Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 225-1: Trùng vây Xa Trụ, người Quan Trung (1)
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~17 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Tháng tư năm Kiến An thứ ba, Hán đình sử yết giả phó xạ Bùi Mậu tới Quan Trung, chiểu mệnh Đoàn Ổi cùng với chư tướng Quan Trung thảo phạt Lý Thôi. Đoàn Ổi nhận chiếu mà đi, rồi cùng liên kết với các cường hào Quan Trung Xa Trụ, để đi giết Lý Thôi, tru di tam tộc. Trước đó một năm, cũng là năm Kiến An thứ hai, Quách Dĩ bị bộ tướng Ngũ Tập g**t ch*t. Hơn nữa, Trương Tế đã sớm chết vào năm đầu Kiến An, Đổng Trác và dư đảng đến thời điểm này đều bị tiêu diệt.
Mặc dù như vậy, Tào Tháo vẫn chưa chiếm ngay được Quan Trung, mà là để Đoàn Ổi làm An Nam tướng quân, lệnh đóng ở Quan Trung. Xa Trụ với tư cách là lính hầu quý tộc ở Quan Trung, được điều đến Hứa Đô. Tào Tháo để gã làm hậu tướng quân, cực kì coi trọng, đó cũng là một thủ đoạn để lão biểu thị thiện ý. Cho nên, Xa Trụ cũng không biết đến Lưu Sấm, chỉ biết Lưu Sấm tuổi không lớn lắm, là dòng họ Hán thất. Gã không hề coi trọng Lưu Sấm, chỉ cảm thấy lần này Tào Tháo phải ra quân ồ ạt đối phó với Lưu Sấm như vậy là có phần hơi cẩn thận quá. Nghe Mi Chúc nói Lưu Sấm thân bị trọng thương, Xa Trụ liền lập tức động não suy nghĩ.
Tuy Xa Trụ không hề hiểu về Lưu Sấm, nhưng với Giản Ung đó thì không hề xa lạ gì. Y kiên quyết phản đối kế sách xuất binh đánh lén của Xa Trụ.
- Tên Lưu Sấm này xảo trá, có nhiều mưu nhiều kế. Người này dù bị thương, nhưng tất nhiên sẽ có phòng bị, nếu liều lĩnh tập kích, sợ rằng sẽ không có phần thắng. Tào Công lệnh cho ta giữ ở đây hai ngày, giờ đã qua một ngày, chỉ đợi qua nốt ngày mai, thì có thể đường hoàng mà làm, sao phải tự mình quyết định đánh lén hắn chứ? Chúng ta vẫn nên cẩn thận một chút.
Ý của Giản Ung là tốt, nhưng vào tai Xa Trụ, nó lại biến thành xấu. Gã giận dữ nói:
- Chỉ là một tên tiểu tặc, sao phải cẩn thận như vậy? Chẳng trách Huyền Đức Công không phải là đối thủ của người này, rồi bị hắn đánh cho lên bờ xuống ruộng.
Có câu là tướng ngoài quân mệnh có thể không theo, hành quân đánh trận cần phải biến báo hợp lý đó sao? E rằng Tào Công cũng không nghĩ tới, Lưu Sấm lại bị thương dưới thành. Nếu biết như thế, thì nhất định sẽ không tha cho hắn.
Trong lòng Giản Ung rất tức giận, sắc mặt lập tức trở nên khó coi. Có câu vuốt mặt phải nể mũi, mắng người không vạch rõ khuyết điểm. Sỉ nhục lớn nhất đời này của Lưu Bị, chỉ e chính là mấy lần thua dưới tay Lưu Sấm, đến cả vợ cũng bị hắn cướp đi.
Xa Trụ nói chuyện không chút khách khí, khiến trong lòng Giản Ung thấy bất mãn. Nhưng không có cách nào, Xa Trụ chỉ là tướng, chỉ là kẻ đi theo, căn bản không có bất cứ quyền gì. Nếu chủ ý của Xa Trụ đã quyết, cho dù Giản Ung muốn ngăn cản, cũng không có cách nào. Gã cảm thấy có chút hối hận, nếu sớm biết thế này, thì cần gì phải phối hợp với Xa Trụ, chiếm lấy binh quyền của Mi Chúc?
Nghĩ đến đây, Giản Ung mới nhìn về phía Mi Chúc. Nhưng lại thấy Mi Chúc mắt nhìn mũi, mũi nhìn miệng, miệng nhìn tâm, lặng thinh giống như lão tăng nhập định.
Lần này, xem như thảm rồi, dám đắc tội với Tử Trọng! Đêm đó, Xa Trụ dẫn ba nghìn binh mã, lặng yên rời khỏi thành. Y lệnh Lộ Chiêu đi từ mặt phải, còn mình thì từ mặt trái phối hợp tiến lên, rất nhanh đã đến trước doanh trại Lưu Sấm Trong doanh trại, đèn đuốc sáng trưng. Ngoài viên môn có cắm sừng hươu cự mã, nhưng không thấy quân tốt trong coi. Xem ra, chuyện Lưu Sấm bị thương đã ảnh hưởng rất nhiều đến sĩ khí trong quân, ngay cả thủ vệ đều trở nên lỏng lẻoTrong lòng Xa Trụ mừng rỡ, ngồi trên ngựa rút bảo kiếm ra, lớn tiếng quát:
- Ba quân nghe lệnh, cùng ta xông lên.
Trong phút chốc, tiếng kèn vang lên, tiếng trống như sấm. Xa Trụ và Lộ Chiêu phân làm hai hướng trái phải xông lên, xông thẳng đến quân doanh. Sau khi nhập doanh, Xa Trụ liền cảm thấy có gì đó không đúng. Dọc theo con đường này, tại sao không thấy bóng dáng của quân sỹ Lưu Sấm?
- Hậu tướng quân, chúng ta trúng kế rồi!
Lộ Chiêu phóng ngựa đến, lớn tiếng la lên. Xa Trụ giật mình tỉnh ngộ, lập tức quay đầu ngựa chạy ra ngoài. Đúng lúc này, tiếng trống trận ở đại doanh ù ù vang lên. Từ bốn phương tám hướng lao đến nhiều đợi binh mã, đi vào cổng Viên môn, không nói lời nào liền giương cung cài tên.
Từng nhánh hỏa tiễn phóng lên cao, bắn thẳng vào trong doanh địa. Trong đại doanh đã sớm bố trí đầy cỏ khô và dầu hỏaHỏa tiễn đánh úp lại, những đám cỏ khô liền bùng cháy lên, đặc biệt ở cửa Viện môn, rất nhanh chóng bị lửa phủ kín, thời điểm Xa Trụ và Lộ Chiêu lao đến Viên môn, gặp lửa lớn ngăn đường, lập tức hoảng sợ.
Quân Tào ngày càng lung túng, toàn bộ đều trở nên hỗn loạn. Xa Trụ đánh ngựa quay lại, quát thật lớn với Lộ Chiêu:
- Lộ giáo úy, hướng về phía sau doanh trại phá vòng vây.
Nhưng toàn bộ doanh trại giờ là biển lửa, sau khi hỏa thế lan tràn, bầu trời đêm cũng bị biến thành màu đỏ rực. Quân Tào chạy toán loạn trong biển lửa, có vô cùng nhiều kẻ muốn lao mình qua đó, nhưng đều bị ngọn lửa nuốt chửng … ngoài đại doanh, Cao Thuận chỉ huy cung thủ không ngừng bắn tên g**t ch*t những kẻ lao từ trong biển lửa ra, sắc mặt lạnh lùng như sắt, không chút dao động. Gã nhìn những tên quân sĩ Tào gào thét thảm thiết, trong lòng không khỏi thầm cười mỉa.
