Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 2 - 37: Làm nữ nhân của ta
Cập nhật: 3 tháng trước
|
~7 phút đọc
Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
“Không vừa ý sao?”
Hắc Ưng nhìn ánh mắt nàng rũ xuống, đột nhiên hỏi.
Vừa rồi rõ ràng ánh mắt nàng còn phát sáng.
Vân Yên lúc này mới phát giác mình đang gắt gao tựa vào ngực hắn, có chút không tự nhiên, vội giãy dụa: “Ngươi đưa ta xuống đi.”
Nàng cũng không muốn Long Hạo Thiên nhìn thấy, lại càng không có thói quen tiếp xúc thân mật như vậy với một nam nhân.
“Ngươi không phải muốn xem hay sao? Vì sao phải xuống? Ngươi sợ à?”
Hắc Ưng nhìn chằm chằm nàng.
“Không phải sợ, là… chúng ta cô nam quả nữ ở cùng một chỗ như vậy sẽ khiến người ta hiểu lầm.”
Vân Yên nói, dù sao nàng cũng coi như là một phụ nữ đã có chồng.
“Hiểu lầm?”
Hắc Ưng cười, tay giúp nàng vén mái tóc bị vướng vào nhánh cây, cúi đầu nói bên tai nàng: “Đã bị hiểu lầm rồi còn để ý chuyện này sao? Huống chi đó cũng không phải tội danh của ta, nhưng nếu hắn muốn định tội, ta sẽ khiến nó trở thành sự thật.”
“Ngươi muốn làm gì?”
Vân Yên khẩn trương nhìn hắn, ánh mắt tà ác của hắn thật giống Long Hạo Thiên, làm cho người ta cảm thấy sợ hãi.
“Ngươi nói xem.”
Mặt Hắc Ưng cố tình ghé sát mặt nàng, tay ôm siết eo của nàng.
“Ngươi đã cứu ta một mạng, vì ta mà suýt chút nữa đã bị hắn hành hạ đến chết.
Ngươi nói xem, phần ân tình này ta có phải nên báo đáp?”
“Không cần, ta không phải muốn cứu ngươi, chỉ là trong lúc vô tình cứu ngươi mà thôi.
Cái còi kia ta đã trả lại cho ngươi rồi, ta cũng không cần ngươi báo đáp.
Ngươi đi đi…”
Vân Yên cuống quýt giải thích, nàng không hi vọng tự tìm phiền hà cho chính mình.
“Ngươi lo lắng như vậy làm gì?”
Nhìn mồ hôi chảy đầy trên mặt nàng, Hắc Ưng hoàn toàn không để ý lời nói của nàng, từ trong người lấy ra khăn lụa nhẹ nhàng giúp nàng lau đi.
“Đưa ta xuống đi.”
Thân thể Vân Yên căng thẳng, nghiêm mặt giận dữ.
Bởi vì đang ở trên cây, nàng mới không thể đẩy hắn ra.
Đương nhiên, nếu hắn cố ý nàng có giãy dụa cũng không xong.
“Tức giận ư? Bộ dáng tức giận của ngươi thật đẹp.”
Hắc Ưng thế nhưng không có một chút tức giận nào, thực bình tĩnh làm cho người khác nhìn không ra ý nghĩ của hắn.
“Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?”
Vân Yên đã thật sự nổi giận rồi.
“Biến ngươi trở thành nữ nhân của ta.”
Hắc Ưng lúc này mới nhấn mạnh từng từ.
Đây chính là mục đích mà hắn tới đây.
“Điên rồi, ta nói một lần nữa thả ta đi xuống, nếu không…”
Vân Yên còn chưa nói xong đã bị hắn chặn lại.
“Nếu không làm sao? Ngươi tốt nhất không nên uy h**p ta, nếu không ta lập tức khiến ngươi trở thành nữ nhân của ta nha.”
Ngữ khí của hắn đột nhiên lạnh lùng, ôm chặt eo của nàng, tay càng tăng thêm lực.
Vân Yên nhìn bộ dáng hỉ nộ vô thường của hắn, đột nhiên hiểu được, khóe môi khẽ cong lên: “Ngươi muốn lợi dụng ta để đối phó với Long Hạo Thiên sao? Một người đàn ông mà làm như vậy không cảm thấy đê tiện ư?”
Hắc Ưng ngẩn người, nhìn chằm chằm nàng, hắn tuyệt đối không tin Long Hạo Thiên đem chuyện xảy ra giữa bọn họ nói cho nàng.
