Chương 17: Im ắng

Cập nhật: 7 giờ trước | ~22 phút đọc
Tốc độ: 1x
Cao độ: 0
Giọng đọc:
0%

Tuần thứ 8 học kỳ, người chiếu phim họ Đường bước vào phòng học, bật phim, xuống bục giảng,

Lại không thấy bạn học Sở tại chỗ ngồi quen thuộc.

Đường Quyết ngồi xuống, mở sổ tay, xem hình chiếu, ghi chép.

Nửa tiếng sau, cô ấy vẫn không kìm được mà buông bút, cầm điện thoại lên.

Đường Quyết nhắn tin cho Sở Túc: 【 Trốn học? 】

Mười phút, không có hồi âm.

Cô ấy cầm điện thoại di động xoay xoay, mắt nhìn hình chiếu nhưng không thể tập trung xem được.

Lại thêm mười phút nữa.

Cô ấy đột nhiên nhớ ra lúc học kỳ 1 mình không đi học lớp Tư tưởng Mao, đã nói với "Ngưu" là không ở Nam Hải, người kia đáp lại là "biết rồi"  thì chính là đã biết rồi.

Sau hai mươi ba phút, Sở Túc trả lời.

Sở Túc: 【 Xin nghỉ rồi. 】

Đường Quyết nhìn ba chữ này, không nhập thêm gì nữa, cô ấy đang tự hỏi làm sao để lịch sự, không tọc mạch, không lộ liễu mà có thể hỏi người ta đang làm gì một cách hợp lý.

Trước khi cô ấy nghĩ ra, Sở Túc đã đưa ra câu trả lời.

Sở Túc: 【 Có buổi diễn. 】

Sở Túc: 【 Tiết sau cũng xin nghỉ. 】

Sở Túc: 【 Đến tuần chẵn kế tiếp. 】 Tự động lược bỏ tiết mà Hồ Chấn Hải tự mình dạy.

Đường Quyết mím môi, đợi một lúc lâu mới nhập tin.

Đường Quyết: 【 Nghe nói người của Na Uy Ngưu Hà đều có vé người thân. 】

Sở Túc: 【 Lần này là cùng dàn nhạc. 】

Lần trước là độc tấu cá nhân, lần này bị giới hạn nhiều hơn rất nhiều.

Quan trọng nhất là — Sở Túc nói: 【 Không ở trong nước. 】

Đường Quyết: 【 Bay qua đó mất bao lâu? 】

Sau khi gửi câu này đi, Đường Quyết nhìn chằm chằm giao diện trò chuyện, bừng tỉnh giấc, sao mình lại có thể thuận miệng hỏi vấn đề như bay mất bao lâu.

Lướt qua những vấn đề như có phiền toái không, có làm phiền không, mình có cần đến không, mình có nên đến không, chị có muốn tôi đến không, bay mất bao lâu.

Trông có vẻ như cô ấy đương nhiên sẽ đi vậy.

Đường Quyết nhìn mấy chữ này, chính mình cũng có chút sợ.

Sau đó Sở Túc hồi âm: 【 Khoảng mười tiếng. 】

Đường Quyết liền thuận thế bước xuống bậc thang.

