Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 261-1: Xạ Lộc (cuối) (1)
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~17 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Hán đế nào nghĩ đến Tào Tháo sẽ mời y săn bắt.
Thông thường mà nói, con cháu Thiên gia từ nhỏ đã giáo dục dạy bảo, trong đó cũng có thuật cưỡi ngựa bắn cung. Nhưng thời đại Hán đế xuất thế, thật là không đúng lúc. Y sinh ra không được bao lâu, liền gặp phải chiến loạn Hoàng Cân, rồi sau đó bị cuốn vào tranh đấu trong triều đình. Đến thời điểm y đến tuổi có thể học tập, Linh Đế bằng hà, thập Thường Thị làm loạn, Đổng Trác họa loạn triều cương. Hán Đế như nước chảy bèo trôi, bị người khác kèm cặp, đối đãi như con rối, từ Lạc Dương đến Trường An, từ Trường An đến Lạc Dương, cuối cùng thì đến Hứa Đô này. Cho nên, Hán Đế chưa bao giờ được chân chính giáo dục, một mực bộn bề việc đấu tranh.
Thuật cưỡi ngựa bắn cung, Hán Đế hiểu sơ sơ, lại không tính là tinh thông. Mà Tào Tháo một đời chiến trên lưng ngựa, thuật cưỡi ngựa bắn cung tinh xảo, vượt xa không phải Hán Đế có thể sánh bằng. Đối với lần đánh cuộc như thế này, Hán Đế vốn không muốn nhận, nhưng không đợi y cự tuyệt, Tào Tháo đã cao giọng hô to:
- Bệ hạ muốn cùng các chư hầu hưởng vui lạc, biểu hiện ra năng lực cưới ngựa bắn cung, dương danh Đại Hán ta hùng phong.
Trong phút chốc, trường săn bắn truyền đến tiếng hoan hô như núi thở sóng gào thét. Một con nai con bị kinh sợ, từ trong rừng chạy xông ra, chạy thẳng đến loan giá.
Lúc này Hán Đế đã như đâm lao rồi phải theo lao, bất đắc dĩ lấy cung tiễn ra, liên tục b*n r* ba tiễn nhưng đều không thể bắn trúng con nai con. Trên mặt của Hán Đế lập tức lộ ra vẻ xấu hổ, đỏ bừng cả khuôn mặt. Y liếc mắt nhìn Tào Tháo, đột nhiên đảo mắt một cái:
- Mời Tư Không thay trẫm bắn nai.
Tào Tháo cũng không khách khí, từ tay Hán Đế nhận lấy Bảo Điêu cung, Kim Phi tiễn, một tên bắn đi, trúng chính giữa con nai nhỏ.
Cây Kim Phi tiễn kia là chuyên dụng cho hoàng đế. Rất nhiều người vẫn còn chưa thấy là Tào Tháo bắn tên, cho nên khi thấy nai nhỏ bị bắn ngã, vội hô vạn tuế vang dậy. Nào biết, Tào Tháo lại thúc ngựa đi đến, đứng ở trước người Hán Đế.
Khuôn mặt Hán Đế càng thêm đỏ bừng, tuy nhiên lại không dám có bất kỳ ý bất mãn nào.
Lúc này, Lưu Bị dẫn người từ xa tiến đến, mắt thấy bộ dạng của Tào Tháo diễu võ dương oai trước mặt người khác, Quan Vũ lập tức giận dữ, liền muốn xông lên trước chém giết Tào Tháo. Nào ngờ, Lưu Bị lại lấy một tay ngăn y lại:
- Vân Trường đừng có l* m*ng, quanh đây đều là nanh vuốt của Tào Tháo, đệ oai phong với cơn giận nhất thời, hành động l* m*ng, nếu sự không thành, lại mất đi tính mạng. Đến lúc đó, huynh đệ chúng ta nhất định sẽ bị Tào Tháo hạ sát …
- Nhưng mà …
Lưu Bị trừng mắt nhìn Quan Vũ, ra hiệu y đừng có nói thêm nữa.
Trong lòng Quan Vũ bất mãn, nhưng từ lòng kính trọng đối với Lưu Bị, lại chỉ có thể đem phần bất mãn này chôn ở trong lòng.
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Lưu Sấm không hề biết sự tình xảy ra ở bãi săn. Hắn mang theo mười mấy Phi Hùng Kỵ, hướng vào trong núi rừng càng đi càng xa, mắt thấy đã sắp đến ranh giới của bãi săn.
Bãi săn Hứa Điền, dựa vào núi mà có. Lưu Sấm dọc theo đường đi phóng ngựa như bay, căn bản không có ngừng lại. Hắn vừa thúc ngựa chạy, vừa giương cung cài tên, bắn chết những con mồi gặp phải ven đường trên mặt đất.
Mười mấy Phi Hùng Kỵ thì nhanh chạy trước, chạy sau, sau khi đem những con mồi nhặt về, lại tiếp tục chạy theo. Bọn họ dùng phương thức cưới ngựa bắn cung này hoàn toàn không dừng lại, khiến Hạ Hầu Ân, Hạ Hầu Kiệt cảm thấy rất khó chịu.
Nhưng không cách khác, bọn họ bắt buộc phải đuổi theo. Cho dù không ai quấy rầy được Lưu Sấm, cũng không thể để hắn quá mức thoải mái. Thế cho nên sau khi một canh giờ trôi qua, Hạ Hầu Kiệt, Hạ Hầu Ân đột nhiên phát hiện, bọn họ lại không hề thu hoạch được gì.
Đây lại là một cuộc tỷ thí, nếu không có một chút thu hoạch nào, chẳng phải bị người khác nhạo báng sao? Hai huynh đệ Hạ Hầu Kiệt thương lượng một chút xong, quyết định để Hạ Hầu Kiệt dẫn người tiếp tục đi theo Lưu Sấm quấy rối, mà Hạ Hậu Ân thì mang theo một đội nhân mã tiến hành săn bắn. Như vậy, đội nhân mã của huynh đệ Hạ Hầu lại bị phân ra một nửa, Hạ Hầu Kiệt chỉ dẫn hơn mười người, theo sau lưng Lưu Sấm.
Tiếp theo hướng đông, là Vị Thủy rồi.
Lưu Sấm biết nếu vượt qua Vị Thủy, liền coi như đã vượt ra khỏi phạm vi bãi săn. Hắn lau mồ hôi trên mặt đi, ghìm chặt Tượng Long mã. Gần nửa canh giờ, cũng chính là một canh giờ không ngừng chạy, Tượng Long mã toàn thân là mồ hôi, hơi thở ồ ồ. Nhìn nhìn thời gian, đến lúc săn bắt kết thúc, còn có khoảng hai canh giờ.
Lưu Sấm cũng không dám để Tượng Long tiếp tục chạy như vậy, về thế xoay người xuống ngựa, vỗ vỗ đầu của Tượng Long, ra hiệu Tượng Long nghỉ ngơi. Phía sau Phi Hùng Kỵ, cũng là người kiệt sức, ngựa hết hơi. Một giờ cưới ngựa bắn cung liên tục, lực chú ý cực độ tập trung, mặc dù là Phi Hùng Kỵ huấn luyện có tố chất, cũng cảm thấy có chút ăn không tiêu, ở trên ngựa thở hồng hộc.
- Nghỉ ngơi nửa canh giờ, chỉnh lí lại con mồi một chút, sau đó tiếp tục săn bắt.
Kỳ thực, ''xuân sưu'' đi săn bắt này, chính là một cuộc đi du lịch. Chẳng qua Tào Tháo khiến trận đi săn bắt này có thêm chút sắc màu chính trị, thế cho nên đã mất đi rất nhiều lạc thú.
