Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 31: Tình huống dị thường số 72
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~14 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Khi Hứa Nhạc tỉnh lại, mưa đã tạnh, những đám mây đen nặng nề cũng rời xa bầu trời đêm, lộ ra mấy vì sao lẻ loi có thể đếm được trên trời. Bầu trời đêm của Đông Lâm đại khu vốn cũng chỉ có thể nhìn thấy không nhiều ngôi sao lắm, Hứa Nhạc nằm trên mặt đất, chỉ cần híp mắt lại là có thể nói rõ khỏa nào với khỏa nào. Giống như những câu nói thường thấy trong một số tiểu thuyết, đương nhiên lúc này hắn không thể biết được lúc này đã qua bao lâu, chiếc đồng hồ đeo tay của hắn đã bị chiếc vòng tay thay thế, hơn nữa dưới sự trùng kích tinh thần kịch liệt đau đớn, hắn đã bị hôn mê, thời gian đối với hắn mà nói, có vẻ vô cùng mơ hồ.
Nằm ở trên mặt đất ướt sũng không hề thoải mái, tuy những chiếc lá rụng xuống đã bị nước mưa làm cho rất mềm mại, giống như chăn bông trên giường, nhưng mùi vị của nó quả thực rất khó diễn tả. Nhưng Hứa Nhạc cũng không đứng lên, bởi vì hắn rất đói bụng, rất mệt mỏi, rất suy yếu, một loại mệt mỏi từ trong xương cốt mem theo da thịt, rồi thấm qua từng lỗ chân lông mà đi ra, làm cho hắn căn bản không muốn nhúc nhích.
Hắn cứ nằm yên tĩnh như vậy trong cánh rừng sau cơn mưa mùa thu, cặp mắt mở to, nhìn từng vì sao không rõ ràng trên đỉnh đầu, mãi cho đến thật lâu thật lâu sau đó, hắn mới gian nan cử động thân thể, thở thật dài một hơi. Nhưng nội dung bên trong một tiếng thở dài này quá mức phong phú, thế cho nên hắn tuổi còn rất trẻ, nhưng lại bắt đầu có chút hương vị tang thương.
Lam quang che đậy cho hắn sớm đã mất đi hiệu lực, nhưng Hứa Nhạc nằm ở trong đám cây thấp nhỏ trong rừng cây thật lâu như vậy, vẫn không có quân đội Liên Bang hoặc là cảnh sát tìm tới. Điều này làm cho Hứa Nhạc xác nhận được một việc, tâm tình cực kì phức tạp.
Nhìn thoáng qua chiếc vòng bằng kim loại đeo tay trên tay trái đã hồi phục lại như lúc đầu, Hứa Nhạc trầm mặc một lát, đưa tay sờ sờ sau gáy, tới vị trí một vết thương nhỏ, cảm thấy hơi buốt, hắn biết vi mạch trong cơ thể mình đã thực sự bị thay bằng chiếc khác do tự tay ông chủ làm, đồng thời cũng thành công che giấu được sự giám sát của máy tính điện tử.
Từ giờ phút này trở đi, Hứa Nhạc không còn là Hứa Nhạc, hắn dựa vào một thân cây đứng dậy, thân thể suy yếu như sắp ngã, dựa vào bóng đêm, đi về phía ngoài bìa rừng. Vừa lê bước khó khăn, hắn vừa điều tra các tư liệu trong chiếc vòng tay, mong rằng trong thời gian ngắn nhất có thể hiểu rõ được thân phận mới, nói cách khác, tùy thời mới được lộ ra thân phận thực sự của mình.
Vi mạch mới, thân phân mới cứ như vậy xuất hiện trên màn hình, vẫn là khuôn mặt thành khẩn ngây ngô, thật thà chất phác như trước, vẫn là chứng minh thư của cư dân Đông Lâm đại khu như trước, nhưng mà lý lịch của hắn thì lại hoàn toàn khác trước, thân phận mới này hắn là một binh sĩ vừa xuất ngũ, đang ở trong tình trạng bán thất nghiệp, không có khả năng đặc thù gì để được chính phủ chú ý. Cuối cùng, cái thân phận mới này có tên là . . .
- Hứa Nhạc ? Vẫn là Hứa Nhạc ?
Không biết có phải là do thay đổi vi mạch làm cho tinh thần của Hứa Nhạc xảy ra một chút biến hóa, hay là do trận mưa xối xả trước đó đã làm trôi đi một tầng chất phác bên ngoài của hắn, hay do cái chết của Phong đại thúc, làm cho hắn quyết định sau này phải sống sót thật tốt, nói tóm lại, khi Hứa Nhạc chật vật lê bước xuống dưới chân núi, nhìn cái ID trên màn hình, liền kêu to lên một tiếng vốn không phù hợp với tính cách của hắn, sau đó nặng nề ngồi bệt trên mặt đất.
- Đại thúc cũng thật là, rõ ràng đã chuẩn bị một thân phận rất tốt cho ta dùng, vậy mà không nói sớm nói cho ta biết một tiếng, hơn nữa . . . Lại còn gọi là Hứa Nhạc? Thực sự không sợ ta bị quân đội bắt đi mà . . .
- Ngoài ông chủ ra, xem ra ta chính là người đầu tiên chạy thoát khỏi sự quản chế của máy tính chủ, đây là việc thật k*ch th*ch a.
Thiếu niên lẩm bẩm, xoa xoa cái mông bị ngã xuống đất đau nhức, xoa xoa con mắt, sau đó dần dần biến mất trong bóng đêm.
o0o
Sau cơn mưa bầu trời quang đãng không nhiễm một hạt bụi nhỏ, thanh tịnh dị thường, I-on âm làm cho thân thể con người sảng khoái tràn ngập trong rừng. Trước khi Hứa Nhạc rời khỏi nơi này, sóng điện từ 19.995 Mhz liên tục đảo qua chỗ này, nhưng tín hiệu quá yếu ớt nên không thể nhận ra được bất cứ thứ gì. Nhưng khi một điểm ánh sáng bỗng nhiên bị tắt, vẫn được ghi lại đầy đủ, máy tính chủ có hệ thống mạng trải rộng toàn bộ Liên Bang, thu được tín hiệu phản hồi đầu tiên, đồng thời trong thời gian ngắn nhất, phát lên mười bảy vệ tinh cấu thành hệ thống mạng của Đông Lâm đại khu.
