Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 2 - 353: Ma khiếu trên thần giới (Thượng)
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~21 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
- Cô biết mụ ta?
Ở bên, Cao Lôi Hoa vừa nghiên cứu kết cấu của người máy thủ hộ vừa hỏi Quang Minh nữ thần. Đối với Quang Minh nữ thần bây giờ, lão Cao cũng không biết mình nên làm gì nàng nữa. Tóm lại, bây giờ lão chỉ muốn thật nhanh chóng tách Cầu Cầu với Quang Minh nữ thần ra, sau đó đường ai nấy đi, nước sông không phạm nước giếng.
- Biết, một con mụ hèn mọn!
Quang Minh nữ thần nghiến răng. Cũng vì mụ ta mà nàng mới bỏ nhà đi cả mấy ngàn năm không về. Hơn nữa lúc ấy trốn nhà đi trước nàng còn có hai người anh nữa, thậm chí, một người anh dùng phương thức sa đọa để kháng nghị cha mình.
- Mụ là ai?
Cao Lôi Hoa vươn vai đứng dậy. Khối người máy này đã bị Cao Lôi Hoa tháo ra hoàn toàn. Có phần giống với người máy trên Trái Đất, nhưng nó có phần rất đặc biệt. Rõ ràng nhất là cấu tạo của chúng nó cực kỳ đơn giản, khác xa với cấu tạo phức tạp của người máy trên Trái Đất. Chỉ tiếc bởi vì thời gian không cho phép nên Cao Lôi Hoa cũng chỉ có thể tận lực ghi nhớ cấu tạo sơ bộ của người máy.
- Người này là vợ hai của cha ta, tên là Dạ Tử.
Quang Minh nữ thần nghiến chặt răng nói, nhìn nàng cứ như muốn ăn tươi nuốt sống mụ ta.
- Ồ. Ra là vợ bé của lão s, quan hệ giữa dì ghẻ con chồng đây mà.
Cao Lôi Hoa gật đầu, vô luận là người ở thế giới nào, thì người mẹ kế vẫn luôn khiến cho những người thân trong gia đình chấp nhận. Không biết vì sao, cứ nhắc đến mẹ kế thì trong mắt mấy đứa nhỏ, đứa nào cũng hình dung ra cảnh dì ghẻ với con chồng hết!
Nhưng Cao Lôi Hoa thì không hề có tư tưởng này. Kỳ thật phần lớn những người mẹ kế không giống như mọi người nghĩ là độc ác đâu. Chỉ có một ít cá nhân cá biệt là như vậy thôi. Đáng tiếc, mọi người toàn nhìn vào số ít mà phán cho số đông, thật là con sâu làm rầu nồi canh mà.
Cao Lôi Hoa đứng cạnh Quang Minh nữ thần, chờ đón chủ nhân giọng nói ‘vàng khuyên’ ấy.
Rất nhanh, bà vợ bé của vị vua chúng thần s đã xuất hiện. Phía sau còn có một đội quân mang giáp vàng.
Nhìn người đàn bà trước mặt, Cao Lôi Hoa liền cảm thấy kính phục vị vua chúng thần s này.
Mày liễu eo nhỏ. Mí mắt như tơ, khuôn mặt thì gợi cảm. Là một người phụ nữ hiếm có, theo như lão Cao đánh giá thì đây là hồ ly tinh chuyển thế, người này không thể dùng một từ ‘mị’ để đánh giá được…!
- Bọn người các ngươi còn không dừng tay lại cho ta! Mau thả người trên tay ra!
Dạ Tử lại gần rồi ra lệnh cho các Huyết kỵ sĩ. Lúc này giọng nói của mụ không còn cao vót lên nữa, ngược lại có chút kiều mỵ, một chút nỉ non nữa chứ.
Lão Cao nghe giọng nói có phần nỉ non thì tay run lên cầm cập. Da gà nổi lên. ***! Giọng nói nỉ non như vậy, đây là lần đầu tiên nghe thấy!
Nghe tiếng kêu ra lệnh, gần trăm vị Huyết kỵ sĩ quay đầu nhìn mụ, hàng trăm đôi mắt lạnh lùng nhìn. Nhưng cũng không có Huyết kỵ sĩ nào nghe lệnh mụ hết. Đối với các Huyết kỵ sĩ thì Cao Lôi Hoa mới là chúa tể của họ, không có mệnh lệnh của Cao Lôi Hoa. Thì cho dù là ai đi chăng nữa cũng không thể ra lệnh cho họ, kể cả Sáng Thế thần.
Nhìn thấy đám Huyết kỵ sĩ không nghe lệnh mình, Dạ Tử cảm thấy tức điên lên. Từ khi nàng trở thành vợ hai của s nào có ai dám cãi lệnh của mình? Huyết kỵ sĩ không nghe lệnh làm cho Dạ Tử cảm thấy sự tự tôn của mình bị làm nhục.
- Ta ra lệnh cho ngươi buông Thúy nhi nha, tai ngươi điếc sao? Không có nghe sao?
Dạ Tử chỉ vào huyết kỵ sĩ Lôi 008 kêu lên.
Lôi 008 quay đầu, xác định con mụ kia đang nói chuyện với mình, Lôi 008 lãnh đạm nhìn Dạ Tử, nói một câu cực kỳ lạnh lùng khô khan:
- Ra lệnh cho ta? Cô nghĩ cô là ai thế?
- Làm càn! Ta là vợ của chủ nhân thần giới. Ngươi nói xem ta là ai đây?!
Dạ Tử phẫn nộ nói với Lôi 008:
- Ta mặc kệ ngươi là người nào, dám ở thần giới động hầu nữ của ta, ngươi nói không xem?! Ngươi nghĩ thần giới là chỗ nào vậy! Bây giờ, ta dựa theo quy tắc thần giới, hơn nữa lấy thân phận nữ chủ nhân của thần giới này. Ban thưởng cho ngươi tử hình!
Khi nói chuyện, Dạ Tử vung tay lên, mấy võ sĩ giáp vàng phía sau này bước lên, từng bước ép chặt, vây Lôi 008 lại...
- Ồ, nữ chủ nhân thần giới. Mạnh miệng ghê ta.
Quang Minh nữ thần đi ra từ sau lưng Cao Lôi Hoa, khóe miệng lộ ra ý khinh miệt, tươi cười nói:
- Hay cho từ nữ chủ nhân thần giới. Hay cho một cái quy tắc của thần giới. Thế mà ta không biết, Dạ Tử bà từ khi nào thì thành nữ chủ nhân thần giới vậy ta?!
Nàng ghét nhất là con mụ trước mặt này luôn ra vẻ mình là chủ nhân thần giới, điều này làm cho nàng cảm thấy ghê tởm, nàng thật tình không hiểu có phải ông bố già của mình bị lẩm cẩm rồi hay không mà rước con mụ này về thế không biết.
- Là cô? Cô về khi nào?
Dạ Tử nhìn Quang Minh nữ thần thì cả kinh, mụ còn không biết vị công chúa thần giới trở về thần giới khi nào. Hơn nữa xem ra, hầu nữ của mình đắc tội với cô nàng công chúa khó chơi này rồi.
- Ta về khi nào không cần mụ quản. Mụ cũng không có tư cách quản.
Quang Minh nữ thần hừ lạnh một tiếng:
- Dạ Tử, vừa rồi ta nghe chính miệng mụ nói về quy tắc thần giới, thuộc như cháo nhỉ…
Nói tới đây, trong mắt Quang Minh nữ thần tràn ngập vẻ trêu tức:
- Như vậy ta hỏi mụ nhé, ở tại thần giới tập kích bản công chúa ta. Thì xử lý thế nào?
- Xử tử đương trường.
Dạ Tử thốt ra, xem ra mụ đối với quy tắc thần giới rất là quen thuộc.
- Tốt lắm!
Quang Minh nữ thần vỗ tay, nói:
- Như vậy, nữ chủ nhân thần giới này. Giờ ta liền nói cho mụ biết nhé, con hầu này của mụ mới hai phút trước triển khai tập kích ta, mụ nói xem nên xử lý thế nào đây!
Không hay rồi, việc đầu tiên là Dạ Tử trừng mắt nhìn hầu nữ của mình. Mụ biết bây giờ cô công chúa khó chơi này đang nắm phần thắng, nhưng không đến nổi không xoay chuyển tình thế được. Nghĩ vậy, tròng mắt mụ đảo lại.
- Ha ha ha~~ ba công thoát tử.
Dạ Tử cười quyến rũ. Lời của mụ rất có trình, chỉ mấy từ ‘người hầu của ta’ đã có thể lấy công chuộc tội cho hầu nữ của mình.
Một bên, Lão Cao không khỏi nhíu mày nhìn Dạ Tử, xem ra con mụ này khoái chơi chữ nhỉ, mà cái vụ này lão Cao chúa ghét. Tính ra, Lão Cao thích giải quyết trực tiếp luôn....
- Ồ, bà cô chủ nhân thần giới ơi, bà đừng có xài mấy cái tâm kế đó với tôi chứ.
Quang Minh nữ thần nói tiếp:
- Không có nếu thì hay sao hết ở đây. Vừa rồi hầu nữ của mụ tập kích ta là sự thật.