Sau một cơn mưa nhỏ hôm qua, trường săn đã lộ ra màu xanh lục nhạt nhạt, tỏa ra bừng bừng sức sống. Lưu Sấm để lại Tượng Long ở một bên nghỉ ngơi, hắn đi đến một dòng suối nhỏ, ngồi xổm xuống, hai tay buông xuống múc lên một bốc nước suối, hắt lên lặt.
Nước suối trong suốt mà lãnh lẽo hắt lên mặt, nhất thời khiến tinh thân tỉnh táo lên. Lúc trước bởi vì liên tục không ngừng cưỡi ngựa bắn cung mà khiến cho người mệt mỏi, giờ thoáng cái đã tan biến.
Một vệ sĩ Phi Hùng Kỵ tiến lên, đưa cho hắn một chiếc khăn ướt, Lưu Sấm nhận lấy rồi đừng lên, xoa xoa mặt, duỗi lưng một cái, cảm giác tinh thần khoan khoái.
- Hảo vũ tri thì tiết, đương xuân nãi phát sinh (Ý nói cơn mưa tốt, thật thức thời, mùa xuân mới xảy ra).
Hắn nghiêng đầu sang chỗ khác cười nói:
- Nếu không có ván cược này, hôm nay đúng thật là một là một ngày, sẽ rất khiến người ta thư giãn.
- Kỳ thực, cưỡi ngựa bắn cung một phen cũng tốt, mấy ngày này chỉ ở trong thành, rảnh rỗi xương cốt đều đã mền nhũn rồi, quyền thế coi là một hoạt động cũng tốt.
Vệ sĩ Phi Hùng Kia cười trả lời, không có chút sợ hãi nào. Lưu Sấm quen biết y, tên là Trác Ưng, tự Nguyên Lễ, người Nhữ Nam. Y vốn là thủ hạ của Hoàng Thiệu, lúc trước Lưu Sấm qua Hoài Thủy xong, y theo Hoàng Thiệu gia nhập bên người Lưu Sấm.
Tuy nhiên lúc trước kia Trác Ưng tuổi còn nhỏ, trông bộ dạng có mười một, mười hai tuổi. Y tính tình hoạt bát, lại hiểu được xem sắc mặt người khác, cho nên rất được Mi Hoán và Cam Ngọc yêu thích. Nay y đã trưởng thành, liền được Mi Hoàn đưa đến Phi Hùng Kỵ, đi theo Gia Cát Lượng cùng đến Hứa Đô.
Lưu Sấm và Trác Ưng cũng không xa lạ gi, cho nên lúc nói chuyện, cũng biểu hiện ra là vô cùng tùy ý. Hắn cười ha hả, đang định mở miệng, lại chợt nghe thấy bên kia bờ suối truyền đến một tiếng thét kinh hãi. Ngay lúc đó, còn truyền đến liên tục tiếng thú rống, Lưu Sấm đôi mày nhăn lại, vôi vàng hướng mắt nhìn đi.
Chỉ thấy ở bờ suối bên kia, đường biên núi rừng dừng đó có mấy cỗ xe ngựa.
Mười mấy phụ nhân đang ở trên thảm cỏ chơi đùa. Nào lường được trong rừng núi đột nhiên xông ra hai con gấu ngựa màu đen, lao đến phía xe ngựa Những phụ nhân này đương nhiên cũng có hộ vệ. Nhưng hai con gấu ngựa kia hiển nhiên là bị kinh hãi, tính tình cực kì hung bạo, cho nên vô cùng hung mãnh. Đội hộ vệ không kịp chuẩn bị, liên tiếp bốn, năm người bị thương, con gấu ngựa còn lại xông đến bên xe ngựa, phóng hướng tới những phụ nhân này, phát ra tiếng rống phấn nộ.
Hai con gấu ngựa này một con đực, một con cái. Vốn ở trong rừng ngủ đông, không ngờ bị tiếng trống cùng tiếng gọi ầm ĩ lúc đi săn truyền đến khiến chúng bừng tỉnh. Gấu ngựa từ trong giấc ngủ đông bừng tỉnh, bụng đói kêu vang, tính khí táo bạo, nhìn thấy người liền phát động công kích.
Các phụ nhân kinh sợ gào thét chói tai, chạy toán loạn bốn phía. Một cô bé ước chừng khoảng mười tuổi, cô bé da mịn màng như ngọc trông giống như một con búp bê cũng bị hoảng sợ muốn chạy, nhưng đôi chân bên dưới như không nghe lời, té lăn trên mặt đất, cô bé quỳ rạp trên mặt đất, sợ tới mức khóc lớn. Mà các phụ nhân kia trông càng hoảng sợ hơn, trong đó có một người cao giọng la lên:
- Mau cứu Ngọc nhi.
Chỉ có điều, bọn hộ vệ bị một con gấu ngựa cuốn lấy, một đám phụ nhân ngăn cản người phụ nhân đó, không ngừng chạy ra sau. Mắt thấy gấu ngựa sẽ đến trước người cô bé kia, chợt nghe một tiếng quát to từ đằng xa truyền đến:
- Súc sinh, dám dả thương người.
Lưu Sấm lướt qua dòng suối, thoáng cái đã bên kia dòng suối.
Hắn dùng tốc độ cực nhanh chạy, giống như một đạo thiểm điện. Mắt thấy con gấu ngựa kia đã vung tay to lớn lên, chụp vào người cô bé, hắn quát lên giận dữ, dưới chân đột nhiên phát lực, hướng thẳng lên, bồng một tiếng, hắn lao thẳng đến chỗ con gấu ngựa kia. Con gấu ngựa này đứng thẳng lên ước chừng khoảng 210 cm, là một con gấu ngựa cái, thể trọng ước chừng khoảng bốn trăm cân, bị một cú va chạm này của Lưu Sấm, nó đứng không vững, bùm một cái lập tức ngã trên mặt đất. Không đợi nó đứng lên, Lưu Sấm bò dậy, dang hai tay ra, hét lên giận dữ, hô xong liền vọt tới trong lòng gấu ngựa, hai tay ôm lấy thân gấu ngựa, hai cách tay dùng sức, đem con gấu ngựa nhấc lên, rồi quẳng nó xuống, mình thì đè chặt người nó, Gấu ngựa liều mạng giãy dụa, thế nhưng lực lượng của Lưu Sấm càng lúc càng lớn, mặc cho nó rít gào liên tục, lại bị Lưu Sấm gắt gao áp chế dưới thân, một quyền lại một quyền, một quyền đập xuống.
Thông thường mà nói, con cháu Thiên gia từ nhỏ đã giáo dục dạy bảo, trong đó cũng có thuật cưỡi ngựa bắn cung. Nhưng thời đại Hán đế xuất thế, thật là không đúng lúc. Y sinh ra không được bao lâu, liền gặp phải chiến loạn Hoàng Cân, rồi sau đó bị cuốn vào tranh đấu trong triều đình. Đến thời điểm y đến tuổi có thể học tập, Linh Đế bằng hà, thập Thường Thị làm loạn, Đổng Trác họa loạn triều cương. Hán Đế như nước chảy bèo trôi, bị người khác kèm cặp, đối đãi như con rối, từ Lạc Dương đến Trường An, từ Trường An đến Lạc Dương, cuối cùng thì đến Hứa Đô này. Cho nên, Hán Đế chưa bao giờ được chân chính giáo dục, một mực bộn bề việc đấu tranh.
