bạc mới mạo hiểm đón khách. Gã vừa muốn nhận tiền vừa không muốn có chuyện, chỉ phải hết sức cẩn thận, buồm trắng ở trên mặt sông rất dễ bị phát hiện.
Trần Trực giận dữ nói:
- Suất thổ chi tân, mạc phi vương thổ, nơi này là hạch tâm thủy đạo Đại Ninh vương triều, Hoàng Phủ Vô Tấn muốn cấm là cấm sao?
Ngô chủ tàu nghe gã kêu thẳng tên Lương vương, thầm kinh hãi, sợ rằng cấm thuyền dân qua sông là vì họ mà ra, có phải mình đã rước họa vào thân không đây.
- Quan gia có điều không biết, cũng không phải cấm hoàn toàn. Ban ngày cho phép qua sông, nhưng phải đi trước tuần tra cục đăng ký kiểm tra, nhận giang bài rồi có thể qua sông, cũng không thu tiền. Nhưng ban đêm thì không cho phép, đây là quy định, nghe nói vì gần đây phải đánh Phượng Hoàng hội, phòng ngừa mật thám Phượng Hoàng hội mới kiểm tra nghiêm khắc như thế, trước kia thì không có.
Kiểm tra mật thám Phượng Hoàng hội, lý do này coi như tạm được. Trần Trực thu lại mấy phần giận dữ trên nét mặt.
Nhưng ngay lúc này, một thuyền viên bỗng kinh sợ nhìn đằng trước, hét to:
- Có thuyền, thủy quân!
Trần Trực cũng giật mình. Gã thấy rõ đằng trước dàn hàng ngang quân thuyền ít nhất cỡ ba ngàn thạch, ngăn cản đường thuyền khách đi. Hai bên chỉ cách hai mươi mấy bước, mắt thấy sắp va chạm vào nhau.
- Mau bỏ neo! Khốn kiếp!
Ngô chủ tàu hét to. Nếu thuyền họ đụng vào quân thuyền thì mọi người xong đời rồi. Lúc này Vương Bình đi ra từ khoang thuyền, mới rồi gã không đứng trên bong thuyền, nếu không lấy nhãn lực của gã thì đã sớm phát hiện quân thuyền.
Vương Bình khá là bình tĩnh, gã nhìn hai bên, buông tiếng thở dài:
- Đại nhân, chúng ta đã bị bao vây.
Trần Trực kinh ngạc vội nhìn bốn phía. Quả nhiên, chỉ thấy trên mặt sông trập trùng bóng đen. Mười mấy chiếc thuyền to bao vây họ, mà bây giờ vừa lúc họ ở giữa sông. Trần Trực bắt đầu căng thẳng trong lòng. Rõ rành rành là Hoàng Phủ Vô Tấn muốn bắt gã. Nình là ngự sử trung thừa, khâm sai đại thần, chẳng lẽ Hoàng Phủ Vô Tấn muốn tạo phản?
Vương Bình bỗng nhiên bình tĩnh hỏi gã:
- Đại nhân có biết bơi không?
- Cái gì?
Trong mắt Trần Trực rốt cuộc lộ ra sợ hãi, có nghiêm trọng như vậy sao? Gã thấy Vương Bình từ trên lưng lấy xuống thượng phương bảo kiếm, cảm giác không may dâng lên trong lòng.
- Ngươi…ngươi định làm gì?
- Đại nhân, thật có lỗi, ta cũng không biết bơi.
Vương Bình bỗng dùng sức đem thượng phương bảo kiếm ném vào mặt sông phía xa.
Trần Trực quát to một tiếng:
- A!
Rồi rrơ mắt nhìn thượng phương bảo kiếm rơi vào nước sông lạnh lẽo, biến mất không còn bóng dáng.
- Ngươi điên rồi sao?
Trần Trực túm cổ áo Vương Bình, sốt ruột đến con mắt trừng muốn xung huyết. Ném thượng phương bảo kiếm, gã làm sao ăn nói với hoàng thượng đây?
Vương Bình cực kỳ bình tĩnh đẩy tay gã ra, thản nhiên nói:
- Đại nhân còn chưa hiểu sao? Hoàng Phủ Vô Tấn là vì thượng phương bảo kiếm mà đến, nếu không hắn đã giết ngươi lúc ở trên đường rồi.
Trần Trực ngơ ngác nhìn mặt sông. Gã hiểu ý của Vương Bình. Có thượng phương bảo kiếm này, Hoàng Phủ Vô Tấn có thể không kiêng nể gì bãi bình quan viên, điều động quân đội, cho nên mới không giết mình trên đường. Một phần cũng vì võ công của Vương Bình quá cao, họ chưa chắc thành công được. Vương Bình không biết bơi, ở trên sông là thời cơ ra tay tốt nhất.
Chẳng lẽ Hoàng Phủ Vô Tấn thật sự muốn tạo phản?
Trần Trực không còn thời gian suy nghĩ nhiều nữa, mấy trăm cung nỏ đã chĩa hướng họ.
Một quân quan lớn tiếng quát:
- Quỳ trên thyền, đem tay đặt trên đỉnh đầu!
Ngay lúc này, Vương Bình bỗng nhảy vọt lên trên không cỡ ba trượng ngũ thước, vượt qua mép thuyền, tựa như chim ưng xông hướng quân quan. Gã nhìn ra được quân quan này là viên đô úy tướng lĩnh.
Bọn lính thoáng chốc kinh ngạc, mấy trăm nỏ tiễn cùng bắn về phía gã. Mũi tên rậm rạp bay nhanh trên không trung. Chỉ thấy bóng xám chợt lóe, mấy trăm mũi tên bị đánh bay, trong đó vài chục tên quay đầu xé gió lao đến. Trên thuyền phát ra tiếng hét thảm, mười mấy binh sĩ bị bắn thủng ngực chết thảm tại chỗ.
