Chương 22: Hoa trong lá
9 giờ sáng.
Đường Quyết: 【 Tỉnh chưa? 】
Một giờ sau.
Sở Túc: 【 Tỉnh rồi. 】
Rất nhanh.
Đường Quyết: 【 Gọi điện thoại cho chị nhé? 】
Sở Túc: 【 Được. 】
Kết nối.
Đường Quyết: "Chào buổi sáng."
Bên kia có một số âm thanh va chạm, kiểu như điện thoại được đặt lên bàn.
Sở Túc đáp lại một tiếng nhàn nhạt: "Ừm, chào buổi sáng."
Giọng nói khàn khàn, không mang theo dấu vết cảm xúc nào.
Đường Quyết: "Đau đầu không?"
Tiếng nước chảy.
Sở Túc: "Một chút, không sao."
Cũng không có gì đáng nói, nếu cô nói hoàn toàn không đau thì cũng quá giả tạo.
Đường Quyết: "Thật sự không ổn thì chị đi mua ít thuốc giải rượu uống thử xem, cái cảm giác tích tụ axit lactic đó khá khó chịu."
Tiếng bàn chải điện.
Sở Túc: "Được." Giọng có chút mơ hồ vì đang súc miệng.
Qua một lúc.
Đường Quyết mở lời: "Hôm qua chị...nhảy múa, làm tôi sợ hết hồn."
Sở Túc thật sự không để ý lắm, cô nói: "Thế à? Tôi không nhớ đoạn đó."
Đường Quyết tiếp lời: "Vậy chị nhớ gì?"
Vòng vo rất lâu, thật sự rất lâu.
Đường Quyết cảm thấy mình đã dùng hết kỹ thuật vòng vèo cả đời, dù chỉ để quẹo đúng một khúc.
Nhưng vẫn bị Sở Túc nhìn thấu.
Cô súc miệng xong, cười một chút, nói: "Em đang gài tôi đấy à?"
Chơi trò tâm cơ trước mặt vua tâm cơ, còn non lắm.
Đường Quyết thẳng thắn thừa nhận: "Nếu chị có thể trung thực để được khoan hồng thì tốt nhất, tôi cũng không cần phải gài chị."
Sở Túc: "Trung thực để được khoan hồng không phải dùng như vậy."
Đường Quyết cười cười, nói điều quan trọng nhất trước: "Chị nhớ nam sinh viên cùng lớp hôm qua không?"
Sở Túc: "Một chút, có ấn tượng."
Đường Quyết: "Tránh xa anh ta ra, anh ta có vấn đề."
"Ừm."
Đường Quyết: "Vậy chị nhớ anh ta, cũng nhớ tôi chứ?"
Sở Túc: "Nhớ... cái gì?"
Đường Quyết lại đoán: "Rốt cuộc chị có nhớ không?"
Một hồi lâu, Sở Túc nói: "Không nhớ, tôi chỉ nhớ bạn cùng lớp kia."
"Hả? Chị nhớ anh ta, không nhớ tôi?"
—— Thật quá đáng!
Đường Quyết truy vấn: "Chị còn nhớ chọn lọc à?"
Sở Túc đang dọn dẹp bồn rửa tay: "Chỉ là lúc gặp cậu ta thì tỉnh táo hơn một chút."
Cô ấy còn cơ chế phòng vệ cơ à.
Đường Quyết: "Gặp anh ta thì tỉnh nghĩa là sao?"
—— Nghĩa là ở cùng tôi thì có thể không cần tỉnh?
Sở Túc không đáp, hỏi ngược lại: "Không làm chuyện gì kỳ quái chứ?"
Đường Quyết cười: "Cũng không có gì lạ, không nhảy múa gì đâu. Bạn học này, chị uống say cũng khá ngoan đấy."
Trừ việc bảo tôi trời tối rồi xin nhắm mắt.
Sở Túc: "Tôi đang nói em đấy."
"Tôi á?"
Sở Túc cười nhẹ: "Em rất xoắn xuýt chuyện tôi có nhớ hay không." Chột dạ rồi à?
Tiếng đóng cửa ban công.