Thuật cưỡi ngựa bắn cung, Hán Đế hiểu sơ sơ, lại không tính là tinh thông. Mà Tào Tháo một đời chiến trên lưng ngựa, thuật cưỡi ngựa bắn cung tinh xảo, vượt xa không phải Hán Đế có thể sánh bằng. Đối với lần đánh cuộc như thế này, Hán Đế vốn không muốn nhận, nhưng không đợi y cự tuyệt, Tào Tháo đã cao giọng hô to:
- Bệ hạ muốn cùng các chư hầu hưởng vui lạc, biểu hiện ra năng lực cưới ngựa bắn cung, dương danh Đại Hán ta hùng phong.
Trong phút chốc, trường săn bắn truyền đến tiếng hoan hô như núi thở sóng gào thét. Một con nai con bị kinh sợ, từ trong rừng chạy xông ra, chạy thẳng đến loan giá.
Lúc này Hán Đế đã như đâm lao rồi phải theo lao, bất đắc dĩ lấy cung tiễn ra, liên tục b*n r* ba tiễn nhưng đều không thể bắn trúng con nai con. Trên mặt của Hán Đế lập tức lộ ra vẻ xấu hổ, đỏ bừng cả khuôn mặt. Y liếc mắt nhìn Tào Tháo, đột nhiên đảo mắt một cái:
- Mời Tư Không thay trẫm bắn nai.
Tào Tháo cũng không khách khí, từ tay Hán Đế nhận lấy Bảo Điêu cung, Kim Phi tiễn, một tên bắn đi, trúng chính giữa con nai nhỏ.
Cây Kim Phi tiễn kia là chuyên dụng cho hoàng đế. Rất nhiều người vẫn còn chưa thấy là Tào Tháo bắn tên, cho nên khi thấy nai nhỏ bị bắn ngã, vội hô vạn tuế vang dậy. Nào biết, Tào Tháo lại thúc ngựa đi đến, đứng ở trước người Hán Đế.
Khuôn mặt Hán Đế càng thêm đỏ bừng, tuy nhiên lại không dám có bất kỳ ý bất mãn nào.
Lúc này, Lưu Bị dẫn người từ xa tiến đến, mắt thấy bộ dạng của Tào Tháo diễu võ dương oai trước mặt người khác, Quan Vũ lập tức giận dữ, liền muốn xông lên trước chém giết Tào Tháo. Nào ngờ, Lưu Bị lại lấy một tay ngăn y lại:
- Vân Trường đừng có l* m*ng, quanh đây đều là nanh vuốt của Tào Tháo, đệ oai phong với cơn giận nhất thời, hành động l* m*ng, nếu sự không thành, lại mất đi tính mạng. Đến lúc đó, huynh đệ chúng ta nhất định sẽ bị Tào Tháo hạ sát …
- Nhưng mà …
Lưu Bị trừng mắt nhìn Quan Vũ, ra hiệu y đừng có nói thêm nữa.
Trong lòng Quan Vũ bất mãn, nhưng từ lòng kính trọng đối với Lưu Bị, lại chỉ có thể đem phần bất mãn này chôn ở trong lòng.
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Lưu Sấm không hề biết sự tình xảy ra ở bãi săn. Hắn mang theo mười mấy Phi Hùng Kỵ, hướng vào trong núi rừng càng đi càng xa, mắt thấy đã sắp đến ranh giới của bãi săn.
Bãi săn Hứa Điền, dựa vào núi mà có. Lưu Sấm dọc theo đường đi phóng ngựa như bay, căn bản không có ngừng lại. Hắn vừa thúc ngựa chạy, vừa giương cung cài tên, bắn chết những con mồi gặp phải ven đường trên mặt đất.
Mười mấy Phi Hùng Kỵ thì nhanh chạy trước, chạy sau, sau khi đem những con mồi nhặt về, lại tiếp tục chạy theo. Bọn họ dùng phương thức cưới ngựa bắn cung này hoàn toàn không dừng lại, khiến Hạ Hầu Ân, Hạ Hầu Kiệt cảm thấy rất khó chịu.
Nhưng không cách khác, bọn họ bắt buộc phải đuổi theo. Cho dù không ai quấy rầy được Lưu Sấm, cũng không thể để hắn quá mức thoải mái. Thế cho nên sau khi một canh giờ trôi qua, Hạ Hầu Kiệt, Hạ Hầu Ân đột nhiên phát hiện, bọn họ lại không hề thu hoạch được gì.
Đây lại là một cuộc tỷ thí, nếu không có một chút thu hoạch nào, chẳng phải bị người khác nhạo báng sao? Hai huynh đệ Hạ Hầu Kiệt thương lượng một chút xong, quyết định để Hạ Hầu Kiệt dẫn người tiếp tục đi theo Lưu Sấm quấy rối, mà Hạ Hậu Ân thì mang theo một đội nhân mã tiến hành săn bắn. Như vậy, đội nhân mã của huynh đệ Hạ Hầu lại bị phân ra một nửa, Hạ Hầu Kiệt chỉ dẫn hơn mười người, theo sau lưng Lưu Sấm.
Tiếp theo hướng đông, là Vị Thủy rồi.
Lưu Sấm biết nếu vượt qua Vị Thủy, liền coi như đã vượt ra khỏi phạm vi bãi săn. Hắn lau mồ hôi trên mặt đi, ghìm chặt Tượng Long mã. Gần nửa canh giờ, cũng chính là một canh giờ không ngừng chạy, Tượng Long mã toàn thân là mồ hôi, hơi thở ồ ồ. Nhìn nhìn thời gian, đến lúc săn bắt kết thúc, còn có khoảng hai canh giờ.
Lưu Sấm cũng không dám để Tượng Long tiếp tục chạy như vậy, về thế xoay người xuống ngựa, vỗ vỗ đầu của Tượng Long, ra hiệu Tượng Long nghỉ ngơi. Phía sau Phi Hùng Kỵ, cũng là người kiệt sức, ngựa hết hơi. Một giờ cưới ngựa bắn cung liên tục, lực chú ý cực độ tập trung, mặc dù là Phi Hùng Kỵ huấn luyện có tố chất, cũng cảm thấy có chút ăn không tiêu, ở trên ngựa thở hồng hộc.
- Nghỉ ngơi nửa canh giờ, chỉnh lí lại con mồi một chút, sau đó tiếp tục săn bắt.
Kỳ thực, ''xuân sưu'' đi săn bắt này, chính là một cuộc đi du lịch. Chẳng qua Tào Tháo khiến trận đi săn bắt này có thêm chút sắc màu chính trị, thế cho nên đã mất đi rất nhiều lạc thú.
Sau một cơn mưa nhỏ hôm qua, trường săn đã lộ ra màu xanh lục nhạt nhạt, tỏa ra bừng bừng sức sống. Lưu Sấm để lại Tượng Long ở một bên nghỉ ngơi, hắn đi đến một dòng suối nhỏ, ngồi xổm xuống, hai tay buông xuống múc lên một bốc nước suối, hắt lên lặt.
Nước suối trong suốt mà lãnh lẽo hắt lên mặt, nhất thời khiến tinh thân tỉnh táo lên. Lúc trước bởi vì liên tục không ngừng cưỡi ngựa bắn cung mà khiến cho người mệt mỏi, giờ thoáng cái đã tan biến.
Một vệ sĩ Phi Hùng Kỵ tiến lên, đưa cho hắn một chiếc khăn ướt, Lưu Sấm nhận lấy rồi đừng lên, xoa xoa mặt, duỗi lưng một cái, cảm giác tinh thần khoan khoái.
