Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 32: Tựa như vô tình
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~10 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Khi mặt trời đã lên cao ba sào, ở cổng Bắc Tất thành có một hàng khách thương chậm rãi đi tới. Đêm qua Triển Chích đại náo Tất Thành, tới nỗi hôm nay Tất Thành kiểm soát cực kỳ nghiêm khắc. Chỉ có điều sau khi tra xét biết được khách nhân trên xe là ai, cửa thành lập tức mở rộng, nhóm khách thương đi qua cửa thành mà không gặp trở ngại, thẳng đường đi vào.
Đoàn xe vào trong thành, trong một chiếc xe màn xe chợt vén lên, ngồi thẳng trong xe là một gã đại hán mặc hắc bào, thân cao tám thước, cường tráng và oai phong, tuy là ngồi thẳng người trong xe, lại vẫn có dáng vẻ như một con mãnh hổ lúc nào cũng có thể cắn người, toàn thân tản mát ra một loại mùi vị hung mãnh.
Người này tuổi gần bốn mươi, mày rậm mắt sáng, mặt như trái táo, một bộ ria mép xoắn lại, thật có bảy phần giống như Khổng Khâu. Có điều trong ánh mắt ẩn ẩn có một loại oai khí, loại uy thế của kẻ đã lâu ngày đã ngồi ở vị trí bề trên nhìn đời bằng nửa con mắt, cái này Khổng Khâu không thể bắt kịp.
Hàng xe của hắn ngoặt vào con phố tập trung các nhà hào phú, lúc đi qua Thành phủ, nhìn thấy trên cột cờ bên cạnh là bốn chữ to "Ngô quốc Khánh Kỵ", ánh mắt người này chợt lóe lên, hơi hơi mỉm cười.
Xe ngựa lại tiếp tục đi tới, đi qua Thành phủ, Nhâm phủ, phía trước có một cái viện, tiếp giáp với Nhâm phủ. Lúc này đại môn của trang viên đã sớm mở rộng, ở trên bậc thang có đặt tấm ván gỗ dành cho xe qua, đoàn xe không ngừng lại, cứ như vậy trực tiếp đi vào...
Sau giờ ngọ, ve sầu trên cây ca xướng không biết mệt mỏi, bóng cây từ trên cao chiếu xuống, những cành lá lòa xòa đu đưa đu đưa. Cá ở trong ao lười biếng lê cái đuôi, ở trong mặt nước như gương nhẹ nhàng đong đưa thân mình, chui xuống dưới lá sen để tìm bóng râm, từ miệng nhả ra từng bọt bong bóng nước.
Kỳ thật trung tuần tháng tư cũng không phải là quá nóng, có điều ở địa phương Tề Lỗ khí hậu nóng bức vốn hay tới sớm, năm nay lại càng sớm, tịnh không có chút gió, khiến cho người ta oi bức khó chịu. Dưới bóng râm của ngọn giả sơn, Khánh Kỵ mặc áo ngắn cùng quần đùi (thời này có quần đùi rồi à?), để chân trần nằm trên chiếu trúc hóng mát.
Lúc này còn chưa tới mùa đào, mận, táo, hạnh, lê, quất, ở trên cái bàn bên cạnh ngoại trừ một đĩa dâu là hoa quả tươi, còn lại đều là một ít quả khô linh tinh để điểm tâm. Đêm qua bận rộn tới nửa đêm, bây giờ thật sự là có chút ủ rũ, nằm chưa được bao lâu, mắt Khánh Kỵ đã bắt đầu díp lại buồn ngủ, đầu dần dần gối lên chiếu trúc trơn nhẵn.
Đầu đập xuống một cái, hắn liền tỉnh lại. Bạch Ny thấy thế, vội đem đầu hắn gối lên đùi mình. Khánh Kỵ gối lên một vùng âm ấm mềm nhẵn, ngáp một cái, hàm hồ nói:
- Aaa..., trời vẫn còn sớm a...
- Công tử nếu mệt, nghỉ tạm một chút cũng không sao, không bằng trở về phòng đi ngủ, hầu gái giúp ngài... quạt.
Bạch Ny nói đến chỗ này, trên mặt hơi hơi đỏ lên. Tuy rằng việc thị tỳ của các đại hộ hào môn* hầu hạ khách quý ngủ nghỉ cũng không phải là việc bình thường hiếm thấy, thậm chí còn là nghĩa vụ hàng đầu của các nàng, có điều từ chính mồm tự tiến cử đến như vậy thì, vẫn không khỏi có chút ngượng ngùng.
