Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 3 - 82: Thám hiểm lâu đài cổ (3)
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~13 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Lúc này Tằng Viên cũng lặn tới rồi, lấy cái đầu to tướng huých Tô Xán, Tô Xán ra hiệu mỗi người nắm một cái dây, kéo lên.
Tằng Viên gật đầu, hai anh em đồng thời kéo hai đầu, "viên gạch" kéo ra khỏi bùn, xách lên bờ.
Bịch! Ném ở bên hồ nước, bên trên còn dính lớp bùn dầy.
Chẳng phải là gạch xây nhà gì hết, mà là thứ gì đó được dùng giấy dầu bọc lại, sau đó lấy thằng buộc chặt, chừng mười kg, bất kể một mình Tô Xán hay Tằng Viên đều có thể mang lên được, song chúng lún vào bùn quá lâu, ở trong bùn không có chỗ tỳ, nên một mình mang lên rất khó.
Tằng Viên lau nước trên mặt, ngó nghiêng:
- Đây là cái gì?
- Theo anh đã.
Tô Xán không trả lời, lại lặn xuống nước, Tằng Viên cũng nén tò mò lặn xuống theo, không lâu sau xách lên hai bao nữa.
Nhìn ba "cục gạch" xếp hàng ngang trên bờ, Tằng Viên gãi đầu:
- Rốt cuộc đây là cái gì nhỉ?
- Để anh kể cho em một câu chuyện thời xưa, có một vị lão gia nhà vọng tộc, nhìn trúng một nhà hoàn trẻ trong nhà, đêm đó lẻn vào phòng nhà hoàn kia trêu ghẹo, không ngờ nhà hoàn đó quá cương liệt, liều chết không chịu lão già đó thỏa mãn. Ở thời phong kiến đó, lão gia có quyền định đoạt sinh tử, gọi gia đinh dùng gậy đánh chết nha hoàn đó, sau đó ném xác ra núi hoang. Có điều gian phòng nha hoàn đó ở không còn yên tĩnh nữa, nhiều người thấy hồn ma nàng hiện về kêu oan, thế là vị lão gia kia cho người gói hết đồ đạc nàng từng dùng ném xuống ao, dùng bùa yểm, từ đó không còn hồn ma hiện về nữa.
Giọng Tô Xán phiêu hốt chợt xa chợt gần.
Gió núi thổi lên người còn ướt, Tằng Viên rùng mình, tiếng gió thổi qua tán cây rì rào giờ nghe như tiếng oan hồn, làm nó theo bản năng nhích tới gần Tô Xán.
- Nhiều năm sau, ngày đại thọ vị lão gia kia, gia đinh sửa sang lại nhà cửa, rút nước cái ao ra, không ngờ mò được mấy cái bọc.
Tô Xán thì thầm kích động, vỗ ba "viên gạch", Tằng Viên sợ lắm vẫn giữ sĩ diện không lên tiếng ngăn Tô Xán:
- Mấy gia đinh kia là người mới, không biết chuyện nhiều năm trước, cởi mấy cái bọc ra, chợt nghe có tiếng cười ghê rợn, rồi có thứ gì thoát ra ngoài, mọi người tưởng nghe nhầm, không để ý, đồ bên trong ngâm nước đã hỏng hết, không ai chú ý nữa. Đêm hôm đó cả nhà treo đèn thắp nến mừng sinh nhật, đó vốn là ngày vui vẻ, song nửa đêm tiếng động trong nhà lắng dần, lắng dần, khuôn mặt mọi người vẫn cười vui vẻ, song tất cả đều chết, vị lão gia kia ngồi trên ghế thái sư ỷ, mắt, mũi, tim đều thành lỗ máu...
Tô Xán lấy khăn lông lau khô người, mặc quần áo, rửa sạch bùn đất trên ba "cục gạch" rồi cho vào ba lô, cái ba lô trống lập tức căng phồng, nặng trịch.
Tằng Viên lúc này kiêng kỵ ba cục gạch kia, lòng vừa sợ vừa k*ch th*ch:
- Tiếp đó thế nào?
Tô Xán khoác thử ba lô lên, bên trong nặng tới 30 kg, vẫn xách được, song hành trình trở lại định sẵn sẽ là cuộc trường trinh gian khổ, kiểm tra lại đai ba lô, buộc thật chắc, xóa sạch dấu vết bùn đất bên hồ.
Cùng Tằng Viên rời biệt thự, Tô Xán mới kể tiếp:
- Về sau không ngừng thay triều đổi đại, nhưng ở trong thành phố đó, thường xuyên xảy ra những vụ thảm án cả nhà bị giết, nguyên nhân đều bắt đầu từ việc vớt được mấy cái bọc trong ao, sau đó mở ra..
Tô Xán ghé sát vào mặt Tằng Viên:
- Đó là truyền thuyền thôi, em không tin đấy chứ?
- Xì, làm gì có, em đâu phải trẻ lên ba.
Tằng Viên cười nhạo, nhưng mắt cứ nhìn cái ba lô của Tô Xán.
Mang theo ba lô hơn 30 kg, nếu không phải được Lâm Lạc Nhiên huấn luyện kiểu hành xác, Tô Xán đã không chịu nổi, leo lên xe bus không khác gì vừa đi tắm xong.