- Hảo vũ tri thì tiết, đương xuân nãi phát sinh (Ý nói cơn mưa tốt, thật thức thời, mùa xuân mới xảy ra).
Hắn nghiêng đầu sang chỗ khác cười nói:
- Nếu không có ván cược này, hôm nay đúng thật là một là một ngày, sẽ rất khiến người ta thư giãn.
- Kỳ thực, cưỡi ngựa bắn cung một phen cũng tốt, mấy ngày này chỉ ở trong thành, rảnh rỗi xương cốt đều đã mền nhũn rồi, quyền thế coi là một hoạt động cũng tốt.
Vệ sĩ Phi Hùng Kia cười trả lời, không có chút sợ hãi nào. Lưu Sấm quen biết y, tên là Trác Ưng, tự Nguyên Lễ, người Nhữ Nam. Y vốn là thủ hạ của Hoàng Thiệu, lúc trước Lưu Sấm qua Hoài Thủy xong, y theo Hoàng Thiệu gia nhập bên người Lưu Sấm.
Tuy nhiên lúc trước kia Trác Ưng tuổi còn nhỏ, trông bộ dạng có mười một, mười hai tuổi. Y tính tình hoạt bát, lại hiểu được xem sắc mặt người khác, cho nên rất được Mi Hoán và Cam Ngọc yêu thích. Nay y đã trưởng thành, liền được Mi Hoàn đưa đến Phi Hùng Kỵ, đi theo Gia Cát Lượng cùng đến Hứa Đô.
Lưu Sấm và Trác Ưng cũng không xa lạ gi, cho nên lúc nói chuyện, cũng biểu hiện ra là vô cùng tùy ý. Hắn cười ha hả, đang định mở miệng, lại chợt nghe thấy bên kia bờ suối truyền đến một tiếng thét kinh hãi. Ngay lúc đó, còn truyền đến liên tục tiếng thú rống, Lưu Sấm đôi mày nhăn lại, vôi vàng hướng mắt nhìn đi.
Chỉ thấy ở bờ suối bên kia, đường biên núi rừng dừng đó có mấy cỗ xe ngựa.
Mười mấy phụ nhân đang ở trên thảm cỏ chơi đùa. Nào lường được trong rừng núi đột nhiên xông ra hai con gấu ngựa màu đen, lao đến phía xe ngựa Những phụ nhân này đương nhiên cũng có hộ vệ. Nhưng hai con gấu ngựa kia hiển nhiên là bị kinh hãi, tính tình cực kì hung bạo, cho nên vô cùng hung mãnh. Đội hộ vệ không kịp chuẩn bị, liên tiếp bốn, năm người bị thương, con gấu ngựa còn lại xông đến bên xe ngựa, phóng hướng tới những phụ nhân này, phát ra tiếng rống phấn nộ.
Hai con gấu ngựa này một con đực, một con cái. Vốn ở trong rừng ngủ đông, không ngờ bị tiếng trống cùng tiếng gọi ầm ĩ lúc đi săn truyền đến khiến chúng bừng tỉnh. Gấu ngựa từ trong giấc ngủ đông bừng tỉnh, bụng đói kêu vang, tính khí táo bạo, nhìn thấy người liền phát động công kích.
Các phụ nhân kinh sợ gào thét chói tai, chạy toán loạn bốn phía. Một cô bé ước chừng khoảng mười tuổi, cô bé da mịn màng như ngọc trông giống như một con búp bê cũng bị hoảng sợ muốn chạy, nhưng đôi chân bên dưới như không nghe lời, té lăn trên mặt đất, cô bé quỳ rạp trên mặt đất, sợ tới mức khóc lớn. Mà các phụ nhân kia trông càng hoảng sợ hơn, trong đó có một người cao giọng la lên:
- Mau cứu Ngọc nhi.
Chỉ có điều, bọn hộ vệ bị một con gấu ngựa cuốn lấy, một đám phụ nhân ngăn cản người phụ nhân đó, không ngừng chạy ra sau. Mắt thấy gấu ngựa sẽ đến trước người cô bé kia, chợt nghe một tiếng quát to từ đằng xa truyền đến:
- Súc sinh, dám dả thương người.
Lưu Sấm lướt qua dòng suối, thoáng cái đã bên kia dòng suối.
Hắn dùng tốc độ cực nhanh chạy, giống như một đạo thiểm điện. Mắt thấy con gấu ngựa kia đã vung tay to lớn lên, chụp vào người cô bé, hắn quát lên giận dữ, dưới chân đột nhiên phát lực, hướng thẳng lên, bồng một tiếng, hắn lao thẳng đến chỗ con gấu ngựa kia. Con gấu ngựa này đứng thẳng lên ước chừng khoảng 210 cm, là một con gấu ngựa cái, thể trọng ước chừng khoảng bốn trăm cân, bị một cú va chạm này của Lưu Sấm, nó đứng không vững, bùm một cái lập tức ngã trên mặt đất. Không đợi nó đứng lên, Lưu Sấm bò dậy, dang hai tay ra, hét lên giận dữ, hô xong liền vọt tới trong lòng gấu ngựa, hai tay ôm lấy thân gấu ngựa, hai cách tay dùng sức, đem con gấu ngựa nhấc lên, rồi quẳng nó xuống, mình thì đè chặt người nó, Gấu ngựa liều mạng giãy dụa, thế nhưng lực lượng của Lưu Sấm càng lúc càng lớn, mặc cho nó rít gào liên tục, lại bị Lưu Sấm gắt gao áp chế dưới thân, một quyền lại một quyền, một quyền đập xuống.
Hãn Thích
Tác giả: Canh Tân
397 chương | 2,204 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Ngươi là thần thánh phương nào (1)
Chương Quyển 1 - 2: Ngươi là thần thánh phương nào (2)
Chương Quyển 1 - 3: Mệnh ta do ta không phải do trời (1)
Chương Quyển 1 - 4: Mệnh ta do ta không phải do trời (2)
Chương Quyển 1 - 5: Lão bi ra tù
Chương Quyển 1 - 6: Lão bi ra tù (tiếp)
Chương Quyển 1 - 7: Mi hoán, mi phu nhân?