Quân quan thì nắm bắt cơ hội trong khoảnh khắc này, hoảng hốt lật người nhảy vào trong sông, giống như cá chạch biến mất không còn bóng dáng.
Vương Bình lòng căng thẳng. Không bắt được con tin, chỉ sợ Trần Trực sẽ gặp nguy hiểm tính mạng. Chân gã điểm nhẹ mép thuyền, như ưng vỗ cánh xông hướng hai mươi mấy sĩ binh bên kia bong tàu. Gã đã phát hiện đám người đó nhưng lại là hai mươi mấy quân sĩ Mai Hoa vệ, bắt bọn họ cũng có thể làm con tin, nhưng trong mắt Vương Bình lóe tia nghi hoặc.
Hai mươi mấy binh sĩ thủy quân này không cầm cung nỏ mà giơ lên một cây gậy sắc đen thui, nhắm ngay gã.
Chỉ nghe một chuỗi ‘bùm bùm!’, gậy đen phun ra ánh lửa, khói trắng dâng lên.
Dù Vương Bình có bản lĩnh thông thiên cũng không thể chắn đạn được. Hai mươi mấy viên đạn bắn gã thủng lỗ chỗ.
*bùm!* một tiếng trầm đục, Vương Bình nặng nề ngã trên bong tàu, tay chân co giật, tắt thở. Nhưng mắt gã không khép lại, ngơ ngác nhìn những gậy đen này, gã đến chết cũng không biết những gậy đen đó là cái gì?
Mà Vương Bình, một trong năm quốc sĩ bên người Hoàng Phủ Huyền Đức, võ nghệ cao cường lại là người thứ nhất chế dưới toại phát súng.
Đám Trần Trực không bị loạn tiễn bắn chết, thủy quân kiềm nén không bắn chết hết mọi người. Đây là vì cả đám đều quỳ trên bong thuyền, tay đặt trên đỉnh đầu, bao gồm cả Trần Trực. Vào giây phút mấu chốt, gã quyết định giữ mạng mình quan trọng hơn.
Trần Trực và hai mươi mấy tùy tùng cùng với năm thuyền viên bị áp lên thuyền lớn, bị soát người xong nhốt vào khoang thuyền. Nhưng mười mấy thuyền lớn không rời đi, năm mươi mấy hắc y thủy quỷ có đô úy Lâm Viễn Dương chỉ huy, lần lượt nhảy vào Trường Giang, lặn xuống đáy sông tìm kiếp thanh thượng phương bảo kiếm biến mất. Lâm Viễn Dương ra giá trên trời: ai tìm ra bảo kiếm, thưởng ngân năm ngàn lượng.
[/CHARGE]
Hoàng Tộc
Tác giả: Cao Nguyệt
493 chương | 2,640 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Đông Hải Thiếu niên lang
Chương Quyển 1 - 2: Trong mộng không biết thân là khách
Chương Quyển 1 - 3: Đích thứ tranh tuyển
Chương Quyển 1 - 4: Lòng dạ rắn độc
Chương Quyển 1 - 5: Gia tổ bách linh
Chương Quyển 1 - 6: Dĩ nha hoàn nha
Chương Quyển 1 - 7: Cây muốn lặng nhưng gió chẳng ngừng
Chương Quyển 1 - 8: Roi da tiểu liệt mã
Chương Quyển 1 - 9: Tâm tư của ngũ thúc
Chương Quyển 1 - 10: Huyện lệnh và Hoàng Thử đến nhà
Chương Quyển 1 - 11: Sư tử ngoạm
Chương Quyển 1 - 12: Cho cháu mượn 3000 lượng bạc
Chương Quyển 1 - 13: Ngọc trong sách
Chương Quyển 1 - 14: Bày mưu tính kế (Thượng)
Chương Quyển 1 - 15: Bày mưu tính kế (Trung)
Chương Quyển 1 - 16: Bày mưu tính kế (Hạ)
Chương Quyển 1 - 17: Ai không muốn tiền trên trời rơi xuống?
Chương Quyển 1 - 18: Trong lúc cấp bách vẫn có thời gian thư giãn!
