Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 142: Pn1: Tết đoan ngọ
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~5 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Lại là một năm bánh lá thơm ngất trời.
Dẹp bỏ chiến sự, Trương Khải Sơn nhìn tấm bản đồ Trung Quốc trên bàn, yên lặng nhìn nửa ngày, nhưng không chút động tĩnh.
Giờ nghỉ trưa, quan gia bê một mâm bánh chưng lên. Năm cái bánh, khéo léo mượt mà, có mùi gạo nếp và lá gói bánh toả hương thơm nhẹ nhàng khoan khoái.
“Phật Gia, hay là, nghỉ ngơi một chút?” Nhìn thấy thần sắc của chủ tử, quản gia cẩn thận mở miệng.
Trương Khải Sơn không tiếp lời, im lặng một lúc sau mới nói: “Ngũ gia…….. có tin gì không?”
Trong lòng quản gia thở dài một hơi, cung kính trả lời: “Vẫn chưa có.”
Trương Khải Sơn phất phất tay: “Lui xuống đi.”
Trương Khải Sơn vốn không thích ăn bánh chưng.
Cảm thấy gạo nếp dính dính vào tay, mà cái nào cũng vô cùng phức tạp, trước khi ăn còn phải lột lá ra, không thích phiền toái, mà cũng không có hơi thở của phương Bắc, cho nên ngày thường cũng ít khi ăn mấy loại thực phẩm như gạo nếp.
Nghe mùi bánh trên bàn, Trương Khải Sơn bỗng nhớ lại ngày này năm ngoái, Ngô Lão Cẩu từng nhìn hắn mỉm cười nói, ăn bánh chưng xong về sau hạ đấu thấy bánh tông sẽ không sợ.
Đó là lần đầu tiên hắn ăn bánh chưng ở Tr**ng S*, không ngờ lại thích mùi vị ngọt ngọt của nó. Cùng với, nụ cười sáng ngời của ai kia.
Vì vậy, năm nay quản gia lại chuẩn bị mấy cái bánh chưng, không ngờ lần này chủ tử lại không muốn ăn.
Đương nhiên, hắn biết là tại sao.
Nửa tháng trước, Ngô Lão Cẩu vì thay quân chính thu gom vốn, dẫn người đi hạ đấu đến nay vẫn chưa về, sinh tử chưa biết.
Buổi chiều, quản gia muốn đi dọn bánh chưng xuống, không ngờ lại không thấy bánh chưng đâu nữa.
Chẳng lẽ Phật Gia đói bụng?
Quản gia lắc lắc đầu, cảm cái đĩa trống không đi ra khỏi thư phòng.
Ba ngày sau, Ngô gia cho người đến báo tin, nói Ngũ gia bình an trở về, nhân thủ thiệt hại hết một nửa, những người còn sống dù thương thế nghiêm trọng nhưng cũng đã ổn định, tạm thời không sao.
Bọn họ đồn đại là gặp trúng chủ đấu lợi hại, suýt chút nữa là toàn quân bị diệt, nhưng trong phút chốc bỗng nhiên tình thế nghịch chuyển, khó khăn lắm mới thoát được.
Trương gia quản gia nhìn thấy chủ tử nhà mình cầm áo khoác vội vàng rời khỏi nhà, âm thầm thở dài nhẹ nhõm, nói: “Không chừng, là nhờ công lao tôi làm năm cái bánh chưng kia cũng nên.”
Tháng năm ánh mặt trời trong veo, cả không khí đều bị bao phủ bởi mùi lá xanh ấm áp.
Dẹp bỏ chiến sự, Trương Khải Sơn nhìn tấm bản đồ Trung Quốc trên bàn, yên lặng nhìn nửa ngày, nhưng không chút động tĩnh.
Giờ nghỉ trưa, quan gia bê một mâm bánh chưng lên. Năm cái bánh, khéo léo mượt mà, có mùi gạo nếp và lá gói bánh toả hương thơm nhẹ nhàng khoan khoái.
“Phật Gia, hay là, nghỉ ngơi một chút?” Nhìn thấy thần sắc của chủ tử, quản gia cẩn thận mở miệng.
Trương Khải Sơn không tiếp lời, im lặng một lúc sau mới nói: “Ngũ gia…….. có tin gì không?”
Trong lòng quản gia thở dài một hơi, cung kính trả lời: “Vẫn chưa có.”
Trương Khải Sơn phất phất tay: “Lui xuống đi.”
Trương Khải Sơn vốn không thích ăn bánh chưng.
Cảm thấy gạo nếp dính dính vào tay, mà cái nào cũng vô cùng phức tạp, trước khi ăn còn phải lột lá ra, không thích phiền toái, mà cũng không có hơi thở của phương Bắc, cho nên ngày thường cũng ít khi ăn mấy loại thực phẩm như gạo nếp.
Nghe mùi bánh trên bàn, Trương Khải Sơn bỗng nhớ lại ngày này năm ngoái, Ngô Lão Cẩu từng nhìn hắn mỉm cười nói, ăn bánh chưng xong về sau hạ đấu thấy bánh tông sẽ không sợ.
Đó là lần đầu tiên hắn ăn bánh chưng ở Tr**ng S*, không ngờ lại thích mùi vị ngọt ngọt của nó. Cùng với, nụ cười sáng ngời của ai kia.
