Chương 6: Nhiệt liệt
Câu lạc bộ Na Uy Ngưu Hà long trọng triển khai kế hoạch chiêu mộ thành viên mới— phát tờ rơi.
Chỉ là phát tờ rơi. Họ in hẳn một thùng giấy couche, mặt trước đen ánh kim, mặt sau trắng.
Giữa trưa nắng gắt nhất, họ chặn người trước cửa nhà ăn để phát.
Lâu Yến Minh bị nắng chiếu đến mức không mở nổi mắt, cúi đầu, không nhìn người, tay cứ máy móc đưa ra:
"Câu lạc bộ Na Uy Ngưu Hà, các bạn học tìm hiểu nhé."
Người đối diện nhận lấy, nói: "Cảm ơn, nhưng tôi hiểu rõ lắm rồi."
Giọng nói trong trẻo, vô cùng quen thuộc.
Lâu Yến Mính vội vàng đưa tay lấy lại tờ truyền đơn, ngẩng đầu chào hỏi: "Chị."
Đối diện, Sở Túc cười ôn hòa.
Họ phát tờ rơi không hề báo cho Sở Túc, nào dám để cô làm chuyện này.
Sở Túc đến nhà ăn ăn trưa, tình cờ gặp, thấy mồ hôi trên trán Lâu Yến Minh liền lấy ra một gói giấy ăn, đưa cho cô một tờ: "Sao không sang bên kia đi? Chỗ gốc đa mát mẻ hơn nhiều."
Lâu Yến Mính lau mồ hôi: "Ở đây đông người qua lại hơn."
Sở Túc: "Chú ý đừng để bị say nắng, chuyện tuyển người không cần vội."
Lâu Yến Mính: "Em muốn tranh cử, nên hơi sốt ruột."
"À..." Sở Túc thực ra không quá hiểu.
"Chị biết không, Mạnh Thủ Nguyên cũng muốn tranh cử chủ tịch khóa sau. Cậu ấy ở đội bóng rổ, chỉ cần nói một tiếng là có rất nhiều người tới. Riêng điểm này em có thể thua cậu ấy."
Một đợt người mới lại tới, Lâu Yến Mính nói xong vội vã chen vào phát tờ rơi, vẫn không ngẩng đầu lên.
Người thưa bớt, cô quay lại nhìn, thấy Sở Túc vẫn đứng tại chỗ đợi mình.
Sở Túc chờ khá lâu, chỉ để ra hiệu về phía cửa nhà ăn, lịch sự chào một tiếng rồi mới đi vào ăn cơm.
Khi xếp hàng trong nhà ăn, Sở Túc chọn một hàng. Bên cạnh là Đường Quyết và Tư Đồ Vũ Hoàn vừa bước vào.
Tờ rơi in "Na Uy Ngưu Hà" đang ở tay Tư Đồ Vũ Hoàn, cô xem xong đưa sang bên cạnh:
Đường Quyết chỉ liếc nhìn qua, thậm chí không nhận lấy, thuận miệng đáp: "Không đi."
Tư Đồ Vũ Hoàn thu tay lại, ghé sát vào xem, đọc từng chữ: "Na Uy Ngưu Hà hoan nghênh tất cả những người yêu âm nhạc. Rất có thành ý mà!"
Đường Quyết: "Hả?"
Tư Đồ Vũ Hoàn: "Người kia nói nếu rảnh có thể đến xem náo nhiệt, còn có quà nhỏ mang về, mong chờ cậu đến đó nha."
Đường Quyết: "Họ ấy bảo cậu đến xem náo nhiệt, nhưng lúc phỏng vấn sẽ ngồi ngay trước mặt hỏi cậu, 'Vì sao em lại muốn vào câu lạc bộ của chúng tôi?' Xin hỏi cậu sẽ trả lời thế nào-"
Tư Đồ Vũ Hoàn: "Em đến tham gia náo nhiệt mà~ "
Đường Quyết: "Vậy thì em cứ về nhà chờ thông báo đi."
Tư Đồ Vũ Hoàn: "Cậu hiểu rõ quá rồi."
Đường Quyết: "Bởi vì lúc tuyển diễn viên mình cũng làm như vậy..."
Sở Túc cúi đầu, im lặng cười.
Dù đến sau, cô lại xếp hàng nhanh hơn. Sở Túc lấy đồ ăn xong thì tìm một chỗ gần cửa sổ ngồi xuống, không nhìn thấy hai người kia nữa.
Khi ra khỏi nhà ăn, mặt trời dường như còn gay gắt hơn. Lâu Yến Mính vẫn đang kiên trì bên ngoài.