(*Đại hộ: Gia đình lớn, dòng tộc lớn. Hào môn: Nhà giàu có)
Khánh Kỵ ngáp một cái, lười biếng nói:
- Không ngủ, mới vừa rồi chỉ là ngủ gật thôi.
Trong ánh mắt Bạch Ny hiện lên một vẻ thất vọng, Di Vi ở một bên đang quạt bếp để pha trà, thấy tình cảnh như vậy, không khỏi che miệng cười trộm Bạch Ny. Khánh Kỵ gối lên đùi Bạch Ny, chậm rãi hít thở đều đều, xoay mình để nằm thoải mái hơn một chút, Bạch Ny liền cầm một cái quạt hương bồ quạt cho hắn, nhón lấy một quả dâu đỏ tía đưa tới bên môi hắn.
Quả dâu mặc dù còn chưa chín hẳn, nhưng vị ngọt như say mê, đẩy lùi cơn khát, Khánh Kỵ hé miệng nuốt quả dâu vào, gió mát thổi nhẹ, người ngọc bên cạnh, cũng đã vô cùng mãn nguyện. Đúng lúc này, chợt nghe thấy một tiếng đàn du dương truyền tới, Khánh Kỵ nhắm mắt nghe trong chốc lát, hai mắt hé ra, hơi hơi nghiêng tai nghe cho rõ.
Chỉ nghe thấy tiếng ca réo rắt, từ từ hát lên:
"Đông phương chi nhật, chiếu lâm hạ thổ.
Mặt trời phương Đông chiếu xuống mặt đất.
Thập mẫu chi điền, bá quyết bách cốc.
Ruộng rộng mười mẫu gieo trăm hạt ngũ cốc.
Tâm chi ưu hĩ, duy kỳ thương hĩ.
Tâm chứa ưu phiền rồi, lại chịu tổn thương thêm.
Mỗi hữu lương bằng, huống dã vĩnh thán.
Mỗi lần gặp bằng hữu tốt, lại phải mãi mãi thở dài.
Ôn ôn kỳ cung, tiểu tâm dực dực.
Cung kính dịu dàng, nhẹ nhàng cẩn thận.
Hữu giác đức hành, giải cấu tương ngộ. . .
Giữa đường có ân, bất ngờ gặp gỡ...”
(Lời dịch thơ có đôi phần chém gió, mong các bạn hiểu rộng rộng ra một tí là được )
Khánh Kỵ bỗng nhiên ngồi dậy, thầm nghĩ: "Nhâm gia tiểu thư đã giao xong hàng hóa, sắp phải đi rồi."
Bạch Ny hỏi:
- Công tử, sao lại không nghỉ ngơi tiếp?
Khánh Kỵ đứng dậy xỏ guốc vào, vội vàng nói:
- Đi, nhanh lấy giáp trụ binh khí của ta tới.
Bạch Ny ngẩn cả người, đáp:
- Dạ, công tử chờ một chút.
Bạch Ny vội vàng chạy đi, Khánh Kỵ lại nói với Di Vi:
- Trà cứ để nguội, chờ ta trở về sẽ uống. Ngươi ra tiền đình, bảo Lương Hổ Tử, Đông Cẩu, Anh Đào cấp tốc điểm danh xếp trận dàn binh, theo bản công tử ra khỏi thành săn bắn.
Di Vi nghe vậy, vội vàng vứt bỏ cây quạt nhỏ, hấp tấp đi về phía tiền đình.
Đoàn xe vào trong thành, trong một chiếc xe màn xe chợt vén lên, ngồi thẳng trong xe là một gã đại hán mặc hắc bào, thân cao tám thước, cường tráng và oai phong, tuy là ngồi thẳng người trong xe, lại vẫn có dáng vẻ như một con mãnh hổ lúc nào cũng có thể cắn người, toàn thân tản mát ra một loại mùi vị hung mãnh.
Người này tuổi gần bốn mươi, mày rậm mắt sáng, mặt như trái táo, một bộ ria mép xoắn lại, thật có bảy phần giống như Khổng Khâu. Có điều trong ánh mắt ẩn ẩn có một loại oai khí, loại uy thế của kẻ đã lâu ngày đã ngồi ở vị trí bề trên nhìn đời bằng nửa con mắt, cái này Khổng Khâu không thể bắt kịp.
