Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 179: Tình yêu là một canh bạc 1
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~11 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Bình An trầm mặc ngồi bên ghế phụ xế, mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa xe. Nghiêm Túc xoay vai cô qua, ngón tay dịu dàng v**t v* gò má cô, thanh âm trầm thấp, “Làm sao vậy? Trình Vận đâu?”
“Chị ấy về trước rồi.” Bình An tham luyến sự ấm áp của đôi tay Nghiêm Túc, giống như có thể mượn được một chút sức mạnh từ trên người anh, đưa tay nắm chặt tay anh, trong lòng trăn trở mình nên làm thế nào để giúp Trình Vận.
Nghiêm Túc nhẹ nhíu đôi lông mày tuấn tú, “Xảy ra chuyện gì vậy em?”
“Chị ấy bị buộc đến xem mắt Phạm Đức Vũ, mất đi tự do trong cuộc sống của chính mình, ra khỏi cửa là lúc nào cũng bị người giám thị. Tại sao Trình Bính Khôn có thể đối đãi với con gái mình như vậy?” Bình An căm giận bất bình hỏi.
Theo như anh hiểu biết về cách làm người của cậu, quả thật đúng là như vậy, ông luôn chuyên quyền độc tài, không quá để ý xem con cái có suy nghĩ gì, “Trước kia cậu cũng từng ngăn cản Trình Vận và Lương Phàm yêu nhau, đại khái chắc không ngờ hai người chia tay nhiều năm như vậy mà vẫn còn có thể hợp lại, thậm chí còn gây ra xì căng đan lớn đến thế, nên khó tránh khỏi đối xử nghiêm khắc với Trình Vận hơn bình thường một chút.”
“Bộ chị Vận là trẻ con đấy à? Chị ấy cũng trưởng thành rồi chứ bộ, còn cần ông ấy quản lý từng bước chặt chẽ như vậy sao?” Phương Hữu Lợi xem Bình An như bảo bối mà che chở, nhưng chưa bao giờ võ đoán ra bất kỳ quyết định chuyện gì thay cô, cho nên Bình An cảm thấy Trình Bính Khôn đối đãi với Trình Vận như vậy thực sự là thái quá.
Nghiêm Túc cảm thấy lúc này thật sự không thích hợp để thảo luận về phương pháp dạy con của Trình Bính Khôn, “Giờ Trình Vận định làm thế nào? Chị ấy có cảm giác thế nào đối với Phạm Đức Vũ?”
“Còn có thể làm thế nào? Trình Bính Khôn nói gì làm nấy, chị ấy cũng không thể làm gì khác, ngay cả công việc ở Công ty Australia Secret cũng không biết có thể tiếp tục làm tiếp hay không. Nghiêm Túc, em muốn giúp chị ấy, nhưng mà không biết giúp như thế nào đây.” Khóe mắt Bình An ướt át nhìn Nghiêm Túc, tự nhiên cảm giác anh hẳn sẽ có biện pháp để giúp Trình Vận.
Thấy cô bạn gái nhỏ vì chuyện của người khác mà thương tâm như vậy, Nghiêm Túc vừa đau lòng lại bất đắc dĩ. Anh thật sự không muốn nhúng tay vào chuyện nhà Trình gia, những năm gần đây Trình Bính Khôn và Nghiêm gia bọn họ quan hệ bình thường, nếu không có mối liên hệ của Nghiêm lão phu nhân thì sợ là cũng chẳng liên lạc gì với nhau.
Trình Bính Khôn là cháu trai của Nghiêm lão phu nhân, liệu có thể nghe lời khuyên giải của Nghiêm lão phu nhân không đây?
Nghiêm Túc nhìn đồng hồ, “Ngày mai đi tìm bà nội anh đi, có lẽ bà có thể giúp được một chút.”
Ánh mắt của Bình An rạng lên, “Thật ạ?”
“Ngày mai mới biết được.” Nghiêm Túc thấp giọng nói, sau đó nâng mặt cô lên, giọng đầy bất mãn, “Có phải em nên phân chia một tí sự quan tâm sang cho bạn trai của em là anh đây không? Mấy hôm nay tâm tư của em toàn đặt ở trên người khác, tính lạnh nhạt anh tới khi nào đây?”