Sở Túc đi tới, dứt khoát đưa cả hộp khăn giấy cho cô ấy, rồi hỏi: "Ăn cơm chưa?"
Lâu Yến Mính lắc đầu.
Sở Túc nhẹ chau lông mày: "Đi ăn cơm trước đã."
"Nhưng thực ra em còn nửa thùng chưa phát xong. Đồ đạc để ở dưới gốc đa, nhiều quá. Lát nữa em về ký túc xá nấu mì gói là được."
Sở Túc nhìn cô ấy, rồi mở lời: "Đồ đạc tôi trông giúp em, em đi ăn cơm trước đi, ăn xong rồi hẵng phát tiếp."
Cô không nói sẽ giúp Lâu Yến Mính, vì cô cũng không thích công việc phát tờ rơi.
Giờ cao điểm ở cửa nhà ăn đã qua, Lâu Yến Mính do dự một chút: "Vậy thì..."
Sở Túc: "Đi thôi."
Cô nhận lấy xấp tờ rơi dày bằng một bàn tay, đi tới gốc cây đa. Quanh thân cây có một vòng ghế đá. Sở Túc đặt tờ rơi sang một bên, dựa vào thùng của Lâu Yến Mính rồi ngồi xuống.
Nhưng mặt trời đã l*n đ*nh đầu, bóng cây không che chắn được nhiều, ánh nắng đâm xuyên qua từng kẽ lá, tia UV cũng không hề nương tay.
Sở Túc thấy trên thùng có một chiếc ô, liền mở ra che nắng.
Không mang theo sách, khá chán, cô tiện tay lấy một tờ rơi lên xem, lúc này mới nhìn kỹ.
"Na Uy Ngưu Hà... Hoan nghênh tất cả những người yêu âm nhạc." Cô cong cong môi.
-
Đường Quyết có một thói quen nhỏ, đó là luôn mang bút theo bên mình. Bởi vì có những lúc cô ấy đột nhiên có linh cảm, bất kể đang làm gì cũng phải lập tức ghi chép lại.
Lòng bàn tay trái đã kín đặc chữ viết, vẫn chưa đủ. Hình ảnh tràn vào đầu, cô ấy phải vẽ storyboard.
Bên cạnh khay ăn vừa hay có một tờ giấy trắng, cô ấy lấy ra, kẻ bốn khung dài rồi cúi đầu vẽ phân cảnh ngay trong nhà ăn.
Khi cô ấy cuối cùng cũng phác thảo xong bốn hình ảnh này, Tư Đồ Vũ Hoàn ở đối diện hỏi nàng ấy: "Mình ăn xong rồi, cậu thì sao?"
"À, mình cũng xong rồi. Còn giấy không?" Đường Quyết hỏi.
"Chỉ còn một tờ này thôi, phát ở bên ngoài."
Tư Đồ Vũ Hoàn khá hiểu Đường Quyết. Người này nhất định phải phát tiết những ý tưởng trong đầu ra ngoài mới chịu bỏ qua, bởi vì cô ấy cảm thấy linh cảm có tính thời hiệu, nếu thời gian qua đi, những thứ lưu trữ trong đầu sẽ thay đổi một trời một vực.
Trước đây Tư Đồ Vũ Hoàn từng thấy kỳ quái, không thể để về ký túc xá rồi vẽ vẽ viết viết tiếp sao? Nhưng Đường Quyết không chịu, Tư Đồ Vũ Hoàn đã quen.
Cô đứng dậy, thu dọn đồ đạc rồi nói: "Nếu không cậu ra ngoài tìm người xin thêm hai tờ nữa đi, mình về ký túc xá trước, buổi chiều còn có tiết."
Đường Quyết thấy đề nghị này không tệ, cũng thu dọn đồ đạc. Ra ngoài nhà ăn, cô thấy không còn ai phát tờ rơi nữa. May mắn mắt cô ấy tinh, từ xa đã nhìn thấy dưới gốc cây đa có một người và một thùng giấy, hai mắt cô ấy sáng lên, bước nhanh qua đó.
Cô ấy đứng ngay trước mặt người đang ngồi, khom người hỏi: "Chào cậu, tôi... tôi muốn ghi chép chút, có thể mượn cậu một tờ giấy không?"
Người đối diện trả lời một tiếng có thể, sau đó ra hiệu cho cô sang xấp tờ rơi bên cạnh.