Khi về tới nhà, hai anh em chia tay nhau, Tô Xán nói nhỏ bên tai nó:
- Tằng Viên, chuyện xảy ra ngày hôm nay, cùng câu chuyện anh kể cho em nghe không được nói cho bất kỳ ai khác, ngàn vạn lần không được, nếu không chuyện này không bao giờ kết thúc được, hiểu chưa?
Nghe giọng nói âm u của Tô Xán, Tằng Viên nuốt nước bọt đánh ực, lòng hối hận vô kể vì chuyến đi hôm nay, ngồi trên xe bus, bên ngoài trời nắng to, song nó cảm giác bên người lành lạnh, như có thứ gì vô hình đang nhìn mình.
Dợm bước đi rồi Tằng Viên còn quay lại bảo Tô Xán:
- Anh, đốt nó đi nhé, đừng mở ra.
Tô Xán mỉm cười vỗ vai em trai:
- Yên tâm, anh biết cách xử lý mà.
Tô Xán về tới nhà thì cha mẹ vẫn còn chưa về, trong nhà không có một ai, về thẳng phòng mình, khóa chặt cửa, đặt ba lô xuống, kéo khoa, tay run rẩy lấy từng cái bọc ra.
Nỗ lực áp chế tâm tình, hôm nay là bước ngoặt cực kỳ quan trọng trong cuộc đời y, mở cái bọc này ra, là lúc Tô Xán chính thức nuốt vào viên thuộc phiện trùng sinh.
Lấy dao, Tô Xán hít sâu, tay run rẩy cắt dây thừng buộc chặt cái bọc, cắt mấy lần mời đứt, thừng đứt từng cái một, từng lớp giấy dầu được bóc ra, bên trong là túi ny lông, chứa toàn xấp tiền 100 tệ màu xanh.
Nhìn họa tiết in trên tiền, Tô Xán thấy hoa mắt, tâm tình cứ như thuyền nhỏ giữa biển khơi bập bùng bão tố, trên trời sấm sét rền vang.
Vương Thanh ngày nào cũng than vãn với mình không có tiền, nếu đặt số tiền này trước mắt cô ấy, không biết phản ứng của cô ấy sẽ ra sao.
Chính Tô Xán cũng không biết thể hiện tâm tình của mình thế nào, sợ hãi vì số tiền quá lớn, hưng phấn chạy ra đường gào thét thật to, hay rải tiền lên giường vũng vẫy cho thỏa thích? Y chỉ biết một điều máu trong người chảy rần rật.
Cầm một bó tiền lên, Tô Xán đột nhiên có ý nghĩ buồn cười, nếu đây là một viên gạch, đem ném người ta chắc chắn bị người ta điên lên đập một trận, nếu là số tiền này, đối phương dù bị ném tím mặt vẫn quỳ xuống xin bị ném tiếp.
Suy nghĩ ngờ ngẩn như thế khiến Tô Xán thấy mình bị điên rồi, mang từng cọc từng cọc ra, xêm thành năm hàng, nếu không ai ăn bớt, 100 tờ 1 cọc, thì chỗ này là 500.000 tệ.
Tô Xán lấy được ba bọc, vậy là 1 triệu 500 ngàn tệ.
( Cỡ 5 tỷ 2 vnd bây giờ)
Mới đầu nghe thấy cái tên Lưu Thành ở chỗ cậu cả sao mà quen quen, rồi dần dần biết thêm về cái tên này, phó bí thư tỉnh ủy, bí thư chính pháp ủy tỉnh, đến ngày thấy ông ta trên bữa tiệc Lâm Quốc Chu, Tô Xán hoàn toàn sực tỉnh, mấy năm sau những vấn đề "bảo hộ cho xã hội đen"," đại tham" bị bộc lộ ra, khiến người ta kinh hãi.
Lưu Thành có rất nhiều biệt thự các nơi, cái khác Tô Xán không nhớ nữa, nhưng chuyện liên quan tới Hạ Hải thì không thể không nhớ, ông ta giấu cả chục triệu đồng trong biệt thự ở ao nước Mục Mã Sơn - Hạ Hải, biệt thự này về sau thành địa điểm tham quan giáo dục chống tham ô, Tô Xán cũng tới xem, còn từng ảo tưởng, nếu mình biết trước vớt nó lên thì đã giàu, tin rằng bất kỳ ai tham quan biệt thự này đều có suy nghĩ như thế.
Tô Xán thẫn thờ thì số tiền, tay chưa hết run sờ từng cọc một, thi thoảng nhéo mình một cái, chỉ sợ mình nằm mơ.
Điện thoại vang lên, Tô Xán giật bắn mình, không khác gì tên trộm nghe thấy tiếng còi cảnh sát, mồ hôi đẫm lưng áo, đi ra nghe điện, là mẹ gọi ra hiệu ăn cơm.
Cho tiền vào một cái tủ dưới bàn, khóa chặt, vẫn cảm thấy không yên tâm, khóa cửa phòng, khóa cửa nhà, cách ba lớp khóa, vẫn sợ có ai phát hiện ra, Tô Xán cười nhạo bản thân, tố chất tâm lý của mình thật kém cỏi, vẫn cần đề cao, nếu mình có chục triệu trong cái ao kia chắc cả ngày nơm nớp lo sợ chẳng ăn chẳng ngủ nổi rồi, giờ mới biết làm quan tham cũng rất cần tố chất lắm, không phải đùa đâu.
Đột nhiên Tô Xán thấy Lưu Thành có mặt đáng phục.
Tằng Viên gật đầu, hai anh em đồng thời kéo hai đầu, "viên gạch" kéo ra khỏi bùn, xách lên bờ.