Hàng xe của hắn ngoặt vào con phố tập trung các nhà hào phú, lúc đi qua Thành phủ, nhìn thấy trên cột cờ bên cạnh là bốn chữ to "Ngô quốc Khánh Kỵ", ánh mắt người này chợt lóe lên, hơi hơi mỉm cười.
Xe ngựa lại tiếp tục đi tới, đi qua Thành phủ, Nhâm phủ, phía trước có một cái viện, tiếp giáp với Nhâm phủ. Lúc này đại môn của trang viên đã sớm mở rộng, ở trên bậc thang có đặt tấm ván gỗ dành cho xe qua, đoàn xe không ngừng lại, cứ như vậy trực tiếp đi vào...
Sau giờ ngọ, ve sầu trên cây ca xướng không biết mệt mỏi, bóng cây từ trên cao chiếu xuống, những cành lá lòa xòa đu đưa đu đưa. Cá ở trong ao lười biếng lê cái đuôi, ở trong mặt nước như gương nhẹ nhàng đong đưa thân mình, chui xuống dưới lá sen để tìm bóng râm, từ miệng nhả ra từng bọt bong bóng nước.
Kỳ thật trung tuần tháng tư cũng không phải là quá nóng, có điều ở địa phương Tề Lỗ khí hậu nóng bức vốn hay tới sớm, năm nay lại càng sớm, tịnh không có chút gió, khiến cho người ta oi bức khó chịu. Dưới bóng râm của ngọn giả sơn, Khánh Kỵ mặc áo ngắn cùng quần đùi (thời này có quần đùi rồi à?), để chân trần nằm trên chiếu trúc hóng mát.
Lúc này còn chưa tới mùa đào, mận, táo, hạnh, lê, quất, ở trên cái bàn bên cạnh ngoại trừ một đĩa dâu là hoa quả tươi, còn lại đều là một ít quả khô linh tinh để điểm tâm. Đêm qua bận rộn tới nửa đêm, bây giờ thật sự là có chút ủ rũ, nằm chưa được bao lâu, mắt Khánh Kỵ đã bắt đầu díp lại buồn ngủ, đầu dần dần gối lên chiếu trúc trơn nhẵn.
Đầu đập xuống một cái, hắn liền tỉnh lại. Bạch Ny thấy thế, vội đem đầu hắn gối lên đùi mình. Khánh Kỵ gối lên một vùng âm ấm mềm nhẵn, ngáp một cái, hàm hồ nói:
- Aaa..., trời vẫn còn sớm a...
- Công tử nếu mệt, nghỉ tạm một chút cũng không sao, không bằng trở về phòng đi ngủ, hầu gái giúp ngài... quạt.
Bạch Ny nói đến chỗ này, trên mặt hơi hơi đỏ lên. Tuy rằng việc thị tỳ của các đại hộ hào môn* hầu hạ khách quý ngủ nghỉ cũng không phải là việc bình thường hiếm thấy, thậm chí còn là nghĩa vụ hàng đầu của các nàng, có điều từ chính mồm tự tiến cử đến như vậy thì, vẫn không khỏi có chút ngượng ngùng.
(*Đại hộ: Gia đình lớn, dòng tộc lớn. Hào môn: Nhà giàu có)
Khánh Kỵ ngáp một cái, lười biếng nói:
- Không ngủ, mới vừa rồi chỉ là ngủ gật thôi.
Trong ánh mắt Bạch Ny hiện lên một vẻ thất vọng, Di Vi ở một bên đang quạt bếp để pha trà, thấy tình cảnh như vậy, không khỏi che miệng cười trộm Bạch Ny. Khánh Kỵ gối lên đùi Bạch Ny, chậm rãi hít thở đều đều, xoay mình để nằm thoải mái hơn một chút, Bạch Ny liền cầm một cái quạt hương bồ quạt cho hắn, nhón lấy một quả dâu đỏ tía đưa tới bên môi hắn.
Quả dâu mặc dù còn chưa chín hẳn, nhưng vị ngọt như say mê, đẩy lùi cơn khát, Khánh Kỵ hé miệng nuốt quả dâu vào, gió mát thổi nhẹ, người ngọc bên cạnh, cũng đã vô cùng mãn nguyện. Đúng lúc này, chợt nghe thấy một tiếng đàn du dương truyền tới, Khánh Kỵ nhắm mắt nghe trong chốc lát, hai mắt hé ra, hơi hơi nghiêng tai nghe cho rõ.
