Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 37: Trên giường La Hán (H-)
Cập nhật: 2 tháng trước
|
~6 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Hắn rút bàn tay ướt đẫm ra, sau đó cởi đai lưng nàng. Hai người vẫn trên giường La Hán như lúc trước, chỉ là lúc này hoàn cảnh hoàn toàn bất đồng, hiện nay tiểu nương tử ngoan ngoãn nằm trong lòng ngực hắn, tùy ý hắn xằng bậy.
Tiêu Thừa hôn hôn đỉnh đầu nàng, vén mở vạt áo, lộ ra kia khối thịt vú được đậy bởi chiếc yếm bị sữa thấm ướt đẫm.
Đầṳ ѵú đứng thẳng, một mảnh vải mềm cũng đỉnh lên hai điểm. Hắn sờ lên vải yếm, nhéo nhéo hai đầṳ ѵú.
“Ưm a ——” Nhậm Khanh Khanh kêu một tiếng, đầṳ ѵú lại thấm ra sữa, cách lớp vải dệt làm ướt đầu ngón tay hắn.
Hắn cởi bỏ yếm nàng, lộ ra hai luồng vú màu mỡ.
Vú thịt trắng nõn, hai đỉnh nhòn nhọn thấm ra sữa trắng, bụng nhỏ đều là dòng sữa trắng chảy xuống.
Cổ họng hắn đặc quánh, ấn nàng lên án kỷ, cúi người ngậm n*m v* vào trong miệng.
Hắn vội vàng l**m nuốt, đem đầṳ ѵú ngậm đến nóng lên, lại dùng hàm răng nhẹ nhàng cắn, cắn đến vừa sưng vừa lớn.
nh* th*t tròn vo, hắn duỗi tay, bàn tay có lực xoa x** n*n nắn, thấy bên kia cũng chảy ra sữa, hắn dùng ngón tay lấp kín lỗ nhỏ, không cho nó tiếp tục chảy ra.
“Đại nhân……” Nàng kêu hắn, khóe mắt phiếm đỏ hồng, hai bàn tay nhỏ nắm chặt cổ tay hắn.
Ánh mắt Tiêu Thừa thâm sâu, lại l**m ăn một lát, ăn xong lại chuyển qua bên kia, lại lần nữa m*t sữa vào trong miệng.
Sữa nàng sung túc, bây giờ Tiểu Bảo đã không uống, một mình hắn độc chiếm hai đầṳ ѵú, uống đến không được thoải mái.
Hút mãi không còn ra sữa, hắn vẫn chưa đã thèm, đưa tay nhẹ vỗ vỗ vào nh* th*t của nàng, hỏi: “Sao lại không có nữa?”
Nhậm Khanh Khanh c*n m** d***, trả vờ không nghe thấy.
Từ trước bón cho Tiểu Bảo còn có thể dư thừa, chỉ là do hắn uống nhiều, lại gấp, tự nhiên trong chốc lát sẽ không có.
Không có sữa, hắn đã từ từ x** n*n.
Tiểu nương tử hiếm có mà thuận theo như vậy, hắn nhéo cũng thương tiếc, không sẽ không làm nàng đau.
Bàn tay nóng ấm dán bên trên nh* th*t, bóp thành màu đỏ, vú giống như cục bột, được hắn xoa bóp tùy ý.
Xoa xoa, hắn lại khát, cúi đầu xuống lại m*t mát n*m v*.
Nhưng vẫn không có, hắn mang theo chút bất mãn, tát vào vú nàng, trầm giọng: “Lúc nào mới có thể có sữa?”
Nhậm Khanh Khanh đỏ mặt, quay đầu đi. Làm sao nàng biết được……
Vú bị hắn đánh hơn mười lần, lực tay không nặng, một bên bị đánh một bên run, hoảng loạn b*n r* sữa.
Hắn ngừng tay, vuốt đôi vú bị đánh hồng lên, thương tiếc l**m l**m.
