Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 31: Xuất hiện
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~4 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Ta mất mát đứng lên, bước vào bên trong miếu đổ nát, đêm đã khuya, vắng người rồi, mà chỉ có ta là không thể bình tĩnh được, thân ảnh Huyễn Ngâm Phong thần bí không ngừng xâm nhập đầu óc của ta, ta gạt đi không được, nhưng lại theo không kịp, thật là xa xôi...
“Xin lỗi, ta tới muộn...” Ta chờ đợi một người đã lâu, khi giọng nói từ sau lưng ta vang lên, ta biết là Huyễn Ngâm Phong... Hắn không có quên ta, vì giọng nói không có lạnh như băng, mà là th* d*c, thở gấp gáp, hắn nhất định là nhanh chóng chạy tới, haiz, ha ha.
Ta đè nén gợn sóng trong lòng, quay đầu lại, nhìn thân ảnh Huyễn Ngâm Phong thần bí kia, trước ngực của hắn vẫn phập phồng không chừng, thở hổn hển: “Không có gì, Huyễn đại hiệp” chỉ cần huynh đến là tốt rồi. Nửa câu sau ta không nói ra, mà là giấu ở trong lòng.
“Lại đây đi.” Huyễn Ngâm Phong nói xong lập tức quay đầu đi ra khỏi ngôi miếu đổ nát.
“Huyễn đại hiệp, huynh không cần nghỉ ngơi một chút sao?”
“Không cần.” Lời của hắn luôn ít đến thương cảm, cũng không hỏi ta vì sao muốn học võ, tại sao phải ở trong miếu đổ nát, tên gọi là gì, có lẽ đây chính là điểm hấp dẫn của hắn, hắn sẽ không hỏi chuyện của ta, cũng sẽ không nói chuyện của mình, hắn thật là thần bí.
Ta bước nhanh theo Huyễn Ngâm Phong đi ra khỏi ngôi miếu đổ nát, bên ngoài vẫn đen nhánh một mảnh, so với hiện đại ban đêm đèn đường sáng rỡ, cổ đại chỉ có thể dựa vào ánh trăng kia dẫn dắt ta nhìn rõ nam tử thần bí trước mặt.
“Đánh ta đi.” Huyễn Ngâm Phong nói với ta, nhưng ta hoàn toàn không hiểu ý của hắn, hắn bảo ta đánh hắn? Nhưng... Lời của hắn không có ở từ phục, mà là chờ đợi ta đánh hắn, vì để tránh cho hắn không nhịn được, ta chỉ có thể lấy hết sức lực, vung quả đấm lên lao về hướng của hắn.
... Nhưng hắn lại không tránh né, quyền kia hung hăng đánh vào trước ngực của hắn: “Huyễn đại hiệp, huynh không sao chứ?” Ta trừng lớn đôi mắt, kích động hỏi Huyễn Ngâm Phong.
Vẻ mặt của hắn không có bất kỳ biến hóa nào: “Trong thời gian ngắn ta sẽ không tới tìm ngươi.”... Hắn có ý gì? Chẳng lẽ vì ta đánh hắn, hắn tức giận? Hoặc là ta hiểu sai ý trong lời hắn nói?
Ta không hiểu nhìn Huyễn Ngâm Phong, giống như một đứa trẻ làm sai chuyện chờ đợi đáp án của hắn.
“Xin lỗi, ta tới muộn...” Ta chờ đợi một người đã lâu, khi giọng nói từ sau lưng ta vang lên, ta biết là Huyễn Ngâm Phong... Hắn không có quên ta, vì giọng nói không có lạnh như băng, mà là th* d*c, thở gấp gáp, hắn nhất định là nhanh chóng chạy tới, haiz, ha ha.
Ta đè nén gợn sóng trong lòng, quay đầu lại, nhìn thân ảnh Huyễn Ngâm Phong thần bí kia, trước ngực của hắn vẫn phập phồng không chừng, thở hổn hển: “Không có gì, Huyễn đại hiệp” chỉ cần huynh đến là tốt rồi. Nửa câu sau ta không nói ra, mà là giấu ở trong lòng.
“Lại đây đi.” Huyễn Ngâm Phong nói xong lập tức quay đầu đi ra khỏi ngôi miếu đổ nát.
“Huyễn đại hiệp, huynh không cần nghỉ ngơi một chút sao?”
“Không cần.” Lời của hắn luôn ít đến thương cảm, cũng không hỏi ta vì sao muốn học võ, tại sao phải ở trong miếu đổ nát, tên gọi là gì, có lẽ đây chính là điểm hấp dẫn của hắn, hắn sẽ không hỏi chuyện của ta, cũng sẽ không nói chuyện của mình, hắn thật là thần bí.