Tin tức thu về được dùng phương thức tính toán logic trong thời gian ngắn nhất, cho ra một phán đoán logic phù hợp nào đó, sau đó giao cho bộ phận đặc biệt bên ngoài, cắt thành ba đoạn tin tức ngắt quãng, dựa theo mô thức đã định trước, phát tán đến tận chỗ sâu thẳm nhất trong vũ trụ. Đây chỉ là phản ứng bình thường của hệ thống quản lý điện tử của Liên Bang, các đại khu không có máy tính chủ, mà tùy theo các số liệu nhận được tiến hành tập hợp phân tích.
Tin tức có một điểm sáng biến mất, đại biểu cho có một công dân vừa mất đi, loại phân ly sinh tử như thế này ở trong xã hội Liên Bang chỉ làm chuyện rất thông thường, mỗi giờ mỗi phút thậm chí là mỗi giây đều phát sinh, vệ tinh thu nhận tín hiệu đương nhiên sẽ không cho rằng điều này có gì kì quái, nếu như nó có tình cảm như con người, chỉ sợ nó sẽ ngáp một cái thật dài biểu hiện sự buồn chán với loại tin tức như thế này.
Ba đoạn tin tức đã được mã hóa thành các đoạn tin ngắn đặc biệt sau đó được phát ra từ vệ tinh trên bầu trời của Đông Lâm đại khu, phân biệt chia thành ba nhánh khác nhau phát đi, tin tức được trải qua chín trạm không gian phóng đại gia tốc, cuối cùng sau 4 phút 12 giây, tiến nhập vào tầng khí quyển của Thượng Lâm khu - tinh cầu thủ đô của Liên Bang, lại trải qua nhiều tầng lọc bỏ, nó được thiết bị khổng lồ đặt ở hậu phương tòa kiến trúc ở vùng ngoại ô kia tiếp nhận.
Cục Hiến Chương Liên Bang sâm nghiêm, trong tầng hầm u ám, có các quan viêc mặc áo đen đang vội vàng qua lại. Nhưng cách đó một bức tường thật lớn là phòng điều hành trung ương lại an tĩnh dị thường, đó là nơi của chấp hành giả trung thực nhất dưới quang huy của Đệ Nhất Hiến Chương, nó năng lực tính toán cường đại không gì sánh được, với một kho số liệu cực kì khổng lồ - máy vi tính trung ương Liên Bang.
Ba đoạn thông tin cực ngắn trong chớp mắt tiến vào trong máy tính trung ương, chiếc màn hình rất lớn đang chớp động liên tục trong nháy mắt dừng lại chốc lát, rồi lập tức hồi phục như thường.
Không có nhân viên nào phát hiện ra điểm dị thường của máy tính trung tâm, bởi vì trong vô số năm qua, mật thất nơi đặt máy vi tính trung tâm, chưa bao giờ cần con người tham gia, ngược lại, vì an toàn của máy tính trung ương, bộ phận phân tích của nó được cách ly hoàn toàn với bộ phận tính toán của các đầu mối khác, nó chỉ được nối với dây cáp điện và mạng inte vô tuyến có độ mật cao.
Vì thế, Cục Hiến Chương đã bỏ lỡ các ký hiệu được dừng trong khoảng thời gian rất ngắn trên màn hình.
"Công dân số hiệu: DLAS 42050048X biến mất, họ tên: Hứa Nhạc, ghi chú: mục tiêu số 2 của kế hoạch 4427 Liên Bang, xác nhận tử vong"
"Cảnh báo: đây là sự việc được xếp vào cấp một ."
"Nghiêm trọng cảnh cáo: có khả năng khoảng 30 phần trăm, công dân Hứa Nhạc tiến vào tình huống dị thường, số thứ tự là 72, công dân Hứa Nhạc tiến nhập tình huống dị thường, số thứ tự 72."
"Biện pháp: tự tìm kiếm, nếu như có thể tìm được, chủ động thiết lập liên hệ. Nếu mục tiêu cự tuyệt, thành lập hệ thống quan sát, báo cáo chính phủ xin ý kiến."
"Trình tự xử lý tình huống lần thứ nhất, kết thúc"
Nằm ở trên mặt đất ướt sũng không hề thoải mái, tuy những chiếc lá rụng xuống đã bị nước mưa làm cho rất mềm mại, giống như chăn bông trên giường, nhưng mùi vị của nó quả thực rất khó diễn tả. Nhưng Hứa Nhạc cũng không đứng lên, bởi vì hắn rất đói bụng, rất mệt mỏi, rất suy yếu, một loại mệt mỏi từ trong xương cốt mem theo da thịt, rồi thấm qua từng lỗ chân lông mà đi ra, làm cho hắn căn bản không muốn nhúc nhích.
Hắn cứ nằm yên tĩnh như vậy trong cánh rừng sau cơn mưa mùa thu, cặp mắt mở to, nhìn từng vì sao không rõ ràng trên đỉnh đầu, mãi cho đến thật lâu thật lâu sau đó, hắn mới gian nan cử động thân thể, thở thật dài một hơi. Nhưng nội dung bên trong một tiếng thở dài này quá mức phong phú, thế cho nên hắn tuổi còn rất trẻ, nhưng lại bắt đầu có chút hương vị tang thương.
Lam quang che đậy cho hắn sớm đã mất đi hiệu lực, nhưng Hứa Nhạc nằm ở trong đám cây thấp nhỏ trong rừng cây thật lâu như vậy, vẫn không có quân đội Liên Bang hoặc là cảnh sát tìm tới. Điều này làm cho Hứa Nhạc xác nhận được một việc, tâm tình cực kì phức tạp.