Đường Quyết: 【 Tôi không ngồi máy bay lâu như vậy được. 】

Sở Túc: 【 Sợ độ cao? 】

Đường Quyết: 【 Ừm. 】

Đường Quyết: 【 Đáng tiếc, tôi cũng hơi tò mò. 】

Sở Túc: 【 Lần sau đi. 】

Sở Túc: 【 Sổ ghi chép của em, tôi xem xong rồi. 】

Đường Quyết: 【 Tôi quên mất chị còn mượn sổ ghi chép của tôi. 】

Sở Túc: 【 Mấy ngày nay tiện thể xem trước khi ngủ. 】

Đường Quyết: 【 Nhiều sách thế chị không đọc, lại xem sổ ghi chép phim ảnh à? 】

Sở Túc: 【 Thỉnh thoảng đổi khẩu vị, khá thú vị. 】

Đường Quyết: 【 Vậy khi chị về có thể dùng sách cũ đổi sách mới ở chỗ tôi. 】

Sở Túc: 【 Thật sao? 】

Đường Quyết: 【 Tôi đã nói rồi, tôi có rất nhiều sổ tay. 】

Sở Túc: 【 Bao nhiêu? 】

Đường Quyết: 【 Hơn mười cuốn, đủ cho chị xem đến sang năm. 】

Sở Túc: 【 Được, tôi sẽ tìm em để đổi. 】

Đường Quyết đang nhập tin.

Sở Túc: 【 Tôi phải đi đây. 】

Đường Quyết xóa đi.

Đường Quyết: 【 Được. 】

Đường Quyết thoát khỏi giao diện trò chuyện, ngẩng đầu vừa thấy, trong phòng học đã không còn ai.

Có chuông tan học từ khi nào nhỉ?

Đến cả báo sinh viên tan học cô ấy cũng quên mất...




Tuần thứ 10 của học kỳ. Đường Quyết ngồi một mình tại chỗ xem phim điện ảnh và ghi chép.

Tiết học này cứ thế trôi qua.

Chuông tan học vang lên, cô ấy mới nói được là tan học.

Có chút rầu rĩ.

Lớp Phân tích và thưởng thức điện ảnh không có Sở Túc thật sự nhàm chán.

Tuần thứ 11 của học kỳ, Na Uy Ngưu Hà lại tổ chức liên hoan.

Đường Quyết rốt cuộc không nhịn được đi hỏi Tưởng Na, nói Na Uy Ngưu Hà các chị không làm việc đàng hoàng gì sao, mỗi ngày chỉ có ăn uống liên hoan tiệc tùng, như vậy cũng được à?

Tưởng Na nói: Chúng ta có họp thường kỳ, thông báo huấn luyện đều ở trong nhóm chat, chỉ có em tự lờ đi thôi.

Lâu Yến Mính nói: Thời điểm mà các CLB âm nhạc có cảm giác tồn tại cao nhất và bận rộn nhất chính là đêm giao thừa, em đoán xem giao thừa năm trước em đang làm gì?

Đường Quyết: Đừng mắng đừng mắng!

Địa điểm liên hoan lần này là một quán thịt nướng gần đường.

Hai cái lò nướng, bàn dài.

Đường Quyết ngồi ở một đầu, bên cạnh là một bức tường pha lê, có thể mơ hồ nhìn thấy ánh đèn đường phố qua phản chiếu.

Tưởng Na bước vào, ngồi cạnh Đường Quyết, cô ấy liếc nhìn xung quanh, rồi đưa cho Đường Quyết một túi giấy:

"Chỗ này không còn chỗ, em đặt bên cửa sổ đi."

Đường Quyết tiện tay nhận lấy.

Tưởng Na: "Của đàn chị."

Đường Quyết liếc mắt nhìn qua.

Bên trong túi giấy là một đống phong bì lòe loẹt.

Cô ấy đặt nó ở chỗ không có người bên cửa sổ, hỏi: "Cái này là gì vậy?"

Tưởng Na: "Thư tình đấy. Lấy ra từ hộp thư của câu lạc bộ."

Lâu Yến Mính ở đối diện: "Hộp thư của hội chúng ta chính là dùng để nhét mấy thứ này đó, không ngờ tới à?"

Đường Quyết: "Thì ra là vậy sao?"

Tưởng Na: "Tỏ tình không có cửa... Cũng không thêm được WeChat của người ta, nhét thư ở đây thì cũng chẳng trả lại được. Biết đâu được đổi vận thì sao?"

Đường Quyết: "Chị mở ra xem rồi à?"

Tưởng Na: "Chị nào dám, có phải của chị đâu."