Ta bước nhanh theo Huyễn Ngâm Phong đi ra khỏi ngôi miếu đổ nát, bên ngoài vẫn đen nhánh một mảnh, so với hiện đại ban đêm đèn đường sáng rỡ, cổ đại chỉ có thể dựa vào ánh trăng kia dẫn dắt ta nhìn rõ nam tử thần bí trước mặt.
“Đánh ta đi.” Huyễn Ngâm Phong nói với ta, nhưng ta hoàn toàn không hiểu ý của hắn, hắn bảo ta đánh hắn? Nhưng... Lời của hắn không có ở từ phục, mà là chờ đợi ta đánh hắn, vì để tránh cho hắn không nhịn được, ta chỉ có thể lấy hết sức lực, vung quả đấm lên lao về hướng của hắn.
... Nhưng hắn lại không tránh né, quyền kia hung hăng đánh vào trước ngực của hắn: “Huyễn đại hiệp, huynh không sao chứ?” Ta trừng lớn đôi mắt, kích động hỏi Huyễn Ngâm Phong.
Vẻ mặt của hắn không có bất kỳ biến hóa nào: “Trong thời gian ngắn ta sẽ không tới tìm ngươi.”... Hắn có ý gì? Chẳng lẽ vì ta đánh hắn, hắn tức giận? Hoặc là ta hiểu sai ý trong lời hắn nói?
Ta không hiểu nhìn Huyễn Ngâm Phong, giống như một đứa trẻ làm sai chuyện chờ đợi đáp án của hắn.
Hoàng Không Hư, Phi Không Thương
Tác giả: Tô Nguyệt Vân
166 chương | 462 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Gặp mĩ nam ở hồ nước
Chương 2: Trò đùa ngu ngốc
Chương 3: Gặp nam tử tuấn tú trên đường
Chương 4: Xuyên không rồi
Chương 5: Ở lại cổ đại
Chương 6: Quốc gia phong kiến
Chương 7: Chờ chết
Chương 8: Tam hoàng tử ôn nhu
Chương 9: Bị Nhị hoàng tử bắt
Chương 10: Nhị hoàng tử phong lưu
Chương 11: Mập mờ trên lưng ngựa
Chương 12: Nhị hoàng tử đáng giận
Chương 13: Trêu ghẹo phi tử của Nhị hoàng tử
Chương 14: Mặt khác của Nhị hoàng tử
Chương 15: Thân tình của Nhị hoàng tử
Chương 16: Dã tâm của Nhị hoàng tử
Chương 17: Nhị hoàng tử không có phi
Chương 18: Nhị hoàng tử đoạt hôn
Chương 19: Mối nguy của trinh tiết
Chương 20: Máu trinh tiết
Chương 21: Khóc không ra nước mắt
Chương 22: Rời cung
Chương 23: Hối hận
Chương 24: Từ biệt
Chương 25: Mục đích của Nhị hoàng tử
Chương 26: Cuộc sống khó khăn
Chương 27: Gặp cường đạo
Chương 28: Nam tử thần bí
Chương 29: Đại hiệp lạnh như băng
Chương 30: Nóng lòng chờ đợi
Chương 31: Xuất hiện
Chương 32: Trái tim ấm áp
Chương 33: Làm không công
Chương 34: Đại hiệp hảo tâm
Chương 35: Hoàng tử tốt
Chương 36: Kiếm khách chu đáo
Chương 37: Mười ngày chờ đợi
Chương 38: Quan lại thối nát
Chương 39: Mùi hương của Nhị hoàng tử
Chương 40: Trên công đường
Chương 41: Nhị hoàng tử chờ phán xét
Chương 42: Khinh thường công đường
Chương 43: Phản cáo
Chương 44: Ngày mai hậu thẩm
Chương 45: Tâm phúc của Nhị hoàng tử
Chương 46: Trư Bát Giới soi gương
Chương 47: Theo dõi Nhị hoàng tử
Chương 48: Án này khó thẩm
Chương 49: Rơi vào thanh lâu
Chương 50: Bị thương
Chương 51: Ảo giác
Chương 52: Lời nói độc ác của Nhị hoàng tử
Chương 53: Vụ án phải thua
Chương 54: Cự tuyệt làm phi
Chương 55: Nảy sinh yêu mến
Chương 56: Thuốc tốt của Nhị hoàng tử
Chương 57: Kết quả xét xử
Chương 58: Rối rắm trong lòng
Chương 59: Dưới lớp mặt nạ
Chương 60: Tập võ
Chương 61: Nhịp tim
Chương 62: Chém giết
Chương 63: Trúng độc
Chương 64: Từ biệt
Chương 65: Cự yêu chi hôn
Chương 66: Chuẩn bị cuộc thi khoa cử
Chương 67: Thừa tướng