Nhìn thoáng qua chiếc vòng bằng kim loại đeo tay trên tay trái đã hồi phục lại như lúc đầu, Hứa Nhạc trầm mặc một lát, đưa tay sờ sờ sau gáy, tới vị trí một vết thương nhỏ, cảm thấy hơi buốt, hắn biết vi mạch trong cơ thể mình đã thực sự bị thay bằng chiếc khác do tự tay ông chủ làm, đồng thời cũng thành công che giấu được sự giám sát của máy tính điện tử.
Từ giờ phút này trở đi, Hứa Nhạc không còn là Hứa Nhạc, hắn dựa vào một thân cây đứng dậy, thân thể suy yếu như sắp ngã, dựa vào bóng đêm, đi về phía ngoài bìa rừng. Vừa lê bước khó khăn, hắn vừa điều tra các tư liệu trong chiếc vòng tay, mong rằng trong thời gian ngắn nhất có thể hiểu rõ được thân phận mới, nói cách khác, tùy thời mới được lộ ra thân phận thực sự của mình.
Vi mạch mới, thân phân mới cứ như vậy xuất hiện trên màn hình, vẫn là khuôn mặt thành khẩn ngây ngô, thật thà chất phác như trước, vẫn là chứng minh thư của cư dân Đông Lâm đại khu như trước, nhưng mà lý lịch của hắn thì lại hoàn toàn khác trước, thân phận mới này hắn là một binh sĩ vừa xuất ngũ, đang ở trong tình trạng bán thất nghiệp, không có khả năng đặc thù gì để được chính phủ chú ý. Cuối cùng, cái thân phận mới này có tên là . . .
- Hứa Nhạc ? Vẫn là Hứa Nhạc ?
Không biết có phải là do thay đổi vi mạch làm cho tinh thần của Hứa Nhạc xảy ra một chút biến hóa, hay là do trận mưa xối xả trước đó đã làm trôi đi một tầng chất phác bên ngoài của hắn, hay do cái chết của Phong đại thúc, làm cho hắn quyết định sau này phải sống sót thật tốt, nói tóm lại, khi Hứa Nhạc chật vật lê bước xuống dưới chân núi, nhìn cái ID trên màn hình, liền kêu to lên một tiếng vốn không phù hợp với tính cách của hắn, sau đó nặng nề ngồi bệt trên mặt đất.
- Đại thúc cũng thật là, rõ ràng đã chuẩn bị một thân phận rất tốt cho ta dùng, vậy mà không nói sớm nói cho ta biết một tiếng, hơn nữa . . . Lại còn gọi là Hứa Nhạc? Thực sự không sợ ta bị quân đội bắt đi mà . . .
- Ngoài ông chủ ra, xem ra ta chính là người đầu tiên chạy thoát khỏi sự quản chế của máy tính chủ, đây là việc thật k*ch th*ch a.
Thiếu niên lẩm bẩm, xoa xoa cái mông bị ngã xuống đất đau nhức, xoa xoa con mắt, sau đó dần dần biến mất trong bóng đêm.
o0o
Sau cơn mưa bầu trời quang đãng không nhiễm một hạt bụi nhỏ, thanh tịnh dị thường, I-on âm làm cho thân thể con người sảng khoái tràn ngập trong rừng. Trước khi Hứa Nhạc rời khỏi nơi này, sóng điện từ 19.995 Mhz liên tục đảo qua chỗ này, nhưng tín hiệu quá yếu ớt nên không thể nhận ra được bất cứ thứ gì. Nhưng khi một điểm ánh sáng bỗng nhiên bị tắt, vẫn được ghi lại đầy đủ, máy tính chủ có hệ thống mạng trải rộng toàn bộ Liên Bang, thu được tín hiệu phản hồi đầu tiên, đồng thời trong thời gian ngắn nhất, phát lên mười bảy vệ tinh cấu thành hệ thống mạng của Đông Lâm đại khu.
Tin tức thu về được dùng phương thức tính toán logic trong thời gian ngắn nhất, cho ra một phán đoán logic phù hợp nào đó, sau đó giao cho bộ phận đặc biệt bên ngoài, cắt thành ba đoạn tin tức ngắt quãng, dựa theo mô thức đã định trước, phát tán đến tận chỗ sâu thẳm nhất trong vũ trụ. Đây chỉ là phản ứng bình thường của hệ thống quản lý điện tử của Liên Bang, các đại khu không có máy tính chủ, mà tùy theo các số liệu nhận được tiến hành tập hợp phân tích.
Tin tức có một điểm sáng biến mất, đại biểu cho có một công dân vừa mất đi, loại phân ly sinh tử như thế này ở trong xã hội Liên Bang chỉ làm chuyện rất thông thường, mỗi giờ mỗi phút thậm chí là mỗi giây đều phát sinh, vệ tinh thu nhận tín hiệu đương nhiên sẽ không cho rằng điều này có gì kì quái, nếu như nó có tình cảm như con người, chỉ sợ nó sẽ ngáp một cái thật dài biểu hiện sự buồn chán với loại tin tức như thế này.
Ba đoạn tin tức đã được mã hóa thành các đoạn tin ngắn đặc biệt sau đó được phát ra từ vệ tinh trên bầu trời của Đông Lâm đại khu, phân biệt chia thành ba nhánh khác nhau phát đi, tin tức được trải qua chín trạm không gian phóng đại gia tốc, cuối cùng sau 4 phút 12 giây, tiến nhập vào tầng khí quyển của Thượng Lâm khu - tinh cầu thủ đô của Liên Bang, lại trải qua nhiều tầng lọc bỏ, nó được thiết bị khổng lồ đặt ở hậu phương tòa kiến trúc ở vùng ngoại ô kia tiếp nhận.
Cục Hiến Chương Liên Bang sâm nghiêm, trong tầng hầm u ám, có các quan viêc mặc áo đen đang vội vàng qua lại. Nhưng cách đó một bức tường thật lớn là phòng điều hành trung ương lại an tĩnh dị thường, đó là nơi của chấp hành giả trung thực nhất dưới quang huy của Đệ Nhất Hiến Chương, nó năng lực tính toán cường đại không gì sánh được, với một kho số liệu cực kì khổng lồ - máy vi tính trung ương Liên Bang.