Chương Quyển 1 - 19: Một đá ném hai chim! (Thượng)
Chương Quyển 1 - 20: Một đá ném hai chim! (Trung)
Chương Quyển 1 - 21: Một đá ném hai chim! (Hạ)
Chương Quyển 1 - 22: Yến tiệc nhà thứ sử (Thượng)
Chương Quyển 1 - 23: Yến tiệc nhà thứ sử (Hạ)
Chương Quyển 1 - 24: La tú tài góp vốn
Chương Quyển 1 - 25: Hoàng Phủ huyện công trả thù
Chương Quyển 1 - 26: Đấu mưu trí đấu dũng khí (Thượng)
Chương Quyển 1 - 27: Đấu mưu trí đấu dũng khí (Hạ)
Chương Quyển 1 - 28: Sinh mệnh của Hoàng Phủ Cừ
Chương Quyển 1 - 29: Một lần giải quyết hết ân oán
Chương Quyển 1 - 30: Cuộc hẹn tại miếu lão quân với tiểu la lỵ (*)
Chương Quyển 1 - 31: Người nhỏ nhưng bụng lớn
Chương Quyển 1 - 32: Khói lửa triều đình lại nổi lên
Chương Quyển 1 - 33: Tiền không rơi từ trên trời xuống
Chương Quyển 1 - 34: Trèo tường bắt trộm
Chương Quyển 1 - 35: Tiệm mì nhỏ, mỹ nhân như ngọc
Chương Quyển 1 - 36: Người vô sỉ và quan hữu phẩm (Thượng)
Chương Quyển 1 - 37: Người vô sỉ và quan hữu phẩm (Hạ)
Chương Quyển 1 - 38: Ngư ông tham lam câu cá hấp tấp
Chương Quyển 1 - 39: Mặt hoa da phấn động lòng người (Thượng)
Chương Quyển 1 - 40: Mặt hoa da phấn động lòng người (hạ)
Chương Quyển 1 - 41: Trước cửa Quan Công có đao lớn (Thượng)
Chương Quyển 1 - 42: Trước cửa Quan Công có đao lớn (Hạ)
Chương Quyển 1 - 43: Đến mà không đi cũng vô lễ (Thượng)
Chương Quyển 1 - 44: Đến mà không đi cũng vô lễ (Hạ)
Chương Quyển 1 - 45: Thư muội muội (Thượng)
Chương Quyển 1 - 46: Thư muội muội (Hạ)
Chương Quyển 1 - 47: Hội phương hoàng
Chương Quyển 1 - 48: Chức quan nhỏ như hạt vừng
Chương Quyển 1 - 49: Bọ ngựa bắt ve
Chương Quyển 1 - 50: Thoát khỏi mớ bòng bong
Chương Quyển 1 - 51: Tâm cơ của Từ Trường Sử
Chương Quyển 1 - 52: Tỉ tỉ xinh đẹp
Chương Quyển 1 - 53: Tại sao chức Hộ Tào Chủ Sự lại quan trọng
Chương Quyển 1 - 54: Cuộc gặp gỡ tình cờ tại Phố Bắc
Chương Quyển 1 - 55: Kim cương xanh nước biển (thượng)
Chương Quyển 1 - 56: Kim cương xanh nước biển(hạ)
Chương Quyển 1 - 57: Mười lượng bạc phí phân biệt
Chương Quyển 1 - 58: Kế tuyệt diệu của ăn mày
Chương Quyển 1 - 59: Một phong mật thư
Chương Quyển 1 - 60: Trưởng tôn Hiền Câu (Thượng)
Chương Quyển 1 - 61: Trưởng tôn Hiền Câu (hạ)
Chương Quyển 1 - 62: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (thượng)
Chương Quyển 1 - 63: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (trung)
Chương Quyển 1 - 64: Chiến đấu với Ảnh võ sĩ (hạ)
Chương Quyển 1 - 65: Tôm có đường của tôm
Chương Quyển 1 - 66: Chiêu số có chút tổn hại
Chương Quyển 1 - 67: Gặp chuyện xấu hổ
Chương Quyển 1 - 68: Bộ dạng như vậy làm sao có thể bình phán?
Chương Quyển 1 - 69: Bộ dạng như vậy làm sao có thể bình phán?(Hạ)
Chương Quyển 1 - 70: Huynh đệ dạ đàm
Chương Quyển 1 - 71: Huynh đệ dạ đàm (hạ)
Chương Quyển 1 - 72: Sách mới đưa ra thị trường (thượng)
Chương Quyển 1 - 73: Sách mới đưa ra thị trường (hạ)
Chương Quyển 1 - 74: Hạm đạm hoa khai
Chương Quyển 1 - 75: Xin hỏi phương danh
Chương Quyển 1 - 76: Hoàng Phủ Bách Linh quyết định
Chương Quyển 1 - 77: Hoàng Phủ Bách Linh quyết định(hạ)
Chương Quyển 1 - 78: Kế phát tài
Chương Quyển 1 - 79: Cái này là món tiền đầu tiên sao?
Chương Quyển 1 - 80: Nhân tình của Trương huyện lệnh (thượng)
Chương Quyển 1 - 81: Nhân tình của Trương huyện lệnh (hạ)
Chương Quyển 1 - 82: Việc thiện có phần hại người (thượng)
Chương Quyển 1 - 83: Việc thiện có phần hại người (trung)
Chương Quyển 1 - 84: Việc thiện có phần hại người (hạ)
Chương Quyển 1 - 85: Sửa cầu phong ba (thượng)
Chương Quyển 1 - 86: Sửa cầu phong ba (trung)
Chương Quyển 1 - 87: Sửa cầu phong ba (hạ)
Chương Quyển 1 - 88: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (thượng)
Chương Quyển 1 - 89: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (trung)
Chương Quyển 1 - 90: Cạnh tranh nhà phía bắc cầu (hạ)
Chương Quyển 1 - 91: Đề nghị
Chương Quyển 1 - 92: Mưu của quân tử(thượng)
Chương Quyển 1 - 93: Mưu của quân tử(hạ)
Chương Quyển 1 - 94: Vân Kỵ úy
Chương Quyển 1 - 95: Việc thiện chính thức (thượng)
Chương Quyển 1 - 96: Việc thiện chính thức (hạ)
Chương Quyển 1 - 97: Ý đồ của Hoàng Phủ Cừ (thượng)