“Ghen hả?” Bình An ôm lấy cổ anh, hôn lên môi anh một chút, cười hì hì hỏi.
Nghiêm Túc khẽ hừ nhẹ một tiếng, đè lại gáy cô, đầu lưỡi đẩy môi cô ra, dùng sức m*t vào hôn thật sâu.
Bình An thiếu chút nữa thở không nổi, hai tay nắm chặt bả vai rắn chắc dày rộng của anh.
Một tay anh đè lại gáy cô, một tay kia ôm lấy hông của cô, làm cho cô dán sát vào anh hơn, hô hấp hơi dồn dập, lực khống chế của anh đối với cô đã đến cực điểm. Càng chung đụng với bé con này lâu, d*c v*ng của anh đối với cô càng mãnh liệt, chỉ hận không thể làm cho cô trở thành người phụ nữ của anh nhanh nhanh một chút.
Bình An vò mái tóc anh đến rối loạn.
Tay của anh chui vào trong vạt áo phía dưới, v**t v* da thịt non mịn trắng nõn của cô, dọc theo đường cong mảnh khảnh thẳng hướng đi lên trên, cầm lấy noãn ngọc non mềm của cô.
Cảm giác tê dại từ trên sống lưng truyền đến, Bình An nhịn không được r*n r* một tiếng.
Nhìn hai gò má cô đỏ hồng, ánh mắt như say, dáng vẻ kiều mỵ, dưới thân Nghiêm Túc co rút nhanh một trận, yết hầu trướng đau phát ra thanh âm trầm thấp.
Anh ôm cô vào lòng, hơi thở nóng bỏng phun bên tai cô, “Đừng vì chuyện của Trình Vận và Lương Phàm mà cảm thấy bất an, anh không phải là Lương Phàm.”
Hốc mắt cô đột nhiên xông lên một cỗ nong nóng ướt át, trái tim Bình An bởi vì nghe được lời nói của Nghiêm Túc mà nhộn nhạo bởi một cảm xúc ê ẩm, ngọt ngào, có cả đau đớn chua chát.
Cô chưa hề nói gì nhưng anh vẫn nhìn thấu sự bất an và sợ hãi của cô.
Dường như, bởi vì chuyện giữa Lương Phàm và Trình Vận, cô đã bị buộc phải khơi gợi lại rất nhiều ký ức đã lãng quên, đối với tình yêu, cô cố tình không muốn tìm kiếm cũng không giữ chằm chặp, vì đã bị Lê Thiên Thần thương tổn một lần nên cô rất sợ sẽ không có kết quả gì với Nghiêm Túc.
Nhưng anh nói anh không phải là Lương Phàm, anh sẽ không thương tổn người anh yêu.
“Nghiêm Túc...” Cô dụi trong lòng anh, nhẹ giọng nói, “Nếu như có một ngày anh yêu người khác, không muốn ở cùng em nữa, xin anh nhất định phải nói cho em biết, em không muốn là người cuối cùng được biết chuyện.”
“Sẽ không có ngày đó.” Nghiêm Túc hôn một cái lên khóe miệng cô, lòng mềm mại như muốn nhũn ra nước. “Đời này em đừng mơ tưởng anh sẽ thả em ra.”
“Ngay cả khi em không thương anh, anh cũng không buông em ra à.” Bình An nhịn không được nở nụ cười.
“Không thể nào có ngày đó, em không có cơ hội yêu người khác.” Nghiêm Túc nói đầy ngang ngược.
Cô thật sự yêu phong cách dịu dàng nhưng ngang ngạnh này của anh.
Tâm lý sợ hãi và bất an trong cô dần dần tiêu tán, tất cả tình yêu đều là một canh bạc, đã từng thua trắng một lần, nhưng cô vẫn tin tưởng lần này sẽ thắng, cũng không muốn bỏ qua cơ hội đánh cuộc lần nữa này.
Hơn năm giờ chiều hôm sau, Nghiêm Túc mang Bình An đi tìm Nghiêm lão phu nhân.
“Chị ấy về trước rồi.” Bình An tham luyến sự ấm áp của đôi tay Nghiêm Túc, giống như có thể mượn được một chút sức mạnh từ trên người anh, đưa tay nắm chặt tay anh, trong lòng trăn trở mình nên làm thế nào để giúp Trình Vận.
