Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 42: Chỉ Được 645 Điểm
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~14 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Lại nhìn qua Tiêu Vân Vân, má như hoa đào, mắt như nước thu, ăn nói ngọt ngào, thái độ đúng mực, đúng là thục nữ nhà gia giáo. Ông ta đương nhiên không biết Tiêu Vân Vân cố ý làm ra cho Tô Xán xem, thầm nghĩ Tiêu Phi và vợ trông chẳng ra làm sao, vậy mà sinh được đứa con gái ngoan ngoãn dễ thương, liền ôn hòa hỏi:
- Vân Vân, lần này thi cử thế nào, được bao nhiêu điểm?
- Dạ, 612 điểm ạ, không được tốt lắm.
Tiêu Vân Vân mặt đỏ lên, kỳ thực cô chỉ thi được 600 điểm, thiếu mất 10 điểm mới vào được Nhất Trung, hoàn toàn nhờ Tiêu Phi chạy nhờ quan hệ, có điều trước mặt bao người không thể nói thật, đành nói dối, đã vậy còn rất khéo léo tăng thêm điểm số lẻ, có điều số điểm này cũng đủ cao rồi. Cô liếc nhìn Tô Xán, thầm nghĩ điểm của mình chắc đủ làm cậu ấy kinh ngạc?
Tiêu Phi lại hiểu nhầm con gái, nghĩ con gái còn quyến luyến Tô Xán, càng nhìn càng ghét thậm tệ.
- A, không tệ, không tệ.
Dư Thu Thu gật gù:
- Xinh đẹp đáng yêu, hiền tài thục đức. Lão Tiêu, tôi thấy tương lai nhất định sẽ có không ít chàng trai đánh nhau vỡ đầu vì cô con gái này của anh đó.
- Ha ha ha, đâu có, nó còn nhỏ lắm, nói chuyện yêu đương gì chứ, học tập mới là quan trọng... Mấy cái thằng nhãi không chịu học hành đàng hoàng, vài ba ngày lại viết thư cho nó, bị mẹ nó xé hết rồi.
- Cha này!
Tiêu Vân Vân nũng nịu lườm cha mình, ánh mắt lúng liếng:
Tiêu Phi cười vui vẻ, cô con gái này làm ông ta rất tự hào, đắc ý liếc mắt nhìn Tô Xán, đây là lời cảnh cáo Tô Xán, đến đám học sinh Nhất Trung còn không đủ tư cách, Tô Xán càng thua một vạn tám ngàn dặm.
Dư Thu Thu tặc lưỡi khen, nhìn sang bàn Tằng Toàn Minh, tuy ông ta ngả về Tiêu Phi, cũng không thể lạnh nhạt bên kia, nếu không bị người ta nói sau lưng, nhìn Tô Xán:
- Chủ nhiệm Tằng, đây là cậu cháu bảo bối của anh hả, năm nay cũng lên cao trung? Thành tích thế nào, đỗ vào đâu.
Tiêu Phi cười thầm, ông ta còn đang đợi đẩy kịch tính lên rồi bêu xấu Tằng Toàn Minh một hồi, không ngờ thị trưởng Dư lại giúp mình một tay.
Dư Thu Thu chưa từng tiếp xúc với Tằng Toàn Minh, nhưng nghe kể thì quá nhiều rồi, vị chủ nhiệm này tác phong rất nghiêm khắc, tính khí có phần cổ quái, thế nên đắc tội rất nhiều người. Ông ta cũng nghe thấy nhiều tin tức mặt trái của Tằng Toàn Minh, thế nhưng ở tầng cấp ông ta có cái nhìn riêng của mình, không hề có thành kiến với Tằng Toàn Minh, chỉ là câu hỏi mang tính xã giao thôi, ngay cả tên Tô Xán ông ta cũng không biết, qua bữa tiệc này có khi trông Tô Xán thế nào cũng quên.
Tiêu Phi nhìn Tô Xán với vẻ mặt khinh bỉ, nhà họ ở đối diện với nhà Tằng Toàn Minh, thường nghe vợ kể Doãn Thục Anh nhiều lần than phiền về đứa cháu ngoại đau đầu này, thành tích kém thế nào, hay bị thầy giáo mời phụ huynh ra sao.
Doãn Thục Anh thẳng tính có gì nói nấy, cũng là chị cả trong vòng tròn của bọn họ, lời nói rất có trọng lượng, dù chuyện không hay trong nhà cũng nói ra, không biết che dấu. Bà than phiền về Tô Xán không phải là ghét y, ngược lại chính vì quan tâm y mới nói.
Tô Xán lúc bé nổi tiếng cả khu, con gái mình thích nó, vợ chồng ông ta phải nghiêm khắc cấm con gái chơi với Tô Xán, hiện tuy không nghĩ Tô Xán còn uy h**p gì tới con gái mình nữa, những mỗi lần con gái nhìn Tô Xán, ông ta hết sức cảnh giác, thêm vào ghét Tằng Toàn Minh nên càng ghét Tô Xán thậm tệ.
Tiêu Vân Vân vươn hai ngón tay thon thả nhón một khối bánh nhỏ, khẽ hé miệng cắn một miếng, mỉm cười nhìn Tô Xán.
"Rầm!" Tằng Toàn Minh bất thình lình đập cốc rượu xuống bàn, làm mọi người giật bắn mình, tay ông ta chỉ mặt Tô Xán, hầm hầm nói:
- Nó à, thành tích không ra sao hết, vừa rồi tôi còn mắng nó đấy.
