Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Trước
Chương Sau
Chương 1-1: Tuyết đầu mùa (1) (1)
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~9 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Edit: Thu Lệ
Trận gió lớn mùa đông xưa nay ít có trong vòng năm năm qua đặc biệt tới sớm, mới vừa lập đông, một trận tuyết lớn từ trên trời giáng xuống, bay lả tả, kéo dài suốt hai ngày hai đêm.
Sắc trời dần tối, trong tay Thái Minh Phỉ xách theo một thanh sài đao đã sớm hỏng thiếu lưỡi, cẩn thận dọc theo một sườn dốc, vừa đi vừa quan sát tính toán, đợi đến khi xác định tất cả đều không có có gì khác thường, nàng liền đi lên dọc theo đường núi, đứng trên đỉnh núi đầy d/đ'l;q'd những bông tuyết trắng xóa, híp mắt nhìn Ngô gia thôn nho nhỏ dưới chân núi. Những bụi tro dưới Ngô gia thôn trong một vùng tuyết trắng rực rỡ giống như một vết bẩn trên một mảnh vải trắng như tuyết, có vẻ đột ngột mà chói mắt.
Cuộc sống của người nhà nông rất khó khăn, một cây kim một sợi chỉ, một hạt giống một cây củi cũng đến không dễ dàng, chứ đừng nói chi là tìm một nữ nhân có nhiều tinh lực sửa giày làm vớ, chịu nhiều khổ sở mới đổi được mấy đồng, đi lên mười dặm đường mới có thể mua được dầu thắp. Cho nên mặc dù sắc trời đã tối, cũng không có nhà nào nào chịu đốt đèn dầu, ngay cả trong nhà Phú Hộ Ngô Hiền Thanh đứng đầu thôn cũng tối đen như mực.
Thái Minh Phỉ đưa ánh mắt nhìn về phía đầu thôn, nơi đó có một tòa viện nho nhỏ lẻ loi đứng vững trên một con dốc, cách xa với những nhân gia khác trong thôn, có vẻ có mấy phần khác biệt với người khác. Nơi đó chính là ngôi nhà nàng đang ở tạm thời, cũng chính là nhân gia đã bắt nàng lên đây đốn củi trong khi gió tuyết chỉ mới vừa ngừng vào sáng sớm.
Lúc này cũng đã bắt đầu sốt ruột rồi chứ? Nhưng vẫn sẽ không vội vã tới tìm nàng. Mà là chờ nàng chịu tội, một ngày kia, nàng muốn bọn họ phải trả lại gấp đôi. Thái Minh Phỉ cười lạnh, từ trong lòng ngực móc ra một món ăn nắm mà không có thức ăn đã cứng rắn và đông lạnh đút vào trong miệng, hung tợn cắn một cái. Món ăn nắm bị đông lạnh nên khô cứng, nàng dùng sức quá mức nên có một chiếc răng nhỏ chỉnh tề trắng như tuyết không chịu nỗi sức nặng, trong hàm răng lập tức thấm ra máu, trong miệng đầy mùi máu tươi.
Xem ra bởi vì quá ít ăn trái cây và rau dưa nên bị thiếu Vitamin. Nàng lắc đầu một cái, đặt món ăn nắm trên một tảng đá đã dính đầy nước đá, dùng sống đao đập mấy cái, món ăn nắm lập tức chia năm xẻ bảy. Làm người phải tiếc phúc, tuy rằng đồ ăn không được tốt nhưng dù sao ăn d/đ'l;q'd vẫn tốt hơn là không ăn, đây là buổi sáng lúc ra cửa Phương Nhi len lén kín đáo đưa cho nàng. Nàng cười híp mắt nuốt thứ duy nhất có thể làm no bụng này vào, tuy rằng khi mới vào dạ dạy đã lạnh đến nỗi khiến nàng rùng mình một cái, nhưng rất nhanh sẽ cho thân thể nho nhỏ này thêm một luồng ấm áp.
Thời gian lại qua thêm khoảng chừng nửa canh giờ, trong thôn đã lốm đốm thắp sáng đèn dầu, một cây đuốc di chuyển từ trong sân Ngô gia ra ngoài, sau đó dừng lại trước cửa. Rốt cuộc cũng đi tìm người? Thái Minh Phỉ hoạt động tay chân, kiên nhẫn chờ đợi. Một trận gió lạnh, tuyết bay như lông ngỗng lại rơi xuống, cuối cùng, nàng nhìn thấy một chuỗi Hỏa Long từ trong tiểu viện Ngô Hiền Thanh ra ngoài, đi về phương hướng này của nàng.