Chỉ nghe thấy tiếng ca réo rắt, từ từ hát lên:
"Đông phương chi nhật, chiếu lâm hạ thổ.
Mặt trời phương Đông chiếu xuống mặt đất.
Thập mẫu chi điền, bá quyết bách cốc.
Ruộng rộng mười mẫu gieo trăm hạt ngũ cốc.
Tâm chi ưu hĩ, duy kỳ thương hĩ.
Tâm chứa ưu phiền rồi, lại chịu tổn thương thêm.
Mỗi hữu lương bằng, huống dã vĩnh thán.
Mỗi lần gặp bằng hữu tốt, lại phải mãi mãi thở dài.
Ôn ôn kỳ cung, tiểu tâm dực dực.
Cung kính dịu dàng, nhẹ nhàng cẩn thận.
Hữu giác đức hành, giải cấu tương ngộ. . .
Giữa đường có ân, bất ngờ gặp gỡ...”
(Lời dịch thơ có đôi phần chém gió, mong các bạn hiểu rộng rộng ra một tí là được )
Khánh Kỵ bỗng nhiên ngồi dậy, thầm nghĩ: "Nhâm gia tiểu thư đã giao xong hàng hóa, sắp phải đi rồi."
Bạch Ny hỏi:
- Công tử, sao lại không nghỉ ngơi tiếp?
Khánh Kỵ đứng dậy xỏ guốc vào, vội vàng nói:
- Đi, nhanh lấy giáp trụ binh khí của ta tới.
Bạch Ny ngẩn cả người, đáp:
- Dạ, công tử chờ một chút.
Bạch Ny vội vàng chạy đi, Khánh Kỵ lại nói với Di Vi:
- Trà cứ để nguội, chờ ta trở về sẽ uống. Ngươi ra tiền đình, bảo Lương Hổ Tử, Đông Cẩu, Anh Đào cấp tốc điểm danh xếp trận dàn binh, theo bản công tử ra khỏi thành săn bắn.
Di Vi nghe vậy, vội vàng vứt bỏ cây quạt nhỏ, hấp tấp đi về phía tiền đình.
Đại Tranh Chi Thế
Tác giả: Nguyệt Quan
294 chương | 1,275 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1-1: Tiết tử
Chương Quyển 1 - 2: Chết đi sống lại
Chương Quyển 1 - 3: Lập kế hoạch trên ngưu xa
Chương Quyển 1 - 4: Mãnh nam Sơn Đông
Chương Quyển 1 - 5: Tử lộ
Chương Quyển 1 - 6: Không hẹn mà gặp
Chương Quyển 1 - 7-1: Hữu mỹ nhất nhân, thanh dương uyển hề.. (1)
Chương Quyển 1 - 8: Lĩnh ngộ
Chương Quyển 1 - 9: Tân sinh
Chương Quyển 1 - 10: Tất thành
Chương Quyển 1 - 11: Du thuyết
Chương Quyển 1 - 12: Hai đại mỹ nhân
Chương Quyển 1 - 13: Tất Thành đệ nhất mỹ nhân
Chương Quyển 1 - 14: Láng giềng đạo chích
Chương Quyển 1 - 15-1: Dựng cờ (1)
Chương Quyển 1 - 16-1: Gia quốc nhất lý (1)
Chương Quyển 1 - 17: Mưu đồ đạo tặc
Chương Quyển 1 - 18: Đối vũ
Chương Quyển 1 - 19: Xuất du
Chương Quyển 1 - 20: Anh đào
Chương Quyển 1 - 21: Đầu hiệu
Chương Quyển 1 - 22: Biếu lễ
Chương Quyển 1 - 23: Đầu hoài
Chương Quyển 1 - 24: Mật nghị
Chương Quyển 1 - 25: Quỷ quyệt
Chương Quyển 1 - 26: Dạ ca (Tiếng hát trong đêm)
Chương Quyển 1 - 27: Dị tâm
Chương Quyển 1 - 28: Phản khách
Chương Quyển 1 - 29: Nghiêm trận
Chương Quyển 1 - 30: Nếu có tình
Chương Quyển 1 - 31: Anh đào
Chương Quyển 1 - 32: Tựa như vô tình
Chương Quyển 1 - 33: Cổ đạo biên
Chương Quyển 1 - 34: Vạn nhân địch
Chương Quyển 1 - 35: Phong phạm hiệp nghĩa
Chương Quyển 1 - 36: Lẽ nào lại như vậy
Chương Quyển 1 - 37: Dục cự hoàn nghênh
Chương Quyển 1 - 38: Ngươi tới ta đi
Chương Quyển 1 - 39: Hổ lớn hổ bé
Chương Quyển 1 - 40: Thế đạo tại tranh
Chương Quyển 1 - 41: Chỉ luận huyết thống
Chương Quyển 1 - 42: Lỗ quốc Tam hoàn
Chương Quyển 1 - 43: Tri lễ đường
Chương Quyển 1 - 44: Thần thương thiệt kiếm*
Chương Quyển 1 - 45: Quý Tôn tính kế
Chương Quyển 1 - 46: Các tự bị chiến*
Chương Quyển 1 - 47: Nhị hoàn mật mưu
Chương Quyển 1 - 48: Thản thành tương kiến
Chương Quyển 1 - 49: Lỗ Quái cư
Chương Quyển 1 - 50: Đề tài vĩnh hằng
Chương Quyển 1 - 51: Nhân chi sơ
Chương Quyển 1 - 52: Hữu nữ Diêu Quang
Chương Quyển 1 - 53: Hùng tính chiến tranh
Chương Quyển 1 - 54: Ước hẹn mười ngày
Chương Quyển 1 - 55: Yến tiệc vui vẻ
Chương Quyển 1 - 56: Đi đường cũng khó