Người nhà Tô Xán ngỡ ngàng, không hiểu ra sao, còn bàn bên kia thấy phía họ nãy giờ không khí nặng nề, Tiêu Phi khoái trá lắm, lão già này bị mình chọc tức không làm gì được nên trút giận lên thằng cháu kém cỏi rồi.
Tiêu Phi vờ vịt làm người tốt, đổ dầu vào lửa:
- Ài Lão Tằng, cháu nó còn nhỏ, có gì từ từ khuyên bảo, tương lai còn dài, chỉ cần phấn đấu.
- Thành tích chỉ là thứ yếu, cái chính là nó học hành chểnh mảng, trước kỳ thi còn đi tới quán game chơi tận khuya mới về. Không chuyên tâm thì sau này làm được cái gì?
Tằng Toàn Minh chỉ mặt Tô Xán, cả nhà Tô Xán giờ sao còn chẳng hiểu ý ông, ai ngờ cậu cả còn có một mặt như thế, nhất là ông nói những lời này mà mặt cứ lạnh tanh, làm người ta không nhịn nổi cười.
Tô Xán rất phối hợp gãi đầu:
- Cháu xin lỗi.
- Giờ xin lỗi ích gì, nhìn xem thành tích đi, mới chỉ có 645 điểm, vô dụng.
- Lão Tằng, anh cũng quá nghiêm khắc, số điểm ấy không kém mà...
Tiêu Phi nói tới đó khựng lại, con ngươi như muốn lồi ra:
- C.. cái gì? Bao nhiêu điểm? Anh nói Tô Xán bao nhiêu điểm?
Tiêu Vân Vân ngậm miếng bánh trong mồm, nhưng không sao nuốt xuống được, đôi mắt chớp chớp nhìn Tô Xán, cánh môi hé ra, lộ hàm hàm răng trăng và chiếc lưỡi nhỏ nhắn, biểu tình hết sức đáng yêu.
Nếu Tô Xán nói ra, Tiêu Phi thế nào cũng khịt mũi, cho rằng Tô Xán nói láo, thế nhưng từ miệng Tằng Toàn Minh nói ra thì khác.
- Hả?
Dư Thu Thu hơi bất ngờ, dù sao chuyển ngoặt quá lớn:
- Thành tích khá lắm, Lão Tằng có khắt khe với cháu nó quá không, còn nhỏ ham chơi chút là chuyện thường, chỉ cần thành tích tốt là được.. À, cháu nó như vậy là thi vào Nhất Trung rồi mà,.
Tằng Toàn Minh nhìn Tiêu Phi á khẩu đắc ý lắm, muốn cười thật to, nhưng nghĩ lại chuyện sáng nay, khó mà cười ra nổi:
- Trước kia nó học ở Tam Trung, có điều chuyến này chuẩn bị vào Nhất Trung, chỉ là thủ tục hơi khó làm...
- Ồ, sao lại khó?
- Nó điền nguyện vọng có vấn đề, tôi đang mắng nó chính là vì cái này đây, đầu óc lơ đễnh, thế nào mà mà điền nguyện vọng vào Tam Trung.
Tằng Toàn Minh diễn kịch tới cùng luôn:
- Hôm nay tới Nhất Trung, có chút vấn đề, chưa làm được thủ tục.
Dư Thu Thu nhíu mày, có chuyện đẩy học sinh ưu tú như thế ra ngoài sao, xem chừng là cố ý làm khó, liên tưởng tới tính cách của Tằng Toàn Minh, khả năng này rất có thể:
- Vấn đề gì chứ? Học sinh ưu tú thế này mà học ở Tam Trung thì thiệt thòi cho cháu nó quá, anh tới nói với hiệu trưởng Đinh Tuấn, là tôi nói để cháu nó vào Nhất Trung.
Khối lệnh bài này đủ lớn rồi, phó thị trưởng Du khẩm điểm, Điền Phong muốn dãy dụa cũng không được.
Tiêu Phi mặt cảm giác như bị người ta cho cái tát đanh gọn, cháu người ta thi được 645 điểm còn bị mắng, mình đem con gái ra khoe khoang.
Tiêu Vân Vân thì có cảm thụ khác, lòng hồi tưởng ngày tháng còn nhỏ, quả nhiên là Tô Xán, cậu ấy ở đâu cũng chói lọi, mắt nhìn y thêm vài phần dịu dàng, ngưỡng mộ, mê ly...
Một giọng nói trầm khỏe truyền tới:
- Tô Xán, em là Tô Xán học sinh lớp số 5 sơ trung năm ba của trường Tam Trung Hạ Hải? Giáo viên chủ nhiệm là thầy Chu?
Mọi người quay sang nhìn Trương Triêu Dương, lại nhìn Tô Xán, ngạc nhiên không hiểu vi sao phóng viên Tân Hoa Xã lại quen biết Tô Xán? Nghe có vẻ hoang đường?
Một là phóng viên ở cơ cấu tin tức uy quyền quốc gia, tới từ thủ đô Bắc Kinh, sao lại biết một học sinh của thành phố bé tẹo, ngay ở bản địa cũng chẳng có danh tiếng gì?
Tô Xán cũng ngơ ngác gật đầu.
- A, anh tìm được em rồi, trong kỳ thi trung khảo em có làm một bài văn viết về một cái cây phải không?
Trương Triêu Dương hưng phấn rời chỗ ngồi, làm người xung quanh chú ý, từ lúc tới Hạ Hải, hắn còn chưa lần nào lộ ra loại tình cảm này, ai ngờ lại vì một học sinh mà mừng rỡ.