"Cũng không phải, chỉ tò mò hỏi một chút thôi." Đường Quyết nói.
Sở Túc đáp lại: "Đã quên, thật sự đã quên. Có nhất thiết phải nhớ không?"
"Không cần." Đường Quyết: "Đã quên thì quên thôi."
Điểm cô ấy nhấn mạnh là...... đoạn ký ức đó, rất quan trọng đối với cô ấy.
Nhưng Sở Túc lại nói đã quên.
Thật sự đã quên.
"Nhưng mà chị..." Đường Quyết: "Không tò mò à? Người khác đều rất muốn biết mình lỡ làm chuyện gì mà."
"Không tò mò." Sở Túc dứt khoát.
Đường Quyết lại uyển chuyển một lần nữa.
Cô nói: "Có những người sẽ tỏ tình gì đó... điên cuồng nhắn tin cho người yêu cũ gì đó..."
Sở Túc theo lời nói tiếp: "Tôi không có người muốn tỏ tình, cũng không có người yêu cũ."
Cô ấy còn bổ sung: "Hơn nữa tôi không biết nhảy, một chút cũng không biết."
Đường Quyết: "Ồ..."
Sở Túc: "Quá trình đối với tôi không quan trọng, cảm thụ mới là mấu chốt."
Đường Quyết thở dài: "Logic thật mới lạ."
Sau đó Sở Túc nói: "Tối hôm qua rất vui, cảm ơn em."
Đường Quyết thoáng chốc bị cô ấy làm cho bất ngờ, cô ấy đáp lại: "Đừng khách sáo, tôi cũng rất vui."
Thật sự vui.
Sở Túc tiếp lời: "Em chưa đưa tôi sổ ghi chép."
Cô bâng quơ kết kết thúc đề tài này.
Lớp Phân tích và Thưởng thức điện ảnh - Tuần 14.
Đường Quyết mặc áo sơ mi sọc xanh nhạt và quần tây màu nâu đậm, tay cầm hai quyển sổ bìa da, quay người tắt đèn, kéo rèm lại.
Lên bục giảng, bắt đầu chiếu phim.
Lúc chuẩn bị xuống đài, phía dưới lại vang lên một tràng vỗ tay.
Đại khái là chúc mừng cô hoàn thành trọn vẹn nhiệm vụ chiếu phim.
Đường Quyết cười cười, dùng một câu thoại trong bộ phim " Xuân Kiều và Chí Minh" để đáp lại, cô nói: "Đừng applaud."
Nói gì thì nói, cô ấy cũng rất cảm ơn lớp Phân tích và Thưởng Thức Phim Ảnh này.
Đường Quyết ngồi xuống, hai quyển sổ tay, một quyển của cô ấy, một quyển cho Sở Túc.
Cô ấy xem màn chiếu, thuận miệng nói: "Chọn cho chị mấy bộ phim có trong bài thi, xem trước khi thi nhé."
Sở Túc lật xem, "Được."
Sau đó không nói gì nữa.
Trong quyển sổ ghi chép về bộ phim "Nhất Đại Tông Sư" của Đường Quyết có rất nhiều trang, không đếm xuể, đã ghi đến mức không thể nhớ hết.
Vì thế cô mở quyển sổ trên mặt bàn, tay chống lên thành ghế, tay kia cầm bút dạ của mình.
Trầm mặc, ngón cái của cô cọ xát vào nắp bút, "pặc" một tiếng đẩy ra, rồi lại "cạch" một tiếng đóng lại, lặp đi lặp lại như thế.
Mọi người chìm đắm trong bài giảng, không hiểu sao, biểu cảm của cô ấy càng lúc càng ngưng trọng.
Sắp tan học, đến đoạn giữa của bộ phim, có một câu thoại vang lên.
—— Diệp Vấn: "Lục Thập Tứ Thủ của nhà họ Cung là một ngọn núi lớn, không thể cứ thế mà tan thành mây khói như vậy được."
—— Cung Nhị: "Võ học ngàn năm, những chuyện tan thành mây khói như vậy, chúng ta còn thấy ít sao?"
