Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 11: Chiếc máy đầu tiên được chế tạo như thế nào
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~16 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Miếng thịt trâu dính đầy máu tươi được đặt vào đáy chảo rán, rắc thêm hồ tiêu và các loại gia vị khác, bắt đầu tỏa ra một loại hương vị nồng đậm của món ăn. Chiếc dao bạc cắt một miếng nhỏ qua mặt ngoài giòn tan của miếng thịt, khi mặt ngoài bị "chọc thủng" liền làm cho máu tươi trào ra, tuy miếng thịt trâu vẫn còn dính một chút máu loãng, nhưng chiếm phần lớn vẫn là hương vị ngọt ngào của món làm cho người ta phải ch** n**c miếng.
Người dân bình thường ở liên bang quanh năm chỉ dùng thức ăn tổng hợp, đối với loại thức ăn có nguồn gốc từ thiên nhiên như thế này căn bản không có một chút sức chống cự, huống chi ông chủ cửa hàng sửa chữa và thiếu niên Hứa Nhạc vốn đã quý thịt như tính mạng mình.
Bữa ăn tuyệt vời kết thúc, Hứa Nhạc thu dọn bát đũa, đem số thịt trâu và nội tạng còn lại giấu trong chiếc tủ lạnh cực lớn ở trong hầm bên cạnh gian phòng làm việc. Lúc này hắn chợt cảm thấy mình hiếm khi có được thời gian rảnh rỗi như này, nên nhất thời cũng không biết làm gì. Đứng ở trong phòng ngây ngẩn một lúc, Hứa Nhạc liền lấy từ trong ngăn kéo ra một chai rượu đỏ và hai cái chén đi ra cửa, men theo chiếc cầu thang bằng sắt lâu ngày không được tu sửa, đi tới bãi cỏ ở phía trên của hầm mỏ.
Ông chủ cửa hàng sửa chữa- Phong Dư đã ở chỗ này ngây ngốc một lúc lâu rồi, hắn vẫn nhìn về phía những chùm sáng nhàn nhạt cuối cùng đang dần dần biến mất vào trong trời đất, bóng tối đang dần dần xâm chiếm toàn diện. Đưa tay tiếp nhận chén rượu đỏ từ phía sau đưa tới, Phong Dư nhấp một ngụm, dường như cười mà không cười hỏi:
- Dùng bảo bối của ta để lấy lòng ta, lại có chuyện gì muốn hỏi đây?
Hứa Nhạc cầm bình rượu tới bên cạnh hắn, theo ánh mắt của đại thúc nhìn về phía đồng cỏ ở đằng xa, lúc này bóng đêm đã phủ xuống, không còn thấy được khung cảnh tráng lệ của thời khắc mặt trời lặn nữa. Hắn biết ông chủ cửa hàng sửa chữa này khẳng định có rất nhiều chuyện gạt mình, nhưng hắn cũng không muốn tìm hiểu, bởi vì hắn đi theo Phong Dư, chính là hi vọng có thể học được tri thức về sửa chữa máy móc từ trên người đối phương, chứ không phải hi vọng nghe dược một vài chuyện xưa khiến cho người khác cũng phải động lòng.
Hơn nữa, mỗi người đều có bí mật của mình, không muốn bị người khác làm phiền.
- Thật ra . . . tôi cũng không phải là kẻ ngốc.
Hứa Nhạc bỗng nhiên mở miệng nói, hắn cũng không cố ý giả vờ vô cùng bối rối, bộ dáng muốn nói lại thôi, nhưng mà theo thói quen tới mỗi từ trọng yếu hắn lại nghiến răng một chút, ngữ khí lại tăng thêm một chút. Mười năm trước, cha mẹ và em gái đã chết ở trong vụ tai nạn hầm mỏ đó, trong cuộc sống cô độc của Hứa Nhạc, dường như không có cái gì là trọng tâm, cho nên thỉnh thoảng có một lần, cuối cùng hắn chỉ còn biết dùng phương pháp biểu thị tâm tình có vẻ tương đối ngốc nghếch như vậy.
Trong bóng đêm, con mắt của người thiếu niên híp lại, có vẻ thận trọng. Kỳ thật hắn cũng đã sớm đoán được một chút gì đó. Hai năm nay sống cùng với Phong Dư, ngoại trừ tri thức và năng lực thực tiễn về phương pháp sửa chữa máy móc, ông chủ còn bắt mình phải thường xuyên tập luyện cái tư thế xấu xí kia, rất cổ quái . . .
Tính tình của Hứa Nhạc rất chân thành, nhưng không có nghĩa là hắn không có đầu óc, chỉ là hắn vẫn cho rằng tư thế kia chỉ là một loại vận động, gần như các loại kỹ xảo được huấn luyện trong quân đội, cho nên mới một mực giả ngốc. Có lẽ có thể làm cho thân thể của mình ngày càng cường tráng hơn? Đối với chuyện tình có lợi với mình như vậy, ông chủ cho mình học, vậy thì học thôi.
Nhưng ngày hôm nay g**t ch*t con trâu rừng đó, trong đầu hắn đã sinh ra vài tia hàn ý, ông chủ chỉ là một thợ sửa chữa từ trong quân đội trốn ra, tại sao lại đi dạy mình những cài gì đó, lại làm cho mình có lực lượng lớn như vậy? Chẳng lẽ ông ta vẫn thường dạy mình . . . Là kỹ năng giết người bí mật trong quân đội không được phép truyền ra ngoài?
- Ta chưa bao giờ nghĩ rằng cậu là một kẻ ngốc, ngược lại, ta cho rằng cậu là một thiên tài.
Phong Dư đưa miệng chén rượu rời môi, nét mặt bình tĩnh, lông mày khẽ cau lại nhưng lại lộ ra một tia tiếu ý cổ quái.
- Tôi không phải là thiên tài. Tôi chỉ không rõ, ngài dạy tôi mấy thứ này có ích lợi gì?
Hứa Nhạc có phần bất đắc dĩ nhìn vào hai mắt Phong Dư, hỏi:
- Trong cuộc thi tuyển sĩ quan sửa chữa máy móc của Bộ Quốc Phòng, căn bản không có kiểm tra năng lực dã chiến, tôi không muốn lãng phí thời gian vào việc này.
Thanh âm của Hứa Nhạc bắt đầu run rẩy, giống như đang phải chịu đựng được sự dày vò và thống khổ khó chịu nào đó. Phong Dư chẳng buồn liếc mắt nhìn hắn một cái, bình tĩnh nói:
- Với tính cách của cậu, nếu đã hỏi, xem ra cậu có phần bất mãn đối với việc này. . . Ta chỉ không rõ, mâu thuẫn của cậu đến từ đâu.