- Hùng Bi quân, hãy cùng ta bao vây doanh địa, không để cho bất cứ tên nào chạy thoát.
Quân sĩ cùng kêu lên hò hét, âm thanh bay đến trời cao. Xa Trụ và Lộ Chiêu chạy thật nhanh trong biển lửa, thật không dễ dàng mới tìm được một con đường ra, nhưng thật không ngờ vừa trốn ra khỏi đó, chợt nghe thấy một đợt trống vang rền:
- Hổ Si Hứa Chử ở đây, các ngươi sao còn chưa để mạng lại!
Một chú Sa Lý Phi, lao nhanh như tiễn, chạy từ đằng xa tới. Tiếng chuông cũng vang lên theo từng bước chân ngựa, một viên đại tướng cầm trong tay Cửu Hoàn Kim Bối đại đao, trong nháy mắt, Hứa Chử đã lao đến trước mặt chúng.
Lộ Chiêu vặn thương ngăn lại, chỉ năm ba hiệp, liền bị Hứa Chử một đao chém ngã xuống dưới ngựa. Cùng lúc đó, Xa Trụ cũng lập tức ngã xuống, bị một toán Hùng Bi quân lao tới, lấy dây thừng trói chặt.
- Đừng giết ta, ta nguyện đầu hàng!
Xa Trụ thấy tình hình bất lợi, vội vàng lên tiếng hét lớn. Hứa Chử giục ngựa tiến lên, nhìn Xa Trụ, trên mặt lộ ra nụ cười lạnh.
Đại doanh Lưu Sấm lửa lớn, Giản Ung cũng lập tức nhận được tin này. Gã đi lên cửa thành lầu hướng ra xa nhìn về phía bên ngoài đó, trong lòng bỗng cảm thấy không ổn, vội vàng lao xuống thành lầu, muốn huy động binh mã để đi cứu viện Xa Trụ. Nào biết được, gã mới đi đến cửa thành, thì thấy Mi Chúc người mặc áo giáp trụ, giục ngựa đi từ đằng xa tới. Phía sau y còn có tận mấy trăm đồng khách, cả đám đều cầm binh khí trong tay.
Giản Ung nhìn thấy Mi Chúc, trong lòng không khỏi mừng rỡ, vội vàng hét lên:
- Tử Trọng, xin hãy mau chóng xuất binh cứu viện tướng quân, nếu không huyện Đàm sẽ nguy mất.
Mi Chúc nghe được, khẽ mỉm cười.
- Hiến Hòa đừng vội kích động, ta đang muốn ra khỏi thành.
Nói xong, gã lên ngựa lớn tiếng quát:
- Ta là Thái Thú quận Đông Hải Mi Chúc, ba quân hãy nghe lệnh, lập tức buông binh khí, mở cửa thành ra.
- Hả?
Giản Ung ngẩn ra, lập tức tỉnh ngộ, chỉ vào Mi Chúc nói:
- Tử Trọng, ngươi …
Mi Chúc cười lạnh nói:
- Huyền Đức Công đối xử với ta như cỏ rác, thì ta cần gì phải nguyện trung thành vì y. Mạnh Ngạn là hoàng thất Đại Hán, con của Trung Lăng Hầu, lại là em rể ta. Ta sao có thể không giúp hắn, mà đi giúp người ngoài kia chứ? Hiến Hòa, ngươi phải chịu oan ức rồi.
Vừa nói, Mi Chúc lại khoát tay, hơn mười tên gia đồng hùng hùng hổ hổ, xông đến trước mặt Giản Ung.
Bên cạnh Giản Ung, cũng mang thêm mấy tên tùy tùng. Nhưng dù sao nhân lực mỏng, nên mấy tên đó sao có thể là đối thủ của mấy trăm tên gia đồng kia? Mi Chúc ở Đông Hải đã được hai năm, thêm nữa y chính là người quận Đông Hải, thế nên danh tiếng của y, bọn người Xa Trụ sao có thể sánh bằng. Nay Mi Chúc quyết ý đầu hàng, quân sỹ trong thành tự nhiên cũng sẽ thuận theo. Binh mã mà Tào Tháo phái tới gần như đều đã ra khỏi thành theo Xa Trụ, quân sĩ đóng giữ ở huyện Đàm, về cơ bản đều là quân lính đi theo Mi Chúc hai năm qua. Trong mắt họ, Mi Chúc đương nhiên là gần gũi hơn. Xa Trụ tuy rằng có ưu thế hơn, nhưng hiện tại e rằng tính mạng cũng khó mà bảo đảm.
- Tử Trọng, ngươi muốn tìm đường chết à.
Giản Ung lớn tiếng kêu la:
- Ta biết ngươi là bị Lưu Sấm kích động, hành động hôm nay chỉ là do nhất thời hồ đồ. Hãy nghe lời ta, lập tức thả ta ra, rồi sau đó ra khỏi thành cứu viện tướng quân. Ta có thể cam đoan, Tào Công và Huyền Đức Công tuyệt đối sẽ bỏ qua chuyện này.
Mi Chúc nói:
- Hiến Hòa, ngươi quả nhiên là chết đến nơi rồi mà không hiểu.
Dứt lời, Mi Chúc khoát tay chặn lai, Lâm Lại Tử xung lên, nhấc chân đá Giản Ung ngã ra trên mặt đất, rồi sau đó lấy một miếng vải ướt nhét vào miệng gã, sai người lôi sang một bên. Sau đó Mi Chúc sai người mở cổng thành, gã mang theo một đám đồng khách đi ra.
Xa xa, doanh trại Lưu Sấm lửa cháy hừng hực.
Tiếng kêu, tiếng gào mơ hồ truyền đến. Một đội binh mã nhanh chóng đi tới hướng Huyện Đàm, bọn họ đốt đuốc, Mi Chúc có thể phân biệt được mọi người, gã nhận ra viên đại tướng đi phía trước kia chính là Lưu Sấm.
Mi Chúc vội vàng xuống ngựa, bước nhanh lên nghênh đón.
- Mi Chúc bái kiến hoàng thúc.
Lưu Sấm vội vàng xoay người xuống ngựa, tiến lên trước, một tay nâng đỡ lấy Mi Chúc:
- Đại huynh, ta và huynh là người trong nhà, sao cần phải cầu kì nghi thức xã giao? Nếu không có đại huynh hôn nay trên thành nhắc nhở, thì ta đã trúng phải gian kế rồi. Chỉ có điều, ta hiện tại rất muốn biết, tình hình rốt cuộc là như thế nào.
Mặc dù như vậy, Tào Tháo vẫn chưa chiếm ngay được Quan Trung, mà là để Đoàn Ổi làm An Nam tướng quân, lệnh đóng ở Quan Trung. Xa Trụ với tư cách là lính hầu quý tộc ở Quan Trung, được điều đến Hứa Đô. Tào Tháo để gã làm hậu tướng quân, cực kì coi trọng, đó cũng là một thủ đoạn để lão biểu thị thiện ý. Cho nên, Xa Trụ cũng không biết đến Lưu Sấm, chỉ biết Lưu Sấm tuổi không lớn lắm, là dòng họ Hán thất. Gã không hề coi trọng Lưu Sấm, chỉ cảm thấy lần này Tào Tháo phải ra quân ồ ạt đối phó với Lưu Sấm như vậy là có phần hơi cẩn thận quá. Nghe Mi Chúc nói Lưu Sấm thân bị trọng thương, Xa Trụ liền lập tức động não suy nghĩ.