Chương 68: Bí mật xuyên không trở về
Chương 69: Khảo đề
Chương 70: Đau buồn trước đây
Chương 71: Trúng cử
Chương 72: Vào điện gặp vua
Chương 73: Thừa tướng gây khó khăn
Chương 74: Tam hoàng tử giải vây
Chương 75: Thụ phong
Chương 76: Nhị hoàng tử tức giận
Chương 77: Lo lắng của Nhị hoàng tử
Chương 78: Bè phái của triều đình
Chương 79: Đại hoàng tử ôn hòa
Chương 80: Lời mời của Đại hoàng tử
Chương 81: Nhị hoàng tử giải vây
Chương 82: Vô tình gặp Nhị hoàng tử ở Ngự hoa viên
Chương 83: Thăm dò triều đình
Chương 84: Vị quan mới tiên phong
Chương 85: Nhị hoàng tử chọn phi
Chương 86: Nhị hoàng tử giận tím mặt
Chương 87: Thân bất do kỷ
Chương 88: Nhị hoảng tử thật sự
Chương 89: Phi tử tương lai
Chương 90: Thay đổi cách chọn phi
Chương 91: Một tay che trời
Chương 92: Tam hoàng tử thông minh
Chương 93: Lưu luyến
Chương 94: Hắc huynh
Chương 95: Dự tiệc
Chương 96: Uống trà
Chương 97: Hồng Môn yến
Chương 98: Huyễn đại hiệp xuất hiện
Chương 99: Xuân dược
Chương 100: Giải độc
Chương 101: Thương tâm
Chương 102: Chính thức tuyên chiến
Chương 103: Chung sức hợp tác
Chương 104: Huyễn đại hiệp rốt cuộc là ai?
Chương 105: Hồng tiểu thư
Chương 106: Trì hoãn thời gian
Chương 107: Trong lòng chỉ có một người
Chương 108: Tình hình thiên tai
Chương 109: Đưa cơm
Chương 110: Quan dân vốn là một nhà
Chương 111: Lũ lụt vô tình người hữu tình
Chương 112: Cường hôn
Chương 113: Trang phục con gái
Chương 114: Tướng công cùng nương tử
Chương 115: Tam vương gia của Phong Minh quốc
Chương 116: Nhị Hoàng tử thành thân
Chương 117: Kết thúc
Chương 118: Phu xướng phụ tùy
Chương 119: Nghi phi nương nương
Chương 120: Động phòng
Chương 121: Nụ hôn của Huyễn đại hiệp
Chương 122: Ta yêu nàng
Chương 123: Thân phận thật của Huyễn Đại Hiệp
Chương 124: Nhị hoàng tử cuồng hoan cả đêm
Chương 125: Diễn luyện
Chương 126: Chuẩn bị xuất chinh
Chương 127: Xuất chinh
Chương 128: Mập mờ yêu
Chương 129: Dịch bệnh
Chương 130: Quyết đánh đến cùng
Chương 131: Cực kì nguy hiểm
Chương 132: Nam nữ trong sơn động
Chương 133: Không thẹn với lương tâm
Chương 134: Chuyện mờ ám trong sơn động
Chương 135: Thoát khỏi mê cung rừng rậm
Chương 136: Trở về
Chương 137: Tẫn kê tư thần
Chương 138: Lập Thái tử
Chương 139: Tình yêu ngang trái
Chương 140: Người thứ ba đau khổ
Chương 141: Tình yêu của Tam Hoàng tử
Chương 142: Con gái của Lam gia
Chương 143: Sự việc bại lộ
Chương 144: Phụng chỉ lấy chồng
Chương 145: Đợi gả
Chương 146: Đêm động phòng bi thương
Chương 147: Ba ngày cưng chiều Điệp nhi
Chương 148: Hậu cung phức tạp
Chương 149: Nữ tử ngốc nghếch
Chương 150: Về nhà
Chương 151: Tìm Kiếm Thiên tử
Chương 152: Thiên chi kiều tử cùng thiên chi kiêu nữ
Chương 153: Tranh tú cầu
Chương 154: Phối hợp ăn ý
Chương 155: Tư hình của hoàng hậu
Chương 156: Mang thai
Chương 157: Sảy thai
Chương 158: Bỏ phi
Chương 159: Liên quan đến
Chương 160: Lột xác
Chương 161: Nữ nhân độc ác
Chương 162: Gặp lại nhau
Chương 163: Điệp hóa Phượng
Chương 164: Giải trừ tất cả hiểu lầm
Chương 165: Ác giả ác báo
Chương 166: Thống nhất hậu cung
Không tìm thấy chương nào phù hợp