Đầu lưỡi của hắn l**m một chút, nàng run rẩy một chút, mới vừa rồi tiết qua hai lần, t*** h***t lại chảy một ít d*m d*ch, lại đ*ng t*nh.
Chỉ là lúc này, gió nhẹ thổi qua, đánh vào mặt Nhậm Khanh Khanh, nàng cứng đờ, trợn mắt nhìn lại, lúc này mới phát hiện cửa sổ vẫn đang mở rộng bên cạnh giường, từ bên ngoài nhìn thấy rõ ràng được bên trong phòng.
Nàng hoảng sợ, đẩy đầu nam tử: “Đại nhân, cửa sổ.”
Tiêu Thừa không thèm để ý, lại hung hăng tát một cái, tay đè lại vú nàng: “Bọn họ không dám nhìn.”
Nhậm Khanh Khanh gấp đến độ muốn khóc: “Không cần……”
Nàng luôn nói không, nhưng hôm nay lại tốt như vậy, Tiêu Thừa cũng không ép nàng nữa, hắn thở dài, bế người lên, sải bước đến bên giường. Thứ duy nhất còn lại trên giường La Hán là chiếc dây lưng màu xanh của một nữ tử.
Tiêu Thừa hôn hôn đỉnh đầu nàng, vén mở vạt áo, lộ ra kia khối thịt vú được đậy bởi chiếc yếm bị sữa thấm ướt đẫm.
Đầṳ ѵú đứng thẳng, một mảnh vải mềm cũng đỉnh lên hai điểm. Hắn sờ lên vải yếm, nhéo nhéo hai đầṳ ѵú.
“Ưm a ——” Nhậm Khanh Khanh kêu một tiếng, đầṳ ѵú lại thấm ra sữa, cách lớp vải dệt làm ướt đầu ngón tay hắn.
Hắn cởi bỏ yếm nàng, lộ ra hai luồng vú màu mỡ.
Vú thịt trắng nõn, hai đỉnh nhòn nhọn thấm ra sữa trắng, bụng nhỏ đều là dòng sữa trắng chảy xuống.
Cổ họng hắn đặc quánh, ấn nàng lên án kỷ, cúi người ngậm n*m v* vào trong miệng.
Hắn vội vàng l**m nuốt, đem đầṳ ѵú ngậm đến nóng lên, lại dùng hàm răng nhẹ nhàng cắn, cắn đến vừa sưng vừa lớn.
nh* th*t tròn vo, hắn duỗi tay, bàn tay có lực xoa x** n*n nắn, thấy bên kia cũng chảy ra sữa, hắn dùng ngón tay lấp kín lỗ nhỏ, không cho nó tiếp tục chảy ra.
“Đại nhân……” Nàng kêu hắn, khóe mắt phiếm đỏ hồng, hai bàn tay nhỏ nắm chặt cổ tay hắn.
Ánh mắt Tiêu Thừa thâm sâu, lại l**m ăn một lát, ăn xong lại chuyển qua bên kia, lại lần nữa m*t sữa vào trong miệng.
Sữa nàng sung túc, bây giờ Tiểu Bảo đã không uống, một mình hắn độc chiếm hai đầṳ ѵú, uống đến không được thoải mái.
Hút mãi không còn ra sữa, hắn vẫn chưa đã thèm, đưa tay nhẹ vỗ vỗ vào nh* th*t của nàng, hỏi: “Sao lại không có nữa?”
Nhậm Khanh Khanh c*n m** d***, trả vờ không nghe thấy.
Từ trước bón cho Tiểu Bảo còn có thể dư thừa, chỉ là do hắn uống nhiều, lại gấp, tự nhiên trong chốc lát sẽ không có.
Không có sữa, hắn đã từ từ x** n*n.
Tiểu nương tử hiếm có mà thuận theo như vậy, hắn nhéo cũng thương tiếc, không sẽ không làm nàng đau.