Thanh âm của Hứa Nhạc vẫn run rẩy như trước, thỉnh thoảng còn có tiếng th* d*c nặng nề vang lên, hắn tức giận nói:
- Bây giờ đã là năm 63 của hiến lịch thứ 37 . . . Nền văn minh của nhân loại cũng đã phát triển tới tình trạng như bây giờ, ông còn cho tôi luyện tập những thứ này còn có ích lợi gì? Một người cho dù lợi hại, chẳng lẽ hắn có thể chống lại được Cơ Giáp? Chẳng lẽ hắn có thể bay vào vũ trụ, chính diện chống lại Chiến Hạm?
- Ta hiểu rồi, cậu nghĩ mình có thể trở thành thợ sửa chữa cơ giáp và chiến hạm thuộc tam đại hệ thống, cho nên theo ý của cậu, so với những khối máy bằng kim loại lạnh lẽo kia, cơ thể của con người chỉ như những con kiến không hơn.
Phong Dư lạnh lùng đáp lại:
- Nhưng cậu chớ quên, cho dù nhân loại phát triển tới trình độ nào, nhân loại vẫn là một sinh vật, vẫn phải sống trong một cái thể xác. Cái thể xác này mới chính là phương pháp bảo mệnh cuối cùng của cậu, chính là nhờ đôi bàn tay của cậu, đã tạo ra và vận hành chiếc máy đầu tiên.
- Về phần các loại máy móc, chiến hạm gì đó, đó chỉ là những thứ bề ngoài mà thôi.
Phong Dư chậm dãi nhắm hai mắt lại.
- Con người không thể cả đời chỉ trốn trong Cơ Giáp, chung quy lại con người cũng cần phải ăn, ngủ, đi WC, con người muốn được "yêu", phải tắm rửa . . . Thời gian không mặc quần áo của một người chiếm một phần mười thời gian cuộc sống, vậy cậu không mặc Cơ Giáp vào lúc nào?
Hứa Nhạc nghe mà hai mắt chóng váng, cuối cùng mặc dù biết ông chủ nói có chút không đạo lý, nhưng những thứ ngụy biện đó lại không thể cãi lại được.
Phong Dư đem phần rượu còn lại trong chén uống cạn, bỗng nhiên cúi đầu nở nụ cười:
- Huống chi hiện nay nguồn sinh lực của liên bang khan hiếm, không chừng một ngày nào đó chiến hạm vũ trụ lại trở thành một đống rác rưởi trong vũ trụ đó.
- Nhưng Cơ Giáp không cần tinh quáng, chỉ cần có năng lượng cao áp là đủ để cho nó hoạt động ở trên mặt đất.
Hứa Nhạc biết rõ ông chủ hôm nay nói nhiều như vậy, cũng là để thuyết phục mình, nhưng vẫn như cũ quật cường phản kháng:
- Hơn nữa . . . Bảo mệnh cái gì, thể xác cuối cùng cái gì, tôi sẽ không tới Tây Lâm để đánh nhau với đế quốc dã nhân, tôi chỉ muốn làm thợ sửa chữa kiếm tiền, đồng thời làm công việc của mình, cần gì phải quan tâm nhiều như vậy?
- Chúng ta không thảo luận về cuộc sống sau này của cậu, bởi vì theo ta nghĩ, trong cuộc thi của Bộ Quốc Phòng cậu chưa chắc đã vượt qua, nói không chùng lại phải làm việc không công cho ta cả đời.
Phong Dư cười ha hả, sau đó tiếng cười mới dần dần nhỏ xuống.
- Thử nghĩ về những người trên ba khỏa tinh cầu ở Thượng Lâm, những gia tộc đã kéo dài mấy ngàn năm, ngay cả là bảy đại gia kia, vì sao người người đều tôn kính mấy lão già đó, là vì cái gì? Không phải là bởi vì tự thân thực lực của bọ họ cường đại hay sao?
Thượng Lâm là tên gọi cấp đại khu của Tinh Quyển Thủ Đô, Tinh Quyển Thủ Đô là do ba hành tinh tạo thành, là nơi văn minh phát triển nhất toàn liên bang, nơi giàu có nhất, cuộc sống của nhân dân nhàn hạ nhất. Bảy đại gia kia, đối với những thiếu niên cư ngụ ở Đông Lâm như Hứa Nhạc mà nói, chính là một thượng tầng tồn tại từ xa xưa không thể với tới được. Mà trong miệng Phong Dư lại gọi là lão già . . .
- Mẹ ơi, ông dám gọi là mấy lão già . . .
Không biết là quá sợ hãi hay không, âm thanh của Hứa Nhạc cực kì run rẩy.
- Được rồi, hôm nay không cần làm trung bình tấn nữa, làm lại các tư thế vận động một lần đi.
Phong Dư không trả lời câu nói kinh hoàng của Hứa Nhạc, mỉm cười nhìn Hứa Nhạc đã bảo trì tư thế trung bình tấn đã được hơn nửa giờ, trong đầu thầm nghĩ, thằng nhóc này tuy rằng có mâu thuẫn trong lòng, nhưng khi bắt đầu làm việc gì thì chăm chú khác thường, ngoại trừ hắn ra, còn có người thiếu niên mới hơn mười tuổi nào, có khả năng chịu đựng được loại khảo nghiệm trung bình tấn ngày qua ngày, dài tới 2 năm đây?
- Chú ý hô hấp, thả lỏng tâm thần.
Phong Dư đứng dậy, bình tĩnh mà nghiêm khác nhìn vào Hứa Nhạc gần như sắp ngã xuống đất, nhấn mạnh từng câu:
- Phải cảm nhận, đồng thời phải nhớ kỹ từng bộ phận nhỏ nhất trong cơ thể cậu đang run rẩy khổ sở, không được nghĩ cách quên nó đi.
Người dân bình thường ở liên bang quanh năm chỉ dùng thức ăn tổng hợp, đối với loại thức ăn có nguồn gốc từ thiên nhiên như thế này căn bản không có một chút sức chống cự, huống chi ông chủ cửa hàng sửa chữa và thiếu niên Hứa Nhạc vốn đã quý thịt như tính mạng mình.