Tuy Xa Trụ không hề hiểu về Lưu Sấm, nhưng với Giản Ung đó thì không hề xa lạ gì. Y kiên quyết phản đối kế sách xuất binh đánh lén của Xa Trụ.
- Tên Lưu Sấm này xảo trá, có nhiều mưu nhiều kế. Người này dù bị thương, nhưng tất nhiên sẽ có phòng bị, nếu liều lĩnh tập kích, sợ rằng sẽ không có phần thắng. Tào Công lệnh cho ta giữ ở đây hai ngày, giờ đã qua một ngày, chỉ đợi qua nốt ngày mai, thì có thể đường hoàng mà làm, sao phải tự mình quyết định đánh lén hắn chứ? Chúng ta vẫn nên cẩn thận một chút.
Ý của Giản Ung là tốt, nhưng vào tai Xa Trụ, nó lại biến thành xấu. Gã giận dữ nói:
- Chỉ là một tên tiểu tặc, sao phải cẩn thận như vậy? Chẳng trách Huyền Đức Công không phải là đối thủ của người này, rồi bị hắn đánh cho lên bờ xuống ruộng.
Có câu là tướng ngoài quân mệnh có thể không theo, hành quân đánh trận cần phải biến báo hợp lý đó sao? E rằng Tào Công cũng không nghĩ tới, Lưu Sấm lại bị thương dưới thành. Nếu biết như thế, thì nhất định sẽ không tha cho hắn.
Trong lòng Giản Ung rất tức giận, sắc mặt lập tức trở nên khó coi. Có câu vuốt mặt phải nể mũi, mắng người không vạch rõ khuyết điểm. Sỉ nhục lớn nhất đời này của Lưu Bị, chỉ e chính là mấy lần thua dưới tay Lưu Sấm, đến cả vợ cũng bị hắn cướp đi.
Xa Trụ nói chuyện không chút khách khí, khiến trong lòng Giản Ung thấy bất mãn. Nhưng không có cách nào, Xa Trụ chỉ là tướng, chỉ là kẻ đi theo, căn bản không có bất cứ quyền gì. Nếu chủ ý của Xa Trụ đã quyết, cho dù Giản Ung muốn ngăn cản, cũng không có cách nào. Gã cảm thấy có chút hối hận, nếu sớm biết thế này, thì cần gì phải phối hợp với Xa Trụ, chiếm lấy binh quyền của Mi Chúc?
Nghĩ đến đây, Giản Ung mới nhìn về phía Mi Chúc. Nhưng lại thấy Mi Chúc mắt nhìn mũi, mũi nhìn miệng, miệng nhìn tâm, lặng thinh giống như lão tăng nhập định.
Lần này, xem như thảm rồi, dám đắc tội với Tử Trọng! Đêm đó, Xa Trụ dẫn ba nghìn binh mã, lặng yên rời khỏi thành. Y lệnh Lộ Chiêu đi từ mặt phải, còn mình thì từ mặt trái phối hợp tiến lên, rất nhanh đã đến trước doanh trại Lưu Sấm Trong doanh trại, đèn đuốc sáng trưng. Ngoài viên môn có cắm sừng hươu cự mã, nhưng không thấy quân tốt trong coi. Xem ra, chuyện Lưu Sấm bị thương đã ảnh hưởng rất nhiều đến sĩ khí trong quân, ngay cả thủ vệ đều trở nên lỏng lẻoTrong lòng Xa Trụ mừng rỡ, ngồi trên ngựa rút bảo kiếm ra, lớn tiếng quát:
- Ba quân nghe lệnh, cùng ta xông lên.
Trong phút chốc, tiếng kèn vang lên, tiếng trống như sấm. Xa Trụ và Lộ Chiêu phân làm hai hướng trái phải xông lên, xông thẳng đến quân doanh. Sau khi nhập doanh, Xa Trụ liền cảm thấy có gì đó không đúng. Dọc theo con đường này, tại sao không thấy bóng dáng của quân sỹ Lưu Sấm?
- Hậu tướng quân, chúng ta trúng kế rồi!
Lộ Chiêu phóng ngựa đến, lớn tiếng la lên. Xa Trụ giật mình tỉnh ngộ, lập tức quay đầu ngựa chạy ra ngoài. Đúng lúc này, tiếng trống trận ở đại doanh ù ù vang lên. Từ bốn phương tám hướng lao đến nhiều đợi binh mã, đi vào cổng Viên môn, không nói lời nào liền giương cung cài tên.
Từng nhánh hỏa tiễn phóng lên cao, bắn thẳng vào trong doanh địa. Trong đại doanh đã sớm bố trí đầy cỏ khô và dầu hỏaHỏa tiễn đánh úp lại, những đám cỏ khô liền bùng cháy lên, đặc biệt ở cửa Viện môn, rất nhanh chóng bị lửa phủ kín, thời điểm Xa Trụ và Lộ Chiêu lao đến Viên môn, gặp lửa lớn ngăn đường, lập tức hoảng sợ.
Quân Tào ngày càng lung túng, toàn bộ đều trở nên hỗn loạn. Xa Trụ đánh ngựa quay lại, quát thật lớn với Lộ Chiêu:
- Lộ giáo úy, hướng về phía sau doanh trại phá vòng vây.
Nhưng toàn bộ doanh trại giờ là biển lửa, sau khi hỏa thế lan tràn, bầu trời đêm cũng bị biến thành màu đỏ rực. Quân Tào chạy toán loạn trong biển lửa, có vô cùng nhiều kẻ muốn lao mình qua đó, nhưng đều bị ngọn lửa nuốt chửng … ngoài đại doanh, Cao Thuận chỉ huy cung thủ không ngừng bắn tên g**t ch*t những kẻ lao từ trong biển lửa ra, sắc mặt lạnh lùng như sắt, không chút dao động. Gã nhìn những tên quân sĩ Tào gào thét thảm thiết, trong lòng không khỏi thầm cười mỉa.
- Hùng Bi quân, hãy cùng ta bao vây doanh địa, không để cho bất cứ tên nào chạy thoát.
Quân sĩ cùng kêu lên hò hét, âm thanh bay đến trời cao. Xa Trụ và Lộ Chiêu chạy thật nhanh trong biển lửa, thật không dễ dàng mới tìm được một con đường ra, nhưng thật không ngờ vừa trốn ra khỏi đó, chợt nghe thấy một đợt trống vang rền:
- Hổ Si Hứa Chử ở đây, các ngươi sao còn chưa để mạng lại!
Một chú Sa Lý Phi, lao nhanh như tiễn, chạy từ đằng xa tới. Tiếng chuông cũng vang lên theo từng bước chân ngựa, một viên đại tướng cầm trong tay Cửu Hoàn Kim Bối đại đao, trong nháy mắt, Hứa Chử đã lao đến trước mặt chúng.
Lộ Chiêu vặn thương ngăn lại, chỉ năm ba hiệp, liền bị Hứa Chử một đao chém ngã xuống dưới ngựa. Cùng lúc đó, Xa Trụ cũng lập tức ngã xuống, bị một toán Hùng Bi quân lao tới, lấy dây thừng trói chặt.
- Đừng giết ta, ta nguyện đầu hàng!