Bịch! Ném ở bên hồ nước, bên trên còn dính lớp bùn dầy.
Chẳng phải là gạch xây nhà gì hết, mà là thứ gì đó được dùng giấy dầu bọc lại, sau đó lấy thằng buộc chặt, chừng mười kg, bất kể một mình Tô Xán hay Tằng Viên đều có thể mang lên được, song chúng lún vào bùn quá lâu, ở trong bùn không có chỗ tỳ, nên một mình mang lên rất khó.
Tằng Viên lau nước trên mặt, ngó nghiêng:
- Đây là cái gì?
- Theo anh đã.
Tô Xán không trả lời, lại lặn xuống nước, Tằng Viên cũng nén tò mò lặn xuống theo, không lâu sau xách lên hai bao nữa.
Nhìn ba "cục gạch" xếp hàng ngang trên bờ, Tằng Viên gãi đầu:
- Rốt cuộc đây là cái gì nhỉ?
- Để anh kể cho em một câu chuyện thời xưa, có một vị lão gia nhà vọng tộc, nhìn trúng một nhà hoàn trẻ trong nhà, đêm đó lẻn vào phòng nhà hoàn kia trêu ghẹo, không ngờ nhà hoàn đó quá cương liệt, liều chết không chịu lão già đó thỏa mãn. Ở thời phong kiến đó, lão gia có quyền định đoạt sinh tử, gọi gia đinh dùng gậy đánh chết nha hoàn đó, sau đó ném xác ra núi hoang. Có điều gian phòng nha hoàn đó ở không còn yên tĩnh nữa, nhiều người thấy hồn ma nàng hiện về kêu oan, thế là vị lão gia kia cho người gói hết đồ đạc nàng từng dùng ném xuống ao, dùng bùa yểm, từ đó không còn hồn ma hiện về nữa.
Giọng Tô Xán phiêu hốt chợt xa chợt gần.
Gió núi thổi lên người còn ướt, Tằng Viên rùng mình, tiếng gió thổi qua tán cây rì rào giờ nghe như tiếng oan hồn, làm nó theo bản năng nhích tới gần Tô Xán.
- Nhiều năm sau, ngày đại thọ vị lão gia kia, gia đinh sửa sang lại nhà cửa, rút nước cái ao ra, không ngờ mò được mấy cái bọc.
Tô Xán thì thầm kích động, vỗ ba "viên gạch", Tằng Viên sợ lắm vẫn giữ sĩ diện không lên tiếng ngăn Tô Xán:
- Mấy gia đinh kia là người mới, không biết chuyện nhiều năm trước, cởi mấy cái bọc ra, chợt nghe có tiếng cười ghê rợn, rồi có thứ gì thoát ra ngoài, mọi người tưởng nghe nhầm, không để ý, đồ bên trong ngâm nước đã hỏng hết, không ai chú ý nữa. Đêm hôm đó cả nhà treo đèn thắp nến mừng sinh nhật, đó vốn là ngày vui vẻ, song nửa đêm tiếng động trong nhà lắng dần, lắng dần, khuôn mặt mọi người vẫn cười vui vẻ, song tất cả đều chết, vị lão gia kia ngồi trên ghế thái sư ỷ, mắt, mũi, tim đều thành lỗ máu...
Tô Xán lấy khăn lông lau khô người, mặc quần áo, rửa sạch bùn đất trên ba "cục gạch" rồi cho vào ba lô, cái ba lô trống lập tức căng phồng, nặng trịch.
Tằng Viên lúc này kiêng kỵ ba cục gạch kia, lòng vừa sợ vừa k*ch th*ch:
- Tiếp đó thế nào?
Tô Xán khoác thử ba lô lên, bên trong nặng tới 30 kg, vẫn xách được, song hành trình trở lại định sẵn sẽ là cuộc trường trinh gian khổ, kiểm tra lại đai ba lô, buộc thật chắc, xóa sạch dấu vết bùn đất bên hồ.
Cùng Tằng Viên rời biệt thự, Tô Xán mới kể tiếp:
- Về sau không ngừng thay triều đổi đại, nhưng ở trong thành phố đó, thường xuyên xảy ra những vụ thảm án cả nhà bị giết, nguyên nhân đều bắt đầu từ việc vớt được mấy cái bọc trong ao, sau đó mở ra..
Tô Xán ghé sát vào mặt Tằng Viên:
- Đó là truyền thuyền thôi, em không tin đấy chứ?
- Xì, làm gì có, em đâu phải trẻ lên ba.
Tằng Viên cười nhạo, nhưng mắt cứ nhìn cái ba lô của Tô Xán.
Mang theo ba lô hơn 30 kg, nếu không phải được Lâm Lạc Nhiên huấn luyện kiểu hành xác, Tô Xán đã không chịu nổi, leo lên xe bus không khác gì vừa đi tắm xong.
Khi về tới nhà, hai anh em chia tay nhau, Tô Xán nói nhỏ bên tai nó:
- Tằng Viên, chuyện xảy ra ngày hôm nay, cùng câu chuyện anh kể cho em nghe không được nói cho bất kỳ ai khác, ngàn vạn lần không được, nếu không chuyện này không bao giờ kết thúc được, hiểu chưa?
Nghe giọng nói âm u của Tô Xán, Tằng Viên nuốt nước bọt đánh ực, lòng hối hận vô kể vì chuyến đi hôm nay, ngồi trên xe bus, bên ngoài trời nắng to, song nó cảm giác bên người lành lạnh, như có thứ gì vô hình đang nhìn mình.