Bữa ăn tuyệt vời kết thúc, Hứa Nhạc thu dọn bát đũa, đem số thịt trâu và nội tạng còn lại giấu trong chiếc tủ lạnh cực lớn ở trong hầm bên cạnh gian phòng làm việc. Lúc này hắn chợt cảm thấy mình hiếm khi có được thời gian rảnh rỗi như này, nên nhất thời cũng không biết làm gì. Đứng ở trong phòng ngây ngẩn một lúc, Hứa Nhạc liền lấy từ trong ngăn kéo ra một chai rượu đỏ và hai cái chén đi ra cửa, men theo chiếc cầu thang bằng sắt lâu ngày không được tu sửa, đi tới bãi cỏ ở phía trên của hầm mỏ.
Ông chủ cửa hàng sửa chữa- Phong Dư đã ở chỗ này ngây ngốc một lúc lâu rồi, hắn vẫn nhìn về phía những chùm sáng nhàn nhạt cuối cùng đang dần dần biến mất vào trong trời đất, bóng tối đang dần dần xâm chiếm toàn diện. Đưa tay tiếp nhận chén rượu đỏ từ phía sau đưa tới, Phong Dư nhấp một ngụm, dường như cười mà không cười hỏi:
- Dùng bảo bối của ta để lấy lòng ta, lại có chuyện gì muốn hỏi đây?
Hứa Nhạc cầm bình rượu tới bên cạnh hắn, theo ánh mắt của đại thúc nhìn về phía đồng cỏ ở đằng xa, lúc này bóng đêm đã phủ xuống, không còn thấy được khung cảnh tráng lệ của thời khắc mặt trời lặn nữa. Hắn biết ông chủ cửa hàng sửa chữa này khẳng định có rất nhiều chuyện gạt mình, nhưng hắn cũng không muốn tìm hiểu, bởi vì hắn đi theo Phong Dư, chính là hi vọng có thể học được tri thức về sửa chữa máy móc từ trên người đối phương, chứ không phải hi vọng nghe dược một vài chuyện xưa khiến cho người khác cũng phải động lòng.
Hơn nữa, mỗi người đều có bí mật của mình, không muốn bị người khác làm phiền.
- Thật ra . . . tôi cũng không phải là kẻ ngốc.
Hứa Nhạc bỗng nhiên mở miệng nói, hắn cũng không cố ý giả vờ vô cùng bối rối, bộ dáng muốn nói lại thôi, nhưng mà theo thói quen tới mỗi từ trọng yếu hắn lại nghiến răng một chút, ngữ khí lại tăng thêm một chút. Mười năm trước, cha mẹ và em gái đã chết ở trong vụ tai nạn hầm mỏ đó, trong cuộc sống cô độc của Hứa Nhạc, dường như không có cái gì là trọng tâm, cho nên thỉnh thoảng có một lần, cuối cùng hắn chỉ còn biết dùng phương pháp biểu thị tâm tình có vẻ tương đối ngốc nghếch như vậy.
Trong bóng đêm, con mắt của người thiếu niên híp lại, có vẻ thận trọng. Kỳ thật hắn cũng đã sớm đoán được một chút gì đó. Hai năm nay sống cùng với Phong Dư, ngoại trừ tri thức và năng lực thực tiễn về phương pháp sửa chữa máy móc, ông chủ còn bắt mình phải thường xuyên tập luyện cái tư thế xấu xí kia, rất cổ quái . . .
Tính tình của Hứa Nhạc rất chân thành, nhưng không có nghĩa là hắn không có đầu óc, chỉ là hắn vẫn cho rằng tư thế kia chỉ là một loại vận động, gần như các loại kỹ xảo được huấn luyện trong quân đội, cho nên mới một mực giả ngốc. Có lẽ có thể làm cho thân thể của mình ngày càng cường tráng hơn? Đối với chuyện tình có lợi với mình như vậy, ông chủ cho mình học, vậy thì học thôi.
Nhưng ngày hôm nay g**t ch*t con trâu rừng đó, trong đầu hắn đã sinh ra vài tia hàn ý, ông chủ chỉ là một thợ sửa chữa từ trong quân đội trốn ra, tại sao lại đi dạy mình những cài gì đó, lại làm cho mình có lực lượng lớn như vậy? Chẳng lẽ ông ta vẫn thường dạy mình . . . Là kỹ năng giết người bí mật trong quân đội không được phép truyền ra ngoài?
- Ta chưa bao giờ nghĩ rằng cậu là một kẻ ngốc, ngược lại, ta cho rằng cậu là một thiên tài.
Phong Dư đưa miệng chén rượu rời môi, nét mặt bình tĩnh, lông mày khẽ cau lại nhưng lại lộ ra một tia tiếu ý cổ quái.
- Tôi không phải là thiên tài. Tôi chỉ không rõ, ngài dạy tôi mấy thứ này có ích lợi gì?
Hứa Nhạc có phần bất đắc dĩ nhìn vào hai mắt Phong Dư, hỏi:
- Trong cuộc thi tuyển sĩ quan sửa chữa máy móc của Bộ Quốc Phòng, căn bản không có kiểm tra năng lực dã chiến, tôi không muốn lãng phí thời gian vào việc này.
Thanh âm của Hứa Nhạc bắt đầu run rẩy, giống như đang phải chịu đựng được sự dày vò và thống khổ khó chịu nào đó. Phong Dư chẳng buồn liếc mắt nhìn hắn một cái, bình tĩnh nói:
- Với tính cách của cậu, nếu đã hỏi, xem ra cậu có phần bất mãn đối với việc này. . . Ta chỉ không rõ, mâu thuẫn của cậu đến từ đâu.
Thanh âm của Hứa Nhạc vẫn run rẩy như trước, thỉnh thoảng còn có tiếng th* d*c nặng nề vang lên, hắn tức giận nói:
- Bây giờ đã là năm 63 của hiến lịch thứ 37 . . . Nền văn minh của nhân loại cũng đã phát triển tới tình trạng như bây giờ, ông còn cho tôi luyện tập những thứ này còn có ích lợi gì? Một người cho dù lợi hại, chẳng lẽ hắn có thể chống lại được Cơ Giáp? Chẳng lẽ hắn có thể bay vào vũ trụ, chính diện chống lại Chiến Hạm?
- Ta hiểu rồi, cậu nghĩ mình có thể trở thành thợ sửa chữa cơ giáp và chiến hạm thuộc tam đại hệ thống, cho nên theo ý của cậu, so với những khối máy bằng kim loại lạnh lẽo kia, cơ thể của con người chỉ như những con kiến không hơn.
Phong Dư lạnh lùng đáp lại:
- Nhưng cậu chớ quên, cho dù nhân loại phát triển tới trình độ nào, nhân loại vẫn là một sinh vật, vẫn phải sống trong một cái thể xác. Cái thể xác này mới chính là phương pháp bảo mệnh cuối cùng của cậu, chính là nhờ đôi bàn tay của cậu, đã tạo ra và vận hành chiếc máy đầu tiên.