Chương Quyển 1 - 57-1: Tráng sĩ giận dữ (1)
Chương Quyển 1 - 58: Quý tôn tử tư
Chương Quyển 1 - 59-1: Một đêm hoang đường (1)
Chương Quyển 1 - 60: Đêm dò xét Thúc Tôn
Chương Quyển 1 - 61-1: Lần đầu tiếp xúc thân mật (Thượng)
Chương Quyển 1 - 62: Nam nhi tự hữu nam nhi hành
Chương Quyển 1 - 63-1: Sinh thương tiếc (Thượng)
Chương Quyển 1 - 64-1: Dẫn tới 'họa thủy' (Thượng)
Chương Quyển 1 - 65: Uy quá, Công tử quân
Chương Quyển 1 - 66-1: Rút củi dưới đáy nồi (Thượng)
Chương Quyển 1 - 67-1: Sơn vũ dục lai (Thượng)
Chương Quyển 1 - 68-1: Thiên hạ rộn ràng (Thượng)
Chương Quyển 1 - 69-1: Trong tâm bão (Thượng)
Chương Quyển 1 - 70: Nhất tụ Càn khôn
Chương Quyển 1 - 71-1: Thủ đoạn lả lướt (Thượng)
Chương Quyển 1 - 72-1: Đao nhuyễn giết người (Thượng)
Chương Quyển 1 - 73: Nhị nữ tranh phong
Chương Quyển 1 - 74: Nữ nữ chiến tranh
Chương Quyển 1 - 75-1: Thiếu phụ xa tư (Thượng)
Chương Quyển 1 - 76-1: Binh bất yếm trá* (Thượng)
Chương Quyển 1 - 77: Không thể mua danh học đòi làm Bá Vương
Chương Quyển 1 - 78: Ngao cò tranh đấu
Chương Quyển 1 - 79: Dã tính khó thuần
Chương Quyển 1 - 80: Nai con trên vai
Chương Quyển 1 - 81: Thỉnh kiến phu nhân
Chương Quyển 1 - 82: Thỉnh kiến tiểu thư
Chương Quyển 1 - 83: Mỹ nhân sắc sảo
Chương Quyển 1 - 84-1: Đùa giỡn chân tình (Thượng)
Chương Quyển 1 - 85: Đêm bận rộn
Chương Quyển 1 - 86: Kế thâm trầm
Chương Quyển 1 - 87-1: Tứ diện Sở ca* (Thượng)
Chương Quyển 1 - 88: Nam nhi khẳng khái
Chương Quyển 1 - 89-1: Ba gã thợ giày thối (Thượng)
Chương Quyển 1 - 90-1: Rắn và kim thiền (Thượng)
Chương Quyển 1 - 91-1: Chập chờn như thể muôn ngàn sao bay (Thượng)
Chương Quyển 1 - 92-1: Đầu trộm đuôi cướp (Thượng)
Chương Quyển 1 - 93: Âm lệch dương sai
Chương Quyển 1 - 94-1: Dưới ánh trăng (Thượng)
Chương Quyển 1 - 95: Mây đen áp thành người chưa tỉnh
Chương Quyển 1 - 96: Mười bước giết một người
Chương Quyển 1 - 97: Thoát khỏi trùng vây
Chương Quyển 1 - 98: Loạn trong loạn
Chương Quyển 1 - 99: Chém đầu
Chương Quyển 1 - 100: Tráng sĩ
Chương Quyển 1 - 101: Nhất đại gian hùng
Chương Quyển 1 - 102: Trở về
Chương Quyển 1 - 103: Động tình
Chương Quyển 1 - 104: Cơn mưa đúng lúc
Chương Quyển 1 - 105: Âm thầm dội sóng
Chương Quyển 1 - 106-1: Thiếu nữ hoài xuân đến tận chân trời (Thượng)
Chương Quyển 1 - 107: Lừa dối
Chương Quyển 1 - 108: Tiếp tục lừa dối
Chương Quyển 1 - 109: Lại thêm lần nữa
Chương Quyển 1 - 110-1: Có chí thì nên (Thượng)
Chương Quyển 1 - 111-1: Giành ngôi đầu (Thượng)
Chương Quyển 1 - 112: Dẫn dắt từng bước
Chương Quyển 1 - 113: Mỹ nhân kế
Chương Quyển 1 - 114: Nữ nhân tâm, kim đáy bể
Chương Quyển 1 - 115: Loạn cục xôn xao
Chương Quyển 1 - 116: Cuộc sống ở Phí thành
Chương Quyển 1 - 117: Hai đứa trẻ cãi nhau
Chương Quyển 1 - 118: Ô long cứu mỹ nhân
Chương Quyển 1 - 119: Chuyên gia tư vấn tình yêu
Chương Quyển 1 - 120-1: Đại quản sự (Thượng)
Chương Quyển 1 - 121: Tâm tư đẹp tràn đầy cõi lòng
Chương Quyển 1 - 122: Cơn mưa triền miên
Chương Quyển 1 - 123: Cứu anh hùng
Chương Quyển 2 - 124: Lại gặp sự cố
Chương Quyển 2 - 125-1: Khổng Khâu xin đi (Thượng)
Chương Quyển 2 - 126-1: Tâm tư (Thượng)
Chương Quyển 2 - 127-1: Tằng thị kinh hồng chiếu ảnh lai (Thượng)
Chương Quyển 2 - 128-1: Khổng Khâu PK đạo chích (Thượng)
Chương Quyển 2 - 129: Chiêu binh mãi mã
Chương Quyển 2 - 130: Tranh chức tân quân
Chương Quyển 2 - 131: Lý Ước phó ước (Đã hứa là làm)
Chương Quyển 2 - 132: Dã đường vô nhân thì
Chương Quyển 2 - 133: Thanh ca nhất khúc nghê thường vũ
