Chương 43: Bạn bè bình thường
Sở Túc không nghĩ bản thân sẽ thích một người.
Ít nhất không đến mức không thể tự kiểm soát.
Cô không thể tưởng tượng nổi có tình huống nào đòi hỏi phải luôn giữ một người trong tim, thường xuyên gọi tên họ, cũng không thể hình dung mình sẽ ở hoàn cảnh nào mà có thể chấp nhận sự gần gũi của người khác, vô duyên vô cớ đụng chạm rồi lại quan tâm hỏi han cả ngày lẫn đêm.
Cô bình đẳng và không có hứng thú với tất cả mọi người.
Nhưng Đường Quyết từ đầu đã không giống vậy, cô ấy đặc biệt, đặc biệt ngay cả trong lòng Sở Túc.
Người này chỉ thuận miệng nói một câu đã dễ dàng cạy mở bức tường phòng thủ vốn có và được nuôi dưỡng bấy lâu của Sở Túc, sau đó công khai xông vào.
Cô cho rằng cô ấy là người đặc biệt, đặc biệt đến mức sẵn sàng bỏ tâm trí để để ý đến cô ấy, mà càng để ý, cô ấy càng trở nên đặc biệt hơn.
Xét về phương diện này, Sở Túc đối với Đường Quyết cũng không thể coi là yêu từ cái nhìn đầu tiên.
Bởi vì Sở Túc còn chưa kịp gặp Đường Quyết, đã cảm thấy hứng thú với cô ấy rồi.
Ngày 25 tháng 3, kỳ họp định kỳ ở Na Uy Ngưu Hà, Đường Quyết trở lại.
Lần này, Sở Túc đang ở phòng đóng hộp đàn, lúc ngẩng đầu uống nước, ánh mắt xuyên qua tấm kính cửa sổ thoáng thấy một bóng người lướt qua, là bước chân, là góc nghiêng khuôn mặt quen thuộc, chỉ hai giây rồi biến mất, một người đã gần một tháng không gặp.
Sở Túc cũng không vội vã chạy ra ngoài, mà từng bước thu dọn đồ đạc, vẫn giữ nhịp điệu của mình, sau đó mở cửa, đi đến phòng học.
Lần này không khí rất yên tĩnh, một nhóm người tụ tập lại, đang vâng dạ uống nước và ăn bánh.
Tiếp đó Sở Túc đi qua, im lặng cầm lấy ly Americano duy nhất trên bàn rồi quay về chỗ ngồi phía sau.
Lần này cô không nói gì cả.
Lâu Yến Mính vỗ tay nhắc nhở: "Chuẩn bị họp."
Sở Túc uống một ngụm cà phê.
Chỉ một ngụm, cô nhíu mày theo phản xạ.
Sau đó cô kéo ly đồ uống trên tay ra xa một chút để nhìn kỹ, màu nâu đậm, có đá, ly tỏa hơi nước, nhân viên cửa hàng dùng bút marker màu đen viết nguệch ngoạc chữ "Đường", nhãn dán lấp lánh ghi: Americano đá.
Không quá chắc chắn, nhìn nhìn lại lần nữa, Sở Túc uống hớp thứ hai.
Ngọt.
Ly cà phê ấy đã biến thành một ly Coca.
Ngày 01 tháng 4, Na Uy Ngưu Hà tổ chức tiệc chủ đề ngày Cá tháng Tư.
Không biết ai đã đặt trước phòng riêng ở Ngự Lê Uyển - Nhà hàng Trung Quốc hàng đầu ở Nam Hải có hồ cá mà hai người vô tình gặp nhau lần trước.
Sở Túc lên tầng hai.
Người mặc đồng phục đen cúi người đón cô, rồi ngạc nhiên nói: "Cô Sở, vẫn phòng Triều Huy ạ? Điều hòa ở Triều Huy hôm qua bị hỏng rồi, vẫn chưa sửa xong, không ai thông báo cho cô sao?"
Sở Túc cười cười, thấp giọng nói: "Chị Hà, hôm nay không phải Triều Huy."
Chị Hà ngẩng đầu nhìn: "Không phải Triều Huy sao?"
Sở Túc nhìn vào đoạn tin nhắn trên điện thoại: "Vâng, ừm... là Thúy Hải Đường."
"Ồ, vừa mới có mấy người trẻ tuổi đến, Thúy Hải Đường, họp lớp sao?"
"Đúng vậy."