Nàng nhanh chóng đi xuống núi, mượn ánh sáng của tuyết, nàng đi tới con dốc đã đứng lúc trước, giơ sài đao trong tay lên, do dự một chút, thầm nghĩ, bị phơi một canh giờ, sẽ không bị nhiễm khuẩn chứ?
Thôi, cho dù là có thì đó cũng là số mệnh, là người đã chết qua một lần, dù sao nàng cũng không muốn trải qua loại cuộc sống như thế này, không bằng đánh một trận. Vì vậy không chút nghĩ ngợi mà chém xuống cái ót của mình, một trận đau đớn kịch liệt khiến nàng nhe răng cau mày. Nhờ vào việc chẻ củi rèn luyện thời gian dài, động tác của nàng gọn gàng, d/đ'l;q'd lực độ vừa đúng, chẳng qua chỉ là chém rách chút da trên cổ mà thôi, không tổn thương đến xương. Một tay che vết thương, một tay quăng sài đao sang một bên, ôm đầu, động tác thành thạo từ dốc đứng lăn xuống.
Thái Minh Phỉ lẻ loi nằm trong tuyết dưới chân dốc, mở to hai mắt nhìn lên trời càng ngày càng nhiều tuyết phía trên, từng luồng khí lạnh thấu xương xuyên thấu qua lớp áo bông mỏng manh của nàng chui vào xương tủy, lạnh lẽo khiến nàng nhiều lần không nhịn được muốn nhảy dựng lên bỏ cuộc. Nhưng nàng biết nàng không thể bỏ cuộc, nàng tìm cách rất lâu, ăn biết bao nhiêu đau khổ, vô số lần lăn từ trên dốc núi xuống, cố gắng khiến cho nó thật hoàn mỹ, không phải là vì hôm nay sao? Vì vậy nàng cắn chặt răng, cố gắng co người lại sưởi ấm, lẳng lặng chờ đợi Ngô gia phái người tới tìm nàng.
Nàng cũng không sợ những người đó không tìm được nàng, bởi vì nàng nhẫn nhịn chịu đói, chịu hết chỉ trích để nuôi một con “Tiểu thổ cẩu” tro bụi vĩnh viễn không thể không tìm được nàng. Thời gian chờ đợi quả thật luôn rất chậm, giống như lúc nàng vừa mới nhập vào thân thể nhỏ này, cả ngày nằm trên giường rách đầy mùi ẩm mốc dưỡng bệnh vậy.
Trận gió lớn mùa đông xưa nay ít có trong vòng năm năm qua đặc biệt tới sớm, mới vừa lập đông, một trận tuyết lớn từ trên trời giáng xuống, bay lả tả, kéo dài suốt hai ngày hai đêm.
Sắc trời dần tối, trong tay Thái Minh Phỉ xách theo một thanh sài đao đã sớm hỏng thiếu lưỡi, cẩn thận dọc theo một sườn dốc, vừa đi vừa quan sát tính toán, đợi đến khi xác định tất cả đều không có có gì khác thường, nàng liền đi lên dọc theo đường núi, đứng trên đỉnh núi đầy d/đ'l;q'd những bông tuyết trắng xóa, híp mắt nhìn Ngô gia thôn nho nhỏ dưới chân núi. Những bụi tro dưới Ngô gia thôn trong một vùng tuyết trắng rực rỡ giống như một vết bẩn trên một mảnh vải trắng như tuyết, có vẻ đột ngột mà chói mắt.
Cuộc sống của người nhà nông rất khó khăn, một cây kim một sợi chỉ, một hạt giống một cây củi cũng đến không dễ dàng, chứ đừng nói chi là tìm một nữ nhân có nhiều tinh lực sửa giày làm vớ, chịu nhiều khổ sở mới đổi được mấy đồng, đi lên mười dặm đường mới có thể mua được dầu thắp. Cho nên mặc dù sắc trời đã tối, cũng không có nhà nào nào chịu đốt đèn dầu, ngay cả trong nhà Phú Hộ Ngô Hiền Thanh đứng đầu thôn cũng tối đen như mực.