Nghiêm Túc nhẹ nhíu đôi lông mày tuấn tú, “Xảy ra chuyện gì vậy em?”
“Chị ấy bị buộc đến xem mắt Phạm Đức Vũ, mất đi tự do trong cuộc sống của chính mình, ra khỏi cửa là lúc nào cũng bị người giám thị. Tại sao Trình Bính Khôn có thể đối đãi với con gái mình như vậy?” Bình An căm giận bất bình hỏi.
Theo như anh hiểu biết về cách làm người của cậu, quả thật đúng là như vậy, ông luôn chuyên quyền độc tài, không quá để ý xem con cái có suy nghĩ gì, “Trước kia cậu cũng từng ngăn cản Trình Vận và Lương Phàm yêu nhau, đại khái chắc không ngờ hai người chia tay nhiều năm như vậy mà vẫn còn có thể hợp lại, thậm chí còn gây ra xì căng đan lớn đến thế, nên khó tránh khỏi đối xử nghiêm khắc với Trình Vận hơn bình thường một chút.”
“Bộ chị Vận là trẻ con đấy à? Chị ấy cũng trưởng thành rồi chứ bộ, còn cần ông ấy quản lý từng bước chặt chẽ như vậy sao?” Phương Hữu Lợi xem Bình An như bảo bối mà che chở, nhưng chưa bao giờ võ đoán ra bất kỳ quyết định chuyện gì thay cô, cho nên Bình An cảm thấy Trình Bính Khôn đối đãi với Trình Vận như vậy thực sự là thái quá.
Nghiêm Túc cảm thấy lúc này thật sự không thích hợp để thảo luận về phương pháp dạy con của Trình Bính Khôn, “Giờ Trình Vận định làm thế nào? Chị ấy có cảm giác thế nào đối với Phạm Đức Vũ?”
“Còn có thể làm thế nào? Trình Bính Khôn nói gì làm nấy, chị ấy cũng không thể làm gì khác, ngay cả công việc ở Công ty Australia Secret cũng không biết có thể tiếp tục làm tiếp hay không. Nghiêm Túc, em muốn giúp chị ấy, nhưng mà không biết giúp như thế nào đây.” Khóe mắt Bình An ướt át nhìn Nghiêm Túc, tự nhiên cảm giác anh hẳn sẽ có biện pháp để giúp Trình Vận.
Thấy cô bạn gái nhỏ vì chuyện của người khác mà thương tâm như vậy, Nghiêm Túc vừa đau lòng lại bất đắc dĩ. Anh thật sự không muốn nhúng tay vào chuyện nhà Trình gia, những năm gần đây Trình Bính Khôn và Nghiêm gia bọn họ quan hệ bình thường, nếu không có mối liên hệ của Nghiêm lão phu nhân thì sợ là cũng chẳng liên lạc gì với nhau.
Trình Bính Khôn là cháu trai của Nghiêm lão phu nhân, liệu có thể nghe lời khuyên giải của Nghiêm lão phu nhân không đây?
Nghiêm Túc nhìn đồng hồ, “Ngày mai đi tìm bà nội anh đi, có lẽ bà có thể giúp được một chút.”
Ánh mắt của Bình An rạng lên, “Thật ạ?”
“Ngày mai mới biết được.” Nghiêm Túc thấp giọng nói, sau đó nâng mặt cô lên, giọng đầy bất mãn, “Có phải em nên phân chia một tí sự quan tâm sang cho bạn trai của em là anh đây không? Mấy hôm nay tâm tư của em toàn đặt ở trên người khác, tính lạnh nhạt anh tới khi nào đây?”
“Ghen hả?” Bình An ôm lấy cổ anh, hôn lên môi anh một chút, cười hì hì hỏi.
Nghiêm Túc khẽ hừ nhẹ một tiếng, đè lại gáy cô, đầu lưỡi đẩy môi cô ra, dùng sức m*t vào hôn thật sâu.
Bình An thiếu chút nữa thở không nổi, hai tay nắm chặt bả vai rắn chắc dày rộng của anh.