Chương Quyển 1 - 8: Mi hoán, mi phu nhân? (tiếp)
Chương Quyển 1 - 9: Long xà cửu biến (thượng)
Chương Quyển 1 - 10: Long xà cửu biến (hạ)
Chương Quyển 1 - 11: Y lô (thượng)
Chương Quyển 1 - 12: Y lô (hạ)
Chương Quyển 1 - 13: Người tốt bị bắt nạt (thượng)
Chương Quyển 1 - 14: Người tốt bị bắt nạt (hạ)
Chương Quyển 1 - 15: Thúc phụ (thượng)
Chương Quyển 1 - 16: Thúc phụ (hạ)
Chương Quyển 1 - 17: Hổ con cất tiếng gầm đầu tiên (thượng)
Chương Quyển 1 - 18: Hổ con cất tiếng gầm đầu tiên (hạ)
Chương Quyển 1 - 19: Toánh xuyên trần trường văn (thượng)
Chương Quyển 1 - 20: Toánh xuyên trần trường văn (hạ)
Chương Quyển 1 - 21: Bộ tử sơn hoài âm (thượng)
Chương Quyển 1 - 22: Bộ tử sơn hoài âm (hạ)
Chương Quyển 1 - 23: Tặng kim (thượng)
Chương Quyển 1 - 24: Tặng kim (hạ)
Chương Quyển 1 - 25: Hồ Hải chi sĩ (thượng)
Chương Quyển 1 - 26: Hồ Hải chi sĩ (hạ)
Chương Quyển 1 - 27: Quân giới (thượng)
Chương Quyển 1 - 28: Quân giới (hạ)
Chương Quyển 1 - 29: Sảng khoái! (thượng)
Chương Quyển 1 - 30: Sảng khoái (hạ)
Chương Quyển 1 - 31: Đều không phải người thường (thượng)
Chương Quyển 1 - 32: Đều không phải người thường
Chương Quyển 1 - 33: Trương tam
Chương Quyển 1 - 34: Trương tam 2
Chương Quyển 1 - 35: Mưa gió 1
Chương Quyển 1 - 36: Mưa gió 2
Chương Quyển 1 - 37: Lẽ đời 1
Chương Quyển 1 - 38: Lẽ đời 2
Chương Quyển 1 - 39: Mời quân 1
Chương Quyển 1 - 40: Mời quân 2
Chương Quyển 1 - 41: Ân mỹ nhân 1
Chương Quyển 1 - 42: Ân mỹ nhân 2
Chương Quyển 1 - 43: Tiết châu 1
Chương Quyển 1 - 44: Tiết châu 2
Chương Quyển 1 - 45: Úc châu sơn
Chương Quyển 1 - 46: Úc châu sơn 2
Chương Quyển 1 - 47: Ai là dĩnh xuyên đào 1
Chương Quyển 1 - 48: Ai là dĩnh xuyên đào 2
Chương Quyển 1 - 49: Người nào
Chương Quyển 1 - 50: Người nào (hạ)
Chương Quyển 1 - 51: Thái tử vô dụng
Chương Quyển 1 - 52: Thái tử vô dụng 2
Chương Quyển 1 - 53: Lưu Dũng giao đấu với Trương Phi (thượng)
Chương Quyển 1 - 54: Ưu Dũng đấu Trương Phi (hạ)
Chương Quyển 1 - 55: Nhất môn nhị tráng sĩ (thượng)
Chương Quyển 1 - 56: Nhất môn nhị tráng sĩ (hạ)
Chương Quyển 1 - 57: Kí ức ẩn giấu (thượng)
Chương Quyển 1 - 58: Kí ức ẩn giấu (trung)
Chương Quyển 1 - 59: Kí ức ẩn giấu (hạ)
Chương Quyển 1 - 60: Hán hữu tam nhân yên, Tử Kỳ Vĩ trượng phu (thượng)
Chương Quyển 1 - 61: Hán hữu tam nhân yên, Tử Kỳ Vĩ trượng phu (trung)
Chương Quyển 1 - 62: Hán hữu tam nhân yên, Tử Kỳ Vĩ trượng phu (hạ)
Chương Quyển 1 - 63: Dư nghiệt (thượng)
Chương Quyển 1 - 64: Dư nghiệt (trung)
Chương Quyển 1 - 65: Dư nghiệt (Hạ)
Chương Quyển 1 - 66: Đánh cuộc một hồi (thượng)
Chương Quyển 1 - 67: Đánh cuộc một hồi (hạ)
Chương Quyển 1 - 68: Từ nay về sau, mạng của ngươi thuộc về ta! (thượng)
Chương Quyển 1 - 69: Từ nay về sau, mạng của ngươi thuộc về ta! (hạ)
Chương Quyển 1 - 70: Khúc nhạc dạo (thượng)
Chương Quyển 1 - 71: Khúc nhạc dạo (hạ)
Chương Quyển 1 - 72: Mi Hoán chạy trong đêm (Thượng)
Chương Quyển 1 - 73: Mi Hoán chạy trong đêm (Trung)
Chương Quyển 1 - 74: Mi Hoán chạy trong đêm (Hạ)
Chương Quyển 1 - 75: Sát khí tứ phía hỏa thiêu Lý Lư (thượng)
Chương Quyển 1 - 76: Sát khí tứ phía hỏa thiêu Lý Lư (hạ)
Chương Quyển 1 - 77: Phi hùng hàng thế (thượng)
Chương Quyển 1 - 78: Phi hùng hàng thế (hạ)
Chương Quyển 1 - 79: Quân không phụ thiếp, thiếp không phụ quân (Thượng)
Chương Quyển 1 - 80: Quân không phụ thiếp, thiếp không phụ quân (Trung)
Chương Quyển 1 - 81: Quân không phụ thiếp, thiếp không phụ quân (hạ)
Chương Quyển 1 - 82: Xung quan nhất nộ vi hồng nhan (thượng)
Chương Quyển 1 - 83: Xung quan nhất nộ vi hồng nhan (hạ)
Chương Quyển 1 - 84: Âm sai dương thác (Thượng)
Chương Quyển 1 - 85: Âm sai dương thác (Hạ)
Chương Quyển 1 - 86: Tình hình biến động ở Từ Châu (thượng)
Chương Quyển 1 - 87: Tình hình biến động ở Từ Châu (hạ)
Chương Quyển 1 - 88: Kỳ quái (thượng)
Chương Quyển 1 - 89: Kỳ quái (hạ)
Chương Quyển 1 - 90: Đại trượng phu ân đền oán trả (thượng)
Chương Quyển 1 - 91: Đại trượng phu ân đề oán trả (hạ)
Chương Quyển 1 - 92: Giang biểu hổ thần (thượng)
Chương Quyển 1 - 93: Giang biểu hổ thần (hạ)
Chương Quyển 1 - 94: Con người sắt đá nhu tình (thượng)
Chương Quyển 1 - 95: Con người sắt đá nhu tình (hạ)
Chương Quyển 1 - 96: Quà của Tiết Châu (1)
Chương Quyển 1 - 97: Quà của Tiết Châu (2)
Chương Quyển 1 - 98: Cái gì gọi là thuận thế làm? (1)
Chương Quyển 1 - 99: Cái gì gọi là thuận thế làm? (2)
Chương Quyển 1 - 100: Nhất đao tả xuân thu
Chương Quyển 1 - 101: Nhất đao tả xuân thu (hạ)
Chương Quyển 1 - 102: Mượn đường thành Hoài Âm (1)
Chương Quyển 1 - 103: Mượn đường thành Hoài Âm (2)
Chương Quyển 1 - 104: Giết người phóng hỏa cướp của (1)
Chương Quyển 1 - 105: Giết người phóng hỏa cướp của (2)
Chương Quyển 1 - 106: Trời ạ, chuyện quái gì đây!