Thần sắc Đường Quyết đạm nhiên, nắm chặt cây bút trong tay, những mạch máu màu xanh nhạt lộ rõ trên làn da trắng nõn, khoảnh khắc nắp bút bị đẩy ra, câu tiếp theo, cô ấy và Cung Nhị đồng thời mở miệng.
——"Dựa vào đâu mà nói nhà họ Cung lại không thể bị tuyệt diệt?"
Lời nói rất nhẹ, không gây tiếng vang cũng không dâng trào, ngữ khí như là đang nói theo lời nhân vật trong phim.
Biểu cảm cũng không có.
Cô ấy dựng thẳng bút, đầu bút ấn xuống nắp trên gác tay, đóng nắp bút lại. Ngay sau đó, chuông tan học vang lên.
Đường Quyết khép cuốn sổ tay, ném chiếc bút lên mặt bàn.
"Chúng ta có thể tan học rồi." Đó là lời cô nói sau cùng.
Đường Quyết lên bục giảng kết thúc bài giảng, tắt máy chiếu, gửi tin nhắn cho Hồ Chấn Hải. Xong việc, cô ấy trở về chỗ ngồi của mình.
Cất bút vào túi, cô ấy cầm lấy sổ tay.
Mọi người gần như đã đi hết, chỉ còn Sở Túc vẫn ngồi yên.
Đường Quyết hỏi cô ấy: "Chị không về à?"
Sở Túc đáp: "Giờ không còn tiết nào nữa, đi cùng nhau đi."
"À." Tâm trạng Đường Quyết vẫn chưa chuyển biến.
Khi ra đến hành lang, vào giờ cao điểm, thang máy đang có người đợi. Đường Quyết khẽ véo cánh tay Sở Túc, kéo cô đi về hướng khác.
"Đi thang bộ đi," cô nói.
"Được." Sở Túc thuận theo.
Xuống lầu, Đường Quyết bỗng nhớ lại một cuộc trò chuyện từ rất lâu trước đó trong nhà hàng. Khi ấy, cô ấy không cần thiết cũng không có cơ hội để đào sâu tìm hiểu. Nhưng bây giờ, mối quan hệ giữa cô và Sở Túc đã có bước tiến khá lớn, có thể nói là tiến triển vượt bậc, đủ để cô mở miệng hỏi, mà bản thân cô cũng có chút tò mò, muốn biết câu trả lời.
Thế nên, cô ấy hỏi người bên cạnh: "Chị... thật sự đã xem 73 Đao rồi sao?"
Sở Túc đáp: "Xem rồi."
"Chị mà cũng xem à?"
"Lúc ăn Tết, tôi cùng người khác đi xem."
Đường Quyết rất muốn hỏi thêm, là ai, cùng ai đi xem.
Nhưng cuối cùng cô ấy lại thôi.
Thế nhưng, Sở Túc rất nhanh đã tự khai để được khoan hồng
Cô nói: "Trong nhà có người rất thích xem phim."
Nghe lời này, khóe môi Đường Quyết khẽ cong lên, cô ấy gật đầu.
"Vậy chị đã xem Mộc Sâm chưa?" Cô lại hỏi.
"Chưa xem." Sở Túc đáp.
Khóe miệng Đường Quyết lại cụp xuống. Cô ấy trách móc: "Chị xem 73 Đao mà lại không xem Mộc Sâm."
Sở Túc dùng lý lẽ phản bác: "Việc tôi chưa xem Mộc Sâm đâu phải lỗi của tôi."
Với phim bị cấm chiếu thì xem thế nào?
"Vậy lần sau đi," Đường Quyết có chút thất thần: "Tìm cơ hội, tôi sẽ xem cùng chị." Cô gác lại chủ đề này.
Còn Sở Túc chỉ mỉm cười nhẹ, có hơi chút bất đắc dĩ.
Lần sau...
Nghe thật qua loa.
Nhưng cô cũng không phản bác rằng "lần sau" chẳng qua chỉ là câu cửa miệng của em thôi sao.
Cô không nói gì cả.
Duyên Ngọc - Kỳ Phá
Tác giả: Kỳ Phá
109 chương | 82 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!