- Vân Vân, lần này thi cử thế nào, được bao nhiêu điểm?
- Dạ, 612 điểm ạ, không được tốt lắm.
Tiêu Vân Vân mặt đỏ lên, kỳ thực cô chỉ thi được 600 điểm, thiếu mất 10 điểm mới vào được Nhất Trung, hoàn toàn nhờ Tiêu Phi chạy nhờ quan hệ, có điều trước mặt bao người không thể nói thật, đành nói dối, đã vậy còn rất khéo léo tăng thêm điểm số lẻ, có điều số điểm này cũng đủ cao rồi. Cô liếc nhìn Tô Xán, thầm nghĩ điểm của mình chắc đủ làm cậu ấy kinh ngạc?
Tiêu Phi lại hiểu nhầm con gái, nghĩ con gái còn quyến luyến Tô Xán, càng nhìn càng ghét thậm tệ.
- A, không tệ, không tệ.
Dư Thu Thu gật gù:
- Xinh đẹp đáng yêu, hiền tài thục đức. Lão Tiêu, tôi thấy tương lai nhất định sẽ có không ít chàng trai đánh nhau vỡ đầu vì cô con gái này của anh đó.
- Ha ha ha, đâu có, nó còn nhỏ lắm, nói chuyện yêu đương gì chứ, học tập mới là quan trọng... Mấy cái thằng nhãi không chịu học hành đàng hoàng, vài ba ngày lại viết thư cho nó, bị mẹ nó xé hết rồi.
- Cha này!
Tiêu Vân Vân nũng nịu lườm cha mình, ánh mắt lúng liếng:
Tiêu Phi cười vui vẻ, cô con gái này làm ông ta rất tự hào, đắc ý liếc mắt nhìn Tô Xán, đây là lời cảnh cáo Tô Xán, đến đám học sinh Nhất Trung còn không đủ tư cách, Tô Xán càng thua một vạn tám ngàn dặm.
Dư Thu Thu tặc lưỡi khen, nhìn sang bàn Tằng Toàn Minh, tuy ông ta ngả về Tiêu Phi, cũng không thể lạnh nhạt bên kia, nếu không bị người ta nói sau lưng, nhìn Tô Xán:
- Chủ nhiệm Tằng, đây là cậu cháu bảo bối của anh hả, năm nay cũng lên cao trung? Thành tích thế nào, đỗ vào đâu.
Tiêu Phi cười thầm, ông ta còn đang đợi đẩy kịch tính lên rồi bêu xấu Tằng Toàn Minh một hồi, không ngờ thị trưởng Dư lại giúp mình một tay.
Dư Thu Thu chưa từng tiếp xúc với Tằng Toàn Minh, nhưng nghe kể thì quá nhiều rồi, vị chủ nhiệm này tác phong rất nghiêm khắc, tính khí có phần cổ quái, thế nên đắc tội rất nhiều người. Ông ta cũng nghe thấy nhiều tin tức mặt trái của Tằng Toàn Minh, thế nhưng ở tầng cấp ông ta có cái nhìn riêng của mình, không hề có thành kiến với Tằng Toàn Minh, chỉ là câu hỏi mang tính xã giao thôi, ngay cả tên Tô Xán ông ta cũng không biết, qua bữa tiệc này có khi trông Tô Xán thế nào cũng quên.
Tiêu Phi nhìn Tô Xán với vẻ mặt khinh bỉ, nhà họ ở đối diện với nhà Tằng Toàn Minh, thường nghe vợ kể Doãn Thục Anh nhiều lần than phiền về đứa cháu ngoại đau đầu này, thành tích kém thế nào, hay bị thầy giáo mời phụ huynh ra sao.
Doãn Thục Anh thẳng tính có gì nói nấy, cũng là chị cả trong vòng tròn của bọn họ, lời nói rất có trọng lượng, dù chuyện không hay trong nhà cũng nói ra, không biết che dấu. Bà than phiền về Tô Xán không phải là ghét y, ngược lại chính vì quan tâm y mới nói.
Tô Xán lúc bé nổi tiếng cả khu, con gái mình thích nó, vợ chồng ông ta phải nghiêm khắc cấm con gái chơi với Tô Xán, hiện tuy không nghĩ Tô Xán còn uy h**p gì tới con gái mình nữa, những mỗi lần con gái nhìn Tô Xán, ông ta hết sức cảnh giác, thêm vào ghét Tằng Toàn Minh nên càng ghét Tô Xán thậm tệ.
Tiêu Vân Vân vươn hai ngón tay thon thả nhón một khối bánh nhỏ, khẽ hé miệng cắn một miếng, mỉm cười nhìn Tô Xán.
"Rầm!" Tằng Toàn Minh bất thình lình đập cốc rượu xuống bàn, làm mọi người giật bắn mình, tay ông ta chỉ mặt Tô Xán, hầm hầm nói:
- Nó à, thành tích không ra sao hết, vừa rồi tôi còn mắng nó đấy.
Người nhà Tô Xán ngỡ ngàng, không hiểu ra sao, còn bàn bên kia thấy phía họ nãy giờ không khí nặng nề, Tiêu Phi khoái trá lắm, lão già này bị mình chọc tức không làm gì được nên trút giận lên thằng cháu kém cỏi rồi.