Chương Quyển 1 - 107: Trời ạ, chuyện quái gì đây (2)
Chương Quyển 1 - 108-1: Giang Đông trường thọ lão nhân (1)
Chương Quyển 1 - 109-1: Bảo thủ hóa thông minh (1)
Chương Quyển 1 - 110-1: Mượn đường Khúc A (1)
Chương Quyển 1 - 111-1: Bộ Tử Sơn liên tiếp gặp vận hạn (1)
Chương Quyển 1 - 112-1: Thiên thời địa lợi nhân hòa (1)
Chương Quyển 1 - 113-1: Thần Đình Lĩnh (thượng) (1)
Chương Quyển 1 - 114-1: Thần Đình Lĩnh (trung) (1)
Chương Quyển 1 - 115-1: Thần Đình Lĩnh (hạ) (1)
Chương Quyển 1 - 116-1: Thần Đình Lĩnh (hạ) (1)
Chương Quyển 1 - 117-1: Sao không trở lại? (1)
Chương Quyển 1 - 118-1: Qua Mã Khâu trong đêm (1)
Chương Quyển 1 - 119-1: Cảm giác đã từng quen biết (1)
Chương Quyển 1 - 120-1: Sinh không thể cùng chăn, nhưng chết chung cùng huyệt (1)
Chương Quyển 1 - 121-1: Mối nguy trí mạng (1)
Chương Quyển 1 - 122-1: Viên Thuật cũng tới góp vui? (1)
Chương Quyển 1 - 123-1: Đánh đúng quả hồng nhũn! (1)
Chương Quyển 1 - 124-1: Tiếng lành đồn xa (1)
Chương Quyển 1 - 125-1: Hổ si, Hổ si (1)
Chương Quyển 1 - 126-1: Bi ai của nữ nhân (1)
Chương Quyển 1 - 127-1: Đường đi gian nan (1) (1)
Chương Quyển 1 - 128-1: Đường đi gian nan (2) (1)
Chương Quyển 1 - 129-1: Đường đi gian nan (3) (1)
Chương Quyển 1 - 130-1: Tuyệt thế hung khí (1)
Chương Quyển 1 - 131-1: Bởi vì ta cao hứng (1)
Chương Quyển 1 - 132-1: Lựa chọn của Mi Phương
Chương Quyển 1 - 133-1: Tam anh chiến Lã Bố (1) (1)
Chương Quyển 1 - 134-1: Tam anh chiến Lã Bố (2) (1)
Chương Quyển 1 - 135-1: Hao Hổ có thể tin ư? (1)
Chương Quyển 1 - 136-1: Ngũ cầm đấu với Long xà (1)
Chương Quyển 1 - 137-1: Tái chiến Lã Bố (1)
Chương Quyển 1 - 138-1: Từ đó giang sơn bắt đầu nổi sóng gió (1)
Chương Quyển 1 - 139-1: Gia cát tiểu nhi mới trưởng thành (1) (1)
Chương Quyển 1 - 140-1: Gia Cát tiểu nhi mới trưởng thành (2) (1)
Chương Quyển 1 - 141-1: Gia Cát tiểu nhi mới trưởng thành (3) (1)
Chương Quyển 1 - 142-1: Ngọa Long ngâm chi tranh vách sách
Chương Quyển 1 - 143-1: Cuộc chiến với huyện Chư (1)
Chương Quyển 1 - 144-1: Cuộc chiến tại huyện Chư (2) (1)
Chương Quyển 1 - 145-1: Trận chiến ở huyện Chư (3)
Chương Quyển 1 - 146-1: Trận chiến tại Huyện Chư (4)
Chương Quyển 1 - 147-1: Cuộc chiến với huyện Chư (5)
Chương Quyển 1 - 148-1: Cuộc chiến với huyện Chư (cuối) (1)
Chương Quyển 1 - 149-1: Chấn động
Chương Quyển 1 - 150-1: Tất cả mọi người đều đang quan sát! (1)
Chương Quyển 1 - 151-1: Đêm trò chuyện tại Miếu sơn thần (1)
Chương Quyển 1 - 152-1: Có thể nhập Bắc Hải quốc (1)
Chương Quyển 1 - 153-1: Ta có thang qua tường (1)
Chương Quyển 1 - 154-1: Đông vọng (1)
Chương Quyển 1 - 155-1: Có cổ quái
Chương Quyển 1 - 156-1: Thích khách (1)
Chương Quyển 1 - 157-1: Thích khách đến từ Đại hán hoàng thúc (1)
Chương Quyển 1 - 158-1: Thích khách đến từ Đại hán hoàng thúc (2) (1)
Chương Quyển 1 - 159-1: Đáng sợ chính là sống không bằng chết
Chương Quyển 1 - 160-1: Khổng Minh, ngươi thấy thế nào? (1)
Chương Quyển 1 - 161-1: Giáo úy Đông Di
Chương Quyển 1 - 162-1: Cô gái bỏ nhà ra đi
Chương Quyển 1 - 163-1: Thiên thu đại nghiệp
Chương Quyển 1 - 164-1: Lưu mập, ngươi sẽ giúp ta chứ? (thượng)
Chương Quyển 1 - 165-1: Lưu mập, ngươi sẽ giúp ta chứ? (Hạ) (1)
Chương Quyển 1 - 166-1: Tâm tư của nữ nhân không thể đoán
Chương Quyển 1 - 167-1: Hao Hổ chi yêu (1)
Chương Quyển 1 - 168-1: Hao Hổ chi Yêu (2)
Chương Quyển 1 - 169-1: Lời mời của Hao Hổ (3) (1)
Chương Quyển 1 - 170-1: Chiến tranh chính nghĩa (1)
Chương Quyển 1 - 171-1: Cảnh giác
Chương Quyển 1 - 172-1: Giết vẫn chưa đủ (1)
Chương Quyển 1 - 173-1: Ai giỏi hơn ai? (1)
Chương Quyển 1 - 174-1: Đều có mưu kế (1)
Chương Quyển 1 - 175-1: Xua hổ nuốt sói (1)
Chương Quyển 1 - 176-1: Dạ hành (1)
Chương Quyển 1 - 177-1: Khúc nhạc dạo (1)
Chương Quyển 1 - 178-1: Con nuôi (1)
Chương Quyển 1 - 179-1: Hỏa thiêu Bạch Môn Lầu (1)
Chương Quyển 1 - 180-1: Phi hùng (1)
Chương Quyển 1 - 181-1: Thương cảm đồng cảnh ngộ (1)
Chương Quyển 1 - 182-1: Khúc mắc
Chương Quyển 1 - 183-1: Không bằng trở lại (1)
Chương Quyển 1 - 184-1: Thời tiết ở Bắc Hải
Chương Quyển 1 - 185-1: Ân huệ Quân vương (1)
Chương Quyển 1 - 186-1: Lời mời của Viên thị (1)
Chương Quyển 1 - 187-1: Lời mời của Viên thị (2)
Chương Quyển 1 - 188-1: Lòng người dễ thay đổi, ấm lạnh tự hiểu (1)
Chương Quyển 1 - 189-1: Bái kiến lão đại nhân
Chương Quyển 1 - 190-1: Tình địch (1) (1)
Chương Quyển 1 - 191-1: Tình địch (2) (1)
Chương Quyển 1 - 192-1: Thừa nhận (1)
Chương Quyển 1 - 193-1: Muốn thống trị thiên hạ sao?