- Tam công chúa, lời này của cô không đúng rồi. Người hầu của ta tập kích cô lúc nào thì ta không thấy, mà ta chỉ nhìn thấy cô vẫn bình yên vô sự, yêu mị ở đây thôi…
- Hơn nữa. Nói người hầu của ta tập kích cô, ai tin? Cô nhìn xem, bên cô hơn trăm người, mà bên người hầu của ta đếm đi đếm lại có hai mươi người. Ta không nghĩ hai mươi người lại ngu ngốc đi tập kích trăm người đâu?
- Không cần gọi nhũ danh của ta.
Quang Minh nữ thần trầm mặt nói:
- Mụ không xứng gọi nhũ danh của ta.
- Ồ. Giờ cũng không phải là chuyện bàn xem ta có xứng gọi nhũ danh của cô hay không?
Dạ Tử nheo mắt nói:
- Ta tới đây là vì nghe thấy tiếng cầu cứu của thần phó của ta. Sau đó là muốn điều tra xem rốt cuộc thần phó của ta là bị gì thôi. Ta nghĩ, tình hình trước mắt đã phơi bày ra rồi, công chúa cũng nên cấp cho ta chút công đạo chứ nhỉ?
- Mụ vẫn không thay đổi, vẫn là già mồm, cưỡng từ đoạt lý.
Quang Minh nữ thần hừ lạnh một tiếng:
- Mụ khiến ta cảm thấy ghê tởm.
Dạ Tử làm như không có nghe Quang Minh nữ thần châm chọc, cười nói:
- Ta nghĩ, giờ cô phải cho ta một cái công đạo đã, cho ta một cái lý do vì sao ức h**p hầu nữ yếu ớt của ta đi!
- …. Cao Lôi Hoa, giờ ngươi đã biết vì sao ta chúa ghét nàng rồi chứ.
Quang Minh nữ thần bĩu môi:
- Con mụ này là chúa già mồm, ta ghét nhất mụ ta ở điểm này.
Giọng của Quang Minh nữ thần không hề nhỏ, cố ý cho Dạ Tử nghe được.
Dạ Tử vẫn như trước, không hề ngại ngùng, chỉ nhìn chằm chằm vào Quang Minh nữ thần xin đáp án.
- Ừ. Coi như đã thưởng thức.
Cao Lôi Hoa lắc đầu, cười ha ha:
- Tốt lắm. Bản lĩnh già mồm của mụ ta coi như lĩnh giáo rồi. Giờ thì nhận người hầu của mình về đi.
Cao Lôi Hoa chỉ tay.
Lôi 008 gật đầu, sau đó ném con cừu trong tay cho Dạ Tử.
- A~~
Con cừu của chúng ta có một chuyến du hành trên không thật phiêu lưu.Trong lúc bay lượn, một làn gió nhẹ thổi qua, trường bào phất phới, khẽ lộ ra một ít hình ảnh trẻ em không nên xem......
- Ngươi!
Nhìn hầu nữ của mình bị ném như vậy, Dạ Tử phẫn nộ kêu một tiếng. Vài vị hoàng kim võ sĩ của chúng ta rất hona hỉ chạy tới đón lấy vị thần phó đang phất phới show hàng này.
- Chủ nhân. Cầu người cứu hắn.
Vị nữ thần phó này được mấy chiến sĩ đỡ vẫn không quên chàng anh hùng của mình, chỉ chỉ về phía vị thần phó anh tuấn đang nằm dưới đất.
Nàng vốn đi tới Phong Thần điện là để hẹn hò với chàng này. Nhưng vừa vặn gặp phải vụ này, vì thế nàng cùng vị thần phó này cùng nhau đột kích đánh Cao Lôi Hoa. Nhưng không ngờ, không ngờ, thật sự không ngờ… cơm không ra cơm, cháo không ra cháo… ôi, không ngờ!
Dạ Tử liếc mắt nhìn vị thần phó một cái, hừ lạnh một tiếng. Sau đó, Dạ Tử nhìn về phía Cao Lôi Hoa:
- Tên đầu bạc này, ngươi tưởng thế là ok sao?
Dạ Tử phẫn nộ nói, vị hầu nữ này là một trong những hầu nữ mà mụ thương yêu nhất, thế mà lại bị gã lột quần chíp trước mặt bàn dân thiên hạ, kiểu đó khác nào lột quần chíp của mụ… ý nhầm, tát một cái bạt tai vào mặt mụ?
- Thế muốn gì nữa nào?
Cao Lôi Hoa quay đầu, nở một nụ cười vô hại. Hoặc là mọi người có thể nghĩ đó là nụ cười khinh miệt đi.
Thấy nụ cười vô hại của Cao Lôi Hoa, Dạ Tử không khỏi giảm sút khí thế!
- Ngươi cho là sự việc đơn giản như vậy sao?
Dạ Tử ra vẻ khí thế kinh thiên:
- Cái thằng cao to bên đó của ngươi làm nhục hầu nữ của ta, như vậy đi, để thằng đó chịu một chưởng của ta, nếu được thì cho qua chuyện này, ok?
- Đỡ một chưỡng thôi sao?
Vẻ tươi cười trên mặt Cao Lôi Hoa biến mất nhanh chóng. Sau đó lạnh như tuyết đông, lão Cao đầy âm hàn nói:
- Đồ **!
- A?
Không nghĩ Cao Lôi Hoa đột nhiên chơi chữ không văn minh, Dạ Tử sửng sốt.
- Ngươi, ngươi dám nói ta như vậy!!
Dạ Tử chỉ chỉ vào mặt Cao Lôi Hoa, mụ đang định tạo dáng ra oai với Cao Lôi Hoa. Đột nhiên, mụ nhìn thấy con mắt màu đen của Cao Lôi Hoa. Ngay sau đó, cả người mụ lạnh run! Đáng chết, chỉ một ánh mắt, chỉ một ánh mắt, lại khiến cho mụ có cảm giác như rơi vào hầm băng. Cho dù là đối mặt với vua chúng thần s cũng không sợ đến thế.
- Hừ!
Cao Lôi Hoa hừ lạnh một tiếng, sau đó quay đầu nhìn đỉnh núi cách đây không xa. Ở nơi đó, chính là người được đề cử làm Phong Thần, Gia Phượng đang núp.
- Hô, hà hà!
Lúc Cao Lôi Hoa rời mắt khỏi Dạ Tử, Dạ Tử cảm thấy như được sống lại. Thở phì phò.
Cả người mụ giống như ở trong nước mà ra, mồ hôi lạnh ướt đẫm. Thân sống ở thần giới, đây là lần đầu tiên mụ cảm thấy địa ngục. Đúng vậy, địa ngục chính là khi bị gã tóc bạc này nhìn.
Cho nên, lúc Cao Lôi Hoa rời mắt khỏi mình, nàng không nói hai lời, kéo hầu nữ với đám tùy tùng rút lui với tốc độ siêu nhiên. Tạm thời, mụ không dám đối mặt với Cao Lôi Hoa.
- Đáng chết. Xem thường tên này rồi.
Bên kia, trên đỉnh núi, Gia Phượng lén lút vụng trộm rút lui xuống núi. Lưu lại núi cao sợ gì không có củi đốt. Về phần đám thần phó Phong Thần điện, kệ xác chúng….
- Ê, Cao Lôi Hoa, ngươi suy nghĩ cái gì thế?
Quang Minh nữ thần nhìn Cao Lôi Hoa đang ngắm đỉnh núi ngẩn người thì hỏi.
- À, ta suy nghĩ, ta có nên giúp tên nào đó độ kiếp hay không đây.
Khóe miệng Cao Lôi Hoa lộ ra vẻ xấu xa, nghe nói người nào đó sắp độ kiếp, Cao Lôi Hoa rất muốn đi giúp hắn một tay.
Ngay lúc Cao Lôi Hoa còn suy tư với niềm vui giúp người, đột nhiên một cỗ khí tức hắc ám mãnh liệt tràn ngập trong phạm vi gần trăm dặm.
- Huýt~~~
Một tiếng ma khiếu kinh thiên động địa phóng lên cao. Ma khiếu! Cao Lôi Hoa cả kinh, trong thần giới sao lại xuất hiện ma khiếu? Từ khi nào đám ma này lại trâu bò tới mức đơn thương độc mã xông lên thần giới dạo chơi?... .... .....
Ma Khiếu: Tiếng huýt sáo của ma.
Ở bên, Cao Lôi Hoa vừa nghiên cứu kết cấu của người máy thủ hộ vừa hỏi Quang Minh nữ thần. Đối với Quang Minh nữ thần bây giờ, lão Cao cũng không biết mình nên làm gì nàng nữa. Tóm lại, bây giờ lão chỉ muốn thật nhanh chóng tách Cầu Cầu với Quang Minh nữ thần ra, sau đó đường ai nấy đi, nước sông không phạm nước giếng.
- Biết, một con mụ hèn mọn!
Quang Minh nữ thần nghiến răng. Cũng vì mụ ta mà nàng mới bỏ nhà đi cả mấy ngàn năm không về. Hơn nữa lúc ấy trốn nhà đi trước nàng còn có hai người anh nữa, thậm chí, một người anh dùng phương thức sa đọa để kháng nghị cha mình.