Bàn tay nóng ấm dán bên trên nh* th*t, bóp thành màu đỏ, vú giống như cục bột, được hắn xoa bóp tùy ý.
Xoa xoa, hắn lại khát, cúi đầu xuống lại m*t mát n*m v*.
Nhưng vẫn không có, hắn mang theo chút bất mãn, tát vào vú nàng, trầm giọng: “Lúc nào mới có thể có sữa?”
Nhậm Khanh Khanh đỏ mặt, quay đầu đi. Làm sao nàng biết được……
Vú bị hắn đánh hơn mười lần, lực tay không nặng, một bên bị đánh một bên run, hoảng loạn b*n r* sữa.
Hắn ngừng tay, vuốt đôi vú bị đánh hồng lên, thương tiếc l**m l**m.
Đầu lưỡi của hắn l**m một chút, nàng run rẩy một chút, mới vừa rồi tiết qua hai lần, t*** h***t lại chảy một ít d*m d*ch, lại đ*ng t*nh.
Chỉ là lúc này, gió nhẹ thổi qua, đánh vào mặt Nhậm Khanh Khanh, nàng cứng đờ, trợn mắt nhìn lại, lúc này mới phát hiện cửa sổ vẫn đang mở rộng bên cạnh giường, từ bên ngoài nhìn thấy rõ ràng được bên trong phòng.
Nàng hoảng sợ, đẩy đầu nam tử: “Đại nhân, cửa sổ.”
Tiêu Thừa không thèm để ý, lại hung hăng tát một cái, tay đè lại vú nàng: “Bọn họ không dám nhìn.”
Nhậm Khanh Khanh gấp đến độ muốn khóc: “Không cần……”
Nàng luôn nói không, nhưng hôm nay lại tốt như vậy, Tiêu Thừa cũng không ép nàng nữa, hắn thở dài, bế người lên, sải bước đến bên giường. Thứ duy nhất còn lại trên giường La Hán là chiếc dây lưng màu xanh của một nữ tử.
Đoạt Thê - Dịch Chiêu
Tác giả: Dịch Chiêu
194 chương | 931 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Mới Gặp
Chương 2: Thấm ướt
Chương 3: Cáo trạng
Chương 4: Trong ngục
Chương 5: Mê hoặc
Chương 6: Làm càn
Chương 7: Đe dọa
Chương 8: Sốt cao
Chương 9: Dâm tặc (H)
Chương 10: Cẩu tặc (H)
Chương 11: Kêu lên (H)
Chương 12: Sướng đến mê sảng(H)
Chương 13: Vương Diệp
Chương 14: Công chúa
Chương 15: V* ta là của đại nhân (H)
Chương 16: Ăn ngon không (H)
Chương 17: Cắn nàng (H)
Chương 18: Ngây người
Chương 19: Tiểu Bảo
Chương 20: Uống trà
Chương 21: Trở về nhà
Chương 22: Nhìn xem dáng vẻ thiếu làm của ngươi
Chương 23: Ai hút sữa cho ngươi(H)
Chương 24: Tiểu lên người nam tử (H)
Chương 25: Việc về nhà sau này lại nói
Chương 26: Tiêu Diệu
Chương 27: Ngươi thật sự muốn chết
Chương 28: Tự cam hạ tiện
Chương 29: Hôn môi
Chương 30: Chỉ sờ
Chương 31: Câm miệng
Chương 32: Khổ nhục kế
Chương 33: Xoa thuốc
Chương 34: Điểm tâm
Chương 35: Hầu hạ ngươi xong lại hầu hạ nhi tử của ngươi
Chương 36: Lúc này cho ngươi một lần (H-)
Chương 37: Trên giường La Hán (H-)
Chương 38: Ngươi gọi ta là gì?(H)
Chương 39: Ngươi sẽ phân biệt rõ (H)
Chương 40: Mang tiểu súc sinh kia vào đây (H)
Chương 41: Ta là dâm phụ (H)
Chương 42: Cắt thuốc tránh thai
Chương 43: Tuyệt thực
Chương 44: Bệnh câm
Chương 45: Cho ngươi ra ngoài đi dạo
Chương 46: Chu Tồn Phong
Chương 47: Hôm nay nhìn thấy hắn?