Thái Minh Phỉ đưa ánh mắt nhìn về phía đầu thôn, nơi đó có một tòa viện nho nhỏ lẻ loi đứng vững trên một con dốc, cách xa với những nhân gia khác trong thôn, có vẻ có mấy phần khác biệt với người khác. Nơi đó chính là ngôi nhà nàng đang ở tạm thời, cũng chính là nhân gia đã bắt nàng lên đây đốn củi trong khi gió tuyết chỉ mới vừa ngừng vào sáng sớm.
Lúc này cũng đã bắt đầu sốt ruột rồi chứ? Nhưng vẫn sẽ không vội vã tới tìm nàng. Mà là chờ nàng chịu tội, một ngày kia, nàng muốn bọn họ phải trả lại gấp đôi. Thái Minh Phỉ cười lạnh, từ trong lòng ngực móc ra một món ăn nắm mà không có thức ăn đã cứng rắn và đông lạnh đút vào trong miệng, hung tợn cắn một cái. Món ăn nắm bị đông lạnh nên khô cứng, nàng dùng sức quá mức nên có một chiếc răng nhỏ chỉnh tề trắng như tuyết không chịu nỗi sức nặng, trong hàm răng lập tức thấm ra máu, trong miệng đầy mùi máu tươi.
Xem ra bởi vì quá ít ăn trái cây và rau dưa nên bị thiếu Vitamin. Nàng lắc đầu một cái, đặt món ăn nắm trên một tảng đá đã dính đầy nước đá, dùng sống đao đập mấy cái, món ăn nắm lập tức chia năm xẻ bảy. Làm người phải tiếc phúc, tuy rằng đồ ăn không được tốt nhưng dù sao ăn d/đ'l;q'd vẫn tốt hơn là không ăn, đây là buổi sáng lúc ra cửa Phương Nhi len lén kín đáo đưa cho nàng. Nàng cười híp mắt nuốt thứ duy nhất có thể làm no bụng này vào, tuy rằng khi mới vào dạ dạy đã lạnh đến nỗi khiến nàng rùng mình một cái, nhưng rất nhanh sẽ cho thân thể nho nhỏ này thêm một luồng ấm áp.
Thời gian lại qua thêm khoảng chừng nửa canh giờ, trong thôn đã lốm đốm thắp sáng đèn dầu, một cây đuốc di chuyển từ trong sân Ngô gia ra ngoài, sau đó dừng lại trước cửa. Rốt cuộc cũng đi tìm người? Thái Minh Phỉ hoạt động tay chân, kiên nhẫn chờ đợi. Một trận gió lạnh, tuyết bay như lông ngỗng lại rơi xuống, cuối cùng, nàng nhìn thấy một chuỗi Hỏa Long từ trong tiểu viện Ngô Hiền Thanh ra ngoài, đi về phương hướng này của nàng.
Nàng nhanh chóng đi xuống núi, mượn ánh sáng của tuyết, nàng đi tới con dốc đã đứng lúc trước, giơ sài đao trong tay lên, do dự một chút, thầm nghĩ, bị phơi một canh giờ, sẽ không bị nhiễm khuẩn chứ?
Thôi, cho dù là có thì đó cũng là số mệnh, là người đã chết qua một lần, dù sao nàng cũng không muốn trải qua loại cuộc sống như thế này, không bằng đánh một trận. Vì vậy không chút nghĩ ngợi mà chém xuống cái ót của mình, một trận đau đớn kịch liệt khiến nàng nhe răng cau mày. Nhờ vào việc chẻ củi rèn luyện thời gian dài, động tác của nàng gọn gàng, d/đ'l;q'd lực độ vừa đúng, chẳng qua chỉ là chém rách chút da trên cổ mà thôi, không tổn thương đến xương. Một tay che vết thương, một tay quăng sài đao sang một bên, ôm đầu, động tác thành thạo từ dốc đứng lăn xuống.
Thái Minh Phỉ lẻ loi nằm trong tuyết dưới chân dốc, mở to hai mắt nhìn lên trời càng ngày càng nhiều tuyết phía trên, từng luồng khí lạnh thấu xương xuyên thấu qua lớp áo bông mỏng manh của nàng chui vào xương tủy, lạnh lẽo khiến nàng nhiều lần không nhịn được muốn nhảy dựng lên bỏ cuộc. Nhưng nàng biết nàng không thể bỏ cuộc, nàng tìm cách rất lâu, ăn biết bao nhiêu đau khổ, vô số lần lăn từ trên dốc núi xuống, cố gắng khiến cho nó thật hoàn mỹ, không phải là vì hôm nay sao? Vì vậy nàng cắn chặt răng, cố gắng co người lại sưởi ấm, lẳng lặng chờ đợi Ngô gia phái người tới tìm nàng.