Vì vậy, năm nay quản gia lại chuẩn bị mấy cái bánh chưng, không ngờ lần này chủ tử lại không muốn ăn.
Đương nhiên, hắn biết là tại sao.
Nửa tháng trước, Ngô Lão Cẩu vì thay quân chính thu gom vốn, dẫn người đi hạ đấu đến nay vẫn chưa về, sinh tử chưa biết.
Buổi chiều, quản gia muốn đi dọn bánh chưng xuống, không ngờ lại không thấy bánh chưng đâu nữa.
Chẳng lẽ Phật Gia đói bụng?
Quản gia lắc lắc đầu, cảm cái đĩa trống không đi ra khỏi thư phòng.
Ba ngày sau, Ngô gia cho người đến báo tin, nói Ngũ gia bình an trở về, nhân thủ thiệt hại hết một nửa, những người còn sống dù thương thế nghiêm trọng nhưng cũng đã ổn định, tạm thời không sao.
Bọn họ đồn đại là gặp trúng chủ đấu lợi hại, suýt chút nữa là toàn quân bị diệt, nhưng trong phút chốc bỗng nhiên tình thế nghịch chuyển, khó khăn lắm mới thoát được.
Trương gia quản gia nhìn thấy chủ tử nhà mình cầm áo khoác vội vàng rời khỏi nhà, âm thầm thở dài nhẹ nhõm, nói: “Không chừng, là nhờ công lao tôi làm năm cái bánh chưng kia cũng nên.”
Tháng năm ánh mặt trời trong veo, cả không khí đều bị bao phủ bởi mùi lá xanh ấm áp.
Cửu Môn Ký Sự
Tác giả: Sát Na Thất Công Tử
189 chương | 1,138 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44-45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142: Pn1: Tết đoan ngọ
Chương 143: Pn2: Trương tiểu ngũ
Chương 144: Pn3: Anh hùng cứu mỹ nhân (thượng)
Chương 145: Pn4: Anh hùng cứu mỹ nhân (trung)
Chương 146: Pn5: Anh hùng cứu mỹ nhân (trung)
Chương 147: Pn6: Anh hùng cứu mỹ nhân (kết)
Chương 148: Pn7: Ngày 1 tháng 5 (bên tq viết ngược tháng trước mới tới ngày nên sẽ ghi thành 5/1]
Chương 149: Pn8: Thất tịch (thượng)
Chương 150: Pn9: Thất tịch (hạ)
Chương 151: Pn10: Nhất ngũ
Chương 152: Pn11: Tín vật
Chương 153: Pn12: Kết? giải
Chương 154: Pn13: Chung tình
Chương 155: Pn14: Số đặc biệt mừng trung thu . Nhất ngũ (thượng)
Chương 156: Pn15: Số đặc biệt mừng trung thu . Nhất ngũ (hạ)
Chương 157: Pn16: Sổ ghi chép chuyện lộn xộn của cửu môn
Chương 158: Pn17: Lão cửu môn độc gia phỏng vấn (1)
Chương 159: Pn18: Chuyên lộn xộn của cửu môn . ô long (2)
Chương 160: Pn19: Chuyện lộn xộn của cửu môn . ô long (3)
Chương 161: Pn20: Luyện chữ
Chương 162: Trương tiểu ngũ – Phần 1,2
Chương 163: Trương tiểu ngũ – Phần 3, 4
Chương 164: Trương tiểu ngũ – phần 5
Chương 165: Trương tiểu ngũ – phần 6
Chương 166: Trương tiểu ngũ – phần 7
Chương 167: Trương tiểu ngũ – phần 8
Chương 168: Trương tiểu ngũ – phần 9
Chương 169: Trương tiểu ngũ – phần 10
Chương 170: Trương tiểu ngũ – phần 11
Chương 171: Trương tiểu ngũ – phần 12
Chương 172: Trương tiểu ngũ – phần 13
Chương 173: Trương tiểu ngũ – phần 14
Chương 174: Trương tiểu ngũ – phần 15
Chương 175: Trương tiểu ngũ – phần 16
Chương 176: Trương tiểu ngũ – phần 17
Chương 177: Trương tiểu ngũ – phần 18
Chương 178: Trương tiểu ngũ – phần 19
Chương 179: Trương tiểu ngũ – phần 20
Chương 180: Trương tiểu ngũ – phần 21
Chương 181: Trương tiểu nhất – Phần 1
Chương 182: Trương tiểu nhất – Phần 2
Chương 183: Trương tiểu tà kịch ngắn xuyên việt . 1
Chương 184: Trương tiểu tà kịch ngắn xuyên việt . 2
Chương 185: Trương tiểu tà kịch ngắn xuyên việt . 3
Chương 186: Trương tiểu tà kịch ngắn xuyên việt . 4
Chương 187: Trương tiểu tà kịch ngắn xuyên việt . 5
Chương 188: Trương tiểu tà kịch ngắn xuyên việt . 6
Chương 189: Trương tiểu tà kịch ngắn xuyên việt . 7
Chương 190: Trương tiểu tà kịch ngắn xuyên việt . 8
Không tìm thấy chương nào phù hợp