Một tay anh đè lại gáy cô, một tay kia ôm lấy hông của cô, làm cho cô dán sát vào anh hơn, hô hấp hơi dồn dập, lực khống chế của anh đối với cô đã đến cực điểm. Càng chung đụng với bé con này lâu, d*c v*ng của anh đối với cô càng mãnh liệt, chỉ hận không thể làm cho cô trở thành người phụ nữ của anh nhanh nhanh một chút.
Bình An vò mái tóc anh đến rối loạn.
Tay của anh chui vào trong vạt áo phía dưới, v**t v* da thịt non mịn trắng nõn của cô, dọc theo đường cong mảnh khảnh thẳng hướng đi lên trên, cầm lấy noãn ngọc non mềm của cô.
Cảm giác tê dại từ trên sống lưng truyền đến, Bình An nhịn không được r*n r* một tiếng.
Nhìn hai gò má cô đỏ hồng, ánh mắt như say, dáng vẻ kiều mỵ, dưới thân Nghiêm Túc co rút nhanh một trận, yết hầu trướng đau phát ra thanh âm trầm thấp.
Anh ôm cô vào lòng, hơi thở nóng bỏng phun bên tai cô, “Đừng vì chuyện của Trình Vận và Lương Phàm mà cảm thấy bất an, anh không phải là Lương Phàm.”
Hốc mắt cô đột nhiên xông lên một cỗ nong nóng ướt át, trái tim Bình An bởi vì nghe được lời nói của Nghiêm Túc mà nhộn nhạo bởi một cảm xúc ê ẩm, ngọt ngào, có cả đau đớn chua chát.
Cô chưa hề nói gì nhưng anh vẫn nhìn thấu sự bất an và sợ hãi của cô.
Dường như, bởi vì chuyện giữa Lương Phàm và Trình Vận, cô đã bị buộc phải khơi gợi lại rất nhiều ký ức đã lãng quên, đối với tình yêu, cô cố tình không muốn tìm kiếm cũng không giữ chằm chặp, vì đã bị Lê Thiên Thần thương tổn một lần nên cô rất sợ sẽ không có kết quả gì với Nghiêm Túc.
Nhưng anh nói anh không phải là Lương Phàm, anh sẽ không thương tổn người anh yêu.
“Nghiêm Túc...” Cô dụi trong lòng anh, nhẹ giọng nói, “Nếu như có một ngày anh yêu người khác, không muốn ở cùng em nữa, xin anh nhất định phải nói cho em biết, em không muốn là người cuối cùng được biết chuyện.”
“Sẽ không có ngày đó.” Nghiêm Túc hôn một cái lên khóe miệng cô, lòng mềm mại như muốn nhũn ra nước. “Đời này em đừng mơ tưởng anh sẽ thả em ra.”
“Ngay cả khi em không thương anh, anh cũng không buông em ra à.” Bình An nhịn không được nở nụ cười.
“Không thể nào có ngày đó, em không có cơ hội yêu người khác.” Nghiêm Túc nói đầy ngang ngược.
Cô thật sự yêu phong cách dịu dàng nhưng ngang ngạnh này của anh.
Tâm lý sợ hãi và bất an trong cô dần dần tiêu tán, tất cả tình yêu đều là một canh bạc, đã từng thua trắng một lần, nhưng cô vẫn tin tưởng lần này sẽ thắng, cũng không muốn bỏ qua cơ hội đánh cuộc lần nữa này.
Hơn năm giờ chiều hôm sau, Nghiêm Túc mang Bình An đi tìm Nghiêm lão phu nhân.