- Về phần các loại máy móc, chiến hạm gì đó, đó chỉ là những thứ bề ngoài mà thôi.
Phong Dư chậm dãi nhắm hai mắt lại.
- Con người không thể cả đời chỉ trốn trong Cơ Giáp, chung quy lại con người cũng cần phải ăn, ngủ, đi WC, con người muốn được "yêu", phải tắm rửa . . . Thời gian không mặc quần áo của một người chiếm một phần mười thời gian cuộc sống, vậy cậu không mặc Cơ Giáp vào lúc nào?
Hứa Nhạc nghe mà hai mắt chóng váng, cuối cùng mặc dù biết ông chủ nói có chút không đạo lý, nhưng những thứ ngụy biện đó lại không thể cãi lại được.
Phong Dư đem phần rượu còn lại trong chén uống cạn, bỗng nhiên cúi đầu nở nụ cười:
- Huống chi hiện nay nguồn sinh lực của liên bang khan hiếm, không chừng một ngày nào đó chiến hạm vũ trụ lại trở thành một đống rác rưởi trong vũ trụ đó.
- Nhưng Cơ Giáp không cần tinh quáng, chỉ cần có năng lượng cao áp là đủ để cho nó hoạt động ở trên mặt đất.
Hứa Nhạc biết rõ ông chủ hôm nay nói nhiều như vậy, cũng là để thuyết phục mình, nhưng vẫn như cũ quật cường phản kháng:
- Hơn nữa . . . Bảo mệnh cái gì, thể xác cuối cùng cái gì, tôi sẽ không tới Tây Lâm để đánh nhau với đế quốc dã nhân, tôi chỉ muốn làm thợ sửa chữa kiếm tiền, đồng thời làm công việc của mình, cần gì phải quan tâm nhiều như vậy?
- Chúng ta không thảo luận về cuộc sống sau này của cậu, bởi vì theo ta nghĩ, trong cuộc thi của Bộ Quốc Phòng cậu chưa chắc đã vượt qua, nói không chùng lại phải làm việc không công cho ta cả đời.
Phong Dư cười ha hả, sau đó tiếng cười mới dần dần nhỏ xuống.
- Thử nghĩ về những người trên ba khỏa tinh cầu ở Thượng Lâm, những gia tộc đã kéo dài mấy ngàn năm, ngay cả là bảy đại gia kia, vì sao người người đều tôn kính mấy lão già đó, là vì cái gì? Không phải là bởi vì tự thân thực lực của bọ họ cường đại hay sao?
Thượng Lâm là tên gọi cấp đại khu của Tinh Quyển Thủ Đô, Tinh Quyển Thủ Đô là do ba hành tinh tạo thành, là nơi văn minh phát triển nhất toàn liên bang, nơi giàu có nhất, cuộc sống của nhân dân nhàn hạ nhất. Bảy đại gia kia, đối với những thiếu niên cư ngụ ở Đông Lâm như Hứa Nhạc mà nói, chính là một thượng tầng tồn tại từ xa xưa không thể với tới được. Mà trong miệng Phong Dư lại gọi là lão già . . .
- Mẹ ơi, ông dám gọi là mấy lão già . . .
Không biết là quá sợ hãi hay không, âm thanh của Hứa Nhạc cực kì run rẩy.
- Được rồi, hôm nay không cần làm trung bình tấn nữa, làm lại các tư thế vận động một lần đi.
Phong Dư không trả lời câu nói kinh hoàng của Hứa Nhạc, mỉm cười nhìn Hứa Nhạc đã bảo trì tư thế trung bình tấn đã được hơn nửa giờ, trong đầu thầm nghĩ, thằng nhóc này tuy rằng có mâu thuẫn trong lòng, nhưng khi bắt đầu làm việc gì thì chăm chú khác thường, ngoại trừ hắn ra, còn có người thiếu niên mới hơn mười tuổi nào, có khả năng chịu đựng được loại khảo nghiệm trung bình tấn ngày qua ngày, dài tới 2 năm đây?
- Chú ý hô hấp, thả lỏng tâm thần.
Phong Dư đứng dậy, bình tĩnh mà nghiêm khác nhìn vào Hứa Nhạc gần như sắp ngã xuống đất, nhấn mạnh từng câu:
- Phải cảm nhận, đồng thời phải nhớ kỹ từng bộ phận nhỏ nhất trong cơ thể cậu đang run rẩy khổ sở, không được nghĩ cách quên nó đi.
Gian Khách
Tác giả: Miêu Nị
372 chương | 1,387 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Biểu tình ở phố Chung Lâu
Chương Quyển 1 - 2: Phía sau một trăm thiếu niên mặc áo đen
Chương Quyển 1 - 3: Hắn còn tịch mịch hơn Yên hoa
Chương Quyển 1 - 4: Mũ này, không che được mặt ngươi!
Chương Quyển 1 - 5: Cái chỉ tay trong đêm gió
Chương Quyển 1 - 6: Hắn không phải đặc công
Chương Quyển 1 - 7: Hắn là Thiên tài không thầy dạy tự biết
Chương Quyển 1 - 8: Cuộc sống trong hầm mỏ
Chương Quyển 1 - 9: Trâu đực phẫn nộ
Chương Quyển 1 - 10: Hoàng hôn như máu
Chương Quyển 1 - 11: Chiếc máy đầu tiên được chế tạo như thế nào
Chương Quyển 1 - 12: Vũ đạo cứng nhắc
Chương Quyển 1 - 13: Tấm màn che dần dần được kéo lên
Chương Quyển 1 - 14: Hành trình của một kiện vật chứng (1)
Chương Quyển 1 - 15: Hành trình của một kiện vật chứng (2)
Chương Quyển 1 - 16: Mệnh lệnh Đại nhân vật
Chương Quyển 1 - 17: Giáp mặt với họng súng
Chương Quyển 1 - 18: Có tiểu nhân vật trầm mặc
Chương Quyển 1 - 19: Tiểu nhân vật còn có kiên trì cùng với nắm tay
Chương Quyển 1 - 20: Có nắm tay sẽ xuất quyền
Chương Quyển 1 - 21: Bốn phút mười hai giây
Chương Quyển 1 - 22: Gặp mặt
Chương Quyển 1 - 23: Bí mật lớn của ông chủ Phong và chiếc vòng tay nhỏ
Chương Quyển 1 - 24: Vật đổi sao rời
Chương Quyển 1 - 25: Thân thể rung động
Chương Quyển 1 - 26: Bá vương tá giáp
Chương Quyển 1 - 27: Bàn tay quyến rũ và tinh quang giận dữ
Chương Quyển 1 - 28: Vụ nổ lớn
Chương Quyển 1 - 29: Cổ chung hào
Chương Quyển 1 - 30: Sự sống mới trong cơn mưa bão
Chương Quyển 1 - 31: Tình huống dị thường số 72
Chương Quyển 1 - 32: Quên đi quá khứ
Chương Quyển 1 - 33: Người loạn lòng ta
Chương Quyển 1 - 34: Cô bé trong ánh tinh quang
Chương Quyển 1 - 35: Tiểu Dưa Hấu chạy nạn
Chương Quyển 1 - 36: Lịch sử tang thương
Chương Quyển 1 - 37: Khát vọng sửa chữa robot
Chương Quyển 1 - 38: Thiên tài và ngu ngốc
Chương Quyển 1 - 39: Người Tây Lâm lo lắng
Chương Quyển 1 - 40: Tìm được người trẻ tuổi
Chương Quyển 1 - 41: Tinh thần chính nghĩa tại sao không thể lan tràn?