- Mụ là ai?
Cao Lôi Hoa vươn vai đứng dậy. Khối người máy này đã bị Cao Lôi Hoa tháo ra hoàn toàn. Có phần giống với người máy trên Trái Đất, nhưng nó có phần rất đặc biệt. Rõ ràng nhất là cấu tạo của chúng nó cực kỳ đơn giản, khác xa với cấu tạo phức tạp của người máy trên Trái Đất. Chỉ tiếc bởi vì thời gian không cho phép nên Cao Lôi Hoa cũng chỉ có thể tận lực ghi nhớ cấu tạo sơ bộ của người máy.
- Người này là vợ hai của cha ta, tên là Dạ Tử.
Quang Minh nữ thần nghiến chặt răng nói, nhìn nàng cứ như muốn ăn tươi nuốt sống mụ ta.
- Ồ. Ra là vợ bé của lão s, quan hệ giữa dì ghẻ con chồng đây mà.
Cao Lôi Hoa gật đầu, vô luận là người ở thế giới nào, thì người mẹ kế vẫn luôn khiến cho những người thân trong gia đình chấp nhận. Không biết vì sao, cứ nhắc đến mẹ kế thì trong mắt mấy đứa nhỏ, đứa nào cũng hình dung ra cảnh dì ghẻ với con chồng hết!
Nhưng Cao Lôi Hoa thì không hề có tư tưởng này. Kỳ thật phần lớn những người mẹ kế không giống như mọi người nghĩ là độc ác đâu. Chỉ có một ít cá nhân cá biệt là như vậy thôi. Đáng tiếc, mọi người toàn nhìn vào số ít mà phán cho số đông, thật là con sâu làm rầu nồi canh mà.
Cao Lôi Hoa đứng cạnh Quang Minh nữ thần, chờ đón chủ nhân giọng nói ‘vàng khuyên’ ấy.
Rất nhanh, bà vợ bé của vị vua chúng thần s đã xuất hiện. Phía sau còn có một đội quân mang giáp vàng.
Nhìn người đàn bà trước mặt, Cao Lôi Hoa liền cảm thấy kính phục vị vua chúng thần s này.
Mày liễu eo nhỏ. Mí mắt như tơ, khuôn mặt thì gợi cảm. Là một người phụ nữ hiếm có, theo như lão Cao đánh giá thì đây là hồ ly tinh chuyển thế, người này không thể dùng một từ ‘mị’ để đánh giá được…!
- Bọn người các ngươi còn không dừng tay lại cho ta! Mau thả người trên tay ra!
Dạ Tử lại gần rồi ra lệnh cho các Huyết kỵ sĩ. Lúc này giọng nói của mụ không còn cao vót lên nữa, ngược lại có chút kiều mỵ, một chút nỉ non nữa chứ.
Lão Cao nghe giọng nói có phần nỉ non thì tay run lên cầm cập. Da gà nổi lên. ***! Giọng nói nỉ non như vậy, đây là lần đầu tiên nghe thấy!
Nghe tiếng kêu ra lệnh, gần trăm vị Huyết kỵ sĩ quay đầu nhìn mụ, hàng trăm đôi mắt lạnh lùng nhìn. Nhưng cũng không có Huyết kỵ sĩ nào nghe lệnh mụ hết. Đối với các Huyết kỵ sĩ thì Cao Lôi Hoa mới là chúa tể của họ, không có mệnh lệnh của Cao Lôi Hoa. Thì cho dù là ai đi chăng nữa cũng không thể ra lệnh cho họ, kể cả Sáng Thế thần.
Nhìn thấy đám Huyết kỵ sĩ không nghe lệnh mình, Dạ Tử cảm thấy tức điên lên. Từ khi nàng trở thành vợ hai của s nào có ai dám cãi lệnh của mình? Huyết kỵ sĩ không nghe lệnh làm cho Dạ Tử cảm thấy sự tự tôn của mình bị làm nhục.
- Ta ra lệnh cho ngươi buông Thúy nhi nha, tai ngươi điếc sao? Không có nghe sao?
Dạ Tử chỉ vào huyết kỵ sĩ Lôi 008 kêu lên.
Lôi 008 quay đầu, xác định con mụ kia đang nói chuyện với mình, Lôi 008 lãnh đạm nhìn Dạ Tử, nói một câu cực kỳ lạnh lùng khô khan:
- Ra lệnh cho ta? Cô nghĩ cô là ai thế?
- Làm càn! Ta là vợ của chủ nhân thần giới. Ngươi nói xem ta là ai đây?!
Dạ Tử phẫn nộ nói với Lôi 008:
- Ta mặc kệ ngươi là người nào, dám ở thần giới động hầu nữ của ta, ngươi nói không xem?! Ngươi nghĩ thần giới là chỗ nào vậy! Bây giờ, ta dựa theo quy tắc thần giới, hơn nữa lấy thân phận nữ chủ nhân của thần giới này. Ban thưởng cho ngươi tử hình!
Khi nói chuyện, Dạ Tử vung tay lên, mấy võ sĩ giáp vàng phía sau này bước lên, từng bước ép chặt, vây Lôi 008 lại...
- Ồ, nữ chủ nhân thần giới. Mạnh miệng ghê ta.
Quang Minh nữ thần đi ra từ sau lưng Cao Lôi Hoa, khóe miệng lộ ra ý khinh miệt, tươi cười nói:
- Hay cho từ nữ chủ nhân thần giới. Hay cho một cái quy tắc của thần giới. Thế mà ta không biết, Dạ Tử bà từ khi nào thì thành nữ chủ nhân thần giới vậy ta?!
Nàng ghét nhất là con mụ trước mặt này luôn ra vẻ mình là chủ nhân thần giới, điều này làm cho nàng cảm thấy ghê tởm, nàng thật tình không hiểu có phải ông bố già của mình bị lẩm cẩm rồi hay không mà rước con mụ này về thế không biết.
- Là cô? Cô về khi nào?
Dạ Tử nhìn Quang Minh nữ thần thì cả kinh, mụ còn không biết vị công chúa thần giới trở về thần giới khi nào. Hơn nữa xem ra, hầu nữ của mình đắc tội với cô nàng công chúa khó chơi này rồi.
- Ta về khi nào không cần mụ quản. Mụ cũng không có tư cách quản.
Quang Minh nữ thần hừ lạnh một tiếng:
- Dạ Tử, vừa rồi ta nghe chính miệng mụ nói về quy tắc thần giới, thuộc như cháo nhỉ…
Nói tới đây, trong mắt Quang Minh nữ thần tràn ngập vẻ trêu tức:
- Như vậy ta hỏi mụ nhé, ở tại thần giới tập kích bản công chúa ta. Thì xử lý thế nào?
- Xử tử đương trường.
Dạ Tử thốt ra, xem ra mụ đối với quy tắc thần giới rất là quen thuộc.
- Tốt lắm!
Quang Minh nữ thần vỗ tay, nói:
- Như vậy, nữ chủ nhân thần giới này. Giờ ta liền nói cho mụ biết nhé, con hầu này của mụ mới hai phút trước triển khai tập kích ta, mụ nói xem nên xử lý thế nào đây!
Không hay rồi, việc đầu tiên là Dạ Tử trừng mắt nhìn hầu nữ của mình. Mụ biết bây giờ cô công chúa khó chơi này đang nắm phần thắng, nhưng không đến nổi không xoay chuyển tình thế được. Nghĩ vậy, tròng mắt mụ đảo lại.
- Ha ha ha~~ ba công thoát tử.
Dạ Tử cười quyến rũ. Lời của mụ rất có trình, chỉ mấy từ ‘người hầu của ta’ đã có thể lấy công chuộc tội cho hầu nữ của mình.
Một bên, Lão Cao không khỏi nhíu mày nhìn Dạ Tử, xem ra con mụ này khoái chơi chữ nhỉ, mà cái vụ này lão Cao chúa ghét. Tính ra, Lão Cao thích giải quyết trực tiếp luôn....
- Ồ, bà cô chủ nhân thần giới ơi, bà đừng có xài mấy cái tâm kế đó với tôi chứ.
Quang Minh nữ thần nói tiếp:
- Không có nếu thì hay sao hết ở đây. Vừa rồi hầu nữ của mụ tập kích ta là sự thật.
- Tam công chúa, lời này của cô không đúng rồi. Người hầu của ta tập kích cô lúc nào thì ta không thấy, mà ta chỉ nhìn thấy cô vẫn bình yên vô sự, yêu mị ở đây thôi…
- Hơn nữa. Nói người hầu của ta tập kích cô, ai tin? Cô nhìn xem, bên cô hơn trăm người, mà bên người hầu của ta đếm đi đếm lại có hai mươi người. Ta không nghĩ hai mươi người lại ngu ngốc đi tập kích trăm người đâu?
- Không cần gọi nhũ danh của ta.
Quang Minh nữ thần trầm mặt nói:
- Mụ không xứng gọi nhũ danh của ta.
- Ồ. Giờ cũng không phải là chuyện bàn xem ta có xứng gọi nhũ danh của cô hay không?