Ba đoạn thông tin cực ngắn trong chớp mắt tiến vào trong máy tính trung ương, chiếc màn hình rất lớn đang chớp động liên tục trong nháy mắt dừng lại chốc lát, rồi lập tức hồi phục như thường.
Không có nhân viên nào phát hiện ra điểm dị thường của máy tính trung tâm, bởi vì trong vô số năm qua, mật thất nơi đặt máy vi tính trung tâm, chưa bao giờ cần con người tham gia, ngược lại, vì an toàn của máy tính trung ương, bộ phận phân tích của nó được cách ly hoàn toàn với bộ phận tính toán của các đầu mối khác, nó chỉ được nối với dây cáp điện và mạng inte vô tuyến có độ mật cao.
Vì thế, Cục Hiến Chương đã bỏ lỡ các ký hiệu được dừng trong khoảng thời gian rất ngắn trên màn hình.
"Công dân số hiệu: DLAS 42050048X biến mất, họ tên: Hứa Nhạc, ghi chú: mục tiêu số 2 của kế hoạch 4427 Liên Bang, xác nhận tử vong"
"Cảnh báo: đây là sự việc được xếp vào cấp một ."
"Nghiêm trọng cảnh cáo: có khả năng khoảng 30 phần trăm, công dân Hứa Nhạc tiến vào tình huống dị thường, số thứ tự là 72, công dân Hứa Nhạc tiến nhập tình huống dị thường, số thứ tự 72."
"Biện pháp: tự tìm kiếm, nếu như có thể tìm được, chủ động thiết lập liên hệ. Nếu mục tiêu cự tuyệt, thành lập hệ thống quan sát, báo cáo chính phủ xin ý kiến."
"Trình tự xử lý tình huống lần thứ nhất, kết thúc"
Gian Khách
Tác giả: Miêu Nị
372 chương | 1,585 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Biểu tình ở phố Chung Lâu
Chương Quyển 1 - 2: Phía sau một trăm thiếu niên mặc áo đen
Chương Quyển 1 - 3: Hắn còn tịch mịch hơn Yên hoa
Chương Quyển 1 - 4: Mũ này, không che được mặt ngươi!
Chương Quyển 1 - 5: Cái chỉ tay trong đêm gió
Chương Quyển 1 - 6: Hắn không phải đặc công
Chương Quyển 1 - 7: Hắn là Thiên tài không thầy dạy tự biết
Chương Quyển 1 - 8: Cuộc sống trong hầm mỏ
Chương Quyển 1 - 9: Trâu đực phẫn nộ
Chương Quyển 1 - 10: Hoàng hôn như máu
Chương Quyển 1 - 11: Chiếc máy đầu tiên được chế tạo như thế nào
Chương Quyển 1 - 12: Vũ đạo cứng nhắc
Chương Quyển 1 - 13: Tấm màn che dần dần được kéo lên
Chương Quyển 1 - 14: Hành trình của một kiện vật chứng (1)
Chương Quyển 1 - 15: Hành trình của một kiện vật chứng (2)
Chương Quyển 1 - 16: Mệnh lệnh Đại nhân vật
Chương Quyển 1 - 17: Giáp mặt với họng súng
Chương Quyển 1 - 18: Có tiểu nhân vật trầm mặc
Chương Quyển 1 - 19: Tiểu nhân vật còn có kiên trì cùng với nắm tay
Chương Quyển 1 - 20: Có nắm tay sẽ xuất quyền
Chương Quyển 1 - 21: Bốn phút mười hai giây
Chương Quyển 1 - 22: Gặp mặt
Chương Quyển 1 - 23: Bí mật lớn của ông chủ Phong và chiếc vòng tay nhỏ
Chương Quyển 1 - 24: Vật đổi sao rời
Chương Quyển 1 - 25: Thân thể rung động
Chương Quyển 1 - 26: Bá vương tá giáp
Chương Quyển 1 - 27: Bàn tay quyến rũ và tinh quang giận dữ
Chương Quyển 1 - 28: Vụ nổ lớn
Chương Quyển 1 - 29: Cổ chung hào
Chương Quyển 1 - 30: Sự sống mới trong cơn mưa bão
Chương Quyển 1 - 31: Tình huống dị thường số 72
Chương Quyển 1 - 32: Quên đi quá khứ
Chương Quyển 1 - 33: Người loạn lòng ta
Chương Quyển 1 - 34: Cô bé trong ánh tinh quang
Chương Quyển 1 - 35: Tiểu Dưa Hấu chạy nạn
Chương Quyển 1 - 36: Lịch sử tang thương
Chương Quyển 1 - 37: Khát vọng sửa chữa robot
Chương Quyển 1 - 38: Thiên tài và ngu ngốc
Chương Quyển 1 - 39: Người Tây Lâm lo lắng
Chương Quyển 1 - 40: Tìm được người trẻ tuổi
Chương Quyển 1 - 41: Tinh thần chính nghĩa tại sao không thể lan tràn?