Chương Quyển 1 - 98: Ý đồ của Hoàng Phủ Cừ (Hạ)
Chương Quyển 1 - 99: Gặp thoáng qua
Chương Quyển 1 - 100: Hiểu lầm
Chương Quyển 1 - 101: Sinh bệnh
Chương Quyển 1 - 102: Ly biệt (thượng)
Chương Quyển 1 - 103: Ly biệt(trung)
Chương Quyển 1 - 104: Ly biệt(hạ)
Chương Quyển 1 - 105: Không có lợi thì không dậy sớm nổi(thượng)
Chương Quyển 1 - 106: Không có lợi thì không dậy sớm nổi(hạ)
Chương Quyển 1 - 107: Sự kiện ám sát
Chương Quyển 1 - 108: Lâm nguy vâng mệnh (thượng)
Chương Quyển 1 - 109: Lâm nguy vâng mệnh(hạ)
Chương Quyển 1 - 110: Nữ đầu lĩnh hải tặc (thượng)
Chương Quyển 1 - 111: Nữ đầu lĩnh hải tặc(hạ)
Chương Quyển 1 - 112: Đả thông quan tiết
Chương Quyển 1 - 113: Hắc lao(thượng)
Chương Quyển 1 - 114: Hắc lao(trung)
Chương Quyển 1 - 115: Hắc lao(hạ)
Chương Quyển 1 - 116: Con gà nướng (thượng)
Chương Quyển 1 - 117: Con gà nướng(hạ)
Chương Quyển 1 - 118: Ông chủ Từ (Thượng)
Chương Quyển 1 - 119: Ông chủ Từ(Hạ)
Chương Quyển 1 - 120: Đảm nhiệm chức hộ tào
Chương Quyển 1 - 121: Uy hiếp Hoàng Phủ Cừ (thượng)
Chương Quyển 1 - 122: Uy hiếp Hoàng Phủ Cừ (hạ)
Chương Quyển 1 - 123: Trần hắc diện (thượng)
Chương Quyển 1 - 124: Trần hắc diện (hạ)
Chương Quyển 1 - 125: Trần Ang Bang(thượng)
Chương Quyển 1 - 126: Trần Ang Bang (hạ)
Chương Quyển 1 - 127: Thiên ý (thượng)
Chương Quyển 1 - 128: Thiên ý (hạ)
Chương Quyển 1 - 129: Trao đổi(thượng)
Chương Quyển 1 - 130: Trao đổi(hạ)
Chương Quyển 1 - 131: Từ chưởng quỹ bị mắng (thượng)
Chương Quyển 1 - 132: Từ chưởng quỹ bị mắng (hạ)
Chương Quyển 1 - 133: Đổi đất(thượng)
Chương Quyển 1 - 134: Đổi đất(hạ)
Chương Quyển 1 - 135: Mở tiền trang(thượng)
Chương Quyển 1 - 136: Mở tiền trang (hạ)
Chương Quyển 1 - 137: Tâm ý của Trần Anh
Chương Quyển 1 - 138: Tấn An lục dũng sĩ
Chương Quyển 1 - 139: Tấn An lục dũng sĩ(hạ)
Chương Quyển 1 - 140: Nạp thiếp(thượng)
Chương Quyển 1 - 141: Nạp thiếp(hạ)
Chương Quyển 1 - 142: Hồ lô rượu và kinh văn
Chương Quyển 1 - 143: Tấn An chi biến (thượng)
Chương Quyển 1 - 144: Tấn An chi biến(trung)
Chương Quyển 1 - 145: Tấn An chi biến(hạ)
Chương Quyển 1 - 146: Phượng Hoàng hội trợ giúp
Chương Quyển 1 - 147: Ngu Hải Lan (thượng)
Chương Quyển 1 - 148: Ngu Hải Lan (hạ)
Chương Quyển 1 - 149: Bị bao vây
Chương Quyển 1 - 150: Bị bao vây(hạ)
Chương Quyển 1 - 151: Đại chiến trên biển (Thượng)
Chương Quyển 1 - 152: Đại chiến trên biển (Hạ)
Chương Quyển 2 - 153: Gặp mặt Hoàng Phủ Dật Biểu(thượng)
Chương Quyển 2 - 154: Gặp mặt Hoàng Phủ Dật Biểu (hạ)
Chương Quyển 2 - 155: Tề Phượng Vũ nhượng bộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 156: Tề Phượng Vũ nhượng bộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 157: Tiếp xúc Tề gia chủ (thượng)
Chương Quyển 2 - 158: Tiếp xúc Tề gia chủ (trung)
Chương Quyển 2 - 159: Tiếp xúc Tề gia chủ (hạ)
Chương Quyển 2 - 160: Gặp lại Hoàng Tứ Lang
Chương Quyển 2 - 161: Tiệc mừng thọ (thượng)
Chương Quyển 2 - 162: Tiệc mừng thọ (trung)
Chương Quyển 2 - 163: Tiệc mừng thọ (hạ)
Chương Quyển 2 - 164: Hoàng phủ điềm
Chương Quyển 2 - 165: Triệu vương
Chương Quyển 2 - 166: Một đêm ngọt ngào (thượng)
Chương Quyển 2 - 167: Một đêm ngọt ngào (hạ)
Chương Quyển 2 - 168: Trần cẩm đoạn
Chương Quyển 2 - 169: Chế súng
Chương Quyển 2 - 170: Quan Hiền Câu mờ ám (thượng)
Chương Quyển 2 - 171: Quan Hiền Câu mờ ám (hạ)
Chương Quyển 2 - 172: Cầm nhầm đan dược
Chương Quyển 2 - 173: Cuốn sách bìa đỏ
Chương Quyển 2 - 174: Sĩ tử đàm luận (thượng)
Chương Quyển 2 - 175: Sĩ tử đàm luận (hạ)
Chương Quyển 2 - 176: Gặp Tô Hạm (thượng)
Chương Quyển 2 - 177: Gặp Tô Hạm (hạ)
Chương Quyển 2 - 178: Ơn tri ngộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 179: Ơn tri ngộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 180: Thi cử phong vân (thượng)
Chương Quyển 2 - 181: Thi cử phong vân (trung)
Chương Quyển 2 - 182: Thi cử phong vân (hạ)
Chương Quyển 2 - 183: Tô Tốn trở về
Chương Quyển 2 - 184: Quan Tịch lo lắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 185: Quan Tịch lo lắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 186: Hợp tác với thái tử (thượng)
Chương Quyển 2 - 187: Hợp tác với thái tử (hạ)