Xa Trụ thấy tình hình bất lợi, vội vàng lên tiếng hét lớn. Hứa Chử giục ngựa tiến lên, nhìn Xa Trụ, trên mặt lộ ra nụ cười lạnh.
Đại doanh Lưu Sấm lửa lớn, Giản Ung cũng lập tức nhận được tin này. Gã đi lên cửa thành lầu hướng ra xa nhìn về phía bên ngoài đó, trong lòng bỗng cảm thấy không ổn, vội vàng lao xuống thành lầu, muốn huy động binh mã để đi cứu viện Xa Trụ. Nào biết được, gã mới đi đến cửa thành, thì thấy Mi Chúc người mặc áo giáp trụ, giục ngựa đi từ đằng xa tới. Phía sau y còn có tận mấy trăm đồng khách, cả đám đều cầm binh khí trong tay.
Giản Ung nhìn thấy Mi Chúc, trong lòng không khỏi mừng rỡ, vội vàng hét lên:
- Tử Trọng, xin hãy mau chóng xuất binh cứu viện tướng quân, nếu không huyện Đàm sẽ nguy mất.
Mi Chúc nghe được, khẽ mỉm cười.
- Hiến Hòa đừng vội kích động, ta đang muốn ra khỏi thành.
Nói xong, gã lên ngựa lớn tiếng quát:
- Ta là Thái Thú quận Đông Hải Mi Chúc, ba quân hãy nghe lệnh, lập tức buông binh khí, mở cửa thành ra.
- Hả?
Giản Ung ngẩn ra, lập tức tỉnh ngộ, chỉ vào Mi Chúc nói:
- Tử Trọng, ngươi …
Mi Chúc cười lạnh nói:
- Huyền Đức Công đối xử với ta như cỏ rác, thì ta cần gì phải nguyện trung thành vì y. Mạnh Ngạn là hoàng thất Đại Hán, con của Trung Lăng Hầu, lại là em rể ta. Ta sao có thể không giúp hắn, mà đi giúp người ngoài kia chứ? Hiến Hòa, ngươi phải chịu oan ức rồi.
Vừa nói, Mi Chúc lại khoát tay, hơn mười tên gia đồng hùng hùng hổ hổ, xông đến trước mặt Giản Ung.
Bên cạnh Giản Ung, cũng mang thêm mấy tên tùy tùng. Nhưng dù sao nhân lực mỏng, nên mấy tên đó sao có thể là đối thủ của mấy trăm tên gia đồng kia? Mi Chúc ở Đông Hải đã được hai năm, thêm nữa y chính là người quận Đông Hải, thế nên danh tiếng của y, bọn người Xa Trụ sao có thể sánh bằng. Nay Mi Chúc quyết ý đầu hàng, quân sỹ trong thành tự nhiên cũng sẽ thuận theo. Binh mã mà Tào Tháo phái tới gần như đều đã ra khỏi thành theo Xa Trụ, quân sĩ đóng giữ ở huyện Đàm, về cơ bản đều là quân lính đi theo Mi Chúc hai năm qua. Trong mắt họ, Mi Chúc đương nhiên là gần gũi hơn. Xa Trụ tuy rằng có ưu thế hơn, nhưng hiện tại e rằng tính mạng cũng khó mà bảo đảm.
- Tử Trọng, ngươi muốn tìm đường chết à.
Giản Ung lớn tiếng kêu la:
- Ta biết ngươi là bị Lưu Sấm kích động, hành động hôm nay chỉ là do nhất thời hồ đồ. Hãy nghe lời ta, lập tức thả ta ra, rồi sau đó ra khỏi thành cứu viện tướng quân. Ta có thể cam đoan, Tào Công và Huyền Đức Công tuyệt đối sẽ bỏ qua chuyện này.
Mi Chúc nói:
- Hiến Hòa, ngươi quả nhiên là chết đến nơi rồi mà không hiểu.
Dứt lời, Mi Chúc khoát tay chặn lai, Lâm Lại Tử xung lên, nhấc chân đá Giản Ung ngã ra trên mặt đất, rồi sau đó lấy một miếng vải ướt nhét vào miệng gã, sai người lôi sang một bên. Sau đó Mi Chúc sai người mở cổng thành, gã mang theo một đám đồng khách đi ra.
Xa xa, doanh trại Lưu Sấm lửa cháy hừng hực.
Tiếng kêu, tiếng gào mơ hồ truyền đến. Một đội binh mã nhanh chóng đi tới hướng Huyện Đàm, bọn họ đốt đuốc, Mi Chúc có thể phân biệt được mọi người, gã nhận ra viên đại tướng đi phía trước kia chính là Lưu Sấm.
Mi Chúc vội vàng xuống ngựa, bước nhanh lên nghênh đón.
- Mi Chúc bái kiến hoàng thúc.
Lưu Sấm vội vàng xoay người xuống ngựa, tiến lên trước, một tay nâng đỡ lấy Mi Chúc:
- Đại huynh, ta và huynh là người trong nhà, sao cần phải cầu kì nghi thức xã giao? Nếu không có đại huynh hôn nay trên thành nhắc nhở, thì ta đã trúng phải gian kế rồi. Chỉ có điều, ta hiện tại rất muốn biết, tình hình rốt cuộc là như thế nào.
Hãn Thích
Tác giả: Canh Tân
397 chương | 2,486 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Ngươi là thần thánh phương nào (1)
Chương Quyển 1 - 2: Ngươi là thần thánh phương nào (2)
Chương Quyển 1 - 3: Mệnh ta do ta không phải do trời (1)
Chương Quyển 1 - 4: Mệnh ta do ta không phải do trời (2)
Chương Quyển 1 - 5: Lão bi ra tù
Chương Quyển 1 - 6: Lão bi ra tù (tiếp)
Chương Quyển 1 - 7: Mi hoán, mi phu nhân?