Chương Quyển 1 - 42: Sự bộc phát của thanh niên có ba ưu điểm
Chương Quyển 1 - 43: Uy lực của một cước
Chương Quyển 1 - 44: Chuyện liên quan đến tu thân quán và thực tập
Chương Quyển 1 - 45: Bi kịch của Thượng Tuyết Lâm
Chương Quyển 1 - 46: Sân bay mùa đông
Chương Quyển 1 - 47: Chung gia và Bánh Quy Tiểu Cẩu
Chương Quyển 1 - 48: Màn kịch lần đầu gặp mặt
Chương Quyển 1 - 49: Người gác cổng trong Lê Hoa Viên
Chương Quyển 1 - 50: Chúng ta đều là người có câu chuyện riêng
Chương Quyển 1 - 51: Bằng hữu
Chương Quyển 1 - 52: Nhân sinh mặc kệ tam thất (Thượng)
Chương Quyển 1 - 53: Nhân sinh mặc kệ tam thất (Trung)
Chương Quyển 1 - 54: Nhân sinh mặc kệ tam thất (Hạ)
Chương Quyển 1 - 55: Thản nhiên ra tay (Thượng)
Chương Quyển 1 - 56: Thản nhiên ra tay (Hạ)
Chương Quyển 1 - 57: Cảnh cục đêm nói mười năm thực
Chương Quyển 1 - 58: Thân phận Thi công tử
Chương Quyển 1 - 59: Kiều trì tạp lâm
Chương Quyển 1 - 60: Lê viên một đêm thành ra ngơ ngẩn
Chương Quyển 1 - 61: Phi đao của Hứa Nhạc
Chương Quyển 2 - 62: Con robot mạt lộ
Chương Quyển 2 - 63: Ngài nghị viên
Chương Quyển 2 - 64: Điều tra tội ác
Chương Quyển 2 - 65: Các chết của Phó Bộ trưởng Bộ quốc phòng
Chương Quyển 2 - 66: Lời liên hệ chủ động
Chương Quyển 2 - 67: Bóng đen dưới quang huy Hiến chương
Chương Quyển 2 - 68: Trong giấc mơ màu đen
Chương Quyển 2 - 69: Thần tượng Liên Bang dưới ánh sáng mặt trời
Chương Quyển 2 - 70: Đại minh tinh đã cứu ta
Chương Quyển 2 - 71: Khăng khít
Chương Quyển 2 - 72: Lâm Hải gió tuyết
Chương Quyển 2 - 73: Ảo ảnh trong mắt
Chương Quyển 2 - 74: Người bệnh động kinh
Chương Quyển 2 - 75: Chẩn đoán bệnh cùng trị liệu
Chương Quyển 2 - 76: Sản phẩm kém chất lượng, hại chết người?
Chương Quyển 2 - 77: 27 ly rượu
Chương Quyển 2 - 78: Lại nhờ cô giúp đỡ
Chương Quyển 2 - 79: Trở lại Lâm Hải
Chương Quyển 2 - 80: Ai đang theo dõi ngươi?
Chương Quyển 2 - 81: Điên cuồng đua xe
Chương Quyển 2 - 82: Trốn chết
Chương Quyển 2 - 83: Hai gã tuyệt nhân
Chương Quyển 2 - 84: Bất đồng chí hướng
Chương Quyển 2 - 85: Kỷ niệm người nào đó rời đi
Chương Quyển 2 - 86: Ảnh hưởng
Chương Quyển 2 - 87: Tinh thần hải dương
Chương Quyển 2 - 88: Nơi nào có kim loại, sẽ có công ty Quả Xác
Chương Quyển 2 - 89: Nhận lời mời gặp mặt
Chương Quyển 2 - 90: Khảo hạch
Chương Quyển 2 - 91: Đáp án
Chương Quyển 2 - 92: Ai là Hứa Nhạc?
Chương Quyển 2 - 93: Chuyện mà hắn không biết
Chương Quyển 2 - 94: Hồng liên hoa
Chương Quyển 2 - 95: Trâu Gia có nữ sơ trưởng thành
Chương Quyển 2 - 96: Đừng kiêu ngạo, kiêu ngạo tao tông xe
Chương Quyển 2 - 97: Quan hệ giữa khí độ và thái độ
Chương Quyển 2 - 98: Đàm phán về huyết mạch
Chương Quyển 2 - 99: Sự khác biệt giữa nhiệt huyết và cẩu huyết
Chương Quyển 2 - 100: Cuộc sống ở Sở nghiên cứu
Chương Quyển 2 - 101: Núi báu vật ở trước mặt
Chương Quyển 2 - 102: Nhị gia cùng Nhị tẩu
Chương Quyển 2 - 103: Quán nước
Chương Quyển 2 - 104: Lâm hoa tàn xuân hồng
Chương Quyển 2 - 105: Phòng thí nghiệm... của ta (Thượng)
Chương Quyển 2 - 106: Phòng thí nghiệm... của ta (Trung)
Chương Quyển 2 - 107: Phòng thí nghiệm... của ta (Hạ)
Chương Quyển 2 - 108: Cơ hội
Chương Quyển 2 - 109: Lâm viên
Chương Quyển 2 - 110: Lợi gia, Lý cuồng nhân
Chương Quyển 2 - 111: Đao trong lồng ngực, răng trộn máu
Chương Quyển 2 - 112: Cuộc sống
Chương Quyển 2 - 113: Là một chùm tia
Chương Quyển 2 - 114: Tương lai không lường trước
Chương Quyển 2 - 115: Ra đi
Chương Quyển 2 - 116: Hậu sự
Chương Quyển 2 - 117: Vũ trụ không có đạo lý
Chương Quyển 2 - 118: Lễ tang
Chương Quyển 2 - 119: Chống đỡ đi
Chương Quyển 2 - 120: Phiến đoạn nhỏ
Chương Quyển 2 - 121: Ánh đao ở Hổ Sơn Đạo (Thượng)
Chương Quyển 2 - 122: Ánh đao ở Hổ Sơn Đạo (Trung)
Chương Quyển 2 - 123: Ánh đao ở Hổ Sơn Đạo (Hạ)
Chương Quyển 2 - 124: Đêm viếng Thanh Đằng Viên
Chương Quyển 2 - 125: Lam quang
Chương Quyển 2 - 126: Cây búa hiệu Thái Bình
Chương Quyển 2 - 127: Ta là
Chương Quyển 2 - 128: Sự tồn tại vĩ đại không được biết đến
Chương Quyển 2 - 129: Đêm thắng lợi
Chương Quyển 2 - 130: Sương mù
Chương Quyển 2 - 131: Tội phạm bị tình nghi
Chương Quyển 2 - 132: Thẩm vấn
Chương Quyển 2 - 133: Đợi chứng cứ hoặc thứ khác
Chương Quyển 2 - 134: Bước chuyển ngoặt lớn
Chương Quyển 2 - 135: Trầm Tổng thư ký
Chương Quyển 2 - 136: Buổi uống trà của Thai phu nhân
Chương Quyển 2 - 137: Ai có tư cách hợp tác với Thai gia?