Chương Quyển 2 - 188: Gặp mặt Tô Tốn (thượng)
Chương Quyển 2 - 189: Gặp mặt Tô Tốn (hạ)
Chương Quyển 2 - 190: Thân hoàng hậu tới (thượng)
Chương Quyển 2 - 191: Thân hoàng hậu tới (hạ)
Chương Quyển 2 - 192: Thái hậu mai mối (thượng)
Chương Quyển 2 - 193: Thái hậu mai mối (hạ)
Chương Quyển 2 - 194: Gian lận bại lộ (thượng)
Chương Quyển 2 - 195: Gian lận bại lộ (hạ)
Chương Quyển 2 - 196: Thi đình (Thượng)
Chương Quyển 2 - 197: Thi đình (hạ)
Chương Quyển 2 - 198: Tân khoa trạng nguyên (thượng)
Chương Quyển 2 - 199: Tân khoa trạng nguyên (hạ)
Chương Quyển 2 - 200: Hoàng Phủ Võ Thực (thượng)
Chương Quyển 2 - 201: Hoàng Phủ Võ Thực (hạ)
Chương Quyển 2 - 202: Quận vương đau lòng(thượng)
Chương Quyển 2 - 203: Quận vương đau lòng(hạ)
Chương Quyển 2 - 204: Ta vẫn chưa có được (thượng)
Chương Quyển 2 - 205: Tấn An hội họp mặt(hạ)
Chương Quyển 2 - 206: Tấn An hội họp mặt (hạ)
Chương Quyển 2 - 207: Triệu tư mã (thượng)
Chương Quyển 2 - 208: Triệu tư mã (hạ)
Chương Quyển 2 - 209: Thị uy Hoàng Phủ Võ Thực(thượng)
Chương Quyển 2 - 210: Thị uy Hoàng Phủ Võ Thực(hạ)
Chương Quyển 2 - 211: Đón dâu(thượng)
Chương Quyển 2 - 212: Đón dâu(hạ)
Chương Quyển 2 - 213: Cử hành hôn lễ (thượng)
Chương Quyển 2 - 214: Cử hành hôn lễ (trung)
Chương Quyển 2 - 215: Cử hành hôn lễ (hạ)
Chương Quyển 2 - 216: Thân Quốc Cữu tức giận
Chương Quyển 2 - 217: Lương tự vương (thượng)
Chương Quyển 2 - 218: Lương tự vương (trung)
Chương Quyển 2 - 219: Lương tự vương (hạ)
Chương Quyển 2 - 220: Động phòng hoa chúc(thượng)
Chương Quyển 2 - 221: Động phòng hoa chúc(hạ)
Chương Quyển 2 - 222: Lạc kinh có loạn(thượng)
Chương Quyển 2 - 223: Lạc kinh có loạn(trung)
Chương Quyển 2 - 224: Lạc kinh có loạn(hạ)
Chương Quyển 2 - 225: Tới Giang Ninh(thượng)
Chương Quyển 2 - 226: Tới Giang Ninh(trung)
Chương Quyển 2 - 227: Tới Giang Ninh(hạ)
Chương Quyển 2 - 228: Giang Ninh phong ba(thượng)
Chương Quyển 2 - 229: Giang Ninh phong ba(trung)
Chương Quyển 2 - 230: Giang Ninh phong ba(hạ)
Chương Quyển 2 - 231: Tiền trang có loạn (thượng)
Chương Quyển 2 - 232: Tiền trang có loạn (trung)
Chương Quyển 2 - 233: Tiền trang có loạn (hạ)
Chương Quyển 2 - 234: Lưu Tứ Quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 235: Lưu Tứ Quân (trung)
Chương Quyển 2 - 236: Lưu Tứ Quân(trung)
Chương Quyển 2 - 237: Chu Tín(thượng)
Chương Quyển 2 - 238: Chu Tín(trung)
Chương Quyển 2 - 239: Chu Tín (hạ)
Chương Quyển 2 - 240: Tào khai phục
Chương Quyển 2 - 241: Cố nhân tới thăm(thượng)
Chương Quyển 2 - 242: Cố nhân tới thăm(hạ)
Chương Quyển 2 - 243: Bàn bạc với Hoàng Phủ Quý (thượng)
Chương Quyển 2 - 244: Bàn bạc với Hoàng Phủ Quý (hạ)
Chương Quyển 2 - 245: Tề gia thành ý (thượng)
Chương Quyển 2 - 246: T ề gia thành ý (hạ)
Chương Quyển 2 - 247: Đông Lai ngông cuồng (thượng)
Chương Quyển 2 - 248: Đông Lai ngông cuồng (hạ)
Chương Quyển 2 - 249: Dùng thật làm giả(thượng)
Chương Quyển 2 - 250: Dùng thật làm giả(hạ)
Chương Quyển 2 - 251: Tề Vĩ nguy nan(thượng)
Chương Quyển 2 - 252: Tề Vĩ nguy nan(hạ)
Chương Quyển 2 - 253: Dương Hoành Hải (thượng)
Chương Quyển 2 - 254: Dương Hoành Hải (hạ)
Chương Quyển 2 - 255: Đánh sập tiền trang (thượng)
Chương Quyển 2 - 256: Đánh sập tiền trang (hạ)
Chương Quyển 2 - 257: Lưu Tứ Quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 258: Lưu Tứ Quân (hạ)
Chương Quyển 2 - 259: Mai Hoa vệ tấn công (thượng)
Chương Quyển 2 - 260: Mai Hoa vệ tấn công (hạ)
Chương Quyển 2 - 261: Xác khô (thượng)
Chương Quyển 2 - 262: Xác khô (trung)
Chương Quyển 2 - 263: Xác khô (hạ)
Chương Quyển 2 - 264: Điều tra thái tử
Chương Quyển 2 - 265: Hoàng phủ anh tuấn
Chương Quyển 2 - 266: Trở lại Duy Dương (thượng)
Chương Quyển 2 - 267: Trở lại Duy Dương (hạ)
Chương Quyển 2 - 268: Về Bát Tiên kiều (thượng)
Chương Quyển 2 - 269: Về Bát Tiên kiều (hạ)
Chương Quyển 2 - 270: Mục quản sự (thượng)
Chương Quyển 2 - 271: Mục quản sự (hạ)
Chương Quyển 2 - 272: Mời chào La Vũ (thượng)
Chương Quyển 2 - 273: Mời chào La Vũ (hạ)
Chương Quyển 2 - 274: Hai mươi mốt cung phi (thượng)
Chương Quyển 2 - 275: Hai mươi mốt cung phi (hạ)