Chương Quyển 1 - 8: Mi hoán, mi phu nhân? (tiếp)
Chương Quyển 1 - 9: Long xà cửu biến (thượng)
Chương Quyển 1 - 10: Long xà cửu biến (hạ)
Chương Quyển 1 - 11: Y lô (thượng)
Chương Quyển 1 - 12: Y lô (hạ)
Chương Quyển 1 - 13: Người tốt bị bắt nạt (thượng)
Chương Quyển 1 - 14: Người tốt bị bắt nạt (hạ)
Chương Quyển 1 - 15: Thúc phụ (thượng)
Chương Quyển 1 - 16: Thúc phụ (hạ)
Chương Quyển 1 - 17: Hổ con cất tiếng gầm đầu tiên (thượng)
Chương Quyển 1 - 18: Hổ con cất tiếng gầm đầu tiên (hạ)
Chương Quyển 1 - 19: Toánh xuyên trần trường văn (thượng)
Chương Quyển 1 - 20: Toánh xuyên trần trường văn (hạ)
Chương Quyển 1 - 21: Bộ tử sơn hoài âm (thượng)
Chương Quyển 1 - 22: Bộ tử sơn hoài âm (hạ)
Chương Quyển 1 - 23: Tặng kim (thượng)
Chương Quyển 1 - 24: Tặng kim (hạ)
Chương Quyển 1 - 25: Hồ Hải chi sĩ (thượng)
Chương Quyển 1 - 26: Hồ Hải chi sĩ (hạ)
Chương Quyển 1 - 27: Quân giới (thượng)
Chương Quyển 1 - 28: Quân giới (hạ)
Chương Quyển 1 - 29: Sảng khoái! (thượng)
Chương Quyển 1 - 30: Sảng khoái (hạ)
Chương Quyển 1 - 31: Đều không phải người thường (thượng)
Chương Quyển 1 - 32: Đều không phải người thường
Chương Quyển 1 - 33: Trương tam
Chương Quyển 1 - 34: Trương tam 2
Chương Quyển 1 - 35: Mưa gió 1
Chương Quyển 1 - 36: Mưa gió 2
Chương Quyển 1 - 37: Lẽ đời 1
Chương Quyển 1 - 38: Lẽ đời 2
Chương Quyển 1 - 39: Mời quân 1
Chương Quyển 1 - 40: Mời quân 2
Chương Quyển 1 - 41: Ân mỹ nhân 1
Chương Quyển 1 - 42: Ân mỹ nhân 2
Chương Quyển 1 - 43: Tiết châu 1
Chương Quyển 1 - 44: Tiết châu 2
Chương Quyển 1 - 45: Úc châu sơn
Chương Quyển 1 - 46: Úc châu sơn 2
Chương Quyển 1 - 47: Ai là dĩnh xuyên đào 1
Chương Quyển 1 - 48: Ai là dĩnh xuyên đào 2
Chương Quyển 1 - 49: Người nào
Chương Quyển 1 - 50: Người nào (hạ)
Chương Quyển 1 - 51: Thái tử vô dụng
Chương Quyển 1 - 52: Thái tử vô dụng 2
Chương Quyển 1 - 53: Lưu Dũng giao đấu với Trương Phi (thượng)
Chương Quyển 1 - 54: Ưu Dũng đấu Trương Phi (hạ)
Chương Quyển 1 - 55: Nhất môn nhị tráng sĩ (thượng)
Chương Quyển 1 - 56: Nhất môn nhị tráng sĩ (hạ)
Chương Quyển 1 - 57: Kí ức ẩn giấu (thượng)
Chương Quyển 1 - 58: Kí ức ẩn giấu (trung)
Chương Quyển 1 - 59: Kí ức ẩn giấu (hạ)
Chương Quyển 1 - 60: Hán hữu tam nhân yên, Tử Kỳ Vĩ trượng phu (thượng)
Chương Quyển 1 - 61: Hán hữu tam nhân yên, Tử Kỳ Vĩ trượng phu (trung)
Chương Quyển 1 - 62: Hán hữu tam nhân yên, Tử Kỳ Vĩ trượng phu (hạ)
Chương Quyển 1 - 63: Dư nghiệt (thượng)
Chương Quyển 1 - 64: Dư nghiệt (trung)
Chương Quyển 1 - 65: Dư nghiệt (Hạ)
Chương Quyển 1 - 66: Đánh cuộc một hồi (thượng)
Chương Quyển 1 - 67: Đánh cuộc một hồi (hạ)
Chương Quyển 1 - 68: Từ nay về sau, mạng của ngươi thuộc về ta! (thượng)
Chương Quyển 1 - 69: Từ nay về sau, mạng của ngươi thuộc về ta! (hạ)
Chương Quyển 1 - 70: Khúc nhạc dạo (thượng)
Chương Quyển 1 - 71: Khúc nhạc dạo (hạ)
Chương Quyển 1 - 72: Mi Hoán chạy trong đêm (Thượng)
Chương Quyển 1 - 73: Mi Hoán chạy trong đêm (Trung)
Chương Quyển 1 - 74: Mi Hoán chạy trong đêm (Hạ)
Chương Quyển 1 - 75: Sát khí tứ phía hỏa thiêu Lý Lư (thượng)
Chương Quyển 1 - 76: Sát khí tứ phía hỏa thiêu Lý Lư (hạ)
Chương Quyển 1 - 77: Phi hùng hàng thế (thượng)
Chương Quyển 1 - 78: Phi hùng hàng thế (hạ)
Chương Quyển 1 - 79: Quân không phụ thiếp, thiếp không phụ quân (Thượng)
Chương Quyển 1 - 80: Quân không phụ thiếp, thiếp không phụ quân (Trung)
Chương Quyển 1 - 81: Quân không phụ thiếp, thiếp không phụ quân (hạ)
Chương Quyển 1 - 82: Xung quan nhất nộ vi hồng nhan (thượng)
Chương Quyển 1 - 83: Xung quan nhất nộ vi hồng nhan (hạ)
Chương Quyển 1 - 84: Âm sai dương thác (Thượng)
Chương Quyển 1 - 85: Âm sai dương thác (Hạ)
Chương Quyển 1 - 86: Tình hình biến động ở Từ Châu (thượng)
Chương Quyển 1 - 87: Tình hình biến động ở Từ Châu (hạ)
Chương Quyển 1 - 88: Kỳ quái (thượng)
Chương Quyển 1 - 89: Kỳ quái (hạ)
Chương Quyển 1 - 90: Đại trượng phu ân đền oán trả (thượng)
Chương Quyển 1 - 91: Đại trượng phu ân đề oán trả (hạ)
Chương Quyển 1 - 92: Giang biểu hổ thần (thượng)
Chương Quyển 1 - 93: Giang biểu hổ thần (hạ)
Chương Quyển 1 - 94: Con người sắt đá nhu tình (thượng)
Chương Quyển 1 - 95: Con người sắt đá nhu tình (hạ)
Chương Quyển 1 - 96: Quà của Tiết Châu (1)
Chương Quyển 1 - 97: Quà của Tiết Châu (2)
Chương Quyển 1 - 98: Cái gì gọi là thuận thế làm? (1)
Chương Quyển 1 - 99: Cái gì gọi là thuận thế làm? (2)
Chương Quyển 1 - 100: Nhất đao tả xuân thu
Chương Quyển 1 - 101: Nhất đao tả xuân thu (hạ)
Chương Quyển 1 - 102: Mượn đường thành Hoài Âm (1)
Chương Quyển 1 - 103: Mượn đường thành Hoài Âm (2)
Chương Quyển 1 - 104: Giết người phóng hỏa cướp của (1)
Chương Quyển 1 - 105: Giết người phóng hỏa cướp của (2)
Chương Quyển 1 - 106: Trời ạ, chuyện quái gì đây!