Dợm bước đi rồi Tằng Viên còn quay lại bảo Tô Xán:
- Anh, đốt nó đi nhé, đừng mở ra.
Tô Xán mỉm cười vỗ vai em trai:
- Yên tâm, anh biết cách xử lý mà.
Tô Xán về tới nhà thì cha mẹ vẫn còn chưa về, trong nhà không có một ai, về thẳng phòng mình, khóa chặt cửa, đặt ba lô xuống, kéo khoa, tay run rẩy lấy từng cái bọc ra.
Nỗ lực áp chế tâm tình, hôm nay là bước ngoặt cực kỳ quan trọng trong cuộc đời y, mở cái bọc này ra, là lúc Tô Xán chính thức nuốt vào viên thuộc phiện trùng sinh.
Lấy dao, Tô Xán hít sâu, tay run rẩy cắt dây thừng buộc chặt cái bọc, cắt mấy lần mời đứt, thừng đứt từng cái một, từng lớp giấy dầu được bóc ra, bên trong là túi ny lông, chứa toàn xấp tiền 100 tệ màu xanh.
Nhìn họa tiết in trên tiền, Tô Xán thấy hoa mắt, tâm tình cứ như thuyền nhỏ giữa biển khơi bập bùng bão tố, trên trời sấm sét rền vang.
Vương Thanh ngày nào cũng than vãn với mình không có tiền, nếu đặt số tiền này trước mắt cô ấy, không biết phản ứng của cô ấy sẽ ra sao.
Chính Tô Xán cũng không biết thể hiện tâm tình của mình thế nào, sợ hãi vì số tiền quá lớn, hưng phấn chạy ra đường gào thét thật to, hay rải tiền lên giường vũng vẫy cho thỏa thích? Y chỉ biết một điều máu trong người chảy rần rật.
Cầm một bó tiền lên, Tô Xán đột nhiên có ý nghĩ buồn cười, nếu đây là một viên gạch, đem ném người ta chắc chắn bị người ta điên lên đập một trận, nếu là số tiền này, đối phương dù bị ném tím mặt vẫn quỳ xuống xin bị ném tiếp.
Suy nghĩ ngờ ngẩn như thế khiến Tô Xán thấy mình bị điên rồi, mang từng cọc từng cọc ra, xêm thành năm hàng, nếu không ai ăn bớt, 100 tờ 1 cọc, thì chỗ này là 500.000 tệ.
Tô Xán lấy được ba bọc, vậy là 1 triệu 500 ngàn tệ.
( Cỡ 5 tỷ 2 vnd bây giờ)
Mới đầu nghe thấy cái tên Lưu Thành ở chỗ cậu cả sao mà quen quen, rồi dần dần biết thêm về cái tên này, phó bí thư tỉnh ủy, bí thư chính pháp ủy tỉnh, đến ngày thấy ông ta trên bữa tiệc Lâm Quốc Chu, Tô Xán hoàn toàn sực tỉnh, mấy năm sau những vấn đề "bảo hộ cho xã hội đen"," đại tham" bị bộc lộ ra, khiến người ta kinh hãi.
Lưu Thành có rất nhiều biệt thự các nơi, cái khác Tô Xán không nhớ nữa, nhưng chuyện liên quan tới Hạ Hải thì không thể không nhớ, ông ta giấu cả chục triệu đồng trong biệt thự ở ao nước Mục Mã Sơn - Hạ Hải, biệt thự này về sau thành địa điểm tham quan giáo dục chống tham ô, Tô Xán cũng tới xem, còn từng ảo tưởng, nếu mình biết trước vớt nó lên thì đã giàu, tin rằng bất kỳ ai tham quan biệt thự này đều có suy nghĩ như thế.
Tô Xán thẫn thờ thì số tiền, tay chưa hết run sờ từng cọc một, thi thoảng nhéo mình một cái, chỉ sợ mình nằm mơ.
Điện thoại vang lên, Tô Xán giật bắn mình, không khác gì tên trộm nghe thấy tiếng còi cảnh sát, mồ hôi đẫm lưng áo, đi ra nghe điện, là mẹ gọi ra hiệu ăn cơm.
Cho tiền vào một cái tủ dưới bàn, khóa chặt, vẫn cảm thấy không yên tâm, khóa cửa phòng, khóa cửa nhà, cách ba lớp khóa, vẫn sợ có ai phát hiện ra, Tô Xán cười nhạo bản thân, tố chất tâm lý của mình thật kém cỏi, vẫn cần đề cao, nếu mình có chục triệu trong cái ao kia chắc cả ngày nơm nớp lo sợ chẳng ăn chẳng ngủ nổi rồi, giờ mới biết làm quan tham cũng rất cần tố chất lắm, không phải đùa đâu.
Đột nhiên Tô Xán thấy Lưu Thành có mặt đáng phục.
Đại Niết Bàn
Tác giả: Khảo Ngư
328 chương | 1,146 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Thời gian đảo ngược
Chương Quyển 1 - 2: Chỉ là gặp lại
Chương Quyển 1 - 3: Chỉ là gặp lại (2)
Chương Quyển 1 - 4: Bí tịch tẩu hỏa nhập ma
Chương Quyển 1 - 5: Món gà hầm nấm hương
Chương Quyển 1 - 6: Linh hồn trở lại
Chương Quyển 1 - 7: Chém ma diệt quỷ
Chương Quyển 1 - 8: Gặp lại bạn cũ
Chương Quyển 1 - 9: Truyền giấy đưa tin
Chương Quyển 1 - 10: Bạn khác rồi
Chương Quyển 1 - 11: Đường Vũ đợi ai?