Khóe môi tà ác cười: “Đê tiện so với không có biện pháp cái nào tốt hơn?”
Vân Yên không khỏi rùng mình, không muốn cùng hắn nói thêm gì nữa.
Nghiêm túc nhìn hắn: “Hãy buông tha cho ta, nếu ngươi cảm kích ta đã cứu ngươi một mạng vậy hãy buông tha cho ta đi.
Ta không muốn dính vào ân oán của các ngươi, ta chỉ cầu có một cuộc sống bình lặng.”
Hắc Ưng nhìn ánh mắt nàng rũ xuống, đột nhiên hỏi.
Vừa rồi rõ ràng ánh mắt nàng còn phát sáng.
Vân Yên lúc này mới phát giác mình đang gắt gao tựa vào ngực hắn, có chút không tự nhiên, vội giãy dụa: “Ngươi đưa ta xuống đi.”
Nàng cũng không muốn Long Hạo Thiên nhìn thấy, lại càng không có thói quen tiếp xúc thân mật như vậy với một nam nhân.
“Ngươi không phải muốn xem hay sao? Vì sao phải xuống? Ngươi sợ à?”
Hắc Ưng nhìn chằm chằm nàng.
“Không phải sợ, là… chúng ta cô nam quả nữ ở cùng một chỗ như vậy sẽ khiến người ta hiểu lầm.”
Vân Yên nói, dù sao nàng cũng coi như là một phụ nữ đã có chồng.
“Hiểu lầm?”
Hắc Ưng cười, tay giúp nàng vén mái tóc bị vướng vào nhánh cây, cúi đầu nói bên tai nàng: “Đã bị hiểu lầm rồi còn để ý chuyện này sao? Huống chi đó cũng không phải tội danh của ta, nhưng nếu hắn muốn định tội, ta sẽ khiến nó trở thành sự thật.”
“Ngươi muốn làm gì?”
Vân Yên khẩn trương nhìn hắn, ánh mắt tà ác của hắn thật giống Long Hạo Thiên, làm cho người ta cảm thấy sợ hãi.
“Ngươi nói xem.”
Mặt Hắc Ưng cố tình ghé sát mặt nàng, tay ôm siết eo của nàng.
“Ngươi đã cứu ta một mạng, vì ta mà suýt chút nữa đã bị hắn hành hạ đến chết.
Ngươi nói xem, phần ân tình này ta có phải nên báo đáp?”
“Không cần, ta không phải muốn cứu ngươi, chỉ là trong lúc vô tình cứu ngươi mà thôi.
Cái còi kia ta đã trả lại cho ngươi rồi, ta cũng không cần ngươi báo đáp.
Ngươi đi đi…”
Vân Yên cuống quýt giải thích, nàng không hi vọng tự tìm phiền hà cho chính mình.
“Ngươi lo lắng như vậy làm gì?”
Nhìn mồ hôi chảy đầy trên mặt nàng, Hắc Ưng hoàn toàn không để ý lời nói của nàng, từ trong người lấy ra khăn lụa nhẹ nhàng giúp nàng lau đi.
“Đưa ta xuống đi.”
Thân thể Vân Yên căng thẳng, nghiêm mặt giận dữ.
Bởi vì đang ở trên cây, nàng mới không thể đẩy hắn ra.
Đương nhiên, nếu hắn cố ý nàng có giãy dụa cũng không xong.
“Tức giận ư? Bộ dáng tức giận của ngươi thật đẹp.”
Hắc Ưng thế nhưng không có một chút tức giận nào, thực bình tĩnh làm cho người khác nhìn không ra ý nghĩ của hắn.
“Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?”
Vân Yên đã thật sự nổi giận rồi.
“Biến ngươi trở thành nữ nhân của ta.”
Hắc Ưng lúc này mới nhấn mạnh từng từ.
Đây chính là mục đích mà hắn tới đây.
“Điên rồi, ta nói một lần nữa thả ta đi xuống, nếu không…”
Vân Yên còn chưa nói xong đã bị hắn chặn lại.
“Nếu không làm sao? Ngươi tốt nhất không nên uy h**p ta, nếu không ta lập tức khiến ngươi trở thành nữ nhân của ta nha.”
Ngữ khí của hắn đột nhiên lạnh lùng, ôm chặt eo của nàng, tay càng tăng thêm lực.