Đường Quyết: "Vậy sao chị biết là của chị ấy?"

Tưởng Na: "Em ngốc à, thư tình nào chẳng phải ghi gửi ai. Chị phụ trách dọn hộp thư, hộp thư của chúng ta cũng chỉ có mấy cái là của câu lạc bộ, mấy cái là của hội Mạnh Thủ Nguyên, số còn lại đều là mấy cái này."

"Sao lại không có thư của cô ấy?" Lâu Yến Mính chỉ chỉ Đường Quyết: "Không hợp lý nha."

Tưởng Na: "Bởi vì không mấy người biết cô ấy là người Na Uy Ngưu Hà..."

Đường Quyết: "Mang lại đây làm gì?"

Tưởng Na: "Đưa cho chị ấy."

Đường Quyết lặp lại: "Đưa cho chị ấy?"

Tưởng Na: "Ừm, tối nay chị ấy sẽ đến, chị vừa hỏi rồi, hiện tại đang ở phòng tập đàn, chắc sẽ trễ một chút, chị ấy bảo đừng đợi."

Đường Quyết: "Chị ta về rồi à?"

Tưởng Na: "Về rồi. Khoảng hai ngày trước?"

Đường Quyết: "Có nói gì đâu..."

Lâu Yến Mính: "Nói gì cơ? Nói "Sở Hán Tam về rồi đây" à?" [1]

Đường Quyết: "Sao chị biết?"

Tưởng Na nhìn cô ấy không nói nên lời: "Thì chị hỏi chị ấy tối nay có đến dự tiệc không, chị ấy bảo có, đã về rồi. Chị đã hỏi rồi, sao người ta phải đột nhiên chạy tới báo cho em "Sở Hán Tam về rồi đây" nữa làm gì."

Mạnh Thủ Nguyên ở xa hơn, không rõ đầu cua tai nheo: "Về à? Ai về?"

Lâu Yến Mính: "Em xem, có người còn không biết cả chuyện chị ấy từng vắng đi kia kìa."

Mạnh Thủ Nguyên không hiểu, quay về chủ đề chính: "Hai chầu bia, đủ chưa?"

Tưởng Na: "Mình không có vấn đề."

Lâu Yến Mính: "Tùy cậu, không đủ thì gọi thêm."

Mạnh Thủ Nguyên: "Đường Quyết đâu? Có uống được không?"

Điền Thụy Trạch, nam sinh năm nhất được sai đi gọi Đường Quyết, đáp: "Đùa à, người ta làm ở quán bar đấy."

Đường Quyết liền hưởng ứng: "A, có, tạm được."

Mấy người còn lại cùng nhau gọi thêm món.

Sở Túc vẫn chưa tới.

Đồ ăn thức uống được dọn lên, họ vừa nướng thịt vừa trò chuyện, chơi trò "Ai là gián điệp".

Đến lượt phát bài, Đường Quyết vẫy tay từ chối: "Mọi người cứ chơi đi, tôi còn mấy tin tức công việc cần phải trả lời."

Tưởng Na đáp "Được", rồi thu bài lại.

Đường Quyết quả thực có rất nhiều tin tức cần xử lý.

Phim Thiên Địa Bất Dung chuẩn bị bước vào khâu chỉnh màu, giai đoạn tiếp theo cần gửi đi kiểm duyệt, nhưng đoàn làm phim đã cho một số người xem thử trước, phản hồi là bộ phim này có tỷ lệ bị về lò nấu lại gần như một trăm phần trăm.

Đường Quyết đã trao đổi việc này với Đàm Minh Thiên, anh ta không mấy chấp nhận được, vì kịch bản này thiếu bất kỳ chi tiết nào cũng đều không ổn.

Anh ta nói thêm dạo này tâm trạng không tốt, "?" cũng viết không nổi, tiến độ bị đình trệ.

"?" vẫn chưa lập dự án, Đường Quyết dự định chỉnh sửa kịch bản thật hoàn chỉnh xong rồi mới tính bước tiếp theo.