Chương Quyển 1 - 107: Trời ạ, chuyện quái gì đây (2)
Chương Quyển 1 - 108-1: Giang Đông trường thọ lão nhân (1)
Chương Quyển 1 - 109-1: Bảo thủ hóa thông minh (1)
Chương Quyển 1 - 110-1: Mượn đường Khúc A (1)
Chương Quyển 1 - 111-1: Bộ Tử Sơn liên tiếp gặp vận hạn (1)
Chương Quyển 1 - 112-1: Thiên thời địa lợi nhân hòa (1)
Chương Quyển 1 - 113-1: Thần Đình Lĩnh (thượng) (1)
Chương Quyển 1 - 114-1: Thần Đình Lĩnh (trung) (1)
Chương Quyển 1 - 115-1: Thần Đình Lĩnh (hạ) (1)
Chương Quyển 1 - 116-1: Thần Đình Lĩnh (hạ) (1)
Chương Quyển 1 - 117-1: Sao không trở lại? (1)
Chương Quyển 1 - 118-1: Qua Mã Khâu trong đêm (1)
Chương Quyển 1 - 119-1: Cảm giác đã từng quen biết (1)
Chương Quyển 1 - 120-1: Sinh không thể cùng chăn, nhưng chết chung cùng huyệt (1)
Chương Quyển 1 - 121-1: Mối nguy trí mạng (1)
Chương Quyển 1 - 122-1: Viên Thuật cũng tới góp vui? (1)
Chương Quyển 1 - 123-1: Đánh đúng quả hồng nhũn! (1)
Chương Quyển 1 - 124-1: Tiếng lành đồn xa (1)
Chương Quyển 1 - 125-1: Hổ si, Hổ si (1)
Chương Quyển 1 - 126-1: Bi ai của nữ nhân (1)
Chương Quyển 1 - 127-1: Đường đi gian nan (1) (1)
Chương Quyển 1 - 128-1: Đường đi gian nan (2) (1)
Chương Quyển 1 - 129-1: Đường đi gian nan (3) (1)
Chương Quyển 1 - 130-1: Tuyệt thế hung khí (1)
Chương Quyển 1 - 131-1: Bởi vì ta cao hứng (1)
Chương Quyển 1 - 132-1: Lựa chọn của Mi Phương
Chương Quyển 1 - 133-1: Tam anh chiến Lã Bố (1) (1)
Chương Quyển 1 - 134-1: Tam anh chiến Lã Bố (2) (1)
Chương Quyển 1 - 135-1: Hao Hổ có thể tin ư? (1)
Chương Quyển 1 - 136-1: Ngũ cầm đấu với Long xà (1)
Chương Quyển 1 - 137-1: Tái chiến Lã Bố (1)
Chương Quyển 1 - 138-1: Từ đó giang sơn bắt đầu nổi sóng gió (1)
Chương Quyển 1 - 139-1: Gia cát tiểu nhi mới trưởng thành (1) (1)
Chương Quyển 1 - 140-1: Gia Cát tiểu nhi mới trưởng thành (2) (1)
Chương Quyển 1 - 141-1: Gia Cát tiểu nhi mới trưởng thành (3) (1)
Chương Quyển 1 - 142-1: Ngọa Long ngâm chi tranh vách sách
Chương Quyển 1 - 143-1: Cuộc chiến với huyện Chư (1)
Chương Quyển 1 - 144-1: Cuộc chiến tại huyện Chư (2) (1)
Chương Quyển 1 - 145-1: Trận chiến ở huyện Chư (3)
Chương Quyển 1 - 146-1: Trận chiến tại Huyện Chư (4)
Chương Quyển 1 - 147-1: Cuộc chiến với huyện Chư (5)
Chương Quyển 1 - 148-1: Cuộc chiến với huyện Chư (cuối) (1)
Chương Quyển 1 - 149-1: Chấn động
Chương Quyển 1 - 150-1: Tất cả mọi người đều đang quan sát! (1)
Chương Quyển 1 - 151-1: Đêm trò chuyện tại Miếu sơn thần (1)
Chương Quyển 1 - 152-1: Có thể nhập Bắc Hải quốc (1)
Chương Quyển 1 - 153-1: Ta có thang qua tường (1)
Chương Quyển 1 - 154-1: Đông vọng (1)
Chương Quyển 1 - 155-1: Có cổ quái
Chương Quyển 1 - 156-1: Thích khách (1)
Chương Quyển 1 - 157-1: Thích khách đến từ Đại hán hoàng thúc (1)
Chương Quyển 1 - 158-1: Thích khách đến từ Đại hán hoàng thúc (2) (1)
Chương Quyển 1 - 159-1: Đáng sợ chính là sống không bằng chết
Chương Quyển 1 - 160-1: Khổng Minh, ngươi thấy thế nào? (1)
Chương Quyển 1 - 161-1: Giáo úy Đông Di
Chương Quyển 1 - 162-1: Cô gái bỏ nhà ra đi
Chương Quyển 1 - 163-1: Thiên thu đại nghiệp
Chương Quyển 1 - 164-1: Lưu mập, ngươi sẽ giúp ta chứ? (thượng)
Chương Quyển 1 - 165-1: Lưu mập, ngươi sẽ giúp ta chứ? (Hạ) (1)
Chương Quyển 1 - 166-1: Tâm tư của nữ nhân không thể đoán
Chương Quyển 1 - 167-1: Hao Hổ chi yêu (1)
Chương Quyển 1 - 168-1: Hao Hổ chi Yêu (2)
Chương Quyển 1 - 169-1: Lời mời của Hao Hổ (3) (1)
Chương Quyển 1 - 170-1: Chiến tranh chính nghĩa (1)
Chương Quyển 1 - 171-1: Cảnh giác
Chương Quyển 1 - 172-1: Giết vẫn chưa đủ (1)
Chương Quyển 1 - 173-1: Ai giỏi hơn ai? (1)
Chương Quyển 1 - 174-1: Đều có mưu kế (1)
Chương Quyển 1 - 175-1: Xua hổ nuốt sói (1)
Chương Quyển 1 - 176-1: Dạ hành (1)
Chương Quyển 1 - 177-1: Khúc nhạc dạo (1)
Chương Quyển 1 - 178-1: Con nuôi (1)
Chương Quyển 1 - 179-1: Hỏa thiêu Bạch Môn Lầu (1)
Chương Quyển 1 - 180-1: Phi hùng (1)
Chương Quyển 1 - 181-1: Thương cảm đồng cảnh ngộ (1)
Chương Quyển 1 - 182-1: Khúc mắc
Chương Quyển 1 - 183-1: Không bằng trở lại (1)
Chương Quyển 1 - 184-1: Thời tiết ở Bắc Hải
Chương Quyển 1 - 185-1: Ân huệ Quân vương (1)
Chương Quyển 1 - 186-1: Lời mời của Viên thị (1)
Chương Quyển 1 - 187-1: Lời mời của Viên thị (2)
Chương Quyển 1 - 188-1: Lòng người dễ thay đổi, ấm lạnh tự hiểu (1)
Chương Quyển 1 - 189-1: Bái kiến lão đại nhân
Chương Quyển 1 - 190-1: Tình địch (1) (1)
Chương Quyển 1 - 191-1: Tình địch (2) (1)
Chương Quyển 1 - 192-1: Thừa nhận (1)
Chương Quyển 1 - 193-1: Muốn thống trị thiên hạ sao?