Vân Yên nhìn bộ dáng hỉ nộ vô thường của hắn, đột nhiên hiểu được, khóe môi khẽ cong lên: “Ngươi muốn lợi dụng ta để đối phó với Long Hạo Thiên sao? Một người đàn ông mà làm như vậy không cảm thấy đê tiện ư?”
Hắc Ưng ngẩn người, nhìn chằm chằm nàng, hắn tuyệt đối không tin Long Hạo Thiên đem chuyện xảy ra giữa bọn họ nói cho nàng.
Khóe môi tà ác cười: “Đê tiện so với không có biện pháp cái nào tốt hơn?”
Vân Yên không khỏi rùng mình, không muốn cùng hắn nói thêm gì nữa.
Nghiêm túc nhìn hắn: “Hãy buông tha cho ta, nếu ngươi cảm kích ta đã cứu ngươi một mạng vậy hãy buông tha cho ta đi.
Ta không muốn dính vào ân oán của các ngươi, ta chỉ cầu có một cuộc sống bình lặng.”
Bạo Vương Liệt Phi
Tác giả: Ngạn Thiến
194 chương | 502 lượt xem
Bình Luận (0)
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương Quyển 1 - 1: U linh vương
Chương Quyển 1 - 2: Chiến trường đẫm máu
Chương Quyển 1 - 3: Hoàn thân 1
Chương Quyển 1 - 4: Hòa thân 2
Chương Quyển 1 - 5: Hòa thân 3
Chương Quyển 1 - 6: Xuất giá thay 1
Chương Quyển 1 - 7: Xuất giá thay 2
Chương Quyển 1 - 8: Xuất giá thay 3
Chương Quyển 1 - 9: Xuất giá thay 4
Chương Quyển 1 - 10: Tương trợ lúc nguy nan
Chương Quyển 1 - 11: Nén giận
Chương Quyển 1 - 12: Tiến cung
Chương Quyển 1 - 13: Tiến cung 2
Chương Quyển 1 - 14: Tiến cung 3
Chương Quyển 1 - 15: Nghiệm thân
Chương Quyển 1 - 16: Nghiệm thân 2
Chương Quyển 1 - 17: Lần đầu gặp mặt
Chương Quyển 1 - 18: Mục đích tiến cung
Chương Quyển 1 - 19: Huyết nhiễm thủ cung sa
Chương Quyển 2 - 20: Lòng người dễ thay đổi
Chương Quyển 2 - 21: Một tia ấm áp
Chương Quyển 2 - 22: Cung nữ Tử Liên
Chương Quyển 2 - 23: Bí mật hoàng cung
Chương Quyển 2 - 24: Không hề liên quan
Chương Quyển 2 - 25: Sắc phong Yên phi
Chương Quyển 2 - 26: Sủng hạnh
Chương Quyển 2 - 27: Hết đường chối cãi
Chương Quyển 2 - 28: Hôn mê
Chương Quyển 2 - 29: Hôn mê 2
Chương Quyển 2 - 30: Hấp hối
Chương Quyển 2 - 31: Hấp hối 2
Chương Quyển 2 - 32: Tỉnh lại
Chương Quyển 2 - 33: Thử
Chương Quyển 2 - 34: Thử 2
Chương Quyển 2 - 35: Dẫn lửa thiêu thân
Chương Quyển 2 - 36: Nam nhân ngoài ý muốn
Chương Quyển 2 - 37: Làm nữ nhân của ta
Chương Quyển 2 - 38: Đánh giá
Chương Quyển 2 - 39: Giới luật cung
Chương Quyển 2 - 40: Hình phạt riêng
Chương Quyển 2 - 41: Nữ thịnh thể 1
Chương Quyển 2 - 42: Nữ thịnh thể 2
Chương Quyển 2 - 43: Nữ thịnh thể 3
Chương Quyển 2 - 44: Nữ thịnh thể 4
Chương Quyển 2 - 45: Uy hiếp
Chương Quyển 2 - 46: Bị dao đâm
Chương Quyển 2 - 47: Van xin
Chương Quyển 2 - 48: Làm cho hắn yêu ngươi
Chương Quyển 2 - 49: Kẻ thù gặp lại 1
Chương Quyển 2 - 50: Kẻ thù gặp lại 2
Chương Quyển 2 - 51: Con đường thứ tư
Chương Quyển 2 - 52: Giết người