Tiêu Phi vờ vịt làm người tốt, đổ dầu vào lửa:
- Ài Lão Tằng, cháu nó còn nhỏ, có gì từ từ khuyên bảo, tương lai còn dài, chỉ cần phấn đấu.
- Thành tích chỉ là thứ yếu, cái chính là nó học hành chểnh mảng, trước kỳ thi còn đi tới quán game chơi tận khuya mới về. Không chuyên tâm thì sau này làm được cái gì?
Tằng Toàn Minh chỉ mặt Tô Xán, cả nhà Tô Xán giờ sao còn chẳng hiểu ý ông, ai ngờ cậu cả còn có một mặt như thế, nhất là ông nói những lời này mà mặt cứ lạnh tanh, làm người ta không nhịn nổi cười.
Tô Xán rất phối hợp gãi đầu:
- Cháu xin lỗi.
- Giờ xin lỗi ích gì, nhìn xem thành tích đi, mới chỉ có 645 điểm, vô dụng.
- Lão Tằng, anh cũng quá nghiêm khắc, số điểm ấy không kém mà...
Tiêu Phi nói tới đó khựng lại, con ngươi như muốn lồi ra:
- C.. cái gì? Bao nhiêu điểm? Anh nói Tô Xán bao nhiêu điểm?
Tiêu Vân Vân ngậm miếng bánh trong mồm, nhưng không sao nuốt xuống được, đôi mắt chớp chớp nhìn Tô Xán, cánh môi hé ra, lộ hàm hàm răng trăng và chiếc lưỡi nhỏ nhắn, biểu tình hết sức đáng yêu.
Nếu Tô Xán nói ra, Tiêu Phi thế nào cũng khịt mũi, cho rằng Tô Xán nói láo, thế nhưng từ miệng Tằng Toàn Minh nói ra thì khác.
- Hả?
Dư Thu Thu hơi bất ngờ, dù sao chuyển ngoặt quá lớn:
- Thành tích khá lắm, Lão Tằng có khắt khe với cháu nó quá không, còn nhỏ ham chơi chút là chuyện thường, chỉ cần thành tích tốt là được.. À, cháu nó như vậy là thi vào Nhất Trung rồi mà,.
Tằng Toàn Minh nhìn Tiêu Phi á khẩu đắc ý lắm, muốn cười thật to, nhưng nghĩ lại chuyện sáng nay, khó mà cười ra nổi:
- Trước kia nó học ở Tam Trung, có điều chuyến này chuẩn bị vào Nhất Trung, chỉ là thủ tục hơi khó làm...
- Ồ, sao lại khó?
- Nó điền nguyện vọng có vấn đề, tôi đang mắng nó chính là vì cái này đây, đầu óc lơ đễnh, thế nào mà mà điền nguyện vọng vào Tam Trung.
Tằng Toàn Minh diễn kịch tới cùng luôn:
- Hôm nay tới Nhất Trung, có chút vấn đề, chưa làm được thủ tục.
Dư Thu Thu nhíu mày, có chuyện đẩy học sinh ưu tú như thế ra ngoài sao, xem chừng là cố ý làm khó, liên tưởng tới tính cách của Tằng Toàn Minh, khả năng này rất có thể:
- Vấn đề gì chứ? Học sinh ưu tú thế này mà học ở Tam Trung thì thiệt thòi cho cháu nó quá, anh tới nói với hiệu trưởng Đinh Tuấn, là tôi nói để cháu nó vào Nhất Trung.
Khối lệnh bài này đủ lớn rồi, phó thị trưởng Du khẩm điểm, Điền Phong muốn dãy dụa cũng không được.
Tiêu Phi mặt cảm giác như bị người ta cho cái tát đanh gọn, cháu người ta thi được 645 điểm còn bị mắng, mình đem con gái ra khoe khoang.
Tiêu Vân Vân thì có cảm thụ khác, lòng hồi tưởng ngày tháng còn nhỏ, quả nhiên là Tô Xán, cậu ấy ở đâu cũng chói lọi, mắt nhìn y thêm vài phần dịu dàng, ngưỡng mộ, mê ly...
Một giọng nói trầm khỏe truyền tới:
- Tô Xán, em là Tô Xán học sinh lớp số 5 sơ trung năm ba của trường Tam Trung Hạ Hải? Giáo viên chủ nhiệm là thầy Chu?
Mọi người quay sang nhìn Trương Triêu Dương, lại nhìn Tô Xán, ngạc nhiên không hiểu vi sao phóng viên Tân Hoa Xã lại quen biết Tô Xán? Nghe có vẻ hoang đường?
Một là phóng viên ở cơ cấu tin tức uy quyền quốc gia, tới từ thủ đô Bắc Kinh, sao lại biết một học sinh của thành phố bé tẹo, ngay ở bản địa cũng chẳng có danh tiếng gì?
Tô Xán cũng ngơ ngác gật đầu.
- A, anh tìm được em rồi, trong kỳ thi trung khảo em có làm một bài văn viết về một cái cây phải không?
Trương Triêu Dương hưng phấn rời chỗ ngồi, làm người xung quanh chú ý, từ lúc tới Hạ Hải, hắn còn chưa lần nào lộ ra loại tình cảm này, ai ngờ lại vì một học sinh mà mừng rỡ.