Dạ Tử nheo mắt nói:
- Ta tới đây là vì nghe thấy tiếng cầu cứu của thần phó của ta. Sau đó là muốn điều tra xem rốt cuộc thần phó của ta là bị gì thôi. Ta nghĩ, tình hình trước mắt đã phơi bày ra rồi, công chúa cũng nên cấp cho ta chút công đạo chứ nhỉ?
- Mụ vẫn không thay đổi, vẫn là già mồm, cưỡng từ đoạt lý.
Quang Minh nữ thần hừ lạnh một tiếng:
- Mụ khiến ta cảm thấy ghê tởm.
Dạ Tử làm như không có nghe Quang Minh nữ thần châm chọc, cười nói:
- Ta nghĩ, giờ cô phải cho ta một cái công đạo đã, cho ta một cái lý do vì sao ức h**p hầu nữ yếu ớt của ta đi!
- …. Cao Lôi Hoa, giờ ngươi đã biết vì sao ta chúa ghét nàng rồi chứ.
Quang Minh nữ thần bĩu môi:
- Con mụ này là chúa già mồm, ta ghét nhất mụ ta ở điểm này.
Giọng của Quang Minh nữ thần không hề nhỏ, cố ý cho Dạ Tử nghe được.
Dạ Tử vẫn như trước, không hề ngại ngùng, chỉ nhìn chằm chằm vào Quang Minh nữ thần xin đáp án.
- Ừ. Coi như đã thưởng thức.
Cao Lôi Hoa lắc đầu, cười ha ha:
- Tốt lắm. Bản lĩnh già mồm của mụ ta coi như lĩnh giáo rồi. Giờ thì nhận người hầu của mình về đi.
Cao Lôi Hoa chỉ tay.
Lôi 008 gật đầu, sau đó ném con cừu trong tay cho Dạ Tử.
- A~~
Con cừu của chúng ta có một chuyến du hành trên không thật phiêu lưu.Trong lúc bay lượn, một làn gió nhẹ thổi qua, trường bào phất phới, khẽ lộ ra một ít hình ảnh trẻ em không nên xem......
- Ngươi!
Nhìn hầu nữ của mình bị ném như vậy, Dạ Tử phẫn nộ kêu một tiếng. Vài vị hoàng kim võ sĩ của chúng ta rất hona hỉ chạy tới đón lấy vị thần phó đang phất phới show hàng này.
- Chủ nhân. Cầu người cứu hắn.
Vị nữ thần phó này được mấy chiến sĩ đỡ vẫn không quên chàng anh hùng của mình, chỉ chỉ về phía vị thần phó anh tuấn đang nằm dưới đất.
Nàng vốn đi tới Phong Thần điện là để hẹn hò với chàng này. Nhưng vừa vặn gặp phải vụ này, vì thế nàng cùng vị thần phó này cùng nhau đột kích đánh Cao Lôi Hoa. Nhưng không ngờ, không ngờ, thật sự không ngờ… cơm không ra cơm, cháo không ra cháo… ôi, không ngờ!
Dạ Tử liếc mắt nhìn vị thần phó một cái, hừ lạnh một tiếng. Sau đó, Dạ Tử nhìn về phía Cao Lôi Hoa:
- Tên đầu bạc này, ngươi tưởng thế là ok sao?
Dạ Tử phẫn nộ nói, vị hầu nữ này là một trong những hầu nữ mà mụ thương yêu nhất, thế mà lại bị gã lột quần chíp trước mặt bàn dân thiên hạ, kiểu đó khác nào lột quần chíp của mụ… ý nhầm, tát một cái bạt tai vào mặt mụ?
- Thế muốn gì nữa nào?
Cao Lôi Hoa quay đầu, nở một nụ cười vô hại. Hoặc là mọi người có thể nghĩ đó là nụ cười khinh miệt đi.
Thấy nụ cười vô hại của Cao Lôi Hoa, Dạ Tử không khỏi giảm sút khí thế!
- Ngươi cho là sự việc đơn giản như vậy sao?
Dạ Tử ra vẻ khí thế kinh thiên:
- Cái thằng cao to bên đó của ngươi làm nhục hầu nữ của ta, như vậy đi, để thằng đó chịu một chưởng của ta, nếu được thì cho qua chuyện này, ok?
- Đỡ một chưỡng thôi sao?
Vẻ tươi cười trên mặt Cao Lôi Hoa biến mất nhanh chóng. Sau đó lạnh như tuyết đông, lão Cao đầy âm hàn nói:
- Đồ **!
- A?
Không nghĩ Cao Lôi Hoa đột nhiên chơi chữ không văn minh, Dạ Tử sửng sốt.
- Ngươi, ngươi dám nói ta như vậy!!
Dạ Tử chỉ chỉ vào mặt Cao Lôi Hoa, mụ đang định tạo dáng ra oai với Cao Lôi Hoa. Đột nhiên, mụ nhìn thấy con mắt màu đen của Cao Lôi Hoa. Ngay sau đó, cả người mụ lạnh run! Đáng chết, chỉ một ánh mắt, chỉ một ánh mắt, lại khiến cho mụ có cảm giác như rơi vào hầm băng. Cho dù là đối mặt với vua chúng thần s cũng không sợ đến thế.
- Hừ!
Cao Lôi Hoa hừ lạnh một tiếng, sau đó quay đầu nhìn đỉnh núi cách đây không xa. Ở nơi đó, chính là người được đề cử làm Phong Thần, Gia Phượng đang núp.
- Hô, hà hà!
Lúc Cao Lôi Hoa rời mắt khỏi Dạ Tử, Dạ Tử cảm thấy như được sống lại. Thở phì phò.
Cả người mụ giống như ở trong nước mà ra, mồ hôi lạnh ướt đẫm. Thân sống ở thần giới, đây là lần đầu tiên mụ cảm thấy địa ngục. Đúng vậy, địa ngục chính là khi bị gã tóc bạc này nhìn.
Cho nên, lúc Cao Lôi Hoa rời mắt khỏi mình, nàng không nói hai lời, kéo hầu nữ với đám tùy tùng rút lui với tốc độ siêu nhiên. Tạm thời, mụ không dám đối mặt với Cao Lôi Hoa.
- Đáng chết. Xem thường tên này rồi.
Bên kia, trên đỉnh núi, Gia Phượng lén lút vụng trộm rút lui xuống núi. Lưu lại núi cao sợ gì không có củi đốt. Về phần đám thần phó Phong Thần điện, kệ xác chúng….
- Ê, Cao Lôi Hoa, ngươi suy nghĩ cái gì thế?
Quang Minh nữ thần nhìn Cao Lôi Hoa đang ngắm đỉnh núi ngẩn người thì hỏi.
- À, ta suy nghĩ, ta có nên giúp tên nào đó độ kiếp hay không đây.
Khóe miệng Cao Lôi Hoa lộ ra vẻ xấu xa, nghe nói người nào đó sắp độ kiếp, Cao Lôi Hoa rất muốn đi giúp hắn một tay.
Ngay lúc Cao Lôi Hoa còn suy tư với niềm vui giúp người, đột nhiên một cỗ khí tức hắc ám mãnh liệt tràn ngập trong phạm vi gần trăm dặm.
- Huýt~~~
Một tiếng ma khiếu kinh thiên động địa phóng lên cao. Ma khiếu! Cao Lôi Hoa cả kinh, trong thần giới sao lại xuất hiện ma khiếu? Từ khi nào đám ma này lại trâu bò tới mức đơn thương độc mã xông lên thần giới dạo chơi?... .... .....
Ma Khiếu: Tiếng huýt sáo của ma.
Cực Phẩm Vú Em
Tác giả: Truyền Thuyết Thánh Kỵ Sĩ
483 chương | 2,123 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: Người khống chế Lôi Điện
Chương Quyển 1 - 2: Lời hứa của nam nhân
Chương Quyển 1 - 3
Chương Quyển 1 - 4: Biển rộng quá, khắp nơi toàn là nước
Chương Quyển 1 - 5: Hổ lạc đồng bằng bị chó khinh (thượng)
Chương Quyển 1 - 6: Hổ lạc đồng bằng bị chó khinh (hạ)
Chương Quyển 1 - 7: Cái chết cực kì khuất nhục của siêu giai ma thú
Chương Quyển 1 - 8: Ta không ở địa cầu
Chương Quyển 1 - 9: Tiến hóa thất bại
Chương Quyển 1 - 10: Mỹ nữ cứu anh hùng
Chương Quyển 1 - 11: Nghi là tình địch
Chương Quyển 1 - 12: Trên đảo có hang rồng
Chương Quyển 1 - 13: Cự long và long uy
Chương Quyển 1 - 14: Cự long không phải quá xấu
Chương Quyển 1 - 15: Nữ hài tử bán long nhân
Chương Quyển 1 - 16: Ngoan gọi ta là ba đi
Chương Quyển 1 - 17: Rời đảo
Chương Quyển 1 - 18: Lại làm vú em
Chương Quyển 1 - 19: Vú em kiêu ngạo
Chương Quyển 1 - 20: Cuộc sống là vận động
Chương Quyển 1 - 21: Bình sữa- Phát minh vượt thời đại
Chương Quyển 1 - 22: Quang Minh kỵ sĩ cấp sáu
Chương Quyển 1 - 23: Cao giai Đại công kê
Chương Quyển 1 - 24: Địa ngục lôi quang
Chương Quyển 1 - 25: Lấy oán báo ơn
Chương Quyển 1 - 26: Lại thêm một Vương Tử
Chương Quyển 1 - 27: Canh gà (cao giai) thập toàn đại bổ
Chương Quyển 1 - 28: Có cảm giác căng phình không
Chương Quyển 1 - 29: Thánh ma đạo sư lôi hệ ( Thượng)
Chương Quyển 1 - 30: Thánh ma đạo sư lôi hệ(hạ)
Chương Quyển 1 - 31: Kiếm lợi
Chương Quyển 2 - 32: Ai dám động vào đứa nhỏ của ta
Chương Quyển 2 - 33: Tốt lắm, hài tử
Chương Quyển 2 - 34: Chúng ta đã làm thì phải quang minh chính đại
Chương Quyển 2 - 35: Mỹ nữ đạo sư Diệp Diễm
Chương Quyển 2 - 36: Không phải đống rác thì nhận khiêu chiến của ta
Chương Quyển 2 - 37: Ngươi tuổi gì mà động vào con ta
Chương Quyển 2 - 38: Cuộc chiến của người khống chế lôi điện
Chương Quyển 2 - 39: Ác ma chi hồn
Chương Quyển 2 - 40: Đều mang ý gian
Chương Quyển 2 - 41: Làm đạo sư được ưu đãi nhiều lắm!