Chương Quyển 2 - 276: Trần phu nhân (thượng)
Chương Quyển 2 - 277: Trần phu nhân (hạ)
Chương Quyển 2 - 278: Gặp lại Tô Hàn Trinh (thượng)
Chương Quyển 2 - 279: Gặp lại Tô Hàn Trinh (hạ)
Chương Quyển 2 - 280: Ép trả bạc
Chương Quyển 2 - 281: Đoàn binh áo trắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 282: Đoàn binh áo trắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 283: Hoàng lão nha
Chương Quyển 2 - 284: Binh lính áo trắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 285: Binh lính áo trắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 286: La chưởng quỹ
Chương Quyển 2 - 287: Thương chiến kết thúc (thượng)
Chương Quyển 2 - 288: Thương chiến kết thúc (hạ)
Chương Quyển 2 - 289: Thánh chỉ tới (thượng)
Chương Quyển 2 - 290: Thánh chỉ tới (hạ)
Chương Quyển 2 - 291: Pháo (thượng)
Chương Quyển 2 - 292: Pháo (hạ)
Chương Quyển 2 - 293: Phượng Vũ lo sợ (thượng)
Chương Quyển 2 - 294: Phượng Vũ lo sợ (hạ)
Chương Quyển 2 - 295: Động phòng (thượng)
Chương Quyển 2 - 296: Động phòng (hạ)
Chương Quyển 2 - 297: A La thẹn thùng (thượng)
Chương Quyển 2 - 298: A La thẹn thùng (hạ)
Chương Quyển 2 - 299: Đàm luận với Tề gia (thượng)
Chương Quyển 2 - 300: Đàm luận với Tề gia (hạ)
Chương Quyển 2 - 301: Đại pháo đầu tiên(thượng)
Chương Quyển 2 - 302: Đại pháo đầu tiên(trung)
Chương Quyển 2 - 303: Đại pháo đầu tiên(hạ)
Chương Quyển 2 - 304: Bạch phát lão giả(thượng)
Chương Quyển 2 - 305: Bạch phát lão giả(trung)
Chương Quyển 2 - 306: Bạch phát lão giả(hạ)
Chương Quyển 2 - 307: Điểm mấu chốt của Tề Phượng Vũ
Chương Quyển 2 - 308: Sư tỷ (thượng)
Chương Quyển 2 - 309: Sư tỷ (hạ)
Chương Quyển 2 - 310: Thân Quốc Cữu suy tư (thượng)
Chương Quyển 2 - 311: Thân Quốc Cữu suy tư (hạ)
Chương Quyển 2 - 312: A Lỗ Đa (thượng)
Chương Quyển 2 - 313: A Lỗ Đa (hạ)
Chương Quyển 2 - 314: Chuyện cũ của Phượng Hoàng hội (thượng)
Chương Quyển 2 - 315: Chuyện cũ của Phượng Hoàng hội (hạ)
Chương Quyển 2 - 316: Tự mình đàm phán (thượng)
Chương Quyển 2 - 317: Tự mình đàm phán (hạ)
Chương Quyển 2 - 318: Phượng Hoàng hội nội chiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 319: Phượng Hoàng hội nội chiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 320: Trần Kỳ (thượng)
Chương Quyển 2 - 321: Trần Kỳ(hạ)
Chương Quyển 2 - 322: Biện pháp đối phó
Chương Quyển 2 - 323: Đánh Bạch Sa đảo (thượng)
Chương Quyển 2 - 324: Đánh Bạch Sa đảo (hạ)
Chương Quyển 2 - 325: Ngô Quân đô úy (thượng)
Chương Quyển 2 - 326: Ngô Quân đô úy (hạ)
Chương Quyển 2 - 327: Quan viên Tân La
Chương Quyển 2 - 328: Quan viên Tân La (hạ)
Chương Quyển 2 - 329: Trương tư nghệ
Chương Quyển 2 - 330: Cứu Trần Chí Đạc (thượng)
Chương Quyển 2 - 331: Cứu Trần Chí Đạc (hạ)
Chương Quyển 2 - 332: Tô Hạm khác thường (thượng)
Chương Quyển 2 - 333: Ngu sư tỷ
Chương Quyển 2 - 334: Dương hồng hải
Chương Quyển 2 - 335: Trần Định Quốc chết
Chương Quyển 2 - 336: Trương Nhan Niên (thượng)
Chương Quyển 2 - 337: Trương Nhan Niên (hạ)
Chương Quyển 2 - 338: Hàn đại nhân (thượng)
Chương Quyển 2 - 339: Hàn đại nhân (hạ)
Chương Quyển 2 - 340: Thử pháo (thượng)
Chương Quyển 2 - 341: Thử pháo(hạ)
Chương Quyển 2 - 342: Thông Thiên Lý Tiễn(thượng)
Chương Quyển 2 - 343: Thông Thiên Lý Tiễn(hạ)
Chương Quyển 2 - 344: Giản thái y(thượng)
Chương Quyển 2 - 345: Giản thái y (hạ)
Chương Quyển 2 - 346: Sở vương phúng điếu (thượng)
Chương Quyển 2 - 347: Sở vương phúng điếu (hạ)
Chương Quyển 2 - 348: Lão gia… (thượng)
Chương Quyển 2 - 349: Lão gia… (hạ)
Chương Quyển 2 - 350: Bắt Trần Trực (thượng)
Chương Quyển 2 - 351: Bắt Trần Trực (hạ)
Chương Quyển 2 - 352: Thượng phương bảo kiếm (thượng)
Chương Quyển 2 - 353: Thượng phương bảo kiếm (hạ)
Chương Quyển 2 - 354: Bồ câu truyền tin (thượng)
Chương Quyển 2 - 355: Bồ câu truyền tin (hạ)
Chương Quyển 2 - 356: Giả truyền thánh chỉ (thượng)
Chương Quyển 2 - 357: Giả truyền thánh chỉ (hạ)
Chương Quyển 2 - 358: Sơn thuyền đến
Chương Quyển 2 - 359: Chiến thắng
Chương Quyển 2 - 360: Hoa Thanh cung
Chương Quyển 2 - 361: Lý di
Chương Quyển 2 - 362: Thư cho Hoàng Phủ Dật Biểu
Chương Quyển 2 - 363: Muốn ban thưởng điều gì?