Đại Niết Bàn
Tác giả: Khảo Ngư
328 chương | 1,130 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Thời gian đảo ngược
Chương Quyển 1 - 2: Chỉ là gặp lại
Chương Quyển 1 - 3: Chỉ là gặp lại (2)
Chương Quyển 1 - 4: Bí tịch tẩu hỏa nhập ma
Chương Quyển 1 - 5: Món gà hầm nấm hương
Chương Quyển 1 - 6: Linh hồn trở lại
Chương Quyển 1 - 7: Chém ma diệt quỷ
Chương Quyển 1 - 8: Gặp lại bạn cũ
Chương Quyển 1 - 9: Truyền giấy đưa tin
Chương Quyển 1 - 10: Bạn khác rồi
Chương Quyển 1 - 11: Đường Vũ đợi ai?
Chương Quyển 1 - 12: Hẹn gặp lại
Chương Quyển 1 - 13: Gia đình tụ hội
Chương Quyển 1 - 14: Treo thưởng
Chương Quyển 1 - 15: Phải cố gắng hết sức
Chương Quyển 1 - 16: Bảo vệ vinh dự tập thể
Chương Quyển 1 - 17: Cô gái tên Lạc Nhiên
Chương Quyển 1 - 18: Móc mắt cho bây giờ
Chương Quyển 1 - 19: Cao thủ
Chương Quyển 1 - 20: Trước giờ quyết chiến
Chương Quyển 1 - 21: Cuối Cùng Cũng Bắt Đầu
Chương Quyển 1 - 22: Boss Đầu Tiên
Chương Quyển 1 - 23: Bạn Cờ
Chương Quyển 1 - 24: Hạnh Phúc Phải Nắm Trong Tay Mình
Chương Quyển 1 - 25: Do It For Your Never Do
Chương Quyển 1 - 26: Tôi Tin
Chương Quyển 1 - 27: Tô Xán Nổi Điên
Chương Quyển 1 - 28: Bị Cấm Túc
Chương Quyển 1 - 29: Có Kết Quả Rồi
Chương Quyển 1 - 30: Chẳng Kịp Bi Thương Cho Ai
Chương Quyển 1 - 31: Suýt Mất 200.000
Chương Quyển 1 - 32: Tằng Toàn Minh Mời Rượu
Chương Quyển 1 - 33: Công Chúa Trần Linh San
Chương Quyển 1 - 34: Ai Là Dê Béo?
Chương Quyển 1 - 35-36: Hoàng Tử Hay Ăn Mày?
Chương Quyển 2 - 36: Chuyện Người Lớn
Chương Quyển 1 - 37: Đời Như Kịch, Kịch Như Đời
Chương Quyển 1 - 38: Dạy Bảo
Chương Quyển 1 - 39: Cải Biến Tư Duy
Chương Quyển 1 - 40: Chết Chùm
Chương Quyển 1 - 41: Oan Gia Ngõ Hẹp
Chương Quyển 1 - 42: Chỉ Được 645 Điểm
Chương Quyển 1 - 43: Tác Giả Nhỏ
Chương Quyển 1 - 44: Thế Giới Mới
Chương Quyển 2 - 45: Hối Hận Ư?
Chương Quyển 2 - 46: Hết Nợ
Chương Quyển 2 - 47: Vấn Đề Của Cty Công Trình Số Bốn
Chương Quyển 2 - 48: Lớ Ngớ
Chương Quyển 2 - 49: Kỹ thuật hạng ba (1)
Chương Quyển 2 - 50: Kỹ thuật hạng ba (2)
Chương Quyển 2 - 51: Chị Em
Chương Quyển 2 - 52: Không Vừa Mắt
Chương Quyển 2 - 53: Nghi ngờ
Chương Quyển 2 - 54: Đối diện
Chương Quyển 2 - 55: Đối Diện (2)
Chương Quyển 2 - 56: Năm 1998 Sắp Trôi Đi
Chương Quyển 2 - 57: Thích ghét thì ghét
Chương Quyển 2 - 58: Công chúa trở lại
Chương Quyển 2 - 59: Ba nhát dao (1)
Chương Quyển 2 - 60: Ba nhát dao (2)
Chương Quyển 2 - 61: Mâu thuẫn leo thang (1)
Chương Quyển 2 - 62: Mâu thuẫn leo thang (2)
Chương Quyển 2 - 63: Anh hùng nhỏ
Chương Quyển 2 - 64: Trái và phải
Chương Quyển 2 - 65: Hòa giải thất bại
Chương Quyển 2 - 66: Đóng và mở
Chương Quyển 3 - 67: Mẹ của Đường Vũ
Chương Quyển 3 - 68: Còn đi xa hơn nữa
Chương Quyển 3 - 69: Nhảy hay không?
Chương Quyển 3 - 70: Kèn hiệu đã thổi
Chương Quyển 3 - 71: Bài này do cháu viết?
Chương Quyển 3 - 72: Không cam tâm
Chương Quyển 3 - 73: Ly biệt (1)
Chương Quyển 3 - 74: Ly biệt (2)
Chương Quyển 3 - 75: Ly biệt (3)
Chương Quyển 3 - 76: Trách nhiệm
Chương Quyển 3 - 77: Hậu quả khó lường
Chương Quyển 3 - 78: Xảy ra rồi
Chương Quyển 3 - 79: Cuộc chiến của các cô gái
Chương Quyển 3 - 80: Thám hiểm lâu đài cổ
Chương Quyển 3 - 81: Thám hiểm lâu đài cổ (2)
Chương Quyển 3 - 82: Thám hiểm lâu đài cổ (3)
Chương Quyển 3 - 83: Người quan trọng
Chương Quyển 3 - 84: Không phải vì bạn
Chương Quyển 3 - 85: Phong cốt Nhất Trung
Chương Quyển 3 - 86: Muốn gì?