Chương Quyển 2 - 42: Vong Linh cốc, Âm Hồn thảo
Chương Quyển 2 - 43: Tĩnh Tâm đến
Chương Quyển 2 - 44: Trả thù
Chương Quyển 2 - 45: Lựa chọn
Chương Quyển 2 - 46: Phong chi kiếm kỹ-Phong Chi Khinh Linh
Chương Quyển 2 - 47: Ta sợ phiền toái
Chương Quyển 2 - 48: Hoa cúc nở rộ
Chương Quyển 2 - 49: Họa là từ ở miệng mà ra
Chương Quyển 2 - 50: Mặt trăng đêm nay màu đỏ
Chương Quyển 2 - 51: Nửa đêm đi giết người
Chương Quyển 2 - 52: Phá Sơn Không-Phá hủy tất cả
Chương Quyển 2 - 53: Bí mật di tích thượng cổ
Chương Quyển 2 - 54: Vong linh cốc, ta đến đây (thượng)
Chương Quyển 2 - 55: Vong linh cốc, ta đến đây (hạ)
Chương Quyển 2 - 56: Còn thân hơn con ruột
Chương Quyển 2 - 57: Đừng sợ có ta ở đây
Chương Quyển 2 - 58: Chọn bạn
Chương Quyển 2 - 59: Thể hiện, không phải dựa vào người khác cho
Chương Quyển 2 - 60: Bị vong linh bao vây
Chương Quyển 2 - 61: Vong linh âm phong
Chương Quyển 2 - 62: Lòng ta luôn mềm yếu
Chương Quyển 2 - 63: Tiểu huynh đệ, cơ ngực luyện được không tồi
Chương Quyển 2 - 64: Diệp diễm, diệp đổng
Chương Quyển 2 - 65: Bậc bảy có thể biến thành người chim
Chương Quyển 2 - 66: Chuyện xưa của Vú Em
Chương Quyển 2 - 67: Vừa thoát ổ sói lại rơi vào hang hổ
Chương Quyển 2 - 68: “Suy” này là cái nhân sinh ra phúc
Chương Quyển 2 - 69: Nhất quyền ( Thượng)
Chương Quyển 2 - 70: Nhất quyền ( Hạ)
Chương Quyển 2 - 71: Thượng cố thú tộc (Thượng)
Chương Quyển 2 - 72: Thượng cố thú tộc (Trung)
Chương Quyển 2 - 73: Thượng cố thú tộc (Hạ)
Chương Quyển 2 - 74: Thú nhân thượng cố Hoàng kim sư tử
Chương Quyển 2 - 75: Vong Linh Thần là mỹ nữ ?
Chương Quyển 2 - 76: Thúc thúc, thú nhân biếu đạt ái tình còn thô lỗ không ?
Chương Quyển 2 - 77: Tiểu dạ khúc (nhạc nhẹ)
Chương Quyển 2 - 78: Âm hồn thảo
Chương Quyển 2 - 79: Người làm cha con được không ?
Chương Quyển 2 - 80: Bánh xe nôi
Chương Quyển 2 - 81: Vong linh vây thành
Chương Quyển 2 - 82: Các ngươi đã bị bao vây
Chương Quyển 2 - 83: Phong ấn, Bảo Bảo, nguy hiểm
Chương Quyển 2 - 84: Phong ấn chết tiệt
Chương Quyển 2 - 85: Không cứu ư?
Chương Quyển 2 - 86: Tử lôi cửu đích
Chương Quyển 2 - 87: Đột phá (Thượng)
Chương Quyển 2 - 88: Đột phá (Hạ)
Chương Quyển 2 - 89: Thiên lôi và phong ấn
Chương Quyển 2 - 90: Phong ấn bị phá vỡ
Chương Quyển 2 - 91: Đi ra (thượng)
Chương Quyển 2 - 92: Đi ra (hạ)
Chương Quyển 2 - 93: Quang Minh thánh nữ (thượng)
Chương Quyển 2 - 94: Quang Minh thánh nữ (hạ)
Chương Quyển 2 - 95: Buông cái tay chó của ngươi ra
Chương Quyển 2 - 96: Cái giá phải trả của việc không buông tay
Chương Quyển 2 - 97: Ta thích bóp chết phiền toái
Chương Quyển 2 - 98: Đứa bé này không phải con anh
Chương Quyển 2 - 99: Thái Thản sư tộc
Chương Quyển 2 - 100: Thái Thản sư tộc 2
Chương Quyển 2 - 101: Slime tiến hóa lần thứ hai
Chương Quyển 2 - 102: Chủ nào thú nấy
Chương Quyển 2 - 103: Hôn
Chương Quyển 2 - 104: Mưa gió lại tới
Chương Quyển 2 - 105: Thấy rồi, đích thị là màu phấn hồng
Chương Quyển 2 - 106: Thành công rồi sao
Chương Quyển 2 - 107: Họp phụ huynh
Chương Quyển 2 - 108: Luke cố chấp
Chương Quyển 2 - 109: Chửi ngươi là heo
Chương Quyển 2 - 110: Saga chớm yêu
Chương Quyển 2 - 111: Tòa án Quang Minh
Chương Quyển 2 - 112: Sự dũng mãnh của vong linh đại trưởng lão
Chương Quyển 2 - 113: Để khô lâu kết thúc sinh mệnh của ngươi
Chương Quyển 2 - 114: Thánh Quang Minh pháp sư VS thánh Vong Linh pháp sư
Chương Quyển 2 - 115: Không buông tha bất cứ kẻ địch nào
Chương Quyển 2 - 116: Mục tiêu của Quang Minh thần điện
Chương Quyển 2 - 117: Slime ham vui cũng mất tích
Chương Quyển 2 - 118: Slime phát uy
Chương Quyển 2 - 119: Địa ngục tam đầu khuyển
Chương Quyển 2 - 120: Phân thân Quang Minh thần
Chương Quyển 2 - 121: Lĩnh vực
Chương Quyển 2 - 122: Giao dịch
Chương Quyển 2 - 123: Hài tử, muốn làm người phải học cách tôn trọng người khác (P1) 3
Chương Quyển 2 - 124: Máu nhuộm Quang Minh thần điện
Chương Quyển 2 - 125: Bắt cóc
Chương Quyển 2 - 126: Lại thấy “nụ hồng” xinh đẹp
Chương Quyển 2 - 127: Cảm xúc mãnh liệt
Chương Quyển 2 - 128: Nguyệt Hoa Thiên đến
Chương Quyển 2 - 129: Ngươi phải chịu trách nhiệm với muội muội của ta
Chương Quyển 2 - 130: Cầu hôn
Chương Quyển 2 - 131: Hai tên sát thủ
Chương Quyển 2 - 132: Bất chợt gặp lại Tiểu Tam (P1)
Chương Quyển 2 - 133: Nhiệm vụ của Tiểu Tam
Chương Quyển 2 - 134: Cự long Furion làm cường đạo
Chương Quyển 2 - 135: Cùng nấu ăn với Tĩnh Tâm
Chương Quyển 2 - 136: Hội đấu giá
Chương Quyển 2 - 137: Là âm mưu hay lời nhắc nhở?