Chương Quyển 2 - 134: Tầm xuân ngộ nhập đào nguyên cảnh
Chương Quyển 2 - 135-1: Tâm can lả lướt (Thượng)
Chương Quyển 2 - 136: Các bộ kỳ thiền
Chương Quyển 2 - 137: Hương thơm vương ngực áo
Chương Quyển 2 - 138: Tranh phong
Chương Quyển 2 - 139: Trần trưởng khanh
Chương Quyển 2 - 140: Dạ phóng hương khuê
Chương Quyển 2 - 141: Minh nguyệt hà chước chước
Chương Quyển 2 - 142: Khúc Phụ tìm Hổ
Chương Quyển 2 - 143: Dương Hổ tặng lễ
Chương Quyển 2 - 144: Điểu vi thực vong (Chim chết vì ăn)
Chương Quyển 2 - 145: Đại xướng song hoàng
Chương Quyển 2 - 146: Xảo thiệt như hoàng
Chương Quyển 2 - 147-1: Đại kế đắc thụ (Thượng)
Chương Quyển 2 - 148: Tân quân phủ lập (Vua mới lên ngôi)
Chương Quyển 2 - 149: Phi Hồ cốc
Chương Quyển 2 - 150-1: Sáng tỏ (Thượng)
Chương Quyển 2 - 151-1: Ân oán tình cừu (Thượng)
Chương Quyển 2 - 152: Trần niên ẩn tình (Ẩn tình năm xưa)
Chương Quyển 2 - 153: Mưu quốc bị mưu thành
Chương Quyển 2 - 154: Mạc mã lệ binh (Thao luyện binh lính)
Chương Quyển 2 - 155: Hỉ nạp Binh thánh
Chương Quyển 2 - 156: Phản Vệ tại tức (Sắp về nước Vệ)
Chương Quyển 2 - 157-1: Đại luận tranh (Thượng)
Chương Quyển 2 - 158-1: Suy nghĩ đêm trăng (Thượng)
Chương Quyển 2 - 159-1: Đồng thuyền cộng độ (Thượng)
Chương Quyển 2 - 160-1: Hồng nhạn bay về phương xa (Thượng)
Chương Quyển 2 - 161-1: Di Đào chi Tử (Thượng)
Chương Quyển 2 - 162: Trở lại nơi đến
Chương Quyển 2 - 163-1: Tình hình khác đằng sau (Thượng)
Chương Quyển 2 - 164-1: Tịch liêu mỹ nhân tâm (Thượng)
Chương Quyển 2 - 165-1: Chính tranh (Thượng)
Chương Quyển 2 - 166-1: Mài gươm soàn soạt (Thượng)
Chương Quyển 2 - 167-1: Mạch ngầm mãnh liệt (Thượng)
Chương Quyển 3 - 168-1: Cực kỳ nguy hiểm (Thượng)
Chương Quyển 3 - 169-1: Lựa chọn (Thượng)
Chương Quyển 3 - 170: Quyết định (Thượng Hạ)
Chương Quyển 3 - 171: Tiên phát chế nhân (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 3 - 172: Mạng rẻ mạt như kiến (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 3 - 173: Mưu toan (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 3 - 174: Lật lọng (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 3 - 175: Phản kích
Chương Quyển 3 - 176: Trở về Ngải thành (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 3 - 177: Mật đàm (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 3 - 178: Trước lúc lên đường (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 3 - 179: Giao dịch (1-->5)
Chương Quyển 3 - 180: Dẫn hỏa thiêu thân (Thượng Hạ)
Chương Quyển 3 - 181: Yêu hận tình thù
Chương Quyển 3 - 182: Oan gia ngõ hẹp (Thượng Hạ)
Chương Quyển 3 - 183: Đồng chí hướng (Thượng Hạ)
Chương Quyển 3 - 184: Binh phá Dĩnh Đô (Thượng Hạ)
Chương Quyển 3 - 185: Thuyết phục (Thượng Hạ)
Chương Quyển 3 - 186: Thiên hạ náo nhiệt (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 3 - 187: Trống trận liên hồi (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 3 - 188: Khói lửa chiến tranh (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 3 - 189: Cuộc chiến thầm lặng (Thượng Hạ)
Chương Quyển 3 - 190: Loạn thế thiên hạ (Thượng Trung Hạ
Chương Quyển 3 - 191: Sở đô Ngô doanh (Thượng Hạ)
Chương Quyển 3 - 192: Giao chiến (Thượng Hạ)
Chương Quyển 3 - 193: Huyết chiến sa trường (Thượng Hạ)
Chương Quyển 3 - 194: Tiết lộ bí mật (Thượng Hạ)
Chương Quyển 3 - 195: Loạn thế giai nhân (Thượng Hạ)
Chương Quyển 3 - 196-1: Bách Tân hồ (Thượng)