Chương Quyển 2 - 138: Trở lại Lâm Viên
Chương Quyển 2 - 139: Một búa mở ra tương lai (Thượng)
Chương Quyển 2 - 140: Một búa mở ra tương lai (Trung)
Chương Quyển 2 - 141: Một búa mở ra tương lai (Hạ)
Chương Quyển 2 - 142: Kẻ báo thù
Chương Quyển 2 - 143: Tiểu đội 7
Chương Quyển 2 - 144: Kể chuyện xưa
Chương Quyển 2 - 145: Bạn đồng hành mới
Chương Quyển 2 - 146: Bên trong toa xe
Chương Quyển 2 - 147: Còn trẻ mà quá điên cuồng (Thượng)
Chương Quyển 2 - 148: Còn trẻ mà quá điên cuồng (Hạ)
Chương Quyển 2 - 149: Thanh niên phẫn nộ (Thượng)
Chương Quyển 2 - 150: Thanh niên phẫn nộ (Trung)
Chương Quyển 2 - 151: Thanh niên phẫn nộ (Hạ)
Chương Quyển 2 - 152: Uống rượu tắm giáp (Thượng)
Chương Quyển 2 - 153: Uống rượu tắm giáp (Trung)
Chương Quyển 2 - 154: Uống rượu tắm giáp (Hạ)
Chương Quyển 2 - 155: Quái thai
Chương Quyển 2 - 156: Chuông gió sau mông kêu đing đang
Chương Quyển 2 - 157: Tháng bảy Lưu Hỏa (Thượng)
Chương Quyển 2 - 158: Tháng bảy Lưu Hỏa (Trung)
Chương Quyển 2 - 159: Tháng bảy Lưu Hỏa (Hạ)
Chương Quyển 2 - 160: Sinh mạng mới
Chương Quyển 2 - 161: Trong phòng bệnh và trên ngư trường
Chương Quyển 2 - 162: Súng lớn (Thượng)
Chương Quyển 2 - 163: Súng lớn (Hạ)
Chương Quyển 2 - 164: Quân nhân Liên Bang
Chương Quyển 2 - 165: Kẻ địch 16 tuổi
Chương Quyển 2 - 166: Chứng cứ
Chương Quyển 2 - 167: Nguy cơ lớn của Hứa Nhạc
Chương Quyển 2 - 168: Chuyện xưa... Quyết định của Thai phu nhân
Chương Quyển 2 - 169: Phong cách! Thứ cơ bản nói về robot!
Chương Quyển 2 - 170: Robot yên lặng hay điên cuồng (Thượng)
Chương Quyển 2 - 171: Robot yên lặng hay điên cuồng (Hạ)
Chương Quyển 2 - 172: Đại nhân vật dưới ô
Chương Quyển 2 - 173: Quyền lực cũng có giới hạn
Chương Quyển 2 - 174: Nòng súng to hay nhỏ quyết định độ lớn của âm thanh
Chương Quyển 2 - 175: Thiếu tá Lan Hiểu Long
Chương Quyển 2 - 176: Không thể thua
Chương Quyển 2 - 177: Cuộc chiến robot thế hệ mới
Chương Quyển 2 - 178: Thời hạn một tuần
Chương Quyển 2 - 179: Nữ công trình sư Thương Thu
Chương Quyển 2 - 180: Cánh cửa tòa án dần dần mở ra
Chương Quyển 2 - 181: Thành công! Ngàn lớp sóng chấn động
Chương Quyển 2 - 182: Phong ba sao chép
Chương Quyển 2 - 183: Dinh thự Tổng Thống
Chương Quyển 2 - 184: Điện thoại từ Phí Thành
Chương Quyển 2 - 185: Căn cứ Cựu Nguyệt
Chương Quyển 2 - 186: Lý Vô Địch hay là Hứa tiểu thúc?
Chương Quyển 2 - 187: Một chiêu, tuyệt trần (A)
Chương Quyển 2 - 188: Một chiêu, tuyệt trần (B)
Chương Quyển 2 - 189: Một chiêu, tuyệt trần (C)
Chương Quyển 2 - 190: Một chiêu, tuyệt trần (D)
Chương Quyển 2 - 191: Một chiêu, tuyệt trần (E)
Chương Quyển 2 - 192: Một chiêu, tuyệt trần (F)
Chương Quyển 2 - 193: Một chiêu, tuyệt trần (G)
Chương Quyển 2 - 194: Một chiêu, tuyệt trần (H)
Chương Quyển 2 - 195: Phong ba trong phòng chỉ huy
Chương Quyển 2 - 196: Đã chép lại còn chép sai!
Chương Quyển 2 - 197: Ổn định phong ba!