Chương Quyển 1 - 194-1: Thái Sơn tặc đột kích (1) (1)
Chương Quyển 1 - 195-1: Thái Sơn tặc đột kích (2) (1)
Chương Quyển 1 - 196-1: Thái Sơn tặc đột kích (3) (1)
Chương Quyển 1 - 197-1: Môn mã là Sấm Hạ Hầu
Chương Quyển 1 - 198-1: Phi Hùng gan góc phi thường
Chương Quyển 1 - 199-1: Tự giết lẫn nhau
Chương Quyển 1 - 200-1: Đầy tớ nhỏ không đủ cùng mưu (1) (1)
Chương Quyển 1 - 201-1: Đầy tớ nhỏ không đủ cùng mưu (2) (1)
Chương Quyển 1 - 202-1: Dương võ tướng quân (1) (1)
Chương Quyển 1 - 203-1: Gặp mặt lần đầu (1) (1)
Chương Quyển 1 - 204-1: Gặp mặt lần đầu (2) (1)
Chương Quyển 1 - 205-1: Lần đầu gặp mặt (3) (1)
Chương Quyển 1 - 206-1: Gặp mặt lần đầu (4) (1)
Chương Quyển 1 - 207-1: Quần anh hội (1) (1)
Chương Quyển 1 - 208: Quần anh hội (2)
Chương Quyển 1 - 209: Quần anh hội (3)
Chương Quyển 1 - 210: Quần anh hội (4)
Chương Quyển 1 - 211: Quần anh hội (5)
Chương Quyển 1 - 212: Quần Anh hội (6)
Chương Quyển 1 - 213: Quần Anh hội (7)
Chương Quyển 1 - 214: Quần Anh hội (8)
Chương Quyển 1 - 215: Quần Anh hội (cuối)
Chương Quyển 1 - 216-1: Năm Kiến An thứ ba (1)
Chương Quyển 1 - 217-1: Số mệnh gặp lại (1)
Chương Quyển 1 - 218-1: Có lực sĩ đây (1)
Chương Quyển 1 - 219: Long xà biến (1)
Chương Quyển 1 - 220: Long xà biến (2)
Chương Quyển 1 - 221-1: Vật lộn (1)
Chương Quyển 1 - 222-1: Khói báo động nổi lên (1)
Chương Quyển 1 - 223: Xuất binh (2)
Chương Quyển 1 - 224: Trận chiến đầu tiên ở Từ Châu (1)
Chương Quyển 1 - 225-1: Trùng vây Xa Trụ, người Quan Trung (1)
Chương Quyển 1 - 226-1: Công Mỹ bị thương (1)
Chương Quyển 1 - 227-1: Oan gia gặp nhau nơi ngõ hẹp kẻ dũng cảm thắng (1)
Chương Quyển 1 - 228: Kẻ làm bia đỡ đạn
Chương Quyển 1 - 229-1: Nguy cấp (1)
Chương Quyển 1 - 230: Lại là cái rễ hành đó? (1)
Chương Quyển 1 - 231: Lại là cái rễ hành đó (2)
Chương Quyển 1 - 232: Vì sao cường ngạnh? (1)
Chương Quyển 1 - 233: Vì sao cường ngạnh? (2)
Chương Quyển 1 - 234: Bản tướng ta lòng hướng trăng sáng
Chương Quyển 1 - 235: Bản tướng ta lòng hướng trăng sáng (tiếp)
Chương Quyển 1 - 236: Cuộc chiến ở Huyện Lăng (1)
Chương Quyển 1 - 237: Cuộc chiến ở huyện Lăng (2)
Chương Quyển 1 - 238: Cuộc chiến ở huyện Lăng (3)
Chương Quyển 1 - 239: Cuộc chiến ở huyện Lăng (4)
Chương Quyển 1 - 240-1: Cuộc chiến ở huyện Lăng (5) (1)
Chương Quyển 1 - 241-1: Phi Hùng hoành hành, con chồn sao có thể ngăn trở (1) (1)
Chương Quyển 1 - 242-1: Phi Hùng hoành hành, con chồn có thể ngăn cản? (2) (1)
Chương Quyển 1 - 243-1: Cự khuyết (1)
Chương Quyển 1 - 244-1: Câm điếc ngậm bồ Hòn mà im (1)
Chương Quyển 1 - 245-1: Rút lui (1)
Chương Quyển 1 - 246-1: Cữu phụ đến (1)
Chương Quyển 1 - 247-1: Thiên hướng hổ sơn hành (1)
Chương Quyển 1 - 248-1: Không thể làm thay đổi chí hướng của thất phu (1) (1)
Chương Quyển 1 - 249-1: Không thể làm thay đổi chí hướng của thất phu (2) (1)
Chương Quyển 1 - 250: Vô đề
Chương Quyển 1 - 251-1: Hứa đô, hứa đô (1) (1)
Chương Quyển 1 - 252: Hứa đô, hứa đô (2)
Chương Quyển 1 - 253-1: Yết kiến Thiên tử (1) (1)
Chương Quyển 1 - 254-1: Diện kiến thiên tử (2) (1)
Chương Quyển 1 - 255-1: Diện kiến thiên tử (3) (1)
Chương Quyển 1 - 256-1: Diện kiến thiên tử (4) (1)
Chương Quyển 1 - 257-1: Xạ lộc (1) (1)
Chương Quyển 1 - 258-1: Xạ lộc (2) (1)
Chương Quyển 1 - 259-1: Xạ lộc (3) (1)
Chương Quyển 1 - 260-1: Xạ lộc (4) (1)
Chương Quyển 1 - 261-1: Xạ Lộc (cuối) (1)
Chương Quyển 1 - 262-1: Bỏ được (1)
Chương Quyển 1 - 263: Y đai chiếu
Chương Quyển 1 - 264: Mười bước giết một người (1)
Chương Quyển 1 - 265: Mười bước giết một người (2)
Chương Quyển 1 - 266: Y Đai Chiếu minh
Chương Quyển 1 - 267-1: Truất quan (1)
Chương Quyển 1 - 268: Gân gà
Chương Quyển 1 - 269-1: Lại gặp phải ám sát (1)
Chương Quyển 1 - 270-1: Có thù tất báo (1)
Chương Quyển 1 - 271-1: Giằng co (1)
Chương Quyển 1 - 272-1: Kết nghĩa Đào viên (1)
Chương Quyển 1 - 273: Mạc sầu tiền lộ vô tri kỷ
Chương Quyển 1 - 274-1: Từ nay về sau chim bay bể rộng (1) (1)
Chương Quyển 1 - 275-1: Từ nay về sau, chim bay bể rộng (2) (1)
Chương Quyển 1 - 276-1: Vượt tam quan (1)
Chương Quyển 1 - 277-1: Tư mã (1)
Chương Quyển 1 - 278: Càn Khôn đại na di (1)
Chương Quyển 1 - 279-1: Nơi này là Thường Sơn (1)
Chương Quyển 1 - 280-1: Hắc sơn tặc (1)
Chương Quyển 1 - 281-1: Hổ thường sơn (1)
Chương Quyển 1 - 282-1: Tất cả mọi người đều diễn trò! (1)
Chương Quyển 1 - 283-1: Con dân Đại Hán (1)
Chương Quyển 1 - 284-1: "Nhân" là có thể làm người người no bụng (1)
Chương Quyển 1 - 285-1: Liêu tây (1)
Chương Quyển 1 - 286-1: Mai hoa hương tự khổ hàn lai (1) (1)
Chương Quyển 1 - 287-1: Mai hoa hương tự khổ hàn lai (2) (1)
Chương Quyển 1 - 288-1: Mai hoa hương tự khổ hàn lai (3) (1)
Chương Quyển 1 - 289-1: Thành cô trúc (1) (1)
Chương Quyển 1 - 290-1: Thành cô trúc (2) (1)
Chương Quyển 1 - 291-1: Ban hạ ô hoàn (1)
Chương Quyển 1 - 292-1: Không cùng tổ tiên, tâm tư sẽ khác (1)
Chương Quyển 1 - 293-1: Liêm Pha chưa già (1) (1)
Chương Quyển 1 - 294-1: Liêm Pha chưa già (2) (1)
Chương Quyển 1 - 295: Liêm Pha chưa già (3)
Chương Quyển 1 - 296-1: Văn Trường hùng tráng (1) (1)
Chương Quyển 1 - 297-1: Văn Trường hùng tráng (2) (1)
Chương Quyển 1 - 298-1: Văn Trường hùng tráng (3) (1)
Chương Quyển 1 - 299-1: Hùng phong của lão Hổ vẫn còn (1)
Chương Quyển 1 - 300-1: Đánh xong rồi, nói chuyện một chút! (1)
Chương Quyển 1 - 301-1: Không đồng ý, đánh tiếp (1)
Chương Quyển 1 - 302-1: Gia Cát Lượng bái tướng (1)
Chương Quyển 1 - 303-1: Công phu sư tử ngoạm (1)
Chương Quyển 1 - 304: Hải tặc (1) (2)
Chương Quyển 1 - 305-1: Hải tặc (2) (1)
Chương Quyển 1 - 306-1: Hải tặc (3) (1)
Chương Quyển 1 - 307-1: Hải tặc (4) (1)
Chương Quyển 1 - 308-1: Hải tặc (5) (1)
Chương Quyển 1 - 309-1: Rung chuyển (1)
Chương Quyển 1 - 310-1: Dấu vết để lại (1)
Chương Quyển 1 - 311-1: Rõ ràng Trung Sơn, Chân thị?