Chương Quyển 3 - 197-1: Đánh úp sau lưng (Thượng)
Chương Quyển 3 - 198-1: Tôn Vũ trổ tài (Thượng)
Chương Quyển 3 - 199-1: Phá nhuệ khí địch (Thượng)
Chương Quyển 3 - 200-1: Đang đêm tập kích (Thượng)
Chương Quyển 3 - 201-1: Tường đồng vách sắt (Thượng)
Chương Quyển 3 - 202-1: Dương Đông kích Tây (Thượng)
Chương Quyển 4 - 203: Mai phục
Chương Quyển 4 - 204-1: Diệt trừ tai mắt (Thượng)
Chương Quyển 4 - 205-1: Cắt đứt tay chân (Thượng)
Chương Quyển 4 - 206-1: Moi gan (Thượng)
Chương Quyển 4 - 207-1: Thừa thắng truy sát (Thượng)
Chương Quyển 4 - 208-1: Tạo lập thanh thế (Thượng)
Chương Quyển 4 - 209-1: Thù trong giặc ngoài (Thượng)
Chương Quyển 4 - 210-1: Viện quân (Thượng)
Chương Quyển 4 - 211-1: Mệt mỏi trốn chạy (Thượng)
Chương Quyển 4 - 212: Tiêu đời (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 213: Sứ giả Đông Di (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 214: Thích khách (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 215: Đại lễ đăng cơ (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 216: Bốn vị cô nương (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 217: Trí đoạt kiền toại (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 218: Công thành chiếm đất (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 219: Tôn Vũ trúng kế (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 220: Thắng bại chốc lát (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 221: Tự thân xuất chinh
Chương Quyển 4 - 222: Người cần đủ hung ác (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 223: Cận thân giao chiến (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 224: Sinh tử chỉ như sợi chỉ (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 4 - 225: Có cơ hội (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 226: Mưu đồ thôn tính nước Ngô (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 227: Cho phép (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 228: Chạy trốn (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 229: Truy binh (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 230: Một đường sinh cơ (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 231: Lục mỹ nhân (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 4 - 232: Trở về tốt đẹp (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 233: Diên Lăng quý tử (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 4 - 234: Binh tới dưới thành
Chương Quyển 4 - 235-1: Thắng làm vua thua làm giặc (1 - 3)
Chương Quyển 4 - 236: Nhập chủ Ngô cung (Thượng - Hạ)
Chương Quyển 4 - 237: Kiến nghị quốc sách (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 4 - 238: Kiểm kê gia sản (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 239: Hậu cung là việc thiên hạ (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 240-1: Tình và lý (1 - 4)
Chương Quyển 4 - 241: Công dục thiện kỳ sự (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 4 - 242: Tuyển hiền nhâm năng (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 243: Lưu đày và đi sứ (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 4 - 244: Ba lần trêu chọc sứ giả (Thượng Hạ)