Chương Quyển 1 - 42: Sự bộc phát của thanh niên có ba ưu điểm
Chương Quyển 1 - 43: Uy lực của một cước
Chương Quyển 1 - 44: Chuyện liên quan đến tu thân quán và thực tập
Chương Quyển 1 - 45: Bi kịch của Thượng Tuyết Lâm
Chương Quyển 1 - 46: Sân bay mùa đông
Chương Quyển 1 - 47: Chung gia và Bánh Quy Tiểu Cẩu
Chương Quyển 1 - 48: Màn kịch lần đầu gặp mặt
Chương Quyển 1 - 49: Người gác cổng trong Lê Hoa Viên
Chương Quyển 1 - 50: Chúng ta đều là người có câu chuyện riêng
Chương Quyển 1 - 51: Bằng hữu
Chương Quyển 1 - 52: Nhân sinh mặc kệ tam thất (Thượng)
Chương Quyển 1 - 53: Nhân sinh mặc kệ tam thất (Trung)
Chương Quyển 1 - 54: Nhân sinh mặc kệ tam thất (Hạ)
Chương Quyển 1 - 55: Thản nhiên ra tay (Thượng)
Chương Quyển 1 - 56: Thản nhiên ra tay (Hạ)
Chương Quyển 1 - 57: Cảnh cục đêm nói mười năm thực
Chương Quyển 1 - 58: Thân phận Thi công tử
Chương Quyển 1 - 59: Kiều trì tạp lâm
Chương Quyển 1 - 60: Lê viên một đêm thành ra ngơ ngẩn
Chương Quyển 1 - 61: Phi đao của Hứa Nhạc
Chương Quyển 2 - 62: Con robot mạt lộ
Chương Quyển 2 - 63: Ngài nghị viên
Chương Quyển 2 - 64: Điều tra tội ác
Chương Quyển 2 - 65: Các chết của Phó Bộ trưởng Bộ quốc phòng
Chương Quyển 2 - 66: Lời liên hệ chủ động
Chương Quyển 2 - 67: Bóng đen dưới quang huy Hiến chương
Chương Quyển 2 - 68: Trong giấc mơ màu đen
Chương Quyển 2 - 69: Thần tượng Liên Bang dưới ánh sáng mặt trời
Chương Quyển 2 - 70: Đại minh tinh đã cứu ta
Chương Quyển 2 - 71: Khăng khít
Chương Quyển 2 - 72: Lâm Hải gió tuyết
Chương Quyển 2 - 73: Ảo ảnh trong mắt
Chương Quyển 2 - 74: Người bệnh động kinh
Chương Quyển 2 - 75: Chẩn đoán bệnh cùng trị liệu
Chương Quyển 2 - 76: Sản phẩm kém chất lượng, hại chết người?
Chương Quyển 2 - 77: 27 ly rượu
Chương Quyển 2 - 78: Lại nhờ cô giúp đỡ
Chương Quyển 2 - 79: Trở lại Lâm Hải
Chương Quyển 2 - 80: Ai đang theo dõi ngươi?
Chương Quyển 2 - 81: Điên cuồng đua xe
Chương Quyển 2 - 82: Trốn chết
Chương Quyển 2 - 83: Hai gã tuyệt nhân
Chương Quyển 2 - 84: Bất đồng chí hướng
Chương Quyển 2 - 85: Kỷ niệm người nào đó rời đi
Chương Quyển 2 - 86: Ảnh hưởng
Chương Quyển 2 - 87: Tinh thần hải dương
Chương Quyển 2 - 88: Nơi nào có kim loại, sẽ có công ty Quả Xác
Chương Quyển 2 - 89: Nhận lời mời gặp mặt
Chương Quyển 2 - 90: Khảo hạch
Chương Quyển 2 - 91: Đáp án
Chương Quyển 2 - 92: Ai là Hứa Nhạc?
Chương Quyển 2 - 93: Chuyện mà hắn không biết
Chương Quyển 2 - 94: Hồng liên hoa
Chương Quyển 2 - 95: Trâu Gia có nữ sơ trưởng thành
Chương Quyển 2 - 96: Đừng kiêu ngạo, kiêu ngạo tao tông xe
Chương Quyển 2 - 97: Quan hệ giữa khí độ và thái độ
Chương Quyển 2 - 98: Đàm phán về huyết mạch
Chương Quyển 2 - 99: Sự khác biệt giữa nhiệt huyết và cẩu huyết
Chương Quyển 2 - 100: Cuộc sống ở Sở nghiên cứu
Chương Quyển 2 - 101: Núi báu vật ở trước mặt
Chương Quyển 2 - 102: Nhị gia cùng Nhị tẩu
Chương Quyển 2 - 103: Quán nước
Chương Quyển 2 - 104: Lâm hoa tàn xuân hồng
Chương Quyển 2 - 105: Phòng thí nghiệm... của ta (Thượng)
Chương Quyển 2 - 106: Phòng thí nghiệm... của ta (Trung)
Chương Quyển 2 - 107: Phòng thí nghiệm... của ta (Hạ)
Chương Quyển 2 - 108: Cơ hội
Chương Quyển 2 - 109: Lâm viên
Chương Quyển 2 - 110: Lợi gia, Lý cuồng nhân
Chương Quyển 2 - 111: Đao trong lồng ngực, răng trộn máu
Chương Quyển 2 - 112: Cuộc sống
Chương Quyển 2 - 113: Là một chùm tia
Chương Quyển 2 - 114: Tương lai không lường trước
Chương Quyển 2 - 115: Ra đi
Chương Quyển 2 - 116: Hậu sự
Chương Quyển 2 - 117: Vũ trụ không có đạo lý
Chương Quyển 2 - 118: Lễ tang
Chương Quyển 2 - 119: Chống đỡ đi
Chương Quyển 2 - 120: Phiến đoạn nhỏ
Chương Quyển 2 - 121: Ánh đao ở Hổ Sơn Đạo (Thượng)
Chương Quyển 2 - 122: Ánh đao ở Hổ Sơn Đạo (Trung)
Chương Quyển 2 - 123: Ánh đao ở Hổ Sơn Đạo (Hạ)
Chương Quyển 2 - 124: Đêm viếng Thanh Đằng Viên
Chương Quyển 2 - 125: Lam quang
Chương Quyển 2 - 126: Cây búa hiệu Thái Bình
Chương Quyển 2 - 127: Ta là
Chương Quyển 2 - 128: Sự tồn tại vĩ đại không được biết đến
Chương Quyển 2 - 129: Đêm thắng lợi
Chương Quyển 2 - 130: Sương mù
Chương Quyển 2 - 131: Tội phạm bị tình nghi
Chương Quyển 2 - 132: Thẩm vấn
Chương Quyển 2 - 133: Đợi chứng cứ hoặc thứ khác
Chương Quyển 2 - 134: Bước chuyển ngoặt lớn
Chương Quyển 2 - 135: Trầm Tổng thư ký
Chương Quyển 2 - 136: Buổi uống trà của Thai phu nhân
Chương Quyển 2 - 137: Ai có tư cách hợp tác với Thai gia?