Hai cánh cửa gỗ màu nâu sẫm được đẩy một cánh ra: "Phòng Thúy Hải Đường ở bên này, mời cô."
Sau đó, cửa mở, ngoài cửa là Sở Túc, bên trong chỗ ngồi là Đường Quyết, đối mặt.
Một tháng, ròng rã một tháng.
Là Đường Quyết cô quen đó đúng không?
Đường Quyết lúc này đang ngồi cạnh Lâu Yến Mính, sau khi thoáng thấy Sở Túc liền vội vàng thu lại ánh mắt, không hỏi han, không chờ đợi, cũng chẳng chào hỏi, cô ấy lặng lẽ đứng dậy, hướng về phía cửa mà đi, chuẩn bị rời đi.
Cả phòng riêng im phăng phắc, chỉ còn lại tiếng bước chân và lời nói chuyện của người khác vọng lại từ hành lang.
A Điểm nhìn A Hoa, Lâu Yến Mính nhìn Tưởng Na, Mạnh Thủ Nguyên nhìn Đổng Thư Hàng, còn chị Hà thì nhìn Đường Quyết.
Sở Túc cụp mắt nhìn tấm thảm trải sàn trong phòng khách.
Lướt qua, vai khẽ chạm.
Đường Quyết vừa bước ra khỏi cửa, nhưng cổ tay bỗng nhiên đau vì bị người khác giữ chặt.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Sở Túc kéo cô ấy đi.
Chị Hà ngây người tại chỗ.
Suốt đường đi không ai mở lời, Đường Quyết bị túm đi, không hề phản kháng, cũng không nói 'không được không được không được', dĩ nhiên cô ấy sẽ không lên tiếng. Sau khi đi qua hành lang, rẽ vào, một tay Sở Túc đẩy mở một cánh cửa khác, phòng riêng Triều Huy tối om, không bật điều hòa.
Cửa đóng lại, khóa chặt, lại buông tay.
Bảy giờ tối, đèn chưa bật, ánh sáng bên ngoài ban công lờ mờ hắt vào, thỉnh thoảng có tiếng bước chân vọng lại từ hành lang.
Mắt dần quen với bóng tối, đủ để nhìn rõ biểu cảm của đối phương.
Đường Quyết chăm chú nhìn Sở Túc, ánh mắt chờ đợi cô lên tiếng.
Thế là Sở Túc cất lời.
"Lạt mềm buộc chặt?" Cô rốt cuộc hỏi.
Đường Quyết đối diện cô, nở một nụ cười hờ hững: "Trước giờ thái độ của em với bạn bè bình thường vẫn luôn như vậy. Em không hiểu chị đang làm gì, đều không hiểu."
Đề nghị gửi diễn viên này đi đóng phim cung đấu.
"Bạn bè bình thường." Sở Túc: "Em hôn môi chơi với bạn bè bình thường?"
Cái miệng vốn đoan trang lịch thiệp ấy chưa từng hình dung sẽ có ngày phải nói ra những lời như vậy; đến cả tưởng tượng cũng không dám, vậy mà cuối cùng, nó vẫn đã đến.
Chỉ là Đường Quyết không hề nao núng: "Khi nào, sao em không nhớ? Em chỉ nhớ rõ em say, chị cũng say rượu. Hay chị bị đứt đoạn ký ức rồi?"
Giọng điệu Sở Túc bình thản, lại hỏi lại: "Em cần chị giúp em nhớ lại không?"
Đường Quyết: "Nhớ lại cái gì? Em không hiểu chị đang nói- "
Được rồi, đúng là cần.
Thế là Sở Túc đưa tay phải ra, giữ lấy gáy đối phương ép cô ấy về phía trước, tiếp đó thăm dò, ấn xuống một nụ hôn.
Một hơi, rồi rời đi.
Nhưng lòng bàn tay vẫn áp chặt sau gáy cô ấy, ánh mắt hai người quấn lấy nhau.
Sở Túc khẽ hỏi: "Đủ chưa?"
Đường Quyết thở gấp: "Không đủ..."
Sở Túc dễ dàng xâm nhập, xâm lấn là dịu dàng, chiếm hữu là bá đạo, muốn nếm trọn từng tấc da thịt.
Tay trái cũng vươn tới, chạm vào má cô ấy, ngón cái ve vuốt vành tai, đầu ngón tay lại luyến tiếc quanh thái dương.
Nhẹ nhàng điểm xuyết từng chút một lên vầng trán và hàng mi khẽ run rẩy.