Chương Quyển 1 - 12: Hẹn gặp lại
Chương Quyển 1 - 13: Gia đình tụ hội
Chương Quyển 1 - 14: Treo thưởng
Chương Quyển 1 - 15: Phải cố gắng hết sức
Chương Quyển 1 - 16: Bảo vệ vinh dự tập thể
Chương Quyển 1 - 17: Cô gái tên Lạc Nhiên
Chương Quyển 1 - 18: Móc mắt cho bây giờ
Chương Quyển 1 - 19: Cao thủ
Chương Quyển 1 - 20: Trước giờ quyết chiến
Chương Quyển 1 - 21: Cuối Cùng Cũng Bắt Đầu
Chương Quyển 1 - 22: Boss Đầu Tiên
Chương Quyển 1 - 23: Bạn Cờ
Chương Quyển 1 - 24: Hạnh Phúc Phải Nắm Trong Tay Mình
Chương Quyển 1 - 25: Do It For Your Never Do
Chương Quyển 1 - 26: Tôi Tin
Chương Quyển 1 - 27: Tô Xán Nổi Điên
Chương Quyển 1 - 28: Bị Cấm Túc
Chương Quyển 1 - 29: Có Kết Quả Rồi
Chương Quyển 1 - 30: Chẳng Kịp Bi Thương Cho Ai
Chương Quyển 1 - 31: Suýt Mất 200.000
Chương Quyển 1 - 32: Tằng Toàn Minh Mời Rượu
Chương Quyển 1 - 33: Công Chúa Trần Linh San
Chương Quyển 1 - 34: Ai Là Dê Béo?
Chương Quyển 1 - 35-36: Hoàng Tử Hay Ăn Mày?
Chương Quyển 2 - 36: Chuyện Người Lớn
Chương Quyển 1 - 37: Đời Như Kịch, Kịch Như Đời
Chương Quyển 1 - 38: Dạy Bảo
Chương Quyển 1 - 39: Cải Biến Tư Duy
Chương Quyển 1 - 40: Chết Chùm
Chương Quyển 1 - 41: Oan Gia Ngõ Hẹp
Chương Quyển 1 - 42: Chỉ Được 645 Điểm
Chương Quyển 1 - 43: Tác Giả Nhỏ
Chương Quyển 1 - 44: Thế Giới Mới
Chương Quyển 2 - 45: Hối Hận Ư?
Chương Quyển 2 - 46: Hết Nợ
Chương Quyển 2 - 47: Vấn Đề Của Cty Công Trình Số Bốn
Chương Quyển 2 - 48: Lớ Ngớ
Chương Quyển 2 - 49: Kỹ thuật hạng ba (1)
Chương Quyển 2 - 50: Kỹ thuật hạng ba (2)
Chương Quyển 2 - 51: Chị Em
Chương Quyển 2 - 52: Không Vừa Mắt
Chương Quyển 2 - 53: Nghi ngờ
Chương Quyển 2 - 54: Đối diện
Chương Quyển 2 - 55: Đối Diện (2)
Chương Quyển 2 - 56: Năm 1998 Sắp Trôi Đi
Chương Quyển 2 - 57: Thích ghét thì ghét
Chương Quyển 2 - 58: Công chúa trở lại
Chương Quyển 2 - 59: Ba nhát dao (1)
Chương Quyển 2 - 60: Ba nhát dao (2)
Chương Quyển 2 - 61: Mâu thuẫn leo thang (1)
Chương Quyển 2 - 62: Mâu thuẫn leo thang (2)
Chương Quyển 2 - 63: Anh hùng nhỏ
Chương Quyển 2 - 64: Trái và phải
Chương Quyển 2 - 65: Hòa giải thất bại
Chương Quyển 2 - 66: Đóng và mở
Chương Quyển 3 - 67: Mẹ của Đường Vũ
Chương Quyển 3 - 68: Còn đi xa hơn nữa
Chương Quyển 3 - 69: Nhảy hay không?
Chương Quyển 3 - 70: Kèn hiệu đã thổi
Chương Quyển 3 - 71: Bài này do cháu viết?
Chương Quyển 3 - 72: Không cam tâm
Chương Quyển 3 - 73: Ly biệt (1)
Chương Quyển 3 - 74: Ly biệt (2)
Chương Quyển 3 - 75: Ly biệt (3)
Chương Quyển 3 - 76: Trách nhiệm
Chương Quyển 3 - 77: Hậu quả khó lường
Chương Quyển 3 - 78: Xảy ra rồi
Chương Quyển 3 - 79: Cuộc chiến của các cô gái
Chương Quyển 3 - 80: Thám hiểm lâu đài cổ
Chương Quyển 3 - 81: Thám hiểm lâu đài cổ (2)
Chương Quyển 3 - 82: Thám hiểm lâu đài cổ (3)
Chương Quyển 3 - 83: Người quan trọng
Chương Quyển 3 - 84: Không phải vì bạn
Chương Quyển 3 - 85: Phong cốt Nhất Trung
Chương Quyển 3 - 86: Muốn gì?