Chương Quyển 3 - 87: Tôi sẽ làm theo lời cậu
Chương Quyển 3 - 88: Phát biểu
Chương Quyển 3 - 89: Đêm trăng (1)
Chương Quyển 3 - 90: Đêm trăng (2)
Chương Quyển 3 - 91: Hạnh phúc là gì? (1)
Chương Quyển 3 - 92: Hạnh phúc là gì? (2)
Chương Quyển 3 - 93: Lên tỉnh
Chương Quyển 3 - 94: Bắt được rồi (1)
Chương Quyển 3 - 95: Bắt được rồi (2)
Chương Quyển 3 - 96: Ngày càng khó chống đỡ
Chương Quyển 3 - 97: Xem biểu hiện
Chương Quyển 3 - 98: Phong thủy không hợp
Chương Quyển 3 - 99: Bày tỏ
Chương Quyển 3 - 100: Chưa bao giờ nghĩ tới
Chương Quyển 3 - 101: Đôn Hoàng (1)
Chương Quyển 3 - 102: Đôn Hoàng (2)
Chương Quyển 3 - 103: Không thể làm khác
Chương Quyển 3 - 104: Tin xấu (1)
Chương Quyển 3 - 105: Tin xấu (2)
Chương Quyển 3 - 106: Hội diễn văn nghệ (1)
Chương Quyển 3 - 107: Hội diễn văn nghệ (2)
Chương Quyển 3 - 108: Không muốn đi
Chương Quyển 3 - 109: Tôi nợ cậu
Chương Quyển 3 - 110: Liệu có gặp được
Chương Quyển 3 - 111: Có một tập đoàn nhỏ
Chương Quyển 3 - 112: Chiến lược đi dây
Chương Quyển 3 - 113: Tiệc chia tay đáng nhớ (1)
Chương Quyển 3 - 114: Tiệc chia tay đáng nhớ (2)
Chương Quyển 3 - 115: Tiệc chia tay đáng nhớ (3)
Chương Quyển 3 - 116: Tiệc chia tay đáng nhớ (4)
Chương Quyển 3 - 117: Công chúa đã biết yêu
Chương Quyển 3 - 118: Không bao giờ quên
Chương Quyển 4 - 119: Hành động thị uy
Chương Quyển 4 - 120: Diễn giảng và học tập
Chương Quyển 4 - 121: Cuộc đời chó má
Chương Quyển 4 - 122: Câu trả lời tuyệt vời
Chương Quyển 4 - 123: Hoàng tử piano
Chương Quyển 4 - 124: Ai đứng đằng sau
Chương Quyển 4 - 125: Chỉ là một bữa cơm
Chương Quyển 4 - 126: Vẫn còn cháu đây
Chương Quyển 4 - 127: Vẫn còn đánh giá thấp
Chương Quyển 4 - 128: Sớm muộn cũng phải đối diện
Chương Quyển 4 - 129: Quan tâm tắc loạn
Chương Quyển 4 - 130: Thế giới của Mục Tuyền
Chương Quyển 4 - 131: Thế giới của Mục Tuyền (2)
Chương Quyển 4 - 132: Bị từ chối rồi
Chương Quyển 4 - 133: Cuộc hẹn ở quán cà phê (1)
Chương Quyển 4 - 134: Cuộc hẹn ở quán cà phê (2)
Chương Quyển 4 - 135: Như bao cặp đôi khác
Chương Quyển 4 - 136: Tên khốn may mắn
Chương Quyển 4 - 137: Lưu danh
Chương Quyển 4 - 138: Màu đen nhé
Chương Quyển 4 - 139: Thời gian dần trôi
Chương Quyển 4 - 140: Hai mẹ con
Chương Quyển 4 - 141: Ngày cuối cùng
Chương Quyển 4 - 142: Tốt nghiệp rồi
Chương Quyển 4 - 143: Tụ hội (1)
Chương Quyển 4 - 144: Tụ hội (2)
Chương Quyển 4 - 145: Mâu thuẫn nội bộ
Chương Quyển 4 - 146: Đàm phán
Chương Quyển 4 - 147: Cô bạn gái không bình thường
Chương Quyển 4 - 148: Mơ cũng không dám thấy
Chương Quyển 4 - 149: Cậu rất đặc biệt
Chương Quyển 4 - 150: Suy nghĩ cho tương lai
Chương Quyển 4 - 151: Phải kiếm bạn gái thôi
Chương Quyển 4 - 152: Đã có điểm
Chương Quyển 4 - 153: Chúng mày chơi lớn rồi
Chương Quyển 4 - 154: Ngô Thì Nhuế bỏ nhà đi
Chương Quyển 4 - 155: Bạn bè của Lâm Lạc Nhiên (1)
Chương Quyển 4 - 156: Bạn bè của Lâm Lạc Nhiên (2)
Chương Quyển 4 - 157: Tỏa đi muôn phương
Chương Quyển 5 - 158: Khách không mời
Chương Quyển 5 - 159: Chiến tranh ấp ủ
Chương Quyển 5 - 160: Tôi thích phong cách cũ hơn
Chương Quyển 5 - 161: Giải quyết thế nào?
Chương Quyển 5 - 162: Em gái đã lớn
Chương Quyển 5 - 163: 16 triệu USD
Chương Quyển 5 - 164: Sean Paker
Chương Quyển 5 - 165: Không cùng một thế giới
Chương Quyển 5 - 166: Cô gái làm người ta đau đầu
Chương Quyển 5 - 167: Không có phần
Chương Quyển 5 - 168: Giận dỗi?