Chương Quyển 2 - 53: Nghe đồn
Chương Quyển 2 - 54: Mục đích của hắn
Chương Quyển 2 - 55: Điên cuồng
Chương Quyển 2 - 56: Giết hắc ưng
Chương Quyển 2 - 57: Muốn gán thêm tội
Chương Quyển 2 - 58: Đừng nói yêu
Chương Quyển 2 - 59: Đừng nói yêu 2
Chương Quyển 2 - 60: Chọc giận hắn
Chương Quyển 2 - 61: Chọc giận hắn 2
Chương Quyển 2 - 62: Giết một trong hai
Chương Quyển 2 - 63: Chủy thủ, độc dược
Chương Quyển 2 - 64: Mỹ nhân kế
Chương Quyển 2 - 65: Uống thuốc độc
Chương Quyển 2 - 66: Độc dược và xuân dược
Chương Quyển 2 - 67: Bị thương
Chương Quyển 2 - 68: Không cần chọc giận
Chương Quyển 3 - 69: Thần thoại bất bại
Chương Quyển 3 - 70: Một khắc nguy nan
Chương Quyển 3 - 71: Vân yên ra tay
Chương Quyển 3 - 72: Cố ý gây khó dễ
Chương Quyển 3 - 73: Bị bắt thỏa hiệp
Chương Quyển 3 - 74: Bị bắt thỏa hiệp 2
Chương Quyển 3 - 75: Đánh lén
Chương Quyển 3 - 76: Đánh lén 2
Chương Quyển 3 - 77: Lạnh lùng vô tình
Chương Quyển 3 - 78: Lạnh lùng vô tình 2
Chương Quyển 3 - 79: Ta tới giết nàng
Chương Quyển 3 - 80: Sinh tử trước mắt
Chương Quyển 3 - 81: Tính toán với ngươi
Chương Quyển 3 - 82: Bỏ trốn thất bại
Chương Quyển 3 - 83: Thanh lâu khác biệt
Chương Quyển 3 - 84: Thanh lâu khác biệt 2
Chương Quyển 3 - 85: Thù hận
Chương Quyển 3 - 86: Ca ngợi
Chương Quyển 3 - 87: Trò chơi
Chương Quyển 3 - 88: Lưu tình
Chương Quyển 3 - 89: Thích khách
Chương Quyển 3 - 90: Thích khách 2
Chương Quyển 3 - 91: Thích khách 3
Chương Quyển 3 - 92: Thích khách 4
Chương Quyển 3 - 93: Thích khách 5
Chương Quyển 3 - 94: Bảo toàn tính mạng
Chương Quyển 3 - 95: Một đường mệnh huyền 1
Chương Quyển 3 - 96: Một đường mệnh huyền 2
Chương Quyển 3 - 97: Hàn sơn
Chương Quyển 3 - 98: Tính sổ
Chương Quyển 3 - 99: Muốn có lễ vật
Chương Quyển 3 - 100: Quay về kinh
Chương Quyển 3 - 101: Quay về kinh 2
Chương Quyển 3 - 102: Huyết tinh
Chương Quyển 3 - 103: Huynh muội gặp lại
Chương Quyển 3 - 104: Huynh muội gặp lại 2
Chương Quyển 3 - 105: Ngăn cơn sóng dữ
Chương Quyển 3 - 106: Ngăn cơn sóng dữ 2
Chương Quyển 3 - 107: Ngăn cơn sóng dữ 3
Chương Quyển 3 - 108: Tình cảm mơ hồ
Chương Quyển 3 - 109: Hạnh phúc giản đơn
Chương Quyển 3 - 110: Hạnh phúc giản đơn 2
Chương Quyển 3 - 111: Lại sinh phiền phức
Chương Quyển 3 - 112: Giết
Chương Quyển 3 - 113: Khác thường
Chương Quyển 3 - 114: Gặp mặt
Chương Quyển 3 - 115: Đố kỵ
Chương Quyển 3 - 116: Đọ sức
Chương Quyển 3 - 117: Hồi cung
Chương Quyển 3 - 118: Hồi cung 2
Chương Quyển 3 - 119: Đọ sức
Chương Quyển 4 - 120: Hiểu lầm
Chương Quyển 4 - 121: Nam phẫn nữ trang (nam giả dạng nữ)
Chương Quyển 4 - 122: Xâm nhập cấm địa
Chương Quyển 4 - 123: Xin giúp đỡ
Chương Quyển 4 - 124: Chọc giận
Chương Quyển 4 - 125: Chọc giận 2