Chương Quyển 1 - 194-1: Thái Sơn tặc đột kích (1) (1)
Chương Quyển 1 - 195-1: Thái Sơn tặc đột kích (2) (1)
Chương Quyển 1 - 196-1: Thái Sơn tặc đột kích (3) (1)
Chương Quyển 1 - 197-1: Môn mã là Sấm Hạ Hầu
Chương Quyển 1 - 198-1: Phi Hùng gan góc phi thường
Chương Quyển 1 - 199-1: Tự giết lẫn nhau
Chương Quyển 1 - 200-1: Đầy tớ nhỏ không đủ cùng mưu (1) (1)
Chương Quyển 1 - 201-1: Đầy tớ nhỏ không đủ cùng mưu (2) (1)
Chương Quyển 1 - 202-1: Dương võ tướng quân (1) (1)
Chương Quyển 1 - 203-1: Gặp mặt lần đầu (1) (1)
Chương Quyển 1 - 204-1: Gặp mặt lần đầu (2) (1)
Chương Quyển 1 - 205-1: Lần đầu gặp mặt (3) (1)
Chương Quyển 1 - 206-1: Gặp mặt lần đầu (4) (1)
Chương Quyển 1 - 207-1: Quần anh hội (1) (1)
Chương Quyển 1 - 208: Quần anh hội (2)
Chương Quyển 1 - 209: Quần anh hội (3)
Chương Quyển 1 - 210: Quần anh hội (4)
Chương Quyển 1 - 211: Quần anh hội (5)
Chương Quyển 1 - 212: Quần Anh hội (6)
Chương Quyển 1 - 213: Quần Anh hội (7)
Chương Quyển 1 - 214: Quần Anh hội (8)
Chương Quyển 1 - 215: Quần Anh hội (cuối)
Chương Quyển 1 - 216-1: Năm Kiến An thứ ba (1)
Chương Quyển 1 - 217-1: Số mệnh gặp lại (1)
Chương Quyển 1 - 218-1: Có lực sĩ đây (1)
Chương Quyển 1 - 219: Long xà biến (1)
Chương Quyển 1 - 220: Long xà biến (2)
Chương Quyển 1 - 221-1: Vật lộn (1)
Chương Quyển 1 - 222-1: Khói báo động nổi lên (1)
Chương Quyển 1 - 223: Xuất binh (2)
Chương Quyển 1 - 224: Trận chiến đầu tiên ở Từ Châu (1)
Chương Quyển 1 - 225-1: Trùng vây Xa Trụ, người Quan Trung (1)
Chương Quyển 1 - 226-1: Công Mỹ bị thương (1)
Chương Quyển 1 - 227-1: Oan gia gặp nhau nơi ngõ hẹp kẻ dũng cảm thắng (1)
Chương Quyển 1 - 228: Kẻ làm bia đỡ đạn
Chương Quyển 1 - 229-1: Nguy cấp (1)
Chương Quyển 1 - 230: Lại là cái rễ hành đó? (1)
Chương Quyển 1 - 231: Lại là cái rễ hành đó (2)
Chương Quyển 1 - 232: Vì sao cường ngạnh? (1)
Chương Quyển 1 - 233: Vì sao cường ngạnh? (2)
Chương Quyển 1 - 234: Bản tướng ta lòng hướng trăng sáng
Chương Quyển 1 - 235: Bản tướng ta lòng hướng trăng sáng (tiếp)
Chương Quyển 1 - 236: Cuộc chiến ở Huyện Lăng (1)
Chương Quyển 1 - 237: Cuộc chiến ở huyện Lăng (2)
Chương Quyển 1 - 238: Cuộc chiến ở huyện Lăng (3)
Chương Quyển 1 - 239: Cuộc chiến ở huyện Lăng (4)
Chương Quyển 1 - 240-1: Cuộc chiến ở huyện Lăng (5) (1)
Chương Quyển 1 - 241-1: Phi Hùng hoành hành, con chồn sao có thể ngăn trở (1) (1)
Chương Quyển 1 - 242-1: Phi Hùng hoành hành, con chồn có thể ngăn cản? (2) (1)
Chương Quyển 1 - 243-1: Cự khuyết (1)
Chương Quyển 1 - 244-1: Câm điếc ngậm bồ Hòn mà im (1)
Chương Quyển 1 - 245-1: Rút lui (1)
Chương Quyển 1 - 246-1: Cữu phụ đến (1)
Chương Quyển 1 - 247-1: Thiên hướng hổ sơn hành (1)
Chương Quyển 1 - 248-1: Không thể làm thay đổi chí hướng của thất phu (1) (1)
Chương Quyển 1 - 249-1: Không thể làm thay đổi chí hướng của thất phu (2) (1)
Chương Quyển 1 - 250: Vô đề
Chương Quyển 1 - 251-1: Hứa đô, hứa đô (1) (1)
Chương Quyển 1 - 252: Hứa đô, hứa đô (2)
Chương Quyển 1 - 253-1: Yết kiến Thiên tử (1) (1)
Chương Quyển 1 - 254-1: Diện kiến thiên tử (2) (1)
Chương Quyển 1 - 255-1: Diện kiến thiên tử (3) (1)
Chương Quyển 1 - 256-1: Diện kiến thiên tử (4) (1)
Chương Quyển 1 - 257-1: Xạ lộc (1) (1)
Chương Quyển 1 - 258-1: Xạ lộc (2) (1)
Chương Quyển 1 - 259-1: Xạ lộc (3) (1)
Chương Quyển 1 - 260-1: Xạ lộc (4) (1)
Chương Quyển 1 - 261-1: Xạ Lộc (cuối) (1)
Chương Quyển 1 - 262-1: Bỏ được (1)
Chương Quyển 1 - 263: Y đai chiếu
Chương Quyển 1 - 264: Mười bước giết một người (1)
Chương Quyển 1 - 265: Mười bước giết một người (2)
Chương Quyển 1 - 266: Y Đai Chiếu minh
Chương Quyển 1 - 267-1: Truất quan (1)
Chương Quyển 1 - 268: Gân gà
Chương Quyển 1 - 269-1: Lại gặp phải ám sát (1)
Chương Quyển 1 - 270-1: Có thù tất báo (1)
Chương Quyển 1 - 271-1: Giằng co (1)
Chương Quyển 1 - 272-1: Kết nghĩa Đào viên (1)
Chương Quyển 1 - 273: Mạc sầu tiền lộ vô tri kỷ
Chương Quyển 1 - 274-1: Từ nay về sau chim bay bể rộng (1) (1)
Chương Quyển 1 - 275-1: Từ nay về sau, chim bay bể rộng (2) (1)
Chương Quyển 1 - 276-1: Vượt tam quan (1)
Chương Quyển 1 - 277-1: Tư mã (1)
Chương Quyển 1 - 278: Càn Khôn đại na di (1)
Chương Quyển 1 - 279-1: Nơi này là Thường Sơn (1)
Chương Quyển 1 - 280-1: Hắc sơn tặc (1)
Chương Quyển 1 - 281-1: Hổ thường sơn (1)
Chương Quyển 1 - 282-1: Tất cả mọi người đều diễn trò! (1)
Chương Quyển 1 - 283-1: Con dân Đại Hán (1)
Chương Quyển 1 - 284-1: "Nhân" là có thể làm người người no bụng (1)
Chương Quyển 1 - 285-1: Liêu tây (1)
Chương Quyển 1 - 286-1: Mai hoa hương tự khổ hàn lai (1) (1)
Chương Quyển 1 - 287-1: Mai hoa hương tự khổ hàn lai (2) (1)
Chương Quyển 1 - 288-1: Mai hoa hương tự khổ hàn lai (3) (1)
Chương Quyển 1 - 289-1: Thành cô trúc (1) (1)
Chương Quyển 1 - 290-1: Thành cô trúc (2) (1)
Chương Quyển 1 - 291-1: Ban hạ ô hoàn (1)
Chương Quyển 1 - 292-1: Không cùng tổ tiên, tâm tư sẽ khác (1)
Chương Quyển 1 - 293-1: Liêm Pha chưa già (1) (1)
Chương Quyển 1 - 294-1: Liêm Pha chưa già (2) (1)
Chương Quyển 1 - 295: Liêm Pha chưa già (3)
Chương Quyển 1 - 296-1: Văn Trường hùng tráng (1) (1)
Chương Quyển 1 - 297-1: Văn Trường hùng tráng (2) (1)
Chương Quyển 1 - 298-1: Văn Trường hùng tráng (3) (1)
Chương Quyển 1 - 299-1: Hùng phong của lão Hổ vẫn còn (1)
Chương Quyển 1 - 300-1: Đánh xong rồi, nói chuyện một chút! (1)
Chương Quyển 1 - 301-1: Không đồng ý, đánh tiếp (1)
Chương Quyển 1 - 302-1: Gia Cát Lượng bái tướng (1)
Chương Quyển 1 - 303-1: Công phu sư tử ngoạm (1)
Chương Quyển 1 - 304: Hải tặc (1) (2)
Chương Quyển 1 - 305-1: Hải tặc (2) (1)
Chương Quyển 1 - 306-1: Hải tặc (3) (1)
Chương Quyển 1 - 307-1: Hải tặc (4) (1)
Chương Quyển 1 - 308-1: Hải tặc (5) (1)
Chương Quyển 1 - 309-1: Rung chuyển (1)
Chương Quyển 1 - 310-1: Dấu vết để lại (1)
Chương Quyển 1 - 311-1: Rõ ràng Trung Sơn, Chân thị?