Cô ấy bảo Đàm Minh Thiên đừng vội, có thể chờ đợi.

Đoàn làm phim cũng nhắn cô, chuyện kiểm duyệt có thể hỏi Cung Mẫn Thố xem sao, với quan hệ giữa cô và nhà họ Cung, có thể sẽ có cách giúp đỡ.

Đường Quyết trả lời: "Tất cả cứ làm theo quy trình bình thường, cách là cách gì? Hơn nữa Thiên Địa Bất Dung thì liên quan gì đến người ta?

Đường Quyết tự hỏi, rốt cuộc giữa cô ấy và nhà họ Cung thì có thể có quan hệ gì?

Cô ấy lại nhận được một tin nhắn, là từ người hâm mộ đã chụp ảnh cùng Cung Kính đêm đó. Người đó nói hôm nay xem phỏng vấn của Đạo diễn Cung mới biết Mộc Sâm là tác phẩm của hai người. Tôi đoán cô hẳn là Đạo diễn Đường, người đã chụp ảnh cho chúng tôi đêm đó, thực sự xin lỗi vì trước đây chưa từng để ý, có lẽ là do trước đây quá nhiều tin tức đều xoay quanh Đạo diễn Cung, mà anh ấy cũng thực sự quá nổi bật, thành thật xin lỗi, hy vọng cô cũng có thể tạo ra tác phẩm tốt.

Nam sinh kia hỏi cô để ý không, Đường Quyết trả lời là không, sẽ không để ý.

Cô ấy mở ra xem, đó là phỏng vấn mới nhất của Cung Kính ngày hôm qua, anh ấy đã tuyên bố rất rõ ràng trên Báo Thanh niên ưu tú rằng Mộc Sâm là tác phẩm của anh ấy và Đường Quyết, giải Hoành La là vinh dự chung của tất cả mọi người trong tổ chế tác, tuyệt đối không thuộc về riêng ai. Phóng viên nói không sao cả, 73 Đao cũng đạt được thành tựu phi thường, việc Đạo diễn Cung nhận thêm giải Hoành La chỉ là vấn đề thời gian, mọi người đều rất mong chờ Ngân Hà Chuyện Cũ.

Tiếp theo là về công tác tuyên truyền cho Ngân Hà Chuyện Cũ, Đường Quyết lướt qua sơ lược vài lần, rồi thoát ra ngoài.

Thư Hòa gửi cho cô ấy một tin nhắn, kèm theo một bài hát, "Thường về thăm nhà."

Cô ấy đáp vâng vâng dạ dạ cuối tuần sau con về.

Thư Hòa gửi giọng nói trả lời ngay lập tức, nói không phải thúc giục con về nhà, mà là nhớ con.

Đường Quyết đặt điện thoại xuống.

Không hiểu sao, cô ấy cảm thấy cả người bị rút cạn sức lực, thấy hơi mệt, cô ấy tựa đầu vào cửa kính bên cạnh.

Mắt không còn nhìn ngắm gì nữa.

Kỳ thực cô ấy chẳng muốn nghĩ gì, nhưng trong đầu lại là thiên binh vạn mã đang chém giết nhau.

Ngay cả sức lực để thở dài cũng không có.

Sự cô đơn không lời. Âm thanh huyên náo biến mất. Sự ồn ào, vui vẻ đều không thuộc về cô ấy.

"Mình thực sự không phải! Hai chúng ta nhất định là giống nhau, cậu đừng để tên gián điệp Đổng Thư Hàng đó thắng!"

"Đừng diễn nữa, cậu lo lắng đến toát cả mồ hôi rồi!"

"Mình toát mồ hôi vì thể yếu, được chưa?"

"Chỉ là trò chơi thôi, không cần ganh đua thế chứ?"

"Này, lật đi."

"Lật mặt? Ai lật mặt?"