Chương Quyển 2 - 198: Cuộc sông trong căn cứ Hạm đội
Chương Quyển 2 - 199: Mặc dù sợ hãi, nhưng cũng có may mắn (1 + 2)
Chương Quyển 2 - 200: Ngày thắng lợi yên tĩnh
Chương Quyển 2 - 201: Rượu ngon mĩ nhân không từ chối
Chương Quyển 2 - 202: Hứa Nhạc đào hoa (1-3)
Chương Quyển 2 - 203: Đêm thu (1-2)
Chương Quyển 2 - 204: Một người cũng không tha thứ (1)
Chương Quyển 2 - 205: Nhật báo Thủ Đô lúc này bùng nổ… (1-2)
Chương Quyển 2 - 206: Tin tức chính là sự thật
Chương Quyển 2 - 207: Nghị viên mạch đức lâm (thượng)
Chương Quyển 2 - 208: Nghị viên mạch đức lâm (hạ)
Chương Quyển 2 - 209: Không khống chế được
Chương Quyển 2 - 210: Quay trở về
Chương Quyển 2 - 211: Gặp nhau trước tòa nhà Nghị Viện
Chương Quyển 2 - 212: Tâm tình băng lạnh như tuyết
Chương Quyển 2 - 213: Các thế lực bắt đầu hành động
Chương Quyển 2 - 214: Vị lão nhân đội mũ quả dưa (1+2)
Chương Quyển 2 - 215: Trở tay mây gió biến sắc
Chương Quyển 2 - 216: Rời đi
Chương Quyển 2 - 217: Thủ Đô tuyết đầu mùa
Chương Quyển 2 - 218: Chuông cổ và chim trời
Chương Quyển 2 - 219: Thịnh yến (Thượng)
Chương Quyển 2 - 220: Thịnh yến (Hạ)
Chương Quyển 2 - 221: Tuyết, thuốc lá và tấm danh thiếp trên quảng trường (1+2)
Chương Quyển 2 - 222: Không phải phù vân (1+2)
Chương Quyển 2 - 223: Thời khắc chuẩn bị (1+2)
Chương Quyển 2 - 224: Súng và hoa (1+2)
Chương Quyển 2 - 225: Câu lạc bộ đêm S2 (1+2)
Chương Quyển 2 - 226: Bút thí Mạch Đức Lâm (1+2)
Chương Quyển 2 - 227: Từng mẩu lá vỡ (1+2)
Chương Quyển 2 - 228: Nơi này bình minh vẫn chơi trốn tìm (1)
Chương Quyển 2 - 229: Nghe thấy tiếng súng (1)
Chương Quyển 2 - 230: Gió lạnh thổi qua lầu hoang
Chương Quyển 2 - 231: Lửa Đạn (thượng)(1)
Chương Quyển 2 - 232: Lửa Đạn (trung)(1)
Chương Quyển 2 - 233: Lửa đạn (Hạ) (1)
Chương Quyển 2 - 234: Đi trong mây trắng, mục đồng sát nhân (1)
Chương Quyển 2 - 235: Vượt qua thiên sơn vạn thủy, đến được trước ngươi (1)
Chương Quyển 2 - 236: Sự an nguy của Liên Bang nằm trong tay hắn (1)
Chương Quyển 2 - 237: Một đấm chặn đứng đường về nhà (1)
Chương Quyển 2 - 238: Cái chết của Mạnh Đức Lâm (1)
Chương Quyển 2 - 239: Chuông ngân vì ai (1)
Chương Quyển 3 - 240: Lời nói tình yêu
Chương Quyển 3 - 241: Một cái cúi đầu, có mưa gió đến
Chương Quyển 3 - 242: Lịch sử từ đâu đi tới?
Chương Quyển 3 - 243: Hiến Lịch 70 đầy kích thích (Thượng)
Chương Quyển 3 - 244: Hiến Lịch 70 đầy kích thích (Trung)
Chương Quyển 3 - 245: Hiến Lịch 70 đầy kích thích(Hạ)
Chương Quyển 3 - 246: Ta là một đầu mãnh hổ Tây Lâm (Thượng)
Chương Quyển 3 - 247: Ta là một đầu mãnh hổ Tây Lâm (Hạ)
Chương Quyển 3 - 248: Nhất định phải tìm ra bọn chúng!
Chương Quyển 3 - 249: Chỉ cần từ sáng đến chiều là đủ!
Chương Quyển 3 - 250: Người tại Đặc khu Thủ Đô phản ứng
Chương Quyển 3 - 251: Qua bên kia
Chương Quyển 3 - 252: Ném một viên băng phiến
Chương Quyển 3 - 253: Tảng thiên thạch biết tăng tốc
Chương Quyển 3 - 254: Chỉ có một con đường
Chương Quyển 3 - 255: Nhiệm vụ hoàn thành
Chương Quyển 3 - 256: Biển sao ở phía trước
Chương Quyển 3 - 257: Chướng ngại vật cuối con đường
Chương Quyển 3 - 258: Trường thương như bức tranh
Chương Quyển 3 - 259: Chính là cường đại
Chương Quyển 3 - 260: Biệt vô âm tín
Chương Quyển 3 - 261: Bắt đầu tiến hành điều tra
Chương Quyển 3 - 262: Hà hữu hữu
Chương Quyển 3 - 263: Tây môn cẩn
Chương Quyển 3 - 264: Phó Tổng thống Bái Luân
Chương Quyển 3 - 265: Về nhà
Chương Quyển 3 - 266: Một cái cụng đầu điên cuồng
Chương Quyển 3 - 267: Sự thỏa hiệp của Tây Lâm
Chương Quyển 3 - 268: Chiến đấu ở địa phương mới
Chương Quyển 4 - 269: Thăm mộ (3)
Chương Quyển 4 - 270: Thăm mộ (4)
Chương Quyển 4 - 271: Bên ngoài bức tường Hoàng cung
Chương Quyển 4 - 272: Tiểu viện thiên đường (1)
Chương Quyển 4 - 273: Tiểu viện thiên đường (2)
Chương Quyển 4 - 274: Ông có mặc quần lót hay không?
Chương Quyển 4 - 275: Đại thời đại
Chương Quyển 4 - 276: Nguồn gốc của Liên Bang và Đế Quốc
Chương Quyển 4 - 277: Phương pháp chấm dứt
Chương Quyển 4 - 278: Cuộc sống ấm áp hạnh phúc
Chương Quyển 4 - 279: Bộ tình báo
Chương Quyển 4 - 280: Mời làm Hoàng đế (1)
Chương Quyển 4 - 281: Mời làm Hoàng đế (2)
Chương Quyển 4 - 282: Sự hy sinh của ai
Chương Quyển 4 - 283: Tinh thần chó điên tái hiện
Chương Quyển 4 - 284: Con mẹ nó, đừng có mơ
Chương Quyển 4 - 285: Suy ngẫm giữa rừng mai
Chương Quyển 4 - 286: Quân vương cô độc
Chương Quyển 4 - 287: Bọn họ không có lý do phải chết
Chương Quyển 4 - 288: Đừng chơi nữa được không?