Chương Quyển 2 - 138: Triệu tập quân đoàn vong linh kỵ sĩ
Chương Quyển 2 - 139: Lôi hệ Kiếm thánh
Chương Quyển 2 - 140: Sau gã Kiếm thánh là Kiếm thần
Chương Quyển 2 - 141: Tài quyết chi nhận và Thần phạt chi trượng
Chương Quyển 2 - 142: Lĩnh vực của Lôi thần – Phán quyết
Chương Quyển 2 - 143: Năng lực đặc biệt của Vong Linh đại trưởng lão
Chương Quyển 2 - 144: Là ai báo tin
Chương Quyển 2 - 145: Thỉnh cầu của Nguyệt Sư
Chương Quyển 2 - 146: Hồ nữ trên hội đấu giá
Chương Quyển 2 - 147: Tiền chẳng là thứ gì cả
Chương Quyển 2 - 148: Kiếm chém hội đấu giá (P1)
Chương Quyển 2 - 149: Kiếm chém hội đấu giá (P2)
Chương Quyển 2 - 150: Thiếu nữ hai mặt, cửu vĩ yêu hồ (P1)
Chương Quyển 2 - 151: Dâm tặc, buông vợ của ta ra
Chương Quyển 2 - 152: Hải hoàng Poseidon
Chương Quyển 2 - 153: Thế giới của ta đột nhiên thành một bầu trời đen tối
Chương Quyển 2 - 154: Ngày thành hôn
Chương Quyển 2 - 155: Xuất phát trước thời hạn
Chương Quyển 2 - 156: Hành trình đi cực địa băng nguyên
Chương Quyển 2 - 157: Lôi thần điện
Chương Quyển 2 - 158: Đảo nhỏ trên không trung
Chương Quyển 2 - 159: Áo giáp Lôi thần – Thần phạt trượng
Chương Quyển 2 - 160: Tam công chúa Băng Tuyết đế quốc
Chương Quyển 2 - 161: Lão hổ không phát uy tưởng mèo bệnh hả?
Chương Quyển 2 - 162: Giết gà dọa khỉ
Chương Quyển 2 - 163: Chưa thấy ván trượt tuyết bao giờ à?
Chương Quyển 2 - 164: Cấm chú – Hàn băng diệt thế (P1)
Chương Quyển 2 - 165: Cấm chú VS Cấm chú
Chương Quyển 2 - 166: Ảo ảnh thần thể
Chương Quyển 2 - 167: Nguyên nhân Băng Sương cự long làm đạo tặc
Chương Quyển 2 - 168: Sự hưng phấn của thanh kiếm Tài quyết
Chương Quyển 2 - 169: Thay người đỡ thiên kiếp là không tốt
Chương Quyển 2 - 170: Cao Lôi Hoa mất tích
Chương Quyển 2 - 171: Phong ấn của Lôi thần bên trong Mạt Đức Sát Khắc (P1)
Chương Quyển 2 - 172: Kim Toa Nhi da đen ở trong phong ấn
Chương Quyển 2 - 173: Vì ngôi vương tất cả đều vô tình (P1)
Chương Quyển 2 - 174: Bộ đồ của Băng Tuyết Nữ thần (P1)
Chương Quyển 2 - 175: Phong ba ở Băng Cơ thần (P1)
Chương Quyển 2 - 176: Vũ điệu tử thần của tiểu nha đầu
Chương Quyển 2 - 177: Tư cách thừa kế Nữ Hoàng
Chương Quyển 2 - 178: Điển lễ, cự long quang lâm
Chương Quyển 2 - 179: "Tuyết Sa" đổi chủ
Chương Quyển 2 - 180: "Tuyết Sa" đổi chủ. 2
Chương Quyển 2 - 181: Sauron bất đắc dĩ xin giúp đỡ
Chương Quyển 2 - 182: Ngươi cũng phải biến thành con rối
Chương Quyển 2 - 183: Truyện cổ tích nàng tiên cá
Chương Quyển 2 - 184: Lão bà của ta là mỹ nhân ngư
Chương Quyển 2 - 185: Lần đầu đặc biệt giữa mỹ nhân ngư và Cao Lôi Hoa
Chương Quyển 2 - 186: Thú nhân vương giả trời sinh
Chương Quyển 2 - 187: Tiếng gầm phẫn nộ của sư tử (P1)
Chương Quyển 2 - 188: Tiếng gầm phẫn nộ của sư tử (P2)
Chương Quyển 2 - 189: Sư tử hống
Chương Quyển 2 - 190: Huyết mạch Thú Hoàng thức tỉnh
Chương Quyển 2 - 191: Ta là Lôi thần!
Chương Quyển 2 - 192: Ở bên cạnh chàng cho đến khi chàng trở thành thú hoàng
Chương Quyển 2 - 193: Nước mắt nữ thần Sinh Mệnh
Chương Quyển 2 - 194: Hoạt tử nhân (P1)
Chương Quyển 2 - 195: Chiến thần bị một rìu chém chết (P1)
Chương Quyển 2 - 196: Chiến thần? Quái thú? Ma?
Chương Quyển 2 - 197: Dung hợp, thần cách và ma cách
Chương Quyển 2 - 198: Phá vỡ quy tắc của Sáng Thế thần
Chương Quyển 2 - 199: Quái vật Cao Lôi Hoa
Chương Quyển 2 - 200: Vong Linh Nữ Thần thích ngược đãi (P1)
Chương Quyển 2 - 201: Ba ta nói, trên đầu chúng ta có người ở đó
Chương Quyển 2 - 202: Cuộc chiến tranh đoạt Thú Hoàng (P1)
Chương Quyển 2 - 203: Đường do người đi mà thành
Chương Quyển 2 - 204: Nguy cơ của quân đội Thú tộc
Chương Quyển 2 - 205: Chẳng chỗ nào thiếu những kẻ bại hoại (P1)
Chương Quyển 2 - 206: Trên bình nguyên tiêu diệt kỵ binh (P1)
Chương Quyển 2 - 207: Người cha dũng mãnh nhất trong lịch sử
Chương Quyển 2 - 208: Thú hoàng đại chiến long kỵ sĩ
Chương Quyển 2 - 209: Lừa gạt long kỵ sĩ
Chương Quyển 2 - 210: Bộ tộc hoàng kim sư tử hùng mạnh
Chương Quyển 2 - 211: Vì con trai tới cửa cầu hôn
Chương Quyển 2 - 212: Trâu già thích gặm cỏ non trong truyền thuyết
Chương Quyển 2 - 213: Lão Cao thấy xấu hổ
Chương Quyển 2 - 214: Ngoại trừ con ta, ai dám lấy con dâu của ta!
Chương Quyển 2 - 215: Là người bình thường em không muôn nói đâu!
Chương Quyển 2 - 216: "Con cua" bát giai trong truyền thuyết!
Chương Quyển 2 - 217: Cuộc sống mà Cao Lôi Hoa thích nhất
Chương Quyển 2 - 218: Ta đến là để hủy hôn ước
Chương Quyển 2 - 219: Cha, chuyện này để ta tự mình tới giải quyết
Chương Quyển 2 - 220: Tử Thần phân thân
Chương Quyển 2 - 221: Huyết kỵ sĩ
Chương Quyển 2 - 222: Tĩnh Tâm tức giận?
Chương Quyển 2 - 223: Dùng tay ra hiệu cũng là một loại ngôn ngữ
Chương Quyển 2 - 224: Tiểu PP của Rudolph
Chương Quyển 2 - 225: Khiêu vũ cùng mẹ vợ
Chương Quyển 2 - 226: Saga và thánh nữ
Chương Quyển 2 - 227: Thuật dịch dung và xúc cốt công
Chương Quyển 2 - 228: Thánh thiên sứ giáng lâm
Chương Quyển 2 - 229: Quần ẩu thánh thiên sứ, huyết kỵ sĩ tiến hóa
Chương Quyển 2 - 230: Smile Cầu Cầu ăn mất thiên sứ
Chương Quyển 2 - 231: Thỉnh cầu của viện trưởng Solomond
Chương Quyển 2 - 232: Con gái của Solomond
Chương Quyển 2 - 233: Tuý thần thảo, say chết ngươi luôn
Chương Quyển 2 - 234: Trong nhà đã xảy ra chuyện gì rồi?
Chương Quyển 2 - 235: Tiêu sát chém giết
Chương Quyển 2 - 236: Quyết định của Quang Minh Thần
Chương Quyển 2 - 237: Thời đại tiên tiến, nhiều việc tiểu đệ cũng làm được
Chương Quyển 2 - 238: Tên khốn nạn nào dám dẫm lên xe BB của ta
Chương Quyển 2 - 239: Bố con phẫn nộ
Chương Quyển 2 - 240: Quân ẩu hỏa thần
Chương Quyển 2 - 241: Một kiếm giết giáo hoàng
Chương Quyển 2 - 242: Ghen ghét ngấm ngầm làm thối nát cả xương tủy
Chương Quyển 2 - 243: Muốn động thủ trước tiên phải tập trung nhân mã
Chương Quyển 2 - 244: Kiếm kỹ của Tĩnh Tâm
Chương Quyển 2 - 245: Cao Lôi Hoa trở lại
Chương Quyển 2 - 246: Một mình đến Quang Minh thần điện
Chương Quyển 2 - 247: Giận dữ đến lặng người, đánh chết Ngô Thiên
Chương Quyển 2 - 248: Ta chỉ vì Tĩnh Tâm mà điên cuồng
Chương Quyển 2 - 249: Linh hồn Quang Minh thần giáng lâm và linh hồn đả thủ Ca Đức
Chương Quyển 2 - 250: Lĩnh vực tài quyết vs lĩnh vực tịnh hóa
Chương Quyển 2 - 251: Trạng thái ma hóa của Cao Lôi Hoa
Chương Quyển 2 - 252: Cướp lấy thần cách
Chương Quyển 2 - 253: Võ công cổ truyền, điểm huyệt
Chương Quyển 2 - 254: Để hoàn thành mệnh lệnh của chủ nhân chết cũng không từ
Chương Quyển 2 - 255: Thái Dương Thần chạy trốn
Chương Quyển 2 - 256: Xuân quang đại lộ
Chương Quyển 2 - 257: Nguyệt Nhi đẩy của vào
Chương Quyển 2 - 258: Ta không phải là kẻ khống chế loli
Chương Quyển 2 - 259: Muốn thế giới hòa bình mọi người phải có trách nhiệm
Chương Quyển 2 - 260: Ngươi quá yếu
Chương Quyển 2 - 261: Làm thích khách tuy khổ nhưng vẫn sướng
Chương Quyển 2 - 262-263: Bác của Tĩnh Tâm
Chương Quyển 2 - 264-265: Ước định mười lăm năm trước
Chương Quyển 2 - 266: Tinh linh sâm lâm và dòng suối sinh mạng
Chương Quyển 2 - 267: Bóng đen bay trên trời
Chương Quyển 2 - 268: Mộng Ti ra tay
Chương Quyển 2 - 269: Phong ấn ta trái satan
Chương Quyển 2 - 270: Anh nắm chặt tay em, tay em lại biến mất
Chương Quyển 2 - 271: Cái gì mầu hồng vậy?