Chương Quyển 2 - 138: Trở lại Lâm Viên
Chương Quyển 2 - 139: Một búa mở ra tương lai (Thượng)
Chương Quyển 2 - 140: Một búa mở ra tương lai (Trung)
Chương Quyển 2 - 141: Một búa mở ra tương lai (Hạ)
Chương Quyển 2 - 142: Kẻ báo thù
Chương Quyển 2 - 143: Tiểu đội 7
Chương Quyển 2 - 144: Kể chuyện xưa
Chương Quyển 2 - 145: Bạn đồng hành mới
Chương Quyển 2 - 146: Bên trong toa xe
Chương Quyển 2 - 147: Còn trẻ mà quá điên cuồng (Thượng)
Chương Quyển 2 - 148: Còn trẻ mà quá điên cuồng (Hạ)
Chương Quyển 2 - 149: Thanh niên phẫn nộ (Thượng)
Chương Quyển 2 - 150: Thanh niên phẫn nộ (Trung)
Chương Quyển 2 - 151: Thanh niên phẫn nộ (Hạ)
Chương Quyển 2 - 152: Uống rượu tắm giáp (Thượng)
Chương Quyển 2 - 153: Uống rượu tắm giáp (Trung)
Chương Quyển 2 - 154: Uống rượu tắm giáp (Hạ)
Chương Quyển 2 - 155: Quái thai
Chương Quyển 2 - 156: Chuông gió sau mông kêu đing đang
Chương Quyển 2 - 157: Tháng bảy Lưu Hỏa (Thượng)
Chương Quyển 2 - 158: Tháng bảy Lưu Hỏa (Trung)
Chương Quyển 2 - 159: Tháng bảy Lưu Hỏa (Hạ)
Chương Quyển 2 - 160: Sinh mạng mới
Chương Quyển 2 - 161: Trong phòng bệnh và trên ngư trường
Chương Quyển 2 - 162: Súng lớn (Thượng)
Chương Quyển 2 - 163: Súng lớn (Hạ)
Chương Quyển 2 - 164: Quân nhân Liên Bang
Chương Quyển 2 - 165: Kẻ địch 16 tuổi
Chương Quyển 2 - 166: Chứng cứ
Chương Quyển 2 - 167: Nguy cơ lớn của Hứa Nhạc
Chương Quyển 2 - 168: Chuyện xưa... Quyết định của Thai phu nhân
Chương Quyển 2 - 169: Phong cách! Thứ cơ bản nói về robot!
Chương Quyển 2 - 170: Robot yên lặng hay điên cuồng (Thượng)
Chương Quyển 2 - 171: Robot yên lặng hay điên cuồng (Hạ)
Chương Quyển 2 - 172: Đại nhân vật dưới ô
Chương Quyển 2 - 173: Quyền lực cũng có giới hạn
Chương Quyển 2 - 174: Nòng súng to hay nhỏ quyết định độ lớn của âm thanh
Chương Quyển 2 - 175: Thiếu tá Lan Hiểu Long
Chương Quyển 2 - 176: Không thể thua
Chương Quyển 2 - 177: Cuộc chiến robot thế hệ mới
Chương Quyển 2 - 178: Thời hạn một tuần
Chương Quyển 2 - 179: Nữ công trình sư Thương Thu
Chương Quyển 2 - 180: Cánh cửa tòa án dần dần mở ra
Chương Quyển 2 - 181: Thành công! Ngàn lớp sóng chấn động
Chương Quyển 2 - 182: Phong ba sao chép
Chương Quyển 2 - 183: Dinh thự Tổng Thống
Chương Quyển 2 - 184: Điện thoại từ Phí Thành
Chương Quyển 2 - 185: Căn cứ Cựu Nguyệt
Chương Quyển 2 - 186: Lý Vô Địch hay là Hứa tiểu thúc?
Chương Quyển 2 - 187: Một chiêu, tuyệt trần (A)
Chương Quyển 2 - 188: Một chiêu, tuyệt trần (B)
Chương Quyển 2 - 189: Một chiêu, tuyệt trần (C)
Chương Quyển 2 - 190: Một chiêu, tuyệt trần (D)
Chương Quyển 2 - 191: Một chiêu, tuyệt trần (E)
Chương Quyển 2 - 192: Một chiêu, tuyệt trần (F)
Chương Quyển 2 - 193: Một chiêu, tuyệt trần (G)
Chương Quyển 2 - 194: Một chiêu, tuyệt trần (H)
Chương Quyển 2 - 195: Phong ba trong phòng chỉ huy
Chương Quyển 2 - 196: Đã chép lại còn chép sai!
Chương Quyển 2 - 197: Ổn định phong ba!