Chương Quyển 5 - 169: Trẻ con cãi nhau
Chương Quyển 5 - 170: Tiếng còi xe trong đêm
Chương Quyển 5 - 171: Vác đá đập chân mình
Chương Quyển 5 - 172: Của ai to hơn?
Chương Quyển 5 - 173: Mỗi người một nửa
Chương Quyển 5 - 174: Năm mới vui vẻ
Chương Quyển 5 - 175: Đầu năm leo núi
Chương Quyển 5 - 176: Nổi tiếng rồi
Chương Quyển 5 - 177: Có qua có lại
Chương Quyển 5 - 178: Sự cố
Chương Quyển 5 - 179: Cuộc gặp gỡ tình cờ
Chương Quyển 5 - 180: Buổi sáng an lành
Chương Quyển 5 - 181: Không cần hướng đạo
Chương Quyển 5 - 182: Muốn 1.5 tỷ không?
Chương Quyển 5 - 183: Hành trình trên đất Mỹ (1)
Chương Quyển 5 - 184: Hành trình trên đất Mỹ (2)
Chương Quyển 5 - 185: Điều kiện đảm bảo
Chương Quyển 5 - 186: Bị lợi dụng
Chương Quyển 5 - 187: Người quen
Chương Quyển 5 - 188: Nhà sáng lập
Chương Quyển 5 - 189: Đồ ngốc
Chương Quyển 5 - 190: Xung đột đạo đức
Chương Quyển 5 - 191: Giải thoát
Chương Quyển 5 - 192: Nổi loạn lần cuối (1)
Chương Quyển 5 - 193: Nổi loạn lần cuối (2)
Chương Quyển 5 - 194: Đón tiếp
Chương Quyển 5 - 195: Chuẩn bị về trường
Chương Quyển 5 - 196: Vương Bạc mời cơm
Chương Quyển 5 - 197: Bụi bặm lắng xuống (1)
Chương Quyển 5 - 198: Bụi bặm lắng xuống (2)
Chương Quyển 5 - 199: Chuẩn bị trước khi đi
Chương Quyển 5 - 200: Chúng ta lên thôi
Chương Quyển 5 - 201: Đêm nay ở lại
Chương Quyển 5 - 202: Không ngủ được
Chương Quyển 5 - 203: Thay đổi
Chương Quyển 5 - 204: Người nổi tiếng
Chương Quyển 5 - 205: Ngã ngựa
Chương Quyển 5 - 206: Đào tử
Chương Quyển 5 - 207: Trượt rồi
Chương Quyển 5 - 208: Khác người
Chương Quyển 5 - 209: Lời mời
Chương Quyển 5 - 210: Từ chối
Chương Quyển 5 - 211: Lại từ chối
Chương Quyển 5 - 212: Oan gia hẹp lộ (1)
Chương Quyển 5 - 213: Oan gia hẹp lộ (2)
Chương Quyển 5 - 214: Chuẩn bị thôi việc đi
Chương Quyển 5 - 215: Nói nghe xem
Chương Quyển 5 - 216: Lại gây sóng gió
Chương Quyển 5 - 217: Cuộc sống vẫn tiếp diễn
Chương Quyển 5 - 218: Chuyên gia gây họa
Chương Quyển 5 - 219: You are not alone
Chương Quyển 5 - 220: Đối diện
Chương Quyển 5 - 221: Không phải Đường Vũ
Chương Quyển 5 - 222: Đi dạo trong trường
Chương Quyển 5 - 223: Sợ à?
Chương Quyển 5 - 224: Lâm Lạc Nhiên đun ếch
Chương Quyển 5 - 225: Tán đồng
Chương Quyển 5 - 226: Kỳ nghỉ lễ 1/5
Chương Quyển 5 - 227: Bữa cơm khó khăn
Chương Quyển 5 - 228: Tình yêu của Lý Hàn
Chương Quyển 5 - 229: Tấm thiếp màu vàng (1)
Chương Quyển 5 - 230: Tấm thiếp màu vàng (2)
Chương Quyển 6 - 231: Tai nạn xe (2)
Chương Quyển 6 - 232: Tai nạn xe (3)
Chương Quyển 6 - 233: Con trai phó thị trưởng Tô
Chương Quyển 6 - 234: Trình Thụy Niên
Chương Quyển 6 - 235: Thích bao che
Chương Quyển 6 - 236: Không có mắt à?