Chương 48: Sau này yên tâm đi theo ta
Chương 49: Bón sữa cho ta
Chương 50: Đau đầu
Chương 51: Mông nhỏ nâng cao lên chút (H)
Chương 52: Chủ tử đã ngừng thuốc tránh thai
Chương 53: Y quán
Chương 54: Tin ngươi
Chương 55: Đem v* tách ra
Chương 56: Lần đầu hắn hầu hạ người khác
Chương 57: Khai chi tán diệp
Chương 58: Túi thơm
Chương 59: Nhi tử ngươi muốn chơi đu dây
Chương 60: Khát
Chương 61: Đu dây (H)
Chương 62: Tiểu phế vật (H)
Chương 63: Thất Tịch
Chương 64: Hắn muốn bắt nàng trở về
Chương 65: Sợ nhất là nàng đã xảy ra chuyện
Chương 66: Trẫm thành toàn cho ngươi
Chương 67: Lần thứ hai
Chương 68: Ghê tởm đến cực điểm
Chương 69: Muốn Hoàng Thượng đ* ta (H)
Chương 70: Người câm đụ không thoải mái (H)
Chương 71: Tân lang quan
Chương 72: Nốt ruồi ở lòng bàn chân
Chương 73: Cũng mềm lòng đối với ta một chút
Chương 74: Nếu phong nàng thành hậu
Chương 75: Yêu phi
Chương 76: Khanh Khanh
Chương 77: Uống ngon không?
Chương 78: Dùng miệng
Chương 79: Trâm bạc
Chương 80: Ta không cần đ�? Của ngươi
Chương 81: Rơi xuống nước
Chương 82: Bệnh
Chương 83: Ngươi uống thuốc bón cho ta
Chương 84: Thuốc
Chương 85: Đường h�? Lô
Chương 86: Tiểu Bảo
Chương 87: Không quen
Chương 88: Ta không muốn chết
Chương 89: Không buông tay
Chương 90: Đức phi
Chương 91: Phụ tử gần gũi
Chương 92: Tiêu Ngọc
Chương 93: Phong phi
Chương 94: Đau chân
Chương 95: Ngày ngày hút sữa
Chương 96: Lại chơi (H)
Chương 97: Trốn chỗ nào? (H)
Chương 98: Ghế rồng (H)
Chương 99: Cho nàng cưỡi ta một lần (H)
Chương 100: Ngủ cùng nương
Chương 101: Thúc
Chương 102: Móng tay
Chương 103: Ta chỉ muốn nàng (H)
Chương 104: Bắc Liêu
Chương 105: Nàng đánh nghiện rồi?
Chương 106: Khanh Khanh của ta
Chương 107: Muốn uống sữa
Chương 110: Khó chịu
Chương 111: Tối cha đè nặng nương ngủ
Chương 112: Thôi tình dược
Chương 113: Hưu Nguyệt
Chương 114: Nhi tử ngốc
Chương 115: Núi giả
Chương 116: Lý do
Chương 117: Nàng đang gây chuyện cái gì
Chương 118: Hoàng Thượng
Chương 119: Ta sẽ đi tra
Chương 120: Không được hồi kinh
Chương 121: Coi như bồi tội với hắn
Chương 122: Tình nhân cũ
Chương 123: Thử
Chương 124: Tránh thai
Chương 125: Cha khóc
Chương 126: Săn bắn
Chương 127: Hươu
Chương 128: Nhữ Dương công chúa
Chương 129: Dùng kế
Chương 132: Được
Chương 133: Nhớ nàng
Chương 134: Ta không đi vào (H-)
Chương 135: Liếc mắt một lần cũng không cho hắn
Chương 136: Lĩnh Nam
Chương 137: Có nhớ ta?