Chương Quyển 3 - 87: Tôi sẽ làm theo lời cậu
Chương Quyển 3 - 88: Phát biểu
Chương Quyển 3 - 89: Đêm trăng (1)
Chương Quyển 3 - 90: Đêm trăng (2)
Chương Quyển 3 - 91: Hạnh phúc là gì? (1)
Chương Quyển 3 - 92: Hạnh phúc là gì? (2)
Chương Quyển 3 - 93: Lên tỉnh
Chương Quyển 3 - 94: Bắt được rồi (1)
Chương Quyển 3 - 95: Bắt được rồi (2)
Chương Quyển 3 - 96: Ngày càng khó chống đỡ
Chương Quyển 3 - 97: Xem biểu hiện
Chương Quyển 3 - 98: Phong thủy không hợp
Chương Quyển 3 - 99: Bày tỏ
Chương Quyển 3 - 100: Chưa bao giờ nghĩ tới
Chương Quyển 3 - 101: Đôn Hoàng (1)
Chương Quyển 3 - 102: Đôn Hoàng (2)
Chương Quyển 3 - 103: Không thể làm khác
Chương Quyển 3 - 104: Tin xấu (1)
Chương Quyển 3 - 105: Tin xấu (2)
Chương Quyển 3 - 106: Hội diễn văn nghệ (1)
Chương Quyển 3 - 107: Hội diễn văn nghệ (2)
Chương Quyển 3 - 108: Không muốn đi
Chương Quyển 3 - 109: Tôi nợ cậu
Chương Quyển 3 - 110: Liệu có gặp được
Chương Quyển 3 - 111: Có một tập đoàn nhỏ
Chương Quyển 3 - 112: Chiến lược đi dây
Chương Quyển 3 - 113: Tiệc chia tay đáng nhớ (1)
Chương Quyển 3 - 114: Tiệc chia tay đáng nhớ (2)
Chương Quyển 3 - 115: Tiệc chia tay đáng nhớ (3)
Chương Quyển 3 - 116: Tiệc chia tay đáng nhớ (4)
Chương Quyển 3 - 117: Công chúa đã biết yêu
Chương Quyển 3 - 118: Không bao giờ quên
Chương Quyển 4 - 119: Hành động thị uy
Chương Quyển 4 - 120: Diễn giảng và học tập
Chương Quyển 4 - 121: Cuộc đời chó má
Chương Quyển 4 - 122: Câu trả lời tuyệt vời
Chương Quyển 4 - 123: Hoàng tử piano
Chương Quyển 4 - 124: Ai đứng đằng sau
Chương Quyển 4 - 125: Chỉ là một bữa cơm
Chương Quyển 4 - 126: Vẫn còn cháu đây
Chương Quyển 4 - 127: Vẫn còn đánh giá thấp
Chương Quyển 4 - 128: Sớm muộn cũng phải đối diện
Chương Quyển 4 - 129: Quan tâm tắc loạn
Chương Quyển 4 - 130: Thế giới của Mục Tuyền
Chương Quyển 4 - 131: Thế giới của Mục Tuyền (2)
Chương Quyển 4 - 132: Bị từ chối rồi
Chương Quyển 4 - 133: Cuộc hẹn ở quán cà phê (1)
Chương Quyển 4 - 134: Cuộc hẹn ở quán cà phê (2)
Chương Quyển 4 - 135: Như bao cặp đôi khác
Chương Quyển 4 - 136: Tên khốn may mắn
Chương Quyển 4 - 137: Lưu danh
Chương Quyển 4 - 138: Màu đen nhé
Chương Quyển 4 - 139: Thời gian dần trôi
Chương Quyển 4 - 140: Hai mẹ con
Chương Quyển 4 - 141: Ngày cuối cùng
Chương Quyển 4 - 142: Tốt nghiệp rồi
Chương Quyển 4 - 143: Tụ hội (1)
Chương Quyển 4 - 144: Tụ hội (2)
Chương Quyển 4 - 145: Mâu thuẫn nội bộ
Chương Quyển 4 - 146: Đàm phán
Chương Quyển 4 - 147: Cô bạn gái không bình thường
Chương Quyển 4 - 148: Mơ cũng không dám thấy
Chương Quyển 4 - 149: Cậu rất đặc biệt
Chương Quyển 4 - 150: Suy nghĩ cho tương lai
Chương Quyển 4 - 151: Phải kiếm bạn gái thôi
Chương Quyển 4 - 152: Đã có điểm
Chương Quyển 4 - 153: Chúng mày chơi lớn rồi
Chương Quyển 4 - 154: Ngô Thì Nhuế bỏ nhà đi
Chương Quyển 4 - 155: Bạn bè của Lâm Lạc Nhiên (1)
Chương Quyển 4 - 156: Bạn bè của Lâm Lạc Nhiên (2)
Chương Quyển 4 - 157: Tỏa đi muôn phương
Chương Quyển 5 - 158: Khách không mời
Chương Quyển 5 - 159: Chiến tranh ấp ủ
Chương Quyển 5 - 160: Tôi thích phong cách cũ hơn
Chương Quyển 5 - 161: Giải quyết thế nào?
Chương Quyển 5 - 162: Em gái đã lớn
Chương Quyển 5 - 163: 16 triệu USD
Chương Quyển 5 - 164: Sean Paker
Chương Quyển 5 - 165: Không cùng một thế giới
Chương Quyển 5 - 166: Cô gái làm người ta đau đầu
Chương Quyển 5 - 167: Không có phần
Chương Quyển 5 - 168: Giận dỗi?