Bình An Trọng Sinh
Tác giả: Dư Phương
297 chương | 736 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Tiền căn
Chương 2: Trọng sinh
Chương 3: Trở về trường học
Chương 4: Tứ bảo
Chương 5: Cẩu huyết thiên lôi
Chương 6: Hội nghị
Chương 7: Anh mới là sâu gạo
Chương 8: Kinh ngạc
Chương 9: Chán ghét theo bản năng
Chương 10: Còn nhiều thời gian
Chương 11: Đây không phải là vờ buông để bắt thật mà
Chương 12: Lắc tay đính ước
Chương 13: Muốn đào tường
Chương 14: Ăn cơm
Chương 15: Ánh sáng mới nở rộ
Chương 16: Các loại ghê tởm
Chương 17: Sáng thứ bảy
Chương 18: Năm mới vui vẻ
Chương 19: Người đàn ông có đôi mắt đào hoa
Chương 20: Quảng trường thời đại
Chương 21: Đếm ngược thời gian
Chương 22: Bác trai
Chương 23: Viên lão phu nhân
Chương 24: Câu lạc bộ golden bay
Chương 25: Người đàn ông kia
Chương 26: Lại gặp mặt
Chương 27: Ý định của mình
Chương 28: Ăn lẩu
Chương 29: Chị em tốt
Chương 30: Thành phố meibo
Chương 31: Vô tình gặp được
Chương 32: Hôn gián tiếp
Chương 33: Đi công tác
Chương 34: Đồng minh
Chương 35: Nghiêm lão phu nhân
Chương 36: Không phải là đối thủ a
Chương 37: Lòng tin
Chương 38: Trình vận
Chương 39: Đừng khiêu chiến giới hạn cuối cùng của tôi
Chương 40: Đàn ông chính là như thế
Chương 41: Ôn đại thiếu gia mất tích
Chương 42: ‘đại hội đấu võ’
Chương 43: Tìm đến ba
Chương 44: Cơm tối ấm áp
Chương 45: Có gian tình thật to
Chương 46: Chiếc skyper c8
Chương 47: Được, anh chịu trách nhiệm
Chương 48: Say
Chương 49: Lớn tuổi hơn một chút có gì không tốt sao
Chương 50: Không đề
Chương 51: Ước hẹn cùng ba
Chương 52: Bị bài xích
Chương 53: Sai lầm cả đêm
Chương 54: Bắt đầu kế hoạch
Chương 55: Kiểm tra thân thể
Chương 56: Gặp phải một đóa hoa trắng nhỏ
Chương 57: Dội a- xít sun-phu-rit
Chương 58: Thêm bạn
Chương 59: Tha thứ
Chương 60: Thăm
Chương 61: Lôi kéo
Chương 62: Thành phố không ngủ
Chương 63: Dạ tiệc hằng năm
Chương 64: Ứng cử viên tốt
Chương 65: Hoàng tử cưỡi ngựa đến
Chương 66: Đây là sự ích kỷ của người làm cha
Chương 67: Người thân
Chương 68: Mỗi người đều có mục đích riêng phải đạt được
Chương 69: Cực phẩm chỗ nào cũng có
Chương 70: Cách xa cực phẩm, trân ái sinh mạng
Chương 71: Không bằng tự mình bảo vệ mình
Chương 72: Di chúc
Chương 73: Mỗi người đi một ngả
Chương 74: Bữa tiệc
Chương 75: Làm bạn gái của anh đi
Chương 76: Vô lực
Chương 77: Đón người
Chương 78: Làm hoành thánh
Chương 79: Bạn mới
Chương 80: Ngày lễ nguyên tiêu
Chương 81: Khai giảng
Chương 82: Bạn trên mạng không thể tùy tiện gặp
Chương 83: Thì ra là có người khác
Chương 84: Khiêu khích
Chương 85: Tựa đề rất bắt mắt, rất kích thích
Chương 86: Đối lập
Chương 87: Chính thức tuyên chiến
Chương 88: Không đề
Chương 89: Giai nhân ước hẹn
Chương 90: Bày tỏ chân tình
Chương 91: Gián tiếp
Chương 92: Bận rộn
Chương 93: Đi họp
Chương 94: Muốn anh phải xin lỗi
Chương 95: Chỉ là học xong thì trưởng thành
Chương 96: Thiên trường địa cửu
Chương 97: Chuyện xấu giữa ban ngày ban mặt
Chương 98: Tin tức kinh hoàng
Chương 99: Tái hôn
Chương 100: Khéo quá hóa vụng
Chương 101: Rất tức giận
Chương 102: Các loại giận
Chương 103: Lối thoát chật vật
Chương 104: Quả nhiên vẫn là cô ta
Chương 105: Không cần làm thánh mẫu thiện lương
Chương 106: Anh không vui
Chương 107: Nhẹ cả người
Chương 108: Vô tình gặp gỡ tại maison branche