Chương Quyển 2 - 364: Đôn Hoàng quận vương cầu kiến
Chương Quyển 2 - 365: Tấn An dũng sĩ cuối cùng
Chương Quyển 2 - 366: Đế vương qua đời
Chương Quyển 2 - 367: Ngọc tỷ truyền quốc
Chương Quyển 2 - 368: Sở vương đăng cơ
Chương Quyển 2 - 369: Giữ lại Hoàng Phủ Anh Tuấn (thượng)
Chương Quyển 2 - 370: Giữ lại Hoàng Phủ Anh Tuấn (hạ)
Chương Quyển 2 - 371: Bạch Miêu Nhi (thượng)
Chương Quyển 2 - 372: Bạch Miêu Nhi (hạ)
Chương Quyển 2 - 373: Phòng ngự sông Hoài
Chương Quyển 2 - 374: Hạ nhược mai
Chương Quyển 2 - 375: Hiếu huynh đệ
Chương Quyển 2 - 376: Lương Ứng ra tay (thượng)
Chương Quyển 2 - 377: Lương Ứng ra tay (hạ)
Chương Quyển 2 - 378: Thu nạp Bạch Y quân (thượng)
Chương Quyển 2 - 379: Thu nạp Bạch Y quân (hạ)
Chương Quyển 2 - 380: Giết Tư Mã Phương (thượng)
Chương Quyển 2 - 381: Giết Tư Mã Phương (hạ)
Chương Quyển 2 - 382: Tô Tốn tới
Chương Quyển 2 - 383: Gặp lại Thích Bái
Chương Quyển 2 - 384: Tiết lộ bí mật (thượng)
Chương Quyển 2 - 385: Tiết lộ bí mật (hạ)
Chương Quyển 2 - 386: Trần gia đến thăm (thượng)
Chương Quyển 2 - 387: Trần gia đến thăm (hạ)
Chương Quyển 2 - 388: Dương Duyên An (thượng)
Chương Quyển 2 - 389: Dương Duyên An (hạ)
Chương Quyển 2 - 390: Bạch Minh Khải (thượng)
Chương Quyển 2 - 391: Bạch Minh Khải (hạ)
Chương Quyển 2 - 392: Lý Duyên thảm bại (thượng)
Chương Quyển 2 - 393: Lý Duyên thảm bại (hạ)
Chương Quyển 2 - 394: Tây Ninh chiến thắng (thượng)
Chương Quyển 2 - 395: Tây Ninh chiến thắng (hạ)
Chương Quyển 2 - 396: Thân phận đồn đãi
Chương Quyển 2 - 397: Thái hoàng thái hậu
Chương Quyển 2 - 398: Tổ mẫu tới thăm (thượng)
Chương Quyển 2 - 399: Tổ mẫu tới thăm (hạ)
Chương Quyển 2 - 400: Giang Yêm thương lượng (thượng)
Chương Quyển 2 - 401: Giang Yêm thương lượng (hạ)
Chương Quyển 2 - 402: Thân Tể bất mãn (thượng)
Chương Quyển 2 - 403: Thân Tể bất mãn (hạ)
Chương Quyển 2 - 404: Thân Quốc Cữu mất quyền lực (thượng)
Chương Quyển 2 - 405: Thân Quốc Cữu mất quyền lực (hạ)
Chương Quyển 2 - 406: Bộ tộc Mông Ngột (thượng)
Chương Quyển 2 - 407: Bộ tộc Mông Ngột (hạ)
Chương Quyển 2 - 408: Phu lang đi xa (thượng)
Chương Quyển 2 - 409: Phu lang đi xa (hạ)
Chương Quyển 2 - 410: Chu Diên Bảo tham kiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 411: Chu Diên Bảo tham kiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 412: Hoàng Phủ Hằng tức giận (thượng)
Chương Quyển 2 - 413: Hoàng Phủ Hằng tức giận (hạ)
Chương Quyển 2 - 414: Đánh bại Dương Thịnh (thượng)
Chương Quyển 2 - 415: Đánh bại Dương Thịnh (hạ)
Chương Quyển 2 - 416: Tiến công Tề châu (thượng)
Chương Quyển 2 - 417: Tiến công Tề châu (hạ)
Chương Quyển 2 - 418: La Thiến đại bại
Chương Quyển 2 - 419: Mưu kế của Cao Ngang Dã (thượng)
Chương Quyển 2 - 420: Mưu kế của Cao Ngang Dã (hạ)
Chương Quyển 2 - 421: Hoàng Phủ Điềm thâm trầm (thượng)
Chương Quyển 2 - 422: Hoàng Phủ Điềm thâm trầm (hạ)
Chương Quyển 2 - 423: Mưu kế ly gián (thượng)
Chương Quyển 2 - 424: Mưu kế ly gián (hạ)
Chương Quyển 2 - 425: Hạ gia huynh đệ (thượng)
Chương Quyển 2 - 426: Hạ gia huynh đệ (hạ)
Chương Quyển 2 - 427: Hoàng Phủ Chung ngoan cố(thượng)
Chương Quyển 2 - 428: Hoàng Phủ Chung ngoan cố(hạ)