Chương Quyển 1 - 312-1: Bạo tuyết (1)
Chương Quyển 1 - 313-1: Bạo tuyết (2)
Chương Quyển 1 - 314-1: (p1): Bạo Tuyết (3)
Chương Quyển 1 - 315-1: (p1): Bạo Tuyết (4)
Chương Quyển 1 - 316-1: (p1): Liêu Đông loạn (1)
Chương Quyển 1 - 317-1: (p1): Liêu Đông loạn (2)
Chương Quyển 1 - 318-1: (p1): Liêu Đông loạn (3)
Chương Quyển 1 - 319-1: Liêu Đông loạn (4) (1)
Chương Quyển 1 - 320-1: Loạn liêu đông (5) (1)
Chương Quyển 1 - 321-1: Loạn liêu đông (6) (1)
Chương Quyển 1 - 322-1: Lê Đại Ẩn và Phong Trì (1)
Chương Quyển 1 - 323-1: Hoàng các (1)
Chương Quyển 1 - 324-1: Sóng gió Liêu Đông đã lặng! (1)
Chương Quyển 1 - 325-1: Năm Kiến An thứ năm (1)
Chương Quyển 1 - 326-1: Liên hợp (1)
Chương Quyển 1 - 327-1: Có khách đến chơi (1)
Chương Quyển 1 - 328-1: Dòng họ nhà Hán (1)
Chương Quyển 1 - 329-1: Lòng lang dạ sói (1)
Chương Quyển 1 - 330-1: Tắm máu Cao Cú Lệ (1)
Chương Quyển 1 - 331: Quan Độ mở màn. (2)
Chương Quyển 1 - 332-1: Cuộc chiến Bạch Mã (1) (1)
Chương Quyển 1 - 333-1: Cuộc chiến Bạch Mã (2) (1)
Chương Quyển 1 - 334-1: Cuộc chiến Bạch Mã (3) (1)
Chương Quyển 1 - 335: Cuộc chiến Bạch Mã (4) (2)
Chương Quyển 1 - 336-1: Mời Điền tiên sinh ngồi ghế trên (1)
Chương Quyển 1 - 337-1: Ngửa tay làm mây, lật tay làm mưa (1)
Chương Quyển 1 - 338-1: Trở về Liêu Tây (1)
Chương Quyển 1 - 339-1: Hoàng tu nhi (1)
Chương Quyển 1 - 340: Thâu đắc phù sinh bán nhật nhàn (1)
Chương Quyển 1 - 341-1: Thâu đắc phù sinh bán nhật nhàn (2) (1)
Chương Quyển 1 - 342-1: Kiếm chỉ hữu bắc bình (1)
Chương Quyển 1 - 343-1: Bí mật Y Đai Chiếu bị tiết lộ (1)
Chương Quyển 1 - 344-1: Loạn nảy sinh (1) (1)
Chương Quyển 1 - 345: Loạn nảy sinh (2)
Chương Quyển 1 - 346: Loạn nảy sinh (3)
Chương Quyển 1 - 347: Loạn nảy sinh (4)
Chương Quyển 1 - 348: Loạn nảy sinh (5)
Chương Quyển 1 - 349-1: Bí mật đánh úp doanh trại địch (1)
Chương Quyển 1 - 350-1: Hỏa mã chạy như điên (1)
Chương Quyển 1 - 351-1: Lạc thần (1) (1)
Chương Quyển 1 - 352-1: Lạc thần (2) (1)
Chương Quyển 1 - 353: Lạc thần (3)
Chương Quyển 1 - 354-1: Gia cát cẩn (1)
Chương Quyển 1 - 355-1: Xương bình (1) (1)
Chương Quyển 1 - 356-1: Xương bình (2) (1)
Chương Quyển 1 - 357-1: Trục viên (1)
Chương Quyển 1 - 358: Đại thế (1)
Chương Quyển 1 - 364-1: Quan quan thư cưu (1)
Chương Quyển 1 - 365-1: Cái chết của Viên Hi (1) (1)
Chương Quyển 1 - 366: Cái chết của Viên Hi (2)
Chương Quyển 1 - 367: Cái chết của Viên Hi (3)
Chương Quyển 1 - 368: Việc vặt (1)
Chương Quyển 1 - 369: Việc vặt (2)
Chương Quyển 1 - 370-1: Năm Kiến An thứ sáu (1)
Chương Quyển 1 - 371: Bốc thăm
Chương Quyển 1 - 372-1: Núi thú phu (1)
Chương Quyển 1 - 373-1: Sóng gió Nhạn Môn (1)
Chương Quyển 1 - 374-1: Sóng gió Nhạn Môn (2)
Chương Quyển 1 - 375-1: Sóng gió Nhạn môn (3) (1)
Chương Quyển 1 - 376-1: Có thể ngồi xuống thương lượng (1)
Chương Quyển 1 - 377-1: Sư tử đại khai khẩu (1)
Chương Quyển 1 - 378-1: U châu mục (1)
Chương Quyển 1 - 379-1: Ly gián (1)
Chương Quyển 1 - 380-1: Đại thắng Bình Cương (1)
Chương Quyển 1 - 381-1: Tô gia dâng tặng lễ vật (1)
Chương Quyển 1 - 382-1: Thương đình (1)
Chương Quyển 1 - 383-1: Viên Thiệu bị thương nặng (1)
Chương Quyển 1 - 384-1: Tân kết cục (1) (1)
Chương Quyển 1 - 385-1: Tân kết cục (2) (1)
Chương Quyển 1 - 386-1: Binh nhung tương khởi (1) (1)
Chương Quyển 1 - 387-1: Binh nhung tương khởi (2) (1)
Chương Quyển 1 - 388-1: Túi gấm (1) (1)
Chương Quyển 1 - 389-1: Túi gấm (2) (1)
Chương Quyển 1 - 390-1: Nghiệp thành (1) (1)
Chương Quyển 1 - 391-1: Nghiệp thành (2) (1)
Chương Quyển 1 - 392-1: Đổng gia tử (1) (1)
Chương Quyển 1 - 393-1: Đổng gia tử (2) (1)
Chương Quyển 1 - 394-1: A Sửu không khóc (1) (1)
Chương Quyển 1 - 395-1: A Sửu không khóc (2) (1)
Chương Quyển 1 - 396-1: Lịch sử thay đổi (1) (1)
Chương Quyển 1 - 397-1: Thay đổi lịch sử (2) (1)
Chương Quyển 1 - 398-1: Nghiệp Thành có biến! (1) (1)
Chương Quyển 1 - 399-1: Nghiệp Thành có biến! (2) (1)
Chương Quyển 1 - 400-1: Nghiệp Thành có biến! (3) (1)
Chương Quyển 1 - 401-1: Nghiệp Thành có biến (4) (1)
Chương Quyển 1 - 402-1: Đường mòn trong núi Đại Hào (1)
Không tìm thấy chương nào phù hợp