Chương Quyển 1 - 312-1: Bạo tuyết (1)
Chương Quyển 1 - 313-1: Bạo tuyết (2)
Chương Quyển 1 - 314-1: (p1): Bạo Tuyết (3)
Chương Quyển 1 - 315-1: (p1): Bạo Tuyết (4)
Chương Quyển 1 - 316-1: (p1): Liêu Đông loạn (1)
Chương Quyển 1 - 317-1: (p1): Liêu Đông loạn (2)
Chương Quyển 1 - 318-1: (p1): Liêu Đông loạn (3)
Chương Quyển 1 - 319-1: Liêu Đông loạn (4) (1)
Chương Quyển 1 - 320-1: Loạn liêu đông (5) (1)
Chương Quyển 1 - 321-1: Loạn liêu đông (6) (1)
Chương Quyển 1 - 322-1: Lê Đại Ẩn và Phong Trì (1)
Chương Quyển 1 - 323-1: Hoàng các (1)
Chương Quyển 1 - 324-1: Sóng gió Liêu Đông đã lặng! (1)
Chương Quyển 1 - 325-1: Năm Kiến An thứ năm (1)
Chương Quyển 1 - 326-1: Liên hợp (1)
Chương Quyển 1 - 327-1: Có khách đến chơi (1)
Chương Quyển 1 - 328-1: Dòng họ nhà Hán (1)
Chương Quyển 1 - 329-1: Lòng lang dạ sói (1)
Chương Quyển 1 - 330-1: Tắm máu Cao Cú Lệ (1)
Chương Quyển 1 - 331: Quan Độ mở màn. (2)
Chương Quyển 1 - 332-1: Cuộc chiến Bạch Mã (1) (1)
Chương Quyển 1 - 333-1: Cuộc chiến Bạch Mã (2) (1)
Chương Quyển 1 - 334-1: Cuộc chiến Bạch Mã (3) (1)
Chương Quyển 1 - 335: Cuộc chiến Bạch Mã (4) (2)
Chương Quyển 1 - 336-1: Mời Điền tiên sinh ngồi ghế trên (1)
Chương Quyển 1 - 337-1: Ngửa tay làm mây, lật tay làm mưa (1)
Chương Quyển 1 - 338-1: Trở về Liêu Tây (1)
Chương Quyển 1 - 339-1: Hoàng tu nhi (1)
Chương Quyển 1 - 340: Thâu đắc phù sinh bán nhật nhàn (1)
Chương Quyển 1 - 341-1: Thâu đắc phù sinh bán nhật nhàn (2) (1)
Chương Quyển 1 - 342-1: Kiếm chỉ hữu bắc bình (1)
Chương Quyển 1 - 343-1: Bí mật Y Đai Chiếu bị tiết lộ (1)
Chương Quyển 1 - 344-1: Loạn nảy sinh (1) (1)
Chương Quyển 1 - 345: Loạn nảy sinh (2)
Chương Quyển 1 - 346: Loạn nảy sinh (3)
Chương Quyển 1 - 347: Loạn nảy sinh (4)
Chương Quyển 1 - 348: Loạn nảy sinh (5)
Chương Quyển 1 - 349-1: Bí mật đánh úp doanh trại địch (1)
Chương Quyển 1 - 350-1: Hỏa mã chạy như điên (1)
Chương Quyển 1 - 351-1: Lạc thần (1) (1)
Chương Quyển 1 - 352-1: Lạc thần (2) (1)
Chương Quyển 1 - 353: Lạc thần (3)
Chương Quyển 1 - 354-1: Gia cát cẩn (1)
Chương Quyển 1 - 355-1: Xương bình (1) (1)
Chương Quyển 1 - 356-1: Xương bình (2) (1)
Chương Quyển 1 - 357-1: Trục viên (1)
Chương Quyển 1 - 358: Đại thế (1)
Chương Quyển 1 - 364-1: Quan quan thư cưu (1)
Chương Quyển 1 - 365-1: Cái chết của Viên Hi (1) (1)
Chương Quyển 1 - 366: Cái chết của Viên Hi (2)
Chương Quyển 1 - 367: Cái chết của Viên Hi (3)
Chương Quyển 1 - 368: Việc vặt (1)
Chương Quyển 1 - 369: Việc vặt (2)
Chương Quyển 1 - 370-1: Năm Kiến An thứ sáu (1)
Chương Quyển 1 - 371: Bốc thăm
Chương Quyển 1 - 372-1: Núi thú phu (1)
Chương Quyển 1 - 373-1: Sóng gió Nhạn Môn (1)
Chương Quyển 1 - 374-1: Sóng gió Nhạn Môn (2)
Chương Quyển 1 - 375-1: Sóng gió Nhạn môn (3) (1)
Chương Quyển 1 - 376-1: Có thể ngồi xuống thương lượng (1)
Chương Quyển 1 - 377-1: Sư tử đại khai khẩu (1)
Chương Quyển 1 - 378-1: U châu mục (1)
Chương Quyển 1 - 379-1: Ly gián (1)
Chương Quyển 1 - 380-1: Đại thắng Bình Cương (1)
Chương Quyển 1 - 381-1: Tô gia dâng tặng lễ vật (1)
Chương Quyển 1 - 382-1: Thương đình (1)
Chương Quyển 1 - 383-1: Viên Thiệu bị thương nặng (1)
Chương Quyển 1 - 384-1: Tân kết cục (1) (1)
Chương Quyển 1 - 385-1: Tân kết cục (2) (1)
Chương Quyển 1 - 386-1: Binh nhung tương khởi (1) (1)
Chương Quyển 1 - 387-1: Binh nhung tương khởi (2) (1)
Chương Quyển 1 - 388-1: Túi gấm (1) (1)
Chương Quyển 1 - 389-1: Túi gấm (2) (1)
Chương Quyển 1 - 390-1: Nghiệp thành (1) (1)
Chương Quyển 1 - 391-1: Nghiệp thành (2) (1)
Chương Quyển 1 - 392-1: Đổng gia tử (1) (1)
Chương Quyển 1 - 393-1: Đổng gia tử (2) (1)
Chương Quyển 1 - 394-1: A Sửu không khóc (1) (1)
Chương Quyển 1 - 395-1: A Sửu không khóc (2) (1)
Chương Quyển 1 - 396-1: Lịch sử thay đổi (1) (1)
Chương Quyển 1 - 397-1: Thay đổi lịch sử (2) (1)
Chương Quyển 1 - 398-1: Nghiệp Thành có biến! (1) (1)
Chương Quyển 1 - 399-1: Nghiệp Thành có biến! (2) (1)
Chương Quyển 1 - 400-1: Nghiệp Thành có biến! (3) (1)
Chương Quyển 1 - 401-1: Nghiệp Thành có biến (4) (1)
Chương Quyển 1 - 402-1: Đường mòn trong núi Đại Hào (1)
Không tìm thấy chương nào phù hợp