Chương Quyển 2 - 272: Cuồng tín đồ
Chương Quyển 2 - 273: Con trai, có muốn làm giáo hoàng không?
Chương Quyển 2 - 274: Cho bọn họ ba lá gan cũng không dám làm gì ta
Chương Quyển 2 - 275: Quang minh thánh tử - Saga?
Chương Quyển 2 - 276: Lôi thần?
Chương Quyển 2 - 277: Một nửa Lôi Thần
Chương Quyển 2 - 278: Quang minh lôi thần và hắc ám lôi thần
Chương Quyển 2 - 279: Tinh linh thần khốn nạn
Chương Quyển 2 - 280: Ma sủng
Chương Quyển 2 - 281: Độc giác thú
Chương Quyển 2 - 282: Tinh linh và bán tinh linh
Chương Quyển 2 - 283: Tiểu tinh linh Lỵ Nhi
Chương Quyển 2 - 284: Xác khô trên biển
Chương Quyển 2 - 285: Tiểu tinh linh đi đánh bạc
Chương Quyển 2 - 286: Huyết tinh linh cùng quái vật biển
Chương Quyển 2 - 287: Yêu thú cửu thủ Caribe
Chương Quyển 2 - 288: Bản chất lĩnh vực tài quyết
Chương Quyển 2 - 289: Mục tiêu chân chính
Chương Quyển 2 - 291: Cấm địa tộc tinh linh
Chương Quyển 2 - 292: Mở cửa di tích
Chương Quyển 2 - 293: Song ca sư tử hống
Chương Quyển 2 - 295: Thứ bị mất đi (thượng)
Chương Quyển 2 - 296: GPRS thuỷ tinh
Chương Quyển 2 - 297: Đổi trắng thay đen
Chương Quyển 2 - 298: Cao Lôi Hoa tên khốn kiếp
Chương Quyển 2 - 299: Ảo ảnh của lĩnh vực thần phạt
Chương Quyển 2 - 300: Mọi thứ chỉ là ảo giác
Chương Quyển 2 - 301: Thây khô tấn công
Chương Quyển 2 - 302: Tám mươi tám vs một vạn
Chương Quyển 2 - 303: Vương tử Baron mít đặc
Chương Quyển 2 - 304: Cửu U hộc máu
Chương Quyển 2 - 305: Tổ hợp cấm chú huyết tinh linh
Chương Quyển 2 - 306: Lão Cao mang thiên thạch
Chương Quyển 2 - 307: Tinh linh thần
Chương Quyển 2 - 308: Đổ thần
Chương Quyển 2 - 309: Ngươi cũng tốt đấy
Chương Quyển 2 - 310: Đây là U Đế
Chương Quyển 2 - 311: Đây là tiền lãi của con ta
Chương Quyển 2 - 312: Nông nổi muốn ăn đòn
Chương Quyển 2 - 313: Vong Linh Nữ Thần gặp chuyện
Chương Quyển 2 - 314: Khiêu chiến nữ thần - Thí thần giả
Chương Quyển 2 - 315: Ra tay
Chương Quyển 2 - 316: Nam nhân điên cuồng
Chương Quyển 2 - 317: Băng long phá
Chương Quyển 2 - 318: Người đầu tiên lên mặt trăng
Chương Quyển 2 - 319: Độc giác cự nhân
Chương Quyển 2 - 320: Tín ngưỡng lực
Chương Quyển 2 - 321: Tín đồ
Chương Quyển 2 - 322: Quang minh thần
Chương Quyển 2 - 323: Thần điện giữa biển khô lâu
Chương Quyển 2 - 324: Minh long cản đường
Chương Quyển 2 - 325: Lão Cao nhận đồ đệ (thượng)
Chương Quyển 2 - 326: Lão Cao nhận đồ đệ (hạ)
Chương Quyển 2 - 327: Mang đồ đệ và tín đồ về đại lục
Chương Quyển 2 - 328: Ai đụng đến đảo không trung của ta
Chương Quyển 2 - 329: Nguy cơ của lão Cao
Chương Quyển 2 - 330: Đám cưới này ta mới là chú rể
Chương Quyển 2 - 331: Ta họ Cao tên Lôi Hoa
Chương Quyển 2 - 332: Hắn là sư phụ Minh Vương
Chương Quyển 2 - 333: Đám cưới không ngờ lại có khách tới thăm
Chương Quyển 2 - 334: Thả con săn sắt bắt con cá rô
Chương Quyển 2 - 335: Chú rể không dám động phòng
Chương Quyển 2 - 336: Nước mắt lưng tròng
Chương Quyển 2 - 337: Cảm giác hưởng thụ khi chiến đấu
Chương Quyển 2 - 338: Sách ma hóa lậu
Chương Quyển 2 - 339: Cái giá phải trả cho ma hóa (thượng)
Chương Quyển 2 - 340: Cái giá phải trả cho ma hóa (hạ)
Chương Quyển 2 - 341: Giết! giết! giết! giết!
Chương Quyển 2 - 342: Batman lucifer
Chương Quyển 2 - 343: Sáng thế kim giáp tứ thần vệ
Chương Quyển 2 - 344: Cầm thiên kiếp trong tay, ai dám làm càn
Chương Quyển 2 - 345: Thăm thần giới
Chương Quyển 2 - 346: Biến thành con gái mười tám
Chương Quyển 2 - 347: Cấm địa
Chương Quyển 2 - 348: Lấy danh nghĩa của ta chúc phúc cho ngươi
Chương Quyển 2 - 349: Vua của chúng thần - Quang Minh Thần s
Chương Quyển 2 - 350: Chỉ có tiểu nhân và phụ nữ là khó chiều
Chương Quyển 2 - 351: Thần giới cũng có cướp đường
Chương Quyển 2 - 352: Muốn lấy đồ trên người ta thì ta lột hết người ngươi!
Chương Quyển 2 - 353: Ma khiếu trên thần giới (Thượng)
Chương Quyển 2 - 354: Ma khiếu trên thần giới (Hạ)
Chương Quyển 2 - 355: Lấy bạo lực trị bạo lực (thượng)
Chương Quyển 2 - 356: Lấy bạo lực trị bạo lực (hạ)
Chương Quyển 2 - 357: Ngại quá, ta cũng không cẩn thận đánh chết ngươi
Chương Quyển 2 - 358: Tìm ta báo thù? Xem ngươi có ngày đó không đã!
Chương Quyển 2 - 359: Tách Cầu Cầu và Quang Minh nữ thần ra
Chương Quyển 2 - 360: Tuổi trẻ, thật tốt! (Phần 1)
Chương Quyển 2 - 361: Đồ ngươi vừa ăn, nôn ra cho ta!
Chương Quyển 2 - 362: Con rối
Chương Quyển 2 - 363: Khế ước hợp thể thú ảo, cùng hợp thể với Cầu Cầu (P1)
Chương Quyển 2 - 364: Hợp thể cường hãn
Chương Quyển 2 - 365: Đi ma ngục
Chương Quyển 2 - 366: Trở về đại lục (P1)
Chương Quyển 2 - 367: Chuyện xưa của vú em
Chương Quyển 2 - 368: Đỉnh cao kim tự tháp, cảnh giới thần vương
Chương Quyển 2 - 369: Để ta giúp ngươi một lần (Phần 1)
Chương Quyển 2 - 370: Bóng người ngưỡng mộ
Chương Quyển 2 - 371: Kết quả của ngu si (P1)
Chương Quyển 2 - 372: Cả nhà bị đóng băng
Chương Quyển 2 - 373: Ma thú trong phòng
Chương Quyển 2 - 374: Ma thú cũng điên cuồng?
Chương Quyển 2 - 375: Hổ tộc muốn độc lập?