Tay phải vuốt từ sau gáy lên trước, hõm tay giữ cằm cô ấy, bốn ngón tay dừng lại nơi yết hầu. Là nâng mặt cô ấy, không cho phép cô ấy lùi bước.
Dù toàn thân tê dại, đắm chìm tận cùng cũng phải khiến cô ấy tiếp tục, muốn cô ấy chịu đựng.
Hơi nóng phía trước tiến tới, Đường Quyết bị ép lùi về sau, có chút choáng váng.
Ai phát minh ra cái trò lạt mềm buộc chặt, vừa hành hạ người khác lại vừa hành hạ chính mình.
Rất muốn, thật sự rất muốn, trời mới biết cô ấy khao khát đến nhường nào.
Cả người gần như tan chảy, mọi nơi trên cơ thể đều mong được Sở Túc lấp đầy, rồi lại lấp đầy.
Khi nhận ra nếu tiếp tục sẽ mất đi sự tỉnh táo, cô ấy duỗi tay ra thăm dò, ôm chặt lấy eo Sở Túc, xoay người đổi vị trí.
Sau đó Sở Túc bị ép sát vào tường.
Buông ra, th* d*c.
Sau một hồi lâu.
"Nhớ ra chưa?"
"Giờ nhớ rồi."
"Trăm phương ngàn kế."
"Chút mưu mẹo thôi."
Đường Quyết lùi ra một chút, vẫn giữ nụ cười lơ đãng.
Sở Túc: "Vì sao không diễn tiếp?"
Là Đường Quyết bảo trời tối xin nhắm mắt, là cô ấy tắt đèn, muốn xóa đi nụ hôn do d*c v*ng rối loạn ấy.
"Bởi vì đêm đó, bốn giờ sáng, em đột nhiên thông suốt." Đường Quyết nghiêng đầu một chút: "Một mình chị đã lăn lộn nước ngoài, có gì phải sợ những thứ đó."
Thật ra ngay từ đầu, đó chỉ là trở ngại của Đường Quyết.
Sở Túc trầm mặc.
Đường Quyết, ánh mắt sáng ngời, giọng nói chân thành tha thiết: "Chị có thật sự nghe lén nghiêm túc không, tại sao lại bỏ sót câu quan trọng nhất mà em nói."
Không hề bỏ sót, Sở Túc thích Đường Quyết cũng vì câu nói đó.
Chỉ là...
Đường Quyết không chấp nhận chữ chỉ là.
Cô ấy nhìn Sở Túc dưới ánh đèn mờ ảo, tuyên bố: "Em, Đường Quyết, trước nay sẽ không sợ những lời đồn đại không liên quan đến năng lực."
"Em nhất định có thể làm được, có thể dùng thực lực để tất cả mọi người—"
"Ngậm miệng."
Đường Quyết hỏi: "Chị tin em không?"
Sở Túc không có do dự, mảy may không có.
"Chị tin."
"Vậy chị còn sợ cái gì nữa?"
"Không có."
Ý cười Đường Quyết đậm dần, hít một hơi sâu để bình tĩnh lại, rồi trịnh trọng mở lời.
"Sở Túc, hiện tại, em chính thức gửi đến chị lời thỉnh cầu, mời chị kết giao với em, chị có đồng ý không?"
Sở Túc cười mắt nhìn cô ấy, gật đầu, tình thâm chậm rãi.
"Chị đồng ý."
Dừng lại gần nửa phút, Đường Quyết đưa tay, ngón trỏ và ngón giữa tiến lên, chỉ vào ngực trái Sở Túc.
Cô ấy nhìn cô, biết rõ còn cố trêu chọc: "Tim chị đập nhanh quá, có thể nói cho em biết tại sao không?"
Sở Túc cúi đầu, ánh mắt quét qua bàn tay thon dài trắng nõn.
Lại chậm rãi ngẩng đầu nhìn lại Đường Quyết.
Gia giáo tốt đẹp từ nhỏ đến lớn khiến cô không thể nói ra những lời quá đáng, chỉ đành bất đắc dĩ tìm trong từ điển của mình một từ ngữ có thể diễn tả cảm xúc lúc này.
"Lưu manh..."
--------------------
Lời của tác giả Kỳ Phá:
Hãy cùng chúc mừng cho cặp đôi khách quý nữ này đã thành công nắm tay nhau vào cuối năm 2023!
Duyên Ngọc - Kỳ Phá
Tác giả: Kỳ Phá
109 chương | 601 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!