Chương Quyển 2 - 429: Đùn đẩy trách nhiệm (thượng)
Chương Quyển 2 - 430: Đùn trách nhiệm (hạ)
Chương Quyển 2 - 431: Dương Thịnh tự đại (thượng)
Chương Quyển 2 - 432: Dương Thịnh tự đại (hạ)
Chương Quyển 2 - 433: Kế sách kế tiếp (thượng)
Chương Quyển 2 - 434: Kế sách kế tiếp (trung)
Chương Quyển 2 - 435: Kế sách kế tiếp (hạ)
Chương Quyển 2 - 436: Lý do thả Thân gia (thượng)
Chương Quyển 2 - 437: Lý do thả Thân gia (hạ)
Chương Quyển 2 - 438: Thái hậu nhân nhượng (thượng)
Chương Quyển 2 - 439: Thái hậu nhân nhượng (hạ)
Chương Quyển 2 - 440: Triệu Nguyên Lượng làm trò (thượng)
Chương Quyển 2 - 441: Triệu Nguyên Lượng làm trò (hạ)
Chương Quyển 2 - 442: Thăm dân tình (thượng)
Chương Quyển 2 - 443: Thăm dân tình (hạ)
Chương Quyển 2 - 444: Giết Hoàng Phủ Anh Tuấn (thượng)
Chương Quyển 2 - 445: Giết Hoàng Phủ Anh Tuấn (hạ)
Chương Quyển 2 - 446: Đông chủ Lưu Ký (thượng)
Chương Quyển 2 - 447: Đông chủ Lưu Ký (hạ)
Chương Quyển 2 - 448: La Khải Ngọc trốn chạy (thượng)
Chương Quyển 2 - 449: La Khải Ngọc trốn chạy (hạ)
Chương Quyển 2 - 450: Y thủy (thượng)
Chương Quyển 2 - 451: Y thủy (hạ)
Chương Quyển 2 - 452: Sở quân đại tiến (thượng)
Chương Quyển 2 - 453: Sở quân đại tiến (hạ)
Chương Quyển 2 - 454: Ung kinh phong vân (thượng)
Chương Quyển 2 - 455: Ung kinh phong vân (hạ)
Chương Quyển 2 - 456: Lôi kéo Thiệu Cảnh Văn (thượng)
Chương Quyển 2 - 457: Lôi kéo Thiệu Cảnh Văn (hạ)
Chương Quyển 2 - 458: Thảm án Chu Tước (thượng)
Chương Quyển 2 - 459: Thảm án Chu Tước (hạ)
Chương Quyển 2 - 460: Cao Ngang quy phục (thượng)
Chương Quyển 2 - 461: Cao Ngang quy phục (hạ)
Chương Quyển 2 - 462: An cư lạc nghiệp (thượng)
Chương Quyển 2 - 463: An cư lạc nghiệp (hạ)
Chương Quyển 2 - 464: Cả nhà đoàn tụ (thượng)
Chương Quyển 2 - 465: Cả nhà đoàn tụ (hạ)
Chương Quyển 2 - 466: Hoàng Phủ Giới (thượng)
Chương Quyển 2 - 467: Hoàng Phủ Giới (hạ)
Chương Quyển 2 - 468: Hoàng Phủ Điềm uất ức (thượng)
Chương Quyển 2 - 469: Hoàng Phủ Điềm uất ức (hạ)
Chương Quyển 2 - 470: Đoạn Minh Nghĩa (thượng)
Chương Quyển 2 - 471: Đoạn Minh Nghĩa (hạ)
Chương Quyển 2 - 472: Hoàng tộc tức giận (thượng)
Chương Quyển 2 - 473: Hoàng tộc tức giận (hạ)
Chương Quyển 2 - 474: Quân đội trang đinh (thượng)
Chương Quyển 2 - 475: Quân đội trang đinh (hạ)
Chương Quyển 2 - 476: Thái hậu thanh trừng (thượng)
Chương Quyển 2 - 477: Thái hậu thanh trừng (hạ)
Chương Quyển 2 - 478: Thân Tể nổi điên (thượng)
Chương Quyển 2 - 479: Thân Tể nổi điên (hạ)
Chương Quyển 2 - 480: Ung Kinh rối loạn (thượng)
Chương Quyển 2 - 481: Ung Kinh rối loạn (hạ)
Chương Quyển 2 - 482: La Chí Ngọc đầu hàng (thượng)
Chương Quyển 2 - 483: La Chí Ngọc đầu hàng (hạ)
Chương Quyển 2 - 484: Tưởng thị huynh đệ (thượng)
Chương Quyển 2 - 485: Tưởng thị huynh đệ (hạ)
Chương Quyển 2 - 486: Trần Kiện đại bại (thượng)
Chương Quyển 2 - 487: Trần Kiện đại bại (hạ)
Chương Quyển 2 - 488: Bắn chết Thân Tể (thượng)
Chương Quyển 2 - 489: Bắn chết Thân Tể (hạ)
Chương Quyển 2 - 490: Thái hậu đầu hàng (thượng)
Chương Quyển 2 - 491: Thái hậu đầu hàng (hạ)
Chương Quyển 2 - 492: Tề Phượng Vũ sinh con
Chương Quyển 2 - 493: Đàm phán cuối cùng (Đại kết cục)
Không tìm thấy chương nào phù hợp