Nàng cũng không sợ những người đó không tìm được nàng, bởi vì nàng nhẫn nhịn chịu đói, chịu hết chỉ trích để nuôi một con “Tiểu thổ cẩu” tro bụi vĩnh viễn không thể không tìm được nàng. Thời gian chờ đợi quả thật luôn rất chậm, giống như lúc nàng vừa mới nhập vào thân thể nhỏ này, cả ngày nằm trên giường rách đầy mùi ẩm mốc dưỡng bệnh vậy.
Chương Trước
Chương Sau
Tiếp
Hỉ Doanh Môn
Tác giả: Ý Thiên Trọng
317 chương | 691 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1-1: Tuyết đầu mùa (1) (1)
Chương 2: Tuyết đầu mùa (hai)
Chương 3: Tuyết đầu mùa (ba)
Chương 4: Đổi mệnh (một)
Chương 5: Đổi mệnh (Hai)
Chương 6: Nhị Kiều (*) (một)
Chương 7: Nhị kiều (hai)
Chương 8: Nhị Kiều (ba)
Chương 9: Thị phi (1)
Chương 10: Thị phi (hai)
Chương 11: Thị phi (ba)
Chương 12: Thủ đoạn (1)
Chương 13: Thủ đoạn (2)
Chương 14: Sóng gió (một)
Chương 15: Sóng gió (hai)
Chương 16: Bước ngoặc (một)
Chương 17: Bước ngoặt (2)
Chương 18: Bước ngoặc (ba)
Chương 19: Bước ngoặc (4)
Chương 20: Khởi đầu (một)
Chương 21: Khởi đầu (2)
Chương 22: Khởi đầu (ba)
Chương 23: Khởi đầu (4)
Chương 24: Đền tội
Chương 25: Trúng chiêu (1)
Chương 26: Trúng chiêu (hai)
Chương 27: Trúng chiêu (3)
Chương 28: Trúng chiêu (4)
Chương 29-1: Ngày hội (1)
Chương 30: Ngày hội (ba)
Chương 31: Ngày hội (4)
Chương 32: Thê thiếp (một)
Chương 33: Thê thiếp (hai)
Chương 34: Thê thiếp (ba)
Chương 35: Phu thê
Chương 36: Hỉ Phúc
Chương 37: Gả nữ nhi(1)
Chương 38: Gả nữ nhi (hai)
Chương 39: Gả nữ nhi (3)
Chương 40: Chó mèo (một)
Chương 41: Chó mèo
Chương 42: Mèo chó (ba)
Chương 43: Mèo chó (bốn)
Chương 44: Mèo chó (5)
Chương 45: Cha con (một)
Chương 46: Cha con
Chương 47: Khách (1)
Chương 48: Khách (hai)
Chương 49: Khách (3)
Chương 50: Khách (4)
Chương 51: Náo nhiệt (một)
Chương 52: Náo nhiệt (hai)
Chương 53: Náo nhiệt (ba)
Chương 54: Náo nhiệt (4)
Chương 55: Náo nhiệt (năm)
Chương 56: Náo nhiệt (6)
Chương 57: Thứ tử* (1)
Chương 58: Con thứ (hai)
Chương 59: Con thứ (ba)
Chương 60: Nhận thức chung (một)
Chương 61: Nhận thức chung (2)
Chương 62: Nhận thức chung (3)
Chương 63: Nghe tin bất ngờ (1)
Chương 64: Nghe tin bất ngờ (2)
Chương 65: Hoa yến (một)
Chương 66: Hoa yến (nhị)
Chương 67: Ngoài ý muốn (một)
Chương 68: Ngoài ý muốn (2)
Chương 69: Ngoài ý muốn (ba)
Chương 70: Hy sinh (1)
Chương 71: Hy sinh (2)
Chương 72: Sinh nhật (một)
Chương 73: Sinh nhật (nhị)
Chương 74: Vị khách kỳ lạ (một)
Chương 75: Vị khách kì lạ (hai)
Chương 76: Thành toàn (một)
Chương 77: Thành toàn (2)
Chương 78: Biến chuyển (một)
Chương 79: Thay đổi (hai)
Chương 80: Lựa chọn (một)
Chương 81: Lựa chọn (hai)
Chương 82: Chí hướng
Chương 83: Nhân tài
Chương 84: Thích chưng diện (1)