Chương 138: Ta luôn không đứng đắn
Chương 139: Không có tiền đ�? (H)
Chương 140: Sao quấn người không buông (H)
Chương 141: Ăn huyệt cho nàng (H)
Chương 142: Đánh giặc
Chương 143: Phản nước
Chương 144: Bắc thượng
Chương 145: Lạc Khâu
Chương 146: Chỉ có cha ngươi mới có thể thơm nương
Chương 147: Cha nhìn ngươi
Chương 148: Nàng sợ ta chết
Chương 149: Thực sắc tính dã
Chương 150: Muốn…chàng (H)
Chương 151: Ta nhìn nàng đúng là muốn bị đụ chết (H)
Chương 152: Làm nương tử hoài thai con hoang của nô (H)
Chương 153: Tranh thủ làm cho Tiểu Bảo sớm có đệ đệ muội muội
Chương 154: Vứt bỏ ai cũng không thể vứt mẫu tử hai người
Chương 155: Lưu luyến ta?
Chương 156: Không ở trên giường (H)
Chương 157: Không cười với phu quân một lần (H)
Chương 158: Hoàng thượng chỉ bảo ta bảo vệ người
Chương 159: Ta phải đi tìm nhi tử của ta
Chương 160: Đại doanh Bắc Liêu
Chương 161: Đương nhiên ta sẽ buông tay
Chương 162: Ngọc bội
Chương 163: Nàng ngủ trên giường
Chương 164: Nàng còn bị đông chết
Chương 165: Gặp lại Nhữ Dương
Chương 166: Dòng suối
Chương 167: Ngón tay
Chương 168: Đã biết nàng không ngu ngốc
Chương 169: Nàng muốn theo ta về không?
Chương 171: Chúng ta về nhà
Chương 172: Thánh Thượng nhiều việc bận rộn(H)
Chương 173: Khanh Khanh muội muội (H)
Chương 174: Sớm hay muộn cũng có thể có
Chương 175: Hài tử
Chương 176: Loan phượng phi thiên
Chương 177: Ngoại truyện 1: Thời gian mang thai (1)
Chương 178: Ngoại truyện 2:Thời gian mang thai (2)
Chương 179: Ngoại truyện 3: Thời gian mang thai (3)
Chương 180: Ngoại truyện 4: Thời gian mang thai -H(4)
Chương 181: Ngoại truyện 5: Thời gian mang thai -H(5)
Chương 182: Ngoại truyện 6: Bú sữa (1)
Chương 183: Ngoại truyện 7: Bú sữa (2)
Chương 184: Ngoại truyện 8: Bú sữa -H (3)
Chương 185: Ngoại truyện 9: Bú sữa -H (4)
Chương 186: Ngoại truyện 10: Trưởng thành (1)
Chương 187: Ngoại truyện 11: Trưởng thành (2)
Chương 188: Ngoại truyện 12: Trưởng thành (3)
Chương 189: Ngoại truyện 13: Trưởng thành (4)
Chương 190: Ngoại truyện 14: Trưởng thành (5)
Chương 191: Ngoại truyện 15: Trưởng thành (6)
Chương 192: Ngoại truyện 16: Trưởng thành (7)
Chương 193: Ngoại truyện 17: Trưởng thành (8)
Chương 194: Ngoại truyện 18: Trưởng thành (9)
Chương 195: Ngoại truyện 19: Trưởng thành (10)
Chương 196: Ngoại truyện 20: Sống quãng đời còn lại (1)
Chương 197: Ngoại truyện 21: Sống quãng đời còn lại (2)
Chương 198: Ngoại truyện 22: Sống quãng đời còn lại (3)
Chương 199: Hoàn toàn văn
Không tìm thấy chương nào phù hợp