Chương Quyển 5 - 169: Trẻ con cãi nhau
Chương Quyển 5 - 170: Tiếng còi xe trong đêm
Chương Quyển 5 - 171: Vác đá đập chân mình
Chương Quyển 5 - 172: Của ai to hơn?
Chương Quyển 5 - 173: Mỗi người một nửa
Chương Quyển 5 - 174: Năm mới vui vẻ
Chương Quyển 5 - 175: Đầu năm leo núi
Chương Quyển 5 - 176: Nổi tiếng rồi
Chương Quyển 5 - 177: Có qua có lại
Chương Quyển 5 - 178: Sự cố
Chương Quyển 5 - 179: Cuộc gặp gỡ tình cờ
Chương Quyển 5 - 180: Buổi sáng an lành
Chương Quyển 5 - 181: Không cần hướng đạo
Chương Quyển 5 - 182: Muốn 1.5 tỷ không?
Chương Quyển 5 - 183: Hành trình trên đất Mỹ (1)
Chương Quyển 5 - 184: Hành trình trên đất Mỹ (2)
Chương Quyển 5 - 185: Điều kiện đảm bảo
Chương Quyển 5 - 186: Bị lợi dụng
Chương Quyển 5 - 187: Người quen
Chương Quyển 5 - 188: Nhà sáng lập
Chương Quyển 5 - 189: Đồ ngốc
Chương Quyển 5 - 190: Xung đột đạo đức
Chương Quyển 5 - 191: Giải thoát
Chương Quyển 5 - 192: Nổi loạn lần cuối (1)
Chương Quyển 5 - 193: Nổi loạn lần cuối (2)
Chương Quyển 5 - 194: Đón tiếp
Chương Quyển 5 - 195: Chuẩn bị về trường
Chương Quyển 5 - 196: Vương Bạc mời cơm
Chương Quyển 5 - 197: Bụi bặm lắng xuống (1)
Chương Quyển 5 - 198: Bụi bặm lắng xuống (2)
Chương Quyển 5 - 199: Chuẩn bị trước khi đi
Chương Quyển 5 - 200: Chúng ta lên thôi
Chương Quyển 5 - 201: Đêm nay ở lại
Chương Quyển 5 - 202: Không ngủ được
Chương Quyển 5 - 203: Thay đổi
Chương Quyển 5 - 204: Người nổi tiếng
Chương Quyển 5 - 205: Ngã ngựa
Chương Quyển 5 - 206: Đào tử
Chương Quyển 5 - 207: Trượt rồi
Chương Quyển 5 - 208: Khác người
Chương Quyển 5 - 209: Lời mời
Chương Quyển 5 - 210: Từ chối
Chương Quyển 5 - 211: Lại từ chối
Chương Quyển 5 - 212: Oan gia hẹp lộ (1)
Chương Quyển 5 - 213: Oan gia hẹp lộ (2)
Chương Quyển 5 - 214: Chuẩn bị thôi việc đi
Chương Quyển 5 - 215: Nói nghe xem
Chương Quyển 5 - 216: Lại gây sóng gió
Chương Quyển 5 - 217: Cuộc sống vẫn tiếp diễn
Chương Quyển 5 - 218: Chuyên gia gây họa
Chương Quyển 5 - 219: You are not alone
Chương Quyển 5 - 220: Đối diện
Chương Quyển 5 - 221: Không phải Đường Vũ
Chương Quyển 5 - 222: Đi dạo trong trường
Chương Quyển 5 - 223: Sợ à?
Chương Quyển 5 - 224: Lâm Lạc Nhiên đun ếch
Chương Quyển 5 - 225: Tán đồng
Chương Quyển 5 - 226: Kỳ nghỉ lễ 1/5
Chương Quyển 5 - 227: Bữa cơm khó khăn
Chương Quyển 5 - 228: Tình yêu của Lý Hàn
Chương Quyển 5 - 229: Tấm thiếp màu vàng (1)
Chương Quyển 5 - 230: Tấm thiếp màu vàng (2)
Chương Quyển 6 - 231: Tai nạn xe (2)
Chương Quyển 6 - 232: Tai nạn xe (3)
Chương Quyển 6 - 233: Con trai phó thị trưởng Tô
Chương Quyển 6 - 234: Trình Thụy Niên
Chương Quyển 6 - 235: Thích bao che
Chương Quyển 6 - 236: Không có mắt à?