Chương Quyển 4 - 245: Mỗi người một âm mưu (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 4 - 246: Cách vào thành của tiểu la lị (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 5 - 247: Ta không phải lão cá vàng (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 5 - 248: Mưu đồ thiên hạ (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 5 - 249: Giáp cốc chi minh (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 5 - 250: Binh quý thần tốc (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 251: Nội chính ngoại giao (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 252: Sau mưa tuyết tìm được tung tích người đẹp (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 253: Tìm thiếp (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 5 - 254: Chuẩn bị hôn sự (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 255: Binh thánh giải kế (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 5 - 256: Bất hòa (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 257: Khốn cảnh (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 258: Đuổi hổ nuốt sói (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 259: Song hỷ lâm môn (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 260: Đạo làm người... xưa (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 5 - 261: Giai nhân hẹn gặp (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 262: Mưu giả nơi nao (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 263: Làm giả hóa thật (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 264: Hồng nhan tri kỉ (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 265: Thần kiếm ra đời (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 5 - 266: Mưu phản (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 267: Diệt cọp (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 268: Nghị sự (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 269: Kế hoạch diệt Việt (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 270: Đêm tân hôn (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 271: Hoàng hậu Quý Doanh (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 5 - 272: Lấy nhu chế cương (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 5 - 273: Trừng trị
Chương Quyển 5 - 274: Cá nằm trên thớt
Chương Quyển 5 - 275: Khởi hành (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 276: Chiến loạn bắt đầu
Chương Quyển 5 - 277: Đông Di lập quốc (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 278: Thiên hạ đại thế
Chương Quyển 5 - 279: Hưng vong (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 5 - 280: Nam chinh Bắc chiến
Chương Quyển 5 - 281: Mượn đường
Chương Quyển 5 - 282: Đêm dài trằn trọc đợi trời sáng (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 283: Tiếng chim lúc rạng đông (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 284: Cân quắc (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 5 - 285: Tiến quân chiếm đóng (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 286: Mỗi người tự cào tuyết trước nhà (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 287: Không dừng thì không chảy được, không phá thì không xây được (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 288: Sở quốc phong vân (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 5 - 289: Tới tấp xin hàng (Thượng Trung Hạ)
Chương Quyển 5 - 290: Trẫm là thiên tử (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 291: Ngô Việt hợp nhất
Chương Quyển 5 - 292: Đại bàng thu cánh chờ phong vân (Thượng Hạ)
Chương Quyển 5 - 293-1: Đi trong đêm (Thượng)
Chương Quyển 5 - 294-1: Đại kết thúc (Thượng)
Không tìm thấy chương nào phù hợp