Chương 109: Đây chính là đãi ngộ bạch kim
Chương 110: Anh em bà con
Chương 111: Anh vẫn luôn nguy hiểm như thế
Chương 112: Tình cảm
Chương 113: Bình tĩnh
Chương 114: Phía sau chuyện xưa
Chương 115: Chính tôi mới trèo cao
Chương 116: Đây là lần đầu tiên cô đánh cuộc
Chương 117: Nhắc lại chuyện cũ
Chương 118: Tai tiếng
Chương 119: Người phụ nữ thưởng thức
Chương 120: Không nhúng tay vào chuyện nhà của người ngoài
Chương 121: Cho làm con thừa tự
Chương 122: Người nào gài bẫy người nào
Chương 123: Đau lòng
Chương 124: Em tin ai hơn
Chương 125: Chúng ta là người một nhà
Chương 126: Tương kế tựu kế
Chương 127: Tranh cãi ầm ĩ tại bệnh viện
Chương 128: Đau lòng thất vọng
Chương 129: Sự khác biệt
Chương 130: Có muốn gả vào nhà giàu không
Chương 131: Có muốn gả vào nhà giàu không
Chương 132: Quấn quít chặt lấy
Chương 133: Sơ sót mấu chốt
Chương 134: Phủi sạch
Chương 135: Khác biệt
Chương 136: Lãnh đạm
Chương 137: Ghen
Chương 138: Được đền bù mong muốn
Chương 139: Không biết tự lượng sức mình
Chương 140: Bạn cũ
Chương 141: Anh ta không hợp với em
Chương 142: Thủ đoạn cực kỳ
Chương 143: Chúng tôi vẫn rất trong sạch
Chương 144: Tôi cũng có thể giúp anh
Chương 145: Thật may là chưa từng bỏ qua em
Chương 146: Giọng hát đặc biệt
Chương 147: Hoành đao đoạt ái
Chương 148: Đối với anh hứng thú khá lớn
Chương 149: Không phải xì căng đan
Chương 150: Một ngày vui vẻ
Chương 151: Bị quỷ ám
Chương 152: Không cho phép các người ở chung một chỗ
Chương 153: Tạm thời đừng gặp mặt
Chương 154: Khát cầu người tài
Chương 155: Tại sao có thể như vậy
Chương 156: Thở phào nhẹ nhõm
Chương 157: Quá giỏi quá cường đại
Chương 158: Đối thoại
Chương 159: Báo trước
Chương 160: Lại một lần nữa
Chương 161: Tránh né
Chương 162: Anh rất nhớ em
Chương 163: Ảnh chụp thân mật
Chương 164: Tốc độ của tin đồn
Chương 165: Nhượng bộ một bước
Chương 166: Tôi muốn đàm phán trực tiếp với cô
Chương 167: Ngạo mạn
Chương 168: Có khả năng bị cua đồng ăn thịt
Chương 169: Lột xác
Chương 170: Công kiêu ngạo tức đến méo miệng
Chương 171: Khai chiến
Chương 172: Lẫn lộn đầu đuôi
Chương 173: Tụ họp
Chương 174: Sinh nhật
Chương 175: Phản bội
Chương 176: Điếu văn cho quá khứ
Chương 177: Tình tay ba
Chương 178: Giám thị
Chương 179: Tình yêu là một canh bạc 1
Chương 180: Tình yêu là một canh bạc 2
Chương 181: Thời gian thấm thoắt thoi đưa
Chương 182: Do dự
Chương 183: Cầu hôn
Chương 184: Nhắc tỉnh
Chương 185: Ứng cử viên Tổng Giám Đốc
Chương 186: Anh yêu em, nữ hoàng của anh!
Chương 187: Quỷ kế của Đỗ Hiểu Mị
Chương 188: Gậy ông đập lưng ông
Chương 189: Không chịu nhận thua
Chương 190: Được như ý nguyện
Chương 191: Buổi sáng tuyệt vời
Chương 192: Cô cũng biết thủ đoạn vậy
Chương 193: Nhân tài
Chương 194: Người đàn ông này là của cô
Chương 195: Vu Tố Hà trở về
Chương 196: Giương cung bạt kiếm
Chương 197: Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời
Chương 198: Lòng tham không đáy
Chương 199: Người mới nhận chức
Chương 200: Thông báo nhậm chức
Chương 201: Không hợp cạ
Chương 202: Tự tình nho nhỏ
Chương 203: Thư ký mới
Chương 204: Bạn bè
Chương 205: Úy Úy cố chấp
Chương 206: Khách không mời mà đến
Chương 207: Chúng ta kết hôn đi
Chương 208: Cùng gặp tại Hongkong
Chương 209: Bắt chuyện đãi bôi
Chương 210: Chấn động
Chương 211: Thật sự là ý tưởng lớn gặp nhau sao?