"Lật, thịt, đi! Sắp cháy rồi! Thi CET-6 xong lú luôn rồi à anh Mạnh."

"Xin lỗi xin lỗi chị Lâu, em mời một ly."

"Đấy, cháy rồi."

"Mình ăn mình ăn."

"Đừng ăn nữa."

"Cậu vote cho Thụy Trạch đúng không, phe gián điệp thắng cuộc rồi."

"Ha ha ha ha ha ha ha ha! Uống, uống mau!"

"Chủ tịch, em tin tưởng anh như vậy, em không nghi ngờ anh dù chỉ một khắc, vậy mà anh lại lừa em?"

"Tiểu Tiền à, còn non lắm."

"Salad không đủ, gọi thêm hai phần đi, còn thêm cái gì?"

"Ba chỉ bò."

"Chân gà."

"Sườn."

"Chủ tịch, có gọi nhiều quá không?"

"Không sao, cứ gọi đi, lát nữa còn có người tới."

"Có cần gọi điện thoại không?"

"Đừng giục cô ấy."

"Nào, chia bài."

"Lần này anh không thể lừa em nữa đâu!"

"Không lừa, không lừa em mà."

"Cậu thực sự đừng tin anh ấy nữa!"

"Đàn ông nói mà cũng tin, em điên rồi à?"

...

Không biết qua bao lâu, hoàn toàn không biết.

Ở nơi nào, đã quên hết rồi.

Cho đến một khoảnh khắc, cô ấy mơ hồ cảm thấy, cảnh vật trong tầm mắt có chút kỳ lạ.

Bên ngoài là ánh đèn đường leo lét, ánh sáng bên trong rực rỡ, mọi tấm kính đều phản chiếu ánh sáng.

Xuyên qua lớp phản quang đó, bên ngoài tấm kính, có một bóng người khẽ động, hình như là chất liệu vải của quần áo khẽ bay trong gió.

Khoan đã, quần áo?

Đường Quyết nhìn lại một lần nữa.

Thì ra bên ngoài đang đứng một người.

Người đó đút tay vào túi áo khoác mỏng, gió làm lay động đuôi tóc của cô ấy.

Đường Quyết chậm rãi ngẩng đầu lên.

Cuối cùng cách một lớp kính, cô ấy đối diện với Sở Túc.

Giống như mọi thứ đều dừng lại.

Vũ trụ chỉ còn lại Sở Túc.

Đường Quyết không biết cô ấy đã đứng ở đó bao lâu.

Đôi mắt ấy, đôi mắt kinh thế hãi tục, ở đây, trong khoảnh khắc này.

Một tầng kính, hai tầng đồng tử, cô ấy nhìn thấy chính mình trong đôi mắt của đối phương.

Mà ánh mắt của Sở Túc sâu thẳm và dịu dàng, thậm chí còn mang theo sự xót xa từ tâm can.

Như thế trong cõi hư vô, cô ấy ôm chặt lấy linh hồn cô.

Nhịp tim vốn không cảm nhận được, trong giây phút nhìn thấy Sở Túc bỗng nhiên sống lại, dòng máu lại chảy một lần nữa.

Ngoài ra, vạn vật đều dừng lại ở khoảnh khắc này.

Thời gian dường như không có điểm tận cùng.

--------------------

Lời của Tác giả Kỳ Phá:

Loại người dị như đạo diễn Đường ấy à, nhất định phải rất coi trọng cô ấy, cô ấy mới có thể nói chuyện thích bạn.

--------------------

[1]: "Sở Hán Tam" có lẽ là biến tấu từ nhân vật phản diện Hồ Hán Tam (胡汉三)  trong phim "Ngôi sao đỏ lấp lánh" 《闪闪的红星》năm 1974 của Trung Quốc

Duyên Ngọc - Kỳ Phá

Duyên Ngọc - Kỳ Phá

Tác giả: Kỳ Phá

109 chương | 787 lượt xem

Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!