Chương 85: Thích chưng diện (hai)
Chương 86: Tỷ tỷ
Chương 87: Phản kích (một)
Chương 88: Phản kích (hai)
Chương 89: Phản kích (3)
Chương 90: Phản kích (4)
Chương 91: Thắng thua
Chương 92: Làm nền
Chương 93: Truy Phong
Chương 94: Tranh chấp
Chương 95: Nghị hôn
Chương 96: Bị cắn (1)
Chương 97: Bị cắn (2)
Chương 98: Sinh nở
Chương 99
Chương 100: Hậu quả
Chương 101
Chương 102: Phiền não (hai)
Chương 103: Trở về
Chương 104: Dưỡng bệnh
Chương 105: Cảnh đẹp
Chương 106: Khuyên bảo
Chương 107: Suy sụp
Chương 108: Báo cáo công tác
Chương 109: Thăm dò (một)
Chương 110: Thử dò xét (hai)
Chương 111: Chuyện vui
Chương 112: Bà tức (mẹ chồng nàng dâu)
Chương 113: Pháo hoa
Chương 114: Hỗn loạn
Chương 115: Ghét bỏ
Chương 116: Làm khách
Chương 117: Vô lại
Chương 118: Cầu hôn
Chương 119: Cáo biệt
Chương 120: Trên thuyền
Chương 121: Chuyện vụn vặt
Chương 122: Đồ Cưới
Chương 123: Kỳ quặc
Chương 124: Có bệnh
Chương 125: Khúc nhạc dạo
Chương 126: Tân hôn (1)
Chương 127: Tân hôn (hai)
Chương 128: Thẩm
Chương 129: Xúi quẩy
Chương 130: Chuông đồng
Chương 131: Hiếu kính
Chương 132: Khóc lóc om sòm
Chương 133: Nhượng bộ
Chương 134: Di nương
Chương 135: Tiểu thúc
Chương 136: Quan tâm
Chương 137: Chuyện nhà
Chương 138: Tiệc tối
Chương 139: Cầm đồ (một)
Chương 140: Cầm đồ (2)
Chương 141: Ở chung (một)
Chương 142: Chung sống(hai)
Chương 143: Xây dựng (một)
Chương 144: Xây dựng (2)
Chương 145: Niêm phong viện (một)
Chương 146: Phong viện (hai)
Chương 147: Thể diện
Chương 148: Đàm phán (một)
Chương 149: Đàm phán (hai)
Chương 150: Chờ nở
Chương 151: Lấy cớ
Chương 152: Nếu như
Chương 153: Canh bổ
Chương 154: Khuyên giải (1)
Chương 155: Khuyên bảo (hai)
Chương 156: Lòng tin (một)
Chương 157: Lòng tin (hai)
Chương 159: Khai thông
Chương 160: Phòng thu chi (một)
Chương 161: Phòng thu chi (2)
Chương 162: Mưa đêm
Chương 163: Lên sốt
Chương 164: Thăm hỏi
Chương 165: Bị cự tuyệt
Chương 166: Tiến lùi
Chương 167: Châm ngòi
Chương 168: Tri kỷ
Chương 169: Mai tử
Chương 170: Gả muội
Chương 171: Đầu mối
Chương 172: Hèn mọn
Chương 173: Phương Thất (một)
Chương 174: Phương Thất (hai)
Chương 175: Hiềm nghi
Chương 176: Chèo thuyền du ngoạn
Chương 177: Rất dễ dàng
Chương 178: Liên hoàn (một)
Chương 179: Liên hoàn (2)
Chương 180: Lòng người (một)
Chương 181: Nhân tâm (hai)
Chương 182: Chia gia sản (1)
Chương 183: Phân chia gia sản (2)
Chương 184: Điên rồi
Chương 185: Hái đào
Chương 186: Bọt nước (1)
Chương 187: Tan vỡ (hai)
Chương 188: Mờ ám
Chương 189: Từ hôn
Chương 190: Không lấy
Chương 191: Rằm tháng bảy (1)
Chương 192: Rằm tháng bảy (hai)
Chương 193: Thư (1)
Chương 194: Gửi thư (hai)
Chương 195: Kinh hỉ
Chương 196: Bạc
Chương 197: Cút!