Chương Quyển 6 - 237: Tiểu tình lữ (1)
Chương Quyển 6 - 238: Tiểu tình lữ (2)
Chương Quyển 6 - 239: Ngây ngây ngốc ngốc (1)
Chương Quyển 6 - 240: Ngây ngây ngốc ngốc (2)
Chương Quyển 6 - 241: Ngây ngây ngốc ngốc (3)
Chương Quyển 6 - 242: Ngây ngây ngốc ngốc (4)
Chương Quyển 6 - 243: Mở rộng thành quả (1)
Chương Quyển 6 - 244: Mở rộng thành quả (2)
Chương Quyển 6 - 245: Cuộc gặp gỡ bất ngờ (1)
Chương Quyển 6 - 246: Cuộc gặp gỡ bất ngờ (2)
Chương Quyển 6 - 247: Cuộc gặp gỡ bất ngờ (3)
Chương Quyển 6 - 248: Bất ngờ nối tiếp bất ngờ
Chương Quyển 6 - 249: Trở tay không kịp (1)
Chương Quyển 6 - 250: Trở tay không kịp (2)
Chương Quyển 6 - 251: Ai thương cho ai
Chương Quyển 6 - 252: Tôi tới đây
Chương Quyển 6 - 253: Đều là hoa có chủ
Chương Quyển 6 - 254: Chồng vay vợ trả
Chương Quyển 6 - 255: Sấm nổ chớp giật (1)
Chương Quyển 6 - 256: Sấm nổ chớp giật (2)
Chương Quyển 6 - 257: Điên cuồng
Chương Quyển 6 - 258: Đêm không ngủ (1)
Chương Quyển 6 - 259: Đêm không ngủ (2)
Chương Quyển 6 - 260: Tằng Kha chọn con dâu
Chương Quyển 6 - 261: Năm nay là năm nào
Chương Quyển 6 - 262: Không gặp
Chương Quyển 6 - 263: Sắp có biến
Chương Quyển 6 - 264: Chạm mặt (1)
Chương Quyển 6 - 265: Đổ vỡ
Chương Quyển 6 - 266: Làm đi
Chương Quyển 6 - 267: Chuyện ý nghĩa nhất
Chương Quyển 6 - 268: Diễn biến bất ngờ
Chương Quyển 6 - 269: Nói chuyện riêng
Chương Quyển 6 - 270: Tia sáng
Chương Quyển 6 - 271: Oan gia hẹp lộ (1)
Chương Quyển 6 - 272: Oan gia hẹp lộ (2)
Chương Quyển 6 - 273: Oan gia hẹp lộ (3)
Chương Quyển 6 - 274: Oan gia hẹp lộ (4)
Chương Quyển 6 - 275: Cô tiếp viên hàng không xinh đẹp (1)
Chương Quyển 6 - 276: Cô tiếp viên hàng không xinh đẹp (2)
Chương Quyển 6 - 277: Chưa chịu thôi
Chương Quyển 6 - 278: Nghỉ một chút ăn cơm mới ngon
Chương Quyển 6 - 279: Tôi tới đón cô ấy (1)
Chương Quyển 6 - 280: Tôi tới đón cô ấy (2)
Chương Quyển 6 - 281: Xòe bài
Chương Quyển 6 - 282: Một nước không có hai vua (1)
Chương Quyển 6 - 283: Một nước không có hai vua (2)
Chương Quyển 6 - 284: Bạn và địch
Chương Quyển 6 - 285: Lựa chọn?
Chương Quyển 6 - 286: Làm tốt hơn tưởng tượng
Chương Quyển 6 - 287: Một năm nữa
Chương Quyển 6 - 288: Cảm kíc
Chương Quyển 6 - 289: Gặp lại không còn như xưa nữa (1)
Chương Quyển 6 - 290: Gặp lại không còn như xưa nữa (2)
Chương Quyển 6 - 291: Gặp lại không còn như xưa nữa (3)
Chương Quyển 6 - 292: Gặp lại không còn như xưa nữa (4)
Chương Quyển 6 - 293: Người chiến thắng
Chương Quyển 6 - 294: Muốn say một trận
Chương Quyển 6 - 295: Gió chuyển mây vần (1)
Chương Quyển 6 - 296: Gió chuyển mây vần (2)
Chương Quyển 6 - 297: Muốn quên cũng không được
Chương Quyển 6 - 298: Như lần đầu
Chương Quyển 6 - 299: Buổi diễn giảng được mong đợi (1)
Chương Quyển 6 - 300: Buổi diễn giảng được mong đợi (2)
Chương Quyển 6 - 301: Buổi diễn giảng được mong đợi (3)
Chương Quyển 6 - 302: Đối đáp (1)
Chương Quyển 6 - 303: Đối đáp (2)
Chương Quyển 6 - 304: Đối đáp (3)
Chương Quyển 6 - 305: Đối đáp (4)
Chương Quyển 6 - 306: Gây áp lực
Chương Quyển 6 - 307: Cơn mưa bất chợt (1)
Chương Quyển 6 - 308: Cơn mưa bất chợt (2)
Chương Quyển 6 - 309: Cơn mưa bất chợt (3)
Chương Quyển 6 - 310: Quần ma loạn vũ (1)
Chương Quyển 6 - 311: Quần ma loạn vũ (2)
Chương Quyển 6 - 312: Quần ma loạn vũ (3)
Chương Quyển 6 - 313: Quá khứ của Vương Thanh
Chương Quyển 6 - 314: Quyết định
Chương Quyển 6 - 315: Đối đầu
Chương Quyển 6 - 316: Loạn càng thêm loạn (1)
Chương Quyển 6 - 317: Loạn càng thêm loạn (2)
Chương Quyển 6 - 318: Tính toán
Chương Quyển 6 - 319: Thế giới thật nhỏ
Chương Quyển 6 - 320: Rụt tay và nắm tay
Chương Quyển 6 - 321: Không dễ thế được
Chương Quyển 6 - 322: Tiến tới
Chương Quyển 6 - 323: Phúc lợi
Chương Quyển 6 - 324: Vậy chúng ta gặp nhau ở HĐQT (1)
Chương Quyển 6 - 325: Vậy chúng ta gặp nhau ở HĐQT (2)
Chương Quyển 6 - 326: Phục kích (1)
Chương Quyển 6 - 327: Phục kích (2)
Chương Quyển 6 - 328: Bánh xe vận mệnh
Không tìm thấy chương nào phù hợp