Chương Quyển 2 - 198: Cuộc sông trong căn cứ Hạm đội
Chương Quyển 2 - 199: Mặc dù sợ hãi, nhưng cũng có may mắn (1 + 2)
Chương Quyển 2 - 200: Ngày thắng lợi yên tĩnh
Chương Quyển 2 - 201: Rượu ngon mĩ nhân không từ chối
Chương Quyển 2 - 202: Hứa Nhạc đào hoa (1-3)
Chương Quyển 2 - 203: Đêm thu (1-2)
Chương Quyển 2 - 204: Một người cũng không tha thứ (1)
Chương Quyển 2 - 205: Nhật báo Thủ Đô lúc này bùng nổ… (1-2)
Chương Quyển 2 - 206: Tin tức chính là sự thật
Chương Quyển 2 - 207: Nghị viên mạch đức lâm (thượng)
Chương Quyển 2 - 208: Nghị viên mạch đức lâm (hạ)
Chương Quyển 2 - 209: Không khống chế được
Chương Quyển 2 - 210: Quay trở về
Chương Quyển 2 - 211: Gặp nhau trước tòa nhà Nghị Viện
Chương Quyển 2 - 212: Tâm tình băng lạnh như tuyết
Chương Quyển 2 - 213: Các thế lực bắt đầu hành động
Chương Quyển 2 - 214: Vị lão nhân đội mũ quả dưa (1+2)
Chương Quyển 2 - 215: Trở tay mây gió biến sắc
Chương Quyển 2 - 216: Rời đi
Chương Quyển 2 - 217: Thủ Đô tuyết đầu mùa
Chương Quyển 2 - 218: Chuông cổ và chim trời
Chương Quyển 2 - 219: Thịnh yến (Thượng)
Chương Quyển 2 - 220: Thịnh yến (Hạ)
Chương Quyển 2 - 221: Tuyết, thuốc lá và tấm danh thiếp trên quảng trường (1+2)
Chương Quyển 2 - 222: Không phải phù vân (1+2)
Chương Quyển 2 - 223: Thời khắc chuẩn bị (1+2)
Chương Quyển 2 - 224: Súng và hoa (1+2)
Chương Quyển 2 - 225: Câu lạc bộ đêm S2 (1+2)
Chương Quyển 2 - 226: Bút thí Mạch Đức Lâm (1+2)
Chương Quyển 2 - 227: Từng mẩu lá vỡ (1+2)
Chương Quyển 2 - 228: Nơi này bình minh vẫn chơi trốn tìm (1)
Chương Quyển 2 - 229: Nghe thấy tiếng súng (1)
Chương Quyển 2 - 230: Gió lạnh thổi qua lầu hoang
Chương Quyển 2 - 231: Lửa Đạn (thượng)(1)
Chương Quyển 2 - 232: Lửa Đạn (trung)(1)
Chương Quyển 2 - 233: Lửa đạn (Hạ) (1)
Chương Quyển 2 - 234: Đi trong mây trắng, mục đồng sát nhân (1)
Chương Quyển 2 - 235: Vượt qua thiên sơn vạn thủy, đến được trước ngươi (1)
Chương Quyển 2 - 236: Sự an nguy của Liên Bang nằm trong tay hắn (1)
Chương Quyển 2 - 237: Một đấm chặn đứng đường về nhà (1)
Chương Quyển 2 - 238: Cái chết của Mạnh Đức Lâm (1)
Chương Quyển 2 - 239: Chuông ngân vì ai (1)
Chương Quyển 3 - 240: Lời nói tình yêu
Chương Quyển 3 - 241: Một cái cúi đầu, có mưa gió đến
Chương Quyển 3 - 242: Lịch sử từ đâu đi tới?
Chương Quyển 3 - 243: Hiến Lịch 70 đầy kích thích (Thượng)
Chương Quyển 3 - 244: Hiến Lịch 70 đầy kích thích (Trung)
Chương Quyển 3 - 245: Hiến Lịch 70 đầy kích thích(Hạ)
Chương Quyển 3 - 246: Ta là một đầu mãnh hổ Tây Lâm (Thượng)
Chương Quyển 3 - 247: Ta là một đầu mãnh hổ Tây Lâm (Hạ)
Chương Quyển 3 - 248: Nhất định phải tìm ra bọn chúng!
Chương Quyển 3 - 249: Chỉ cần từ sáng đến chiều là đủ!
Chương Quyển 3 - 250: Người tại Đặc khu Thủ Đô phản ứng
Chương Quyển 3 - 251: Qua bên kia
Chương Quyển 3 - 252: Ném một viên băng phiến
Chương Quyển 3 - 253: Tảng thiên thạch biết tăng tốc
Chương Quyển 3 - 254: Chỉ có một con đường
Chương Quyển 3 - 255: Nhiệm vụ hoàn thành
Chương Quyển 3 - 256: Biển sao ở phía trước
Chương Quyển 3 - 257: Chướng ngại vật cuối con đường
Chương Quyển 3 - 258: Trường thương như bức tranh
Chương Quyển 3 - 259: Chính là cường đại
Chương Quyển 3 - 260: Biệt vô âm tín
Chương Quyển 3 - 261: Bắt đầu tiến hành điều tra
Chương Quyển 3 - 262: Hà hữu hữu
Chương Quyển 3 - 263: Tây môn cẩn
Chương Quyển 3 - 264: Phó Tổng thống Bái Luân
Chương Quyển 3 - 265: Về nhà
Chương Quyển 3 - 266: Một cái cụng đầu điên cuồng
Chương Quyển 3 - 267: Sự thỏa hiệp của Tây Lâm
Chương Quyển 3 - 268: Chiến đấu ở địa phương mới
Chương Quyển 4 - 269: Thăm mộ (3)
Chương Quyển 4 - 270: Thăm mộ (4)
Chương Quyển 4 - 271: Bên ngoài bức tường Hoàng cung
Chương Quyển 4 - 272: Tiểu viện thiên đường (1)
Chương Quyển 4 - 273: Tiểu viện thiên đường (2)
Chương Quyển 4 - 274: Ông có mặc quần lót hay không?
Chương Quyển 4 - 275: Đại thời đại
Chương Quyển 4 - 276: Nguồn gốc của Liên Bang và Đế Quốc
Chương Quyển 4 - 277: Phương pháp chấm dứt
Chương Quyển 4 - 278: Cuộc sống ấm áp hạnh phúc
Chương Quyển 4 - 279: Bộ tình báo
Chương Quyển 4 - 280: Mời làm Hoàng đế (1)
Chương Quyển 4 - 281: Mời làm Hoàng đế (2)
Chương Quyển 4 - 282: Sự hy sinh của ai
Chương Quyển 4 - 283: Tinh thần chó điên tái hiện
Chương Quyển 4 - 284: Con mẹ nó, đừng có mơ
Chương Quyển 4 - 285: Suy ngẫm giữa rừng mai
Chương Quyển 4 - 286: Quân vương cô độc
Chương Quyển 4 - 287: Bọn họ không có lý do phải chết
Chương Quyển 4 - 288: Đừng chơi nữa được không?