Chương 212: Tiết lộ bí mật
Chương 213: Bị thua
Chương 214: Tự kiểm điểm
Chương 215: Sáng tỏ thông suốt
Chương 216: Ả phải về
Chương 217: Nhếch nhác rời đi
Chương 218: Lễ tốt nghiệp
Chương 219: Nản lòng
Chương 220: Vấn đề phía sau
Chương 221: Nuôi quân ngàn ngày
Chương 222: Kẻ địch của kẻ địch chính là bạn
Chương 223: Cô ta không có lựa chọn nào khác
Chương 224: Chính là người này
Chương 225: Công dã tràng
Chương 226: Ăn ý
Chương 227: Muốn gặp anh ấy một lần
Chương 228: Đã xảy ra chuyện
Chương 229: Đánh xuống mười tám tầng địa ngục
Chương 230: Rác rưởi
Chương 231: Mạo hiểm đánh cuộc
Chương 232: Nghĩ tên cho thật rất tốn tế bào não (☺)
Chương 233
Chương 234: Nghi hoặc
Chương 235: Tin tức xấu
Chương 236: Ngẫu nhiên hay cố ý
Chương 237: Hy vọng
Chương 238: Tin tức
Chương 239: Nội dung băng ghi âm
Chương 240: Nghi phạm giết người
Chương 241: Vượt qua cửa ải khó khăn
Chương 242: Phán quyết
Chương 243: Xã hội hài hòa
Chương 244: Quan hệ bị phơi bày
Chương 245: Chó cắn chó
Chương 246: Thần thông quảng đại
Chương 247: Đuổi giết
Chương 248: Ra tự thú đi
Chương 249: Ảnh chụp
Chương 250: Điên cuồng
Chương 251: Nguy hiểm tính mạng
Chương 252: Tinh thần có vấn đề
Chương 253: Nói chuyện
Chương 254: Ai mới là người ngoài
Chương 255: Ám sát
Chương 256: Hình phạt
Chương 257: Đều có hẹn
Chương 258: Tâm hồn bà tám
Chương 259: Vô tình gặp gỡ
Chương 260: Đón dâu
Chương 261: Kính trà
Chương 262: Tiệc cưới cùng Tuần trăng mật
Chương 263: Về sau
Chương 264: Tiệc gia đình
Chương 265: Tiệc cưới cùng Tuần trăng mật
Chương 266: Chính thức giới thiệu
Chương 267: Quan hệ phức tạp
Chương 268: Bữa tối giữa cha và con gái
Chương 269: Dạ tiệc từ thiện
Chương 270: Không lời nào để nói
Chương 271: Mang thai
Chương 272: Vô sự không lên Tam Bảo Điện
Chương 273: Cút
Chương 274: Vì tôi yêu ông
Chương 275: Bất mãn
Chương 276: Tôi vì chính tôi
Chương 277: Ngã sấp
Chương 278: Cầu cạnh
Chương 279: Thì ra không phải là con gái của tôi
Chương 280: Mày là con hoang
Chương 281: Ai mới là hồ ly tinh
Chương 282: Vì tôi yêu ông nên mới giấu giếm
Chương 283: Đồng ý
Chương 284: Bắt cóc
Chương 285: Báo cảnh sát
Chương 286: Mạng của mày không đáng tiền
Chương 287: Giải thoát
Chương 288: Nản lòng thoái chí
Chương 289: Kết cục
Chương 290: Trình Vận mở lòng
Chương 291: Kết hôn
Chương 292: Bên nhau
Chương 293: Cuộc sống vẫn tiếp tục
Chương 294: Phiên ngoại — Kiếp trước (Một)
Chương 295: Phiên ngoại — Kiếp trước (Hai)
Chương 296: Phiên ngoại — Chuyện về đôi song sinh
Chương 297: Phiên ngoại — Em gái đâu, em gái nữa đâu
Không tìm thấy chương nào phù hợp