Chương Quyển 6 - 237: Tiểu tình lữ (1)
Chương Quyển 6 - 238: Tiểu tình lữ (2)
Chương Quyển 6 - 239: Ngây ngây ngốc ngốc (1)
Chương Quyển 6 - 240: Ngây ngây ngốc ngốc (2)
Chương Quyển 6 - 241: Ngây ngây ngốc ngốc (3)
Chương Quyển 6 - 242: Ngây ngây ngốc ngốc (4)
Chương Quyển 6 - 243: Mở rộng thành quả (1)
Chương Quyển 6 - 244: Mở rộng thành quả (2)
Chương Quyển 6 - 245: Cuộc gặp gỡ bất ngờ (1)
Chương Quyển 6 - 246: Cuộc gặp gỡ bất ngờ (2)
Chương Quyển 6 - 247: Cuộc gặp gỡ bất ngờ (3)
Chương Quyển 6 - 248: Bất ngờ nối tiếp bất ngờ
Chương Quyển 6 - 249: Trở tay không kịp (1)
Chương Quyển 6 - 250: Trở tay không kịp (2)
Chương Quyển 6 - 251: Ai thương cho ai
Chương Quyển 6 - 252: Tôi tới đây
Chương Quyển 6 - 253: Đều là hoa có chủ
Chương Quyển 6 - 254: Chồng vay vợ trả
Chương Quyển 6 - 255: Sấm nổ chớp giật (1)
Chương Quyển 6 - 256: Sấm nổ chớp giật (2)
Chương Quyển 6 - 257: Điên cuồng
Chương Quyển 6 - 258: Đêm không ngủ (1)
Chương Quyển 6 - 259: Đêm không ngủ (2)
Chương Quyển 6 - 260: Tằng Kha chọn con dâu
Chương Quyển 6 - 261: Năm nay là năm nào
Chương Quyển 6 - 262: Không gặp
Chương Quyển 6 - 263: Sắp có biến
Chương Quyển 6 - 264: Chạm mặt (1)
Chương Quyển 6 - 265: Đổ vỡ
Chương Quyển 6 - 266: Làm đi
Chương Quyển 6 - 267: Chuyện ý nghĩa nhất
Chương Quyển 6 - 268: Diễn biến bất ngờ
Chương Quyển 6 - 269: Nói chuyện riêng
Chương Quyển 6 - 270: Tia sáng
Chương Quyển 6 - 271: Oan gia hẹp lộ (1)
Chương Quyển 6 - 272: Oan gia hẹp lộ (2)
Chương Quyển 6 - 273: Oan gia hẹp lộ (3)
Chương Quyển 6 - 274: Oan gia hẹp lộ (4)
Chương Quyển 6 - 275: Cô tiếp viên hàng không xinh đẹp (1)
Chương Quyển 6 - 276: Cô tiếp viên hàng không xinh đẹp (2)
Chương Quyển 6 - 277: Chưa chịu thôi
Chương Quyển 6 - 278: Nghỉ một chút ăn cơm mới ngon
Chương Quyển 6 - 279: Tôi tới đón cô ấy (1)
Chương Quyển 6 - 280: Tôi tới đón cô ấy (2)
Chương Quyển 6 - 281: Xòe bài
Chương Quyển 6 - 282: Một nước không có hai vua (1)
Chương Quyển 6 - 283: Một nước không có hai vua (2)
Chương Quyển 6 - 284: Bạn và địch
Chương Quyển 6 - 285: Lựa chọn?
Chương Quyển 6 - 286: Làm tốt hơn tưởng tượng
Chương Quyển 6 - 287: Một năm nữa
Chương Quyển 6 - 288: Cảm kíc
Chương Quyển 6 - 289: Gặp lại không còn như xưa nữa (1)
Chương Quyển 6 - 290: Gặp lại không còn như xưa nữa (2)
Chương Quyển 6 - 291: Gặp lại không còn như xưa nữa (3)
Chương Quyển 6 - 292: Gặp lại không còn như xưa nữa (4)
Chương Quyển 6 - 293: Người chiến thắng
Chương Quyển 6 - 294: Muốn say một trận
Chương Quyển 6 - 295: Gió chuyển mây vần (1)
Chương Quyển 6 - 296: Gió chuyển mây vần (2)
Chương Quyển 6 - 297: Muốn quên cũng không được
Chương Quyển 6 - 298: Như lần đầu
Chương Quyển 6 - 299: Buổi diễn giảng được mong đợi (1)
Chương Quyển 6 - 300: Buổi diễn giảng được mong đợi (2)
Chương Quyển 6 - 301: Buổi diễn giảng được mong đợi (3)
Chương Quyển 6 - 302: Đối đáp (1)
Chương Quyển 6 - 303: Đối đáp (2)
Chương Quyển 6 - 304: Đối đáp (3)
Chương Quyển 6 - 305: Đối đáp (4)
Chương Quyển 6 - 306: Gây áp lực
Chương Quyển 6 - 307: Cơn mưa bất chợt (1)
Chương Quyển 6 - 308: Cơn mưa bất chợt (2)
Chương Quyển 6 - 309: Cơn mưa bất chợt (3)
Chương Quyển 6 - 310: Quần ma loạn vũ (1)
Chương Quyển 6 - 311: Quần ma loạn vũ (2)
Chương Quyển 6 - 312: Quần ma loạn vũ (3)
Chương Quyển 6 - 313: Quá khứ của Vương Thanh
Chương Quyển 6 - 314: Quyết định
Chương Quyển 6 - 315: Đối đầu
Chương Quyển 6 - 316: Loạn càng thêm loạn (1)
Chương Quyển 6 - 317: Loạn càng thêm loạn (2)
Chương Quyển 6 - 318: Tính toán
Chương Quyển 6 - 319: Thế giới thật nhỏ
Chương Quyển 6 - 320: Rụt tay và nắm tay
Chương Quyển 6 - 321: Không dễ thế được
Chương Quyển 6 - 322: Tiến tới
Chương Quyển 6 - 323: Phúc lợi
Chương Quyển 6 - 324: Vậy chúng ta gặp nhau ở HĐQT (1)
Chương Quyển 6 - 325: Vậy chúng ta gặp nhau ở HĐQT (2)
Chương Quyển 6 - 326: Phục kích (1)
Chương Quyển 6 - 327: Phục kích (2)
Chương Quyển 6 - 328: Bánh xe vận mệnh
Không tìm thấy chương nào phù hợp