Chương Quyển 4 - 289: Kẻ đào mộ của Liên Bang (1)
Chương Quyển 4 - 290: Kẻ đào mộ của Liên Bang (2)
Chương Quyển 4 - 291: Không từ thủ đoạn
Chương Quyển 4 - 292: Hắn là Lâm Bán Sơn
Chương Quyển 4 - 293: Câu trả lời của Lâm Viên
Chương Quyển 4 - 294: Kiêu hùng (1)
Chương Quyển 4 - 295: Kiêu hùng (2)
Chương Quyển 4 - 296-297: Cứu viện
Chương Quyển 4 - 298-299: Một cái việc nhỏ
Chương Quyển 4 - 300: Còn sống (1)
Chương Quyển 4 - 301: Còn sống (2)
Chương Quyển 4 - 302: Còn sống (3)
Chương Quyển 4 - 303-304: Gặp lại
Chương Quyển 4 - 305: Cố nhân
Chương Quyển 4 - 306: Diều hâu xám trong mưa
Chương Quyển 4 - 307-308: Cô độc giữa lòng địch (1)
Chương Quyển 4 - 309-310: Cô độc giữa lòng địch (2)
Chương Quyển 4 - 311-313: Cô độc giữa lòng địch (3)
Chương Quyển 4 - 314-316: Cùng sống hoặc là cùng chết
Chương Quyển 4 - 317: Phóng xạ ấm áp
Chương Quyển 4 - 318: Con gián quật cường
Chương Quyển 4 - 319: Trận động đất bất ngờ
Chương Quyển 4 - 320: Thân ảnh thô bạo
Chương Quyển 4 - 321: Ngày mai hãy nói
Chương Quyển 4 - 322-323: Căn cứ tiền tuyến nội loạn
Chương Quyển 4 - 324-326: Tôi tin vào mắt của tôi
Chương Quyển 4 - 327-329: Tiểu Lý Sư Đoàn trưởng
Chương Quyển 4 - 330: Xử bắn
Chương Quyển 4 - 331: Liên Bang hiện nay (Thượng)
Chương Quyển 4 - 332: Liên Bang hiện nay (Trung)
Chương Quyển 4 - 333: Liên Bang hôm nay (Hạ)
Chương Quyển 4 - 334: Chụp mũ đen (Thượng)
Chương Quyển 4 - 335: Chụp mũ đen (Trung)
Chương Quyển 4 - 336: Chụp mũ đen (Hạ)
Chương Quyển 4 - 337-338: Con chó mạnh mẽ tại Bách Mộ Đại
Chương Quyển 4 - 339: Một đám nam nhân
Chương Quyển 4 - 340: Trận chiến huyết tinh
Chương Quyển 4 - 341: Hắn đã tới Bách Mộ Đại
Chương Quyển 4 - 342: Điểm đỏ nhỏ của TP
Chương Quyển 4 - 343: Ân oán cá nhân
Chương Quyển 4 - 344: Lý tưởng đầu đời
Chương Quyển 4 - 345: Huynh đệ bên quán thịt nướng
Chương Quyển 4 - 346: Một ly rượu nồng, một cái nắm tay
Chương Quyển 4 - 347: Nhạc đệm của sinh mệnh
Chương Quyển 4 - 348-349: Không cảng cũ xưa
Chương Quyển 4 - 350-351: Cuộc trở về như một đóa pháo hoa
Chương Quyển 4 - 352: Tiểu đội 7 tập hợp (1)
Chương Quyển 4 - 353: Tiểu đội 7 tập hợp (2)
Chương Quyển 4 - 354-355: Ghé qua bệnh viện tâm thần
Chương Quyển 4 - 356: Đã lâu không gặp
Chương Quyển 4 - 357: Những quân cờ nguy hiểm
Chương Quyển 4 - 358: Bức tường sụp đổ
Chương Quyển 4 - 359: Súng bắn tỉa trên núi mai
Chương Quyển 4 - 360: Đến như gió xuân, đi không gợn sóng
Chương Quyển 4 - 361: Tập thể cực mạnh
Chương Quyển 4 - 362: Gã nam nhân có hình xăm
Chương Quyển 4 - 363: Nơi ẩn thân không ai ngờ đến
Chương Quyển 4 - 364: Từ đầu đến cuối
Chương Quyển 4 - 365: Bãi cỏ tuyết cùng bàn ăn
Chương Quyển 4 - 366: Phảng phất như Mạt Bố Nhĩ năm đó
Chương Quyển 4 - 367-368: Giơ hai tay lên (1)
Chương Quyển 4 - 369-370: Giơ hai tay lên (2)
Chương Quyển 4 - 371-373: Mưa gió mịt mù (1)
Chương Quyển 4 - 374-375: Mưa gió mịt mù (2)
Chương Quyển 4 - 376: ACW đối đầu ACW
Chương Quyển 4 - 377: Liên Bang nội ưu lẫn ngoại loạn
Chương Quyển 4 - 378: Truy đuổi trong sơn cốc
Chương Quyển 4 - 379: Tôi đã có vấn đề
Chương Quyển 4 - 380: Tôi không đồng ý (Thượng)
Chương Quyển 4 - 381: Tôi không đồng ý (Hạ)
Chương Quyển 4 - 382: Sự kiêu ngạo của Tảng đá Đông Lâm
Chương Quyển 4 - 383: Tôi đang trên đường truy đuổi ông (Thượng)
Chương Quyển 4 - 384: Tôi đang trên đường truy đuổi ông (Trung)
Chương Quyển 4 - 385: Tôi đang trên đường truy đuổi ông (Hạ)
Chương Quyển 4 - 386: Về phía trước! Về phía trước! Về phía trước!
Chương Quyển 4 - 387: Ta là thái dương
Chương Quyển 4 - 388: Tiểu gia chính là tinh không sáng lạn
Chương Quyển 4 - 389: Ở giữa hai cái thế giới
Chương Quyển 4 - 390: Không cho ông vĩnh viễn chính xác nữa
Chương Quyển 4 - 391: Cuối con đường
Chương Quyển 4 - 392: Thái dương cứ theo lẽ thường mọc lên
Chương Quyển 4 - 393: Sự tình tốt đẹp (Thượng)
Chương Quyển 4 - 394: Sự tình tốt đẹp (Trung)
Chương Quyển 4 - 395: Sự tình tốt đẹp (Hạ)
Không tìm thấy chương nào phù hợp