Chương Quyển 4 - 289: Kẻ đào mộ của Liên Bang (1)
Chương Quyển 4 - 290: Kẻ đào mộ của Liên Bang (2)
Chương Quyển 4 - 291: Không từ thủ đoạn
Chương Quyển 4 - 292: Hắn là Lâm Bán Sơn
Chương Quyển 4 - 293: Câu trả lời của Lâm Viên
Chương Quyển 4 - 294: Kiêu hùng (1)
Chương Quyển 4 - 295: Kiêu hùng (2)
Chương Quyển 4 - 296-297: Cứu viện
Chương Quyển 4 - 298-299: Một cái việc nhỏ
Chương Quyển 4 - 300: Còn sống (1)
Chương Quyển 4 - 301: Còn sống (2)
Chương Quyển 4 - 302: Còn sống (3)
Chương Quyển 4 - 303-304: Gặp lại
Chương Quyển 4 - 305: Cố nhân
Chương Quyển 4 - 306: Diều hâu xám trong mưa
Chương Quyển 4 - 307-308: Cô độc giữa lòng địch (1)
Chương Quyển 4 - 309-310: Cô độc giữa lòng địch (2)
Chương Quyển 4 - 311-313: Cô độc giữa lòng địch (3)
Chương Quyển 4 - 314-316: Cùng sống hoặc là cùng chết
Chương Quyển 4 - 317: Phóng xạ ấm áp
Chương Quyển 4 - 318: Con gián quật cường
Chương Quyển 4 - 319: Trận động đất bất ngờ
Chương Quyển 4 - 320: Thân ảnh thô bạo
Chương Quyển 4 - 321: Ngày mai hãy nói
Chương Quyển 4 - 322-323: Căn cứ tiền tuyến nội loạn
Chương Quyển 4 - 324-326: Tôi tin vào mắt của tôi
Chương Quyển 4 - 327-329: Tiểu Lý Sư Đoàn trưởng
Chương Quyển 4 - 330: Xử bắn
Chương Quyển 4 - 331: Liên Bang hiện nay (Thượng)
Chương Quyển 4 - 332: Liên Bang hiện nay (Trung)
Chương Quyển 4 - 333: Liên Bang hôm nay (Hạ)
Chương Quyển 4 - 334: Chụp mũ đen (Thượng)
Chương Quyển 4 - 335: Chụp mũ đen (Trung)
Chương Quyển 4 - 336: Chụp mũ đen (Hạ)
Chương Quyển 4 - 337-338: Con chó mạnh mẽ tại Bách Mộ Đại
Chương Quyển 4 - 339: Một đám nam nhân
Chương Quyển 4 - 340: Trận chiến huyết tinh
Chương Quyển 4 - 341: Hắn đã tới Bách Mộ Đại
Chương Quyển 4 - 342: Điểm đỏ nhỏ của TP
Chương Quyển 4 - 343: Ân oán cá nhân
Chương Quyển 4 - 344: Lý tưởng đầu đời
Chương Quyển 4 - 345: Huynh đệ bên quán thịt nướng
Chương Quyển 4 - 346: Một ly rượu nồng, một cái nắm tay
Chương Quyển 4 - 347: Nhạc đệm của sinh mệnh
Chương Quyển 4 - 348-349: Không cảng cũ xưa
Chương Quyển 4 - 350-351: Cuộc trở về như một đóa pháo hoa
Chương Quyển 4 - 352: Tiểu đội 7 tập hợp (1)
Chương Quyển 4 - 353: Tiểu đội 7 tập hợp (2)
Chương Quyển 4 - 354-355: Ghé qua bệnh viện tâm thần
Chương Quyển 4 - 356: Đã lâu không gặp
Chương Quyển 4 - 357: Những quân cờ nguy hiểm
Chương Quyển 4 - 358: Bức tường sụp đổ
Chương Quyển 4 - 359: Súng bắn tỉa trên núi mai
Chương Quyển 4 - 360: Đến như gió xuân, đi không gợn sóng
Chương Quyển 4 - 361: Tập thể cực mạnh
Chương Quyển 4 - 362: Gã nam nhân có hình xăm
Chương Quyển 4 - 363: Nơi ẩn thân không ai ngờ đến
Chương Quyển 4 - 364: Từ đầu đến cuối
Chương Quyển 4 - 365: Bãi cỏ tuyết cùng bàn ăn
Chương Quyển 4 - 366: Phảng phất như Mạt Bố Nhĩ năm đó
Chương Quyển 4 - 367-368: Giơ hai tay lên (1)
Chương Quyển 4 - 369-370: Giơ hai tay lên (2)
Chương Quyển 4 - 371-373: Mưa gió mịt mù (1)
Chương Quyển 4 - 374-375: Mưa gió mịt mù (2)
Chương Quyển 4 - 376: ACW đối đầu ACW
Chương Quyển 4 - 377: Liên Bang nội ưu lẫn ngoại loạn
Chương Quyển 4 - 378: Truy đuổi trong sơn cốc
Chương Quyển 4 - 379: Tôi đã có vấn đề
Chương Quyển 4 - 380: Tôi không đồng ý (Thượng)
Chương Quyển 4 - 381: Tôi không đồng ý (Hạ)
Chương Quyển 4 - 382: Sự kiêu ngạo của Tảng đá Đông Lâm
Chương Quyển 4 - 383: Tôi đang trên đường truy đuổi ông (Thượng)
Chương Quyển 4 - 384: Tôi đang trên đường truy đuổi ông (Trung)
Chương Quyển 4 - 385: Tôi đang trên đường truy đuổi ông (Hạ)
Chương Quyển 4 - 386: Về phía trước! Về phía trước! Về phía trước!
Chương Quyển 4 - 387: Ta là thái dương
Chương Quyển 4 - 388: Tiểu gia chính là tinh không sáng lạn
Chương Quyển 4 - 389: Ở giữa hai cái thế giới
Chương Quyển 4 - 390: Không cho ông vĩnh viễn chính xác nữa
Chương Quyển 4 - 391: Cuối con đường
Chương Quyển 4 - 392: Thái dương cứ theo lẽ thường mọc lên
Chương Quyển 4 - 393: Sự tình tốt đẹp (Thượng)
Chương Quyển 4 - 394: Sự tình tốt đẹp (Trung)
Chương Quyển 4 - 395: Sự tình tốt đẹp (Hạ)
Không tìm thấy chương nào phù hợp