Chương Quyển 2 - 376: Tài Quyết phẫn nộ
Chương Quyển 2 - 377: Cuộc chiến trên đảo không trung
Chương Quyển 2 - 378: Cảnh giới thần vương, ai dám so găng (Phần 1)
Chương Quyển 2 - 379: Cảnh giới thần vương, ai dám so găng (Phần 2)
Chương Quyển 2 - 380: Kinh ngạc, uy lực của pháp tắc không gian
Chương Quyển 2 - 381: Thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết
Chương Quyển 2 - 382: Đừng xem thường con ta, nó rất mạnh!
Chương Quyển 2 - 383: Phá nát trụ phong ấn
Chương Quyển 2 - 384: Lĩnh ngộ không gian pháp tắc
Chương Quyển 2 - 385: Thẩm vấn
Chương Quyển 2 - 386: Thiên đường có lối không đi, địa ngục không cửa lại vào
Chương Quyển 2 - 387: Đừng làm phiền người nào tên là Cao Lôi Hoa
Chương Quyển 2 - 388: Con rất nhớ ba
Chương Quyển 2 - 389: Thằng nào muốn gây chuyện – Ta tiếp hết
Chương Quyển 2 - 390: Cha con đồng lòng
Chương Quyển 2 - 391: Yên tâm đi, các ngươi cái gì cũng không cần chuẩn bị
Chương Quyển 2 - 392: Ngày lạnh giá của thành Nạp Tư
Chương Quyển 2 - 393: Đồ thành, Cầu Cầu gặp mỹ long, động lòng (Phần 1)
Chương Quyển 2 - 394: Một liếm khó quên
Chương Quyển 2 - 395: Thần tích tan biến
Chương Quyển 2 - 396: Cái này gọi là chỗ dựa
Chương Quyển 2 - 397: Quét sạch, dọn sạch, đốt sạch
Chương Quyển 2 - 398: Chẳng lẽ ta không thể đánh các ngươi sao?
Chương Quyển 2 - 399: Giết ta, hoặc là cưới ta
Chương Quyển 2 - 400: Dưa hái xanh không ngọt, nhưng ta có thể thêm đường
Chương Quyển 2 - 401: Có người cướp đồ chúng ta
Chương Quyển 2 - 402: Hoa tươi nghênh đón anh hùng (P1)
Chương Quyển 2 - 403: Con báo to như quả núi
Chương Quyển 2 - 404: Hỗn loạn ở tháp Babel (Thượng)
Chương Quyển 2 - 405: Hỗn loạn ở tháp Babel (Trung)
Chương Quyển 2 - 406: Hỗn loạn ở tháp Babel (Hạ)
Chương Quyển 2 - 407: Viên gạch làm mọi người điên cuồng (P1)
Chương Quyển 2 - 408: Vô tình rơi xuống???
Chương Quyển 2 - 409: Tin tức tốt
Chương Quyển 2 - 410: Tĩnh Tâm có mang (P1)
Chương Quyển 2 - 411: Dạy cho mấy chuyện…
Chương Quyển 2 - 412: Chồng ấp trứng là việc rất thần thánh
Chương Quyển 2 - 413: Thực hành
Chương Quyển 2 - 414: Cấp độ không đại biểu tất cả
Chương Quyển 2 - 415: Trở nên mạnh mẽ hơn
Chương Quyển 2 - 416: Thần cách khác thường
Chương Quyển 2 - 417: Kiếp sau, chú ý, đừng đụng vào con ta
Chương Quyển 2 - 418: Cần gì bỏ gần cầu xa
Chương Quyển 2 - 419: Chìa khóa tháp Babel, lão Cao vui đùa (P1)
Chương Quyển 2 - 420: Đột nhiên nhiều hơn một viên gạch… (P1)
Chương Quyển 2 - 421: Hai viên gạch được làm giả từ khi nào…
Chương Quyển 2 - 422: Trong suốt, không phải là người thường
Chương Quyển 2 - 423: Thụ yêu này không phải thụ yêu đó ( thượng)
Chương Quyển 2 - 424: Chứng cớ
Chương Quyển 2 - 425: Tới thăm hắn xem, hắn thế nào rồi
Chương Quyển 2 - 426: Tên ngu xuẩn, ngươi chẳng là gì cả
Chương Quyển 2 - 427: Dưới thực lực tuyệt đối, mọi âm mưu đều vô dụng
Chương Quyển 2 - 428: Nạp thiếp
Chương Quyển 2 - 429: Huyễn Hồ ở nơi nào ?
Chương Quyển 2 - 430: Cút
Chương Quyển 2 - 431: Nghiệt tử!
Chương Quyển 2 - 432: Mỹ nữ nổi giận, băng phong đại hải thập vạn lý
Chương Quyển 2 - 433: Chắc hắn không nhận ra mình
Chương Quyển 2 - 434: Xà châu
Chương Quyển 2 - 435: Là ngài đã cứu tiểu nữ sao?
Chương Quyển 2 - 436: Mẹ của các con cũng thường nói như thế
Chương Quyển 2 - 437: Cho ông ngoại nuốt vào là được
Chương Quyển 2 - 438: Ba đao của Huyết Sắc Minh Vương
Chương Quyển 2 - 439: Bại trận
Chương Quyển 2 - 440: Để một người còn sống
Chương Quyển 2 - 441: Chủ nhân, người phụ nữ mà ngài đã muốn, chúng tôi đã mang tới đây
Chương Quyển 2 - 442: Ngày thứ năm, chó cùng rứt giậu
Chương Quyển 2 - 443: Huyết kỵ tướng thứ hai
Chương Quyển 2 - 444: Hợp kim Thất độ từ bạo không gian, kim loại đến từ vị diện khác
Chương Quyển 2 - 445: Chiếc dao găm từng gắn bó sống chết
Chương Quyển 2 - 446: Là vàng thì luôn sáng
Chương Quyển 2 - 447: Con thỏ bị bức
Chương Quyển 2 - 448: Tao chơi mày mệt nghỉ, coi ai chơi hội đồng ai
Chương Quyển 2 - 449: Chơi hội đồng, liêu âm thối
Chương Quyển 2 - 450: Nếu là em gái, gả cho con nha
Chương Quyển 2 - 451: Toát mồ hôi lạnh
Chương Quyển 2 - 452: Trộm
Chương Quyển 2 - 453: Ảo thuật
Chương Quyển 2 - 454: Mẫu Thần thỉnh cầu
Chương Quyển 2 - 455: Đồ vật trong tháp. Tất cả thuộc về ngươi!
Chương Quyển 2 - 456: Tâm động, hành động
Chương Quyển 2 - 457: Có một loại hàng giả khiến người ta nhầm thành thật!
Chương Quyển 2 - 458: Chỉ là thực vật
Chương Quyển 2 - 459: Ta phải gọi ông là gì đây? Là ba ba sao?
Chương Quyển 2 - 460: Ba ba! Có thể đệm một khúc nhạc cho con không?
Chương Quyển 2 - 461: Tiên vũ khúc và điệu múa của Tinh Nguyệt!
Chương Quyển 2 - 462: Ta chỉ tuân thủ quy tắc của bản thân
Chương Quyển 2 - 463: Mọi người đều đến đủ cả rồi!
Chương Quyển 2 - 464: Cửa ải cuối cùng - trò chơi nguy hiểm nhất
Chương Quyển 2 - 465: Ngươi hiểu bản thân mình được bao nhiêu?
Chương Quyển 2 - 466: Nếu thời gian quay ngược trở lại
Chương Quyển 2 - 467: Lẽ nào các ngươi phải làm như vậy?
Chương Quyển 2 - 468: Nơi ở ẩn
Chương Quyển 2 - 469: Không có khí chất như mấy lão bằng hữu trên Trái Đất
Chương Quyển 2 - 470: Ha ha. ta đã là thiên hạ vô địch (Phần 1)
Chương Quyển 2 - 471: Ha ha. ta đã là thiên hạ vô địch (Phần 2)
Chương Quyển 2 - 472: Nghịch lưu bốn giây. kết cục không hoàn mỹ
Chương Quyển 2 - 473: Ta không ngờ con người được sinh ra như vậy (Phần 1)
Chương Quyển 2 - 474: Vỏ trứng và khe hở
Chương Quyển 2 - 475: Long phượng trình tường
Chương Quyển 2 - 476: Giáo Hoàng cầu nguyện trước trận chiến
Chương Quyển 2 - 477: Tử chiến đến cùng, không chiến thì chết. mà ngươi chiến vẫn chết!
Chương Quyển 2 - 478: Giúp mở đường lên trời
Chương Quyển 2 - 479: Va chạm mãnh liệt
Chương Quyển 2 - 480: Ai là người cười cuối cùng?
Chương Quyển 2 - 481: Chỉ có Sáng Thế Thần mới sinh ra Thần Vương
Chương Quyển 2 - 482: Con át chủ bài chưa lật
Chương Quyển 2 - 483: Vú em toàn bộ vị diện
Chương Quyển 2 - 484: Xin tự giới thiệu, ta chính là lão tóc bạc kia
Chương Quyển 2 - 485: Cao Lôi Hoa cùng Sáng Thế Thần giao dịch
Chương Quyển 2 - 486: Lấy danh phụ thần
Chương Quyển 2 - 487: Hạnh phúc, xin ngươi hãy giữ chặt
Không tìm thấy chương nào phù hợp