Chương Quyển 4 - 126: Chọc giận 3
Chương Quyển 4 - 127: Thề chết không theo
Chương Quyển 4 - 128: Phụ tử gặp lại
Chương Quyển 4 - 129: Sự thật phơi bày
Chương Quyển 4 - 130: Yêu
Chương Quyển 4 - 131: Thay đổi 1
Chương Quyển 4 - 132: Thay đổi 2
Chương Quyển 4 - 133: Thê lương
Chương Quyển 4 - 134: Mạo hiểm
Chương Quyển 4 - 135: Chạy trốn
Chương Quyển 4 - 136: Chạy trốn 2
Chương Quyển 4 - 137: Vì người ở lại
Chương Quyển 4 - 138: Âm thầm thương tâm
Chương Quyển 4 - 139: Ba mươi sáu kế
Chương Quyển 4 - 140: Mỹ nam kế
Chương Quyển 4 - 141: Cảnh báo
Chương Quyển 4 - 142: Dịu dàng
Chương Quyển 4 - 143: Âm thầm đánh giá
Chương Quyển 4 - 144: Âm thầm đánh giá 2
Chương Quyển 4 - 145: Nàng thật lương thiện
Chương Quyển 4 - 146: Vô tình quấy rầy
Chương Quyển 4 - 147: Ngây thơ
Chương Quyển 4 - 148: Đê tiện
Chương Quyển 4 - 149: Xuất cung
Chương Quyển 4 - 150: Xuất cung 2
Chương Quyển 4 - 151: Mắc mưu
Chương Quyển 4 - 152: Xông vào cung 1
Chương Quyển 4 - 153: Xông vào cung 2
Chương Quyển 4 - 154: Xông vào cung 3
Chương Quyển 4 - 155: Xông vào cung 4
Chương Quyển 4 - 156: Nữ nhân ở cấm địa
Chương Quyển 4 - 157: Nữ nhân ở cấm địa 2
Chương Quyển 4 - 158: Nữ nhân ở cấm địa 3
Chương Quyển 4 - 159: Mở ra chỗ hổng
Chương Quyển 4 - 160: Mở ra chỗ hổng 2
Chương Quyển 4 - 161: Cầu tình
Chương Quyển 4 - 162: Niềm vui bất ngờ 1
Chương Quyển 4 - 163: Niềm vui bất ngờ 2
Chương Quyển 4 - 164: Hoảng sợ chuyện cũ 1
Chương Quyển 4 - 165: Hoảng sợ chuyện cũ 2
Chương Quyển 4 - 166: Hoảng sợ chuyện cũ 3
Chương Quyển 4 - 167: Lưu lại đứa nhỏ
Chương Quyển 4 - 168: Lưu lại đứa nhỏ 2
Chương Quyển 4 - 169: Chuyện xưa của hắn
Chương Quyển 4 - 170: Chuyện xưa của hắn 2
Chương Quyển 4 - 171: Không cần yêu
Chương Quyển 4 - 172: Hữu kinh vô hiểm
Chương Quyển 4 - 173: Khoảnh khắc hạnh phúc
Chương Quyển 4 - 174: Chân tướng là gì?
Chương Quyển 4 - 175: Cảnh báo
Chương Quyển 4 - 176: Nữ nhân vương yêu 1
Chương Quyển 4 - 177: Nữ nhân vương yêu 2
Chương Quyển 4 - 178: Nhất kiến chung tình 1
Chương Quyển 4 - 179: Nhất kiến chung tình 2
Chương Quyển 4 - 180: Yêu đương vụng trộm
Chương Quyển 4 - 181: Lựa chọn 1
Chương Quyển 4 - 182: Lựa chon 2
Chương Quyển 5 - 183: Tại sao phản bội
Chương Quyển 5 - 184: Thống khổ nhớ lại
Chương Quyển 5 - 185: Thống khổ nhớ lại 2
Chương Quyển 5 - 186: Thống khổ nhớ lại 3
Chương Quyển 5 - 187: Chân tướng
Chương Quyển 5 - 188: Nguy hiếm tín mạng 1
Chương Quyển 5 - 189: Nguy hiểm tín mạng 2
Chương Quyển 5 - 190: Bồi thường
Chương Quyển 5 - 191: Đếm ngược thời gian
Chương Quyển 5 - 192: Đại kết cục 1
Chương Quyển 5 - 193: Đại kết cục 2
Chương Quyển 5 - 194: Đại kết cục 3
Không tìm thấy chương nào phù hợp