Chương 198: Cạm bẫy
Chương 199: (Hai)
Chương 200: Đừng sợ
Chương 201: Con dế (1)
Chương 202: Con dế mèn (2)
Chương 203: Tài tận
Chương 204: Bước đường cùng
Chương 205: Mùa thu lạnh lẽo
Chương 206: Thăm bệnh
Chương 207: Song song cùng tới
Chương 208: Lũ mùa thu
Chương 209: Vỡ đê
Chương 210: Tranh đấu trong gia đình
Chương 211: Lão gia
Chương 212: Chuẩn bị lễ vật
Chương 213: Đi du lịch
Chương 214: Tiết phủ
Chương 215: Thăm hỏi
Chương 216: Giật dây
Chương 217: Cầu cứu
Chương 218: Việc xấu trong nhà
Chương 219: Đến bái phỏng
Chương 220: Hỏi mệnh
Chương 221: Ánh sáng rực rỡ
Chương 222: Cơ hội
Chương 223: Biến hóa
Chương 224: Ức hiếp
Chương 225: Uy hiếp 2
Chương 226: Trả lại
Chương 227: Chờ đợi
Chương 228: Trượt chân xuống sông
Chương 229: Chê ít
Chương 230: Đáng thương
Chương 231: Chờ đợi
Chương 232: Ý chỉ
Chương 233: Nhớ tình
Chương 234: Đã chết
Chương 235: Vạch trần
Chương 236: Thanh toán xong
Chương 237: “Cô dũng”
Chương 238: Gặp chuyện lúng túng
Chương 239: Làm gương
Chương 240: Tin tưởng
Chương 241: Đông chí
Chương 242: Lễ thượng
Chương 243: Khách tới
Chương 244: Đối nghịch
Chương 245: Xúi giục
Chương 246: Định xuống
Chương 247: Kiên nhẫn
Chương 248: Không tha
Chương 249: Giá y (Áo cưới)
Chương 250: Lỗ vốn
Chương 251: Hiểu lầm
Chương 252: Hiền thê
Chương 253: Ma men
Chương 254: Đưa dâu
Chương 255: Hóa giải
Chương 256: Kinh hỉ
Chương 257: Phu nhân
Chương 258: Kế nữ
Chương 259: Dạy dỗ
Chương 260: Trễ giờ
Chương 261: Hiến pháp tạm thời (văn kiện mang tính chất hiến pháp lâm thời)
Chương 262: Ung dung tự đắc
Chương 263: Dặn dò (1)
Chương 264: Dặn dò (2)
Chương 265: Nhắc nhở (3)
Chương 266: Chua xót (một)
Chương 267: Chua xót(hai)
Chương 268: Ăn dấm chua (3)
Chương 269: Tức giận (1)
Chương 270: Giận (2)
Chương 271: Hài lòng
Chương 272: Say rượu sinh chuyện
Chương 273: Lòng biết ơn
Chương 274: An khang
Chương 275: Cháy (một)
Chương 276: Cháy (hai)
Chương 277: Huấn luyện chó
Chương 278: Kết thúc
Chương 279: Bắt đầu
Chương 280: Sung sướng
Chương 281
Chương 282: Chọn lẫn nhau (hai)
Chương 283: Chọn lẫn nhau (3)
Chương 284: Giữ đạo hiếu
Chương 285: Giày vò
Chương 286: Phong hồi
Chương 287: Không nợ
Chương 288: Đau cũng vui vẻ
Chương 289: Nhân duyên (1)
Chương 290: Nhân duyên (2)
Chương 291: Tháng tám
Chương 292: Trước khi sinh
Chương 293: Sinh sản (một)
Chương 294: Sinh con (2)
Chương 295: Hợp tan
Chương 296: Xin lỗi
Chương 297: Trả thù dịu dàng
Chương 298: Y Thuỷ
Chương 299: An ổn
Chương 300: Chõ mõm vào
Chương 301: Quy củ của chúng ta nghiêm
Chương 302: Vui buồn (phần một)
Chương 303: Vui buồn (hai)
Chương 304: Biết đủ
Chương 305: Thời gian trôi qua
Chương 306: Cầu xin
Chương 307: Nổi bật
Chương 308: Bi ai
Chương 309: Ngày lừa gạt
Chương 310: Qua biển
Chương 311: Đưa tiễn ôn thần
Chương 312: Thang Thịnh
Chương 313: Tình cờ
Chương 314: cuối (thượng)
Chương 315: cuối - Dư vị (hạ)
Chương 316: Ngoại truyện 1: Viên Mai Nhi
Chương 317: Ngoại truyện 2: Lý Bích Thiên
Chương 318: Ngoại truyện 3: Phần Cung Viễn Hoà
Không tìm thấy chương nào phù hợp