Nhận được câu trả lời này, Đường Quyết liền không khách sáo nữa. Cô ngồi xổm ở mép bệ đá, đặt tờ giấy mình đã vẽ xong xuống dưới, tay chạm lên một tờ rơi, không thèm nhìn mặt trước, liền vẽ tiếp bốn ô hình chữ nhật.
Bút của cô ấy không ngừng lại, chỉ hận tay không đủ nhanh. Cứ như đang vẽ truyện tranh đường nét đen trắng, Đường Quyết vẽ rất tốt, bởi vì làm đạo diễn thì việc vẽ tranh là kiến thức cơ bản.
Thỉnh thoảng cô ấy nhìn vào những dòng chữ viết dày đặc trong lòng bàn tay trái. Mỗi bức tranh cô ấy vẽ xong đều rất có sức hấp dẫn về mặt thị giác.
Cô ấy vẽ xong bốn khung này, lại lấy thêm một tờ giấy nữa, tiếp tục vẽ.
Rất đắm chìm, khi làm những việc này cô ấy không nghe thấy âm thanh ồn ào, cũng không cảm nhận được cái nóng rực, thậm chí không để ý xung quanh rốt cuộc còn có người hay không.
Một tờ, hai tờ, ba tờ.
Đến khi chồng giấy đã dày cỡ nửa centimet, Đường Quyết thở ra một hơi dài, đậy nắp bút nước màu đen.
Cô ấy xem từng tờ nháp sơ đồ phân cảnh, hai tay gõ gõ lên bệ đá cho chúng ngay ngắn, sau đó bỗng nhiên thấy hơi xấu hổ.
Đường Quyết ngẩng đầu, trước mắt là một đôi mắt phượng kinh diễm.
Ánh nhìn giao nhau trong lặng lẽ. Đối phương không né tránh, trong mắt là sự dịu dàng sâu thẳm không che giấu, nhìn như đã chờ đợi từ lâu.
Đường Quyết nhìn thấy chiếc ô.
Dưới bóng râm của chiếc ô, một nửa che người kia, một nửa che chính cô.
"Cảm ơn." Đường Quyết lên tiếng cảm ơn trước.
Sau đó cô ấy ngẫm nghĩ rồi nói: "Tôi chuyển tiền trả lại cho cậu, hay là-" Cô ấy tùy tay chỉ đại một phương hướng: "Tôi đi mua một thùng giấy khác để bù?"
"Không cần đâu." Làn da dưới ánh nắng của người ngồi lộ ra như phát sáng, trắng ngần như ngọc.
"Không hay lắm đâu. Lãng phí nhiều giấy của các cậu như vậy, vẫn phải trả lại. Tôi chuyển cho cậu năm mươi tệ nhé?" Đường Quyết không thích nợ người khác.
"Nếu đã nói như vậy..." Người kia rũ mắt xuống, tầm mắt lại dừng lại, rồi mở miệng: "Không bằng em đến phỏng vấn đi."
Đường Quyết không kịp phản ứng: "Cái gì?"
Ánh mắt đối phương từ trong mắt mình trượt xuống, kéo theo tầm nhìn của cô ấy đến xấp bản thảo storyboard trên tay mình.
Đường Quyết động tay, lật sang, lâu như vậy, đến bây giờ mới chú ý đến mặt trước của tờ rơi của người ta.
"Na, Uy... Ngưu —— Hà?"
"Ừ."
Đường Quyết: Ừ cái gì? Kỳ quặc!
"Nếu em đến phỏng vấn, chứng tỏ tờ rơi của chúng tôi đã phát huy tác dụng, không bị lãng phí." Giọng nói mang theo chút thăm dò, không chắc chắn, nhưng dường như lại rất tự tin: "Em sẽ đến, đúng không?"
"A... Ừ." Cô ấy cũng không biết bản thân đang ừ cái gì, có lẽ là vì đã trèo lên lưng cọp nên khó xuống.
"Sinh viên năm ba, khoa tiếng Trung, tôi tên là Sở Túc." Cô tự giới thiệu, đúng thời điểm, không đột ngột, tự nhiên và hào phóng.
Dưới ô, Đường Quyết ngồi xổm, thấp hơn Sở Túc một chút.
Cô ấy ngửa đầu, ý cười rạng rỡ, mở miệng ngắn gọn mà sáng tỏ.
Ánh mặt trời chiếu lên đôi khuyên tai vàng của cô ấy, trong nháy mắt lóe sáng.
Khoảnh khắc tự tin, tiêu sái và nhiệt liệt nhất.
"Khoa Đạo diễn, Đường Quyết."
Duyên Ngọc - Kỳ Phá
Tác giả: Kỳ Phá
109 chương | 837 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!